Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Những Nàng Tiểu Thư Nghịch Ngợm Chương 52

Chương trước: Chương 51



-Không biết Tiểu Đan giờ này thế nào rồi nhỉ?_Tiểu Phong ngồi chễm chệ trên ghế sofa buồn rầu hỏi

-Tớ không chắc là nó ổn hơn đâu_Tiểu Tuyết thở dài nói

-Các cậu đúng là cái đò xúi quẩy. Mục đích Tiểu Đan về Mĩ là gì nào? Chẳng phải là để quên đi nổi đau đó sao? Vậy mà hai cậu, một người thì buồn bả hỏi nó sống thế nào, một người thì nói chắc nó không ổn hơn.Có ý gì vậy?_Tiểu Vy càu nhàu

-Thôi đi chị Hai, đừng có phủ nhận sự thật nữa. Lúc cậu đến Hàn Quốc để quên đi chuyện đó thì cậu sống thế nào?Ổn lắm à?_Tiểu Phong bỉu môi

-Ờ thì…thì..cũng không ổn lắm.Nhưng dù sao cũng tạm.Mà Tiểu Đan, nó khác tớ, nó là người vui vẻ hòa đồng, nhanh quên, lại có tài xã giao, lo gì_Tiểu Vy phản bác

-Hay quá ha.Bộ cậu là người sống khép kín, lâu quên, xã giao không giỏi chắc.Đừng quên cậu và Tiểu Đan có tính cách gần tương đương nhau đó nha!_Tiểu Phong cãi lại

-Ơ…thôi mệt không nói với cậu nữa_Tiểu Vy bực bội

-Cậu tưởng tớ thèm nói với cậu nữa chắc_Tiểu Phong nở nụ cười nham hiểm, tiếp tục “tấn công” đói phương

-Cậu…Đinh Tiểu Phong, cậu mà còn chỉ chích tớ nữa là chết đấy_Tiểu Vy liếc xéo Tiểu Phong

-Thôi nào, hai cậu thật là…_Tiểu Tuyết lắc đầu

-Tại nó trước chứ bộ_Tiểu Vy nhanh nhảu

-Ai càu nhàu trước vậy hả?_Tiểu Phong cãi lại

-Haiz, Tiểu Vy à! Sáng nay cậu nói chuyện với Anh Khang chưa đủ sao mà giờ còn dư hơi sức để cãi nhau với Tiểu Phong vậy…

-Tớ.._Tiểu Vy phụng phịu

-He he, cái này tớ đồng tình với Tiểu Tuyết à nha!_Tiểu Phong cười khoáy chí

-Còn cậu nữa, cả ngày cãi nhau với Gia Kiệt chưa chán à?_Tiểu Tuyết thêm vào

-Tại tên đó gây sự trước chứ bộ_Tiểu Phong nhăn mặt cãi lại

-Ừ, chắc hắn có ý gì với cậu đó.Cẩn thận đi Tiểu Phong, không là mắc vào lưới tình thì gây đấy, cậu và tên đó rất có nguy cơ sẽ thành một đoi lắm.Mà người như Tiểu Phong mắc vào lưới tình rồi thì như thế nào nhỉ? Con gái gì mà giống con trai như đúc, cậu mà thành bạn gái của Gia Kiệt thì chắc…ôi mẹ ơi!Tớ không tưởng tượng ra nổi nữa.Lúc đó thì…tội nghiệp cho Gia Kiệt quá!_TIểu Vy ngây thơ tuông một tràng dài mà không hề để ý ai kia đang nhìn cô với ánh mắt rực lửa, có thể ngọn lửa đó trên ngàn độ C

-Cái này tớ tán thành ý kiến của Tiểu Vy à nha!_Tiểu Tuyết vờ nói, thực ra cô đã nhìn thấy ánh mắt rực lửa của Tiểu Phong nhưng muốn xem Tiểu Phong tiếp theo sẽ làm gì, cô đành sử dụng chiêu khích tướng

-Hai cậu muốn gì vậy hả? Vào thẳng viện luôn hay đi họp?_Tiểu Phong gầm gừ

-Tất nhiên là….muốn một thân thể toàn ven khong bị xướt xác gì rồi_Tiểu Vy lém lĩnh trả lời

-Vậy thì Stop giùm cái đi.Cái gì mà sa vào lưới tình.Tớ mà mắc vào lưới tình của hắn thì tớ thề, tớ sẽ vào thẳng bệnh viện để kiểm tra các dây thần kinh có bị làm sao không liền, ngay và lập tức luôn._Tiểu Phong kiên quyết

