121 Edit: Mộ PhongBeta: MộcCô gọi điện thoại cho Vệ Tề Hàn, đợi mãi cũng không liên lạc được. Trong lòng Nhan Nghiên biết là không ổn, nhất định đã có chuyện xảy ra.
122 Edit: Ly VũBeta: MộcTống Ngọc San biết rõ cầu xin bọn họ là vô ích, không cần phải nói cũng biết hai người kia hận bà thấu xương. Bà chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn, không biết miệng vết thương có phải bị kéo rách toạc ra không, chỉ cảm thấy đau đớn vô cùng.
123 Edit: Mộ PhongBeta: MộcBị dập đầu xuống đất mấy lần, Tống Ngọc San hoa mắt chóng mặt, dì Thanh dùng lực rất mạnh, trán bà ta bị bầm dập, máu me be bét.
124 Edit: Ly VũBeta: MộcTống Ngọc San nhìn xung quanh, lại nhìn sắc mặt Diêm Ưng Dương, nhất thời bà muốn trốn đi, nhưng bà trốn không thoát,trên đùi không cảm giác, mà bà còn đang bị Diêm Ưng Dương khống chế.
125 Đó là Nhan Nghiên và Tử Hằng! Còn người đang mang nụ cười hài lòng đứng cạnh là Âu Dạ. Từ lúc Tư Kình Vũ đi ra ngoài, Nhan Nghiên mãi không ngủ được, cô có dự cảm rằng chuyện gì đó không tốt đang xảy ra.
126 “Cô hẳn là nên cho Hằng Hằng biết. ” Âu Dạ bước từng bước đến gần cô : “Cô dây dưa với Tư gia, lại muốn cậu bé sống cuộc đời yên ổn, sống trên đời chỉ cần cha mẹ.
127 Nhan Nghiên không còn sức lực, cô không dám cầm súng, thậm chí là nổ súng. Cô nhìn Âu Dạ, người đàn ông này vẫn mang khuôn mặt vui vẻ dịu dàng, cô run rẩy cầm súng lên.
128 “Tư Kình Vũ, tôi đã nói rồi, chúng ta không thể tiếp tục, tại sao anh không chịu buông tay?” Nhan Nghiên bất lực, cô không muốn giải thích gì, cũng không có cách nào giải thích.
129 Âu Thì Khiên càng ngày càng hoảng sợ, ở thủ đô này, ai dám lái máy bay trực thăng cơ chứ, Tư Kình Vũ thì ngược lại, ban đầu cũng có vài phần kinh ngạc, nhưng lập tức không cảm thấy bất ngờ gì.
130 Ai có thể nghĩ tới đứa bé này có thể nói ra những lời như vậy. Âu Dạ nhìn Tư Kình Vũ, Tư Kình Vũ cười giễu cợt : “Âu Dạ, cậu nghe xem, cậu bé sáu tuổi còn hiểu biết nhiều hơn cậu.
131 Vẻ mặt Âu Dạ cứng đờ, đột nhiên trừng mắt nhìn sang Nhan Nghiên, trong mắt ánh lên vài phần căm hận. Nhưng cũng không sao, hắn đã kiên trì nhiều năm như vậy, nếu phải chờ thêm vài năm nữa cũng chẳng hề gì.
132 Một tay Tư Kình Vũ ôm eo Nhan Nghiên, tay kia dắt Hằng Hằng theo Âu Dạ ra ngoài. Âu Dạ rất chú ý đến Tư Kình Vũ, đều gọi đồ ăn Trung Quốc. Tư Kình Vũ cười vui vẻ, lấy cho con trai đồ ăn.
133 Lời này của Âu Dạ khiến biểu cảm của Tư Kình Vũ và Nhan Nghiên cứng ngắc. Thật ra Nhan Nghiên đã từng nói điều này với Tư Kình Vũ, bọn họ không ai có thể phủ nhận lời nói của Âu Dạ được.
134 Nhan Nghiên như mất đi cảm giác, cô không biết đã xảy ra chuyện gì, khi phục hồi tinh thần, Tư Kình Vũ đã nằm trong vũng máu. Cô mở to mắt nhìn Tư Kình Vũ, giờ phút này cô cảm thấy trời đất như sụp đổ, cuộc đời trở nên u ám.
135 Nhan Nghiên chưa từng có cảm giác thời gian trôi qua lại dài dằng dặc đến vậy. Tư Kình Vũ được đưa vào phòng giải phẫu lúc 3 giờ chiều, mà hiện tại đã là chín giờ tối, sáu tiếng đồng hồ đã trôi qua mà vẫn chưa thấy Tư Kình Vũ được đưa ra.
136 Edit: Ly VũBeta: Mộc“Cảnh sát Âu, hiện tại tôi có thể nói cho anh biết, tôi không thể rời khỏi anh ấy, hiện tại không thể. ” Trong giọng nói Nhan Nghiên kèm theo cầu xin.
137 Edit: Nguyên ThiênBeta: MộcBác sĩ đi ra, vui vẻ nói cho cô biết tình trạng của Tư Kình Vũ rất tốt, không xuất hiện biểu hiện xấu nào. Nhan Nghiên vô cùng xúc động nhưng cô lại càng lo sợ hơn.
138 Nhan Nghiên cho rằng mọi chuyện sẽ tốt hơn, cô chỉ cần Tư Kình Vũ còn sống, còn những việc khác đều không thành vấn đề. Đến khi cô cảm nhận được Tư Kình Vũ không như trước đây, cô mới hiểu được ông trời đang thử thách cô nhiều hơn.
139
140
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Phụ, Ngôn Tình, Xuyên Không
Số chương: 17