Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiểu Thư Hắc Báo Chương 10

Chương trước: Chương 9: Chương 9



Hôm sau Ân Ninh ngủ đến gần trưa mới tỉnh lại, có lẽ do cảm đêm cô lăn lộn khó ngủ, khi tỉnh lại, cô cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

Sau khi uống thuốc, cô lại nằm trên giường nghỉ ngơi, bất tri bất giác đã qua thời gian ăn cơm, cô cũng cảm thấy ăn không ngon cho đến buổi chiều khi dạ dày bắt đầu đau cô mới miễn cưỡng xuống lầu tìm thức ăn.

Trên bàn ăn ngay cả một chút đồ ăn cũng không có, cô nhớ là Hắc Diệu Đường có để một thùng mỳ tôm ở phòng bếp. Đi vào nơi trước kia cô đã từng vào nhiều lần, cô tìm được một thùng mỳ ăn liền trên đất, chuẩn bị nấu một bữa ăn đầu tiên ình.

“Tôi đã nói rồi, tôi muốn tìm A Đường! Rõ ràng anh ấy đang ở đây, tại sao ông lại ngăn cản tôi đi tìm anh ấy”. Giọng nói bén nhọn của một cô gái truyền vào.

“Tiểu thư, cậu A Đường không có ở đây, sáng sớm hôm nay cậu ấy đã đi ra ngoài rồi”. Quản gia Giang tỉnh táo giải thích.

Ân Ninh nghe thấy tiếng cãi vã thì đi ra khỏi phòng bếp, cô nhìn thấy Lâm Vi đang đứng ở cổng ── cô nhớ buổi tối hôm đó cô gặp Hắc Diệu Đường ở bãi đỗ xe của nhà hàng đã nghe thấy tên cô gái này.

“Tôi không tin, trừ khi tôi tận mắt thấy không có ai ở nơi này!”.

Lâm Vi ngó vào bên trong, đúng lúc gặp Ân Ninh đi ra.

“Là cô!”. Lâm Vi nheo mắt nhìn chằm chằm Ân Ninh.

Quản gia Giang có ý tốt nên lên tiếng cảnh cáo. “Tiểu thư Ân Ninh, cô hãy về phòng……”.

“Đúng là tôi chưa từng thấy qua người phụ nữ nào ngốc hơn cô!”. Lâm Vi lên tiếng giễu cợt Ân Ninh.

Không chỉ quản gia Giang ngây người mà Ân Ninh cũng sững sờ nhìn cô gái đang mắng mình.

“Buổi tối hôm đó sau khi gặp tôi đã điều tra qua, thì ra là cô và A Đường còn có hôn ước?”. Lâm Vi bĩu môi chê cười, cố ý lắc đầu với Ân Ninh. “Nhưng mà tôi thật sự không ngờ trên đời này lại có một nữ nhân mặt dày mày dạn như cô”.

Ân Ninh không nói gì, cô chỉ đứng nhìn cô ta. Sắc mặt cô tái nhợt, đôi môi mím chặt lại.

Quản gia Giang đứng trước mặt Lâm Vi. “Tiểu thư Ân Ninh, cô hãy nghe lời tôi, cô hãy lên phòng đi..”.

“Tại sao không để cho tôi nói hết lời?”. Lâm Vi trách cứ ông quản gia. “Tôi nói rõ ràng chỉ có tốt với cô ấy thôi”. Cô ta nói.

Lần đầu tiên quản gia Giang lộ vẻ khó chịu với khách. “Vị tiểu thư này, cô đến tìm thiếu gia A Đường, không hề có liên quan gì đến tiểu thư Ân Ninh”.

“Không sao”. Rốt cuộc Ân Ninh cũng mở miệng nói chuyện. “Để cho cô ta nói, tôi muốn nghe”. Cô tái mặt, đứng vững nói.

“Nếu như cô muốn nghe thì tôi sẽ nói cho cô biết”. Lâm Vi cười cười nhìn chằm chằm gương mặt trắng thuần của Ân Ninh. “Ba năm trước đây cô là chuyện cười của xã hội thượng lưu, lúc ấy ngay cả lễ đường A Đường cũng không bước vào, tôi nghĩ rằng ý của anh ấy đã rất rõ ràng ── cô không phải là người phụ nữ mà A Đường muốn!”. Lâm Vi cười xem thường.

