Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Xuyên Qua Thời Không Hoá Giải Lời Nguyền Chương 15: Tiếp Theo

Chương trước: Chương 14: Bảo Trân Sinh Ra (1)



Có một sự thật không thể chối cãi là từ khi cha sinh mẹ đẻ (kiếp trước) đến giờ Bảo Trân có một cái tật xấu là ai đụng vào cũng thấy nhột mà nó thì sợ nhột lắm nên nó thường không cho ai đụng vào hết . Nên bây giờ mới có một màn như thế này xảy ra .

Quay lại vấn đề chính nào, khỏi nói cũng biết bây giờ mặt của Đoan Mộc Thần đen như đít nồi . Nếu là người khác thì có lẽ Đoan Mộc Thần đã cho cái bàn tay và bàn chân ấy nói tạm biệt với cổ tay và cổ chân rồi . Nhưng đây lại là muội muội của hắn nên hắn không thể làm vậy được với lại nhìn khuôn mặt thiên chân vô tà (ngây thơ không biết gì cả . p/s:nó đang giả vờ đó) của muội muội, hắn không nỡ giận .

Các nha hoàn có mặt trong điện nhịn cười từ nãy giờ, có người nhịn không nổi bật ra thành tiếng liền hoảng sợ che miệng lại . Đùa sao vị thái tử tuy tuổi nhỏ bình thường còn rất thân thiện nhưng khi tức giận thật sự rất đáng sợ . Đoan Mộc Thần liếc xéo qua đám nha hoàn làm bọn họ sợ hãi toát mồ hôi tất cả đều đồng loạt cúi đầu . Đoan Mộc Hàn Chiến chứng kiến hết từ nãy giờ bỗng bật cười một tiếng thật to :

-"Ha ha ... cuối cùng thì cũng có người trị được tiểu tử thúi nhà ngươi rồi ha ha ha..."

Nghe thấy tiếng ồn Lãnh Hàn Thu Thủy từ từ tỉnh dậy, vừa mở mắt ra nàng đã gọi :

-"Nữ nhi... nữ nhi của ta đâu"

Thấy mẫu thân gọi Đoan Mộc Thần đi nhanh đến đưa muội muội mình đang bế qua cho mẫu thân . Còn Đoan Mộc Hàn Chiến thì ra lệnh tất cả các nha hoàn lui hết ra ngoài để chừa lại không gian riêng cho gia đình bọn họ .

Lãnh Hàn Thu Thủy ôm nữ nhi của mình nói :

-"Nữ nhi của ta quả đúng là xinh đẹp . Từ nay đã có ta và phụ hoàng bảo vệ con, sau này con không phải sợ gì cả "

-"Nàng nghĩ xem nên đặt tên gì cho bảo bối của chúng ta đây"

-"Con nghĩ đó phải là một cái tên thật đẹp hợp với muội muội"

Sau một khắc trầm tư, suy nghĩ Lãnh Hàn Thu Thủy lên tiếng :

-"Bảo bối của chúng ta là bảo vật trân quý nhất hay đặt cho Bảo Trân đi"

Đoan Mộc Hàn Chiến trầm trồ khen :

-"Bảo Trân , Đoan Mộc Bảo Trân đúng là một cái tên rất đẹp"

Rồi tất cả nhìn nhau mỉm cười, bầu không khí trong căn phòng tràn ngập sự ấm áp .

Xem tiếp: Chương 16: Lời Đồn