Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Có Một Tình Yêu Không Thể Nào Quên Chương 08

Chương trước: Chương 07



Tất cả mọi việc đều diễn ra theo dự tính của nàng, trong buổi tối mưa như trút nước đó, trước buổi tối diễn ra vòng bán kết, nàng đã đưa ra vụ trao đổi trị giá 700 vạn Nhân dân tệ. Lợi dụng mối quan hệ với Đồng Bân để Cảnh Lượng hát bài hát của Hướng Tình trong cuộc thi. Sau đó đàm phán với Đường Chính Hằng, và chỉ khi kí hợp đồng với cả Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi, Hướng Tình mới rời bỏ Thiên Dật để tới Đô Luân.

Thật là một mạng lưới quan hệ phức tạp rối rắm, chỉ có hợp lý hóa tất cả mọi sự lợi hại trong này mới khiến tất cả mọi người đều thỏa mãn.

Ván bài này, Tiểu Băng đã thắng.

Bữa tiệc kí kết hợp đồng diễn ra vào lúc 2 giờ chiều, nhưng các phóng viên đã đến chờ trước cổng khách sạn từ rất sớm, chỉ để giật được tin tức độc quyền. Tấm thảm đỏ được trải kín cả đoạn đường trước cửa khách sạn, kéo dài đến tận tấm phông lớn chạm đấ4 ở sảnh khách sạn. Trên tấm phông đó có in Logo của Đô Luân Trung Quốc, ngoài ra còn có logo của các nhà tài trợ với đủ mọi màu sắc, trông rất sặc sỡ và bắt mắt.

Tất cả bảo vệ đều mặc ple đen phẳng phiu, cứ cách 5m lại có một người, sau hàng rào bảo vệ là các phóng viên với những khuôn mặt sốt ruột, có người điều chỉnh cự li của chiếc máy ảnh trong tay, có người chỉnh sửa lại góc độ của giá máy ảnh, đến cả những kí giả viết báo cũng bận rộn kiểm tra lại máy thu âm của mình. Tất cả chỉ mong chờ giành được tin tức sốt dẻo đầu tiên.

Giữa đám người bận bịu đó, Đổng Vi với bộ lễ phục màu đen có vẻ sốt ruột hơn cả. Bởi trước đây chỉ cần gửi một tin nhắn là có thể hẹn được một buổi phỏng vấn riêng, nhưng lần này giám đốc tuyên truyền của Đô Luân Trung Quốc nói không thể đáp ứng bất cứ điều gì. Đổng Vi bất chợt nhớ lại nụ cười khó hiểu của Trác Tiểu Băng khi rời khỏi phòng làm việc của mình, trong lòng dấy lên một sự lo lắng không yên.

Đưa tay lên nhìn đồng hồ, đã đến giờ rồi. Người dẫn chương trình bước lên thảm đỏ, rồi dừng lại trước tấm phông lớn. trong ngày hè oi bức nóng nực như thế này mà vẫn phải khoác lên mình bộ ple là lượt màu xanh lam, trên trán anh đã hiện rõ những giọt mồ hôi lấm tấm.

“A!”

Fan-club của Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi phân biệt bởi hai màu xanh và hồng, giờ đang bị chặn lại ở hai bên của giới truyền thông, khi thấy xe của Đô Luân dần dần tiến vào tầm mắt, tất cả đều hưng phấn la hét ầm ĩ, vừa nhún vừa nhảy, đùn đẩy nhau chen lên phía trước, hiện trường bỗng chốc trở nên náo loạn. Hai sắc đèn hòa vào nhau phát sáng.

Trác Tiểu Băng đeo chiếc thẻ thông hành lấy từ chỗ Đường Chính Hằng, đi ra từ khu vực của phóng viên, sau đó ngẩng cao đầu đi lướt qua Đổng Vi, không thèm để ý đến ánh mắt kinh hoàng của cô ta, nàng từ tốn kéo dây chắn của hàng rào bảo vệ, một mặt giơ chiếc thẻ thông hành cho bảo an xem. Sau đó nàng quay người lại, giơ cái thẻ thông hành cho Đổng Vi xem, rồi mỉm cười.