“Thật sao?”. Giọng điệu của cô càng lúc càng bình thản, không hề có dấu hiệu bị chọc giận. “Vậy cô nghĩ rằng, anh ấy muốn cái gì?”.

Lâm Vi khinh miệt cười lạnh. “Đàn ông muốn cái gì? Đương nhiên là một nữ nhân thứ thiệt rồi!”. Cô ta nhìn qua toàn thân Ân Ninh. “Trong giới thượng lưu, chỉ cần tùy tiện hỏi thăm cũng biết, mỗi ngươi đều cười nhạo cô không biết lượng sức mình, vọng tưởng muốn với cao tới nhà họ Hắc”.

“Có lẽ cô nói đúng!”. Từ đầu đến cuối Ân Ninh vẫn rất bình tĩnh. “Hôn ước từng làm cho tôi cảm thấy rất khó chịu, nhưng mà vì vụ hôn ước này cho nên đến bây giờ tôi vẫn là vợ chưa cưới của Hắc Diệu Đường”.

Lâm Vi nheo mày, nói ra lời ác độc hơn nữa. “Đúng là nực cười, đến bây giờ cô vẫn còn đang nằm mơ giữa ban ngày ! Nói cô đần, cô vẫn rất đần! Cho đến bây giờ cô vẫn không hiểu được, một mối hôn ước không thể buộc được lòng của một người đàn ông! Nhưng mà người phụ nữ như cô, tôi thấy cho dù cô có tốn cả thời gian cả đời cũng không hiểu được tại sao lúc đó người đàn ông của cô lại bỏ cô, làm cô mất mặt trước mặt mọi người!”.

Sắc mặt của Ân Ninh rất tệ, quản gia Giang lo lắng nhìn cô.

“Tôi nghĩ rằng cô đã hiểu làm gì đó”. Cô vẫn rất kiên cường, thậm chí còn nở nụ cười. “Trên thực tế, mấy ngày trước A Đường đã cầu hôn với tôi”.

Lâm Vi kinh ngạc trợn to mắt, sau đó lộ vẻ khinh thường. “Không thể nào! Phụ nữ giống cô có đầy đường, làm sao A Đường có thể cầu hôn với cô được”. Cô ta cười nhạo.

“Nếu thật sự là như vậy?”. Ân Ninh mỉm cười tự tin. “A Đường đang ở cùng với tôi, đây chính là minh chứng tốt nhất, nếu như cô còn không tin thì có thể hỏi anh ấy”.

Khuôn mặt Lâm vi cứng đờ. “Cô đừng tự lừa mình dối người, cô chỉ đang phô trương thanh thế mà thôi”. Cô ta nheo mắt.

“Vậy thì cô cứ chờ đi. Bây giờ một là cô lựa chọn rời khỏi đây hoặc là cô ở lại đây và tự rước lấy nhục, chẳng qua là tôi sợ đến lúc A Đường về thì cô sẽ càng xấu hổ”. Ân Ninh nhàn nhạt nói.

Sau đó cô cũng không thèm xem đối phương có phản ứng gì đi thẳng lên lầu.

“Mời cô trở về”.

“Tại sao? Tôi sẽ đợi A Đường trở lại, vạch trần lời nói dối không biết xấu hổ của cô ta”. Lâm Vi cười lạnh nói.

“Nhưng ──”.

“Cô không nên tới đây”. Hắc Diệu Đường tựa vào cánh cửa nói.

Anh đã đứng đây được một lúc, nói cách khác, vừa rồi anh đã nghe hết tất cả.

“A Đường!”. Lâm Vi vui mừng tiến đến chỗ anh, nhưng sắc mặt của Hắc Diệu Đường làm cô ta dừng lại. “A Đường, em đứng ở dưới lầu tập đoàn Hắc thị thật lâu mới đợi được Hắc Diệu Tư, chính anh ấy nói cho em biết anh đang ở đây. Em cũng định chờ anh về rồi mới nói nhưng mà đã hai ngày em không được gặp anh rồi, em rất nhớ anh, cho nên mới chạy đến đây tìm anh”. Cô ta lấy lòng nói.

