Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 05b

Chương trước: Chương 05a



Lâm Thăng vỗ vai tôi, nói:

- Cuộc họp chiều nay lẽ ra phải gọi người của phòng Bán hàng tới nghe, để họ hiểu một cuộc đàm phán chính thức nên như thế nào. Không nên cả ngày chỉ biết dưới gầm bàn, còn trên mặt bàn cái gì cũng không biết. - Tôi gật đầu nói phải, đầu óc có vẻ trì trệ, không nghĩ được chuyện này.

Mọi người chia tay nhau ở Cửu Châu, tôi gọi điện thoại cho Dương Hùng Vĩ, hỏi hắn chuyện gặp gỡ ngày mai, câu trả lời của Dương Hùng Vĩ rất rõ ràng:

- Chuyện ông anh dặn, tôi đâu dám không làm? Yên tâm đi!

Tôi thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, chơi với cái gã này thực là vui vẻ, không giống Hoàng Lực, chỉ là đồ thùng rỗng rêu to, mang được hàng đi rồi là không nhắc gì tới chuyện tiền nong nữa.

Về việc vì sao Hoàng Chính Long thường từ chối những buổi tiếp khách trong giới làm ăn thì sau đó tôi đã biết đáp án: Nghe nói ngày trước Hoàng Chính Long cũng ăn chơi điên cuồng lắm, cho đến một ngày anh ta tới hộp đêm, điện thoại di động tắt máy, đúng lúc anh ta đang chơi điên cuồng nhất thì người nhà bị nạn. Vợ anh ta cùng hai cô con gái sinh đôi ngồi xe từ Tiên Thủy về nhà, vì trời tối, đường mưa trơn trượt nên đến đường Hương Đảo thì xe bị lật, hai cô gái chết ngay tại chỗ, người vợ chết trên xe cứu thương. Sau đó, Hoàng Chính Long kiểm tra điện thoại của vợ, trong vòng năm phút sau khi xe bị lật, vợ anh ta đã gọi cho anh ta năm cuộc, ngoài ra có một cuộc gọi cấp cứu. Tuy rằng Hoàng Chính Long có nghe điện thoại cũng không thể thay đổi được sự thực rằng họ bị lật xe và qua đời, nhưng anh ta luôn cho rằng chính vì mình ham chơi, hơn nữa lại tắt máy nên anh ta mới mất đi ba người thân thiết nhất trong cuộc đời, đây là sự trừng phạt mà Thượng đế dành cho anh ta. Để chuộc tội, từ đó về sau anh ta tin vào Thiên chúa, không còn ra vào những chốn ăn chơi, thời gian rảnh rỗi, anh ta nghiên cứu về các giáo điều trong Kinh Thánh, hạn chế tối đa các bữa tiệc làm ăn.

Chuyện này do Lisa kể cho Lưu Hân, Lưu Hân có thời gian rảnh đã gọi điện thoại báo cáo với tôi. Tôi biểu dương Lưu Hân:

- Đám nhân viên nghiệp vụ của công ty lẽ ra phải học theo cô, mới gặp nhau lần đầu đã khiến người ta tâm sự nhiều chuyện thế rồi.

Lưu Hân trả lời:

- Cũng là vì bình thường anh luôn cổ vũ cho em, thế nên em nhất định phải làm tới mức tốt nhất mới được.

Đang định cúp điện thoại tôi bỗng nhận ra một vấn đề:

- Sao lại đặc biệt thông báo cho tôi?

Lưu Hân im lặng một lát rồi nói:

- Lần trước em gọi điện thoại nói với anh là vợ anh ở quán cà phê Thượng Đảo gặp một người đàn ông, anh không chê em lắm chuyện chứ?

