Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Tiên Nghịch Chương 256: Lạnh Giá

Chương trước: Chương 255: Đạo Tặc



Thời gian trôi nhanh, trong nháy mắt đã qua hai năm. Vương Lâm sống ở kinh thành cũng đã được ba năm.

Thân thể Đại Ngưu ngày càng to lớn, thân mình cũng khỏe mạnh hơn. Hàng xóm xung quanh tăng thêm mấy nhà, ông chủ tiệm vải họ Khổng bị bệnh mà chết, cửa hàng cũng bán cho người khác.

Trên mặt cha mẹ Đại Ngưu dần dần đã có mấy nếp nhăn nhỏ. Tuy bọn họ vẫn còn trẻ, nhưng cũng không thể giấu đi dấu hiệu của tuổi già.

Trong hai năm này, hàng xóm xung quanh không ít người đã đến làm mai. Nhưng lần nào Vương Lâm cũng nhẹ nhàng nói lời từ chối.

Con trai thứ hai của Từ gia cũng đã cưới vợ, sinh được một đứa con bụ bẫm. Hôm Từ Đào trở về, cung kính đến thăm Vương Lâm, dâng lên trăm lượng vàng, nói là thế tử điện hả kính biếu.

Thực ra trong hai năm này, cứ đến cuối năm Từ Đào lại mang rất nhiều vàng đến biếu. Vương Lâm cũng không chối từ, trực tiếp nhận.

Xuân đi thu đến, năm tháng trôi qua. Trong thời gian hai năm qua, Vương Lâm đã thấy được thế nào là sinh lão bệnh tử, trong lòng có chút cảm khái.

Trong hai năm này, hắn chỉ tĩnh tọa thổ nạp có hai lần. Đối với bản lãnh của chính mình, hắn cũng rất ít để ý. Rất lâu nay hắn không còn xem xét đám sương hồng bên ngoài thân thể, giờ đây chỉ còn lại một tầng mỏng manh, toàn bộ được ngưng kết thành ba hạt châu màu đỏ, bị hắn thu vào trong túi trữ vật

Theo hắn phân tích, nếu như hạt màu đỏ thứ tư được ngưng kết thành, đám sương hồng kia sẽ tiêu tan hoàn toàn.

Cũng trong hai năm này, hai tu sĩ kia đã tới đây một lần. Sau khi dâng lên rất nhiều vàng bạc của phàm nhân, bọn họ cầm đi ba bức tượng gỗ với vẻ cung kính lạ thường.

Hai năm nay, cửa hàng của Vương Lâm ở phía tây thành cũng dần trở nên có tiếng tăm. Khách đến tuy không phải rất nhiều, nhưng so với lúc chưa khai trương cách đây một năm thì nhiều hơn không ít.

Chỉ có điều đến cửa hàng của Vương Lâm nhiều nhất không phải phàm nhân mà là tu sĩ. Thông thường cứ mười người đến, sẽ có sáu người là người tu đạo.

Mỗi một người tu đạo đến đây đều dùng vàng bạc của phàm nhân để mua tượng gỗ. Hai năm qua, tượng gỗ bán ra không ít, vàng bạc Vương Lâm tích lũy cũng phải được một rương to.

Việc ở phía tây kinh thành có kỳ nhân, ở khu vực Tu Chân Giới này dần dần cũng có danh tiếng nhất định.

Tâm tính của Vương Lâm thủy chung vẫn bình thản, không có gì thay đổi. Cái hắn hướng tới chính là tâm tính của phàm nhân, trải nghiệm của đời của phàm nhân, cảm nhận được thiên đạo luân hồi. Cửa hàng này, chỉ là công cụ để hắn cảm nhận được thiên đạo, tượng điêu khắc gỗ cũng giống vậy mà thôi.

Lúc này cũng đã gần hết năm, trong kinh thành mọi người vui sướng hân hoan. Vương Lâm từ trong cửa hàng đi ra, ngồi ở trước cửa, nhìn mọi người đi tới đi lui, trong mắt hắn lộ vẻ hồi tưởng thật sâu.

Đây là lúc hắn kết thúc năm thứ ba ở kinh thành. Sau mỗi năm, cảm nhận tuy không giống nhau, nhưng đều có một chút hoài niệm về thời thơ ấu.

Từ trong cửa hàng bán đồ sắt phía đối diện, Đại Ngưu chạy nhanh ra, trong tay cầm một ít pháo hoa, phấn khích chơi đùa. Nhìn Đại Ngưu, ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ thoải mái. Ba năm qua nhìn đứa bé này lớn lên, từ một đứa nhỏ mười một tuổi nay đã biến thành một thiếu niên mười bốn tuổi.

