Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Người Đẹp Trả Thù Chương 22

Chương trước: Chương 21



Dãy Tiểu Hưng An ở vùng Đông Bắc nước ta có rất nhiều cây thông đỏ...trăm dặm liền nối thành một vùng giống như một hải dương màu xanh lá cây vậy. ... Vào mùa hè cây thông mọc rất nhanh, cành lá dày đặc, tầng tầng lớp lớp che kín rừng rậm, che khuất tầm nhìn của con người, che luôn cả bầu trời xanh trong. Vào buổi sáng làn sương mờ dâng từ khe núi lên, cả rừng rậm chìm đắm trong làn sương màu trắng sữa. Mặt trời mọc rồi, hàng trăm hàng nghìn tia nắng vàng sắc như lưỡi kiếm xuyên qua ngọn cây chiếu xuống thảm cỏ trước ký túc xá của công nhân. Trên thảm cỏ rất nhiều các loài hoa dại nở rộ, đỏ có, trắng có, vàng có, tím có, thật giống với chiếc thảm hoa tươi đẹp...

Anh dừng bước theo bản năng, chưa nhìn thấy người nhưng đã nghe thấy tiếng. Chưa nhìn thấy hoa nhưng đã nghe được ngôn ngữ của loài hoa rồi. Chất giọng thánh thót đó đã hoàn toàn chinh phục anh.

Anh vẫn đứng yên, rất nghiêm nghị bởi anh sợ sẽ vô tình xông vào thế giới của cô, vô tình phá tan cảnh tượng vô cùng đẹp đẽ này. Anh chờ mãi cho tới khi cô đọc xong bài mới nhẹ nhàng, chậm rãi bước tới bên cửa sổ lớp học. Anh có cảm giác trong giây lát cơ thể anh nhẹ bỗng rồi bay lơ lửng trong không trung. Đúng là bay bổng trong không trung. Lúc này giống hệt chàng trai trẻ mười năm về trước đang hớn hở chạy tới hàng cây hợp hoan.

Đứa nhỏ nằm trong lòng Thẩm Thiếp bú no sữa và đã thiếp đi. Dường như trong giấc mơ, theo bản năng khuôn mặt nó tạo ra các nét rất kỳ quặc, lúc thì nhăn mày, lúc lại chúm miệng, như không biết thoả mãn. Thảm Thiếp tò mò, tỉ mỉ quan sát tướng ngủ của con, bất giác nhoẻn cười.

Cơ thể Thẩm Thiếp hồi phục rất nhanh, chỉ hai mươi tư tiếng sau đã có thể xuống giường đi lại được rồi. Thế nhưng cô vẫn cảm thấy đau ở vết rạch dưới âm đạo, cô chỉ có thể đi lại chậm chạp khi có người dìu.

Tối qua cô bị mất ngủ do con quấy khóc mấy lần, đứa bé dường như cứ hai tiếng lại khóc đòi ăn một lần. Phương Trình có lẽ cả đêm không chợp mắt được, anh cứ ngồi bên nôi của con, si mê ngắm nhìn cô con gái rượu của mình. Chốc chốc anh lại quay đầu lại ngắm vợ đang chìm trong giấc ngủ say, dường như bầu không khí ấm cúng đang lan toả trong thế giới tinh thần của anh.

Bệnh viện thường náo nhiệt lúc chạng vạng tối. Các phòng trong khoa Sản được bao phủ bầu không khí khác biệt. Thẩm Thiếp lại nhớ tới một câu nói đã từng được nghe: "Trong bệnh viện chỉ có các phòng trong khoa Sản là vui vẻ nhất". Giờ này, phút này cô thực sự cảm nhận được điều đó.

Tiếng khóc của trẻ sơ sinh giống như dàn nhạc giao hưởng cùng lúc cất lên vậy. Dường như tiếng khóc này lan truyền trong bọn chúng, tuy rằng không ai trong chúng nhìn thấy nhau nhưng dường như tiếng khóc chào đời giống như lời hiệu triệu của bọn chúng vậy. Tiếng khóc này giống như tiếng chim trong rừng, có lúc thì độc diễn có lúc lại hoà tấu, tiếng khóc đó trong tai người thân của chúng lại giống như những bài ca vậy.

