Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thế Sự Vô Thường Quyển 2 - Chương 11

Chương trước: Quyển 2 - Chương 10



Bận rộn làm việc, vui đùa cùng nhau, Minh Giới ngày nối ngày đêm nối đêm, mỗi một ngày Thương Linh tháo xuống một tờ lịch. Thật lâu sau một ngày đó, y vô sự không việc làm cùng tiểu Hắc trở về Vô Thường điện sắp xếp mọi thứ, mới phát hiện trong rương chứa lịch đã lên đến một trăm bản, nguyên lai, bất tri bất giác, một trăm năm đã qua

Thời gian nhanh như vậy trôi, khó tránh khỏi chút cảm khái.

Thương Linh ngồi dưới đất, dựa vào mộc rương, nắm lấy sấp lịch thật dày, thở dài một hơi vừa buông bỏ vừa cảm thán. Tiểu Hắc ngồi bên cạnh nhìn y, ngạc nhiên vấn: “Làm sao vậy?”

“Ai…không có gì, chỉ là cảm thấy thời gian qua thật nhanh, chuyện gì cũng không có làm thành, thật thất bại…”

“Sẽ không a, chúng ta mấy hôm trước không phải mới giết tên lão yêu quái sao?”

“Này không phải chuyện ta muốn làm, không có cảm giác vui vẻ.”

Tiểu hắc suy nghĩ một chút nói: “Vậy ngươi không phải ngày hôm qua bỏ con ruồi vào chén trà của Diêm Vương sao?”

A! loại sự tình này cũng coi như!? Thương Linh trừng hắn, thế nhưng trừng cũng vô dung, Tiểu Hắc hay ngơ ngác, cái gì cũng không thể lý giải, còn không bẳng thu hồi nhãn lực chính mình.

Ngồi xuất thần một hồi, Thương Linh nhớ tới giấc mộng hôm qua, mộng này cách một thời gian lại xuất hiện, không biết có đúng hay không thường quải niệm đến cảnh trong mộng, cho nên luôn gặp phải: “Trong mộng ta, luôn gặp một mảnh trắng xóa…”

Không ngờ tiểu hắc hiểu nói: “Trong mộng ta cũng một mảnh trắng xóa…”

“Ta mộng gặp một người đáng yêu luôn trêu ta cười…”

“Ta cũng mộng gặp một người khả ái nhất thiên hạ trêu ta cười….”

“Ngươi không nên ta nói cái gì cũng nói theo rất bất hảo?”

“Ta chưa từng nói cùng ngươi, đó là trong mộng ta. Hơn nữa cái kia người khả ái nhất thiên hạ hình như là ngươi.”

“Ngươi nói lời này sao mặt không đỏ?”

“Ta vì sao phải đỏ?”

“….” Quên đi, Thương Linh bị hai nhãn thần của hắn phải giơ tay đầu hàng, đành cúi đầu không nhìn hắn nữa.

Tiếc Hắc hình như thích chính mình, điểm này làm y hoang mang.

Thương Linh không biết thật sự chính mình đang nghĩ cái gì, cứ luôn mờ mịt chưa tỉnh, nếu có việc, liền không rõ phương hướng. Một trăm năm qua, cái bóng ca ca thực quá sâu, đến bây giờ vẫn mong có thể gặp lại hắn. Loại cảm tình mảnh liệt này là cái gì, nhất định phải gặp lại ca ca xác định một chút.

Tiểu Hắc ngơ ngác, đúng là người tốt, nếu như chính mình không nói, hắn vĩnh viễn sẽ không biểu lộ. Như vậy cũng tốt, duy trì tình trạng này là tốt nhất, cho dù làm bất luận việc gì cũng không thể biết trước được kết quả. Vì thế hiện tại việc có thể làm chính là, hoài niệm quá khứ, nắm chặt hiện tại, hi vọng tương lai….

Xem tiếp: Quyển 2 - Chương 12: Vĩ Thanh