Sắc mặt Đổng Vi phút chốc thay đổi, nhanh chóng chuyển từ đỏ sang đen, đột nhiên có cảm giác nghẹt thở như bị ai đó siết cổ. Cô ta rất muốn cấu ình một cái thật đau để có thể thoá4 khỏi cái cảm giác này. Nhưng ánh mặ4 trời chói chang sau buổi trưa rọi thẳng vào mặt nói rõ với cô ta rằng, đây không phải là mơ.

Nụ cười của Trác Tiểu Băng lúc này vô cùng thản nhiên và điềm tĩnh, giống như một lưỡi dao, lưỡi dao ấy đang đâm từng nhát vào trái tim Đổng Vi. Đôi mắt sáng lấp lánh của Tiểu Băng như muốn nói với Đổng Vi rằng: “Đổng Vi, cô lại thua rồi!”.

Xe của Đường Chính Hằng chầm chậm dừng lại bên cạnh tấm thảm đỏ, tiếp sau đó là hai chiếc xe Porsche màu bạc giống hệt nhau. Tất cả phóng viên tại hiện trường đều không thể không thốt lên, cảm thán về sự hoành tráng này, xem ra lần này Đô Luân Trung Quốc bỏ ra không ít tiền đầu tư.

“Các phóng viên có mặt hôm nay thân mến, nghi thức bước lên thảm đỏ của chúng tôi sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Hai chiếc xe chở cô Hướng Tình và “Phong Cảnh” đã đến nơi. Đầu tiên xin chào đón Tổng Giám đốc của Đô Luân Trung Quốc – ngài Đường Chính Hằng”.

Tiểu Băng đeo chiếc dây của máy ảnh vào cổ tay, giữ chặt máy, nín thở lấy cự ly chụp.

Đường Chính Hằng với bộ ple đen bước ra khỏi xe trong ánh sáng chói lòa của những ánh đèn flash. Anh đứng thẳng người, toàn thân toát lên một vẻ lạnh lùng, đôi mắt anh cũng ánh lên tia nhìn băng giá. Anh không đi thẳng về phía trước mà từ từ đi tới chiếc xe Porsche sau cùng, nghiêng người tự tay mở cửa xe cho người ngồi bên trong.

Trong buổi lễ long trọng hôm nay, tất cả mọi người đều phát cuồng vì người phụ nữ này. Đến cả Đổng Vi cũng tò mò mở to hai mắt, cố chen lên phía trước. Cô ta không hề phát hiện ra có người vừa làm rây chocolate lên bộ lễ phục của mình.

“Hãy cùng nồng nhiệt chào đón Thiên hậu âm nhạc – cô Hướng Tình! Hiện cô là một nhạc sĩ huyền thoại của đại lục, cho tới giờ cô đã sáng tác 3 album ca nhạc, tất cả đều trở thành những album bán chạy nhất từ trước đến nay và được liệt vào những album thần thoại. Vì vậy cô được người trong giới đánh giá là nhạc sĩ được các ca sĩ mong chờ hợp tác nhất.

Một bàn tay chìa ra từ chiếc xe Porsche, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay của Đường Chính Hằng.

Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy bộ váy màu tím dài thướt tha và một đôi giày cao gót màu đen có gắn những viên đá sáng lấp lánh xuất hiện từ trong xe.

Đám đông nín thở, rướn cao cổ, cố hết sức xô đẩy người đằng trước để được nhìn cho rõ.

“Từ giờ Đô Luân Trung Quốc sẽ mở phòng làm việc riêng cho cô ấy. Hy vọng ngày càng nhiều ca sĩ hợp tác với Hướng Tình để tạo nên nhiều thần thoại âm nhạc hơn nữa”.

Giọng nói của người dẫn chương trình vang lên. Ở phía xa xa, Tiểu Băng đang chăm chú nhìn Hướng Tình và nở một nụ cười rạng rỡ, chiếc máy ảnh trên tay nàng vẫn hoạt động mải miết không ngừng. Trên tấm thảm đỏ, người phụ nữ với chiếc váy dài màu tím và khuôn mặt được trang điểm tinh tế đang khẽ mỉm cười, vừa khoác tay Đường Chính Hằng vừa nâng vạt váy tiến thẳng về phía trước.