Đắm chìm trong niềm hạnh phúc ngập tràn, nhưng Thẩm Thiếp vẫn thỉnh thoảng nhớ tới cảnh tượng đáng sợ trước khi cô sinh. Người phụ nữ mặc quần áo đen với khuôn mặt đỏ lòm cùng với đứa trẻ sơ sinh cũng với khuôn mặt đỏ như thế trong tã lót. Thế nhưng, mỗi lần cô nghĩ tới cảnh tượng đó cô chỉ cảm thấy kỳ quặc chứ không còn cảm thấy sợ nữa. Mà cho dù đó là sự thật đi chăng nữa thì nó cũng đã rời xa cô rất lâu rồi. Bây giờ cô đã có một đứa con khoẻ mạnh, giờ này nó đang say sưa ngủ trong lòng cô, khoé miệng nó còn thơm mùi sữa.

Chính vì thế cô càng tin rằng cảnh tượng đó là hoang tưởng được hình thành do nỗi sợ hãi về sự sinh nở gây ra mà thôi. Bởi khi thấy người phụ nữ và đứa trẻ sơ sinh đó, trừ sự kích động do tâm lí mang lại thì họ không gây ra bất cứ sự thương tổn nào khác cho cô.

Nếu như tất cả chỉ là hoang tưởng, vậy thì ngòi nổ dẫn tới mọi chuyện chính là quái thai đã chết được gửi cho Triệu Oanh. Triệu Oanh đã bị rối loạn tâm thần và được chuyển vào Bệnh viện Tâm thần điều trị, nguyên nhân khiến cô phát bệnh có phải là do quái thai kia hay còn do nguyên nhân nào khác nữa?

Thẩm Thiếp nghĩ rằng, chỉ cần chờ đến lúc con cô đầy tháng cô sẽ đến Bệnh viện Tâm thần thăm Triệu Oanh. Bình thường họ là chị em tốt của nhau, Triệu Oanh là cô gái cởi mở, dễ gần, Thẩm Thiếp mong rằng cô sẽ sớm bình phục.

Thẩm Thiếp đang suy nghĩ vẩn vơ thì có người đẩy cửa bước vào.

Bà Châu Thanh Á và Phương Trình đều đang ở trong phòng cùng cô. Ba người cùng lúc ngẩng đầu lên nhìn và đều sững người vì ngạc nhiên.

Sau đó Thẩm Thiếp ngượng nghịu gọi:

- Bố!

Bà Châu Thanh Á bỗng đứng phắt dậy rồi đi tới cửa sổ, bà đưa mắt nhìn ra ngoài. Tuy đã có tuổi nhưng bà vẫn giữ được dáng vóc gọn gàng, nhìn từ phía sau toàn thân bà đang run rẩy.

Phương Trình tĩnh tâm lại, vội vàng bước lên trước đón:

- Bố ạ, bố đã tới ạ!

Người mới tới chính là bố của Thẩm Thiếp - Thẩm Thiên Dương. Ông chậm rãi bước vào, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ bối rối. Thẩm Thiếp nhìn khuôn mặt người bố đã lâu không được gặp, phút chốc tâm trạng cô rối bời. Bố cô đã già thực sự rồi, những lếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt, tóc cũng đã ngả màu sương gió.

Xét về lí mà nói, Thẩm Thiếp vẫn chưa tha thứ cho bố cô, nhưng thời điểm này cảm giác ruột thịt tự nhiên dâng lên. Cảm giác này cô mới cảm nhận được sau khi làm mẹ.

Ông Thẩm Thiên Dương nhìn vợ, ông muốn nói gì nhưng lại thôi chỉ nhẹ nhàng thở dài một tiếng. Sau đó ông đi tới bên giường Thẩm Thiếp khẽ nói:

- Thẩm Thiếp à, chúc mừng con đã được làm mẹ.

Thẩm Thiếp đỏ mặt rồi cười vui trêu lại ông:

- Bố à, con cũng chúc mừng bố đã được lên chức ông ngoại.

Chỉ với vài câu nói nhưng cũng đã hoá giải không khí ngột ngạt trong phòng điều trị. Ông Thẩm Thiên Dương vội vàng bế cháu ngoại, ông ôm đứa cháu vào lòng giống như ôm một báu vật vậy.

Thế nhưng trên khuôn mặt tràn trề tình yêu thương của ông vẫn thoáng qua một nét cổ quái khó hiểu. Nét mặt cổ quái khó hiểu đó chỉ thoáng qua nhưng với sự nhạy cảm của mình Thẩm Thiếp vẫn nhận ra. Cô cảm thấy vô cùng khó hiểu, tại sao bố mình lại có nét mặt kỳ dị đến vậy?

Lúc chuẩn bị về, ông Thẩm Thiên Dương rút ra một chiếc lắc rồi đặt bên cạnh cháu ngoại. Đó là một mặt tượng phật bằng vàng thật lấp lánh.

