41 Tây vực hoang vắng, có đến nơi đây, Hải Long mới hiểu được mình ngây thơ mức nào. Lúc còn ở Trung Nguyên, hắn từng nghĩ đến, một khi tiến vào trong Tây vực là tất nhiên có thể tìm được một thôn nhỏ nào đó.
42 Pháp lực trong cơ thể vận chuyển dữ dội, hỗn hợp năng lượng đã bị Hải Long thúc dục đến cực hạn, mặt đất dưới chân trôi qua rất nhanh, mang theo nổi bi thương cùng sát ý ngùn ngụt, rất nhanh hắn liền thấy một bộ lạc được tạo thành từ mấy trăm nóc lều trại, bị vô số hàng rào bén nhẹn bao bọc lại, chung quanh là vô số cương thi đang có ý đồ vượt rào vào trong, ở bên trong hàng rào, mọi người đang dùng tất cả những thứ gì có thể làm vũ khí được, cố ngăn cản không cho cương thi tấn công vào.
43 Một đám khói đen từ cái đầu bị vỡ của thi quỷ thoát ra, như thiểm điện bay qua đàn cương thi. Thi quỷ này tuy rằng chưa thể luyện thành Kim Đan, nhưng có thể lợi dụng thân thể cương thi dùng phương pháp Tá Thi Hoàn Hồn.
44 Tù trưởng sớm đã lệ rơi đầy mặt, cung kính nói:
“Đa tạ ân công đã giúp Sa Ti huynh đệ an táng, những việc làm của ân công ngày hôm nay, bộ lạc Khách Nhĩ Man chúng ta không dám quên.
45 Hải Long ăn sạch sẽ chân gà không chừa lại cái gì nói:
“Có, tất nhiên là có, bất quá sinh khí của ngươi rất tốt, còn cần ăn chân gà sao? Uống gió tây bắc không phải no rồi sao?”
Hắn hiện tại đã dần dần nắm rõ được nhược điểm của Hoằng Trị, trong lòng thầm nghĩ, người này tuyệt đối là kẻ ham ăn điển hình, chỉ cần nắm chắc dạ dày hắn sẽ không sợ hắn không nghe mình.
46 Lão nhân ánh mắt đục ngầu càng thêm ảm đạm, hoàn toàn lú lẫn, lúc này từ trong nhà gỗ một phụ nữ trung niên bước ra, dĩ nhiên là bà cũng đã nghe Hải Long nói, đờ đẫn đứng đấy quan sát Hải Long, thì thào nói:
“Ngươi, ngươi là Hải Long.
47 Lệ Vô Hạ nghi hoặc liếc nhìn Hải Long một cái, mặc dù Hải Long dưới sự bao phủ của Tinh Lam Khải có vẻ uy vũ vô cùng, nhưng lấy cảnh giới của Lệ Vô Hạ, thì rõ ràng thấy được Hải Long tu vi thấp kém thế nào.
48 Hoằng Trị thấy hoa mắt, trong phút cận kề cái chết đột nhiên xuất hiện đâu ra một quái nhân. Một vòng hào quang màu trắng nhàn nhạt như mây vụ mờ ảo theo áo choàng của quái nhân kia phát ra, hướng thẳng đến đỉnh đầu Hải Long, Hải Long toàn thân co rút, biểu tình trên mặt tựa hồ thả lỏng một ít.
49 Hải Long chậm rãi đứng lên, hơi kinh ngạc nói:
“Tiền bối, ngài, đây là ý gì?”
Quái nhân khẽ thở dài:
“Thật ra, ngày đó chính ngươi tự cứu mình trước.
50 Lục nhĩ mi hầu cười nói:
“Ngươi đó, cùng với tiểu hòa thượng bên ngoài kia giống nhau, thấy rượu là thèm không nhịn được, tiểu hòa thượng kia đã uống sạch ba bình hồ lô.
51 Đạo Minh chân nhân cùng với Hoằng Trị trước sau đứng lên, Đạo Minh lau nước mắt trên mặt, hành lễ qua phía Hoằng Trị nói:
“Sư huynh, nơi này giao cho ngươi.
52 Hoằng Trị than nhẹ một tiếng, nói:
Đúng vậy! Tám trăm năm. Thời gian trôi qua thật mau, trong nháy mắt đệ đã được một ngàn tám trăm sáu mươi mốt tuổi.
53 Thiên Thạch đạo tôn than nhẹ một tiếng, nói:
“May mắn khi đệ tử giống như ngươi vậy ta chỉ có một, nếu không còn chưa đến Thiên Kiếp ta đã tức đến chết rồi.
54 Hải Long mỉm cười vuốt cằm, nói:
“Về phần dùng như thế nào thì chờ sau khi ngươi đạt tới Phục Hổ cảnh giới trực tiếp đi hỏi Đạo Ngọc Tử sư huynh, hắn sẽ chỉ điểm cho ngươi.
55 Ngọc Bình ngọt ngào cười, nói:
“Thì ra là như vậy. Bất quá huynh mặc trường bào màu xanh này trông anh tuấn hơn nhiều so với lúc trước ở thôn. ”
Hải Long hơi hơi đỏ mặt, nhớ lại chuyện lúc trước không khỏi xấu hổ, cười khổ nói:
“Khi đó Ma Tông đang đuổi giết ta phía sau, vì chạy trối chết nên không thể tránh khỏi chật vật.
56 Hoằng Trị cười nói:
“Đại ca hỏi đệ, đệ hỏi ai? Dù sao không phải đại ca, cũng không phải đệ. Bụng đệ cũng đã đói, đi nhanh lên đi. Vừa rồi người dẫn đường này tựa hồ cho rằng đệ là người Phạm Tâm Tông.
57 Chỉ Thủy đạo tôn cười khúc khích, nói:
“Muội như vậy mà mang lòng thù hận người khác sao? Chỉ là nhìn thấy bộ dáng tiểu tử kia, liền nhịn không được nên hù dọa hắn chơi, sư tỷ à! Tỷ cũng quá bất công đó.
58 Thiền Cầm cùng Hỏa Liệt giao thủ một lượt, Hỏa Liệt vừa xuất chiêu, liền triệu hồi ra phi kiếm thuộc tính hỏa của mình hướng về phía Thiên Cầm công kích trong thế cuồng phong bạo vũ.
59 Thiên Cầm quay đầu cười, nụ cười giống như trăm hoa đua nở làm rung động tâm can Hải Long.
“Ta chỉ muốn nói cho cậu biết, sư tử vồ thỏ trước nay vẫn luôn dùng hết toàn lực.
60 Một trong ba vị trưởng lão giám sát là Thiên Huệ Cốc Đồng Hạc chân nhân, bởi vì chuyện của Thiên Cầm, lão đối với Vấn Thiên, Viên Nguyệt có thành kiến rất sâu đậm, nên trầm giọng nói:
“Trận đấu này Đạo Vũ của Liên Vân Tông thắng.