Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Em Dám Nói Em Không Tính Phúc Chương 60: Mang Thai Cũng Có Thể

Chương trước: Chương 59: Lý Do Đàn Ông Đối Tốt Với Bạn



Edit: Hana

Tối thứ ba Mạnh DịchNamvề đến nhà, đẩy cửa bước vào nhà có thể ngửi thấy hương vị quen thuộc, trong lòng nóng lên, Lộ Lộ, anh đã về. Hiểu Vụ không biết ở trong bếp làm gì, phát ra âm thanh rất nhỏ. Mạnh DịchNamđem hành lý đặt ở trên ngăn tủ giảy, đi về phía nhà bếp.

Hôm nay Minh Quyên biết buổi tối DịchNamvề nên đã cố ý đưa Hiểu Vụ về nhà. Hiểu Vụ đang đui nước, cô đoán anh sắp về đến nhà, cô muốn pha cho anh một chén trà nóng.

Dịch Namnhìn bóng dáng Hiểu Vụ, trong lòng cảm động ấm áp, nhẹ nhàng đi đến, tay chậm rãi ôm thắt lưng cô từ phía sau, anh ôm rất nhẹ vì sợ làm cô sợ. “Anh đã về.” Miệng dán bên tai cô, dịu dàng nói.

Thân thể Hiểu Vụ khẽ run, Dịch Nam. Trái tim sung sướng nhất thời đập loạn, anh đã về. Hiểu Vụ vừa định xoay người, lại bị anh ôm chặt thắt lưng, cẩn thận xoa bụng cô “Hình như hơi lồi lên.” Thanh âm trầm thấp mang theo gợi cảm khiến đầu vô loạn sóng. Anh quan tâm cục cưng, mới về đã nhớ đến cục cưng, cảm giác cảm động lặng lẽ len vào trái tim cô, nụ cười vui vẻ hiện lên, thanh âm mềm mãi khẽ cất lên “Dịch Nam.”

DịchNamchậm rãi đem Hiểu Vụ xoay lại, mìm cười nhìn vào khuôn mặt khiến anh nhớ nhung, ánh mắt bờ môi, tất cả, Lộ Lộ, anh rất nhớ em. Kích động trong lòng nhanh chóng chuyển hoá thành những nụ hôn, đôi môi ướt át nhẹ nhàng chạm đến cánh môi đỏ tươi kia, vị ngọt mềm mại mang theo hương vị của cô. Trong lòng Lộ Hiểu Vụ căng thẳng, nhanh chóng túm lấy áo anh, đón nhận nụ hôn của anh, từ từ xâm nhập, cảm giác quen thuộc khiến cô khẽ mở miệng, nhường chỗ cho đầu lưỡi linh hoạt tiến vào, đầu lưỡi liếm qua mọi ngóc ngách, đoạt đi hơi thở của cô, đem tất cả ngọt ngào của cô nuốt hết. Hiểu Vụ thở gấp, trái tim sớm đã không còn nhịp đập bình thường. Dịch Nam, người đàn ông bá đạo của em.

Dịch Namđã ăn cơm trên máy bay, Hiểu Vụ kỳ quái nhìn anh bước ra từ phòng tắm. “Anh không phải không thích ăn cơm trên máy bay sao?” Anh mỗi lần đi đều không thích ăn, anh nói những loại đồ ăn đó anh không nuốt được. Vì thế, bình thường khi anh về nhà đều là ăn đồ ăn cô làm.

“Anh ăn thử một chút, cũng không tệ, ít nhất có thể làm đầy bụng.” Dịch Nam lau lau tóc, đi đến bên Hiểu Vụ “Nếu anh còn đói, em sẽ làm đồ ăn cho anh.” Hiểu Vụ nghĩ đến lúc anh ăn những món kia sẽ cau mày, trong lòng không khỏi cười trộm. Dịch Nam vòng tay ôm cô ngồi bên giường, “Không cần, anh không muốn làm em mệt nên mới ăn rồi mới về mà.” Ánh mắt ôn nhu nhìn sâu vào mắt cô, vài ngày không gặp mà mắt cô có vẻ thâm, có phải không có anh ôm cô không ngủ được không?