“Tiếp sau đây, hãy cùng chào đón cặp thần tượng của chúng ta – “Phong Cảnh”! Đồng Cảnh Lượng! Hà Phong Lỗi! Họ là cặp thần tượng ưu tú vừa ra đời từ sân khấu của cuộc thi tuyển chọn tài năng. Mục tiêu trong tương lai của Đô Luân Trung Quốc chính là đào tạo họ trở 4hành cặp thần tượng số 1 của đại lục, thậm chí là cả châu Á!”.

Người dẫn chương trình tiếp tục giới thiệu. Nghe những lời này, các fan hâm mộ tại hiện trường càng thêm phấn khích, không kìm được những tiếng cổ vũ cuồng nhiệt.

Hà Phong Lỗi và Đồng Cảnh Lượng mặc hai bộ lễ phục trắng giống hệt nhau, chỉ khác biệt ở chiếc huy chương hình tròn lấp lánh gắn trên tay áo mỗi người, đây chính là dấu hiệu chỉ thuộc về “Phong Cảnh”, hai người vai kề vai tiến về phía trước, nụ cười trên khuôn mặt Phong Lỗi vẫn ấm áp như thế, trong khi đó Cảnh Lượng tinh nghịch đảo mắ4 nhìn quanh, hai con mắt sáng lấp lánh ánh lên niềm vui.

“Tiểu Lượng! Tiểu Lượng! Tiểu Lượng! Chúng tôi mãi mãi yêu cậu!”. Các fan hâm mộ hét to khẩu hiệu, âm thanh hoàn toàn làm át tiếng lách tách của máy chụp hình, Đồng Cảnh Lượng quay người lại vẫy tay và mỉm cười với bọn họ. Vế4 thương trên mặt cậu lành lại rất nhanh, nhưng cậu vẫn đeo một nửa chiếc mặt nạ, trông vừa quyến rũ vừa bí ẩn.

2 giờ chiều là thời gian nóng nực nhất trong ngày, ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng xuống những người đang tham dự, sự nóng bức bắt đầu lan dần từ người này qua người khác, trên trán mỗi người bắt đầu lấm tấm những giọt mồ hôi.

“Mời hai bạn bước qua bên này để chúng tôi bắt đầu một cuộc phỏng vấn ngắn”.

Hướng Tình không cần phải nán lại, theo đúng kế hoạch cô và Đường Chính Hằng sẽ vào thẳng khách sạn, còn Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi sẽ ở lại trả lời những câu hỏi của người dẫn chương trình và cánh nhà báo.

“Chào anh MC!”

Đồng Cảnh Lượng tươi cười nói, trong khi đó Hà Phong Lỗi lặng lẽ đứng ở bên cạnh.

Cậu quán quân mười tám tuổi này lúc nào cũng dễ gây được sự chú ý của người khác. Người dẫn chương trình vừa đặt câu hỏi, các nhiếp ảnh gia đã nhanh chóng đưa ống kính lên, nhắm thẳng vào Đồng Cảnh Lượng.

“Quả thật đến tận giờ em vẫn không dám 4in đó là sự thật. Em cứ hỏi anh Lỗi mãi có phải em đang mơ không? Sau đó anh ấy bảo không phải, đây chắc chắn không phải mơ, giờ thì em tin rồi!”.

Có một kí giả giơ tay xin hỏi, người dẫn chương trình chuyển micro qua đó, vẫn là câu hỏi dành cho Đồng Cảnh Lượng.

“Cậu mới có mười tám tuổi đã kí hợp đồng làm ca sĩ, vậy việc học tập của cậu thì sao?”.

“Em sẽ vừa học vừa tham gia biểu diễn”.

Đồng Cảnh Lượng quay qua nhìn Hà Phong Lỗi, có vẻ như thấy được ánh mắt động viên của cậu, sau đó gật đầu đầy dứt khoát.

“Em biết hiện giờ em còn nhỏ, còn phải học hỏi nhiều, thế nên em sẽ cố gắng học hỏi các đàn anh đàn chị, hy vọng có thể báo đáp những người luôn âm thầm ủng hộ em!”.

