21 Chương 21: Mưa và tôi…. . Tỉ số cuối cùng của trận đấu là 3-0. Đội chúng tôi thắng cuộc. Chúng tôi rủ nhau vào lớp quậy tiếp. Tiết thể dục kéo dài 2h60′, nãy giờ chỉ mới 40′ nên còn dư rất nhiều thời gian.
22 Chuong 22: My best friends Đang mơ màng trong những suy nghĩ điên loạn thì tiếng chuông điện thoại vang lên làm tôi trở về với hiện tại. - Alô, con nghe.
23 Chương 23: Bữa ăn vui nhộn Tôi thăng ngay đến chỗ Thục Nghi. Vờ núp sau lưng ả, như hiểu được ý, bọn lớp tôi chọi phấn khí thế. Mục đích là nhắm vào ả chứ không phải tôi.
24 Chương 24: Tin động trời Ăn xong, quậy phá xong cũng là lúc tiếng chuông thứ ba trong buổi chiều vang lên. Chúng tôi nhanh chóng quay lại lớp lấy cặp.
25 Chương 25: Ảo ảnh Chung qui cũng tại vì mặt váy nên tôi không “dạy dỗ” tận tình được hai tên biến thái đó. Hmm, nếu “được” tôi tận tình chăm sóc thì hai tên đó đi chầu diêm vương là cái chắc.
26 Chương 26: Bất ngờ Thì ra là hắn. Trông hắn hôm nay khá điển trai cùng với chiếc áo thun màu trắng bên trong, bên ngoài là chiếc áo sơ mi đỏ sọc ca rô, chiếc quần jean hàng hiệu, kết hợp với đôi giày nike đen trắng tôn lên nét quyến rũ, lịch lãm của hắn.
27 Chương 27: Những khúc mắc Cùng lúc đó thì tiếng chuông điện thoại vang lên, tôi nhấc máy, giọng ỉu xìu : - Alô. - Bà xã đang đâu vậy? – Duy Lâm hỏi tôi.
28 Chương 28: Tiếp tục tha thứ Tôi toan bước đi thì hắn ôm chầm lấy tôi. Cái ôm rất chặt làm tôi có cảm giác rất an toàn. Hắn thì thầm vào tai tôi :”Xin lỗi, tôi thích cậu”.
29 Chương 29: Hóa giải hiểu lầm Mưa rơi tí tách mang theo thứ gì đó ngọt ngào lan tỏa khắp cả mái hiên. Nơi có hai người đang cảm nhận hơi ấm, nhịp đập nơi con tim.
30 Chương 30: Lại hăm dọa, tên đáng ghét ! Hai con người lặng lẽ đi dưới ánh đèn đường hiu hắt, phút chốc, họ cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay, nhịp tim, hơi thở của nhau … Về đến cổng nhà, hắn lay lay tôi : - Heo à, về đến nhà rồi, cậu dậy đi.
31 Chương 31: Chăm sóc “Cạch” Hắn mở cửa, bước vào. Trên tay còn căm theo bịch thuốc, một thao nước và ly nước nóng. - Híc, cậu định ám sát tôi đấy à? – Tôi co người, rút vào trong chăn.
32 Chương 32: Ngắm “Sao Chổi” Hai đứa tôi bắt đầu dung dăng dung dẻ đi lên sân thượng. Nhà gì mà cứ như nhà tù ấy, lên hết mấy tầng lầu mới leo lên được tới cái sân thượng.
33 Chương 33: Một chút ghen nhẹ Tôi ngáp ngắn ngáp dài, nói nhẹ với hắn : - Tôi buồn ngủ rồi, tôi đi ngủ trước đây. - Chân cậu đỡ hơn chưa? - Cũng đỡ nhiều rồi.
34 Chương 34: Công khai - Ờ thì ông xã với Ngọc quen nhau. – Duy Lâm ấp úng. - Khi nào? - Tuần trước. Thật xin lỗi bà xã. Tử lâu tao đã nhận ra được tình cảm của Phong đối với mày, và cũng biết được giữa tao và mày chỉ tồn tại tình cảm lúc bé.
35 Chương 35: Gậy ông, đập lưng ông - Bao kem tôi đi. - Ăn cái đã. Cậu làm gì mà cứ như trẻ con thế? Cậu định ăn sáng, ăn trưa, ăn chiều, ăn tối, tất cả ăn bằng kem hết à? - Ừ, tôi thích vậy đó.
36 Chương 36: Buổi tối không yên ổn Chúng tôi vừa đi vừa nói về Thục Nghi. Nhưng tôi cứ thắc mắc mãi. Gia đình ả giàu có, lại không thiếu thốn thứ gì nhưng tại sao lại đi lừa hắn một cú ngoạn mục như vậy nhỉ? Chắc là một lí do xù xì nào đó.
37 Chương 37: Hình phạt dành cho trẻ hư Lại là tên sao chổi đào hoa : đàn anh Minh Kiệt. Gã tới đây làm gì kia chứ? Thôi chết rồi ! Ban nãy, gã hăm hở dọa là sẽ tới nhà tôi, vậy mà tôi cứ tưởng gã chỉ nói chơi cho vui.
38 Chương 38: Nhẹ nhàng, ta bên nhau Làm quần quật từ nãy tới giờ cũng xong phân nửa cái nhà mập bự chản của hắn. Eo ôi, căn nhà bự chà bá như vậy mà có mình hắn ở, hắn không sợ ma hay sao ta? Thầm nguyền rủa cái tên vua của 3TK đó, tôi bực mình tiếp tục công việc dang dở của osin cao cấp hay làm.
39 Chương 39: Chọc giận heo nái Tôi ngọ nguậy. Ánh sáng từ ban công chiếu vào làm tôi chói mắt. Mở mắt ra, tôi dụi mắt, tình hình là tôi đang chăn êm nệm ấm trên chiếc giường xinh xắn trong phòng tôi.
40 Chương 40: Nước mắt - Căng thẳng quá nhỉ ! Cậu xấu hổ quá hóa khùng rồi hả? Hắn nắm chặt tay. - Cú đấm này mà đánh ra chắc là đau lắm. Được rồi, cậu đánh đi.