Hắc Diệu Đường đã sớm đoán được, chắc chắn A Tư sẽ không để anh thoải mái mà.

“Nếu bây giờ cô lập tức rời khỏi đây thì tôi sẽ không so đo với cô”. Anh trầm giọng nói.

Khuôn mặt Lâm Vi cứng đờ. “A Đường, anh làm sao vậy? Em tới đây tìm anh ──”.

“Không phải vừa rồi cô tự xưng là một nữ nhân thành thục sao?”. Gương mặt tuấn tú của anh lạnh lùng. “Chúng ta đã kết thúc, cô phải rõ ràng hơn ai hết chứ”.

Lâm Vi sửng sốt. “A Đường, anh đang nói đùa đúng không?”. Cô không tin cô lại không bằng người phụ nữ kia!

“Tôi chưa bao giờ nói đùa với phụ nữ”. Anh lạnh nhạt nói.

“Nhưng mà rõ ràng anh về nước vì em”.

“Về nước vì cô?”. Anh cười ra tiếng. “Rõ ràng cô biết rõ, Hắc Diệu Đường tôi muốn một phụ nữ chữ không cần trò chơi”.

Lâm Vi trợn to hai mắt.

“Biến, tôi không muốn nghe bất kỳ một lời nói độc ác, cố gắng ra vẻ thương hại người phụ nữ của tôi”. Anh bỏ lại câu đó rồi đi vào trong, trong lời nói rõ ràng đang uy hiếp.

Khuôn mặt Lâm Vi biến sắc. Trong lời nói của Hắc Diệu Đường đã xác minh chuyện lúc nãy.

Không đếm xỉa đến vẻ mặt của Lâm Vi, anh nói với quản gia Giang. “Lão Giang, tiễn khách, nếu cô ta còn không đi thì kêu A Nham tới bắt cô ta đi”. Anh không lưu tình nói.

Quản gia Giang toét miệng cười. “Vâng, thiếu gia A Đường, tôi sẽ lập tức làm theo”. Nhất định ông sẽ làm theo, đuổi người phụ nữ đáng ghét này đi!

Ân Ninh không thể tin được, tại sao ngay cả một người xa lạ cũng có thể chạy tới mà nhục nhã cười nhạo quá khứ của cô?

Cả ngày Ân Ninh rúc trên giường, chịu đựng cơn đau dạ dày cả buổi chiều.

Cô định xuống lầu kiếm chút đồ ăn nhưng bây giờ ngay cả mỳ ăn liền cũng không ăn được, bởi vì cô bụng rỗng cả ngày nên cơn đau lại tăng lên.

Sau khi trở lại phòng cô định lên giường nằm nhưng cửa phòng lại mở ra. Cô thấy Hắc Diệu Đường thì sửng sốt một chút.

“Có chuyện gì sao?”. Cô rất nhanh đã trấn tĩnh trở lại.

Cô không ngờ anh lại trở về sớm như vậy.

“Vừa rồi chính em đã thừa nhân em là vợ chưa cưới của anh?”. Anh nhếch môi hỏi cô.

Ân Ninh mở to mắt. “Bây giờ tôi rất mệt, có chuyện gì thì ngày mai hãy nói”. Cô không ngờ hắn lại nghe được hết.

Anh túm lấy tay cô. “Bây giờ em không nói dối thì lại trốn tránh. Cái trò chơi này em còn định chơi bao lâu?”.

Cô hất tay anh ra. “Vấn đề này tôi nên hỏi anh mới phải! Lúc anh biến mất trước mặt tôi, tôi không cần miễn cưỡng mình ứng phó với anh”.

Anh vỗ vỗ tay. “Chậc chậc, hỏa lực công kích càng ngày càng mạnh, ngay cả Lâm Vi cũng không phải đối thủ của em”.

“nhìn thấy tôi bị nhục nhã anh cảm thấy rất vui vẻ sao?”. Cô hỏi.

“Anh chỉ muốn biết em sẽ ứng phó như thế nào”.

“Thật sao?”. Cô cười lạnh. “Giống như ba năm trước đây, chú rể bỏ tôi lại trong hôn lễ để cho tôi bị mọi người nhạo báng! Để cho người nhà tôi không thể ngóc đầu lên được. Sau đó anh xem tôi ứng phó như thế nào?’.

