Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Thế Sự Vô Thường Quyển 1 - Chương 9

Chương trước: Quyển 1 - Chương 8



Chật vật trở về Minh Giới y phục còn chưa thay đã bị triệu đến Diêm Vương điện.

Trước điện mọi người đều có mặt, Diêm Vương, Phán Quan cùng nhất bang tử quan đều đầy đủ.

Hôm nay Diêm Vương thật đặc biệt. Băng lãng trên mặt cư nhiên cũng lộ điểm vui lòng tươi cười, nhìn Thường Mộ cùng Hứa Điểm, lại nói với Thạch đại nhân: “Không sai, Thạch Khanh, mắt ngươi nhìn quả chuẩn xác!”

“Kia là đương nhiên!” Phán Phán đắc ý cười, đưa mắt nhìn hai người kia.

Đây là chuyện gì? Hứa Điểm cùng Thường Mộ hai mặt nhìn nhau, đồng suy nghĩ.

Phán Phán biểu tình nghiêm túc, ưỡn ngực bước ra phía trước lớn tiếng tuyên bố: “Thiên giới ban thưởng cho Minh Giới hai người làm chính thần, nhưng chính là ta không biết chọn ai, ba ngày trước ta chọn ra sáu người, quyết định ai chiến thắng Tịch Bình sơn bạch cốt tinh sẽ trở thành chính thần, như vậy cũng hội công bằng. Hứa Điểm cùng Thường Mộ thực lực hùng hậu, cảm tình cũng thâm hậu, ta liền đề cử hai người bọn họ trở thành chính thần, các vị có ý kiến gì?”

“Không có! Không có! Hứa Thường hai người bọn họ là thích hợp!”

“Còn nữa, hai người bọn họ đều tuổi trẻ tài cao, tướng mạo anh tú, khi ra ngoài hành sự sẽ không làm mất mặt minh giới ta”

“Chúc mừng Hứa đại nhân, Thường đại nhân! Chúc nhị vị trăm năm hảo hợp!”

Mọi người ôm quyền nói đến, mang theo khuôn mặt tươi cười nhìn bọn họ.

Phán Phán nhìn mọi người như vậy hòa thuận, không có ý kiến, không có đố kỵ. Trong lòng thêm cao hứng, hỏi Hứa Điểm cùng Thường Mộ: “Thế còn hai ngươi?”

Trở thành chính thần là chuyện tốt, như thế nào có ý kiến? Hai người một lời: “Không có!”

“Nếu như vậy, ta cùng Diêm Vương lập tức bẩm báo Ngọc Đế”

“Tốt tốt!” mọi người lại tỏ vẻ đồng ý.

Phán Quan hướng Diêm Vương khẽ gật đầu, tỏ vẻ mọi sự đã thỏa đáng, liền ngồi lên ngựa đang đứng đợi phía trên, trên ngựa lại không có quỷ xa.

Hai vị đại nhân vừa đi, mọi người liền hướng Hứa Điểm cùng Thường mộ đâm thọc.

“Kia lão hỗn đản Ngọc Đế, chê Minh Giới chúng ta vô năng, vài ngày trước đó, hạ một đạo thánh chỉ giáo huấn lão đại! Khả sao chúng ta vô năng. Thạch đại nhân nói ‘chúng ta chủ yếu quản người chết, quản luân hồi, giải quyết yêu quái chỉ là tiện tay. Muốn lợi hại hơn nên tìm người thiên giới mà giải quyết”

“Còn có, Ngọc Đế tựa như đem việc trừ yêu hàng ma là trách nhiệm của Minh Giới chúng ta, lại chê chúng ta rất phiền, cho hai cái chính thần gì gì đó. Nói trừ phi là gặp gỡ yêu quái như Tôn Ngộ Không, mới có thể vận dụng thiên binh thiên tướng.”

“Nhị vị đại nhân từ đây về sau chính là chính thần, yêu ma quỷ quái tàn ác đều dựa vào nhị vị!”

Nguyên lai là như vậy…xem ra chính thần này không phải là thứ tốt. Trách không được Diêm Vương cùng Thạch đại nhân lại bẩm báo nhanh đến thế. Thì ra sợ có người đổi ý.

Những ngày tiếp theo thực nhàm chám. Đi ra ngoài ngoắc ngoắc vài cái hồn. Thường Mộ cùng Hứa Điểm chờ ngày hai vị lão gia trở về.

Hôm nay là ngày nghỉ, lại nghe hai người kia trở về, Thường Mộ liền kéo theo Hứa Điểm đến trù phòng (nhà bếp) tự tay làm thang viên, chuẩn bị vuốt mông ngựa (nịnh bợ). Cho dù Diêm Vương cả ngày luôn phụng phịu như đại ngốc. Nhưng nói như thế nào cũng là đại quan, chỉ cần làm quan đều thích cái này.

Thường Mộ hăng say làm thang viên: “Tiểu nương, chờ Diêm Vương cùng Phán Phán trở về, chúng ta có thể trở thành chính thần! thật cao hứng a!”

“Có gì mà cao hứng? Ngươi không nghe bọn họ nói sao…” Hứa Điểm bắt lấy bột từ Thường Mộ xoa nắn thành viên, trạc một cái lỗ nhỏ, chậm rãi làm nó thành cái chén nhỏ, để vào bánh đậu đã được làm từ trước, xoa tròn, xoa tròn. Từng bước từng bước đặt vào rổ trúc.

“Đương nhiên cao hứng, người ta tu trăm năm cũng không được đâu! Hơn nữa a! Ngươi thành chính thần, là có thể tùy tiện gọi thổ địa, không cần phải dùng triệu hoán lệnh của lão đại, cũng không phải dùng ánh mắt ghen tị nhìn ta.”

“Ta có khi nào ghen tị ngươi?”

“Có! Mỗi lần ta triệu thổ địa chính là lúc ngươi dùng ánh mắt phi thường phi thường ghen tị mà nhìn ta!”

“Ngươi thối lắm!” Hứa Điểm vùi đầu chà xát thang viên.

“Hắc hắc…tiểu nương, đã lâu như vậy…ngươi quan sát ta hẳn là có tiến triển thêm rồi! Thế nào, nhân phẩm cũng không sai! Có thể cho chúng ta thêm một bước giao hảo đi!”

“Không sai cái gì? Ngươi từ trước tới giờ đều là một tên tiểu vô lại”

“Nhưng ngươi lại yêu phải một tên tiểu vô lại a!”

“Ta khi nào yêu phải ngươi?”

“Ngươi điều không phải đã cùng ta hạ khế ước, ước ta cùng ngươi vĩnh viễn không ly khai sao? Điều như vậy còn không yêu ta?”

“Là ta đùa ngươi, ngươi ăn chính là tâm trư, muốn hay không đi theo ta chính là quyền của ngươi.”

