Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Trái tim ai chưa từng điên dại Chương 04c

Chương trước: Chương 04b



Thằng ranh này cuối cùng cũng đã phản ứng kịp, tôi nhìn hắn một cái khen ngợi, rồi quay đầu lại nghiêm túc nói:

Tối qua cậu ấy đi tiếp khách với anh, uống say quá, nôn ọe khắp nơi, anh sợ cậu ấy về nhà làm phiền tới em nên bảo cậu ấy tới chỗ anh ngủ rồi, dù sao bây giờ anh cũng chỉ có một mình, em biết mà. Di động của cậu ấy là anh tắt, gần đây cậu ấy vất vả nhiều việc của công ty, anh muốn cậu ấy nghỉ ngơi thật khỏe. Tuy rằng Cảnh Phú Quý có nhiều điểm không đúng, nhưng điểm này anh cần nhắc nhở em một chút, em phải thông cảm hơn cho cậu ấy, đừng quản chặt quá, đúng không? Đương nhiên, nếu cậu ấy thực sự làm chuyện có lỗi với em là không được, ừm, trưa nay cậu ấy tỉnh rượu, anh lập tức kéo cậu ấy tới cho em hỏi, em dâu thấy được không?

Cảnh Phú Quý vì muốn lôi kéo tôi cùng hắn lên mạng tán gái nên đầu tư hẳn tám trăm tệ, mua một địa chỉ QQ có ba số tám trên mạng cho tôi, còn đặt biệt danh cho tôi là “Người đàn ông thành công, trưởng thành”, cả hai yếu tố có khả năng “sát thương” tốt nhất tới đàn bà tôi đều có cả. Nhưng tôi dùng được một tuần đã mất kiên nhẫn, nói:

- Không nhìn thấy, không sờ được, một kẻ tệ như cậu cũng biến mình thành người đàn ông tuyệt thế được thì lấy gì đảm bảo rằng một cô gái tự xưng là tiên nữ hạ phàm không phải là khủng long?

Cảnh Phú Quý nói:

- Chờ lâu tất có hiền thê, tán lâu tất gặp tiên nữ, huống hồ cậu có thể kiểm tra trước webcam.

Tôi nói webcam càng không được, ngộ nhỡ ngày nào tôi nổi tiếng, thường xuyên xuất hiện trên các phương tiện truyền thông, những chuyện xấu xa này bị người ta đào bới ra có phải là hủy hoại thanh danh của tôi? Clinton chính là một ví dụ nhãn tiền!

Hắn lập tức tặng tôi hai từ:

- Nhổ vào.

Nói chuyện trên mạng với tôi không hề có tác dụng thực tế, nhưng đối với gã này thì lại khác, nó đã tăng kiến thức văn chương của hắn lên rất nhiều. Hắn vốn chỉ có trình độ trung cấp, ngoại trừ khả năng tính nhẩm không cần đặt bút ra, hắn chẳng có sở trường nào khác. Để luyện được mấy câu nói lấy lòng các người đẹp, hắn lên mạng sưu tầm mấy bài thơ cổ, những câu danh ngôn, một thời gian sau này còn gần như xuất khẩu thành thơ, thơ Đường, Tống từ, ca dao, tục ngữ cứ thế tuôn ra, hắn cảm thán, sớm biết văn học có công hiệu như thế thì hồi đi học đã cố học cho thật tốt, nhưng bây giờ vẫn còn kịp:

- Nói chuyện QQ nửa năm còn hơn hai năm học văn. – Đây là cảm nhận thực tế của Cảnh Phú Quý, đến nỗi người con gái bên kia mỗi lần hỏi hắn có phải xuất thân con nhà dòng dõi văn chương hay không, hắn đều nói thẳng ra rằng hắn xuất thân trong một gia đình bán hàng tạp hóa, đối phương không ai tin, cho rằng hắn khiêm tốn. Vì việc này mà Cảnh Phú Quý cũng than:

- Đời bây giờ kiểu gì thế nhỉ, tôi nói thật chẳng ai tin, nói dối thì ai cũng tin sái cổ!