Sắc mặt Hắc Diệu Đường chợt trầm xuống.

“Rất xin lỗi anh, sau ba năm tôi đã không còn là đóa hoa yếu ớt trong nhà kính nữa rồi! Anh muốn nhìn thấy bộ dạng đáng thương của tôi? Để anh thất vọng rồi, bởi vì anh tuyệt đối không thể thấy được kết quả mà anh mong muốn!”. Cô giống như con nhím xù lông. “Loại tổn thương này không đáng kể chút nào, quan trọng là không thể dẫm lên vết xe đổ!”. Cô kiên cường nói.

Những đau bụng làm cho Ân Ninh cau mày. Hơi gấp eo lại, cô che giấu sự khổ sở, làm như không có việc gì lên giường.

Thế nhưng anh lại nhìn ra sắc mặt cô tái nhợt.

“Em ốm à?”. Anh nheo mắt.

“Không phải chuyện của anh…..”. Cô lật người.

Những một giây sau, co rút làm cô cuộn cả người lại. Thấy khuôn mặt cô đột nhiên trắng bệch, vẻ mặt Hắc Diệu Đường biến đổi.

Anh tiến lên một bước, không quan tâm cô đang giãy giụa mà mạnh mẽ ôm lấy cô.

“Không có việc gì, tôi nghỉ ngơi một chút là tốt rồi”. Cô quật cường nói, lại không nhịn được rên lên…. Hắc Diệu Đường thấy cô đang ôm chặt bụng thì hỏi. “Em đã ăn cơm chưa?”. Anh trầm trọng.

Dạ dày quặn đau làm cô không thể chống lại. Cô lắc đầu một cái, nhíu chặt mày, khổ sở nhắm mắt lại.

“Dạ dày không thoải mái sao?”.Giọng của anh mềm lại, đặt tay lên bụng cô.

“Ừ……..”. Cô xấu hổ nghiêng người sang, vẫn muốn cự tuyệt anh.

Hắc Diệu Đường kéo cái tay cố chấp của cô ra, đặt bàn tay mình lên chỗ dạ dày cô.

“Lão Giang!”. Anh gọi.

Quả gia Giang bước vào. “Thiếu gia A Đường, có chuyện gì sao?”.

“Trong nhà có thuốc dạ dày không?”. Anh hỏi.

“Có, trong tủ thuốc vẫn có”. Quản gia Giang trả lời.

“Ông mang lên đây, tiện thể bưng một chén cơm trắng và vài món ăn dễ tiêu hóa nữa”. Anh nhanh chóng phân phó.

“Vâng”. Quản gia Giang lập tức xuống lầu làm theo.

“Tôi muốn ăn cháo………”. Ân Ninh cau mày yêu cầu. “Không được, đau bụng tuyệt đối không thể ăn cháo”. Anh bá đạo nói.

Bụng cô rỗng cả ngày, vừa nghĩ đến nhai cơm khô là cô đã nuốt không trôi rồi. “Nhưng……..”.

“Nghe lời”. Anh dụ dỗ, giọng nói nhẹ nhàng. “Em đừng như trẻ con”.

Mặt Ân Ninh đỏ lên.

Cô quay mặt đi làm mặt tức. Mấy ngày ngay biểu hiện thành thục kiên cường của cô lại bị phá vỡ lộ chút tùy hứng trẻ con trước mặt anh.

“Chờ đến lúc dạ dày em không đau nữa thì em muốn ăn gì anh cũng không cản”. Anh nói.

Sau khi quản gia Giang đem thuốc dạ dày lên, anh tính đút thuốc cho cô uống.

“Để tự tôi uống là được rồi”. Cô uống thuốc, từ chối sự giúp đỡ của anh.

Anh cũng không nói thêm. Sau khi cô uống xong thuốc đột nhiên anh ôm lấy hông cô.

“Anh làm cái gì đấy?”. Cô phòng bị hỏi.

“Anh xoa bóp cho em một lúc để chút nữa em ăn cơm”.

“Không cần ──”.

Anh không để ý đến lời từ chối của cô, từ đằng sau ôm lấy hông cô, bắt đầu xoa bóp phía trên dạ dày.

