Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Này Gió, bao giờ anh mới trở về ? Chương 6.2

Chương trước: Chương 6.1



Thiên Giai không nghĩ đến việc được trả ơn mà Kỳ Dương đã nói nên chỉ gật đầu chào. Sau khi băng bó cho Tĩnh Phong, Kỳ Dương mới hỏi rõ ngọn ngành. ( Nếu trong đoạn hội thoại có chuyển biến về lời của nhân vật mình sẽ ghi đằng sau lượt lời ấy )

- Phong, nói rõ từ đầu nghe coi mày? Sao để đến mức này hả? – Dương

- Hóng gió, tụi bên phố Z nó đánh lén, có mã tấu tao không lại

- Khoảng bao nhiêu đứa?- Vũ

- Gần 40

- Thôi mày nghỉ ngơi cho khỏe tụi tao về- Dương

- Ừ, biết rồi. Tao tiễn bọn mày.

Đưa hai người ra cửa, khóa chốt cẩn thận rồi Tĩnh Phong quay vào trong. Chợt lại nhớ tới Thiên Giai, lòng tự hỏi giờ này cô đã tới trường chưa? Nhấc máy gọi cho trưởng kí túc xá xác nhận cô đã về mới thấy yên tâm phần nào.

……………………………………………………………

Sáng hôm sau , giờ ra chơi trong lớp của Thiên Giai bỗng có một âm lượng la hét cực kì lớn. Quá quen với cảnh này,đoán biết là Tĩnh Phong sắp đến.  Nghe thấy tiếng ồn gần mình, Thiên Giai ngước lên thì thấy Tĩnh Phong đang đứng ở bàn cô, nói:

- Phiền cô ra ngoài một chút- rồi đi thẳng ra phía sân sau

Ra tới sân sau, thấy Tĩnh Phong đang đứng chờ, Thiên Giai liền hỏi:

- Anh gọi tôi có việc gì không?

- Chuyện hôm qua cám ơn cô, mong cô đừng để lộ ra ngoài.

- Tôi biết rồi, anh yên tâm.

-Chào cô.

Sau khi Thiên Giai về lớp thì y như rằng đó là một bầy ong vỡ tổ, nhao nhao xúm xít hỏi cô :” Nè , bạn có quen anh ấy sao’ ; ” Hai người nói cái gì vậy?” .v..v

Thiên Giai chỉ cười không đáp,làm cho họ càng hồ nghi hơn.

………………………….

Kí túc xá

- Oaa, thật là một ngày mệt mỏi mà- Thiệu Lâm nằm xuống giường than vãn. Hình như còn nhớ ra một điều gì đó mà bật dậy hỏi- Thiên Giai, cậu quen anh Tĩnh Phong từ khi nào thế?

- Cũng mới mấy ngày thôi

- Giấu bạn bè là không tốt, quen nhau trong hoàn  cảnh nào hả? – Thiệu Lâm vẫn cố gắng chất vấn

- Thiệu Lâm, điều này tớ không thể nói

- Không chịu đâu- Thiệu Lâm bật dậy, làm vẻ mặt hờn dỗi.

- Thiệu Lâm à, đừng để Thiên Giai khó xử, cậu ấy không thể nói ắt có lí do. – Song Khuê có ý muốn ngăn không cho Thiệu Lâm hỏi dồn Thiên Giai, cô hiểu Thiên Giai quá rõ.

- Chuẩn bị nấu cơm nào- Thiên Giai vui vẻ.

Chiều nay lớp cô có tiết thể dục nên phải ăn trưa sớm hơn mọi ngày.

…………………………………

- Song Khuê, Thiệu Lâm, mình đi trước nhé, chút nữa hai bạn đi sau nhớ khóa cửa phòng cẩn thận-  Thiên Giai chào hai cô bạn để đi đến tiệm làm thêm

- Đi cẩn thận nhé – Song Khuê dặn dò.