Trái tim Hiểu Vụ tăng nhịp, ánh mắt bừng sáng, anh là không muốn cô mệt mỏi sao. DịchNam.

Dịch Nam nhìn đôi mắt đáng yêu của vợ yêu loé sáng, cảm động, ngón tay điểm nhẹ chóp mũi cô, tay chậm rãi ôm cô nhập sâu vào trong lòng, quyến luyến hôn lên trán cô. Cô vì anh mà vất vả mang thai, anh làm sao lại khiến cô vất vả nữa đây. Hiểu Vụ vòng tay dùng sức ôm lấy thắt lưng DịchNam, thật hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi trong tim chỉ có cảm giác này. DịchNam, em sẽ cô gắng trở thành một người vợ tốt.

Dịch Namở trong thư phòng nhìn đống bưu phẩm, lần này đi công tác thu hoạch không ít, công ty vừa lập thêm hai chi nhánh mới. Đột nhiên cánh cửa truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ nhàng và thanh âm mềm mại của Hiểu Vụ “Dịch Nam, đừng làm muốn quá nhé.”

DịchNambuông văn kiện, ngước mắt mỉm cười. Đột nhiên ngẩng đầu lên, chậm rãi nhìn về phía cửa phòng. Lộ Lộ.

Hai mắt DịchNamnhìn đăm đăm, yết hầu chuyển động, trong lòng giống như đang bị móng vuốt cào cào, Lộ Lộ, em, em sẽ không phải là muốn câu dẫn anh chứ?

Dịch Namnhìn khuôn mặt trong suốt đang tươi cười của cô, miệng nhỏ khẽ mở, hai gò má khẽ hồng. Ánh mắt kinh ngạc dần dần hạ xuống, nhìn theo chiếc cổ mảnh khảnh, sau đó đến chỗ lõm của hai xương quai xanh, phần dây áo ôm lấy đường cong bờ vai gợi vảm, xuống thêm một chút nữa sẽ thấy bờ ngực trắng lộ ra phân nửa, do hô hấp khiến ngực cô như ẩn như hiện.

Trời ạ, anh cũng không biết Lô Lộ mặc cổ chữ V lại gợi cảm như vậy, Ánh mắt chậm rãi nhìn lên, dán tại nơi đang nhanh chóng phập phồng kia, sau đó nhìn đến hai điểm nổi lên dưới lớp váy ngủ khiến anh không khỏi căng thẳng, hô hấp bắt đầu cảm thấy khó khăn, cơ thể như có một dòng điện cao thế đang chạy. Mạnh DịchNamcố hít một hơi thật sâu, cô thì ra không mặc nội y.

Thân thể cương cứng của Mạnh DịchNamvẫn không nhúc nhích, ánh mắt tiếp tục xẹt qua, nhìn đến phần bùng hơi lồi lên của cô. Ở góc độ này cũng không thấy nổi lên nhiều lắm, nhưng anh có thể cảm nhận được bụng cô đã lớn hơn. DịchNamkhó khăn nhắm mắt lại, hít thật sâu, chết tiệt, cô ấy đang có thai.

Trong lòng DịchNamnóng như lửa đốt, máy móc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, trong lòng không ngừng hít sâu, không cần nghĩ, không cần nghĩ, cố nhịn cố nhịn! Trong đầu đều là dáng người mê người của cô, anh đã gần ba tháng không gần gũi cô, mới nghĩ đến giọng nói yếu ớt như con mèo nhỏ của cô, hạ thân anh đột nhiên căng thẳng, anh thật sự muốn hung hăng ôm lấy cô.

“Lộ Lộ, em đi ngủ trước đi.” DịchNam hắng giọng nói, hai mắt căn bản không dám nhìn thẳng vào cô.

Lộ Hiểu Vụ nhìn Dịch Namcăng thẳng, trong lòng không ngừng thẹn thùng, hai tay bối rối đan vào nhau. Miệng nhỏ khẽ nói “Dịch Nam, không có anh, em không ngủ được.” Ngượng ngùng khiến thanh âm của cô nghe càng nũng nịu hơn, giọng nói này lọt vào tai Mạnh DịchNam quả thật là một sự tra tấn dã man.