Tôi nói:

- Đâu có, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã cung cấp tin tức tình báo. - Lưu Hân lại im lặng:

- Thực ra em cũng không có ý gì khác, em không muốn phá hoại gia đình anh, chỉ hy vọng anh học theo Hoàng tổng, đi chơi ít thôi, chăm sóc hơn cho gia đình! - Lưu Hân nói một lèo, không chờ tôi trả lời đã cúp điện thoại. Đặt điện thoại xuống, tôi ngây người như khúc gỗ, chìm vào suy tư, những lời này của Lưu Hân xuất phát từ đáy tim hay chỉ là nói ngược lại lòng mình.

Nhất thời không thể nghĩ ra nên tôi cũng lười nghĩ tiếp, tôi kể chuyện của Hoàng Chính Long cho Cảnh Phú Quý và nói rõ với hắn ý của tôi:

- Quý này, vợ của Hoàng Chính Long trước khi chết mà được nghe giọng nói của chồng có lẽ sẽ đi thanh thản hơn, nhưng lại không được. Lần trước tôi cảnh báo cậu không sai chứ, đàn ông cho dù đi tới đâu cũng không được tắt máy, đây là nghĩa vụ tối thiểu với gia đình.

Sau đó Thanh Thanh từ Thanh Đảo trở về, chúng tôi ngồi ở đầu giường nói chuyện, tôi kể cho cô ấy nghe chuyện gặp Hoàng Chính Long, luôn miệng khen ngợi tố chất và trình độ của anh ta, ai ngờ Thanh Thanh chỉ nhớ chuyện khác:

- Cả ngày anh rượu chè bên ngoài không có nhà, nói không chừng có ngày em cũng như vợ anh ấy.

Sự trêu đùa của số phận lúc nào cũng tàn khốc, vô tình như thế, chuyện tôi bảo người khác đừng làm lại xảy ra với đúng bản thân tôi, tôi đùa Cảnh Phú Quý, không ngờ nhân vật chính trong trò đùa đó sau này lại là tôi, hơn nữa, lời nói trong lúc vô tình của Thanh Thanh đã ứng nghiệm, điều tôi không muốn xảy ra nhất, cuối cùng cũng đã xảy ra.

GIẢI TỎA NGHI NGỜ VỚI LM THĂNG

Ký hợp đồng với bên Hồng Kông, Lâm Thăng rất đắc ý, mấy lần hỏi tôi bên Khoa Mỹ thế nào rồi, tôi chỉ trả lời qua quýt. Mấy hôm nay ánh mắt hắn nhìn tôi có vẻ bất thường, nói chuyện cũng kỳ kỳ quái quái, nói là đừng suốt ngày đóng cửa bàn bạc với người khác, có chuyện gì cứ nói trắng ra. Tôi nghiến răng, nói đã thể thì tôi nói thẳng luôn, cú điện thoại đó có phải anh gọi hay không?

Câu này lẽ ra tối hôm Hoàng Chính Long tới tôi đã định hỏi Lâm Thăng, nhưng sau đó uống nhiều rượu nên quên mất, rượu đúng là thứ hại người, chuyện này không biết tôi đã làm bao nhiều lần rồi.

Lâm Thăng hừ một tiếng:

- Tôi biết anh nghi ngờ tôi! Phi, con người tôi có xấu xa đến đâu cũng không làm cái chuyện đó. Thần kinh à, câu như thế mà anh cũng nói ra được. - Sau đó đập cửa ra ngoài.

Không lâu sau hắn lại đẩy cửa bước vào:

- Tôi cảm thấy bây giờ tâm tư anh ta nên đặt vào chuyện của Khoa Mỹ, kệ con bà nó là ai gọi!

Lâm Thăng nói thế là tôi có thể khẳng định không phải hắn gọi điện thoại, bình thường hắn rất trân trọng danh dự của mình, tuyệt đối không dùng từ “con bà nó”, mặc dù con người hắn nhỏ nhen, ích kỷ, nhưng không bao giờ làm những trò hạ đẳng, cũng giống như hắn từng đánh giá về tôi với hắn, nói là hắn bề ngoài không tốt, nhưng cũng chẳng xấu, còn tôi thì ngược lại, những lời đánh giá này cũng tương tự như kết luận mà Cảnh Phú Quý dành cho tôi. Còn về thái độ lén lén lút lút của hắn sau này cũng có đáp án, đúng là hắn muốn lập công ty mới, nhưng không phải là rút cổ phần từ Phi Thăng mà muốn kinh doanh cái khác, hành động này chẳng qua cũng chỉ là muốn kiếm thêm tiền. Không nói với tôi là vì thời cơ chưa chín muồi!