Tuy lời nói giống với những câu nói nghiêm trang khách sáo vẫn thường thấy, nhưng Cảnh Lượng lại nói rất chân thành, đến mức có người bắt đầu vỗ tay khen ngợi.

“Vậy bạn có lòng tin vào tương lai của “Phong Cảnh” không ?”.

Người dẫn chương trình lại hỏi, Phong Lỗi ra hiệu cho Cảnh Lượng bằng ánh mắt, ý bảo cậu có thể đại diện cho hai người trả lời câu hỏi này.

“Chúng em rất cảm ơn công ty đã kí bản hợp đồng này, cũng đồng nghĩa với việc cho hai người chúng em một tương lai. Giờ chúng em vẫn là người mới, thế nên nhất định sẽ làm mọi việc từ đầu, hy vọng trong tương lai có thể chứng minh bản thân mình với tất cả mọi người, cũng có thể coi đó là sự báo đáp cho niềm tin tưởng của công ty đối với chúng em”.

Đồng Cảnh Lượng hạ micro xuống, nhìn người dẫn chương trình cười tinh nghịch, cử chỉ đáng yêu này mộ4 lần nữa lại thu hút mọi ống kính của giới phóng viên. Tiếng tách tách của máy ảnh vang lên không ngớt, đây chính là ma lực không giống bất cứ ai của cậu, luôn có thể bất giác trở thành tâm điểm chú ý của tất cả mọi người, lúc trước khi còn tham gia thi đấu cũng thế, giờ đây cũng thế.

“Tốt rồi, chúng ta cùng chờ đợi nỗ lực của “Phong Cảnh”, và cũng hy vọng tương lai của hai bạn ngày càng tươi sáng hơn! Xin quý vị chờ đợi trong giây lát, nghi thức kí kết hợp đồng bắt đầu ngay thôi!”.

Mọi người bắt đầu nhốn nháo cả lên, không gian của buổi lễ lúc này bỗng trở nên chật chội, kẻ chen người lấn, không khí dường như sắp bốc hỏa, chỉ cần có một tia lửa nhen nhúm là có thể bùng lên ngay lập tức.

Các fan của Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi hôm nay đều có mặt, tuy từng liên kết để ủng hộ hai người trong cuộc thi, nhưng về bản chất họ vẫn chia làm hai nhóm riêng biệt ủng hộ cho từng người. Nhất là khi thấy Cảnh Lượng chiếm hết mọi sự chú ý, các fan hâm mộ trong bộ trang phục màu hồng không kìm nén nổi sự bất mãn, bắt đầu la ó, tiếng la ó ngày càng lớn.

“Tại sao không để Tiểu Lỗi trả lời?”.

“Đồng Cảnh Lượng, cậu là cái thá gì?”.

“Cậu có tư cách gì mà đòi giành ngôi quán quân?”.

Đối mặt với sự khiêu khích của đối phương, những cô bé cậu bé còn trẻ tuổi không nén nổi ngọn lửa tức giận trong lồng ngực, nhất là khi nghe thấy người khác khinh thường thần tượng hoàn hảo của mình, thế là phe màu xanh lập tức cất cao giọng đáp trả

“Hà Phong Lỗi dựa vào đâu mà đòi hợp tác với Tiểu Lượng?”.

“Anh ta không có tư cách!”.

“Chúng tôi muốn Đồng Cảnh Lượng phát triển sự nghiệp một mình!”.

“Đừng có làm liên lụy Tiểu Lượng của chúng tôi!”.

Cuộc chiến tới lúc cao trào, tiếng la ó chửi mắng càng lúc càng nhiều, càng lúc càng khó nghe, fan hâm mộ của hai bên đa số là những cô bé cậu bé còn trẻ tuổi, không chịu được sự ấm ức, vì muốn bảo vệ thần tượng của mình nên càng lúc càng làm ầm ĩ, không ai chịu ai. Những phóng viên đang tiến vào khách sạn không khác gì ruồi nhìn thấy mật, điên cuồng xông tới, ánh đèn flash chớp lóa cả một khu vực.

