121 Ký ức lúc nhỏ rành rành hiện ra trước mắt: Chu Kỳ vươn hai tay cố hết sức nâng chiếc cặp da nặng trịch giả thành cha, Lý Thi Ý cầm cái nồi và xẻng nhựa giả thành mẹ, còn Trịnh Niệm Y thì cắp cặp sách chỉ có thể làm anh.
122 Ngày hôm sau, ba người Phó Sử Ngọ đúng hẹn tới trước cửa tòa nhà nghiên cứu, Nhiếp Trường Sơn đã ở đó chờ.
Nhiếp Trường Sơn nói với ba người: “Đường Húc Hải, Phó Sử Ngọ, giờ tôi chính thức hỏi các anh, các anh có bằng lòng tham gia tiểu đội đặc khiển hay không? Đi qua đầu kia của màn trời, chấp hành nhiệm vụ đóng màn trời lại?”
Phó Sử Ngọ cùng Đường Húc Hải liếc nhau một cái, đáp: “Bằng lòng!”
Đường Húc Hải gật đầu nói: “Bằng lòng.
123 Từ lúc ngồi vào phòng đa phương tiện này, thời gian đã qua hai giờ. Tuy video chỉ dùng cameras đơn giản quay nên chất lượng cũng không quá rõ ràng, bởi vì chỉ có cái camera của Chu Kỳ được mang về, góc nhìn càng đơn điệu.
124
Đường Húc Hải mở miệng hỏi: “Rốt cục loại tổ lớn này nhiều đến mức nào?”
Nhiếp Trường Sơn đứng bên trên nhìn hắn, đáp: “Có thể nói nơi có địa thế bằng phẳng, đều bị dạng tổ lớn này bao phủ.
125 Phó Sử Ngọ và Đường Húc Hải tuy ván đã đóng thuyền nhất định sẽ đi, quá trình báo danh chọn lựa không cần họ tham gia. Nhưng bởi vì có những đội viên khác phải đi qua trình tự này, hơn nữa hai người càng quan tâm Ôn Triệu Minh có thể thông qua không, vì thế cũng cùng tới sân huấn luyện.
126 Ánh mắt Tiến sĩ Tả dán dính vào y, còn nóng bỏng hơn trước kia rất nhiều. Phó Sử Ngọ cười khổ, danh hiệu nhân loại cuối cùng áp lực lớn vậy, y thật không muốn có.
127 Lý Kế Tiên thật sự không có cơ hội xuống tay. Không nói Phó Sử Ngọ có kỹ xảo đặc biệt có thể phát hiện dao động dị năng, cả Liễu Miện và Ngụy Ly đều có thể phát hiện loại bệnh tật trong mắt họ được chia vào dạng lời nguyền huyết chú.
128 Hai tàu con thoi phát ra tiếng gầm lớn khủng khiếp, lửa phần đuôi phun ra có thể chớp mắt đốt trọi con người. Đường Húc Hải đóng trang bị phanh lại, không thiên V bắt đầu chậm rãi trượt.
129 So với alien trên Trái đất bởi vì con mồi khắp nơi mà kinh nghiệm chiến đấu hết sức phong phú, alien của Hằng Quang Tinh thật sự ngốc đến thần kỳ. Đi đường cứ luôn nghênh ngang, hành động cũng không bí mật.
130 Viên đạn năng lượng sắc lam gào thét từ họng lao ra, ánh mắt Phó Sử Ngọ chiết xạ xuyên qua thấu kính, như viên lưu ly lạnh lẽo đáng sợ.
Đầu alien cấp 5 như trái dưa hấu nát bấy, nổ tung từng đóm từng đóm huyết hoa trên không trung.
131 Trở tay không kịp, alien vua đã bắn ồ ạt khí đạn qua, mà bên này chỉ có vài người phản ứng kịp, bằng vào trực giác chiến đấu né qua, những người khác trực tiếp bị bắn trúng.
132 Cả tổ chức một lễ tang đúng nghĩa cũng không cách nào làm được, tại Hằng Quang Tinh cách xa quê mẹ, bọn họ chỉ có thể chọn hoả táng, sau đó đem tro cốt rãi vào mảnh đất này.
133 Ừm. ” Phó Sử Ngọ rầu rĩ lên tiếng.
Sau đó y như muốn tìm kiếm an ủi cứ chui chui vào ngực Đường Húc Hải, Ngụy Ly thấy hai người này dựa sát rạc vào, cũng không khỏi hơi tựa vào vai Liễu Miện.
134
Trắc hướng gió cũng không cần họ tự làm, trên tàu tự nhiên có loại hệ thống chuyên nghiệp này, Miêu Gia mấy ngày nay vẫn luôn ngồi canh máy tính, quan sát thời gian hướng gió mỗi ngày thay đổi.
135 Châm ngôn thường nói “binh hùng một, làm hùng cả quân”. Có thể thấy được phong cách của một lãnh đạo ảnh hưởng thế nào đến toàn đội.
Trước kia Lý Kế Tiên từng dưới trướng của Sử Chính, cũng từng lăn lộn ở phe Tiêu Lỗi.
136 Bởi vì có tọa độ trung tâm năng lượng, cộng thêm cái khung tam giác đầu tiên, rất dễ dàng đoán ra vị trí và khoảng cách của hai khung còn lại. Để dành ra thời gian dư dả, ước định là trong vòng mười ngày.
137 Đường Húc Hải cũng không biết Phó Sử Ngọ cũng đã lôi đi một đám alien ngay sau hắn, hắn càng bay càng cao, tốc độ bay cực nhanh, nhưng hắn nhanh, alien cấp 5 cũng không chậm, chỉ nháy mắt đã từ sau lưng hắn đánh tới.
138 Không ai ngờ điều này lại xảy ra – ngoại trừ lũ alien cấp 5 không ngừng trùng kích vào – mấy nhân loại ở đây nhất thời đều ngây dại.
“Thất thần làm gì? ! Mau dựng phòng ngự lên! !” Đường Húc Hải gào thét, nhảy về hướng hố sâu đối diện.
139 Bốn người chậm rãi bước trên nơi hoang vắng này, cứ việc cuộc chiến đã qua hơn nửa ngày, nhưng thân tâm mỏi mệt cũng không dễ dàng khôi phục như vậy.
Có kinh nghiệm trước đó, bọn họ dễ dàng xuyên qua lớp trang bị chống bụi tiến vào bên trong khung trang bị.
140 Miêu Gia sợ tới mức hồn phi phách tán, nhanh chóng lao xuống ôm lấy Ôn Triệu Minh.
Hai người cong cong vẹo vẹo rớt oạch xuống đất, ngã thành một đống.
Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Đô Thị, Dị Năng, Huyền Huyễn, Trọng Sinh
Số chương: 24