-Là cậu nói đấy nhé!Sau này đừng có hối hận_Tiểu Tuyết tinh nghich thêm vào

-Chắc chắn tớ sẽ không hối hận.Nam tử hán, đại trượng phu, nói được làm được_Tiểu Phong khẳng định

-Nhưng thực tế thì cậu đang là nữ nhi_Tiểu Tuyết nhắc nhở

-Ờ thì…cũng vậy cả thôi_Tiểu Phong xuề xòa nói

-Thôi, chuyện đó cứ chấm dứt tại đây.Cậu phụ trách điều tra nguyên nhân Thiên Lâm vào tù đến đâu rồi?_Tiểu Vy hỏi

-Xong xuôi từ tuần trước rồi.Nhưng cứ để vậy đã_Tiểu Tuyết thư thả nói

-Do ai đã làm?_Tiểu Phong hỏi

-Nhã Uyên

-Lại là nhỏ đó.Chẳng lẽ lại để yên cho nó_Tiểu Vy tức giận

-Cứ để cho nhỏ đó hưởng thụ cái cảm giác gần được ngồi lên chiếc ghế thiếu phú nhân của tập đoàn “Paul” thêm một chút nữa đã. Nhỏ đó giờ đang được mẹ của Thiên Lâm rất yêu quý, cứ để nhỏ đó vui sướng thêm chút nữa, không sao cả_Tiểu Tuyết nhẹ nhàng nói

Rầm!

-Mẹ ơi, hết cả hồn_Tiểu Vy vuốt ngực nói

-Nè, xém chút nữa là tim tớ chui tọt ra ngoài rồi đấy, biết không hả?-Tiểu Vy kiếc xéo Tiểu Phong_Thủ phạm gây ra tiếng Rầm hồi nảy

-Tớ không thể đứng nhìn như vậy được.Chính nhỏ đó đã làm Tiểu Đan phải tổn thương, vậy mà giờ cậu bảo cứ để thêm một thời gian nữa hả? Cậu nở nhìn Tiểu Đan tiếp tục đau khổ sao_Tiểu Phong tức giận

-Cậu cứ bình tĩnh.Tớ biết là cậu rất xem trọng và thương yêu bạn bè, nhưng chuyện gì cũng phải từ từ chứ_Tiểu Vy nói

-Làm sao có thể từ từ trong khi nhỏ đó đang rất hạnh phúc mà Tiểu Đan của chúng ta lại đang đau khổ kia chứ_Tiểu Phong gắt

-Nè, tớ có nói là sẽ để cho nhỏ đó mãi như vậy đâu, làm gì mà quát lên vậy hả?Mà cậu nữa, cậu nói rằng “Tớ không thể đứng nhìn như vậy được”, tớ có thấy cậu “đứng nhìn” đâu, rõ ràng cậu đang “ngồi yên” trên cái ghế sofa từ nãy đến giờ đó chứ, rõ ràng cậu chưa “đứng lên” dù chỉ một phút mà cậu bảo là “không thể đứng nhìn”.Còn nữa, nếu mà cậu”không thể đứng nhìn” thì “ngồi nhìn” cũng được.Cậu làm tớ cũng xém chút nữa là rớt nguyên cả trái tim ra ngoài rồi đây này .Hết cả hồn!_Tiểu Tuyết tua một tràng khiến Tiểu Phong đứng họng

-Vậy giờ cậu tính sao?_Tiểu Vy hỏi

-Xem nào, hơn hai tuần nữa là sinh nhật Đan Đan, lúc đó nhất định phải bắt nó trở lại Việt Nam mới được.Tớ sẽ ọi chuyện ra ánh sáng vào cuối tuần tới.

-Rồi sao nữa?Dù cậu có ọi chuyện ra anh sáng thì chắc gì hai người đó quay lại với nhau.Mà nếu không quay lại thì vết thương trong lòng Tiểu Đan sẽ thế nào?_Tiểu Phong lo lắng

-Chuyện đó, tớ đã có cách.Các cậu lại đây, “thiên cơ bất khả lộ”_Tiểu Tuyết nói

Thế là Tiểu Phong, Tiểu Vy xúm lại chỗ Tiểu Tuyết cẩn thận nghe ngóng kế hoạch của cô nàng.Xong xuôi, mọi người đều ra ngoài, bắt đầu phàn việc mà mình được phân công.

Hai ngày sau, 8h35′ sáng, tại cănteen trường Royal:

-Tiểu Vy, đừng làm việc nhiều quá.Coi chừng hại sức khỏe_Anh Khang nói.Nghe vậy, Tiểu Vy nhíu mày hỏi:

-Em có làm gì đâu mà hại đến sức khỏe?

