Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Mặc Sắc Liên Y Chương 55: Tàn Nhẫn Bị Giấu Diếm

Chương trước: Chương 54: Người Quen Cũ



Còn chưa tới sương phòng cha mẹ ôn chuyện, rất xa, liền thấy phụ thân đứng ở hành lang, quả nhiên là ngọc thụ lâm phong.

“Phụ thân?” Ta đi qua, nhìn trái nhìn phải, “Nương đâu?”

“Ta đã nói với nương ngươi rồi.” Phụ thân biểu tình nghiêm túc, trong mắt phượng bình tĩnh vô ba, chuyên chú chỉ có thân ảnh của ta.

“Nói?” Ta không khỏi một trận khẩn trương, “Nói cái gì?” Phụ thân nên sẽ không đem quan hệ bọn ta nói ra đi!

“Ta nói với nàng ta không thương nàng, nói nàng không cần vô nghĩa chờ đợi.”

“A? Ngươi...... nói như vậy?” Ta khó khăn nuốt nước miếng.

Nương chẳng phải là muốn thương tâm chết sao? Trước kia mẫu thân tuy rằng biết, nhưng dù sao không rõ ràng, còn có thể ảo tưởng cứ chờ đợi, có lẽ hắn sẽ có một ngày yêu nàng. Cho dù không thể yêu nàng, cũng có thể cùng sống cùng nàng, làm bộ là hắn yêu nàng, làm bộ bọn họ một nhà ba người có thể sống thật sự hạnh phúc. Hiện tại làm sao bây giờ? Phụ thân đem hết thảy đều làm rõ, ta là không phải làm sai chứ? Ta căn bản là không nên để bọn họ gặp mặt......

Phụ thân dời tầm mắt, đem ánh mắt hướng về phương xa, như thở dài, nói: “Đau dài không bằng đau ngắn. Liên Nhi, ta không nhận là ta làm sai.”

“Ta biết.”

Đau dài không bằng đau ngắn, thế nhưng đau này không khỏi quá tê tâm liệt phế đi.

Lập tức muốn chạy tới nơi mẫu thân, mới xoay người đã bị phụ thân bắt lấy cánh tay.”Cho nương ngươi một mình yên lặng một chút.”

“Nhưng mà ——”

“Nghe lời.” Phụ thân xoa xoa tóc của ta.

Ta bĩu môi, ngồi lan can xuống.

Kỳ thật, để nương tự mình ngẫm lại rõ ràng cũng tốt, trên thế gian hảo nam nhân nhiều như vậy, sao có thể cứ buộc vào khúc cây như phụ thân? Nương hẳn là sẽ có hạnh phúc thuộc về chính nàng. Nương đẹp như vậy, lại nhiều tài nghệ, ôn nhu hiền lành như thế, nhất định sẽ có hảo nam nhân thích. Chờ mẫu thân tìm được hạnh phúc chỉ thuộc về nàng, ta cũng có thể dễ chịu một chút. Tiểu Tịch nói một chút cũng không sai, từ xưa đến nay, ta đối nương vẫn là tâm lý áy náy. Nương khổ nhiều như vậy, tuy nói không phải ta trực tiếp tạo thành, nhưng là thoát không được can hệ với ta. Hơn nữa, ta lại đoạt đi phụ thân...... Tuy rằng lý trí cho ta biết chuyện này ta làm đúng, không cần phải áy náy, nhưng tình cảm...... Ta như thế nào thích để tâm mấy chuyện vụn vặt như vậy mà? Lại nói tiếp, sáng nay ta cũng không thể hiểu được bốc hỏa. Chẳng lẽ là thời mãn kinh tới rồi? Hãn......

“Phụ thân.”

“Ân.”

“Sáng nay, ta thật có lỗi.” Ta cúi đầu, ngón tay chỉ chỉ vào nhau, thanh âm thấp đến không thấp hơn được.

Không được đáp lại, ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên. Vừa lúc phụ thân quay đầu lại, sóng mắt lưu chuyển, bên môi nở ra một nụ cười nhợt nhạt. Như mộc xuân phong a như mộc xuân phong

“Ta biết lúc đó Liên Nhi có tâm sự, khó tránh khỏi nóng nảy một chút. Nhưng mà về sau nếu có chuyện gì đừng nghẹn trong lòng, nhất định phải nói với phụ thân, được không?”

“Ân.” Ta gật đầu thật mạnh. Chỉ cần phụ thân không để trong lòng là tốt rồi.

“Trầm tiên sinh.” Đột nhiên một tiếng kêu to truyền tới khiến ta quay đầu.

Một bên hành lang, Vũ Văn Cẩn Nhiên lộ ra vẻ lo lắng khó gặp cùng Vọng Nguyệt Kì sắc mặt tái nhợt đi về phía bọn ta.

“Thế tử.” Phụ thân hơi hơi khuynh thân.