Chỉ có điều vì sao cái gã này không chịu nói ra sớm làm phí mất tế bào não của tôi! Trong phút chốc, tôi cảm thấy bầu trời thật rộng lớn.

Lần đầu gặp mặt, sự hào sảng của Lâm Thăng đã để lại cho tôi ấn tượng tốt, phản ứng đầu tiên của tôi khi biết hắn là người Thượng Hải chính là “Anh chẳng giống người Thượng Hải chút nào”. Với lời khen ngợi thốt ra từ miệng một người tỉnh lẻ như vậy, có lẽ người Thượng Hải sẽ không thích, khi bạn khen ngợi một người nào đó nghĩa khí, rộng lượng “không giống người Thượng Hải”, rất có khả năng anh ta sẽ cho rằng mình không đủ thông minh, sang trọng.

Hồi học đại học, phòng ký túc của tôi có bảy người, trong đó có một người là người Thượng Hải, tên là Dương Cương. Ngày đầu tiên nhập học, Dương Cương nói với bạn cùng phòng:

- Tương Tây là ở đâu? Chỗ nào? - Khi đó tôi tức tới mức suýt thổ huyết.

Mấy ngày sau tôi đã học hút thuốc, uống rượu, tàn thuốc gạt bừa bãi, vỏ chai rượu vứt lăn lóc, chăn không bao giờ gấp, bát lúc nào cũng dùng mới rửa, thường xuyên đưa bạn đồng hương về phòng uống rượu, còn Dương Cương, cứ bạn của tôi đến là hắn vặn loa nghe nhạc tới mức to nhất, trong đó toàn là những bài hát tiếng Anh nổi tiếng như “Sailing”, “Yesterday once more”, nói theo cách của hắn thì “phải dùng tiếng nhạc kỳ diệu át đi những tiếng chửi thô lỗ”. Không những vậy, hắn còn thường xuyên chế nhạo tiếng Tương Tây của tôi, “khăn tay” nói là “mùi soa”, “quần lót” nói là “quần con”; có một lần tôi nói “nhà vệ sinh” thành “hố xí” khiến mọi người không biết nó là cái gì, nghiêm trọng nhất là một lần tôi nói “bơi” thành “tắm” khiến hắn cười nghiêng ngả. Trước khi tới Thượng hải, cứ tan học là bọn chúng tôi đều nói “xuống sông tắm”, chưa bao giờ nói “xuống sông bơi”, trong khái niệm của tôi, “bơi” với “tắm” chẳng có gì khác nhau.

Bao nhiêu oan ức tích lũy quá lâu rồi cũng có ngày bùng phát.

Tối hôm đó sau khi ký túc xá tắt đèn, mọi người đang tranh nhau nói quê hương mình có cái gì tốt, kích động tới mức giọng nói cao dần lên, thành giường kêu ken két. Vương Tiểu Sơn ở Đại Liên nói người Đông Bắc chúng tôi là trọng tình anh em nhất, uống rượu vô địch, bóng đá giỏi nhất, còn có những cô gái da trắng, cơ thể khỏe mạnh. Hầu Kình ở Nam Thông nói tự cổ Tô Bắc đã nổi tiếng với các văn nhân mặc khách, với các bậc đế vương, nếu không có người Tô Bắc chúng tôi, lịch sử sẽ phải viết lại. Đỗ Thành Quế nói quê hương Trùng Khánh của tao vô cùng bình yên, các em gái ngoan phải biết. Tôi đã không nhịn được từ lâu, ngồi bật dậy khỏi giường, kích động nói Trương Gia Giới kì mĩ và thành Phượng Hoàng được ca ngợi là đẹp nhất Trung Quốc, còn có hai người là Thẩm Tùng Văn và Hoàng Vĩnh Ngọc mà người Tương Tây đi đâu cũng lấy làm tự hào. Lúc này chắc anh bạn Dương Cương đã không chịu nổi nữa, từ góc tối bắn ra một câu:

- Sao mày không nói ở nơi đó có nhiều thổ phỉ? Đúng là đồ A Phi!