Sau đó ông Thẩm Thiên Dương cứ quyến luyến không muốn rời đi,nhưng rồi ông cũng đặt cháu ngoại vào nôi rồi từ biệt ra về. Đứa trẻ vẫn say sưa giấc nồng, nó không biết nó vừa được ông ngoại bế. Thẩm Thiếp nghĩ thầm, có lẽ bố mình sẽ rất hối tiếc về việc này.

Thế nhưng, khi cô nhìn thấy khuôn mặt âu sầu của mẹ khi bà quay người lại, thì những việc đau buồn trong quá khứ lại nhắc nhở cô không thể dễ dàng tha thứ cho bố mình được.

Khi anh cô năm tuổi, còn cô mới ba tuổi thì bố cô đã cạn tình vứt bỏ người vợ đã gắn bó với ông từ lúc khốn khó và hai đứa con thơ. Mẹ cô không tái giá, từ đó hai đứa con không còn được biết đến tình thương của người bố nữa. Ông cũng rất ít khi tới thăm chúng bởi mẹ chúng ngăn cấm.

Tại sao bố lại bỏ đi? Từ khi còn nhỏ tới tận giờ đã không biết bao lần Thẩm Thiếp hỏi mẹ cô về chuyện này nhưng mãi tới khi cô và anh trai cô gần trưởng thành mẹ cô mới nuốt nước mắt kể cho họ nghe về nguyên nhân của sự ra đi ấy.

Đó là do ông đã có một mối tình mới. Ông thừa nhận đã gặp một người đàn bà tốt hơn vợ ông nhiều, ông không nỡ phụ cô ấy do vậy ông quyết tâm phụ bạc người vợ tần tảo của mình. Bà Châu Thanh Á uất hận, năm tháng dần trôi vẫn không làm nguôi ngoai nỗi đau do ông chồng bà gây ra. Thế nhưng điều khiến bà không hiểu nổi là bà chưa bao giờ nhìn thấy người phụ nữ đã cướp chồng bà. Thực ra sau khi li hôn thì không ai tái hôn nữa. Bà chỉ đoán mò: Có lẽ ác giả ác báo mà thôi, người đàn bà ông ta yêu chắc là loại lẳng lơ, có lẽ đã bỏ rơi ông ta rồi cũng nên.

Phương Trình dìu bà đến ghế ngồi rồi nhắc:

- Mẹ à, mẹ ngồi nghỉ chút đi, sắp tới giờ ăn cơm rồi, để con đi lấy cơm.

Bữa cơm đó có thể biết trước được là khó ăn tới mức nào. Thẩm Thiếp và chồng cố tìm mọi cách để ẹ vui vẻ, thế nhưng bà Châu Thanh Á vẫn ủ ê. Mãi tới khi nhìn thấy cháu ngoại tỉnh giấc đòi bú mẹ thì bà mới nhoẻn miệng cười.

Cũng đúng lúc đó thì Thẩm Lực tới bệnh viện, anh mang rất nhiều đò ăn mà em gái thích toàn là những sản phẩm có lợi cho sức khoẻ sản phụ.

Lúc Thẩm Thiếp nhìn thấy Thẩm Lực, cô nhanh chóng nhận ra anh mình rất lạ, dường như anh đang giấu điều gì đó. Cảm xúc mà anh đang giấu là sự hạnh phúc từ tận đáy lòng. Chắc chắn đó không phải là cảm xúc hạnh phúc mới được lên chức cậu mà đó là hạnh phúc của tình yêu lứa đôi.

Hạnh phúc của tình yêu!

Lúc này Thẩm Lực đang đắm chìm trong thứ hạnh phúc này. Trên đường tới bệnh viện trong đầu anh chỉ tràn ngập những cảnh tượng khiến tâm trí vui sướng.

Khi Thẩm Lực đứng trước cửa sổ của lớp 3B, nhập tâm lắng nghe tiếng đọc bài của Triển Nhan, anh đã không tự chủ được nên dựa hẳn vào cửa sổ.

Cảnh tượng trước mắt anh chuyển từ trạng thái mông lung sang rõ ràng, rồi chuyển ngược lại.

Anh đã tận mắt nhìn thấy cô giáo đang đứng trên bục giảng, cũng chính là cô gái anh đã từng gặp trên xe bus.

Điều khiến anh vô cùng kinh ngạc là lúc này chiếc khẩu trang trên mặt cô đã biến mất, anh đã có thể chiêm ngưỡng khuôn mặt thật của người đẹp rồi.

Khi anh nhìn rõ khuôn mặt của cô rồi, anh bỗng có cảm giác cả thế giới trong phút chốc bỗng thuần khiết hẳn lên, thậm chí không khí anh đang thở cũng thơm tho kỳ lạ.

Xem tiếp: Chương 23