Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Yêu Tinh Cà Rốt Chương 13: Thì Ra Anh Vẫn Quan Tâm Tôi

Chương trước: Chương 12: Lời Nguyền Và Nước Mắt



- Dương Sinh, nhà cậu có ai nữa không? - Cùng Dương Sinh về tới nhà anh, vừa bước vào nhà tôi đã phát hiện ra trên tủ giày chất một đống các loại giày đủ mọi kiểu dáng, khiến tôi vội vã túm áo anh lại hỏi khẽ.

- À, bố mẹ tớ tối mới về, yên tâm đi, giờ ở nhà chẳng có ai đâu. - Dương Sinh quay đầu lại nói, khóe miệng nở một nụ cười tươi rói.

- Nhưng họ vẫn sẽ về! Không được, tớ đi đây, bị họ nhìn thấy thì tớ phải giải thích thế nào? - Tôi quay đầu định chạy, nhưng bị Dương Sinh giữ lại.

- Tiểu Hựu, cậu quên là mình có thể biến nhỏ lại được sao? Tớ giấu cậu trong phòng tớ, không ai phát hiện ra đâu. - Dương Sinh kiên nhẫn giải thích, ánh mắt anh rất kiên định khiến trái tim rối bời của tôi bình tĩnh lại.

- Ừ nhỉ, suýt thì tớ quên mất. Nhưng như thế có phiền cậu không? - Tôi nhìn cậu bằng ánh mắt hối lỗi.

- Giúp được Tiểu Hựu là tớ vui lắm rồi, sao lại phiền phức chứ? - Ánh mắt của Dương Sinh lại trở nên sâu thẳm, khiến trái tim tôi lại nổi sóng.

Vì sao Dương Sinh lại nói thế? Chẳng nhẽ cậu ấy đối với tôi...

Không thể nào! Tôi mới quen biết Dương Sinh đã bao lâu đâu! Huống hồ cậu ấy cũng biết thân phận của tôi, sao có thể có ý gì khác với tôi đưực? Mặc dù ngày trước khi làm nhiệm vụ cũng đã thấy chủ nhân bộc lộ ánh mắt nồng nàn ấy với con gái, nhưng Dương Sinh chắc chỉ là hơi nhiệt tình chút thôi!

Không mấy chắc chắn, tôi theo Dương Sinh vào phòng anh. Căn phòng hơi bừa bộn, trên tường dán đầy poster của đội bóng NBA, trên sàn nhà chỗ nào cũng thấy vứt bừa bãi tạp chí và sách vở, hoàn toàn khác với căn phòng lúc nào cũng gọn gàng ngăn nắp của Hạ Thụ!

- Tiểu Hựu, có phải cậu thấy nhà tớ bẩn lắm không? Thực ra bình thường không vậy đâu... - Dương Sinh đỏ mặt, vội vàng đưa tay thu dọn đồ đạc.

- Ha ha, để tớ giúp cậu. Thực ra cũng không sao, chủ nhân lần trước nữa của tớ mới gọi là bừa bộn, tớ còn tìm thấy một miếng thịt đã để 1 năm trong nhà anh ta! - Tôi nói chuyện để Dương Sinh bớt ngượng.

- Ha ha ha, vậy sao? Nhà tớ thì chưa đến nỗi, mẹ tớ chỉ mới tìm thấy một miếng thịt dể trong tủ lạnh có nửa năm thôi! - Dương Sinh nói xong lập tức bụm miệng lại, thận trọng nhìn tôi.

Tôi cố gắng nén cảm giác muốn ngất của mình, nở một nụ cười gượng gạo với anh, thực ra cái miếng thịt một năm ấy là tôi bịa ra, ai ngờ nhà Dương Sinh thực sự có chuyện dó!

Cho dù thế nào thì tôi vẫn cố gắng giúp Dương Sinh quét dọn phòng. Khó khăn lắm mới sắp xếp gọn gàng được căn phòng, đột nhiên cậu đứng trước mặt tôi, đưa một cái giỏ ra trước mặt tôi bằng thái độ thành kính:

- Tiểu Hựu, tớ vừa tìm thấy dưới gầm giường, không tệ đúng không? Sau này cậu ngủ ở đây nhé!

Ngủ trong cái giỏ này? Tôi quan sát cẩn thận cái giỏ, hình như nó thực sự rất giống mọt cái giường, trong đó có một lớp vải mềm, giống như cái giường chuyên dùng để ngủ vậy.

- Ngày trước khi Bối Bối ở nhà tớ cũng ngủ ở đây, nó thích lắm. - Dương Sinh đắc ý nói.

- Bối Bối là ai? Nhà cậu có trẻ con à? - Tôi nghi hoặc, chẳng nhẽ nhà Dương Sinh nghèo tới độ không mua nổi một cái nôi sao, để trẻ con phải ngủ trong cái giỏ này.

- Không phải, Bối Bối là con chó ngày trước nhà tớ nuôi, nhưng giờ mang tặng người khác rồi. - Dương Sinh gãi đầu nói.

Chó...

Thì ra cái giỏ này là ổ chó, tôi đường đường là yêu tinh Hựu Diệp xinh đẹp đáng yêu nhất của thế giới yêu tinh mà phải ngủ trong ổ chó sao?