“Còn cãi bướng! Xem ta không mềm hóa ngươi!” ném bỏ bột trong tay, hai tay bắt lấy mặt Hứa Điểm, cúi đầu mạnh mẽ hôn xuống.

“Ngô…ngô ngô!” Hứa Điểm vừa tức vừa sợ lại vừa thẹn, đánh vào bụng hắn, nắm lấy tai hắn đá chân hắn, nhưng Thường Mộ như ngựa hoang càng ép chặt chẽ không buông, còn chế trụ cằm y, dùng sức mà càn quét. Này xú tiểu tử, nụ hôn đầu tiên thế mà ngươi không một chút lưu tình, làm cho Hứa Điểm cảm giác như cầm thú phi lễ!

“Phi lễ” một hồi lâu, Thường Mộ mới buông Hứa Điểm đã có điểm ngây ngốc, hai mặt dính đầy phấn bột, môi một chút hồng một chút thũng. Thường Mộ nhéo nhéo mặt y, sắc mị hỏi: “Hiện tại miệng đã nhuyễn, ngoan, nói yêu ta”

“Yêu cái đầu ngươi! Ta trừu tử ngươi!” Hứa Điểm đột nhiên tỉnh ngộ, tùy tay cầm lấy cây chổi lông gà trên bàn hướng trên người Thường Mộ mà ngoan trừu.

“Oa nha! Ngươi thực trừa a…ngươi!” Thường Mộ đau nhảy lên. Vừa rồi Hứa Điểm đấm đá chỉ dùng ba phần lực, lúc này dùng toàn bộ! Thường Mộ ôm đầu chạy tán loạn, Hứa Điểm đuổi theo đánh tới

Trong phòng “binh lách cách bàng” nghe rất nao nhiệt.

Ngoài phòng.

“Khanh Khanh, tại trù phòng có âm thanh gì?”

“Không biết a! Tiểu Giáp nói Thường Mộ cùng Hứa Điểm ở tại trù phòng làm thang viên! Dù sao chúng ta cũng muốn nói cho họ nghe về chuyện phong thần, đi thôi!”

“Ôi uy!” Thường Mộ không cẩn thận bàn chân sẫy, ngã nằm sấp. Hứa Điểm liền nhắm cái mông xấu xa mà trừu tới, Thường Mộ thân thủ liền lấy liêm đao đỡ lấy cây chổi đang tập kích mông: “Tiểu nương, hảo nhẫn tâm a! Hài tử ngoan như vậy cũng đánh”

Có loại hài tử cường hôn nương sao? Hứa Điểm xấp cao tay áo, không nhiều lời, mạnh mẽ trừu tới.

Không được! Tiểu nương đại khí sung thiên, nhân cơ hội này liền xông cửa trốn thoát, Hứa Điểm đuổi theo không bỏ. “Ta trừu tử ngươi tên hỗn tiểu tử!”

Không ngờ Thường Mộ lao ra đụng ngã phải người, Hứa Điểm vung lên đánh xuống, vừa lúc trừu trúng một người khác.

“Nga…”người bị trừu trúng lập tức bụm mặt lại lảo đảo rút lui, cố gắng đứng vững, Phán Phán lăn hai vòng trên mặt đất, đứng lên, không hiểu chuyện gì; “Thiên a, chuyện gì xảy ra!?”

Nhiệt độ đột ngột hạ, Hứa Điểm cùng Thường Mộ biết chính mình gặp rắc rối…không cẩn thận trừu phải Diêm Vương làm lão tử đụng ngã Phán Phán, vậy làm sao bây giờ…

Diêm Vương chậm rãi buông tay, trên mặt một hồng ngân thẳng dài cho thấy bị trừu không nhẹ. Hắn lạnh lùng nhìn qua. Trước mắt, Hứa Điểm mặt đầy bột mì, trong tay cầm cây chổi lông gà, bên trái, mười thước có hơn, Thường Mộ vẻ mặt uể oải, cầm lấy liêm đao.

“Các ngươi…chờ xem.” Diêm Vương chỉ nói như vậy , liền kéo Phán Phán phẩy áo bỏ đi.

“Thảm thảm, cái này không đảm đương nổi chính thần!” Thường Mộ dùng tay áo xoa xoa mặt, phi thường ảo não, quay đầu nhìn, thấy khí thế vù vù trừng mắt về phía mình! Xem ra tựa hồ…

“Ta trừu tử ngươi!”

Quả nhiên Hứa Điểm tầm mắt tiểu, yêu ghen ghét, Thường Mộ đành phải tiếp tục chạy.

Ba ngày sau, Hứa Điểm cùng Thường Mộ chính thức phong thần, ở tại Diêm Vương điện cử hành gia phong điển lể. (lễ sắc phong?)

Thường Mộ đứng phía dưới, vụng trộm đánh giá. Diêm Vương mặt không thay đổi ngồi phía trên, tọa như điêu khắc. Nguyên lại lão đại cũng độ lượng! Tuy nói ‘chờ xem’ nhưng hắn cũng không có làm gì, quả là nam nhân trong các nam nhân! Trừu một chút có bị là gì?

Phán Phán nói xong một đống vô nghĩa, phái người trình lên quan phục mới tinh

Một hắc phục, một bạch phục. Hắc bạch…

Tuy rằng trong lòng không thích, nhưng mặc kệ nói như thế nào, đây cũng là quan phục, vẫn cứ phù hợp thân phận.

Hai người tiếp được, Phán Phán nói tiếp: “Hai người các ngươi từ nay về sau trở thành vô thường đứng đầu, làm hòa thiên địa âm dương khí, Hứa Điểm phong làm ‘Bạch vô thường’, Thường Mộ phong làm “Hắc vô thường”, ban thưởng thiên binh thần khí, người tới, trình lên”

Ngưu đầu mã diện trình lên hai loại binh khí, bọn hắn đều cười trộm, rất quỷ dị. Thường Mộ vạch hồng bố lên liền thấy, cái gì nha! Một bạch sắc chổi lông gà một hắc sắc liên đao. Chỉ có khác là chúng dài hơn một chút. Nhìn tinh xảo hơn một chút.

Lúc này Phán Phán liền nói: “Ban bạch vô thường Hứa Điểm ‘khu hồn phất’ nhất kiện, ban Hắc vô thường Thường Mộ ‘Câu hồn liêm’ nhất kiện”

U a, còn có tên nghe thực hảo. Thường Mộ liếc mắt lên nhìn Diêm Vương, trong lòng mắng: mẹ nó! Nhất định là ngươi cố ý! Vừa rồi còn khen là nam nhân! Không nghĩ tới như vậy tiểu mắt.!

Diêm Vương mặt không thay đổi, nhìn như là đông cứng. Thật sự nhìn không ra trong lòng hắn là có thích hay không.