Lúc này bộ phim “Thổ phỉ Ô Long Sơn” đã nổi tiếng khắp cả Trung Quốc, hình tượng của Toàn Sơn Báo và Điền Đại Bảng đã trở thành đại chiến cho người Tương Tây, bình thường tôi cũng hay bị bọn bạn trêu trọc vì chuyện này.

Người khác nói không sao, nhưng những lời nói độc ác của Dương Cương khiến tôi không chịu nổi, liên tưởng tới mấy bao diêm, bật lửa của tôi với Hầu Kình bình thường mất tích vô duyên vô cớ, thù mới hận cũ cộng lại với nhau, tôi nhảy xuống giường lao vào cái bóng trong góc tối. Người Tô Bắc Hầu Kình cũng ghét người Thượng Hải giống như tôi, sau việc đó đã đánh giá hành động của tôi:

- Đấu chiêu với đối thủ phải tránh thực, dùng hư, gặp phải thằng miệng lưỡi độc địa mày phải dùng nắm đấm, gặp phải đứa cao to khỏe mạnh mày phải dùng súng, nói một cách đơn giản là võ công cao đến đâu cũng sợ đao kiếm, trí tuệ giỏi đến đau cũng sợ gạch đá.

Nỗi oán hận của tôi với người Thượng Hải đã sâu, nhưng nực cười một chỗ là mười năm sau, tôi lại kết hợp với người Thượng Hải Lâm Thăng cùng lập công ty kinh doanh.

Có một lần chúng tôi đi dạo tại Siêu thị Raffles gần Quảng trường Nhân dân, sự nhiệt tình của nhân viên bán hàng làm chúng tôi giật mình, trong ấn tượng của tôi, thái độ của nhân viên phục vụ người Thượng Hải với người nói tiếng Thượng Hải và người nói tiếng phổ thông hoàn toàn khác nhau:

- Có phải bây giờ quan niệm của người Thượng Hải thoáng hơn không, bao dung hơn với người tỉnh lẻ? - Tôi hỏi Lâm Thăng, Lâm Thăng nói không phải:

- Là vì mắt họ tinh tường hơn, bây giờ những người ăn mặc sang trọng mà nói tiếng phổ thông chắc chắn còn giàu hơn người Thượng Hải. - Lâm Thăng lại cười cười nhìn tôi, nói tiếp, - Bây giờ một số chỗ sang trọng ở Thượng hải dùng nhiều tiếng Anh và tiếng Nhật, sau đó đến tiếng phổ thông kiểu Hồng Kông và tiếng phổ thông kiểu người miền Nam, tiếng Thượng Hải không linh nghiệm nữa.

Tôi bất giác thầm khen ngợi sự thông minh và tiến bộ của người Thượng Hải, hiểu rằng đúng là họ có chỗ để kiêu ngạo.

Cả đời này tôi cứ dây dưa với người Thượng Hải, bây giờ lại có một người Thượng Hải nữa xuất hiện trong mắt của tôi, Lôi Anh Minh, tôi không biết gặp phải chị ta là phúc hay họa.

HOÀNG CHÍNH LONG GẶP MẶT LÔI TỔNG

Có thể là vì sự khích lệ cùng với áp lực tôi gây ra đã có hiệu quả, bức thư hẹn gặp mặt mà Cảnh Phú Quý và Bành Tiền Tiến đưa ra cùng không tồi, thời gian, địa điểm, số người tham gia và mục đích đều được trình bày rõ ràng, đầy đủ, ngôn từ cũng hợp lý, vừa thể hiện được lập trường, vừa thể hiện được thiện ý, tất cả là nhờ công của những tháng mài đũng quần trước màn hình máy tính để chát chít với gái.