-Thì mấy hôm nay anh gọi điện cho em, lúc nào em cũng bảo bận làm một việc hết sức qua trọng là gì?

-À, chuyện là thế này.._Tiểu Vy cười, định kể lại toàn bộ sự việc thì Tiểu Tuyết đã ngăn lại

-Ừ..ừm..thiên cơ bất khả lộ

Thấy vậy, Tiểu Vy ái ngại nhìn Anh Khang cười trừ:

-Hì hì, em không nói được không?Như Tiểu Tuyết đã nói, chuyện này là thiên cơ bất khả lộ.Vì vậy, em không nói cũng được nha!

-Thật sự không thể cho anh biết?_Anh Khang buồn bã hỏi

-Ừm_Tiểu Vy gật đàu chắc nịch, cô tiếp:

-Nhưng anh đừng buồn, xong chuyện em sẽ kể cho anh nghe toàn bộ sự việc một cách tỉ mỉ

-Rốt cuộc là chuyện gì mà bạn gái cậu kín đáo ghê vậy?_Gia Kiệt tò mò.Vốn cậu không phải là người thích tò mò chuyện của người khác nhưng nhìn ánh mắt ra hiệu của Tiểu Phong nhìn Tiểu Vy cậu lại muốn điều tra ra.

-Không liên quan gì đến cậu_Tiểu Phong thờ ơ nói

-Nhưng tôi tò mò_Gia Kiệt bình thản nói, để lộ dụng ý thực sự dụng ý của cậu

-Cậu tò mò à?_Tiểu Phong mỉm cười hỏi

Gia Kiệt gật đầu.Liền lúc đó, Tiểu Phong thêm vào:

-Thì……mặc kệ cậu.Chả liên quan gì đến chúng tôi

-Cậu…_Giá Kiệt nghe đến đây tức không thể nào tức hơn được nữa

-Thôi nào.Cãi nhau hoài, hai cậu không chán à?_Hạo Thiên lên tiếng

-Không_Cả Tiểu Phong và Gia Kiệt đồng thanh trả lời

-Lại là cái màn đồng thanh.Haiz_Vy Vy thở dài ngán ngẩm

-Chắc lời tiên tri mà tớ ban phát hai ngày trước tại nhà bọn mình dễ thành hiện thực quá_Tiểu Vy tiếp

-Lời tiên tri gì vậy em?_Anh Khang hỏi

-Thì là hai người đó đó.Sau này mà cái lời nói đó thành sự thật thì Gia Kiệt, xin lỗi cậu nha! Tôi không cố ý nói ra những lời đó đâu, nên khi lời nói đó thành sự thật thì đừng trách tôi nhé!Tôi thực sự không cố ý , chỉ là tôi thấy vậy nên buộc miệng nói ra thôi. Thực sự tôi không có ác ý_Tiểu Vy giải bày

-Lời nói gì cơ?_Gia Kiệt nhíu mày khó hiểu

-Thì là chuyện cậu và Tiểu Phong ấy?

-Tôi và cậu ta?_Gia Kiệt càng rối hơn, vốn đã không hiểu Tiểu Vy đang muốn nói chuyện gì, giờ lại nói đến chuyện đó có liên quan đến cậu và Tiểu Phong, cậu càng bí

-Phiền quá.Cậu không cần biết.Còn cậu nữa, Tiểu Vy, cậu mà còn nói lại chuyện đó, tớ cho cậu ăn dép liền đó._Tiểu Phong liếc xéo Tiểu Vy đe dọa

-Biết rồi_Tiểu Vy phụng phịu trả lời

-Rốt cuộc là chuyện gì vậy?_Gia Kiệt tiếp túc hỏi

-Cậu thật là phiền đấy.Lúc nãy thì tò mò chuyện đó, bây giờ lại tò mò chuyện kia.Cậu không đói à?_Tiểu Phong tỏ vẻ bực bội, cằn nhằn

-Không._Gia Kiệt ngây ngô trả lời, cậu không hiểu tại sao Tiểu Phong lại tỏ ra bực bội với cậu trong khi cậu dã làm gì đâu?

-Thôi, tôi thua, nhìn cái mặt ngây thơ như nai tơ của cậu….tôi đầu hàng_Tiểu Phong nói rồi tiếp tục cúi xuống xử lí nốt phần mì đen cô đang ăn dở.

Loading...

Xem tiếp: Chương 53

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Học Viện Gold Rainbow

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50




Cô Chủ À, Anh Yêu Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 23


Ca Ca, Ba Ba Thật Vĩ Đại

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 9