Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trâm Iii: Tình Lang Hờ Chương 6: Chương 2.3

Chương trước: Chương 5: Chương 2.2



Cô cầm hai con cá lên bờ, dùng kiếm Ngư Trường mổ bụng moi ruột, rồi thái từng láy mỏng, lọc hết xương đi.

Cô không dám đốt lửa, sợ đám sát thủ sẽ tìm đến, may mà người thời nay chuộng món gỏi cá. Có điều trước đây cô ăn gỏi cá luông phải có nước chấm, giờ ăn không thấy tanh ngòm.

Hoàng Tử Hà nhanh trí lấy bọc muối tcuar tên thích khách ra, xát lên miếng cá ồi cầm đến trước mặt hắn, một tay cầm kiếm trở vào hắn, tay kia móc khăn bịt miệng ra: “Đói chưa? Cho ngươi ăn cái này, không được kêu lên đâu đấy.”

Thích khách ngạc nhiên nhìn Hoàng Tử Hà, mãi tới lúc cô bóp miệng hắn nhét một miếng cá vào, mới sực hiểu ra cô cho hắn ăn thật. Thấy đôi mắt sáng rực như sao chăm chú nhìn mình, hắn ngẩn ra, nhai mà chẳng biết mùi vị gì nữa.

“Ngon không?”

Hồi tưởng lại giây lát rồi đáp: “Tanh…”

“Xát muối của ngươi rồi đấy, không ngon à?”

“Miễn cưỡng thì cũng nuốt được.”

Hoàng Tử Hà lại cho ăn thêm miếng nữa, chăm chú quan sát nét mặt hắn.

Hắn cũng không né tránh ánh mắt cô mà đăm đăm nhìn lại, hỏi khẽ: “Sao cô đối tốt với ta thế?”

Song Hoàng Tử Hà chẳng buồn để tâm, thấy hắn đã ăn hết hai miếng cá, bèn nhét lại khăn vào miệng, “Xem ra muối của ngươi không có độc.”

Tên thích khách kia chỉ biết trợn trừng mắt nhìn theo bóng cô đi khỏi, nhếch mồm cười ảo não.

Hoàng Tử Hà ăn hết nửa chỗ cá, rồi bưng phần còn lại đến chỗ Lý Thư Bạch, quỳ xuống, cầm tay y áp vào má để thăm dò nhiệt độ.

Thuốc giải đã phát huy tác dụng, tuy uống hơi muộn nên y vẫn chưa tỉnh lại, song ít nhất sắc đen trên mặt đã tan đi, khuỷu tay trái cũng không sưng tấy lên nữa.

Hoàng Tử Hà thở phào nhẹ nhõm, bao nhiêu mệt mỏi sợ hãi suốt đêm thoắt chốc được đẩy lùi, cô cảm thấy cả người bải hoải, ngã ngồi xuống đất, trước mắt tối sầm, vội giơ tay lên đỡ trán, tựa đầu vào đầu gối nhắm mắt dưỡng thần một lúc lâu.

Đợi cơn choáng váng qua đi, cô mở mắt ra, mới phát hiện Lý Thư Bạch đã tỉnh lại, đang he hé mắt nhìn mình không chớp.

Cô vừa mở mắt, ánh mắt đôi bên đã giao nhau.

Trông thấy đôi mắt trong veo của y, bao hoang mang lo sợ cả đêm bỗng tan biến cả, cô bất giác cuối xuống nhìn y, nước mắt cứ ứa ra: “Gia… cuối cùng cũng tỉnh rồi…”

Thấy cô rơi nước mắt, Lý Thư Bạch dù đang mệt cũng mỉm cười: “Ừm, tỉnh rồi.”

Bắt gặp nụ cười bất ngờ của y, Hoàng Tử Hà chợt lấy như có thứ gì vừa chạm đến cõi lòng, lớp lớp tâm tư từ từ hé ra như đóa hoa đang bừng nở.

Tựa như đứa bé lần đầu tiên thấy tuyết tan, một con phù du lần đầu rơi lên cánh hoa, một con ve lần đầu bò ra khỏi hốc cây tắm tối nhìn lên bầu trời xanh thẳm, trông thấy một thứ hoàn toàn mới mẻ lạ lẫm, chẳng biết là gì, song lại vô cùng hấp dẫn, không thể rời mắt.

Ánh nắng được sàng lọc qua tán lá đại thụ ken dày, thành những sợi tơ vàng ánh đỏ. Gió nhẹ hiu hiu, cành lá lay động, những đốm sáng vàng rực không ngừng nhảy nhót trên mặt trên người họ.

