Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Người Đẹp Trả Thù Chương 18

Chương trước: Chương 17



Anh cứ âm thầm nghĩ tới việc riêng của mình do vậy không để ý tới xung quanh. Còn năm, sáu bến nữa mới tới bến xe khách đường dài thì có một bà lão lên xe. Mái tóc bà bạc trắng, bước chân run run. Chân tay bà lão đó rất yếu lên phải chống gậy. Lúc bà lên được xe thì người đã đầm đìa mồ hôi.

Đúng lúc này một cô gái đứng lên trong đám đông. Cô gái đó đi xuyên qua đoàn người tới trước mặt bà lão rồi giơ tay dìu bà tới chỗ ngồi của mình. Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này đều rất cảm động, họ đều thì thầm khen hành động trượng nghĩa của cô gái. Thẩm Lực cũng bắt đầu bị thu hút bởi cô gái, anh bắt đầu đánh giá cô gái tốt bụng kia.

Cô gái đứng rất gần anh, lại còn đối diện nữa. Lúc Thẩm Lực đưa mắt nhìn cô, hai ánh mắt gặp nhau.

Lúc đó Thẩm Lực có cảm giác trời rung đất lở, anh run bắn cả người. Anh có cảm giác mọi thứ dừng lại không chuyển động nữa, kể cả bản thân anh. Anh cảm thấy mình mất hết cảm giác. Anh chỉ còn biết dồn tâm trí vào đôi mắt đó, chỉ đôi mắt đó mà thôi.

Trên đời sao lại có một đôi mắt như thế chứ? Dường như bầu trời sau cơn mưa cũng không trong được như thế, và dòng suối trong vắt dưới ánh mặt trời cũng không thể thuần khiết được như thế! Đến như hoa lan trong hang núi sâu kia cũng không thể bình dị, chất phác như đôi mắt ấy. Thậm chí hoa sen trong tuyết cũng không thể thánh thiện được như thế.

Trên đời này sao lại có đôi mắt vừa trong vắt vừa sóng sánh như thế chứ? Đôi mắt đó bắt gặp Thẩm Lực nhìn trực diện nhưng không né tránh còn rất thung dung nhìn thẳng lại. Tới tận lúc này Thẩm Lực vẫn cảm thấy mình bị khuất phục hoàn toàn bởi ánh mắt đó.

Anh thậm chí không giám đưa mắt tấn công lần nữa. Cho đến khi anh cảm nhận được sự tồn tại của mình, cảm nhận được sự chuyển động không ngừng của đám người xung quanh, anh tự thấy vô cùng hoảng hốt. Dường như anh vừa tỉnh lại sau một giấc mơ, anh vẫn không thể thích ứng ngay với mọi vật xung quanh.

Ánh mắt đó đã là quá đủ. Chủ nhân của đôi mắt đó, cô gái có lòng hảo tâm kia vẫn đang đứng ở chỗ cũ. Cô đang mặc chiếc váy liền ngắn màu trắng tương đối đơn giản, cô cặp tóc với kiểu rất độc đáo khác lạ khiến người khác không thể không để ý. Đuôi tóc cứ tung bay trong gió càng tôn thêm vẻ giản dị và trầm tĩnh của cô.

Thẩm Lực chỉ dám nhìn cô gái bằng đuôi mắt mà thôi. Khi anh cảm thấy tim mình đã đập bình thường trở lại, thì phát hiện trái tim anh đã phải chịu sức ép rất lớn, dường như không thể chịu thêm một sự kích thích nào nữa. Anh nắm chặt tay cầm, cơ thể tráng kiện run nhẹ. Cảm giác này tới nhanh quá, có thể nói là tới quá bất ngờ. Bản thân anh lại không có chuẩn bị gì cả.

Mãi khi xe bus tới bến tiếp theo, cô gái kia xuống xe, Thẩm Lực mới thực sự tỉnh táo trở lại. Anh dõi mắt nhìn cô chậm rãi bước xuống xe rồi biến mất trong biển người đông đúc. Lúc cô ta đi ngang qua anh, họ lại nhìn vào mắt nhau lần nữa. Ánh mắt đó khiến Thẩm Lực run rẩy mãi. Bởi lúc này trong đôi mắt trong sáng, thuần khiết của cô bây giờ lại có vẻ mơ màng. Ánh mắt mơ màng đó lướt qua mặt Thẩm Lực rồi từ từ thu lại.

Từ lúc đó Thẩm Lực không còn biết xe bus tới bến như thế nào nữa, thậm chí anh xuống xe thế nào anh cũng không hay nữa. Trong đầu anh lúc này chỉ còn mỗi đôi mắt kia. Sự nghi hoặc càng lúc càng lớn. Có thể đây là nguyên nhân chính tại sao trong đầu anh chỉ có ánh mắt kia mà thôi. Kỳ lạ ở chỗ, cô gái kia trong ngày đầu hè lại đeo khẩu trang màu trắng.

