Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Người Đẹp Trả Thù Chương 24: Bác Sĩ Tâm Lí (1)

Chương trước: Chương 23



Ánh nắng đã tràn ngập trong căn nhà nhưng đứa trẻ sơ sinh vẫn say giấc nồng.

Thẩm Thiếp nhìn khuôn mặt trắng hồng của con gái, không kìm được cúi xuống thơm nó. Cô bé cảm nhận được hành động thương yêu của mẹ, ngủ mà vẫn động đậy cái miệng, giống như đang cười vậy.

Thẩm Thiếp dịu dàng nhìn cô con gái nhỏ xíu đáng yêu của mình, rồi vui vẻ cất tiếng hát yêu đời.

Đúng là có đi đâu về đâu thì nhà mình vẫn là tốt nhất. Cho dù điều kiện trong bệnh viện tốt hơn nhiều nhưng Thẩm Thiếp vẫn cảm thấy xa lạ. Ở nhà cô có cảm giác gần gũi, ấm cúng, dường như không khí cô hít thở cũng khiến cô cảm thấy thư giãn, dễ chịu vô cùng.

Cô đi lại nhẹ nhàng trong phòng ngủ. Nhìn vào chiếc gương thay quần áo rồi ngắm sự thay đổi của mình - bà mẹ trẻ.

Màu vàng nhạt của bộ quần áo trên mình càng làm nổi bật nước da trắng sáng, mịn màng của cô. Dáng vẻ vụng về, to mập trước khi sinh đã biến mất, cái eo đẹp mê hồn của cô đã trở lại. Trước khi mang bầu, Thẩm Thiếp hơi gầy nhưng giờ đây, sau khi được tẩm bổ trong quá trình mang thai đã khiến cơ thể cô đầy đặn hẳn lên. Với dáng vẻ như bây giờ, rất khó nhận ra cô đã làm mẹ, thế nhưng cả con người cô toát lên vẻ dịu dàng của người làm mẹ khiến cô càng nữ tính, quyến rũ hơn bao giờ hết. Điều này khiến cô hết sức bất ngờ, cô mơ tưởng tới thời điểm hết tháng ở cữ lại có thể mặc được những bộ quần áo thời trang rồi đi dạo trên phố hẳn nhiều người phải liếc mắt ngắm nhìn.

Ý nghĩ này khiến cô cảm thấy bị ức chế. Tuy Thẩm Thiếp thuộc típ phụ nữ hiện đại nhưng sau khi đọc những sách báo liên quan tới sức khoẻ của sản phụ, cô nhận thấy việc kiêng kỵ quá mức trong thời kỳ ở cữ của những phụ nữ thời xưa thực sự rất sai lầm. Trong tháng đầu tiên sau khi sinh, phụ nữ nên tắm rửa, gội đầu, đánh răng, chải đầu, vận động hợp lí, thậm chí còn cho phép thực hiện một số hoạt động ngoài trời thích hợp. Nhưng cô vẫn biết rằng trong lúc này cơ thể còn rất yếu nên cẩn thận dưỡng sức.

Chính vì vậy, trong tháng ở cữ tốt nhất nên ở nhà. Chồng cô mới sáng ra đã đi làm, anh là cán bộ chủ chốt của công ty, sự nghiệp đang ở đỉnh cao. Mẹ cô vừa ra ngoài đi chợ, do vậy ngoài đứa con đang say giấc nồng ra thì chỉ có mình cô ở nhà.

Cô chán chường bước ra phòng khách, vừa nhìn thấy cuốn tạp chí Bà mẹ và trẻ sơ sinh tháng trước đang đặt trên bàn uống nước - cuốn tạp chí này đã được cô đặt trước nửa năm rồi. Cô bỗng nhớ ra cuốn tạp chí tháng này có lẽ cũng đã tới kỳ rồi nên vội vàng vớ lấy chìa khoá hòm thư rồi mở hòm thư trước cửa nhà. Quả nhiên có một phong bì thư cỡ giấy A4 ở bên trong.

Lại trở về phòng, cô ngồi thoải mái trên giường bóc chiếc phong bì lớn rồi lôi ra quyển tạp chí Bà mẹ và trẻ sơ sinh số mới nhất ra. Cô thấy cảm giác giở quyển tạp chí khác hẳn khi xưa. Lần đầu tiên cô được giở quyển tạp chí rồi bước vào thế giới bà mẹ và trẻ sơ sinh thần kỳ với tư cách là bà mẹ trẻ chứ không phải là sản phụ sắp làm mẹ nữa.

Ngoài bìa là bức ảnh lớn của một đứa bé, có lẽ nó mới chỉ sáu tháng tuổi, nhưng nó đang nhoẻn cười rất nghịch ngợm, bên khoé miệng còn rớt một giọt rãi trong suốt như thuỷ tinh. Bất giác cô lại ngắm con gái của mình rồi tự hỏi không biết tới khi nào nó mới lớn được như đứa trẻ trên bìa tạp chí này nhỉ?

Cô có thói quen chậm rãi lần giở từng trang tạp chí rồi đưa mắt xem qua nội dung sau đó mới đọc kỹ lại.

Quyển tạp chí được in rất tinh tế. Bên trong có rất nhiều bức hình màu lớn, nói chung đều là hình của những đứa bé xinh xắn rất bắt mắt. Khi sắp làm mẹ, Thẩm Thiếp rất hay xem những bức hình này, bởi đây là một trong những phương pháp giáo dục thai nhi rất tốt.

Cô hồ hởi giở quyển tạp chí. Trong lúc giở cô có cảm giác giống như đang dạo bước trên thiên đường thì bỗng nhiên xuất hiện một con quỷ dữ, cô đã bị con quỷ dữ này khiến cho hồn bay phách lạc.