Giữa khung cảnh ấy, cả hai đề thấy như vừa được tái sinh, cứ đăm đăm nhìn người kia thật lâu.

Cô giơ tay sờ trán y, thấy vẫn còn hâm hấp, nhưng dù sao y cũng đã tỉnh lại. Khóe mắt vẫn rưng rưng, song khóe môi cô đã hé nụ cười: “Gia tỉnh lại rồi… Tốt quá…”

Vừa thoát đại nạn, lại trông thấy nụ cười tươi tắn trước mắt, y chỉ muốn giơ tay lên chạm vào mặt cô, song chợt nhận ra toàn thân bải hoải vô lực, cánh tay nặng trịch như đeo đá, đành mỉm cười nhìn cô, khẽ ậm ừ.

“Gia đói bụng không? Muốn uống nước không?” Thấy y chớp chớp mắt, cô liền đứng dậy múc một ít nước bưng đến, đút cho y hai hớp.

Y nằm dưới đất, nuốt rất khó khăn, nước trào cả ra khóe miệng.

Cô nghĩ ngợi rồi đỡ đầu y dậy, cho gối lên đùi mình, sau đó mới kề phiến lá cuộn lại đựng nước lên môi y, thận trọng từng li từng tí, để y uống từ từ từng ngụm một.

Đợi y uống xong, cô bẻ hai cành cây, gắp cho y mấy miếng gỏi cá.

Y ăn rất chậm, dáng vẻ hết sức khó nhọc và đau đớn, nhưng vẫn chăm chú nhìn cô, ăn từng miếng từng miếng đến hết non nửa.

Hoàng Tử Hà rù rì giải thích: “Nô tài không đám đốt lửa, sợ thích khách phát hiện, xin gia lượng thứ.”

Y chẳng nói nửa lời, chỉ gối đầu lên đùi Hoàng Tử Hà, lặng lẽ nhìn cô.

Bây giờ cô mới nhận ra tư thế của hai người có phần quá mức thân mật, song trong tình cảnh này cũng chẳng biết làm sao, đành giấu đầu hở đuôi, nói lảng sang chuyện khác: “Nô tài biết vương gia ưa sạch sẽ, nhưng giờ ở đầy… Đợi khi nào thoát hiểm, nô tài sẽ giúp gia tắm gội…”

Nói rồi cô thận trọng đặt đầu Lý Thư Bạch xuống đất, bứt mấy nắm cỏ lót bên dưới làm gối, sau đó mới bưng chỗ cá y ăn thừa xuống khe suối, vừa ngẩng đầu lên đã thấy gã thích khách bị trói vẫn đang dựa vào gốc cây nhìn mình đăm đăm, ánh mắt hết sức sâu xa phức tạp.

Cô bất giác ngẩn người chột dạ nghĩ, cảnh tượng cô thân mật với Lý Thư Bạch vừa rồi chẳng phải đều lọt cả vào mắt hắn ư?

Nhưng nghĩ lại thì kẻ nọ chỉ là một tên thích khách, dù có nhận ra cô là con gái, lại hiểu lầm quan hệ giữa bọn họ, cũng có can hệ gì đâu.

Nghĩ thế, cô lại rời mắt nhìn đi chỗ khác, chẳng thèm đếm xỉa, tựa hồ đối phương chỉ là cành cây ngọn cỏ.

Rửa sạch tay xong, cô mới đi đến trước mặt kẻ đó, ngồi xuống, kề kiếm vào cổ hắn, rồi moi chiếc khắc trong miệng ra: “Tên gì?”

Ánh mắt vẫn dán vào cô, lúc này lại chuyển hướng nhìn ra khe suối bên cạnh: “Có nói ngươi cũng không biết.”

“Thực tình ta cũng không muốn biết đâu.” Cô đập nhẹ thanh đoản kiếm vào vai hắn. Lý Thư Bạch đã tỉnh nên giọng điệu cô cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: “Ta chỉ muốn tìm hiểu xem kẻ đứng sau ngươi là ai, rốt cuộc là kẻ nào cả gan hành thích Quỳ vương thôi.”

Kẻ kia đáp không chút do dự: “Đại vương chúng ta là Bàng Huân đã triệu tâm năm trăm vạn âm binh dưới cửu tuyền, quyết lấy mạng Quỳ vương để báo thù rửa hận.”

Hoàng Tử Hà cười nhạt: “Lấy mạng vương gia làm gì? Để gia xuống dưới đó lại một tên bắn chết hắn hả?”