Thiên Giai làm ở một quán cà phê trong trung tâm thành phố. Hôm nay hơi đông khách nên chủ quán giữ cô lại. Tới tận 10h cô mới bước ra khỏi nơi đó. Vừa đi được một đoạn thì cô nghe thấy tiếng cười cười nói nói của một nhóm đàn ông. Linh cảm không hay, cô cố bước thật nhanh, nhưng một cánh tay đã túm lấy tay cô mà giễu cợt:

-Nhanh vậy cô em, đêm nay đi với bọn anh

- Làm ơn bỏ tôi ra- Thiên Giai đã có chút sợ hãi

- Hy vọng đêm nay chúng ta có cuộc vui – người đàn ông đó vẫn chưa từ bỏ

- Làm ơn bỏ tôi ra, tôi không muốn đi với ông- Thiên Giai gắng sức vùng vẫy

Trên một chiếc xe sang trọng đang chạy qua, người trong xe nhìn thấy cảnh đó. Bất chợt hỏi người bên cạnh:

- Phong, hình như kia là Thiên Giai – Kỳ Dương hỏi anh

- Vũ, dừng xe. Tĩnh Phong có chút gấp gáp

Quốc Vũ nhanh chóng cho xe dừng lại, tấp vào lề đường. Mở cửa chạy ra, tới nơi Tĩnh Phong đã thấy trên má Thiên Giai là những giọt nước mắt.

-Bỏ cô ấy ra – Tĩnh Phong ra lệnh

- Thằng ôn con. Đừng dính vào chuyện của tao.- Người đàn ông không vui khi có  kẻ khác tham dự vào chuyện của mình

- Tôi đưa ông tiền, để cô ấy đi.- Tĩnh Phong vừa nói vừa lấy tiền ra – Số này là của ông, để cô ấy đi được chứ

- Được – Vừa đếm tiền, người đàn ông gật đầu. Có trong tay số tiền như vậy ai mà không ham. Sau đó cả tốp người bỏ đi

Nhìn thấy Thiên Giai vẫn còn sợ, Tĩnh Phong bước tới :

- Không sao rồi, cô về trường đi

- Thực sự, cám ơn anh. – Thiên Giai nói, trong lòng còn chút hoảng sợ

- Hay để tôi đưa cô về, giờ này khó bắt xe lắm.

-A, không cần phiền anh như vậy đâu.

-Không có gì, ra xe tôi đưa cô về.

Chiếc xe của Tĩnh Phong thuộc loại cao cấp, nhìn sơ qua cũng đoán được. Ngồi trong xe, khó khăn lắm Thiên Giai mới có thể hoàn hồn, nói ra được mấy chữ:

-Cám ơn anh.

- Coi như tôi trả ơn cho cô- Tĩnh Phong không nhìn Thiên Giai , chỉ nhìn về phía trước.

-Nè, hay cô đến ở chỗ của thằng Phong đi, an toàn, tiện lợi vô đối- Kỳ Dương đề nghị nhưng lại không chú ý đến điều mình nói có ảnh hưởng thế nào đến hai người kia

-Dương..

-Tôi..

Thiên Giai và Tĩnh Phong đồng thanh nhưng khi nghe người kia nói thì lại dừng. Bốn con mắt nhìn nhau rồi quay vội đi

Kỳ Dương liền lên tiếng:

- Thiên Giai, coi như tôi chưa nói gì, Phong coi như mày chưa nghe gì đi ha.

-Dương, mày ngồi yên cho tao lái xe – Quốc Vũ bây giờ mới lên tiếng.

Cả xe lại chìm vào một không khí im lặng.

Đọc tiếp Này Gió, bao giờ anh mới trở về ? – Chương 7

Xem tiếp: Chương 7


Bạn đã đọc thử chưa?

Ngạo Kiếm Lăng Vân

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 791


Thiên Đăng

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 31


Chị Hai Là Tôi

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 18



Cô Bé Nói Dối

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 30