Lộ Lộ, anh sợ anh không nhịn được. Dịch Namchậm rãi nhìn về phía Hiểu Vụ, trên mặt anh phiếm hồng, trong lòng không ngừng nhắc nhở bản thân phải kìm chế, nhưng ánh mắt vẫn lơ đang liếc nhìn những đường cong mê người của ai đó. Anh khó xử thấp giọng “Lộ Lộ.” Anh hiện tại nếu ôm lấy cô nhất định sẽ khiến cô gục ngã, mạnh mẽ xâm chiếm, có điều vợ yêu đang có thai chính là cản trở lớn nhất trong lòng anh.

Lộ Hiểu Vụ nhìn anh hoàn toàn không có ý đứng dậy, cái miệng nhỏ nhắn lại tiếp tục nói “Vậy em đi ngủ trước.” Nói xong chậm rãi xoay người, miệng lầu bầu, thanh âm ai oán chậm rãi bay vào tai Dịch Nam “Cũng đã bốn tháng rồi, ai…”

DịchNamngồi cứng ngắc trên ghết, mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào cửa, trong đầu vẫn vang lên thanh âm mềm nhẹ kia. Bốn tháng, bốn tháng, trong lòng DịchNamcăng thẳng, rầm, anh vội vàng đứng dậy lao như bay ra khỏi phòng.

Trên bàn giấy tờ tung toé, người nào đó xem ra đã không còn cố gắng được nữa, ngay cả máy tính chưa tắt cũng không quan tâm.

DịchNamnhanh chóng vọt vào phòng ngủ, đứng bên giường nhìn Lộ Lộ, trái tim đập liên hồi, váy ngủ này thật quá tuyệt vời. Thì ra phần lưng khoét hình chữ V còn sâu hơn phần trước, trực tiếp để lộ ra phần lưng trơn mịn trắng bóng của cô.

Dịch Namđến gần, nhẹ nhàng ôm thắt lưng Hiểu Vụ “Đã bốn tháng rồi sao?” Hiểu Vụ mặt hồng tai hồng nhẹ gật đầu, hai tay đang ôm lấy hông cô nóng bỏng, toàn thân anh hình như đều như bốc hoả. DịchNam chậm rãi xoay người cô lại, ánh mắt chậm rãi nhìn lên ngực cô, nửa bờ ngực như kín như hở kia đúng là đang trêu đùa nội tâm điên cuồng của anh, anh vẫn có chút giãy dụa, có được không?

Hiểu Vụ hơi cúi đầu, tay nhẹ đặt lên ngực anh, nhịp tim mãnh liệt của anh truyền đến bàn tay khiến trái tim cô cũng đập mạnh hơn. Cô tinh tế nói “Em… em hói bác sĩ Tần rồi, chị ấy nói… bốn tháng… là… là… có thể.. có thể….” Thanh âm cuối cùng giống như tiếng gió, hoàn toàn không nghe rõ.

Trong lòng Dịch Namcăng thẳng, tay không tránh khỏi xiết chặt hơn, một tay nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô, khuôn mặt đỏ bừng này vẫn luôn là vẻ đẹp mà anh yêu nhất. Một Lộ Lộ bảo thủ lại hay xấu hổ, thế mà lại chủ động đi hỏi bác sĩ tần, có phải điều này chứng tỏ Lộ Lộ tình nguyện? “Lộ Lộ, anh nhịn lâu rồi.” Ngón tay Dịch Nam chuyển động, khiến cô nhìn thẳng vào anh “Thật sự là có thể sao?”

Lông mi Hiểu Vụ khẽ chớp, mặt càng lúc càng đỏ hơn, tuy cô rất ngượng nhưng cô cũng muốn để anh có thể vui vẻ, cô biết anh muốn ôm cô biết bao, vì thế ngượng ngùng gật đầu.

“Cho nên, đây là do em cố ý chuẩn bị cho anh sao?” ngón tay thon dài của anh khẽ chỉ vào đồ bảo hộ để nơi đầu giường, mặt chậm rãi tiến sát mặt cô.

