Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Hoa Tâm Tổng Tài Chương 92 : Tặng Hoa

Chương trước: Chương 91 : Giả Mạo Bạn Gái



Mặt trời đỏ rực khuất dần sau đường chân trời phía Tây, trên conđường lớn xe cộ qua lại vội vàng như con thoi ,có lẽ mọi người cũng muón một lòng muốn trở về mái nhà yên bình của mình sau một ngày làm việcmệt nhọc

“Mệt chết đi………” Nam Cung Tuyết bước vào cửa nhà, buông mình nằm phịch xuống ghế sô pha

“Dì Tuyết……….” Lôi Tử Huyên ôm một con búp bê vải, mở to đôi mắt xinh đẹp của mình, chăm chăm nhìn nàng

Nam Cung Tuyết ngiêng người , nhìn bé con trước mặt mở miệng nói“Tiểu Huyên Huyên ngoan nha, dì Tuyết hôm nay mệt lắm, con đi tìm Vũ tỷtỷ và Linh tỷ tỷ chơi đi”

Lôi Tử Huyên vươn đôi tay bé nhỏ của mình ra kéo kéo nàng , nói “Dì Tuyết………mẹ nói, có thể ăn cơm rồi……..”

“Đi xuống nói với mẹ con, dì Tuyết hôm nay ko ăn” Hiện tại, Nam CungTuyết ngay cả ánh mắt cũng muốn mở ko ra . Nàng phất phất tay áo nói,giọng nói của nàng hiện rõ ý mệt mỏi

“Mẹ nói, ko ăn cơm ko phải là bé ngoan a…………..” Lôi Tử Huyên chu chucái miệng nhỏ nhắn nói, bàn tay bé nhỏ liên tục níu lấy quần áo của nàng

“Tiểu Huyên Huyên ngoàn……..dì Tuyết nghỉ ngơi một lát, chút nữa sẽ ăn” Nam Cung Tuyết mở to mắt, nhìn Lôi Tử Huyên dịu dàng nói

“Vậy tiểu Huyên Huyên đi ăn ha………”

“Ừ, đi đi!” Rốt cục nó cũng đi rồi, nàng đã có thể ngủ lại, hôm nayđúng là mệt chết đi, bởi vì đã đến thời điểm cuối tháng, nên chuyện làmăn trong quán đã tốt gấp hai, Tôn Phỉ Lâm tự nhiên lại có hẹn, để mộtmình nàng ở trong quán làm việc đến long trời lở đất, lát nữa để “nàng”(Tôn Phỉ Lâm) trở về, nàng nhất định sẽ cho Phỉ Lâm một trận nên thân

“Được” Tuy rằng ko biết rõ ý của mẹ, nhưng Lôi Tử Huyên vẫn rất ngoan ngoãn gật gật đầu

Đem đồ ăn đặt lên bàn, Lôi Dĩnh ẵm Lôi Tử Huyên đặt lên ghế, giúp nócột một cái yếm , sau đó mới xoay người về nhà bếp mang hai chén cơm đira , một chén nhiều , một chén ít

“Tiểu Huyên Huyên tự ăn, hay là để mẹ đút?” Lôi Dĩnh ngồi cạnh Lôi Tử Huyên , tay đặt lên đầu nó, dịu dàng nói

“Tiểu Huyên Huyên tự ăn nha…………..” Lôi Tử Huyên cười hì hì

Ngón tay điểm nhẹ chóp mũi của nó, nàng khen ngợi nói “Ngoan, tiểu Huyên Huyên giỏi quá!”

“Mẹ, nói ẹ biết một chuyện nha!” Lôi Tử Huyên đột ngột ngừng ăn, híp hai con mắt tỏ ra thần bí nói với Lôi Dĩnh

“Chuyện gì a?” Lôi Dĩnh cười mở miệng hỏi, tiểu nha đầu này ở vườn trả lại đi bắt nạt người khác sao?

“Mẹ….ở nhà trẻ có một thầy rất xinh đẹp a…………hơn nữa thầy đối xử với tiểu Huyên Huyên cũng rất tốt!” Lôi Tử Huyên cười hì hì

“Vậy sao? Tốt lắm cơ à?” Lôi Dĩnh cười nói, còn tưởng rằng nó đã làm ra chuyện ko đúng gì chứ?