Nhưng Phán Phán thực rõ ràng, cười đến răng đều lộ: “Ban thưởng nhị kiện binh khí thị binh giới bộ, là do Phán phán ta tự làm a, cho hai ngươi âm dương phiến (quạt âm dương) nhất kiện, nhật hành thiên lý hài (hài ngày đi ngàn dặm) nhị kiện, trợ các ngươi ngày sao có thể trừng ác dương thiện”

Hứa Điểm cùng Thường Mộ tiếp nhận phiếm tử cùng hài tử, vô tình chấp tay nói: “Tạ ân điểm Diêm Vương đại nhân, tạ Thạch đại nhân”

Tiếp theo, một đám người nhảy lên chúc mừng, quay quanh bọn họ, quyết định tới vô thường điện khai yến, vô cùng náo nhiệt.

Vô thường điện nghe nói là do Phán Phán tự tay thiết kế, nơi đây rất lớn cư nhiên lại có một nhĩ phòng (phòng ngủ). Khi Thường Mộ say như chết Hứa Điểm giúp hắn tiến về nội phòng mới phát hiện điểm này. Phán Phán có đôi khi làm việc cũng quá phận.

Thường Mộ rượu vào lại nói năng bậy bạ, đối Hứa Điểm nói : “Tiểu nương, ta hảo yêu ngươi” chốc lát lại nói:

“Điểm nhi, ta vĩnh viễn bên cạnh ngươi….vĩnh viễn bảo hộ ngươi…”

Do hắn say Hứa Điểm cũng không chấp nhất, nghe Thường Mộ nói lời yêu, lại mỉm cười ngọt ngào.

Rốt cuộc đem hắn từ bàn đến giường, Thường Mộ đột nhiên ôm lấy Hứa Điểm đặt dưới thân, hôn hai cái vào hai má, say khướt nói: “Tiểu mỹ nhân, đêm nay ngươi liền theo ta đi!”

Chỉ đơn giản là hai cái hôn, nhưng lại làm cho y cảm thấy đã rớt ra một nữa khí lực. Sợ hãi Hứa Điểm từ bên dưới một cưới đem đồ lãng tử đá xuống “Ngươi cút xuống cho ta”

Thường Mộ lăn xuống giường té trên mặt đất, hư hừ hai tiếng. Sau đó lăn ra ngủ. Nhìn hắn ngủ phía dưới lạnh như băng, có một chút không đành lòng, thật bất đắc dĩ. Dù sao cũng đã ngũ, liền đem hằn lên giường.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Thường Mộ chuyện gì cũng không nhớ. Mặc vào tân quan phục xoay trái rồi xoay phải chiếu vào gương: “Tiểu nương! Ta hảo chứ?”

“Hảo! Cứ như ngày đông lão quạ đen đậu trên cây cũng được bôi đen” Hứa Điểm đem câu hồn lệnh cấp Thường Mộ “Đi thôi! Đi câu hồn!”

Thường Mộ tiếp lấy nó, thất vọng nói: “Không phải hàng yêu a?”

“Ngươi cho là có nhiều như vậy cho ngươi hàng a?”

“Ai…” Thường Mộ xem nội dung, càng thêm thất vọng “Câu hồn liền câu hôn, cũng không nhượng ta đi câu mỹ nữ thiếu phụ gì, lão lại cho ta đi câu dẫn lão nhân, thực bất kính…”

Hứa Điểm liếc mắt, thở phì phì đi ra, bời vì muốn đến chổ Phán Phán, đem trong lòng một chủ ý khác câu dẫn kinh thành đệ nhất danh kỹ về!

Ở Minh Giới ‘Câu’ là ‘Câu hồn’, ‘Dẫn’ là ‘Dẫn đường’. ‘Câu hồn dẫn đường’ liền gọi tắt là ‘Câu dẫn’. Tuy rằng biết rõ ý tứ này, nhưng Hứa Điểm vẫn không cho phép Thường Mộ đi ‘Câu dẫn’ hồn mỹ nữ.

Hai ngươi mang nhật hành thiên lý hài, nháy mắt đã đến nơi.

“Tiểu nương, nơi này trông như rất giàu có!”

“Đúng vậy” Hứa Điểm hơi hơi ngẩng đầu, nhìn tòa nhà lớn. kinh bỉ nói: “Cái này gia chủ đã thú chín lão bà”. Ngữ khí trông giống như lang quân mình thú chín lão bà, mà chính mình lại không được sủng ái.

“Xì” Thường Mộ phun cười, nghĩ gia chủ này nhất định chết thảm!

Quả nhiên, Hứa Điểm tiến vào phòng, nhảy đến trên đầu giường, ngồi xổm bên gối gia chủ, mở ra âm dương phiến. Trước dùng mặt hồng đối với gia chủ quạt.

Gia chủ vẻ mặt rất nhanh đỏ bừng, trán đổ mồ hôi, suy yếu rên: “Nóng a…nóng a…”

Trong phòng bọn lão bà vừa nghe thấy lão gia kêu nóng liền đem chăn lộng ra dùng khăn mặt cấp mặt hắn chà xát. Lúc này đại phu cũng đến, đặt mông ngồi ở đầu giường chuẩn mạch, chỉ chốc lát. Hắn vuốt ra thở dài: “Ai…không được, chuẩn bị hậu sự đi…”

Hứa Điểm lại đổi sang mặt màu đen đối với gia chủ mà quạt, rất nhanh, sắc mặt gia chủ đổi, môi run lên, âm thanh cũng run: “Lạnh….lạnh…a”

Bọn lão bà lại đem chăn bông đắp lên, dùng vài bình nước nóng để vào, lão gia lại kêu nóng.

Chốc nóng, chốc lạnh, lão bà cùng nha hoàn chạy loạn cả phòng. Thường Mộ nhìn đám thiếu phụ lau nước mắt, quả thật đáng thương, liền nói: “Tiểu nương, canh giờ không sai biệt lắm?”

Hứa Điểm nhìn Thường Mộ đồng tình bọn thê thiếp, y lại liều mạng quạt, miệng còn nhắc tới: “Thú chín lão bà! Ta cho ngươi chết không được tử tể!”

Thường Mộ nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ. Cởi bỏ túi gấm trên đai lưng, theo thường lệ bắt đầu vơ vét chút ít xem có thứ gì tốt không. “Mượn gió bẻ măng” vì nhân gian giảm bớt chênh lệch giàu nghèo—như bình hoa nhỏ trước mặt này. Thật sự không sai a….

Đột nhiên một tiểu hài đồng đang họa bên cạnh nói: “Đây là cha yêu thích nhất, cha nói không được di chuyển”

“Nga?” Thường Mộ kinh ngạc, tiểu hài đồng này cư nhiên lại có thông thiên nhãn! Đành phải ngoan ngoãn đem cái bình để lại chổ cũ, hắc hắc ngây ngô cười.

“Ca ca, ngươi vì cái gì lại mang theo liêm đao a?”

“Bởi vì ta là nông dân a, để cắt lúa!”

“Thế còn ca ca trên giường vì cái gì lại cầm chổi lông gà?”