- Sao thế, Tiểu Hựu không thích à? - Dương Sinh nhìn tôi bằng ánh mắt tổn thương.

- Không... không có, tớ thích lắm! - Tôi vội vàng xua tay. Nếu mà Hạ Thụ bắt tôi ngủ ổ chó, chắc chắn tôi sẽ cho rằng anh ta cố tình chơi khăm tôi, nhưng giờ người đứng trước mặt tôi là Dương Sinh, Dương Sinh chắc chắn là thật lòng cảm thấy cái ổ chó đó rất thích hợp với tôi.

Ai da, sao lại nghĩ tới Hạ Thụ rồi? Dường như chỉ cần nhắc tới cái tên này là tim tôi lại nhói đau.

- Tốt quá, Tiểu Hựu, cậu cứ ở tạm đây nhé, tớ đảm bảo sẽ khiến cậu cảm thấy thật thoải mái.

Trước sự hưng phấn khác thường của Dương Sinh, khóe miệng tôi nở một nụ cười bất an. Tôi thực sự có thể yên tâm ở nhà Dương Sinh sao? Không quan tâm tới sự giận dữ mà Hạ Thụ dành cho tôi, không nghĩ về lời nguyền của Mễ Liệt và âm mưu của Mỹ Nguyệt nữa, tôi thực sự có thể làm thế sao? Sống ở nhà Dương Sinh, chỉ là để trốn chạy mọi khó khăn mà thôi...

Tôi tựa vào ban công nhìn ra bên ngoài, vầng mặt trời chói mắt đang ở rất gần tôi, những tia nắng ấm áp phủ lên người tôi. Tôi nhìn cái đu quay khổng lồ ở đằng xa, bao nhiêu màu sắc lướt qua trước mắt tôi, trái tim tôi vẫn như có cái gì nghèn nghẹn trong đó, mãi không thể bình thường được.

Quả nhiên tôi không thể trốn tránh được. Chỉ cần yên tĩnh là tôi lại nghĩ tới gương mặt của Hạ Thụ. Những lời nói đau lòng mà anh nói với tôi và cả sự dịu dàng thi thoảng lắm anh mới bộc lộ đều khiến tôi không thể nào quên, khiến tình cảm lôi dành cho anh cũng dần trở nên phức tạp, không biết là nên giận hay nên cảm ơn anh.

Tôi khó có thể hình dung được tâm trạng mình lúc này, chỉ biết chép môi, rồi liếm môi để làm ướt đôi môi khô nẻ. Vừa quay người lại tôi đã giật nảy mình khi thấy Dương Sinh đang lặng lẽ đứng sau:

- Sao cậu đứng sau lưng tớ mà không lên liếng?

- Tớ thấy cậu không hiểu nghĩ gì mà say mê thế, gọi mấy tiếng chẳng có phản ứng gì nên không tiện làm phiền cậu nữa. - Ánh mắt Dương Sinh nhìn tôi hơi phức tạp, giọng nói của cậu rất nhẹ, dường như thực sự sợ câu nói của mình sẽ làm phiền tới tôi.

Tôi lắc đầu, ánh mắt khẽ cụp xuống, nhìn xuống đất, giọng nói cũng trầm hẳn:

- Tớ sợ tớ rời khỏi Hạ Thụ, anh ấy lại đi tìm Mỹ Nguyệt. Lần trước cậu cũng thấy rồi đấy, chính Mỹ Nguyệt bắt Mễ Liệt phải dùng pháp thuật để khống chế Hạ Thụ. Pháp thuật này có khả năng gây tác dụng phụ cho con người, sáng nay Hạ Thụ bị đau đầu, tớ sợ anh ấy còn có thể bị tổn thương lớn hơn...

Tay trái của tôi nắm chặt lấy các ngón tay phải, dường như như thế thì có thể ình thêm sức mạnh. Nhưng cho dù thế nào, trong lòng tôi cũng đang bị giày vò bởi cảm giác tự trách.

Bàn tay của Dương Sinh nhè nhẹ đặt lên vai tôi, một bàn tay khác thì xoa mái tóc ngắn của tôi, khẽ thở dài, trầm tư nhìn tôi, giọng nói cũng đầy ý nghĩa:

- Tiểu Hựu, không thể trách cậu được, cậu đã cố hết sức rồi, chỉ tại Hạ Thụ không hiểu được tấm lòng của cậu thôi. Cậu tin tớ đi, sau này chắc chắn cậu ấy sẽ hiểu. Tớ thích cậu phải luôn vui vẻ và mỉm cười, thích một người luôn tràn đầy tự tin và hy vọng với thế giới. - Anh bỗng dưng rụt tay về, móc từ túi áo ra một món đồ quen thuộc ra trước mặt tôi, sau đó kéo tay tôi, đặt vào lòng bàn tay tôi rồi nhẹ nhàng đóng các ngón tay lại. - Đây là cái cài áo cậu tặng tớ, cảm ơn cậu đã cho tớ dũng khí và sức mạnh, làm thay đổi số phận của tớ. Giờ tớ trả lại nó cho cậu, hy vọng nó có thể mang lại may mắn cho cậu.