Mặc dù bàn tay anh xoa bóp rất dịu dàng, thoải mái đến nỗi cô thở dài một tiếng…. Thế nhưng bàn tay anh đã vài lần chạm vào nơi mẫn cảm của cô, làm toàn thân cô cứng ngắc.

“Tôi tốt hơn nhiều rồi”. Khuôn mặt Ân Ninh đỏ lên. Thì ra anh cũng là người rất biết chăm sóc người khác.

“Từ từ, thêm một chút nữa, đến lúc cả người em thả lỏng thì tôi sẽ buông ra”. Anh thấp giọng nói.

 Ninh không hiểu tại sao giọng anh nghe lại có vẻ khàn khàn. Cô đỏ mặt, chỉ có thể im lặng để mặc anh tiếp xục xoa nắn trên bụng cô….. Một lát sau, cơn đau cũng đỡ dần…. cô nhắm mắt lại, toàn thân dần buông lỏng……..

“Khá hơn một chút rồi hả?”.

Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên bên tai.

Đột nhiên Ân Ninh mở mắt ra. “Tốt hơn nhiều rồi”. Cô vội vàng uốn éo rời khỏi ngực anh.

Cô lại để mặc mình say mê trong đó!

Đúng lúc quản gia Giang bưng thức ăn đi vào, cô mở to mắt nhìn chằm chằm những đĩa thức ăn phong phú.

“Mau ăn cơm đi, nếu không khi thuốc hết tác dụng thì sẽ lại đau bụng đấy”. Anh thấp giọng nói.

Ân Ninh trầm mặc bưng chén cơm lên ăn, khóe mắt nhìn theo bóng anh đi ra ban công, chỉ còn mình cô ngồi trong phòng.

Sau khi ăn cơm sau, cơn đau bụng cấp tính của Ân Ninh cũng đã đỡ hơn.

Nhìn anh đang đứng trên ban công, cô do dự một chút rồi mới quyết định ra ngoài.

“Cảm ơn anh vừa rồi đã làm tất cả vì tôi”. Cô đứng sau lưng anh nói.

Cô tự nói với mình, cô chỉ đi ra nói một tiếng cảm ơn vì cô không muốn nợ anh cái gì.

“Em đã khá hơn rồi hả?”. Anh xoay người, ánh mắt thâm trầm.

“Ừ”.

Hai người đột nhiên trầm mặc.

Cô tránh né ánh mắt của anh, định xoay người đi về phòng ngủ. Đột nhiên anh rời khỏi chỗ đang đứng, nhanh chóng bắt lấy tay của cô, trong lúc Ân Ninh còn chưa kịp phản ứng thì anh kéo thân thể mảnh khảnh của cô vào trong lòng.

Cô kinh ngạc, chống vào lồng ngực của anh, “Anh muốn làm gì?”.

“Anh đã bỏ ra quá nhiều thời gian”. Anh thấp giọng nói, đè cô bên tường của ban công.

Sắc mặt của cô chợt biến đổi, “Buông tôi ra!”. Lời nói của anh làm cô tức giận, “Anh có nghe không? Bây giờ tôi muốn rời khỏi nơi này!”.

Hắc Diệu Đường cười, ánh mắt thâm trầm, “Bây giờ em muốn đi sao? Đã quá muộn rồi”.

Cô chợt cảm thấy lạnh cả sống lưng.

“Ba năm trước đây, tại nơi này em đã tới gần anh, nhưng vẫn giấu diếm chuyện chúng ta có hôn ước, cố gắng lợi dụng sự trẻ trung, trêu chọc một người đàn ông thành thục, đó là em có tội với anh”. Anh lên án cô.

Cô trợn to hai mắt, “Anh điên rồi”.

“Đó là thả lưới, tiểu Ninh”. Anh không những không dừng lại mà còn nói tiếp. “Em đã từng thả lưới, bây giờ muốn thu tay lại, sợ là không còn kịp nữa rồi”.

“Anh muốn thế nào?”. Cô nhìn chằm chằm vào anh, giọng hơi run.

Khoảng cách gần đến nỗi cô có thể nhìn rõ ràng từng nét trên làn da anh, bàn tay của anh không thể tránh né đặt trên lồng ngực nóng bỏng của anh.

“Anh sẽ không buông tay”, anh trầm giọng nói nhỏ, “cho đến bây giờ anh đã hiểu, anh đã vướng sâu vào lưới của em như thế nào”.