Chiếc khẩu trang che mất gần nửa khuôn mặt cô gái và cũng chính vì chiếc khẩu trang này khiến người ta thêm hiếu kỳ, thắc mắc về khuôn mặt của cô. Một cô gái với đôi mắt tuyệt đẹp như vậy liệu sẽ có khuôn mặt như thế nào nhỉ? Đôi mắt đó giống như một góc của tảng băng mà thôi, do vậy càng khiến người ta tò mò không thôi.

Nhưng điều Thẩm Lực cảm thấy bất an nhất lại không chỉ là chuyện này mà thực ra đó là tại sao cô gái này lại đeo khẩu trang kia chứ? Việc này lại khiến anh nhớ tới cũng chính thời điểm này hai năm trước. Lúc đó dịch Sars đang hoành hành, trên đường phố đâu đâu cũng thấy những chiếc khẩu trang màu trắng, tình trạng đó vô tình đã trở thành phong cảnh chính của đường phố lúc đó. Nhưng đó là thời điểm đặc biệt, còn trong trường hợp bình thường như ngày hôm nay tự dưng xuất hiện một cô gái mang khẩu trang khiến người ta không thể không để ý.

Điều khiến anh càng không thể bỏ qua được chuyện này là trong bữa cơm thân mật giữa mấy người bạn lâu ngày không gặp vừa rồi, Tạ Viễn Kiều lại mới kể cho anh nghe chuyện về cô y tá với chiếc khẩu trang. Lẽ nào mọi chuyện chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên hay sao?

Tạ Viễn Kiều không để ý đến vẻ mặt bất an của Thẩm Lực. Anh cứ ngon lành thưởng thức món sườn bò rồi nhấp một hơi bia đen, tiếp tục câu chuyện đang dở dang.

Câu chuyện xảy ra tại một bệnh viện nọ nhưng không có thời gian và địa điểm cụ thể. Bệnh viện là một nơi vô cùng đặc thù. Quá trình sinh lão bệnh tử của con người đều diễn ra ở đây. Bệnh viện vừa là nơi mà các thiên thần cô gắng giành giật mạng sống cho bệnh nhân lại cũng vừa là cánh cổng địa ngục giam giữ linh hồn người bệnh.

Trong bệnh viện, mọi hy vọng của bệnh nhân và người nhà của họ đều được gửi gắm cho các thiên thần áo trắng. Có lẽ không có màu nào thích hợp hơn với họ nữa. Màu trắng tượng trưng cho thần thánh, yên tĩnh và vĩnh cửu đồng thời cũng là biểu tượng của nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng và cái chết.

Trong bệnh viện đó có một cô y tá khác hẳn với mọi người. Cô ta rất trẻ, chí ít thì cô ta cũng khiến người khác cảm nhận như vậy. Bởi cơ thể cô tràn ngập vẻ thanh xuân và giọng cười rất chân thật, vui vẻ. Mọi bệnh nhân được cô chăm sóc đều có cảm nhận như vậy, trong lúc đớn đau vì bệnh tật họ được hưởng sự chăm sóc tận tình, và những điều tốt đẹp mà cô mang tới.

Nhưng không ai biết được mặt thật của cô bởi từ trước tới giờ cô luôn mang khẩu trang. Mọi người chỉ nhìn thấy khuôn mặt bị khẩu trang che tới quá nữa và đôi mắt thơ ngây, hiền dịu kia mà thôi.

Đó là đôi mắt biết nói. Trong những lúc người bệnh lo lắng bất an chỉ cần nhìn thấy đôi mắt đó thì tâm trạng của họ sẽ bình tĩnh trở lại. Khi những bệnh nhân cảm thấy tuyệt vọng, cô độc chỉ cần nhìn thấy đôi mắt đó họ sẽ có được khát vọng đối với cuộc sống. Đôi mắt đó về mặt tinh thần đã cứu được rất nhiều bệnh nhân.

Chính vì lí do này những lời đồn đại về cô y tá kỳ lạ càng ngày càng nhiều và chỉ xoay quanh chuyện khuôn mặt của cô. Có người thêu dệt trên mặt cô có rất nhiều vết nám mặc dù đã sử dụng kem che khuyết điểm vẫn không thể nào giấu được những vết nám quỷ quái đó. Lại có người bịa cô có cái mũi xấu vô cùng nên không muốn người khác nhìn thấy; và cũng có người đồn rằng cô bị khuyết tật hở hàm ếch, tuy đã tiến hành phẫu thuật thẩm mĩ nhưng nói gì thì nói ngọc đẹp vẫn có tì vết.

Lại cũng có tin đồn cho rằng cô vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt cô đẹp tuyệt vời, nghiêng nước nghiêng thành. Do vậy cô phải đeo khẩu trang để che khuôn mặt tuyệt mĩ lại để tránh đàn ông nhòm ngó. Dường như tin đồn này lan truyền ra đã đè bẹp mọi tin đồn thất thiệt khác và ngẫu nhiên nó trở thành cách nói khiến người ta tin nhất.

