Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Đồ Ngốc! Tôi Yêu Anh Chương 40: Trả Thù Lần Một.

Chương trước: Chương 39



[ Tiếp chương 39 ]

22 giờ 40 phút.

Tại cầu Immortel, mặt trăng vẫn chiếu rọi những tia sáng nó như quấn lấp anh, hàng vạn vì sao đang lấp lánh trên bầu trời, ánh sáng đèn chiếu rọi khắp mọi nơi, dòng người qua lại trên cầu thưa dần.

Anh vẫn đứng trên cầu Immortel, gió đêm thổi lạnh giá, sương phủ lên đôi vai anh ngấm vào da thịt làm toàn thân anh lạnh ngắt. Đôi mắt màu cafe vẫn nhìn vào không gian rộng lớn, khuôn mặt baby lạnh lùng. Giữ không gian rộng lớn này có mình anh trơ chọi.

"- Cô tỉnh lại rồi may quá! Cô cảm thấy sao rồi? Có cần gì tôi lấy cho! Hay tôi lấy nước cho cô uống khỏi khát nhé!- Anh.

- ...- Im lặng.

- Cô đã khoẻ chưa? Có vẻ cô còn mệt cô nghỉ ngơi cho khoẻ đi.- Anh.

- ...- Im lặng.

...

- Tôi xin phép.- Anh.

- Vòng đâu?- Cô.

- À tôi quên mất.Vòng của cô đây.- Anh.

- Cảm ơn cô vì đã cứu tôi lần thứ hai.- Anh.

- ...- Im lặng.

- Thôi cô nghỉ ngơi đi.- Anh quay gót bước đi.

- Cảm ơn.- Cô.

- Cô không ghét tôi sao?- Anh

- Không.- Cô.

- Vậy là tôi vui rồi.Cô nghỉ ngơi cho khoẻ đi tôi có việc phải về.- Anh."

Hít thở thật sâu anh trở lại thực tại, bước lại xe và trở về. Chiếc môtô phân phối lớn lao đi hoà vào màn đêm tĩnh mịch.

Chương 40: Trả thù lần một.

6 giờ 19 phút.

Phía đông mặt trời đang hiện lên ra sau những đám mây hồng. Vài giọt sương từ đêm qua còn đọng lại. Ánh nắng bình minh ngày mới có chút giá lạnh len lói vào trong căn phòng. Những bông hoa tỉ muội được cắm trong bình cũng đua nhau nở rộ sau một đêm chụm. Cô đứng bên cửa sổ, đôi mắt sâu hút nhìn về phía bình minh. Gió khẽ lùa vào phòng qua cửa sổ làm tung bay mái tóc dài, gió cũng khiến chiếc váy trắng tinh khiết bay bay. Gió mang tới cho cô cảm giác như có hành vạn mũi kim đang đâm thẳng vào tim đau nhói.

Cộc... cộc.

- ...- Im lặng.

Tiếng gõ cửa kéo cô ra khỏi những suy nghĩ. Nhẹ nhành bước tới cửa.

Tạch.

- Tiểu thư! Em tới thăm chị.- Moon.

- ...- Im lặng.

Cô nhìn Moon khẽ nhíu mày, gật đầu.

- Tiểu thư đã đỡ chưa? Để em súc cháo cho tiểu thư nhé! Vú Tâm có nấu cháo gà cho tiểu thư ngon lắm.- Moon.

- Đi học đi.- Cô.

- Không em phải chăm sóc tiểu thư.- Moon.

- Chị khỏi rồi.- Cô.

- Không! Tiểu thư gạt em.- Moon.

- Thật!- Cô.

Đôi mắt sâu hút nhìn Moon chan chứa tình thương, niền tin và sự chân thực. Cô tiến tới chiếc tủ góc phòng, mở tủ và lấy ra một bộ đồng phục trường Royalty.

- Sao ở đây lại có bộ đồng phục?- Moon.

- Sky mang tới.- Cô bỏ lại câu nói và vào nhà vệ sinh.

Moon nhìn những hành động của cô mà trong lòng có chút lo lắng. Bước tới bình hoa tỉ muội, ngắm nhình chúng, mùi hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ làm cho Moon mê mẩn.

- Chúng rất thơm và dịu nhẹ đúng không?- Cô.

Lời nói của cô làm Moon đang mải mê mẩn với mùi hương thì giật mình. Cô đứng sau lưng Moon với bộ đồng phục trường Royalty. Vết thương trên mạn sườn được cô xử lý rất cẩn thận, lúc này nhìn cô không giống như người bị thương.

- Nó rất dịu nhẹ. Mà tiểu thư tính đi học khi vết thương chưa lành sao?- Moon nhìn cô.

- Không sao!- Cô.

- Tiểu thư!- Moon.

- Đi học nào.- Cô.

Cô bước ra khỏi phòng trên vai là chiếc balo. Moon chỉ còn biết nhìn cô mà xót xa và cũng bước theo cô rời khỏi trụ sở chính của Snow Queen.

Ánh nắng chan hoà trên sân trường Royalty, mọi học sinh bắt đầu một ngày mới vơi bao niềm vui và cũng đầy dãy những nguy hiểm cận kề. Học sinh nam như chết đứng khi nhìn thấy cô nhưng rồi cũng phải run sợ trước đôi mắt sâu hút lạnh giá.

- Chúng lại sắp lăn ra rồi chị ơi!- Moon.

- Em về lớp trước đi.- Cô.

- Vâng!- Moon hiểu ý cô nên bước nhanh về lớp chỉ còn lại cô giữa sân trường rông lớn.

Cô đi lang thang trong khu rừng cây trong trường, nơi mà chính tay cô thiết kế, từ loại cây nơi này cô đã chọn. Bàn chân cô cứ bước đi trên nền cỏ xanh mướt mà chính cô cũng không xác định được cô đang muốn đi đâu? Tiếng kêu của vài con dế và những con vật khác tạo ra những âm thanh du dương như một bản nhạc nhưng cũng không kém phần rùng rợn. Lá vàng vẫn rơi từ những cây cao lớn, mùa thu vẫn còn, mùa thu trong tim cô tưởng chừng như đã chết nhưng giờ đây nó lại hiện hữu trong những làn gió nhẹ nhàng thổi nhẹ trên tóc cô, làm cho lá vàng chao nghiêng trong gió, và cả ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua những tán lá cây. Tất cả đều rất dịu nhẹ và ấm áp trong tim cô khi ở đây.

Cô vẫn cứ bước đi để cảm nhận sự ấm áp trong trái tim mà đâu biết rằng có một ánh mắt chứa đầy sự thù hận và căm tức đang dõi theo bước chân cô. Một nụ cười nửa miệng thích thú.

"Mày chết chắc"

Từ xa một vật lao nhanh về phía cô từng đằng sau, khẽ xoay người ra sau. Vật đó léo lên một tia sáng khi bắt gặp ánh nắng.

"Dao"

Con dao lao về phía cô rất gần, cô nghiêng người tránh mũi dao thì mũi dao khác đang lao tới lần này là liền ba mũi dao chứ không phải một nữa, chúng đang tiến về phía

Loading...

Xem tiếp: Chương 40

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?


Cô Dâu Bé Nhỏ

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 7


Phúc hắc Vương gia đừng yêu ta

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 128



Hắc Dục

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50