“Cái người này…..”. Cô lẩm bẩm nói, hít thở không thông, không chịu được sức nặng mà anh dần dần áp lên người cô.

“Thật sao?”. Anh cười nhẹ. “Thật là kỳ quái, trên đời này có nhiều phụ nữ như vậy, anh lại bị một người phụ nữ không giống phụ nữ mê hoặc”.

Mặt Ân Ninh đỏ lên. Sau một khắc, môi anh đặt lên môi cô, “Ưm…..”.

Cô kinh ngạc, cắn môi anh, máu cũng không ngăn cản được sự tiến công của anh, ngược lại làm cho lưỡi anh có cơ hội tiến vào bên trong, trực tiếp đánh vào bờ môi cô, đảo khuấy trong miệng cô……. Cô đánh mạnh vào lồng ngực anh, vẫn không thể ngăn cản anh xâm nhập. Đột nhiên anh nắm lấy hai mông đãy đà của cô, đem nửa người dưới của cô áp chặt vào nửa người dưới của anh. Ân Ninh thở dốc vì kinh ngạc, cô dùng hết sức tránh nụ hôn của anh. “Buông tôi ra”.

Một giờ trước cô vẫn còn đang cảm kích anh! Không ngờ anh lại là một tên ác ma điên cuồng.

Đáp lại, anh chặn gáy cô, giữ đầu cô lại, một lần nữa phong bế đôi môi cô.

Lần này Ân Ninh không thể tránh được, lưỡi của anh mạnh mẽ xâm lấn, càng cuống tứ trong miệng cô, nếm vị ngọt ngào trẻ trung…. Anh hôn mãnh liệt, trượt dọc theo cần cổ trắng như tuyết, thẳng đến dưới cổ áo, cách áo đầm mỏng manh, bàn tay to của anh chẳng biết từ lúc nào đã đặt trên ngực Ân Ninh, đột nhiên anh cầm vào hai bên mềm mại….. “Đừng….. như vậy……….”. Ân Ninh hoảng hốt than nhẹ.

“Hả?”. Anh cất tiếng cười trầm thấp, càng lúc càng suồng sã vuốt ve cô. “Như vậy?”.

Cô cắn môi, lấy tay chống lấy lồng ngực anh, cuồng loạn lắc đầu…… Trên khuôn mặt đỏ bừng có vài sợi tóc toán loạn, cổ áo cũng mở ra do giãy dụa….. Đôi mắt đen của Hắc Diệu Đường tối thêm vài phần. Anh kéo làn váy cô lên, len vào giữa hai chân cô, áp nơi cứng rắn vào bộ vị nhạy cảm của cô ── “Đừng, anh không thể làm như vậy…….”. Cô mở to hai mắt, giọng nói run rẩy.

Bàn tay Hắc Diệu Đường xé cổ áo, kéo chiếc áo lót kiểu dáng bảo thủ, nắm lấy hai bên lỏa đang rung động của nàng, sờ sờ nụ hoa đang căng lên.

“Em sợ sao?”. Gương mặt tuấn tú của anh vì dục vọng mà có chút tối tăm.

“Tôi hận anh!”.

Cô trần nửa người trên trước mặt anh làm cho cô cố chấp đánh anh như điên, cho đến khi Hắc Diệu Đường đột nhiên buông tay ra, Ân Ninh vùng lên muốn chạy về phòng ── “A!”. Đột nhiên cô bị ôm bên hông, cô thét lên chói tai.

Cô ngã trên ban công, anh đứng ở phía sau xé toang quần áo còn lại nửa người trên, bàn tay thô táp từ sau lưng Ân Ninh nắm lấy ngực cô, nơi cứng rắn của anh đè lên nơi nhạy cảm của cô……… Anh gần như dã thú đang cố chiếm đoạt, lột bỏ những phòng tuyến tâm lý của cô, đưa ý thức của cô tập trung vào nơi mềm mại bị công kích. Anh mở rộng chân cô, cách một chiếc quần lót, nhanh chóng kéo khóa quần, dùng vũ khí của nam nhân, ác ý mài mài nơi mềm mại giữa hai chân cô……

“Hu……”.