“Mẹ, tiểu Huyên Huyên cũng rất thích thầy nha………..” Lôi Tử Huyên vui vẻ bày tỏ lòng yêu thích đối với vị giáo viên mới đến

“Mẹ biết rồi, hiện tại con ăn cơm nhanh chút” Lôi Dĩnh nhìn nàng,cười lắc lắc đầu, chuông cửa lúc này lại vang lên . Nàng đặt chén cơmtrong tay xuống, đứng dậy đi mở cửa

Vừa mở cửa, đập vào mắt nàng đã là một bó hoa tươi thật lớn , đầy ắphoa hồng, rất đẹp ! Lôi DĨnh hướng mắt lên trên ngước nhìn, đối diệnnàng là một khuôn mặt tỏa ra ánh sáng ấm áp như ánh mặt trời, cùng nụcười tươi và đôi mắt ôn nhu chăm chăm nhìn nàng

“Tặng cho em, thích ko?” Minh Thiên Mạch cầm bó hoa trong tay đưa đến trước mặt Lôi Dĩnh, nói

Lôi Dĩnh ngẩng người một lúc mới nhận bó hoa, đây là lần đầu tiên hắn trực tiếp tặng hoa cho nàng, thật có chút ngoài ý muốn, nhìn hắn, nàngmở miệng hỏi “Sao lại tặng hoa cho em?”

“Lúc lái xe đi ngang qua cửa hàng bán hoa, nhân tiện anh đã mua mộtbó. Dù sao quen nhau đã lâu như vậy, anh vẫn chưa 1 lần tặng hoa cho em ” Minh Thiên Mạch cười nói, nâng tay tùy tiện vén tóc nàng

“Vào…….vào đi!” Ôm bó hoa trong tay , nàng lách người qua một bên cho hắn tiến đến

“Ba Mạch………..” Minh Thiên Mạch vừa vào đến cửa đẽ nghe thấy mộttiếng hét ngọt ngào , hắn ngồi xổm xuống đón lấy tấm thân bé nhỏ đangchạy về phía hắn

“A………..tiểu công chúa, có nhớ ba Mạch hay ko?” Ôm lấy Lôi Tử Huyên, hắn đứng thẳng người dậy, cười hỏi

“Nhớ nha……….” Lôi Tử Huyên nói xong, đã hướng về mặt hắn “chụt” một cái thật mạnh

“Các người nói chuyện nhỏ một chút đi, tiểu Tuyết đang ngủ ở phòng khách” Lôi Dĩnh đi theo phía sau bọn họ, nhỏ giọng nhắc nhở

Minh Thiên Mạch dưng bước, hướng phòng khách nhìn nhìn, nói “Anh vàtiểu công chúa vào phòng chơi đây, nếu còn ở đây sẽ làm phiền đến TiểuTuyết”

“Anh ăn cơm chưa?” Lôi Dĩnh hỏi

“Đã ăn rồi” Minh Thiên Mạch cười trả lời

“Mẹ ! Tiểu Huyên Huyên đã ăn sạch cơm rồi nha……….” Lôi Tử Huyên chớp chớp đôi mắt to nói

“Vậy hai người lên phòng chơi đi, mẹ dọn dẹp 1 chút” Lôi Dĩnh nhìn bọn họ nói

“Mẹ………..bó hoa đẹp này, lát nữa đặt trong phòng có được ko?” Lôi Tử Huyên duỗi bàn tay nhỏ, chỉ chỉ vào bó hoa

“Được”

“Chúng ta đi thôi” Minh Thiên Mạch nói xong đã ôm tiểu Huyên Huyên đi lên lầu

Lôi Dĩnh đem bó hoa đặt lên chiếc bàn trống, nâng bát lên rồi lạichậm rại đặt bát xuống, tiếp tục ăn nhưng chỉ sau hai muỗng cơm nàng đãăn ko vô nữa, nàng hiện tại có chút rồi loạn

Đứng dậy dọn dẹp bát đũa, Lôi Dĩnh đem toàn bộ đồ ăn trên bàn bỏ vàotủ lạnh, lát nữa, các nàng trở về, nếu ai có đói bụng, có thể hâm nónglại đồ ăn . Xong việc, nàng mới cầm bình hoa hướng về phòng mình

Loading...

Xem tiếp: Chương 93 : Quyết Tâm

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Kinh Vân

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11


Cửu Tinh Thiên Thần Quyết

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 1626


Chân Long Kiếm

Thể loại: Kiếm Hiệp, Lịch Sử

Số chương: 23


Sát Nhân Vô Xá

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 114