“Bởi vì trên giường có tro bụi a…”

Hứa Điểm còn chưa hành hạ hắn đủ, khả tính canh giơ, nguy rồi! Thu hồi phiếm tử, thu hồn phách gia chủ, hướng ra bên ngoài: “Mộc Nhĩ, bị muộn rồi! Nhanh lên a!”

Nhân gian có câu, ‘Diêm Vương muốn hắn canh ba chết, sẽ không lưu đến canh năm’ kỳ thật còn nửa câu sau—nếu ngươi đến canh năm mới dẫn hắn hồi, một tháng tiền thưởng toàn khấu hết!

Vì thế một hắc một bạch trong phòng liền xông ra ngoài.

Lập tức, trong phòng truyền ra tiếng khóc tang.

Duy tiểu hài đồng lại không khóc, vẫn còn ngồi họa, cửu di hắn khóc đến hai mắt đỏ bừng, đi đến hỏi hắn: “Cửu Bảo, ngươi đang họa cái gì?”

Nam hài vội trả lời: “Nương, vừa rồi có hai ca ca kỳ quái đem cha đi rồi, ta họa hai ca ca a!”

Nhất thời, trong phòng tiếng khóc dừng lại…

Từ nay về sau, trong nhân gian lưu truyền một hắc một bạch quỷ sai Minh Giới, một người tựa tuyết cầm bạch sắc chổi lông gà, một người tựa sơn bôi đen, cầm hắc liêm đao. Vì thế nhân gian gọi họ là Hắc Bạch vô thường.

Nhưng vì hài tử kia họa không giống, hậu thế luôn thay đổi bức họa là dựa theo phỏng đoán của các họa giả, không hề biểu hiện được hắc vô thường anh tuấn tiêu sái, bạch vô thương kiều diễm tú lệ.

Vĩ thanh Hỏa Vân sơn. Hồ Hữu đứng trong mật động, nhìn thiếu niên tại thủy tinh cầu đang lớn dần.

Đã bao nhiêu năm, linh hồn trọng yếu của pháp thuật cũng có chút tiến triển, nhưng hiện tại lại không biết trước đến khi nào mới trưởng thành. Theo như Hồ Hữu, nếu hắn không có tin tưởng hẳn đã thất bại. Hơn nữa điểm lo lắng đây là… Thiến niên tại Thủy tinh cầu hình dạng từng bước từng bước biến hóa. Tóc trắng tựa Tuyết Cầu, khuôn mặt có chút thay đổi, chân mày giống A Lạc, miệng mũi giống Tuyết Cầu, này rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Tương lai phát sinh sự tình gì?

“Ca ca, người đang lo lắng cái gì?”

“Không có lo lắng…ta chỉ là nghĩ ngươi tới khi nào mới phát dục. Ngươi trưởng thành tốc độ thật sự quá chậm.”. Hồ Hữu nhìn một cái khác ngoài thủy tinh cầu- Hồ Tả đây cũng là một điều bí ẩn. Tiểu tả đã muốn trưởng thành làm một hồ ly dị nhi. Từ xa nhìn lại còn tưởng tiểu trư phấn hồng, bộ lông thưa thớt cũng bắt đầu dài ra. Nhưng đạt tới trình độ tài năng phá kiển như thế nào thì không thể biết được. Hồ Hữu thật lo lắng đợi không được đến ngày đó.

Mang nặng tâm sự trong lòng, Hồ Hữu đi thong thả trở về tiểu ốc của mình ngay đỉnh núi. Ban đêm, biên bức (con dơi) đưa tới một phong thơ, mở ra vừa thấy là đồ đệ Mộc Nhĩ: “Sư phụ, gần nhất khỏe? Không lọt vào cái gì trời phạt? Mộc Nhĩ rất nhớ người, viết phong thư hướng người nói về sự tình gần nhất. Gia ta quả nhiên bị trời phạt. Hiện cả nhà tất cả đều ở Minh Giới. Kỳ thật ta cảm thấy Minh Giới cũng rất tốt. Nơi đây tự như đại thành dương gian, rất phồn hoa, cửa hàng, đổ phường, ngay cả kỹ viện cũng có—chính là nơi đây nữ nhân đều là ở dương gian làm đều việc ác.

Ta hiện tại ở Minh Giới làm Hắc vô thường, trở thành chính thần, ân! Rất oai phong nga? Ta muốn trở về khoe với ngươi một phen, nhưng đáng tiếc ta nghĩ Minh Giới còn để ý đến chuyện ngươi đổi duyên mệnh, cho nên ta tạm thời không đến Hỏa Vân sơn gặp ngươi. Chờ qua vài năm, mọi chuyện phai nhạt, ta lại ở Minh Giới giữ chức vụ trọng yếu, ta nhất định trở về bái tại ơn dưỡng dục của người – sư phụ.

Mặc khác, ta cũng đã tìm được tiểu nương, chính là bức họa ta treo đầu giường – Hứa Điểm, còn nhớ không? Y hiện tại là Bạch vô thường, là cộng sự cùng ta, cùng ta mỗi ngày đùa giỡn, ta đang cố gắng truy cầu hắn, nước chảy thành sông. Sư phụ người cũng cố lên a! Tìm một sư nương xinh đẹp đi, có ái nhân thực dễ chịu nga!

Đắm chìm trong cuộc sống hạnh phúc, mặc khác: làm phiền sư phụ trả chút thù lao cho biên bức tiểu ca – một trăm con muỗi chích. Mộc Nhĩ bận quá, Minh Giới lại không có muỗi, cho nên làm phiền sư phụ”

Hồ Hữu xem xong toàn bộ, ngẩng đầu nhìn biên bức ngoài khung cửa sổ “một trăm muỗi chích?” biên bức phẩy phẩy cánh đáp lại.

Hồ Hữu lộng mi, nghiêm trang nói: “Tiểu huynh đệ, ta bên đây cũng có một phong thư hồi âm muốn đưa cho người vừa rồi, ngươi giúp ta đưa trở về, ta cùng hắn sẽ cấp cho ngươi hai trăm muỗi chích, có thể chứ? Hắn là Minh Giới hắc vô thường, sẽ không thất hứa!”

Biên bức thực đơn thuần, không hoài nghi, gật gật đầu. Tựa hồ còn phi thường vui vẻ. Vì thế Hồ Hữu huy bút viết xuống: “Vi sư tốt lắm, không cần lo lắng. Vĩnh bất tương kiến thậm giai. Mặc khác: đưa cho biên bức huynh hai trăm muỗi chích”

Viết xong, trịnh trọng đưa cho biên bức: “Rất trọng yếu, tràm ngàn đừng để mất” biên bức gật gật đầu, vỗ cánh, mang thư trở về.

Biết được Mộc Nhĩ hiện tại cuộc sống thực vui vẻ, này có thể là cho Hồ Hữu cảm thấy vui vẻ cười. Nhưng sau khi cười, rất nhanh liền mất. Trời phạt, cái gì gọi là trời phạt?