Hiểu Vụ ngoài gật đầu thì đã không biết nói gì vì xấu hổ. Bảo cô nói thế nào đây. Nói cô đột nhiên lại nhớ đến cảm giác được anh ôm, dùng đôi môi như mang theo lửa nóng kia quấn quýt si mê hôn lên môi cô. Cô nói không được, nhưng khát vọng trong lòng cũng không thể vì thế mà giảm đi, cô không biết mình bị sao nữa, chỉ biết cảm giác cô đơn thật khó chịu, cô nhớ anh, nhớ đến mất ngủ, thậm chí trong mơ cũng muốn anh hôn cô, mọi lúc mọi nơi đều nhớ đến anh.

Cô lén lút đến gặp bác sĩ Tần mới biết được, phụ nữ chỉ cần trải qua những tháng đầu, tiến vào thời kỳ thứ hai, từ tháng thứ tư trở đi, vì trong cơ thể phụ nữ mang thai hóc môn nữ tính tình dục tăng cao hơn so với bình thường nên mới cảm thấy như thế. Nhưng có nhiều người lo lắng sau khi mang thai cơ thể sẽ không còn được như xưa nên cảm giác này không phát tác quá mạnh. Hiểu Vụ còn ngượng ngùng hỏi han chuyện sinh hoạt vợ chồng trong thời kỳ mang thai, bác sĩ Tần đều kiên nhẫn giải thích cũng như hướng dẫn cô những tư thế khiến cho không ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng khi vận động quá mạnh, có điều, ở thời kỳ này cũng không nên vận động quá mạnh, và có quá nhiều kích thích về tâm lý. Đến gần thời kỳ sinh thì phải tiếp tục cấm dục, nếu không khả năng sinh non sẽ rất cao.

Hiểu Vụ cuối cùng cũng biết được, thời gian ba tháng đầu mang thai phụ nữ không được phép có quan hệ vợ chồng, sau ba tháng là có thể cho phép quan hệ với mức độ vừa phải.

“Lộ Lộ.” Dịch Nam kích động luồn tay ôm lấy hông cô, thật là vui, Lộ Lộ cuối cùng cũng đã quan tâm đến anh, chủ động gỡ bỏ sự bảo thủ trong lòng cô, anh chỉ nghĩ đến thôi trong lòng đã hưng phấn không ngừng.

Tắt đèn, Dịch Nam nhẹ nhàng ôm Hiểu Vụ đặt lên giường, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh cô, ánh mắt gắt gao khoá trên mặt cô, ngón tay nhẹ nhàng động chạm nụ hoa của cô. Một tay khác nhẹ nhàng vuốt ve đường cong khêu gợi trên cơ thể cô, lớp váy ngủ bên dưới váy ma sát vào người tạo một cảm giác cuồng nhiệt mênh mông, đánh sâu vào lồng ngực.

Anh cẩn thận vỗ về, rất sợ mình nhỡ mạnh tay sẽ khiến cô bị đau, ánh mắt vẫn nhìn khuôn mặt cô, một tấc một tấc thu tất cả hình ảnh xinh đẹp của cô vào trong mắt, người phụ nữ khiến anh yêu thương này càng ngày càng khiến anh không thể kìm chế. Anh cũng không dám hi vọng cô sẽ vượt ra được quan niệm truyền thống cổ hủ của cô, thậm chí lại nghĩ sự cổ hủ đó của cô thật đáng yêu, từ lâu anh đã quen rồi. Nhưng cô lại chủ động câu dẫn anh, thật sự điều này khiến máu trong người anh sôi sục. Nhưng trong lòng anh càng căng thẳng hơn, hành động cũng thong thả hơn, anh sợ bản thân quá cao hứng, hưng phấn sẽ làm cô bị thương. Vì thế cho dù núi lửa trong người anh đã sớm bừng bừng anh cũng vẫn không dám làm gì quá cuồng nhiệt.

Hiểu Vụ nhắm chặt mắt, toàn thân run rẩy, trên mặt mơ màng, bàn tay nóng bỏng nơi thắt lưng hình như nhẹ nhàng thong thả hơn bình thường, thân thể cô có một loại cảm giác nóng rực điên cuồng chạy nhảy, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng cao, ngay cả hơi thở cũng nóng rực, tim đập cuồng loạn khi cảm nhận được sự âu yếm của anh, miệng khô lưỡi khô, hơi thở đứt quãng. Dịch nam nhìn bộ dáng kiều mị của cô, trong lòng căng thẳng, đêm nay cô thật sự quá mê người. DịchNamcuối cùng không kìm lòng được, hôn thật sâu lên đôi môi đỏ sẫm của cô, thân thể kề sát, tay chậm rãi xoa xoa lưng, chậm rãi kéo dài nụ hôn.