Năm trước, Đại Ngưu thật sự không thể chịu nổi cha hắn cứ nói dông dài, miễn cưỡng bắt đầu học nghề rèn. Tuy nhiên, mỗi khi nhàn hạ, vẫn còn có thể chạy sang nhìn Vương Lâm chế tác tượng gỗ.

Đại Ngưu tuy không thường đến đây nữa, nhưng mỗi ngày đều có một hồ rượu trái cây không hề gián đoạn.

Đặt pháo hoa xong, Đại Ngưu hô to một tiếng, chạy đến cạnh Vương Lâm, đặt mông lên ghế gỗ lạnh như băng mà như không hề biết lạnh. Hắn nháy mắt nói :

- Vương thúc, mấy ngày trước ta nghe cha ta nói. Chưởng quầy họ Lữ ở phía đông muốn đem con gái gả cho thúc, vì sao thúc lại không đồng ý. Ta đã nhìn qua con gái hắn, nhan sắc trông cũng được lắm.

Vương Lâm mỉm cười, xoa đầu Đại Ngưu, nói :

- Thúc thúc có vợ rồi.

- Thật sao? Tại sao ta lại không thấy bao giờ?

Đại Ngưu đứng lên một chút, vẻ mặt kinh ngạc.

- Nàng đang chờ ta ở một nơi rất xa. Sẽ có một ngày, ta sẽ đến tìm nàng.

Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ nhu tình, trong đầu hiện lên hình ảnh một nữ nhân.

- Ta biết rồi, Vương thúc. Thúc định bao giờ việc buôn bán ở kinh thành trở nên phát đạt mới quay trở về để lấy vợ.

Đại Ngưu cười ha hả, nói.

Vương Lâm đột nhiên cười lớn, gật gật đầu nói:

- Đúng vậy, chờ đến lúc thúc buôn bán có lời rồi mới về cưới vợ.

Đại Ngưu đang muốn nói chuyện tiếp thì cha hắn ở cửa hàng đồ sắt gọi vọng sang một tiếng, Đại Ngưu vội vàng lên tiếng trả lời, vẻ mặt không đành lòng nhìn Vương Lâm nói:

- Trời! Lại bắt rèn sắt đây.

Nói xong hắn bất đắc dĩ quay lại cửa hàng.

Từ trong cửa hàng lại vọng ra vài câu trách cứ của Cha Đại Ngưu. Vương Lâm uống một ngụm rượu, lẳng lặng ngồi ở cửa. Lúc này từ trên trời nhẹ nhàng rơi xuống vài bông tuyết. Dần dần, tuyết rơi ngày một nhiều. Trận mưa tuyết đầu tiên trong năm đã lặng lẽ rơi xuống.

Nhiệt độ nhanh chóng trở nên lạnh hơn.

Bông tuyết rơi vào mặt Vương Lâm, hoà tan trở thành nước lạnh. Vương Lâm ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la, một lúc sau vươn tay phải ra, tuỳ ý nắm chặt. Thoáng chốc, bông tuyết từ bốn phía lập tức ngưng tụ.

Vương Lâm thở sâu, buông tay ra, bông tuyết lại trở nên tán loạn hướng ra bốn phía bay đi.

Cảnh tượng này xuất hiện cực nhanh, cũng không có người đi đường nào phát hiện ra điều dị thường, chỉ có một đám người cúi đầu vội vã chạy đi.

Trời ngày càng tối, người đi đường cũng thưa dần, cuối cùng đã không còn ai đi lại trên con đường này nữa. Các cửa hàng xung quanh cũng bởi trận mưa tuyết lớn mà đóng cửa, không buôn bán nữa, cả nhà tề tựu sưởi ấm quanh bếp lửa.

Không chỉ thân thể, ngay cả tâm hồn mỗi người dường như cũng cảm nhận được sự ấm áp khi cả gia đình quây quần bên lò lửa, nó có thể xua tan đi cái giá rét.

Trong ánh mắt Vương Lâm dần lộ ra vẻ ảm đạm, bông tuyết xung quanh tuy mang đến cảm giác băng giá. Tuy vậy đối với hắn mà nói thì thực sự chẳng có gì đáng kể. Nhưng lúc này, nhìn những cửa hàng xung quanh đã lên đèn, chỉ mỗi cửa hàng của hắn là tối đen như mực, trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một tia lạnh lẽo.

Loại lạnh lẽo này không phải dùng lửa là có thể xua tan, không một loại pháp thuật thần thông nào có thể bù lại. Loại hàn ý này là cái giá cho việc cảm ngộ thiên đạo, là điều mà người tu tiên nào cũng đều phải trải qua.

Nếu muốn Hoá thần, trước phải Hoá phàm.