Cô y tá kỳ bí đó ngoài việc không cho ai nhìn thấy khuôn mặt thật ra, thì mọi thứ khác của cô mang tới ọi người đều khiến họ cảm thấy cô thật hoàn hảo. Dáng vẻ, lời nói, tính cách đều khiến người ta đắm say. Thế là cô trở thành hiện tượng kỳ bí của bệnh viện nọ, vô tình trở thành tiên nữ trong truyền thuyết hiện đại.

Thế nhưng, một ngày nọ, trong một lần ngẫu nhiên cái truyền thuyết đó đã bị phá vỡ.

Lúc đó trời đã tối, khoảng tám, chín giờ tối gì đó. Cô y tá theo thông lệ đi kiểm tra các giường bệnh. Khi đi tới phòng bệnh cuối cùng, trông cô vẫn không có biểu hiện mệt mỏi gì cả, cô vẫn dịu dàng hỏi han người bệnh như mọi khi. Trong phòng bệnh đó có hai bệnh nhân, một thiếu niên hơn mười tuổi và một người đàn ông hơn ba mươi tuổi. Người đàn ông không có mặt ở đó, hình như anh ta đang đi vệ sinh. Cậu bé nằm trên giường bệnh, một tay vẫn đang được truyền dịch, dường như cậu ta đang ngủ.

Cô y tá giơ tay sờ trán cậu bé, đôi lông mày thanh tú khẽ nheo lại. Tuy động tác của cô rất dịu dàng nhưng vẫn đánh thức cậu bé. Cũng có thể cậu ta chỉ giả vờ ngủ mà thôi hoặc cũng có thể nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Nhìn thấy cậu bé đã tỉnh, cô vừa hỏi xem cảm giác của cậu thế nào vừa lấy cặp nhiệt độ đưa cho cậu. Lúc đó cô đứng rất gần cậu bé. Cậu bé thậm chí có thể nhìn thấy bóng của mình trong mắt cô. Lông mi của cô khẽ động đậy giống như một chiếc rèm màu đen khiến người ta chỉ muốn mở ra khám phá.

Có thể chính lúc đó đã khiến cậu bé xuất hiện ý nghĩ bồng bột, ý nghĩ bồng bột của người trẻ tuổi thường xuất hiện đột ngột. Có thể sự ham muốn được khám phá đã tích tụ tận đáy lòng của cậu bé từ rất lâu rồi, thời cơ đã đến cậu không thể cưỡng được ham muốn của mình. Có thể đã từ lâu cậu không có cách nào phá bỏ được thắc mắc trong lòng nên lúc đó cậu đã quyết định làm một việc xấu xa nhất trong đời. Mức độ nghiêm trọng của sự việc đã trở thành một sự kích động mạnh tới cơ thể đang yếu ớt vì bệnh tật của cậu.

Sau khi cậu ta đột ngột ngồi phắt dậy rồi nhanh chóng đang cánh tay không truyền dịch, bất ngờ kéo chiếc khẩu trang màu trắng của cô y tá ra, cậu chỉ còn biết sợ hãi hét toáng lên. Tiếng hét hãi hùng giống như tia chớp lướt qua khu điều trị tĩnh lặng. Bác sĩ, y tá trong phòng trực nghe thấy tiếng hét đoán ngay đã xảy ra chuyện gì đó. Thế là họ vội vàng chạy về hướng phát ra tiếng hét.

Thực ra còn có một người nữa đã tận mắt chứng kiến việc này. Trước khi cậu bé hét toáng lên thì người đó đã nhìn thấy cảnh tượng này rồi. Anh ta chính là bệnh nhân còn lại - người đàn ông hơn ba mươi tuổi - vừa trở lại phòng bệnh từ nhà vệ sinh. Lúc anh ta đứng trước cánh cửa khép hờ định bụng mở ra thì anh ta đã vô tình chứng kiến sự việc. Giường bệnh của cậu bé quay vào tường, lúc đó cô y tá đang đứng trước giường của cậu bé, lưng cô quay ra cửa ra vào. Do vậy anh ta chỉ nhìn thấy cậu bé mà không thể nhìn thấy mặt của cô ta.

Anh chỉ nhìn thấy cậu bé ngồi nhổm dậy, rồi giơ tay giật khẩu trang của cô y tá. Người đàn ông sững sờ há hốc mồm không thốt lên lời. Tiếng hét chưa kịp cất lên từ miệng anh thì cùng lúc đó được cất lên từ miệng của cậu bé.

Cô y tá theo bản năng đầu tiên đưa tay bịt mặt, sau đó giật lại chiếc khẩu trang trên tay cậu bé rồi nhanh chóng đeo lên mặt. Sau đó cô nhìn thấy cậu bé đổ nhoài trên giường rồi hét lên thất thanh. Cô lùi về phía sau hai bước rồi xoay người, cô nhanh chóng phát hiện ra người đàn ông đang đứng ngoài cửa.

Xem tiếp: Chương 19