Gần hai tháng nay thiên đình không ngừng cho người xuống chiên an, nói là nhìn trúng Hồ Hữu tài năng, muốn hắn lên trời. Kỳ thật là muốn đem yêu quái có năng lực gây sóng gió cho hạ giờ toàn bộ thu đi. Bớt đi chút tai họa ngày sau.

Đối với nơi đó, căm thù đến tận xương tủy. Thân lại có trọng trách Hồ Hữu như thế nào đáp ứng. Nhưng vẫn là không có biện pháp. Lần trước đã làm bọn họ tức giận, ám chỉ nếu không quy hàng sẽ dùng biện pháp tối cực đoan miễn trừ hậu hoạn.

Này có tính là trời phạt?

Vì để ngừa vạn nhất, Hồ Hữa hai ngày này vội đem những thứ nghiên cứu về linh hồn sống lại pháp thuật ghi chép lại một khối đá cuội. Hy vọng sẽ có người hữu duyên nhặt được nó, hoàn thành pháp thuật này, Mà chính hắn, cũng sẽ cố gắng để cái kia có thể kế túc trên nhân gian, sẽ không dễ dàng buông tha nghiên cứu.

Thừa dịp đêm tối, Hồ Hữu đi ra ngoài, đem đã cuội lăn xuống núi, nó sẽ tới nơi nào chính mình cũng không biết. Hết thảy là duyên!

Đang lúc chuẩn bị về nghỉ ngơi, một đạo minh quang xẹt qua, đánh thật mạnh vào đỉnh núi, làm cho Hỏa Vân sơn chấn động, bách thú sợ hãi kêu vang, thiên điểu bay tán loạn.

“Là vật gì?” Hồ Hữu đứng vững gót chân vội vàng đuổi đến, cách nơi đó càng ngày càng gần, hắn cước bộ càng ngày càng chậm. Sau đó hoàn toàn đình chỉ. Ánh sáng nơi đó, dần dần hiện ra một người, có điểm xa lạ nhưng cảm giác quen thuộc…

“Ngươi chính là Hỏa Vân sơn Hồ Hữu?” Hồ Hữu gắt gao theo dõi hắn, đúng vậy. Đây chính là người đã giết chết A Lạc, gián tiếp hại chết Tuyết Cầu – Dương Tiễn.

Phẫn nỗ trong nháy mắt dâng lên trong lòng, lại trong nháy đem toàn bộ lạnh lùng dấu đi. Ôn nhu trả lời, hoa hoa phong nhã: “Ân! Tại hại chính là Hồ Hữu. Xem ngày tam mục thần nhã, chắc là nhị lang thần tiếng tăm lừng lẫy Dương Tiễn?”.

Đánh không lại hắn, cần gì phải cứng rắn? Lúc này vẻ mặt mỉm cười của Hồ Hữu nhưng trong lòng chỉ có hai chữ: “Giết hắn”

Dương Tiễn đánh giá người trước mặt, hảo trong suốt, hảo thuần khiết. Ngọc Đế nói cho hắn cơ hội cuối cùng, nếu hắn không quy thuận lập tức giết hắn. Giết hắn, kia không phải rất đáng tiếc? Chỉ cần dẫn hắn đi: “Ta là nhị lang thần Dương Tiễn, theo lệnh Ngọc Đế đến chiêu ngươi lên thiên giới. Hôm nay ý của ngươi thế nào?”

Hồ Hữu cười nói: “Ta là đi thiên đình có thể làm gì?” “Nay…ta cái gì cũng không biết” “Kia..ta có thể ở lại bên ngài không?” “Ngô?”

“Ta nghĩ có thể ở lại bên cạnh người sùng bái, ta từ trước đã sùng bái ngài rồi!” Hồ Hữu cúi đầu, mặt hơi đỏ một chút: “Ta có thể vì ngài nấu cơm, ta thực hội biết nấu cơm”

“Cái này, ta hết sức là được, vậy ngươi đồng ý theo ta đi thiên giới?” dù sao đáp ứng trước rồi tính sau, có thể không đại khái sát giới.

“Ân!” Hồ Hữu gật đầu, xoay người vào nhà, xuất ra một bức họa, đó là bức họa Dương Tiễn. “Ngươi họa ta?”

“Ân!” Hồ Hữu lại gật đầu, “Ở nhị lang thần miếu nhìn pho tượng của ngài mà họa. Đáng tiếc không giống, ngài anh tuấn hơn…”

“Ha ha, ta cảm thấy rất giống! Cho tới bây giờ không có người họa ta giống đâu, có thể tặng cho ta không?” Dương Tiễn cư nhiên nở nụ cười. Hồ Hữu đang nhiên lập ứng đáp ứng.

Họa đương nhiên là giống, vì nhắc nhở chính mình cứu A Lạc cùng Tuyết Cầu nhắc nhở chính mình báo thù. Không nghĩ tới lại có công dụng này. Dương Tiễn cười đến vui vẻ, Hồ Hữu cũng cười theo.

Vì thế đêm này, Hồ Hữu ly khai Hỏa Vân sơn, đến nơi A Lạc từng trãi qua, nơi Tuyết Cầu chịu tội…

Mật động, một trận làm rung chuyển đất trời vừa rồi, làm cho thủy tinh cầu chứa thiếu niên bên trong phá vỡ, nước trong chảy ra, thiếu niên té xuống mặt đất không nhúc nhích. Hồ tả kêu to không ổn, nhưng mặc hắn như thế nào gọi, ca ca cũng không phản ứng.

Lo lắng đợi bình minh lên, xem chuyện gì xảy ra, thiếu niên chậm rãi mở mắt, từ từ đứng lên, miệng lẩm bẩm: “A Lạc…Cầu Cầu…”

“Trời ạ! Tại sao lại có thể như vậy? Ca, ngươi mau tới a!”

Hồ Hữu vẫn như trước không xuất hiện, Hồ Tả lo lắng! Vì hắn còn chưa nhìn rõ những thứ trước mắt, chỉ có thể cảm giác người kia dần dần đi ra ngoài: “Uy! Ngươi muốn đi đâu! Uy! Ngươi đừng đi a!”

Trên người chỉ có nhất kiện trường bào bị hỏng, thiếu niên dựa theo ánh sáng mà đi tới, đầu rất đau, tư duy một mảnh hỗn loạn, bất đồng bóng người cứ từ từ xuất hiện trong đầu. Đỡ lấy vách tường, từng bước đi ra ngoài.

Ai…ta là ai..

————–

Phiên ngoại hoàng tuyền hữu bạn

Bàn đào thịnh hội, chúng tiên vân tập

Lần này tại đại hội bàn đào mọi người thảo luận chỉ xoay quanh người, tiếp quản Minh Giới từ tay Tây Vương Mẫu Tương Tử Văn. Đương nhiên, hiện tại gọi hắn là –Diêm La Vương.