Sườn Hiểu Vụ nằm lên cánh tay rắn chắc của anh, giọng nói đã không còn là của mình, tất cả đã bị ngọn lửa cuồng nhiệt của anh trêu chọc, nuốt trọn, trong miệng, mũi hoàn toàn đều là mùi vị đầy nam tính của anh, trong lòng mềm mại, người đàn ông này chính là người đàn ông cô yêu nhất. Nụ hôn kéo dài đầy dây dưa và trêu chọc kết thúc trong lưu luyến khi cả hai người gần như không thở nổi, Dịch Nam nuốt lấy vị ngọt trên môi cô, nhẹ tay đem cô dán lên người anh, hai cơ thể chậm rãi dính sát vào nhau. Lưng Hiểu Vụ ấm áp, cảm nhận được vật gì đó đang dựng thẳng cọ vào cô làm cô xấu hổ đến mức tai càng lúc càng đỏ bừng, anh đã sớm có phản ứng.

Hai tay Dịch Nam chậm rãi tiến về phía trước ngực cô, nhẹ nhàng cẩn thận xoa lên bờ ngực đẫy đà, cách một lớp áo ngủ, đôi tay ma quái làm trái tim cô căng thẳng, thân thể không khỏi run rẩy, đôi tay tham lam của anh chậm rãi xâm nhập cổ áo, nhẹ nhàng phủ lên ngực cô, thanh âm khêu gợi vang lên sau tai “Hình như lớn hơn.” Cả người Hiểu Vụ ngượng ngùng rụt về phía sau, vì thế càng lúc càng tiến sát vào anh hơn, càng cảm nhận vật cứng rắn rõ ràng hơn. Một bàn tay khác của DịchNam nhẹ nhàng xoa gáy cô, xoa lưng cô, cố ý muốn cô thả lỏng người, tay từ từ trượt xuống.

Dịch Namkhẽ cắn đầu vai bóng loáng, tay vẫn tham lam nắm chặt ngực cô, khẽ cắn hõm vai cô, từ từ giúp cô cởi áo ngủ. Hơi thở Hiểu Vụ đứt quãng “Cái… chăn.” Dịch Nam ngừng hôn cô, môi chuyển dần lên tai “Lộ Lộ, không đắp chăn được không?” Toàn thân Hiểu Vụ run lên, mặt càng ngày càng đỏ hơn, tim đập càng lúc càng nhanh hơn, loạn nhịp, khẽ gật đầu. Đèn cũng đã tắt rồi chắc cũng không phải lo lắng. Trong lòng Dịch Nam kích động, được một tấc lại muốn một thước. “Anh muốn bật đèn, anh muốn nhìn em.” Hơi thở nóng bỏng dán lên tai cô khiến tim cô càng lúc càng loạn nhịp. Hiểu Vụ xấu hổ đến mức muốn đem toàn bộ mặt mình vùi vào trong gối, nhẹ lắc đầu, mở đèn chắc chắn cô sẽ xấu hổ đến chết mất.

Dịch Namkhẽ nâng mặt cô, chậm rãi hôn lên “Anh muốn nhìn, Lộ Lộ?” Máu trong người Hiểu Vụ sôi sục, mí mắt không dám nâng lên, do dự nửa ngày cuối cùng thì thào “Mở nhỏ thôi nhé…” Dịch Nam hiểu được ý của cô, dùng sức hôn lên môi cô “Anh biết rồi.” Nhìn Lộ Lộ bảo thủ từng chút từng chút thoát khỏi vỏ bọc, trong lòng anh ngọt ngào giống như đang ăn kẹo mạch nha, ngọt đến tận sâu trong trái tim. Anh xoay người bật đèn ngủ nơi đầu giường, một loại ánh sáng mờ nhạt chiếu vào giường, vẽ lên đường cong hoàn hảo mê người trên cơ thể cô.