Bàn tay tôi nắm chặt lấy cái cài áo, các ngón tay đau nhói vì bị nó cứa vào, nhưng vẫn không thể bằng nỗi đau trong lòng. Khi tôi ngẩng lên nhìn Dương Sinh một lần nữa, tôi không biết làm thế nào để đối diện với ánh sáng trong mắt cậu.

- Cảm ơn cậu. Tớ sẽ... cố gắng! - Thấy cậu tràn đầy tự tin vào tôi, mặc dù trong lòng vẫn không dám chắc chắn, nhưng tôi cố gắng gật đầu. - Tớ sẽ không để Hạ Thụ xảy ra việc gì đâu.

- Ừm, như thế thì tốt. - Nghe tôi nói xong, khóe miệng anh xuất hiện một nụ cười dịu dàng, vỗ nhẹ lên lưng tôi, làm một biểu tượng “cố lên” bằng tay rồi kéo tôi vào phòng, - Có gì cần tớ giúp, chỉ cần tớ làm được thì chắc chắn tớ sẽ giúp cậu.

- Tớ đã làm phiền cậu nhiều lắm rồi...

- Không sao đâu, chúng ta là bạn mà. Hơn nữa ngày trước cậu cũng giúp tớ một việc rất lớn. Huống hồ Hạ Thụ cũng là bạn tớ. Bây giờ bạn bè có việc, tớ không thể ngồi không mà nhìn được!

- Dương Sinh, cậu đúng là người tốt. - Tôi bỗng dừng lại nhìn anh, trong lòng thấy thật cảm dộng.

Vì sao Dương Sinh đối với tất cả mọi người đều tốt như thế? Tôi không nhịn được thở dài.

Tôi nhìn gương mặt đẹp trai của anh, câu nói ban nãy khiến anh ngượng thì phải, hai gò má đỏ bừng. Anh xoa xoa đầu, cười khan hai tiếng.

- Tớ biết bây giờ trở mặt với Hạ Thụ rồi, nhất thời chắc không thể về nhà được, hơn nữa cũng không thể đi gặp anh ấy được. Đành phiền cậu tới trường nhớ quan sát Hạ Thụ, xem anh ấy có chỗ nào không bình thường không. Còn nữa, nhắc nhở anh ấy tránh xa Mỹ Nguyệt một chút, tớ sợ anh ấy ngày càng đau đầu. - Vừa nghĩ tới dáng vẻ đau đớn tột cùng của anh sáng nay là mắt tôi đã cay cay, cảm giác như có gì đó trong lòng dâng lên.

Dương Sinh gật đầu:

- Chắc chắn rồi. Tớ sẽ ở bên cạnh cậu ấy mọi lúc mọi nơi, cậu yên tâm đi. Còn về Mỹ Nguyệt... nếu phải can thiệp thô bạo thì tớ sợ hơi khó. - Trên mặt anh lộ vẻ khó xử. - Nhưng tớ sẽ cố gắng hết sức.

- Ừm! - Tôi gật đầu, ngồi xuống chiếc giường bên cạnh. Lời của Dương Sinh khiến tôi thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng cảm giác bất an trong lòng vẫn như một sợi dây leo quấn chặt lấy tim tôi.

Ngày tháng cứ thế trôi đi, tôi ở nhà Dương Sinh đã mấy ngày rồi. Ngày nào Dương Sinh ở trường về cũng kể cho tôi nghe tình hình của Hạ Thụ hôm đó, điều khiến tôi kinh ngạc là Dương Sinh nói Hạ Thụ đã quay về với tính cách trước đây, dần dần xa cách Mỹ Nguyệt hơn.

Đây có lẽ là một tin tốt. Mặc dù tôi khó có thể chịu dựng được một Hạ Thụ suốt ngày mắng tôi là con ruồi ngu ngốc, nhưng so với cái tính khí kỳ quái khi bị không chế thì tôi thà thấy Hạ Thụ như lúc trước còn hơn.

Đã trở về bình thường rồi, Hạ Thụ có nghĩ tới việc đi tìm tôi không? Hoặc hôm đó khi cãi nhau với tôi, anh không bị pháp thuật khống chế, anh thực sự rất ghét tôi, muốn đuổi tôi đi!

Tôi vừa giúp Dương Sinh thu dọn đồ dạc vừa nghĩ ngợi lung tung. Bố mẹ Dương Sinh vẫn chưa về nhà, thế nên tôi vẫn giữ nguyên hình dáng con người.

- Dương Sinh, Hạ Thụ ở trường có nhắc tới tớ không? - Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa, lên tiếng hỏi.

Dương Sinh khựng lại một chút, tránh ánh mắt của tôi, lên tiếng:

- Có chứ. Tớ cảm thấy cậu ấy chắc là cũng hối hận rồi, mấy hôm nay cứ thở dài suốt, hơn nữa lúc nào cũng thẫn thờ nhìn mấy món đồ chơi đeo trên ba lô của bọn con gái, chắc chắn là đang nhớ cậu!

- Dương Sinh, có ai nói với cậu là cậu không biết nói dối không? - Tôi thở dài một hơi. - Hạ Thụ là một người thích giấu tâm sự ở trong lòng, sao có thể nhìn đồ chơi của con gái được? Chẳng giống tính cách anh ấy tí nào. Cậu không cần an ủi tớ, anh ấy hoàn toàn không nhắc gì tới tớ, đúng không?