Minh giới cái kia địa phương quỷ quái suốt này tiếng khóc kêu gào thảm thiết, chướng khí mù mịt, nào có như Thiên giới xuân xoa thu nguyệt, tiên nhạc phiêu phiêu? Huống chi Minh Giới công việc không sinh thì tử. Phàm nhân sinh tử ở trong mắt thần tiên, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, phản phản phúc phúc chính là như vậy một hồi sự, ở đàng kia làm việc chính là trùng lắp vào nhau, việc vặt một đống, phiền muốn chết, chết lại không chết được, là thần tiên cũng không chịu đi vào trong đó. Vì thế chúng tiên liên can lòng dạ hẹp hòi và cam đoan lợi ích chính mình, thông đồng nhất trí hướng Tây vương mẫu thôi thúc Tương Tử Văn, nguyên nhân thứ nhất, người này biểu tình băng lãnh, bất cẩu ngôn tiếu (nói năng thận trọng),bề ngoài có thể trấn được chúng quỷ; Nguyên nhân thứ hai, người này xưa nay thiết diện vô tư, hành sự luôn nghiêm túc có trách nhiện, phóng hắn hạ giới tuyệt đối sẽ không làm cái gì câu bằng kết đảng sau lưng, hỗn sự như thú thê, sinh tử; Nguyên nhân thứ ba, hắn thích mặc hắc y, thích hợp với nơi ấy

Mọi người ngươi một lý do, ta một lý do, nói xong Tây Vương Mẫu cũng cho rằng Tương Tử Văn có thể đem hỗn loạn Minh Giới quản lý gọn gàng ngăn nắp, tin tưởng thế gian yêu ma quỷ thần hỗn tạp trạng thái cũng có thể được đến nhất định thu liễm, liền chuẩn người này tiếp quản Minh Giới.

Việc này đã định, mọi người đều khen Tây Vương mẫu tuệ nhãn thức anh tài! Tây Vương Mẫu bị khen đến kinh người, mở ra ngọc khẩu “Ta đây sẽ tuyển một quan văn tại thượng giới đi Minh Giới làm tổng phán quan, cũng giúp đỡ cho Tử Văn. Các vị ái khanh thấy ai thích hợp a?”

Này vấn đề vừa ra, mọi người phải do rượu sai, nói đúng là trí nhớ suy yếu, nếu không liền đàm luận đều tự chức trách cương vị là cỡ nào trọng yếu, nhất khắc nhất khắc là không thể thiếu chính mình.

Tương Tử Văn gặp đủ loại người, đứng dậy rời đi, một đi đến đào viên thưởng hoa.

Hắn đứng ở đào viên, ngơ ngác nhìn đào trước mắt.

Kỳ thật xuống hạ giới làm Diêm Vương chính là mong muốn của chính mình, không muốn hằng ngày đều cùng đàm luận với đám văn không khác gì phế vật kia, đem sự tình vừng vàng trong lòng mà bước ra, chính là hi vọng không xuất hiện nhiều, không thể kiềm chế tình trạng, cho tới cuối cùng không thể thu thập mà chật vật chạy trở về thiên đình……

Từ xa tiếng các tiên nữ tranh cãi ầm ĩ đang tiến đến đào viên, phía trước còn có hai cái đầu, tựa còn có hai tiểu đồng, thân hồng y, bị các tiên nữ đuổi bắt.

“Tiểu Khanh khanh, tiểu Quang Quang! Lại đây ăn đào a!”

“Khanh Khanh, ngươi đừng trốn nha! Tỷ Tỷ cho đầu ngươi đội hoa đào, rất đẹp!”

“Ha ha a…các ngươi hảo đáng yêu nga!”

Hảo sảo! (ầm ĩ)

Tương Tử Văn khẽ thở dài, dời bước, tựa vào tàng cây nhắm mắt dưỡng thần.

Sau một lát, hắn cảm giác có cái gì chui vào y bào, cúi đầu vén vạt áo vừa thấy, một tiểu đồng hồng y chui giữa hai chân cười ngây ngô “Ha ha, có thể hay không cho ta trốn một chút?”

“Ân” Tương Tử Văn tuy rằng nói ‘ân’ nhưng tay vẫn cầm vạt áo nhìn tiểu đồng đáng yêu.

“Ngươi…cũng không thể buông vạt sao, mục thị tiền phường?” (mắt nhìn phía trước)

“Ân” lần lày hắn buông vạt áo, ngơ ngác nhìn về phía trước.

Chỉ chốc lát, một đám tiên nữ tìm đến, nhìn đến đen tuyền Tương Tử Văn đầu tiên là sửng sốt. Bất quá rất nhanh liền vui cười: “Tử Văn a, có hay không nhìn thấy một tiểu đồng hồng y đáng yêu qua đây?”

“Không có” Tương Tử Văn cũng không xem câu hỏi của tiên nữ, liền mục thị phương xa trả lời.

“Cảm tạ, chúng ta đi nơi khác tìm…” tiên nữ tỷ tỷ phẩn nộ ly khai, lúc gần đi còn nói hưu nói vượn một phen.

“Kia tuấn tú đương nhiên tuấn tú, đáng tiếc là một hảo ngốc nga, nghe nói ngay cả cười còn không cười….”

“Chính bời vì ngốc, cho nên mới đến hoàng tuyền đấy, thật đáng thương…”

Sau khi các tiên nữ rời xa, hồng y tiểu đồng, theo từ y bào Tương Tử Văn chui ra: “Hô…rốt cuộc đi rồi!” xoa xoa lấy thái dương, ngẩng đầu nhìn Tương Tử Văn. “Cảm tạ ngươi a!”

“Không cần tạ ơn!”

“Ngươi là người chưởng quản Minh Giới Tương Tử Văn?”

“Ân”

Thạch Khanh nhìn thân ảnh cao lớn ấy, đô đô miệng: “Ngươi cũng không thể ngồi xổm xuống nói chuyện? Ta ngưỡng cổ hảo đau”

“Ân, hảo”

Tương Tử Văn rõ ràng ngồi xếp bằng tại trên mặt đất, tiểu gia hỏa này.. lập tức lên đùi hắn làm ghế, đặt mông cọ lên: “Hắc hắc…ta gọi là Thạch Khanh, là môn sinh nguyệt lão, ở nguyệt cung phụ trách nhân duyên. Mỗi lần tới này, tiên gia hộ tụ, liền bị các tiên nữ tỷ tỷ niết cho chết khiếp, hảo đáng ghét…”

Tương Tử Văn nghe Thạch Khanh nói chuyên, xoa xoa tiểu đầu hắn, cư nhiên cười nói: “Ha ha, ngươi trông như tiểu thanh đậu (đậu nành) , lại thật nộn!”