Cô sợ hãi vứt quyển tạp chí theo bản năng, quyển tạp chí bị tung lên rất cao, nó bay trong không trung hồi lâu rồi rơi bịch xuống đất. Thế nhưng dường như nó bị niệm chú vậy nên nó lại rơi ngay xuống nền nhà và lại mở ra đúng cái trang có bức hình dáng sợ mà cô vừa xem.

Thẩm Thiếp ngước mắt hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã vật từ trên giường xuống đất. Con gái cô đang ngủ ngon lành trong nôi cũng giật mình oà khóc sau tiếng thét của mẹ.

Thẩm Thiếp nhảy vội về phía con gái theo bản năng, cô vội vàng bế nó rồi nựng cho nó nín, thế nhưng nó vẫn khóc thét không ngừng. Cô lại lúng túng bế con trốn khỏi phòng ngủ, trốn khỏi quyển tạp chí đang mở trên nền nhà đã khiến cô sợ hết hồn kia.

Càng lúc con bé càng gào khóc to hơn, cuối cùng Thẩm Thiếp cũng nhận ra nó khóc là do đói quá, cô vội vàng ngồi lên ghế sofa rồi nhét nụ hoa vào miệng con bé. Con bé tham lam bú lấy bú để, trên mặt nó vẫn còn vương đầy nước mắt. Trông con bé thật đáng thương!

Cảm giác cho con bú quen thuộc, gần gũi khiến cô bình tĩnh trở lại. Cho con bú xong, cô lại ôm con trở về phòng ngủ. Cô tiếp tục đặt con vào xe nôi, thay tã cho con xong tay cô vẫn còn run, cơn run đó xuất phát từ nỗi sợ hãi tận đáy lòng.

Sau đó cô quay người rồi nhặt quyển tạp chí lên. Lần thứ ba nhìn thấy bức hình đó cô vẫn có cảm giác mình lên cơn điên. Cô liền dang tay xé ngay trang hình đó, xé vụn thành từng mảng nhỏ. Sau đó cô chạy vào nhà vệ sinh rồi ném hết chúng vào bồn cầu, nhanh chóng xả nước.

Những mảnh vụn đó bị nước cuốn trôi đi. Hãy để con quỷ tới từ địa ngục kia lại trở về địa ngục! Thẩm Thiếp nghĩ thầm. Thế nhưng con quỷ dữ kia vào lúc cuối lại cười nham hiểm dường như muốn nói: Tao sẽ trở lại!

Con quỷ đó màu đỏ, chính là đứa trẻ sơ sinh trong bức hình đó. Đó là một đứa bé gái, toàn thân nó vẫn còn dính đầy máu. Nhưng khuôn mặt của nó đỏ lòm đáng sợ, trên khắp khuôn mặt nhỏ bé của nó chi chít những vết đỏ loang lổ. Những vết loang lổ cứ lồi lõm một cách kỳ quái, khó hiểu. Ngũ quan của đứa trẻ vẫn chưa phát triển hết, nên khuôn mặt trông giống hệt một quả táo bị đập bẹp vậy. Thế nhưng, điều kỳ lạ là trên khuôn mặt đó vẫn phảng phất một nụ cười kỳ dị...

Đây chính là đứa trẻ sơ sinh mà cô nhìn thấy trong bệnh viện trước khi cô sinh hay sao?

Lúc đó nó đang được bế bởi một người phụ nữ mặc bộ váy đen, bà ta còn đi ngang qua cô mà. Mọi cảnh tượng lúc đó đều được các bác sĩ và bản thân cô nhận định là ảo giác mà.

Ảo giác ư? Thẩm Thiếp thở hắt mệt mỏi. Chẳng lẽ cảnh tượng xảy ra ban nãy cũng là ảo giác hay sao? Quyển tạp chí đó là thật, bức ảnh đó cũng là thật, sao lại có thể là ảo giác kia chứ?

Thẩm Thiếp thở hổn hển rồi không thể đứng vững được nữa, cô dựa vào tường rồi lần bước đi, áo cô ướt sũng mồ hôi. Lúc này cô lại nghe thấy tiếng con gái khóc, tiếng khóc của con khiến cô tỉnh táo hẳn, cô vội vàng chạy vào phòng ngủ ôm chầm lấy con gái. Đứa trẻ được mẹ ôm trong lòng thì nín khóc ngay, nó cứ rúc vào người cô. Đối với nó, đó chính là thiên đường an toàn nhất.

Thế nhưng, chốn thiên đường này giờ đây lại biến thành địa ngục. Cuối cùng Thẩm Thiếp đã oà khóc, vừa khóc cô vừa gọi điện cho Phương Trình. Vừa nghe thấy giọng nói của chồng, cô khóc nức nở hơn. Phương Trình ở đầu dây bên kia cũng cảm thấy vô cùng bất an, hoảng sợ, khi nghe vợ nói con gái vẫn bình thường, còn bản thân cô sợ hãi như thế là do quyển tạp chí đem lại, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng anh vẫn cảm thấy vô cùng căng thẳng: Thẩm Thiếp vốn là người hoạt bát, vui tính, xem ra sự việc không đơn giản chút nào. Thế là anh vội vàng an ủi vợ, nói là sẽ về ngay lập tức.

Lúc này bà Châu Thanh Á cũng vừa đi chợ về, vừa nhìn thấy Thẩm Thiếp đang ôm con với đôi mắt đỏ ửng sưng mọng bà giật mình, hỏi:

- Tiểu Thiếp con sao vậy?

Xem tiếp: Chương 25