Bên Khoa Mỹ cũng chuẩn bị rất đầy đủ cho chuyến viếng thăm của chúng tôi. Lôi tổng đích thân chủ trì, các lãnh đạo phòng kỹ thuật mua hàng, chất lượng, tài vụ đều có mặt, tôi tin là việc “chiếu cố đặc biệt” trước đó cho Dương Hùng Vĩ đã có tác dụng.

Hình tượng của Lôi tổng cũng tương tự như những gì tôi tưởng tượng. Mái tóc chấm vai, uốn xoăn, trên cổ là sợi dây ngọc trai màu trắng, ăn mặc chỉnh tề, không nhận ra quần áo nhãn hiệu gì nhưng nhìn màu sắc và kiểu dáng cũng biết là hàng cao cấp, dù sao cũng là người sinh ra ở đô thị quốc tế Thượng Hải, hơn nữa lại gánh vác trách nhiệm Phó Tổng Giám đốc một doanh nghiệp đa quốc gia, ngồi xuống ghế cũng đã có một phong cách khác người, tôi quét mắt toàn hội trường, trung tâm của cả hội trường này không cần nói cũng biết chính là chị ta, ngoại trừ Hoàng Chính Long ra, còn chúng tôi chỉ là một đám vô danh tiểu tốt.

Vừa mới ngồi xuống Lôi tổng đã đi thẳng vào vấn đề:

- Hoan nghênh mọi người tới đây. Hôm nay tôi không muốn vòng vo Tam quốc, tất cả những người phụ trách ở các bộ phận có liên quan đều đã đến đủ, hoàn toàn có thể nhận ra thành ý của chúng tôi. Tại đây, tôi có thể đảm bảo rằng, tôi sẽ cho các anh một kế hoạch cung cấp hàng dài kỳ từ ba năm, thậm chí là năm năm, tôi hy vọng giữa chúng ta không chỉ đơn thuần là quan hệ mua bán, mà là mối quan hệ hợp tác làm ăn lâu dài, xuất phát từ mục đích này để bàn chuyện đấu thầu. Lý tổng là người có thể đưa ra quyết định cuối cùng, huống hồ ông Hoàng ở Hồng Kông cũng tới, hy vọng mọi người có thể đưa ra điều kiện ưu đãi nhất để chúng ta bàn bạc cụ thể.

Đã có bài học về việc không chuẩn bị đầy đủ khi đàm phán với Hoàng Chính Long, cả đêm qua tôi không ngủ, suy nghĩ rất nhiều về việc ngày hôm nay. Tôi khẽ hắng giọng, định thần lại, cho dù thế nào cũng phải dĩ bất biến ứng vạn biến, giữ lại chút phòng bị là kế sách bất bại, nếu ngay lập tức căn cứ theo tư duy của chị ta để xòe bài, nói không chừng sẽ trúng kế, chuyện này đã gặp quá nhiều trên thương trường, huống hồ hôm nay có bao nhiêu người tham gia cuộc họp, ai dám đảm bảo rằng trong số những người này, không ai tiết lộ kế hoạch của chúng tôi ra ngoài?

- Tôi rất tán đồng suy nghĩ của Lôi tổng, đối với chúng tôi mà nói, đây là điều chúng tôi mong mỏi, thế nên chắc chắn cũng sẽ thể hiện thành ý lớn nhất của mình, nếu không đã không đặc biệt mời Hoàng tổng từ Hồng Kông sang đây. Chỉ có điều việc đảm bảo số lượng trong ba năm tới năm năm có số liệu cụ thể hơn không, như thế chúng tôi sẽ thuận tiện hơn trong việc đưa ra các phương án cung cấp hàng tương ứng?