Thiên a, ‘đại đầu gỗ’ trong truyền thuyết lại có thể cười! Hơn nữa, riêng Thạch Khanh thấy hắn cười lên thực đẹp! Thực thân thiết! Vì thế hắn lại cọ vài cái, lui tiến vào trong lòng Tử Văn tiếp tục cười ngây ngô…cười cười, liền ngủ….

Xem ra tiểu đậu nành ngoạn mệt…Tương Tử Văn vung tay áo, dùng tay áo thật to che khuất Thạch Khanh đang ngủ trong lòng, ôm hắn và tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

“Khanh Khanh, ngươi tỉnh ngươi tỉnh a, Khanh Khanh!”

Trong lúc ngủ mơ, Thạch Khanh nghe được ai gọi hắn, mở to mắt thấy sư huynh Việt Quang “Chuyện gì a?”

“Hội bàn đào đã xong, chúng ta trở về nguyệt cung, ngươi như thế nào lại ngủ với người này?” Việt Quang vừa nói, vừa xem xét Tương Tử Văn, sợ đánh thức hắn.

“Ân…hảo” Thạch Khanh nhìn người đang tựa vào táng cây ngủ say, liền đem chân đi xuống. Thạch Khanh còn muốn hướng miệng đang chảy nước bọt của Tử Văn mà chà xát, còn chưa kịp làm, Việt Quang liền lôi kéo hắn như chạy….

Việt quang một bên chạy một bên tản ra mùi hương, xem ra hôm nay hắn lại cọ không ít dầu. Thiên đình tiên đồng môn, tuy rằng bộ dạng như là tiểu hài tử bồn năm tuổi, nhưng thật ra niên kỷ hẳn khá lớn, mọi đồng tử trong lòng đều biết rõ điều này…… Việt Quang thích nhất ở nữ nhân ngoạn, nhưng Thạch Khanh không thích, hắn tình nguyện im lặng ở lại nguyệt cung đọc sách, bất quá mỗi lần tụ hội, làm sư huynh chung quy cũng không quên đem đáng yêu tiểu sư đệ kéo ra ngoài, bởi vì Thạch Khanh có khả năng hấp dẫn các tỷ tỷ yêu thương

Hôm nay sau khi cùng Tương Tử Văn gặp mặt Thạch Khanh trong lòng nhớ kỹ cảm giác ấm áp khi trong lòng ngực hắn. Nhìn các đồng môn nơi nguyệt cung, nếu lão thì là lão hồ đồ, tiểu hóa ra là tiểu lưu manh, đặc biệt là Việt Quang so Tương Tử Văn có vẻ thấp hơn, Thạch Khanh nghĩ một cách chững chạc, trầm mặc ít lời tương tử văn thật sự là hảo mạnh mẽ. Hắn tâm tính tốt, hảo trung thực, lại có vẻ anh tuấn. Vì thế, ba ngày sau, Thạch Khanh đưa ra một quyết định khiến cho cả nguyệt cung phải kiếp sợ….

Minh giới

Vừa mới nghênh đón tân Diêm La Vương, lập tức nghênh đón Tân Tổng Phán Quan, Minh Giới từ lão lão đến tiểu tiểu đều tại Diêm Vương điện vì vị Phán Quan đại nhân mà đón gió.

Diêm Vương thần tình đầy nghiêm tuấn, chậm rãi vuốt chòm râu thật dài. Mọi người đều cảm thấy thiên đình phái tới Diêm Vương diện mạo hiên ngang, lão luyện thận trọng, một ánh mắt liền đủ để trấn trụ một đám ác quỷ! Nói vậy lần này tuyển đến Phán Quan cũng sẽ không sai lệch đi, nhất định là thượng điểm niên kỷ (lớn tuổi), nhã nhặn hữu lễ, nho giả phong phạm, còn có một thứ đại biểu cho trí tuệ chình là sơn dương tu (tu = râu). Nào ngờ người tới triệt để phá vỡ Phán Quan hình tượng, mĩ tuấn đến chúng quỷ chấn động, toàn bộ đều mở to mắt mà nhìn chằm chằm Phán Quan. Hắn mỉm cười một cái, Diêm Vương điện sàn liền nhiễu đầy nước bọt. Này Tây Vương Mẫu rốt cuộc là cho Diêm Vương Phán Quan hay là xứng lão bà a?

Tương Tử Văn đi xuống phía dưới, Thạch Khanh đón nhận. Theo lý, Phán Quan phải tham bái Diêm Vương, nhưng này tiểu mỹ nhân Phán Quan cư nhiên nhìn thấy Diêm Vương lại ngây cả người, chỉ vào hắn nói: “Ngươi..ngươi…”

“Ta cái gì?’

“Của ngươi…”

“Của ta?”

“Râu của ngươi…”

“Râu của ta?”

Thạch Khanh nhìn chằm chằm vào râu của Tương Tử Văn, buồn bực như thế nào mới có vài ngày hắn liền như vậy để râu? Quên đi, vẫn là tái vấn trước, sửa lại y phục, nuốt khẩu nước bọt, bái nói: “Hạ quan Thạch Khanh tham kiến Diêm Vương đại nhân”

“Thạch Khanh?”

“Ân”

Thạch Khanh không phải tiểu tử tại hội bàn đào gặp mặt sao? Tương Tử Văn thấy có điểm kỳ quái, xem bộ dáng vị Thạch Khanh. Tựa hồ là tiểu thanh đậu đáng yêu lớn lên. Đặc biệt tại mi tâm tiểu điểm đỏ. Đây là dấu hiệu nguyệt cung. Nhưng là…Tây Vương Mẫu như thế nào lại cho người nguyệt cung tới Minh Giới? Không thể nào!

Gặp vẻ mặt nghi hoặc, Thạch Khanh nhỏ giọng nói: “Ta chính là cái kia tiểu thanh đậu a!”

“A? Ngươi thật là tiểu thanh đậu!”

Những lời nói này quả thật quá lờn! làm mọi người dài cổ tò mò nhìn chằm chằm Diêm Phán hai người, chỉ cần dùng mắt cũng có thể nhìn ra điểm kỳ quái.

Tương Tử Văn ý thức được có gì không nên nói. Làm ra vẻ thanh thanh cổ họng. Mời Thạch Khanh đến tửu yến

Người chung quanh liền vây lên xưng Thạch Khanh “Thạch đại nhân”, nhân tiện xem chút nhan sắc mỹ nhân.

Từ tiểu đồng biến thành Phán Quan Minh Giới. Không bao giờ dùng ngửa đầu nói chuyện với người khác, đương nhiên mừng không rõ phương hướng, chưa đi được bước nào đã bị sẫy, ngã thật mạnh xuống, liền nắm lấy cái gì, chờ khi phát hiện thì trong tay chính là một hắc sắc…râu, lúc này mới biết được đã gây họa.

Tương Tử Văn mặt không chút thay đổi nhìn thượng Thạch Khanh, Thạch Khanh vẻ mặt xấu hổ nhìn Tương Tử Văn…… Nguyên lai, đây là râu giả.