Tôi đau lòng cúi đầu, không để Dương Sinh nhìn thấy đôi mắt đã ướt nhòe của tôi.

- Xin lỗi, Tiểu Hựu, tớ không cố ý nói dối đâu. Tớ... tớ chỉ muốn an ủi cậu thôi! - Dương Sinh vội vàng xin lỗi tôi, sau đó nghiến răng nói với tôi. - Hạ Thụ đúng là đồ máu lạnh! Chẳng hề có vẻ gì là hối hận cả, hơn nữa còn lạnh lùng hơn cả lúc trước, ngay cả tớ mà cậu ta cũng chẳng thèm để ý.

Vậy sao? Lạnh lùng, ngang ngược, đây là ấn tượng mà Hạ Thụ cố ý để lại trong lòng mợi người mà. Xem ra anh thực sự đã bình thường lại rồi. Thôi kệ, tôi đã đoán trước từ lâu rồi, Hạ Thụ ghét tôi như thế, tôi bỏ đi, anh ăn mừng còn không kịp, sao lại thấy hối hận được?

Nhưng nỗi thất vọng trong lòng vẫn khiến tôi không thở nổi, tia hy vọng cuối cùng dã bị dập tắt.

- Tiểu Hựu, cậu đừng đau lòng nữa. Tớ còn một chuyện này muốn nói với cậu. - Dương Sinh cố ý chuyển chủ đề. - Hôm nay ở trường, tớ bỗng thấy Hạ Thụ có vẻ rất đau đầu, đang định hỏi cậu ấy có cần giúp đỡ không thì thấy cậu ấy lại làm như không hề xảy ra chuyện gì. Tớ không biết có phải là do tác dụng phụ của lời nguyền mà cậu nói không, định hỏi cậu xem sao.

Đau đầu...

Anh vừa nói hai chữ này đã dấy lên một cơn sóng trong lòng tôi, khiến thần kinh tôi lập tức ở vào trạng thái căng thẳng. Haiz, cho dù Hạ Thụ đã ruồng bỏ tôi, tôi cũng không nhẫn tâm thấy anh phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

Tôi thoáng xao động, cảm thấy tim mình cũng đau nhói.

- Còn chuyện gì khác không? - Để không bỏ lỡ câu nói của Dương Sinh, tôi căng thẳng hỏi anh, nhưng thấy anh chỉ lắc đầu.

- Những việc khác... vẫn thế. Hạ Thụ về căn bản là đã khôi phục lại như bình thường, chẳng còn quan hệ gì với Mỹ Nguyệt nữa cả.

Tôi gật đầu, nhưng cảm thấy đây giống như là sự yên tĩnh trước giông bão, cảm giác bất an trong lòng mỗi lúc một nặng nề.

- Dương Sinh, tớ muốn đi tìm Mễ Liệt thêm lần nữa, lần này tớ phải nói rõ ràng với cậu ấy! - Tôi kiên định nói.

- Tiểu Hựu, vì sao đột nhiên lại nói thế? - Dương Sinh rất kinh ngạc.

- Khi mới biết là Hạ Thụ ruồng bỏ tớ, tớ tưởng là tớ sẽ rất giận anh ấy, nhưng khi nghe tin anh ấy bị đau đầu, tớ thấy căng thẳng và lo lắng hơn tất cả mọi người. Tớ nghĩ tớ hiểu rồi, cho dù anh ấy đối với tớ như thế nào thì tớ cũng không thể bỏ mặc anh ấy được. Thế nên tớ chỉ cần nghĩ xem làm thế nào để giúp anh ấy, những chuyện khác không quan trọng nữa!

Tôi giống như bỗng dưng nghĩ thông, mọi suy nghĩ lộn xộn trong đầu đã biến mất, chỉ còn lại một suy nghĩ: Tôi là yêu tinh Lời ước của Hạ Thụ, thế nên tôi phải giúp anh thoát khỏi lời nguyền!

- Tiểu Hựu, cuối cùng cậu cũng phấn chấn hơn rồi! - Dương Sinh nhìn tôi đầy an ủi, dùng nụ cười của mình để ủng hộ quyết định của tôi.

Tôi trịnh trọng gật đầu với cậu, dùng pháp thuật để cảm nhận vị trí của Mễ Liệt, đưa tay ra không khí vẽ một hình chữ thập, lẩm bẩm đọc một câu thần chú, sau đó biến mất trước mặt Dương Sinh.

Khi mở mắt ra, tôi đã tới bên ngoài cửa sổ nhà Mỹ Nguyệt. Lúc này chắc chắn Mỹ Nguyệt có ở nhà, để cô ta không phát hiện ra, tôi cố ý quay về với thân hình của một yêu tinh.

Đang chuẩn bị giống như lần trước tới cái bàn xem Mễ Liệt có ở đó không thì bỗng dưng tôi nghe thấy tiếng cãi nhau, là tiếng của Mỹ Nguyệt. Tôi có thể nghe rõ trong giọng nói của Mỹ Nguyệt tràn đầy sự giận dữ, không còn giữ vẻ tiểu thư làm nũng như thường ngày nữa.

Tôi len lén bay lên, nhân lúc họ không chú ý, trốn vào một góc ở cạnh giường đến nhìn lén họ.