- Về số lượng tôi nghĩ thế này, năm 2005 tổng sản lượng tiêu thụ của chúng tôi là một triệu sáu máy, năm nay tính tới tháng Mười một, chúng tôi đã làm được hai triệu hai máy, hoàn thành chỉ tiêu hai triệu tư máy chắc không vấn đề gì, chúng tôi lên kế hoạch mỗi năm tăng trưởng với tốc độ không dưới bốn mươi phần trăm, năm sau làm ba triệu ba máy, tới năm 2008 làm bốn triệu rưỡi máy. Anh có thể tính xem như thế sẽ dùng hết bao nhiêu sản phẩm của các anh. - Lôi tổng mỉm cười.

Tôi tin rằng lời của Lôi tổng khá đáng tin cậy, tôi còn chưa kịp nói Lộ Cường đã chen vào:

- Mặc dù chíp mẫu giao cho chúng tôi không có vấn đề gì, bao gồm cả lô hàng nhỏ làm thử, nhưng theo nguồn tin cho biết, sản phẩm của Songyang gần đây ở Thâm Quyến có vấn đề về chất lượng. Lý tổng có thể giải thích được không?

- Chuyện này là thế này, - Hoàng Chính Long lập tức lên tiếng, ra dấu tay với tôi và Lộ Cường. Tôi là người hiểu rõ nhất, xin cho phép tôi được giải thích, đúng là chuyện mà Trưởng phòng Lộ nói có tồn tại, nhưng hôm kia chúng tôi đã xác nhận là lỗi xảy ra trong quá trình viết phần mềm, không phải do chất lượng con chíp có vấn đề. Hơn nữa loại chíp bên Thâm Quyến sử dụng khác với của bên Khoa Mỹ, xin cứ yên tâm, chất lượng của sản phẩm Songyang chúng tôi tuyệt đối không có vấn đề gì.

Tôi đánh mắt ra hiệu cho Cảnh Phú Quý, hắn lập tức hiểu ý, nói tiếp:

- Chúng tôi nghe nói gần đây sản phẩm của mấy nhà máy ở Thanh Đảo cũng có vấn đề, hơn nữa không phải trong phòng thí nghiệm mà là chất lượng của một số lô hàng không tốt, gây ảnh hưởng lớn trong ngành, đương nhiên, vì nguyên nhân tị hiềm nên chúng tôi không nói tên nhà máy đó ở đây. - Chiêu này của Cảnh Phú Quý rất kịp thời, không những thay đổi mục tiêu mà còn có thể hiện được thái độ rộng lượng của chúng tôi, không cần chỉ tên nhưng ai cũng biết đó là Ức Lập.

Lôi tổng gật đầu, quay sang Dương Hùng Vĩ ngồi cạnh:

- Trưởng phòng Dương, bình thường người giao tiếp với các nhà cung ứng nhiều nhất chính là anh, anh cảm thấy công ty Phi Thăng thế nào?

Dương Hùng Vĩ dĩ nhiên không ngờ Lôi tổng sẽ giở chiêu này, khựng lại một chút rồi nói:

- Ừm, chuyện này… sản phẩm của Phi Thăng hiện nay chúng ta không dùng nhiều, nhưng việc giao hàng và thái độ phục vụ của họ rất tốt. Họ đã làm ăn với Khoa Đạt nhiều năm, hình như chưa từng có vấn đề gì.

Cuộc họp kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, ngoại trừ việc bày tỏ thái độ, cuối cùng vẫn chưa đưa ra được kết quả, đây là điều nằm trong dự kiến của tôi. Với một cuộc hợp cao cấp thế này, mọi người sẽ không mặc cả với nhau, chỉ cần thăm dò được thái độ của đối phương đã là tốt lắm rồi.

 

Xem tiếp: Chương 05c


Bạn đã đọc thử chưa?


Ẩm Thủy Tư Nguyên

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 8


Vợ Chồng Chớp Nhoáng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 9



Quân Mạc Vũ

Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không

Số chương: 28