Thích khách cứng họng, lạnh lùng hừ một tiếng.

Hoàng Tử Hà thích thú nhìn hắn: “Ngươi xuất thân lương thiện, không quen dùng những lời tục tằn thô bỉ, rất ít kẻ ở trong quân mà vẫn giữ được phẩm chất ấy. Trong khi thuộc hạ cũ của Bàng Huân năm xưa đều là dân chạy nạn hoặc lính biên thùy, không thể có người như ngươi được.”

Hắn nghiến răng không đáp, chỉ trừng mắt nhìn cô đầy dữ tợn.

Hoàng Tử Hà phớt lờ cái nhìn chòng chọc của hắn, thuận thế ngồi thụp xuống vạt cỏ trước mặt, thanh kiếm tỏng tay không rời cổ hắn một khắc: “Ngoan ngoãn khai thực đi, ngươi rốt cuộc là ai? Kẻ nào phái ngươi đi hành thích Quỳ vương?”

Nghe cô uy hiếp, hắn bỗng phá lên cười nói: “Chi bằng ta nói cho ngươi biết chuyện này nhé. Ngươi không biết ta là ai, không biết lai lịch ta thế nào, nhưng ta thì biết ngươi.”

Hoàng Tử Hà dùng kiếm vạch vạch lên cổ hắn: “Ngươi nói thử xem?”

“Ngươi nửa đêm canh ba nấp trong bụi cỏ, nên ta đoán họ của ngươi có bộ thảo đầu. Chúng ta gặp nhau vào giờ Dần, chữ Dần thêm bộ thảo đầu thành chữ Hoàng, vậy ngươi họ Hoàng.”

“Đoán chữ cũng khá đấy.” Nói đoạn, cô lại lật kiếm đập vào vai hắn, “Có điều ta cho rằng ngươi đã biết thân phận ta từ trước, đây chẳng qua là đoán ngược ra thôi, phải không nào?”

Hắn cười cười, nhưng cơ mặt đã cứng lại, thành ra trông rất khó coi.

“Xem ra các người bỏ khá nhiều tâm sức vào Quỳ vương đấy, ngay một tên hầu nhãi nhép như ta cũng bị tra rõ thân phận.” Cô cười nhạt, rồi tiếp tục truy vấn. “Nói, rốt cuộc là ai phái các người tới?”

Nào ngờ hắn vặn ngược lại: “Ngươi nói xem?”

“Ngươi là người kinh thành, lại hợp tác với Kỳ Lạc quận chúa, rõ ràng là một trong những thế lực trong triều. Nhưng người sai khiến ngươi lại bất chấp an nguy của Kỳ Lạc quận chúa, chắc hẳn cũng chẳng buồn nể mặt hoàng thất, không phải người trong hoàng tộc…”

“Sai rồi, kẻ phái ta đến, chính là người đứng đầu thiên hạ đó.” Hắn thuận miệng đáp.

Hoàng Tử Hà ngoái lại nhìn Lý Thư Bạch, thấy y vẫn năm yên ở đó, mới trừng mắt nhìn tên thích khách: “Khai thật đi!”

“Ta nói thật mà, sao ngươi lại không tin?” Giọng điệu hắn bình thản tự nhiên, thậm chí ánh mắt còn có vẻ trêu ngươi.

Hoàng Tử Hà nhíu mày, thanh kiếm trong tay khẽ cứa vào cổ hắn: “Hoàng thượng vẫn muốn dùng Quỳ vương để cân bằng các thế lực trong triều, kiềm chế Quỳ vương Tông Thực, sao tự dưng lại châm lửa đốt mình?”

“À, Vương Tông Thực công công đã mắc bệnh nan y, không còn được bao lâu nữa rồi. Ngươi là tiểu hoạn quan bên cạnh Quỳ vương, lẽ nào chuyện nhỏ này cũng không biết à?” Rồi chẳng thèm đếm xỉa đến thanh kiếm sắc lẹm đang kề vào cổ, hắn tặc lưỡi cảm thán: “Chẳng lẽ mù tịt không biết gì về kẻ địch như các ngươi mới là hay ư?”

“Nói nhăng nói cuội, ly gián Quỳ vương và triều đình nưh ngươi thì hay lắm hả?” Cô nhíu mày, song biết có hỏi thêm cũng chẳng ích già, bèn bịt miệng hắn rồi quay về chỗ bụi cỏ, nào ngờ lại thấy Lý Thư Bạch đang mở mắt lắng nghe họ hỏi đám nãy giờ.