Khi anh hạ gục được vật che đậy duy nhất trên người cô, máu trong người anh bắt đầu điên cuồng gào thét, vô số tinh linh dục vọng trong cơ thể chạy như điên, chiếc bụng hơi nhô lên của cô cũng khiến anh phát điên, thì ra phụ nữ khi mang thai lại có thể đẹp như thế. Dịch Namkhẽ xoa bụng mịn màng của cô, chậm rãi hôn lên nơi hơi lồi lên, nơi này đang ẩn chứa một sinh mệnh, là kết tinh tình yêu của anh và cô. Anh cảm động đến mức trái tim nhói đau, Lộ Lộ, cảm ơn em, cảm ơn em đã dùng món quà vô giá này đáp lại tình yêu của anh. Lộ Lộ cảm nhận được cái hôn nhẹ của anh trên bụng mình, chậm chậm mở mắt, nhìn mái tóc đen của anh dán lên người mình, trái tim khẽ cảm động, tay không khỏi khẽ vuốt tóc anh, thở nhẹ “Dịch Nam.” Dịch Nam ngẩng đầu mỉm cười, nhìn sâu vào mắt cô “Lộ Lộ, anh yêu em, thật sự rất yêu em.” Lô Hiểu Vụ bỗng cảm thấy mắt cay cay, trong khoảng khắc nước mắt muốn rơi ra, nhìn thật sâu khuôn mặt anh tuấn đang tươi cười kia, nghẹn ngào nói “Em cũng yêu anh.”

DịchNamchậm rãi nằm kề sát bên cạnh người cô, hai tay điên cuồng càn quét cơ thể trơn bóng của cô, mỗi cũng dán lên da cô. Anh cố gắng đè nén khát vọng, kiên nhẫn trêu chọc sự mẫn cảm ẩn dấu trong người cô, cuối cùng lặp lại sự tra tấn đáng yêu kia, sự kích tình từng chút từng chút đưa cô lên đến đỉnh điểm của hạnh phúc, anh muốn yêu cô thật dịu dàng, để cô có thể cảm nhận rõ ràng tình yêu của anh.

Khi anh nằm nghiêng người, từ phía sau chậm rãi tiến vào, toàn thân Lộ Lộ run rẩy, cảm nhận được phần cơ thể nóng rực của anh khiến cô vừa thoải mái vừa khó chịu, miệng nhịn không được thở hổn hển. Hai tay Dịch Namôm chặt, nhẹ nhàng ôm chặt, hơi thở nặng nề thổi qua tai Hiểu Vụ “Lộ Lộ, kêu đi, anh thích nghe tiếng kêu của em.” Lộ Hiểu Vụ như được mở khoá, không thể kìm nén phát ra thanh âm kiều mị, toàn bộ căn phòng lúc này nồng đậm mùi vị hoan ái ngọt ngào.

DịchNamdùng sự dịu dàng nhẹ nhàng nhất yêu thương cô, cho đến một khắc cuối cùng kia không thể kìm nén được mà mãnh liệt rung động. Đối với Lộ Hiểu Vụ, thân thể cô lúc này so với ngày thường càng mẫn cảm gấp trăm lần, thật dễ dàng có thể đưa cô lên đến đỉnh điểm, từng đợt triều tình dồn dập hoàn toàn nốt trọn cô, huỷ diệt cô, cô thậm chí cảm nhận được cơ thể mình đang cuộn lại, cục cưng trong bụng giống như cũng động đậy, mà đôi tay rắn chắc của anh vẫn cẩn thận che chở cô.

Kích tình qua đi, khi hai người đã lấy lại sự bình tĩnh, Hiểu Vụ chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng nhộn nhạo một cảm giác ấp áp yêu thương, Dịch Nam và cô đều yêu thương cục cưng. Bởi vì đêm nay lần đầu tiên anh đã sử dụng áo mưa. Bác sĩ đã nói, chỉ có làm như thế mới không gây nguy hiểm cho cục cưng.

Loading...

Xem tiếp: Chương 61: Duy Nhất

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Nguyệt Lão

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 11


Nhìn Lén

Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường

Số chương: 50


Người Tình Thực Nghiệm

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 11


Diêm Vương Thoa

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 30


A Di Cách Vách Muốn Kết Hôn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 8