1561 Nữ nhân trải qua mấy giờ im lặng, rốt cục khôi phục lại năng lực suy nghĩ. Nàng nhìn Nghệ Phong trước mặt, hơi khẽ cau mày hỏi:- Ta đã đóng băng bao nhiêu năm?Nghệ Phong nghe thấy câu này, lập tức vững tin suy đoán của mình.
1562 - Cho ta xem một chút!Đột nhiên Nghệ Phong nắm lấy bàn tay phải của nữ nhân, một cảm giác mềm mại trắng nõn truyền và đầu Nghệ Phong. - Ngươi làm gì vậy?Nữ nhân thấy Nghệ Phong kéo tay của nàng liền nhíu mày nhìn Nghệ Phong, đáy lòng đối với hành động này của hắn rất không thích.
1563 - Làm sao vậy?Nữ nhân nhìn Nghệ Phong hỏi với giọng nghi ngờ, nàng không rõ tại sao Nghệ Phong đột nhiên cả kinh như thê. - Nàng xác định là đan dược thập giai? Hơn nữa là do Bạch gia lấy đi?Nghệ Phong nhìn nữ nhân hỏi lại một câu.
1564 - Bằng không thì còn có biện pháp nào? Ngươi cũng đã nói trên phiến đại lục này không còn Chí Tôn. Hơn nữa, ta chỉ còn thời gian nửa tháng, không thể tiếp tục kéo dài được.
1565 Tình huống như vậy diễn ra trong một khoảng thời gian khá dài, khi lực lượng trong cơ thể Nghệ Phong không còn nhiều lắm thì lực hấp thu của đối phương mới dần dần trì hoãn.
1566 Dưới cái nhìn soi mói của nữ nhân, Nghệ Phong không chỉ lấy Vạn Cổ Huyền Băng mà còn đi vào đại điện càn quét tất cả quyển trục, bảo vật, tài phú, giống như mãnh thú hồng hoang.
1567 Nữ nhân phiêu nhiên hạ xuống giống như lục bình trong gió, rất chậm rãi mà ưu nhã. Trong ánh mắt chăm chú của Nghệ Phong, nàng đáp xuống bên cạnh tiểu hồ, trên mặt lộ vẻ tươi cười như hài tử, dùng tay múc một ngụm nước trên mặt hồ.
1568 Thời gian ba ngày trôi qua, Nghệ Phong vẫn ngồi xếp bằng không nhúc nhích. Linh khí thiên địa từ bốn phía không ngừng tiến vào cơ thể hắn dịch gân tẩy tủy.
1569 Rất hiển nhiên, chuyện mất tích của Nghệ Phong cũng dẫn tới sự chú ý của những võ giả tham gia giao lưu hội. Sau đó lại thấy một mình Ngạo Tuyết đến gặp Tần Y tại cung điện.
1570 Trên hư không, Ngũ Hành đại tuần hoàn không ngừng biến lớn hơn một thước. Dưới sự vận chuyển của nó, linh khí bốn khí bắt đầu hội tụ lại. Ngũ hành đại tuần hoàn theo thời gian bắt đầu ngưng tự thành thực chất.
1571 - Ngươi có biện pháp ra ngoài hay không?Nghệ Phong hỏi nữ nhân, hắn không thể cứ ở trong u cốc này mãi được. Nữ nhân nhìn hắn với vẻ ngạc nhiên, sau đó nghi hoặc nói:- Ngươi không có cách nào ra ngoài? Vậy ngươi vào đây bằng cách nào?Đương nhiên Nghệ Phong sẽ không nói cho nàng biết nguyên nhân là do Tru Tiên kiếm, hắn chém gió:- Không biết a.
1572 Thời điểm khi Nghệ Phong còn ở trong u cốc chưa ra thì đám người Tần Y đang trên đường rời Tiên Cảnh. Đối với lời Ngạo Tuyết nói có chút không tin, nhưng tư thái của nàng khiến cho mọi người tin bảy tám phần.
1573 - Liễu Nhiên!Nghe tiếng nói quen thuộc, đồng tử Đế Thích Thiên co lại, còn thân thể Ngạo Tuyết chấn động. Ánh mắt nàng nhìn về phía phát ra thanh âm, một đạo thân ảnh xuất hiện trong tầm mắt mọi người.
1574 Lời Liễu Nhiên nói giống như một quả bom nổ tung cả không gian, khiến mọi người sững sờ, nguyên một đám nhìn chằm chằm về phía Liễu Nhiên. Cho dù là Ngạo Tuyết cũng không nhịn được mà nắm chặt tay của Liễu Nhiên, gấp giọng hô:- Liễu Nhiên! Chàng.
1575 Sau mấy tiếng cười to của Liễu Nhiên, sắc mặt mấy người ở Tiên Cảnh trở nên rất khó coi. Cấm địa của mình bị địch nhân tiến vào, nếu người ngoài nghe được sẽ đánh giá như thế nào? Đặc biệt là hành động của Liễu Nhiên lúc này lại càng khiến họ khó chịu.
1576 Phanh. . . Sau khi bộc phá, Liễu Nhiên cùng Đế Thích Thiên đều lui về phía sau. Mọi người nhìn một màn này, không khỏi hai mặt nhìn nhau. Thầm nghĩ hai chiêu đi qua, hai người vẫn còn muốn chơi đùa sao.
1577 Phanh. . . Một thanh âm nện vào đất, chỗ Đế Thích Thiên rơi xuống xuất hiện một cái hố to trăm thước, bùn đất bắn cao trăm trượng. Mọi người sững sờ nhìn một màn này, bất kể là Tần Trấn hay là đám người Nam tử Vương Tọa đều nhìn Liễu Nhiên như nhìn quái vật.
1578 Sau khi Nghệ Phong từ u cốc đi ra, thân ảnh hắn lập tức chớp động, biến mất khỏi cấm địa. Dù sao, còn đang ở trên địa bàn của người khác, không có Ngạo Tuyết che chở, Nghệ Phong cũng không dám lớn mật đi lại nơi đây.
1579 Ngay khi đối phương vừa mở ra một con đường, Nghệ Phong liền thi triển thân pháp tới mức tận cùng bay hướng về lối ra của Tiên Cảnh. Chớp mắt như một vầng sáng sao chổi xẹt qua, Nghệ Phong đã biến mất.
1580 Vừa ra khỏi Tiên Cảnh, Nghệ Phong thu liễm toàn bộ khí tức, không sử dụng thân pháp mà chạy bằng hai chân như người bình thường. Tuy rằng tốc độ không nhanh, nhưng sẽ không khiến người khác chú ý.