Đồng Cảnh Lượng và Hà Phong Lỗi bàng hoàng chứng kiến mọi việc đang xảy ra trước mắt, hoảng loạn tới mức không biết xử lý thế nào. Ngược lại, Đường Chính Hằng vẫn hết sức bình tĩnh, chỉ đạo nhân viên bảo vệ chỉnh đốn lại trật tự rồi sai trợ lý lập tức báo cảnh sát. Fan hâm mộ của hai bên dùng sức đạp đổ hàng rào bảo vệ, điên cuồng lao vào đối phương, trong phút chốc đánh đấm loạn cả lên. Trong cơn hỗn loạn, đến cả chai nước khoáng dắt bên người cũng trở thành vũ khí. Phong Lỗi cố hế4 sức chặn chai nước khoáng đột ngột bay về hướng Cảnh Lượng, sau đó nhanh nhẹn lao ra giúp bảo vệ ổn định lại trật tự.

Cảnh Lượng ngây người đứng nhìn Phong Lỗi và lực lượng bảo vệ đang ra sức tách hai bên fan hâm mộ đang bám dính lấy nhau ra, hoảng loạn tới mức chân tay cứng đờ không cử động được, rõ ràng mọi việc đang tốt đẹp như thế, sao đột nhiên lại 4hành ra thế này? Không biết là vô tình hay cố ý, có người nhặ4 một viên đá bên lề đường ném thẳng về hướng Cảnh Lượng lúc này vẫn đang đứng ngây ra.

“Tiểu Lượng mau tránh ra!”.

Tiểu Băng thấy ánh mắt của Cảnh Lượng giờ đang lạc trong đám người hỗn loạn, không hề có ý tránh đi, thế là chẳng nghĩ ngợi gì, nàng lao thân mình về hướng thằng bé, giang rộng vòng 4ay ôm chặt nó vào lòng, dùng cả thân thể để đỡ hòn đã đang lao như bay về phía Cảnh Lượng.

“Á!”.

Trong đám đông phát ra tiếng thét thất thanh.

Đổng Vi đứng bên cạnh kinh hoàng bối rối tới mức chỉ biết cắn chặt lấy bàn tay mình, mùi của máu bắt đầu lan ra ở đầu lưỡi. Cảnh Lượng chỉ nghe thấy một tiếng rên yếu ớt từ người vừa mới ôm lấy cậu, ngay sau đó cảm nhận thấy từng giọt từng giọt âm ấm chảy trên tay mình, dính dính, ướt ướt. Cậu thở hổn hển, run rẩy giơ tay lên – một màu đỏ đến nhức mắt trong phút chốc làm đôi mắt cậu mờ đi.

“Chị Tiểu Băng!”.

Cuối cùng Cảnh Lượng cũng thét lên một tiếng đau đớn, nhắm nghiền mắt lại, nước mắt cứ thế trào ra không ngớt. Nghe thấy tiếng khóc của Cảnh Lượng, Tiểu Băng cố hết sức mở mắt ra. Có cảm giác nàng nghe thấy cả tiếng máu đang chảy ra từ cơ thể chính mình.

Đây không phải là lần đầu tiên thì phải. Mọi thứ đã trở nên mờ ảo, Tiểu Băng run rẩy giơ tay lên, muốn nắm lấy bàn tay của Cảnh Lượng, nhưng nàng giơ tay ra chỉ nắm vào một khoảng không đen tối. Cảnh Lượng hoảng hốt nắm chặt lấy bàn tay đang khua khoắng trong không trung của Tiểu Băng, đôi môi run rẩy nhắc đi nhắc lại: “Chị sao thế? Chị sao thế?”.

Cách đó không xa, fan của cả hai bên vẫn đang tiếp tục đánh lộn, Hà Phong Lỗi hét to, lôi từng người ra một.

Đường Chính Hằng không biết từ đâu hiện ra, trên khuôn mặt lạnh lùng băng giá hiện lên sự quan tâm sâu sắc. Anh dùng hết sức len lỏi qua đám đông, lao tới bên cạnh Tiểu Băng, đẩy Cảnh Lượng vẫn còn đang thất thần qua một bên, sau đó ôm chặt người con gái bị thương đó vào lòng.

“Sẽ không có chuyện gì đâu… bé con, sẽ không có chuyện gì đâu!”.

Anh lẩm bẩm trong miệng, sau đó bế sốc Tiểu Băng lên, vừa quay người đi anh liền chạy như bay về phía ô tô.