Mễ Liệt đã biến thành con người bình thường, đứng đối diện với Mỹ Nguyệt, lưng dựa vào bàn, hai tay chống xuống bàn, ánh mắt không nhìn Mỹ Nguyệt mà nhìn chằm chằm vào một nơi khác, nụ cười ngạo nghễ vẫn như mọi khi.

Mặt Mỹ Nguyệt bừng bừng tức giận, gương mặt được trang điểm đậm gần như biến dạng. Bàn tay cô ta nắm chặt chéo váy, đang chất vấn Mễ Liệt.

- Vì sao Hạ Thụ lại quay lại như trước kia rồi? Chẳng phải cậu biết mọi pháp thuật sao? Chẳng phải cậu có thể khống chế được con người sao? Sao lại trở nên như thế? Cậu có biết giờ Hạ Thụ lại không thèm để ý tới tôi nữa, tôi là chủ nhân của cậu, cậu phải dốc toàn lực giúp tôi chứ, sao pháp thuật của cậu lại không còn linh nghiệm nữa?

Tôi giật mình bởi lửa giận toát ra từ người Mỹ Nguyệt, bất giác co người lại, rụt rè nhìn họ.

Lẽ ra hôm nay chỉ muốn tới nói chuyện với Mễ Liệt, không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng này. Nhìn ánh mắt của Mỹ Nguyệt, tôi bỗng dưng nhớ ra, nới không chừng có thể tìm ra manh mối gì từ những lời Mỹ Nguyệt nói.

Tôi vừa cầu nguyện, vừa tiếp tục quan sát họ.

Ánh mắt của Mễ Liệt khẽ chuyển động, nhìn Mỹ Nguyệt từ trên xuống dưới, cười phì một tiếng:

- Cô tưởng rằng cô là chủ nhân thực sự của tôi sao? Đó chỉ là do họ quyết định thôi, tôi không hề coi cô là chủ nhân. - Cậu ta nhướng mày đầy vẻ khiêu khích, rồi ngang ngược hừ lạnh một tiếng. - Cô tưởng rằng pháp thuật là vạn năng sao? Pháp thuật chỉ có thể khống chế được tư tưởng của con người, nhưng không thể khống chế được trái tim của người đó. Nếu có một sức mạnh khiến trái tim người đó nảy sinh sức mạnh bài xích pháp thuật thì pháp thuật đó sẽ tự nhiên bị giải trừ.

Bài xích? Giải trừ?

Thì ra ngoài Mễ Liệt ra thì pháp thuật cũng có thể được giải trừ bởi thứ khác?

Vậy sự bài xích đó...

Tôi không quan sát họ nữa, chỉ dựa lưng vào tường suy nghĩ. Nghe lời Dương Sinh, rồi thấy phản ứng của Mỹ Nguyệt, cuối cùng tôi cũng tin là mấy hôm nay Hạ Thụ đã khôi phục lại rất nhiêu rồi. Chẳng nhẽ trong lòng anh có thứ gì đó có thể khiến anh tự bài xích pháp thuật sao? Đó là gì nhỉ?

Lúc này, Mỹ Nguyệt lại lên tiếng:

- Sức mạnh gì khiến Hạ Thụ bài xích pháp thuật? Cậu phải tìm ra cho tôi!

- Hừ, loài người ngu ngốc. Tôi niệm câu thần chú bắt Hạ Thụ yêu cô, sức mạnh bài xích đó đương nhiên là vì anh ta đã thực sự thích một người khác. Còn về người này thì dựa vào thủ đoạn của cô lại không tìm được sao?

Lời nói cùa Mễ Liệt phút chốc giải đáp được câu hỏi của tôi. Tôi nhìn bức tường trắng xóa, bỗng dưng nhớ lại câu khẩu hiệu mà mọi người thường hô vang: Sức mạnh của tình yêu là vô hạn. Nói như thế, vì Hạ Thụ đã thích người khác rồi nên sức mạnh của pháp thuật mới trở nên yếu đi. Người này nói không chừng có thể giải trừ lời nguyền trên người Hạ Thụ!

Nhưng người này là ai nhỉ? Người mà Hạ Thụ thích...

Chẳng nhẽ là cô ấy?

Trong đầu tôi lập tức xuất hiện một giọng nói. Chính là cô gái tên Thụy Huệ lần trước gọi điện thoại tới. Nếu tồi không nhớ lầm thì hình như Dương Sinh cũng từng nhắc tới cô ấy, nói rằng cô ấy là mối tình đầu của Hạ Thụ, hơn nữa gần đây đã về nước rồi. Thế có phải là vì Hạ Thụ nhớ lại tình cảm của mình với Thụy Huệ nên mới khôi phục lại được bình thường không?

Đúng, tôi phải giúp Hạ Thụ, để anh gặp Thụy Huệ, để họ lại ở bên nhau. Như thế Hạ Thụ sẽ được cứu hoàn toàn! Không biết vì sao, nghĩ tới tình cảm của Hạ Thụ với Thụy Huệ, trong lòng tôi lại có cảm giác đau nhói như bị kim châm, giống như có thứ gì dó của mình bị người ta cướp đi.

Ha ha, tôi đang nghĩ lung tung cái gì thế này? Hạ Thụ có phải thuộc về tôi đâu, huống hồ anh ấy đã không cần tôi nữa...