Cô chỉ biết thở dài: “Nô tài không hỏi tra tấn bức cung.”

“Khỏi cần hỏi nữa, dù ngươi có giết hắn, hắn cũng không khai đâu… Thứ hắn phải bảo vệ còn quan trọng hơn chính bản thân hắn nữa.” Nói rồi, Lý Thư Bạch từ từ nhắm mắt lại: “Ngươi đi bảo hắn, nhờ hắn giúp ta huýt lên bốn tiếng, ba ngắn một dài. Nếu hắn không chịu thì cứ bảo hắn một câu: “Lũng Hữu, dưới gốc bạch du, tuyết bay mờ biên ải, tắt khỏi phong hỏa Đài.”*

(*Hai câu sau lấy trong bài “Lũng Tay hành” của Vương Duy)

Hoàng Tử Hà chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, song vẫn gật đầu, đi đến trước mặt kẻ nọ, nhắc lại nguyên văn lời Lý Thư Bạch.

Nghe xong, hắn sững sờ dựa vào thân cây, nhìn về phía Lý Thư Bạch, thấy y chẳng có động tĩnh gì mới thở dài, nhắm mắt lại, khẽ nói: “Giờ thân thể ta rất yếu, không biết có huýt ra tiếng được không nữa.”

Hoàng Tử Hà là hung thủ khiến hắn thành ra thế này, song cô vẫn thản nhiên ngồi xuống, một tay chĩa kiếm vào ngực hắn, tay kia cởi trói tay cho hắn.

Thích khách nhìn cô cười khổ não rồi đặt tay lên môi, chúm miệng huýt sáo.

Dù hắn đã đuối sức, nhưng mấy tiếng huýt vẫn vang vọng núi rừng, lan đi cả mấy dặm. Hoàng Từ Hà trói nghiến tay hắn lại, ngoái đầu nhìn quanh quất, chỉ thấy giữa rừng thông vi vút, một thớt ngựa đang phi đến như bay.

“Địch Ác!” Hoàng Tử Hà đứng phắt dậy, mừng đến nỗi chỉ muốn lao đến ôm lấy đầu nó vỗ về. Trải qua một đêm kinh hãi, cô chợt nhận ra, đôi lức một con ngựa cũng có thể trở thành chỗ dựa.

Trái lại Địch Ác chẳng buồn nhìn Hoàng Tử Hà, phớt lờ vòng tay cô đang dang ra, phi thẳng về phía Lý Thư Bạch.

Hoàng Tử Hà câm nín quay lại vỗ nhẹ vào mông nó, nào ngờ lại thấy Địch Ác co chân toan đá mình, vội nhảy lùi lại né tránh. Còn đang bực bội, chợt nghe tiếng cười khẽ.

Cô ngoái đầu nhìn, ra là tên thích khách kia. Tuy chỉ là một tiếng cười rất khẽ, song cô lại thấy quen quen.

Hoàng Tử Hà nhíu mày săm soi gương mặt hắn, song chẳng moi nổi một nét quen thuộc nào trênguowng mặt trơ trơ tẻ nhạt ấy. Cô thầm nghĩ, nếu có Chu Tử Tần ở đây lúc này, dựa theo lý thuyết xem xương đoán hình gì đó của gã, có phải sẽ nhận ra được diện mạo thực của kẻ nọ không?

Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, ngay cả việc cô là nữ cải trang Chu Tử Tần còn không nhìn ra, thì trông mong nổi gì?

Ngoái lại trông thấy Địch Ác cúi đầu cọ cọ vào người Lý Thư Bạch, thái độ hung hăng vừa nãy đã biết đâu hết sạch, cô lại chạnh lòng nhớ đến Na Phất Sa, nhớ đến tiếng hí thê thảm của nó khi bị gãy chân ngã vào bụi cây, nỗi bi ai chẳng biết từ đâu ập đến, cô hằm hằm đi đến chỗ tên thích khách, nhét chặt miệng hắn rồi giận dữ đá cho mấy phát.

Bỗng dưng bị hành hạ, hắn hết sức ngạc nhiên, trừng mắt nhìn cô rồi quay phắt mặt đi.

Xem tiếp: Chương 7: Nước Chảy Đá Mòn


Bạn đã đọc thử chưa?

Hắc Nho

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 117


Bán Lộ Cầm Quân

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 10


Breaking Dawn - Hừng đông

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 74



Alpha Hắn Không Vui Vẻ

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 4