Trong lòng Dương Huệ, hình tượng của tôi tương đương với cái thẻ tín dụng ngân hàng với mức độ tin cậy là 5A, mức cao nhất, bình thường Cảnh Phú Quý chỉ cần nói đang ở với tôi là cô ấy không hỏi gì thêm. Hôm nay đẳng cấp tín dụng của tôi lại một lần nữa phát huy tác dụng vào thời khắc quan trọng, thêm vào đó là trong tay tôi còn có thêm hai siêu cao thủ lừa đảo không để dấu vết nên cuối cùng tâm trạng của Dương Huệ cũng ổn định trở lại. Sự việc đã giải quyết được đến mức này coi như khá tốt rồi, tôi cũng phải mừng với sự nhanh trí của mình, không hề cảm thấy xấu hổ vì mình vừa lừa gạt một người phụ nữ đáng thương.

Dương Huệ bán tín bán nghi ra về, tôi vội vàng gọi di động cho Cảnh Phú Quý, vẫn tắt máy, liền nhắn tin cho hắn một cái tin: Gọi điện lại ngay, có chuyện lớn!

Nửa tiếng sau Cảnh Phú Quý mới ló cái đầu bẩn về công ty khiến mọi người đều nhìn hắn bằng con mắt sửng sốt, tôi lập tức lôi hắn vào văn phòng:

- Sao không trả lời điện thoại?

Cảnh Phú Quý móc điện thoại ra nói hết pin rồi, tôi chỉ vào tờ giấy trên bàn, hắn đọc xong, mặt biến sắc, miệng kêu chết rồi chết rồi, rồi rầu rĩ vò đầu, ngồi phịch xuống sô-pha.

Tôi nghiêm túc chỉ ra hai cái sai của hắn:

- Thứ nhất, làm việc không gọn ghẽ; thứ hai, di động tắt máy. Cậu thử nghĩ xem, cậu mở máy thì cho dù cậu đang tán gái cũng có thể nói dối là đang họp ở công ty. Hơn nữa, là người phải chịu trách nhiệm với gia đình, ngộ nhỡ nhà cậu bị cháy, bị cướp cần tìm cậu thì làm thế nào?

Cảnh Phú Quý bị tôi nói ột hồi, mặt mũi tái mét, hai mắt đờ đẫn, rít hết điếu thuốc này sang điếu khác:

- Chuyện này cậu phải giúp tôi, nói thật là cậu cũng có trách nhiệm, nếu không phải tối qua cậu giục gấp quá thì tôi đâu có quên tắt QQ mà chạy ra ngoài.

Tôi nói:

- Xin ông, tôi giúp ông rồi, nếu không thì giờ Dương Huệ đã làm ầm lên ở công ty rồi.

- Chuyện này sao mà tình cờ thế, lúc tôi ra ngoài cô ấy với con gái đi ngủ rồi, ai ngờ cô ấy lại xem máy tính của chồng, con mẹ nó, sao mà đen đủi thế không biết – Cảnh Phú Quý lẩm bẩm nói, hối hận vô cùng.

Tôi chắp tay sau lưng đi đi lại lại trong phòng, nói:

- Đừng trách nọ trách kia nữa, vô ích thôi! Mấu chốt bây giờ là làm thế nào để xóa tan nghi ngờ của Dương Huệ!

Cảnh Phú Quý ngẩng đầu lên:

- Đúng, cậu nói đúng, làm thế nào đây?

- Chuyện này đúng là rất nghiêm trọng, nhưng cũng không phải là hết cách. – Tôi cúi đầu lẩm bẩm. m lượng của Cảnh Phú Quý nâng cao lên:

- Chuyện này cậu giỏi nhất rồi, cậu với Lưu Hân bị bắt quả tang ngay hiện trường mà cậu còn lo được, tôi thực sự rất khâm phục cậu, I phục You, cậu mau nói xem làm thế nào?

Cái gã này bây giờ vẫn còn có tâm tư để nói mấy thứ vớ vẩn đó nữa, tôi ngăn hắn lại:

- Cái gì mà bảo là tôi sở trường nhất? Đúng là nói linh tinh! Thực lòng nói với cậu, chuyện của tôi với Lưu Hân tới giờ vẫn chưa nói rõ được với Thanh Thanh! Tôi cảnh cáo cậu, câu này sau này không được nói trước mặt Thanh Thanh, cứ làm như tôi là cao thủ lừa gạt không bằng. Tôi cố ý làm ra vẻ phô trương, Cảnh Phú Quý gật đầu như bổ củi:

- Đúng thế, đúng thế, à không, không… không nói đâu. – Ngừng một lúc. – Thế làm thế nào? Tôi cũng bắt chước cậu, làm một bài thơ?