Tôi lắc mạnh đầu, xua đuổi những suy nghĩ tiêu cực trong đầu mình đi, chỉ hận là không thể quay về ngay lập tức để nói cho Dương Sinh biết cái tin tốt này. Lúc này bỗng dưng tôi nghe thấy tiếng dộng, dường như Mỹ Nguyệt đi về phía tôi, tôi sợ hãi vội vàng đọc một câu thần chú, biến mất khỏi nhà Mỹ Nguyệt.

Nhưng điều kỳ lạ là khi tôi mở mắt ra, không thấy mình ở trong căn phòng quen thuộc của Dương Sinh mà lại xuất hiện ở bên ngoài cửa sổ nhà Hạ Thụ!

Tôi chớp chớp mắt nhìn cái ban công trước mặt, nhớ lại một chút, hình như ban nãy trong lúc cấp bách tôi đã đọc sai câu thần chú nên quay về nơi mà tôi muốn về nhất!

Có trời mới biết tôi muốn quay về đây thế nào, muốn về nhìn lại căn biệt thự sang trọng của búp bê Barbie dành riêng cho tôi. Tôi không phải là chê cái ổ của Bối Bối không thoải mái, chỉ là không biết vì sao, hình như tôi đã coi nhà Hạ Thụ là nhà mình, được đứng ở đây một lần nữa, tôi có cảm giác như mình đã được về nhà.

Đúng rồi! Tôi có thể lén về thăm mà, đù sao thì tôi cũng thu nhỏ lại rồi, Hạ Thụ chưa chắc đã phát hiện ra tôi. Nghĩ thế, tôi len lén bay qua cửa sổ.

Trời ơi! Đây là nhà Hạ Thụ sao? Tôi không nhìn nhầm chứ?

Vừa nhìn thấy tình cảnh của ngôi nhà, tôi đã giật nảy mình, vội vàng bay ra nhìn lại, xác định là không sai mới lại bay vào.

Tôi chỉ mới rời khỏi đây một tuần thôi mà, sao căn nhà này lại thay đổi như thế? Tất cả những tấm thảm và đồ dùng có viền ren lần trước bị anh bắt cất đi giờ được mang ra hết. Tôi vừa nhìn đã thấy ngay căn biệt thự xa hoa đặt cạnh tủ tivi, vội vàng bay vào trong xem.

Thần kỳ quá, ngay cả các căn phòng trong ngôi biệt thự cùng trang trí đầy các đồ bằng ren. Tôi đứng trong căn phòng đồ chơi nhỏ xíu, nước mắt không kiềm chế được cứ thế chảy ra. Tất cả những thứ này là làm cho tôi sao? Hạ Thụ vì tôi nên mới trang trí cả căn nhà bằng ren như thế sao?

Đồ ngốc, còn phải nói sao? Hạ Thụ ghét mình phá hoại cách bố trí nhà của anh ấy như thế, giờ anh trang trí lại nhà còn lộng lẫy hơn mình lúc trước, chẳng phải vì mình thì vì ai? Thì ra không chỉ có tôi nhớ anh, mà anh cũng lo lắng cho tôi, anh vẫn chưa ruồng bỏ tôi! Nghĩ tới đây, trong lòng tôi bỗng thấy thật ấm áp.

Nếu Hạ Thụ đã lo lắng cho tôi như thế, thì vì sao anh không tới tìm tôi? Nếu không phải là tôi len lén chạy về nhà xem thì có phải là tới giờ tôi vẫn tưởng rằng anh không chịu tha thứ cho tôi không?

Lúc này tôi bỗng dưng phát hiện ra, trong nhà không những đầy các món đồ bằng ren mà trên bàn ăn trong phòng khách cũng đầy những món ăn có vẻ rất ngon. Tôi nghi ngờ biến lớn ra rồi chạy vào bếp mở tủ lạnh, kinh ngạc khi thấy trong đó chất đầy thức ăn.

Không chỉ thế, sàn nhà còn được lau sạch sẽ, thậm chí là sáng bóng. Ngay cả trần nhà cũng không một hạt bụi, không biết Hạ Thụ đã mất bao lâu đã quét dọn nhà cửa sạch sẽ thế này.

Cảnh tượng này sao quen thuộc thế? Còn nhớ lần trước khi tôi bị ngất, Hạ Thụ cũng làm một bàn đầy thức ăn cho tôi ăn, hơn nữa khi đó anh còn ra sức làm việc nhà. Rồi cả lần mà Thụy Huệ gọi điện thoại tới, rõ ràng là anh rất kích động, nhưng lại chỉ im lặng nấu cơm. Chẳng nhẽ khi tâm trạng kích động, Hạ Thụ dùng việc nhà để phát tiết sao? Hình như là thế, anh lúc nào cũng cố ý che giấu tâm trạng của mình, không để người khác nhìn thấy, bình thường rõ ràng rất quan tâm tới tôi, nhưng lại cố ý hung dữ để che giấu.

