41 Tên chương: Một câu thơ trích từ bài ‘Chính nguyệt thập ngũ dạ’ của Tô Vị Đạo (648 – 705, giữ chức Tể tướng dưới thời Võ Tắc Thiên). Câu này có nghĩa là ánh trăng sáng như nối gót bước theo những người đi trên đường.
42 Đứng ngoài nhà khá lâu, cuối cùng cũng thấy lạnh. Quế Phát cắn áo choàng của Mạnh Cảnh Xuân, hình như muốn kéo nàng đi khỏi đó. Thẩm Anh thả lỏng cánh tay, buông nàng ra, cười nói: "Về thôi.
43 Mạnh Cảnh Xuân nhớ đến câu nói kia, hoảng hốt trong lòng, nhưng nàng lại nói: "Hiền đệ nói câu này huynh nghe không hiểu. Chuyện tuyển chọn Thái tử phi trọng đại như thế, nhất định phải chặt chẽ tầng tầng, sao hạng người đục nước béo cò có thể trà trộn vào được? Huống chi, nếu Thái tử phi không phải là thiên kim Ngụy phủ, vậy đó là ai? Hiền đệ nói thay xà đổi cột, lùi một bước mà nói, lúc đó kiệu kia được nâng từ trong Ngụy phủ ra ngoài, nếu quả thật là đổi người, chẳng lẽ Ngụy đại nhân lại không biết hay sao? Nếu Ngụy đại nhân thật sự tráo đổi thiên kim nhà mình, có ích gì với ông ta đâu chứ?” “Để một người làm việc cho mình, nói chung không thoát khỏi hai cách là cưỡng bức hoặc dụ dỗ.
44 Trần Đình Phương đi qua, liếc mảnh giấy kia một cái, hơi cau mày nhưng chỉ nói: “Nếu ngươi không muốn dâng bản tấu chương này lên thì cứ coi như hôm nay ta chưa từng nói gì, ta sẽ nghĩ biện pháp khác.
45 Mạnh Cảnh Xuân thậm chí không rõ lắm, mình đã xuất cung thế nào, Thẩm Anh vội vàng tống nàng lên xe ngựa xuất cung, chỉ nhìn nàng một cái, không kịp nói dù chỉ một câu, lập tức buông rèm xe xuống, hấp tấp quay ngược trở về.
46 Mạnh Cảnh Xuân biết tin Tương vương được triệu gấp vào kinh từ miệng những đồng liêu trong Đại Lý tự. Nàng cầm bản cung khai đã được chỉnh lý tốt về Đại Lý tự, các đồng liêu tán dóc câu được câu mất, không khí rất là nặng nề.
47 Mạnh Cảnh Xuân ở phía sau nhìn mà sửng sốt, bộ dáng vừa rồi của Thẩm Anh là suýt ngã sao? Cái này. . . . . . Thật sự quá gượng rồi. Thẩm Anh đứng thẳng lên, cũng chưa mở miệng.
48 Lúc trước nói chuyện nhất định đáp lời, nhưng bây giờ nhắc đến Thẩm Thời Linh, Thẩm Anh lại im thin thít. Tương vương thấy phản ứng này của hắn, chỉ nói: “Không còn chuyện gì nữa, đi đi.
49 Mạnh Cảnh Xuân đứng một bên nhìn mà ngây người, nàng đã bao giờ thấy Thẩm Anh bị ai đánh đâu? Vừa rồi thấy Thẩm Thời Linh xuống tay rất nặng, mà Thẩm Anh lại chỉ nhịn không thốt ra tiếng nào, đủ thấy Thẩm Anh chột dạ.
50 Nghiêm Học Trung thấy vẻ mặt mờ mịt của nàng, tự biết là có hỏi cũng không ra được gì, trực tiếp đi thẳng vào phủ. Ngưu quản gia đang định đi ra ngoài, lại thấy có khách tới, vội vàng tiến lên nghênh đón.
51 Thẩm Anh nghe thấy nàng đe dọa như thế, cười thật ấm áp, xoay người đi, nói: “Được đó, vậy thì ta đợi nàng đến bóp chết ta. " Mạnh Cảnh Xuân đi đằng sau, duỗi ngón tay chọc chọc vào lưng hắn: "Tướng gia đừng có coi thường ta, ta nói được làm được, có bản lĩnh thì cứ thử đi.
52 Mùng sáu tháng tư, Hoàng thượng về trời, cả nước để tang. Mười sáu tháng tư, tân đế đăng cơ. Mấy hạng mục công việc cho lễ đại điển đều đã được chuẩn bị thỏa đáng, Lễ bộ Thượng thư mới nhậm chức dâng sớ thỉnh tân đế lên ngôi, Tương vương lại nói tiên hoàng còn đang trong tang kỳ, cho nên đại điển đăng cơ bị dời lại vào hai mươi bốn tháng năm.
53 Mạnh Cảnh Xuân còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Anh đã cúi đầu vào phòng, không nói một lời nằm vật ra giường. Mạnh Cảnh Xuân thấy hôm nay hắn tham ngủ như thế, nghĩ chắc là hắn cũng mệt chết rồi, vì thế không hỏi nhiều nữa, đóng cửa kỹ càng rồi lết lết đi qua, bò vào giường trong, an phận ngủ tiếp.
54 Mạnh Cảnh Xuân đợi Thẩm Anh ra cửa, liền nhanh chóng thay một bộ đồ sạch sẽ đi ăn sáng. Nghiêm Học Trung và Thẩm Thời Linh đã bắt đầu ăn, Mạnh Cảnh Xuân nhìn một cái, cúi đầu đi vào, chào hỏi có phần yếu ớt.
55 Lễ quan đứng bên cạnh tân hoàng cầm một cái khay, trên khay là chiếu thư lên ngôi. Thẩm Anh nhanh chóng liếc mắt nhìn hắn, thấy tay phải của hắn run run, vẻ mặt khẩn trương, không nhịn được mà cau mày.
56 Mạnh Cảnh Xuân niệm tình hắn đang là bệnh nhân, cho nên cũng nhân nhượng, giọng điệu hết sức nhẹ nhàng: “Vậy thái độ thế nào mới hợp với ý của Tướng gia.
57 Nhưng Thẩm Anh cũng chỉ ngây người trong giây lát rồi trở lại bình thường. Hắn nhẹ cong khóe môi, giọng bình tĩnh: “Chờ ta à? Có chuyện gì sao?” Mạnh Cảnh Xuân bấy giờ mới hoàn hồn, phát hiện mình đang đứng trong hành lang ngay trước cửa phòng ngủ của hắn.
58 Mạnh Cảnh Xuân nghe vậy, đầu tiên là sửng sốt, sau lại vội vàng nói: “Vậy à? Thế mời đến đâu?” Thẩm Anh cúi đầu tiếp tục đọc tấu chương: “Thì mời về triều chứ sao.
59 Thẩm Anh vội vàng chạy một mạch về hướng nam, thẳng đến nam thành. Đã sắp vào đêm, gió bắt đầu chuyển lạnh, dân lưu lạc vác cái bụng lép kẹp, kết bè kết đội lảo đảo đi trên phố.
60 Phản ứng này của Mạnh Cảnh Xuân rơi vào trong mắt Thẩm phu nhân lại cực kỳ đáng yêu. Thẩm phu nhân nói: “Cô dâu chú rể cùng nhau đi hết chín cây cầu ở thành Hoa Dương, ngụ ý trường trường cửu cửu đến khi bạc đầu, dù cho về sau muốn hòa ly cũng không được.