- Làm thơ? Thôi cho tôi xin. Cậu không phải là tôi, Dương Huệ không phải Châu Thanh Thanh.

Từ sau khi dựa vào một bài thơ mà đánh đổ trái tim Châu Thanh Thanh, hứng thú của tôi dành cho thơ ca bỗng dưng dâng cao bất tận. Sau đó mới biết, sở dĩ Thanh Thanh chọn tôi là vì cô ấy xuất thân từ gia đình gia giáo, bố mẹ đều làm trong ngành giáo dục. Từ nhỏ Thanh Thanh đã sống trong không khí văn chương, hơn nữa bố cô nói với cô, người thích làm văn đều có một trái tim lương thiện, không có phẩm chất cao thượng không thể làm được một bài văn hay, nếu biết làm thơ lại càng đáng quý hơn.

Tôi không biết bố Thanh Thanh nói có đúng không, nhưng cho dù thế nào, làm thơ ít nhất cũng mang lại cho tôi nhiều lợi ích. Một tuần sau, Đỗ Thông của Ban Văn học trường thông qua anh chàng đồng hương, biết chuyện này là do tôi làm, thế là cứ kiên quyết kéo tôi vào hội, nói mặc dù câu chữ còn hơi non nớt nhưng tình yêu chân thành, nếu có thể tham gia vào bọn họ, sau một thời gian rèn luyện không chừng còn có thể thành Lý Bạch, Liễu Vĩnh ấy chứ. Lời hắn nói khiến lòng tôi như nở hoa, quan trọng nhất là tôi nghĩ cái “món” này đã công hiệu như thế, nếu luyện tốt sau này chẳng phải càng khiến Thanh Thanh say mê tôi hơn?

Khi đó tôi vẫn còn là thanh niên bồng bột, không làm sao, cũng không hiểu tâm lý phức tạp của người khác, cho nên tôi cảm kích đồng ý luôn. Lăn lộn giang hồ nhiều năm, cuối cùng tôi cũng biết lúc nào nên “nhấc lên”, lúc nào nên “ra tay”, bây giờ chiêu này tôi đã sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn. Cảnh Phú Quý còn tưởng Lưu Hân “chơi” được với tôi? Hừ, tôi là Gia Cát Lượng tái thế, chuyện nhỏ giả vờ hồ đồ, chuyện lớn phải tính toán kỹ càng, hổ không ra tay đừng tưởng là mèo ốm!

- Hôm nay tôi sẽ cho cậu thấy. – Nhìn Cảnh Phú Quý muốn nặn ra một bài thơ xin lỗi, thế là máu lửa bốc lên, tôi thầm quyết định, mặc kệ việc Cảnh Phú Quý đang nói lắp bắp, tôi dừng lại một chút, nói:

- Cũng may là Dương Huệ không biết cậu ở đâu, nếu cô ấy thông minh một chút là cậu toi rồi, sau này có chuyện đó phải nói trước với tôi một tiếng, có tính toán trước thì ông trời cũng phải chịu cậu.

Cảnh Phú Quý gật đầu như bổ củi:

- Là lỗi của tôi, là lỗi của tôi. – Hắn lập tức đứng lên đưa cho tôi một điếu thuốc Trung Hoa, hai tay cung kính bật lửa cho tôi.

Tôi rít một hơi rồi trịnh trọng nói:

- Tiễn Phật tiễn tới Tây phương, giúp người phải giúp đến cùng, chỗ khó của tôi, tôi tự mình nuốt rồi, tôi hứa giúp cậu diễn vở kịch này trọn vẹn trước mặt Dương Huệ.

Cảnh Phú Quý nghe thấy vậy, ngạc nhiên:

- Cậu còn có cái khó gì? Chẳng phải là chuyện của Lưu Hân sao? – Tôi nói:

- Thôi bỏ đi, không nói nữa, nói ra cậu cũng không giúp được.

Cảnh Phú Quý nghe thế càng sốt ruột:

- Sao cậu biết là tôi không giúp được? Nếu cậu còn coi tôi là bạn thì nói ra xem nào, không chừng tôi có thể giúp cậu nêu ý kiến.

