Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Cầu Người Tâm Đắc Chương 33

Chương trước: Chương 32



Tề Thịnh quả nhiên nói được là làm được, mỗi ngày đều kiên trì không ngừng mà đến đây, một bộ dạng thề phải tử triền lạn đả* tuyệt đối không bỏ qua.

(Tử triền lạn đả: quấn mãi không bỏ; da mặt dày; đẹp trai không bằng chai mặt; quấn chặt lấy)

Chân bọc thành cái bánh chưng còn càng chiến càng mạnh như vậy, ngược lại làm cho Bùi Vận thực sự không biết nên làm sao.

Với là trải qua mấy ngày như thế, Tề Thịnh cuối cùng cũng coi như đạt được nguyện vọng lên lầu ngồi một chút.

Kết quả là tại thời điểm hắn xung phong nhận việc chịu khó mà chuẩn bị bữa tối, mặc dù ở trong mắt Bùi Vận xem ra đối phương đang chà đạp nguyên liệu nấu ăn, gặp được Tần Lê trở về.

Tần Lê ngược lại cũng rất nể tình không nói gì, chỉ là đối với Bùi Vận bày ra một biểu tình bi thương bất hạnh giận dữ không sao hiểu nổi, sau đó không nói một lời ngồi xuống bắt đầu xem ti vi.

Mãi đến tận khi Tề Thịnh làm xong cơm nước bưng lên bàn, Tần Lê bình tĩnh mà đối diện ánh mắt bất thiện của Tề Thịnh, phảng phất giống như căn bản không phát hiện địch ý của đối phương, không khách khí chút nào nâng đũa nếm thử một miếng.

Sau đó vẻ mặt của y đọng lại.

Liền tại thời điểm Tề Thịnh đen mặt, suy nghĩ không biết Tần Lê sẽ không khách khí mắng hắn, nào nghĩ tới nửa ngày đối phương dĩ nhiên lộ ra thần sắc hoài niệm, sau đó lại ăn hai miếng, nghiêm túc nói: "Làm tốt vô cùng, rảnh rỗi thường đến đây đi."

Một bên Bùi Vận tay run một cái, suýt chút nữa làm rơi bát cơm trong tay, quả thực không biết nên đánh giá như thế nào, trù nghệ của anh xưa nay đều chưa được Tần Lê đặt vào trong mắt, thế nhưng trù nghệ của Tề Thịnh vẫn luôn ở mức trung bình lại được khen một câu như vậy.

Ngược lại là Tề Thịnh khá là đắc ý, liên quan tới thái độ chán ghét "tình địch", thoáng một cái giảm bớt một hai phần.

Chỉ có điều ngày qua ngày, chân ngược lại là dưỡng tốt, thế nhưng Tề Thịnh vẫn là không có được đáp án mong muốn.

Điều này làm cho hắn không khỏi có chút nôn nóng.

Thái độ của Bùi Vận đối với hắn tuy rằng buông lỏng một chút, nhưng là sẽ giống như đối xử với bạn bè bình thường không khác nhiều, hắn thậm chí luôn cảm giác địa vị của mình trong lòng đối phương không có phân lượng, tuy rằng mấy ngày nay đầy đủ nhìn ra hai người thân thiết, ngẫm lại hắn vẫn có cảm giác khó chịu.

Đồng thời ý nghĩ cũng kiên định hơn hắn nhất định phải tìm hiểu rõ ràng tình huống năm đó.

Vốn là thuần túy xuất phát từ hiếu kỳ, nghĩ đến bản thân suy nghĩ quá nhiều, thế nhưng đến cùng là có chuyện gì, mới có thể nghiêm trọng đến vô luận hắn làm sao nói bóng gió dụ dỗ từng bước, Bùi Vận đều lặng thinh không đề cập tới.

Lại là một ngày bình thường bất quá sau giờ ngọ, Tề Thịnh đang suy nghĩ thực đơn buổi tối, điện thoại di động cá nhân lại đột ngột vang lên.

Người biết dãy số cá nhân của hắn vốn cũng không nhiều, vì vậy hắn xem cũng không xem mà ấn nút nghe, rất tự giác hỏi: "Buổi tối có phải là lại muốn tăng ca? Vậy muộn một chút tôi sẽ tới."

Đầu kia trầm mặc không lên tiếng.

Tề Thịnh đột nhiên cảm thấy không đúng, đem điện thoại di động giơ lên trước mặt nhìn tên phía trên một chút.

Sau đó hắn hô hấp hơi ngưng trệ.

Ninh Nhật.

"Xem ra không còn tôi, " Một lát sau bên kia vang lên mang theo khẩu khí giễu cợt, "Anh và phế vật kia trải qua ngược lại là rất tốt."

Tề Thịnh nhíu nhíu mày, lần đầu cảm thấy được Ninh Nhật nói chuyện đặc biệt chói tai.

Kiềm chế lại cảm giác khóc chịu trong lòng, hắn đơn giản hỏi: "Chuyện gì?"

"Làm sao? Không có chuyện thì không thể tìm anh?"

"... Vậy vừa vặn, " Tề Thịnh thở dài, đơn giản thuận tiện hỏi, "Vốn là tôi cũng định tìm cậu.

"..."

"Mười năm trước, Bùi Vận đến cùng xảy ra chuyện gì?"

"Thực sự là buồn cười, tôi còn tưởng rằng anh rốt cục nghĩ đến tôi." Ninh Nhật

cười lạnh thành tiếng, "Náo loạn nửa ngày là vì người mới mà muốn khởi binh vấn tội."

"... Không phải, " Tề Thịnh mơ hồ bay lên dự cảm không hay, theo bản năng mà phủ nhận, "Tôi chỉ là muốn biết đến."

"Tôi không sẽ cho anh biết."

Ninh Nhật tàn bạo nói xong, liền cúp điện thoại.

Tề Thịnh đem điện thoại di động thả lại túi, mới đột nhiên ý thức được lý do vừa nãy có dự cảm xấu.

Hưng binh vấn tội.

Ninh Nhật làm sao lại dùng tới từ ngữ nghiêm trọng như thế?

Sắc mặt hắn dần dần trầm xuống

Nói như vậy, liền nói rõ tất cả cũng không phải là không có lửa làm sao có khói.

Bùi Vận năm đó nhất định gặp được chuyện gì, rất có thể liên quan đến hắn và Ninh Nhật.

Chỉ là hắn không biết gì cả.

Lúc tan việc Tề Thịnh sửa sang lại đồ vật, vội vã rời khỏi văn phòng.

Thư ký nhìn ông chủ lúc trước cuồng công tác hiện tại mỗi ngày tan tầm đúng giờ nhưng lại đi làm muộn, mặt đầy kinh ngạc xen lẫn không rõ.

Hết chương 33.
Loading...

Xem tiếp: Chương 34

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Tuyết Đen Và Lửa Trắng

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 11


Ngự Linh Sư Thiên Tài

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 130



Thong Thả Đến Chậm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 73


Thuỷ Hử Truyện

Thể loại: Lịch Sử, Quân Sự

Số chương: 35