Vì sao tôi lại không phát hiện ra nhỉ? Hạ Thụ chỉ là người không biết cách bày tỏ nội tâm của mình mà thôi! Vậy mà tôi còn giận anh, tưởng rằng anh không quan tâm tôi, nhưng tôi chưa bao giờ hiểu cho anh. Lần đó tôi bị ngất, vì lo lắng cho tôi mà anh làm một bàn đầy thức ăn, tôi còn tưởng anh cố ý chơi đểu tôi, tôi thật là ngốc quá!

Một cảm giác tội lỗi và cảm động dâng lên trong tim tôi, sau khi vô tình phá vỡ lớp vỏ bảo vệ kiên cố của Hạ Thụ, tôi thấy sợ khi phải tiếp xúc với anh, sợ mình một lần nữa không cẩn thận làm tổn thương trái tim nhạy cảm đằng sau lớp vỏ bảo vệ đó của anh. Nhưng tôi lại muốn lập tức nhìn thấy anh, nói với anh lời xin lỗi.

Lúc tôi còn đang quay cuồng với những suy nghĩ mâu thuẫn nhau thì cửa nhà đột nhiên vang lên tiếng khóa lách cách. Tôi hoảng hốt chạy ra phòng khách, một cái bóng quen thuộc xuất hiện trong mắt tôi. Hạ Thụ đang đứng quay lưng về phía tôi thay giày, cái bóng ấy gầy hơn trước rất nhiêu. Anh thay giày xong, bỏ ba lô xuống rồi quay lại, ánh mắt dừng trên người tôi rồi đóng băng lại.

Đôi mắt đen láy của anh chuyển động khắp người tôi, cuối cùng dừng lại trên mặt tôi, trong đó là những tình cảm phức tạp, nhưng tôi nhận ra có sự vui mừng. Tôi sợ sệt nhìn anh, không biết nên nói gì. Anh đi từng bước lại gần tôi, mỗi bước chân đều rất nặng, khi đi tới trước mặt tôi, anh đột nhiên đưa tay ra ôm lấy lôi, khiến tôi suýt nữa thì không thở nổi.

- Em về rồi... Em về rồi... Hựu Diệp, cuối cùng em cũng về rồi!

Giọng nói của anh vừa kích động vừa run rẩy, tôi vô thức giơ tay lên ôm anh muốn dành cho anh sự an ủi. Nhưng người được an ủi dường như lại là tôi, cái ôm dịu dàng, nhịp tim đập thình thịch khiến cái lỗ hổng bất an trong tôi nhanh chóng được lấp đầy. Cuối cùng tôi cũng an tâm nhắm mắt lại, giống như được tới thiên đường đầy hạnh phúc.

- Hựu Diệp, thời gian qua em đi dâu vậy? Em có biết anh tìm em mãi không? - Hạ Thụ đột nhiên buông tôi ra, căng thẳng hỏi.

- Xin lỗi, Hạ Thụ, tôi làm anh lo lắng rồi. Mấy hôm nay tôi ở nhà Dương Sinh, anh ấy chăm sóc tôi rất tốt. Anh yên tâm, tôi không sao. - Thấy ánh mắt lo lắng của anh, tôi bối rối xin lỗi.

- Dương Sinh? Thì ra là cậu ta, lẽ ra anh phải đoán trước dược chứ, ở đây em cũng chỉ quen có cậu ta thôi, cũng chỉ biết đi tìm cậu ta. Thế mà hắn không nói gì với anh. - Hạ Thụ lẩm bẩm.

- Xin lỗi, Hạ Thụ, tại tôi không cho anh ấy nói. Tôi quá yếu đuối, sợ anh biết tôi ở nhà anh ấy mà không tới tìm tôi. Còn nếu anh không biết thì ít nhất tôi còn có một tia hy vọng. Đều lại tôi, nếu không anh cũng không đến nỗi lo lắng cho tôi như thế.

- Cô cũng biết là tôi sẽ lo lắng cho cô sao? Tôi chẳng qua giận quá mắng cô vài câu, vậy mà học theo người ta bỏ nhà đi bụi! Cô có biết không, mấy hôm nay tôi lo phát điên lên được! - Hạ Thụ không hề che giấu tâm trạng của mình, quát lên với tôi.

Tôi hơi bất ngờ. Nên biết rằng Dương Sinh suốt mấy ngày hôm nay vẫn tỏ ra bất bình vì Hạ Thụ không quan tâm gì tới tôi, không ngờ trong lòng Hạ Thụ lại lo lắng cho tôi như thế, và anh cũng không hề che giấu cảm xúc thật của mình.

Nhưng giờ đây Hạ Thụ nói thẳng ra với tôi rồi khiến tôi thật là cảm động. Tôi không nhịn được, bật cười.

- Cô lại đang nghĩ cái gì đó? Cười như một con ngốc. - Hạ Thụ xoa đầu tôi, ánh mắt giễu cợt.

- Ha ha, tôi chỉ là vui quá thôi, cuối cùng cũng có thể về nhà rồi, ngay cả khi nghe Hạ Thụ mắng tôi, tôi cũng thấy vui. Hạ Thụ, chúng ta đừng cãi nhau nữa được không? - Sau lần này tôi mới biết, tôi thích cái nhà này như thế nào, bởi vậy tôi nhìn Hạ Thụ bằng ánh mắt đầy trân trọng.

Ánh mắt Hạ Thụ thoáng sững sờ vì câu nói của tôi, sau đó trở nên rất dịu dàng.