- Chuyện của tôi nói phiền phức cũng phiền phức, nói đơn giản cũng đơn giản, nhưng bắt cậu phải làm thì cứ như thể tôi giúp cậu, cậu phải báo đáp lại tôi vậy.

Cảnh Phú Quý giận dữ giậm chân:

- Sao mà cậu lắm lời thế hả, rốt cuộc là chuyện gì, hai chúng ta thế nào rồi mà còn nói những điều này.

Tôi ghé sát tai hắn thì thầm vài câu, nghe xong hắn dịch người ra nhìn tôi:

- Chuyện này à, ừ, tôi hứa với cậu! - Cảnh Phú Quý cúi đầu nghiến răng, có vẻ không mấy tình nguyện nhưng cũng không thể không làm.

Lúc Cảnh Phú Quý ra ngoài, tôi vỗ vai hắn:

- Yên tâm đi, chuyện này là vì tin tưởng cậu nên tôi mới bảo cậu làm!

Cảnh Phú Quý mệt mỏi đáp lại:

- Tôi thà không được tin tưởng như thế, giờ tôi cũng chẳng còn cách nào khác, đành mặc cậu sắp đặt vậy.

Tôi chặc lưỡi một cái, cau mày:

- Nói gì thế! Chẳng nhẽ tôi lại hại cậu?

LÔI KÉO TRIỆU HỮU TÀI

Rõ ràng là giải quyết phiền phức của Cảnh Phú Quý, nhưng thực chất là giải quyết khó khăn của mình. Có đi có lại, đúng là trí tuệ. Trong phút chốc, tinh thần tôi sảng khoái hẳn.

Tôi gọi điện cho Triệu Hữu Tài:

- Anh Triệu, lâu lắm rồi không gặp, thấy hơi nhớ anh, tối nay có thời gian không, ra ngoài uống vài ly.

Hắn trả lời:

- Cậu nhớ tôi cũng được, nhưng đừng có ý gì không bình thường! Tôi không có cái sở thích quái dị đó đâu.

Tôi thở dài, nói:

- Đúng là chỉ có nói chuyện với anh mới có cái cảm giác “nói chuyện nho nhã”, Lâm Thăng chỉ biết ra vẻ thanh cao, Hoàng Lực, Cảnh Phú Quý chỉ biết mấy cái trò ăn uống, gái gú hạ cấp nhất của con người, không như anh, không như anh!

Triệu Hữu Tài cười ha hả:

- Quá khen rồi, chỉ cần là cậu gọi thì dù bay tôi cũng phải bay tới.

Tôi nói:

- Anh đừng bay, tối nay hai chúng ta cùng đi máy bay là được rồi. - Hắn cười ha hả trong điện thoại rồi cúp máy.

Nói thực lòng, Triệu Hữu Tài rất biết gãi đúng vào chỗ ngứa của tôi, cái trò giả làm con cháu của hắn thiên hạ chẳng có ai đứng trên, ở điểm này chắc chắn hắn là thầy của tôi. Hồi còn ở Cảnh Trình, có lần vì đòi gấp một khoản tiền, sau khi áp dụng mọi chiêu đã vô hiệu, hắn đưa vợ con tới văn phòng của “Thượng đế”, ngồi xuống, buông ra một câu “Không trả tiền không đi”. Tất cả các khách hàng tới bàn công chuyện với công ty đó đều bị hắn kéo lại long trọng giới thiệu về tình hình của công ty, sau đó con trai hắn cũng ở bên phối hợp, khóc lóc đòi ăn KFC, bà vợ thì chửi:

- Tiền ăn cơm còn chẳng có, còn đòi ăn KFC! Mày ép mẹ phải làm gà ày cắn phải không!

Khiến mọi người đều tỏ ra thương hại và chỉ trích ông chủ kia vô lương tâm, thất đức. Cuối cùng ông chủ không trốn được nữa, đành phải trả tám triệu tệ, buổi tối còn mời cả nhà hắn tới sơn trang Thuận Phong ăn uống một trận ê hề, thỉnh cầu duy nhất là: Ngày mai ngồi thêm một ngày nữa để thanh minh cho công ty!