Minh giới chúng quỷ không ai dám tiến lên dù là một chút, đều kinh ngạc nhìn chòm râu vô tội. Vẫn là ngưu đầu mã diện tư cách lão đại, tiếp đón Diêm Phán nhị vị đại nhân nhanh đến yến tiệc, mọi người thế này mới chậm rãi lại lần nữa xuất phát.

Thạch Khanh cầm râu giả trong tay, trong lòng lo lắng bất an, nhét vào tay áo. Thẳng đến khi yến tiệc kết thúc, Tương Tử Văn đưa Thạch Khanh đến chổ ở, Thạch Khanh lấy năng lực hỏi hăn: “Để làm chi chòm râu?”

“Thái Thượng Lão Quân nói. Ngoài miệng vô mao, làm việc bất lao. Hắn sợ ta đến đây không trấn được thủ hạ, cho nên cho ta chòm râu giả này…”

Nguyên lai là như vậy. “Kia…kia hôm nay…”thật sự xin lỗi…

“Quên đi, cũng không quan hệ.” Tương Tử Văn cũng không nói gì, chuyển hướng hỏi ngược lại Thạch Khanh, “Ngươi như thế nào lại lớn thế này?”

“Úc, này a, bởi vì ta chủ động đến Minh Qiới đảm nhiệm Phán Quan, cho nên Tây Vương Mẫu xem qua ta, cho ta một đại thân thể! Thế nào? Rất tuyệt?”

Thạch Khanh nói đắc ý chuyển qua một vòng, nào ngờ Tương Tử Văn bình luận nói:

“Thanh đậu quả lớn nhìn qua vẫn là rất nộn”

“Ta đến hoàng tuyền cùng ngươi, ngươi còn chê ta nộn!?” thật sự không biết tốt xấu.

“Ta nói là sự thật”

Ngẫm lại Tương Tử Văn cũng không nói dối, cũng sẽ không nói tốt, tính hắn là thế. Thạch Khanh cũng không cùng hắn so đo.

Mang Theo Thạch Khanh dạo một vòng tại viện tử, Tương Tử Văn thật có lỗi nói“Thời gian gấp quá, liền an bài viện tử này cho ngươi, vài ngày sau rảnh, sẽ hảo hảo sửa một chút”

“Không cần, không cần, ta cảm thấy như vậy là đủ rồi”

Thạch Khanh vui vẻ chạy tới chạy lui, ở trong mắt Tương Tử Văn, hắn vẫn là tiểu hài tử ngày đó chui dưới y bào mình. Chính là tiểu tử này nhìn qua quả là khiến người yêu….

Trước khi Tương Tử Văn đi, Thạch Khanh liền đem chòm râu trả lại, còn có cười cười xấu hổ. Tương Tử Văn trở lại tẩm cư chính mình, mới phát hiện chòm râu không biết từ khi nào, bị Thạch Khanh biến thành biếm tóc….kế tiếp, hai người rất nhanh liền nhập đầu vào công việc. Minh Giới trạng thái hỗn loạn, Tương Tử Văn nhất định sắp xếp lại. Chuyện tình Minh Giới rơi vào tay nguyệt cung, đến tay Việt Quang, tin tức này làm hắn không an phận! bởi vì hắn nghe người ta nói, Pinh Giới Phán Quan là đại mỹ nhân. Tiểu đậu nành giống như Thạch Khanh như thế nào lại trở thành đại mỹ nhân!?

Liền theo sự tình này, hắn hấp tấp đuổi đến Minh Giới.

Kết quả, ngẩng đầu nhìn Thạch Khanh, choáng váng.

“Sư huynh, ngươi tới xem ta?”

“ Ân”

Thạch Khanh ngồi xổm xuống “ Gần nhất ngươi có khỏe không?”

“Ân..”

“Đến, đến tiểu viện của ta ngồi đi” tiếp theo, Thạch Khanh gọi một quỷ sai: “Giúp ta chuẩn bị điểm tâm cùng trà”

“ Ân, Thạch đại nhân, lập tức có ngay” quỷ sai cung kính lui ra, hoàn toàn đem Thạch Khanh trở thành một đại nhân vật đáng tôn kính.

Ghen tị chính là như vậy phát sinh. Đương Việt Quang nhìn thanh niên là tiểu Thạch Khanh, thấy hắn đem kim linh tại trên tay cùng chân xuất ra nói: “Ta không mang được, tặng cho ngươi!”Việt Quang bỏ lại điểm tâm mà đi…

Minh Giời nhìn không thấy ánh trăng, Thạch Khanh nhìn bóng sư huynh trong lòng có chút phiền muộn…sư huynh có phải hay không chán ghét ta?

Vừa vặn, Tương Tử Văn đến: “Thạch Khanh, ngươi đang làm gì?”

“Ta muốn xem ánh trăng”

Nguyên lại là tưởng “gia”…Tương Tử Văn lúc này mới ý thức được, tiểu hài tử đáng yêu ly khai nhà lâu lắm, hẳn là có ít nhiều cho hắn một ít ấm áp cùng quan tâm. Vì thế sai người đem tiểu viện của Thạch Khanh một lần nữa tu sửa, phía trước vài cây hoa quyệt quế, đề khắc Lãng Nguyệt cư, còn làm một ánh trăng vĩnh viễn đọng ở bầu trời Minh Giới. Đáng yêu nhất chính là, hắn dùng pháp thuật làm trong phòng Thạch Khanh thành một nơi dị giới, nhượng Thạch Khanh tưởng niệm lam sắc mây trắng hoa tươi mọi thời điểm, mà đi vào đó nghỉ ngơi.

Thạch Khanh thực cảm động, càng ngày càng thích vẻ ngoài lạnh lùng của Diêm La Vương, thường thường cũng không có việc gì liền dính bên người hắn.

Hai mươi năm sau, Tương Tử Văn chậm rãi hình thành một loại suy nghĩ: Khanh Khanh hẳn là “lớn lên”? Hẳn là có thể yêu…

Chính là, ai cũng không nói ra, liền vẫn duy trì trên dưới quan hệ vô cùng ái muội!

Bất quá, người bên ngoài xem vào, Diêm Vương cùng Phán Quan đã sớm là một đôi “ lão phu lão thê”, hai người thường thường thân mật cùng một chỗ. Nếu nói bọn họ không có gì, quỷ cũng không tin tưởng.

Về phần dương gian truyền thuyết U Minh, cho tới bây giờ đều không có Tổng Phán Quan này, nhưng có một vị Văn Tĩnh mỹ lệ Diêm Vương nương nương, xung quanh nương nương này, tư tưởng thật phong phú mọi người biên ra nhiều chuyện xưa cổ quái. Về phần “nương nương” là ai, mọi người trong lòng biết rõ.

Xem tiếp: Quyển 2 - Chương 1-1