Nhưng Hoá phàm, nói thì dễ dàng thực tế lại không hề đơn giản như vậy. Hiện tại, Vương Lâm cảm thấy cô độc. Hắn biết rõ rằng sự cô độc này sẽ mãi đi theo hắn.

Năm tháng qua đi, những người thân bên cạnh lần lượt chết đi, cảm giác dường như cả đất trời chỉ còn lại một mình mình. Đó mới chân chính là cô độc.

Vương Lâm trầm mặc, một lúc lâu sau mới tập tễnh đứng lên, cả người chỉ trong nháy mắt này dường như già đi nhiều lắm. Hắn chậm rãi xếp lại cái ghế, đi vào trong cửa hàng, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Hồi lâu sau, từ bên trong cửa hàng sáng lên một ánh lửa. Tuy thoạt nhìn cũng không khác những ngôi nhà xung quanh nhưng thực tế, ánh lửa này chỉ là cái vỏ bên ngoài che dấu một sự cô tịch ẩn sâu bên trong đáy lòng hắn.

Vương Lâm ngồi bên cạnh lò lửa, trong cửa hàng rất ấm áp, chỉ là nội tâm hắn ngày càng lạnh lẽo. Trầm mặc hồi lâu, Vương Lâm lấy từ trong túi trữ vật ra một bức tượng đặt ở bên người.

Khuôn mặt khắc trên bức tượng này chính là cha hắn.

Nhìn bức tượng nội tâm của Vương Lâm càng lúc càn trở nên lạnh giá. Hắn lại lấy ra bức tượng mẹ hắn. Sau đó một loạt các bức tượng được hắn lấy ra từ trong túi trữ vật, đặt ở xung quanh.

Trong số các bức tượng này có nam có nữ, có già có trẻ, toàn bộ đều là những người thân quen của hắn ở quê nhà.

Nhìn những bức tượng này, Vương Lâm lộ ra một nụ cười, tuy nhìn nụ cười này chứa đầy vẻ thoả mãn, nhưng nếu có bất cứ kẻ nào nhìn thấy đều có thể nhận ra rằng hắn ko phải đang cười, mà rõ ràng chính là đang khóc không thành tiếng.

Lò lửa chập chờn, lúc sáng lúc tối, chiếu thẳng vào mặt hắn, khi chiếu lên mấy bức tượng gỗ được điêu khắc lại tạo ra cảm giác rất kỳ quái.

Nhẹ nhàng cầm lấy từng bức tượng, sự lạnh lẽo trong nội tâm của Vương Lâm cũng giảm đi đôi chút. Tuy nhiên, sự cô độc giảm xuống thì sự bi ai lại càng tăng lên.

- Không buông được… Không buông xuống được…

Vương Lâm thì thào nói. Năm đó, khi hắn bắt đầu bước vào con đường tu tiên, hắn không bỏ lại được thân nhân, cho tới hiện tại vẫn không thể buông tay!

Tuy nhiên, loại tình cảm này và tình cảm năm đó không giống nhau. Muốn Hoá thần trước tiên phải Hoá phàm. Nếu chân chính bỏ đi thân tình, buông xuống hết thảy như vậy thì muốn Hoá phàm căn bản là chuyện không có khả năng.

Mỗi tu sĩ Hoá Thần kỳ, sở dĩ cường đại, bên cạnh tu vị ở ngoài thì trọng yếu hơn là nội tâm luôn che dấu ẩn tình. Chính vì phần tình cảm này mới khiến họ Hoá phàm, nương theo tình cảm, đột phá Nguyên Anh kỳ đạt đến Hoá Thần kỳ.

Bởi vì phần chấp niệm này nên khi Vương Lâm Hoá phàm cũng không gặp phải quá nhiều khó khăn, mà dần cảm nhận được cảm giác của người phàm.

Giờ khắc này, hắn đắm chìm trong sự tưởng niệm về cha mẹ, lẳng lặng cảm nhận loại cảm giác này, linh lực trong cơ thể hắn một lần nữa lại bắt đầu điên cuồng xoay tròn. Loại xoay tròn này dần thấu xuất ra bên ngoài cơ thể, tất cả các tượng gỗ điêu khắc trong cửa hàng này bỗng nhiên dâng lên một tia linh khí, bắt đầu nhanh chóng xoay tròn cùng nhịp độ với linh lực trong cơ thể hắn.

Quyển 2: Tu Chân Huyết Ảnh

Xem tiếp: Chương 257: Là Ngươi.


Bạn đã đọc thử chưa?

Cuộc Chiến Với Kẻ Thứ 3

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 16


36 Kế Cưới Vợ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 69


Thái Tử Phi Tối Cao

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 40



Xuân Yến

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50