Vũ Văn Cẩn Nhiên gật gật đầu với ta, tiếp theo đem ánh mắt phóng tới trên người phụ thân.”Vị này chính là bằng hữu của ta, Vọng Nguyệt Kì.”

“Tại hạ Vọng Nguyệt Kì, hạnh ngộ.” Bệnh mỹ nhân cười yếu ớt, thanh âm nhẹ nhàng ôn nhu.

A nha! Vừa nãy cũng chưa phát hiện mà! Nguyên lai thanh âm bụng gấu chó dễ nghe như vậy làm cho người ta liên tưởng đến dòng suối nhỏ phía sau núi vừa mới hòa tan tuyết đọng đầu mùa xuân, làm cho người ta có cảm giác tươi mát tự nhiên. Đương nhiên, thanh âm phụ thân cũng rất êm tai, mượt mà tế hoạt, dễ dàng làm cho người ta liên tưởng đến vật phẩm trân châu tơ lụa gì đó.

Bởi vì trong chốc lát thất thần, thế nên ta không nghe được đối thoại giữa bọn họ. Chờ ta lấy lại tinh thần, băng sơn đã đem thỉnh cầu của hắn nói ra.

“Bằng hữu của ta trúng một loại kì độc, không biết Trầm tiên sinh có biện pháp nào giải không?”

“Nga?” Phụ thân không chút để ý nhíu mày, “Đã là kì độc, tại hạ chỉ là một thầy thuốc nho nhỏ thì sao biết giải mà?”

A? Ta như thế nào cảm thấy thái độ phụ thân không vui a? Kỳ quái, hắn hẳn là lần đầu tiên nhìn thấy bụng gấu chó mới đúng a! Chẳng lẽ phụ thân nhìn y không vừa mắt?

“Này......” Vũ Văn Cẩn Nhiên không nghĩ tới phụ thân không nể mặt mũi như vậy, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Nhưng bụng gấu chó bên cạnh phản ứng lại, cười nói: “Làm việc luôn luôn coi vạn nhất, tiên sinh còn chưa xem qua sao biết không được? Thỉnh tiên sinh thử một lần, tại hạ vô cùng cảm kích.”

Bụng gấu chó chính là bụng gấu chó, cho dù trong lòng tức giận muốn chết, trên mặt vẫn bày ra một khuôn mặt tươi cười, mềm giọng nhờ vả.

“Nếu Vọng Nguyệt công tử nói như vậy, tại hạ thử xem sao.”

Sau đó phụ thân liền xem mạch cho bụng gấu chó, hỏi bệnh trạng, nếm qua dược nào, đã làm trị liệu nào. Làm ta kinh ngạc chính là, bụng gấu chó vậy mà tám năm trước trúng độc, từ đầu là mỗi một tháng sẽ độc phát một lần, sau lại qua một năm liền ngắn lại ba ngày, hiện tại y là mỗi chín ngày độc phát một lần, nhưng nhờ dược của ngự y hàng đầu Vương đại nhân mà kéo dài đến mỗi nửa tháng. Độc phát toàn thân sẽ tựa như bị châm chích đau đớn khó nhịn, mỗi lần độc phát suốt liên tục một ngày một đêm. Trời ạ! Độc này hảo độc a! Người hạ độc càng độc! Bụng gấu chó hảo thảm hảo đáng thương nga!

Ta không khỏi lấy ánh mắt từ bi như Quan Âm Bồ Tát nhìn y.

“Nếu Trầm tiên sinh trở về nghiên cứu có thành quả gì, thỉnh mau chóng báo cho tại hạ, dù sao gia mẫu cũng đang gặp tra tấn, ta sợ......”

A? Nữ nhân kia cũng trúng độc rồi!

Phụ thân trên mặt thản nhiên, mở miệng: “Tại hạ nhất định hết sức.”

Không khí nhất thời có chút xấu hổ, bụng gấu chó cười gượng, nói câu “Vậy phiền toái Trầm tiên sinh ”, lôi kéo băng sơn nhìn sơ là biết đang tức giận đi.

Ta lăng lăng quét mắt qua hướng hai người họ bỏ đi, quay đầu nhìn về phía phụ thân mặt không chút thay đổi. Trong nháy mắt, ta lại thấy đôi mắt màu đen tinh khiết kia sóng vỗ mãnh liệt, nhưng mà giây tiếp theo hết thảy lại khôi phục bình tĩnh, giống một mặt hồ kết băng. Làm cho ta hoài nghi có phải mình hoa mắt không......

“Phụ thân, ” ta thật cẩn thận mở miệng, “Ngươi cùng Vọng Nguyệt Kì...... có thù oán?”

“Nga?” Phụ thân liếc mắt ta một cái, bên môi cười, “Liên Nhi như thế nào nói như vậy?”

“Ách, ta cũng không biết...... Chính là cảm giác phụ thân vừa mới rồi là lạ.”

“Được rồi, ngươi không phải muốn đi an ủi nương ngươi sao?” Phụ thân vỗ vỗ vai của ta, “Đi thôi!”