- Được, chúng ta sẽ không cãi nhau nữa. Mấy hôm nay tôi cũng buồn lắm, cuộc sống của tôi sắp đảo ngược hết vì cô rồi. Rõ ràng là hàng ngày tôi phải gọi điện thoại cho Mỹ Nguyệt, tan học phải đi hẹn hò với cô ấy mới đúng. Dù sao thì tôi thích cô ấy, nhưng tôi cứ luôn cảm giác trong sâu thẳm trái tim mình thực ra đang nhớ một người khác. Nhớ tới người đó là lôi thấy rất buồn, có lúc lại cảm thấy vui vẻ, thậm chí còn đột nhiên bật cười thành tiếng. Cô có biết cái tâm trạng như bị người ta chia đôi não của mình ra không?

- Hạ Thụ, có phải vì thế nên anh mới thường xuyên đau đầu không? - Nghe lời anh, tôi bỗng dưng tỏ ra cảnh giác.

Hạ Thụ lắc đầu:

- Tôi không biết. Tôi chỉ biết mỗi lần tôi nghĩ tới người đó, không nhìn rõ mặt người đó, cứ như có một thứ gì đó che mất mắt tôi. Tôi càng muốn nhìn rõ cô ấy thì lại càng xa cô ấy. - Nói tới đây, Hạ Thụ bỗng dưng vuốt má tôi, trong ánh mắt là sự dịu dàng mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy. - Cho tới hôm nay nhìn thấy cô, vừa nãy khi tôi thấy cô xuất hiện, trong lòng tôi có một niềm vui bất ngờ, rất kích động, giống y như mỗi lần nhớ tới cái người trong giấc mơ ấy.

- Hạ Thụ... - Tôi hình như bị mê hoặc bởi ánh mắt chứa chan tình cảm của anh, một lần nữa ngoan ngoãn nhào vào lòng anh.

Tôi nhắm mắt lại để hưởng thụ cái cảm giác kỳ diệu này. Nhưng tôi biết, sự dịu dàng của Hạ Thụ không phải dành cho tôi, mà là dành cho cái người vẫn xuất hiện trong đầu anh. Mà người đó là Thụy Huệ. Không sai, Thụy Huệ mới là người mà Hạ Thụ thích. Từ sau khi biết chuyện cô ấy về nước, Hạ Thụ không còn chịu sự khống chế của lời nguyền nữa. Nhưng lời nguyền vẫn phát huy tác dụng, ngăn cản Hạ Thụ nhớ tới hình bóng của cô.

Hạ Thụ chỉ coi tôi là Thụy Huệ mà thôi, thế nên mới dịu dàng với tôi, nếu không với tính cách của anh, cho dù là lo lắng cho tôi thì cũng không nói ra những gì mà mình nghĩ. Nhưng giờ đây, tôi không biết mình làm sao, tôi muốn ích kỷ tạm thời mượn thân phận của Thụy Huệ, tạm thời không cãi nhau với anh để tận hưỏng sự dịu dàng hiếm hoi này.

Vào lúc tôi còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của chính mình thì thân hình của Hạ Thụ bỗng dưng cứng đơ lại. Hai tay anh từ từ buông tôi ra, ngồi xuống salon ôm chặt đầu, khiến tôi không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh. Nhưng tôi có thể cảm nhận được nỗi đau đớn của anh.

- Hạ Thụ, anh sao thế?

Trong lòng tôi vô cùng lo lắng, thận trọng nhìn anh, nghe thấy một tiếng kêu khản đặc phát ra từ miệng anh:

- Đau...

- Chỗ nào, chỗ nào? Ở đầu sao?

Hạ Thụ mệt mỏi gật đầu, trán anh bắt đầu lầm tấm mô hôi, hai hàm răng nghiến chặt, cổ anh vì dùng sức quá mạnh mà nổi gân xanh. Thấy anh đau đớn như thế, điều duy nhất tôi có thể làm là ôm chặt lấy anh, an ủi anh. Cho tới khi hơi thở gấp rút của anh dần dần ổn định trở lại rồi ngất đi trong cơn đau.

Tôi hoàn toàn tỉnh giấc từ giấc mộng đẹp! Lời nguyền trên người Hạ Thụ vẫn chưa được giải trừ. Sao tôi có thể hài lòng một cách đơn giản như thế dược? Còn rất nhiều việc mà tôi phải làm. Tôi không nên chìm đắm trong sự dịu dàng của Hạ Thụ, mà nên sắp xếp cho anh gặp Thụy Huệ, thức dậy tình yêu anh dành cho cô ấy, dùng nó để ngăn lại lời nguyền của Mễ Liệt. Mặc dù sự dịu dàng của Hạ Thụ không thuộc về lôi, mặc dù muốn tác thành cho hai người họ, nhưng tôi vẫn có một cảm giác buồn bã khó tả, nhưng tôi là yêu tinh Hạ Thụ xinh đẹp đáng yêu nhất của thế giới yêu tinh cơ mà, giúp đỡ chủ nhân có được hạnh phúc mới là công việc của tôi, mà hạnh phúc của chủ nhân chính là hạnh phúc của tôi!

Xem tiếp: Chương 14: Lẽ Nào Tôi Đã Yêu Anh?