Câu chuyện này sau đó được lan truyền khắp công ty Cảnh Trình, Chủ tịch Hội đồng quản trị đích thân chủ trì cuộc họp tuyên dương, kết thúc cuộc họp, ông hiệu triệu mọi người:

- Hãy học theo tinh thần không bao giờ từ bỏ, chưa đạt được mục đích chưa chịu buông tay, hy sinh gia đình nhỏ để cứu gia đình lớn, hy sinh cái tôi để cống hiến cho công ty, hãy học theo tinh thần của anh ấy “Tôi là chủ của một công ty, chuyện của công ty cũng là chuyện của tôi”, - Ông ta không ngừng nhắc đi nhắc lại cụm từ “học tập”, còn thêm vào đó “tinh thần”, “khí phách”, khí thế thật sôi sục. Khi đó tôi nghĩ, nếu tôi gặp phải chuyện như vậy, tôi sẽ làm gì? Chắc chắn tôi không làm được như thế, trong lòng tôi vẫn có một giới hạn: Trước mặt khách hàng tôi có thể hạ thấp bản thân, nhưng tuyệt đối không đánh cược cả người nhà của mình!

Buổi tối tôi thuê một phòng nhỏ trong nhà hàng Tương Ngạc ở đường Cửu Châu, mang theo một chai Ngũ Nương Dạ, vừa mới ngồi xuống Triệu Hữu Tài đã nói:

- Cậu Phi, trong điện thoại cậu bốc tôi lên tận mây xanh, rồi lại mang theo rượu, rõ ràng là chuẩn bị sẵn rồi mới tới. - Câu nói này khiến tim tôi thoáng run, nghĩ bụng: Con bà nó, đúng là khôn như ròi. Tôi giả bộ thản nhiên, nói:

- Chỉ là bữa cơm thường, hai anh em cứ thoải mái uống rượu, nói chuyện thôi.

Từ sau hôm Lâm Thăng hỏi tôi chuyên bên Khoa Mỹ, tôi đã quyết định sẽ phải lôi kéo nhân vật quan trọng Triệu Hữu Tài này về phía mình thì mới mong có phần thắng. Tuy rằng hắn là đối thủ cạnh tranh của tôi, nhưng Nam Hưng cũng không phải của hắn, hắn chỉ là một người làm thuê, đây chính là cửa ra. Chỉ có điều cửa ra này phải dùng lựu đạn hay phải dùng hỏa tiễn để phá thì tôi vẫn còn đang cân nhắc.

Ban đầu bọn tôi chỉ uống rượu, nói toàn chuyện phiếm, tuyệt không nhắc một câu nào liên quan tới công việc. Tôi tấn công vào tình cảm, nói về chuyện vui khi chúng tôi cùng tới Phổ Đà Sơn, rồi còn chửi gã Phó Tổng Giám đốc Vương, người đã đuổi Triệu Hữu Tài đi:

- Con bà nó, ngoài việc bắt bẻ người khác chẳng được cái bản lĩnh gì!

Sau đó tôi dần dần lái câu chuyện về chủ đề chính:

- Anh đúng là có con mắt nhìn xa trông rộng, ban đầu tôi chỉ nhìn thấy Khoa Đạt, bây giờ nó không được nữa rồi, địa vị của Nam Hưng tại Khoa Mỹ hiện nay đều do một tay anh xây dựng, lợi hại! Mặc dù anh luôn rất khiêm tốn, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ lắm.

 

- Không phải tôi lợi hại, là vận may, đều nhờ vào vận may, nói không chừng ngày nào đó Khoa Đạt lại nổi lên, chẳng phải họ có hợp tác với Panasonic nữa sao? - Triệu Hữu Tài không tiếp chiêu, không cho tôi lý do để nói tiếp.

- Đúng thế, hy vọng là vậy. Có điều bây giờ mọi người đều đang chơi trận chiến giá thành, chán lắm, người bị thương chỉ có chúng ta thôi, còn người đắc lợi là Khoa Đạt, Khoa Mỹ, tổ chức đấu thầu một lần là họ cười thầm một lần.

- Đúng thế, hôm nay anh giảm một hào, ngày mai tôi giảm năm xu, cứ thế chỉ lưỡng bại câu thương, đúng là vô nghĩa.

 

Xem tiếp: Chương 04d


Bạn đã đọc thử chưa?

Hợp Đồng Tình Nhân

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 244


Phụng Hoàng Thần

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 121


Trọng Sinh Chi Cố Thanh

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 81


Phò Mã Gian Manh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 80


Nàng Dâu Trọng Sinh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 79