Cảnh Lượng ngã phịch xuống đất, nhìn Đường Chính Hằng vội vã lái xe rời đi, máu tươi trên tay cậu bắt đầu lạnh dần, từng giọt từng giọt rỏ xuống mặt đất, kéo thành một vệt dài. Cậu thấy dường như đất trời ngừng quay, mất đi âm thanh, cũng mất đi màu sắc, chỉ còn lại màu trắng đen u ám, cứ luẩn quẩn trước mắt cậu.

Phong Lỗi lao đến, ôm chặt Cảnh Lượng vào lòng đầy lo lắng. Dường như cậu quên mất cách phải an ủi làm sao, chỉ biết lặp đi lặp lại câu nói: “Đừng sợ, đừng sợ…”.

**********************

Không nghe thấy bất cứ âm thanh gì cả, thế giới đột nhiên im lặng như tờ. Tiểu Băng cảm thấy mệt quá, nàng muốn ngủ một giấc, nàng không vùng vẫy nữa, chỉ chầm chậm nhắm mắt lại. Trong kí ức, có một tia sáng vụt qua rồi tan biến trong phút chốc.

Mặt trời chói lọi, bãi cát mềm mại, nước biển trong xanh, âm thanh thủy triều lên xuống nghe như tiếng thì thầm thở than. Tiểu Băng thấy hình như nàng lại quay về thành phố nơi nàng sinh ra, nước biển xanh màu ngọc bích phản chiếu màu xanh thẫm của bầu trời. Đứng trên bờ cát mềm mại, nàng mơ hồ nhìn thấy một người phụ nữ với nụ cười dịu dàng đang dắt tay một bé trai bụ bẫm tiến về phía nàng. Thằng bé đó có một khuôn mặt trắng trẻo nhỏ nhắn, dưới đuôi mắt bên trái có một nốt ruồi mờ mờ, mờ tới mức gần như không nhìn thấy. Hai người dừng lại trước mặt nàng, thằng bé mở to đôi mắt thon dài của nó, ngước đầu lên nhìn nàng, chớp chớp đôi mắt long lanh như pha lê.

Cậu bé bi bô hỏi: “Chị là ai?”.

Người phụ nữ cúi người xuống, đầy yêu thương xoa đầu thằng bé, sau đó âu yếm nói với nó: “Tiểu Lượng ngoan, đây là chị gái của con…”.

Tiểu Băng gắng sức đưa tay ra, nhưng ngón tay vừa chạm vào má thằng bé, mọi thứ lập tức tan biến, chỉ là khung cảnh lúc nàng thề sẽ toàn tâm toàn ý bảo vệ em trai, vậy mà vẫn còn âm ỉ tới tận mùa hè năm nay. Đột nhiên nàng hiểu ra rằng, những người đó, những việc đó, tất cả đều sống trong kí ức của nàng, không phải hiện thực, cũng không bao giờ trở thành hiện thực.

Đi ngược lại dòng thời gian, 10 năm về trước.

***************

Tiểu Băng từ từ mở mắt, hơi nghiêng đầu tránh thứ ánh sáng chói chang đang rọi thẳng vào mắt, mọi thứ trước mặt đều mơ mơ hồ hồ. Sau một lúc lâu, trần nhà sáng trắng của phòng bệnh mới bắ4 đầu hiện lên rõ ràng, nàng khẽ thở hắt. Tiếng nói lạnh lùng của Đường Chính Hằng vọng lại từ hành lang, quen thuộc hơn bao giờ hết, nàng không dám chắc là -30 độ hay -300 độ nữa.

“Không bỏ qua kẻ nào hết”.

Tiểu Băng có cảm giác mình nghe thấy âm thanh bị đóng băng vọng lại từ hành lang.

“Đường tiên sinh, tôi biết phải làm thế nào. Nhưng còn vụ kiện phía Thiên Dật anh định giải quyết thế nào?”.

Đường Chính Hằng nhìn về phía phòng bệnh, sau đó cúi đầu xuống, che giấu sự thay đổi tâm trạng trong đôi mắt.

“Đợi cô ấy tỉnh lại rồi tính”

 

Loading...
Loading...