“Nga.” Nhất thời có điểm phản ứng nhưng phụ thân lại đột nhiên chuyển hướng đề tài, ngẫm lại vẫn là một lát hãy hỏi lại đi, bây giờ mẫu thân quan trọng hơn.

Đến buổi tối, ta ngồi xếp bằng trên giường, có chút đăm chiêu nhìn phụ thân chậm rãi lau khô mái tóc dài như lụa đen của hắn.

“Phụ thân, ngươi có giải độc cho Vọng Nguyệt Kì không?”

“Liên Nhi như thế nào biết ta có thể giải độc kia mà?” Phụ thân trên tay không ngừng, vẫn đưa lưng về phía ta.

“Phụ thân đương nhiên có thể giải rồi! Ta tin tưởng!” Ta kiêu ngạo.

Phụ thân bị ta chọc cho cười, xoay người bước lại hôn nhẹ hai má của ta.”Ta thực vui vẻ.”

Ta cười khờ.

“Bất quá cho dù ta có thể giải độc kia, vì cái gì phải giúp hắn giải mà?”

Ta sửng sốt.

“Phụ thân ghét Vọng Nguyệt Kì?”

Không có đáp lại, ta coi như đúng rồi.

“Nhưng tại sao? Các ngươi rõ ràng là lần đầu tiên gặp mặt a!”

“Bởi vì ngươi.”

“A?” Ta? Nếu nói ta cùng bụng gấu chó có thù oán gì đó, cũng chỉ là lần đó bị đánh thôi. Nhưng đó là chuyện rất lâu rồi, phụ thân làm sao mà biết được? Ta rõ ràng cái gì cũng chưa nói a!

“Phụ thân, chuyện đó ta đã không còn tức giận. Nói thêm, hắn cũng đã bị khổ tám năm rồi.”

Đích xác, tám năm a! Nhiều thống khổ a! Từ từ, tám năm, tám năm? Tính ra, tám năm trước hình như chính là...... Nghĩ đến đây ta không khỏi liếc mắt qua phụ thân thần sắc lãnh đạm. Không thể nào? Nhưng thế này cũng quá ác đi. Hơn nữa nữ nhân kia cũng trúng độc......

“Phụ thân, độc này...... sẽ không có quan hệ gì với ngươi đi?”

Ta nhìn nam nhân đối diện trầm mặc, càng nghĩ càng cảm thấy điều này là có thể. “Ngươi tám năm trước đã hạ độc mẫu tử bọn hắn?”

“Không chỉ hai bọn họ, còn có một phòng nô tài kia.” Phụ thân thanh âm lạnh lùng, không khí chung quanh tựa hồ đều đông lại.

Ta trừ bỏ thở dài vẫn là thở dài. Lần trước Phượng Dự đã là một cái ví dụ tốt lắm, phụ thân đối với người thương tổn ta cho tới bây giờ đều là không lưu tình, thế nhưng này không khỏi cũng quá ngoan độc một chút đi? Ta biết dù ta nói như thế nào phụ thân cũng sẽ không bỏ kiểu thủ đoạn trả thù tàn nhẫn này của hắn, xem ra về sau chỉ có thể bảo vệ tốt chính mình thì sẽ không để người khác thương tổn để giảm bớt loại thảm kịch này thôi.

“Liên Nhi giận?” Cảm giác bên hông căng thẳng, thân mình dựa vào một cái ôm ấp quen thuộc.

“Giận thì lại thế nào? Phụ thân sẽ không thay đổi đâu.”

Người sau lưng không nói gì, chỉ nghiêng đầu chôn trên hõm vai của ta.

“Giải độc cho mấy người Vọng Nguyệt Kì đi!”

“Hảo.”

Trầm mặc trong chốc lát, phụ thân đột nhiên hỏi: “Liên Nhi thương trên người đã tốt lên chưa? Còn đau không?”

Ta sửng sốt, có chút phản ứng, “Nga, không đau.”

“Kia ——” Tay phụ thân đặt trên lưng ta đột nhiên trở nên không quy củ.

“Phụ thân! Phụ thân!” Ta cả kinh, mặt đỏ một chút.

Một phen kéo đai lưng của ta xuống, phụ thân nhẹ giọng nói bên tai ta: “Nếu Liên Nhi muốn chấm dứt trừng phạt đối với bọn họ, vậy để Liên Nhi tự mình thay thế đi!”

“Nào có như vậy—— ngô!” Còn chưa oán giận xong liền bị một nụ hôn sâu của phụ thân chặn miệng.

555 ngày mai lại phải đau rồi

Loading...

Xem tiếp: Chương 56: Chung Đường

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Diệc Thứ và Kha Tuyết

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 22


Giang Sơn Tống Đế

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 50


Từ Bỏ Em, Kiếp Sau Nhé

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 30



Là khi em biết em đã yêu anh

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 55