Hai tay của Ân Ninh bị anh ghìm chặt, mặc cho anh làm gì thì làm.

Cô không nhìn thấy vẻ mặt của Hắc Diệu Đường, tại nơi này ba năm trước đây, dưới ban công đầy sao, thân thể của cô dần dần cảm nhận được dục vọng mà người đàn ông truyền đến cho cô.

Tay chân cô dần dần mềm xuống, sự phẫn nộ vì bị trêu ghẹo thay bằng loại cảm xúc khác. Hơi thở của Hắc Diệu Đường đánh thẳng vào người nàng, làm cho nàng cảm nhân được sự rung động khi lần đầu nếm trái cấm, cũng hiểu được tình cảm chân chính của mình đối với anh……. Cô thở hổn hển, cho đến lúc giải đất hình tam giác đột nhiên bị bàn tay đàn ông nắm vào ── cả người cô như bị điện giật, thân thể run rẩy.

“Đây chính là trò chơi giữa đàn ông và phụ nữ, em hiểu không?”. Anh nói.

Cô thở gấp.

“Nhưng mà, anh thấy may mắn thì ba năm trước em không dùng phương thức này để hấp dẫn anh”. Ánh mắt anh u ám, cũng thở gấp.

Khi anh chạm đến nơi nhạy cảm đó, cô thở dốc, ngay cả cô cũng không đoán được, đột nhiên lại biến thành âm thanh thỏa mãn.

“Mà là do anh, sẽ dạy em cách để yêu một người đàn ông”. Anh khàn giọng nói tiếp.

Cả người cô ướt đẫm mồ hôi, hốc mắt chua xót, đột nhiên cô khóc ── Trái tim Ân Ninh, dần vỡ vụn.

Ba năm trước đây, cô nguyên ý giao mình cho anh! Chỉ cần anh đồng ý thì cái gì cô cũng có thể cho anh, nhưng ngay cả việc cầu xin anh nhìn cô cũng không dám.

Vậy mà ba năm sau, anh cố ý tham gia vào cuộc sống của cô, cô cố ý phòng bị với anh ── chỉ vì cô sợ mình không thể nào khống chế trái tim đã mất đi từ ba năm trước.

Sau khi cô qua cao triều, anh tạm thời bỏ tay ra, ôm lấy thân thể trần truồng mềm mại của cô vào trong ngực.

“Một người đàn ông có thể có rất nhiều đối tượng “chơi đùa” nhưng đối với người con gái mà mình chân chính yêu thương, thì có thể bá đạo và độc tài hơn nữa đấy! Đây không phải là trò chơi trẻ con, mà là lễ thành nhân trang nghiêm nhất từ trước tới nay!”. Anh khàn giọng thì thầm, giống như tuyên thệ.

Cô nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt cứ rơi.... anh ôm cô trở về giường lớn.

Cô muốn cuộn tròn người lại nhưng trước khi cô kịp trở mình thì anh đã đưa tay sờ vào bắp dùi của cô. Cả người Ân Ninh đỏ bừng, dưới sự nắm bắt của Hắc Diệu Đường cô tự nhiên khóc nức nở....... Cô biết người đàn ông này sẽ làm cho cô nếm được toàn bộ mùi vị yêu thích của tình yêu.

Cô bị ép buộc nhiêng nửa người, cô ngượng chín cả mặt, anh kéo quần lót cô xuống, “Không.....”. Cô thở gấp, không thể ngăn cản được nơi tư mật của cô lộ ra trước mặt anh.

“Nơi đây là chứng minh em là một người con gái”. Giọng nói của anh khàn khàn, ngón tay ác ma lướt qua bắp đùi ươn ướt do kích tình của cô.

“A!”.

Lúc anh chạm vào nơi đó, toàn thân Ân Ninh giống như bị điện giật.

“Bảo bối.... ...”. Anh thì thầm.

Phản ứng nhạy cảm của cô làm anh càng thở gấp.

“Em hãy nhớ, tối nay là ai đã làm em vui vẻ”. Anh mở rộng đôi chân cô, nhìn không chớp mắt vào nơi mê người ươn ướt của cô, tuyên thệ.

Trong lúc cô còn đang run rẩy, anh không hề khó khăn, vọt vào trong cơ thể cô.

Xem tiếp: Chương 11: Kết Thúc