Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Này Gió, bao giờ anh mới trở về ? Chương 2

Chương trước: Chương 1



4  năm  trôi  qua, ngày  lễ  Vu  Lan  năm  nay  ba  mẹ  đưa  Thiên  Giai  lên  nhà  ông  bà  nội, vì  năm  ngoái  đã được  qua  nhà  ông  bà  ngoại. Nhà  nội  cô  ở  trong  một  góc  nhỏ  của  một  thành  phố  sầm  uất. Nội cô không  giàu,  chỉ  có  một  chút  dư  giả, lâu  lâu  lại  cho  con  cháu. Mọi  chuyện  sẽ  mãi  luôn  tốt  đẹp  nếu  mẹ cô  không  đuổi  theo  cô, khi  cô  chạy  theo  một  gánh  hàng  rong  mà  không  nhận  ra  rằng  mình  đã  chạy  tới  đường  chính.  Một  chiếc  xe  tải  chạy  tới  với  tốc  độ  nhanh  đến  chóng  mặt  như  muốn  đâm  sầm  vào cô. Lúc  đó, cô  cảm  thấy  có  một  lực  đẩy  cô  qua  bên  đường. Mọi  người  bắt  đầu  đổ  xô  xuống  đường, nhìn  người  đàn  ông  tay  đang  nâng  đầu  người  phụ  nữ  khuôn  mặt  lấm  lem  máu. Tay  người  phụ  nữ nắm  chặt  lấy  vạt  áo  ông,  tay  kia  nắm  lấy  tay  của cô  bé. Đó  chính là  gia  đình  nhà họ  Mạc. Thiên  Giai khóc, những  giọt  nước  mắt  thi  nhau  rơi, rồi  lại  nấc  lên  từng  hồi:

- Mẹ….mẹ ơi..hức..hức….đừng làm…Thiên Giai sợ…nha mẹ..hức hức

Người phụ nữ nhìn Thiên Giai, đưa bàn tay lên vuốt má con, in lại trên đó những vệt máu:

-Con ngoan …đừng sợ…mẹ ở đây.

Gắng lấy chút sức lực còn lại, Từ Nhiên yếu ớt nói với Mạc Khiêm:

- Mạc Khiêm, em..giao Thiên Giai.. lại cho anh…Xin lỗi..vì em..thất hứa….. Anh giúp em….chăm sóc cho con…. nha anh…

- Không được Từ Nhiên, em phải cố lên, xe cấp cứu sắp đến rồi, vài phút nữa thôi, em phải cùng anh nuôi nấng Thiên Giai- Mạc Khiêm cũng khóc, những giọt nước mắt ấy rơi xuống khuôn mặt trắng bệch của Từ Nhiên, khuôn mặt hiền dịu

- Em không…chịu được nữa..Thiên Giai..mẹ yêu con….tha lỗi ẹ….Mạc Khiêm…em yêu…anh – Giọng Từ Nhiên  nhỏ  dần  rồi  tắt  hẳn. Bàn  tay  ấy  rời  khỏi  vạt  áo  của  Mạc  Khiêm, cứ  vậy  mà  rơi  xuống. Khuôn  mặt  cô  vẫn  mang  nét  cười, nụ  cười  hạnh  phúc nhưng còn vương chút gì đó lo toan.  Cô  bé Thiên  Giai  lại  càng  khóc  to hơn, Mạc  Khiêm  cũng  khóc,  mặc cho xe  cứu  thương  đã tới. Với  ông, điều  này chẳng có ích gì cả, bởi ông đã mất đi người phụ nữ mà ông yêu thương, mãi mãi. Mạc Khiêm lo cho lễ tang của vợ thật chu đáo. Ông không muốn người mình yêu thương lại ra đi không thanh thản. Cô bé Thiên Giai đứng cạnh quan tài mẹ, đôi mắt cô ngập nước nhưng hình như cô không khóc được. Song Khuê đến bên cô, ôm lấy cô mà an ủi:

- Thiên Giai à, mẹ Từ Nhiên yêu cậu nhất, cậu mà khóc mẹ sẽ không vui.  Mình sẽ chia mẹ cho cậu, cậu lại có mẹ rồi.

Thiên Giai ôm lấy Song Khuê, rồi cứ vậy mà khóc. Nhìn cảnh đó, làng xóm ai cũng nghẹn ngào, có cái gì đó nghẹn đắng ở cổ họng, nước mắt cứ chực trào ra. Ngày hôm sau, mọi người đưa linh cữu mẹ cô ra nghĩa trang. Bà ngoại Thiên Giai vừa đi vừa khóc, than trách cho số phận con gái mình ngắn ngủi. Ai ai cũng thấy xót xa cho người phụ nữ toàn vẹn, lại biết cách giữ gia đình.  Tối hôm đó, Thiên Giai vừa khóc vừa hỏi ba của mình:

- Ba ơi, mẹ chết là vì con phải không ba.

Mạc Khiêm cố nén cơn đau, ôm lấy con mà trả lời:

- Không đâu Thiên Giai, nếu con nghĩ như vậy, thì mẹ con ở trên thiên đường sẽ buồn lắm đấy. Mà con thì không muốn thấy mẹ buồn đúng không?

- Dạ đúng. Ba ơi, con cũng muốn ở thiên đường.

Sau đám tang Từ Nhiên, Mạc Khiêm dành hết tình yêu của mình cho đứa con gái bé nhỏ. Chiều chiều hai bố con lại ra mộ, cắm hoa và thắp nhang cho Từ Nhiên. Thiên Giai vẫn tới trường, nhưng có lẽ không ai hiểu được nỗi đau của cô bé, họ an ủi cô để cô yên tâm hơn. Cũng may là bên cô còn có ba và Song Khuê.

……….

3 năm sau

Thiên Giai càng lớn càng xinh đẹp, càng giống mẹ. Đôi mắt to tròn long lanh như đáy nước nhưng ít ai biết ẩn sâu trong đó là cả một nét buồn phảng phất.Một buổi tối, trong bữa cơm Mạc Khiêm hỏi Thiên Giai:

- Thiên Giai à, con nghĩ sao nếu ba đi thêm bước nữa ??

-Ba còn yêu mẹ không?- Cô không trả lời mà hỏi ngược lại ba mình. Nghe được câu hỏi này quả là sét đánh ngang tai, thời gian qua yên ổn như vậy tại sao ba còn muốn lấy vợ mới.

-Đương nhiên là có. Nhưng con cũng lớn rồi, cũng cần một người mẹ chăm sóc cho con. Nếu con đồng ý, ngày mai ba sẽ dẫn cô ấy về gặp con.

- Tùy ba, nhưng con muốn chắc rằng ba vẫn yêu mẹ

Rồi cả hai chìm vào im lặng. Học cứ ăn rồi trôi theo những suy nghĩ riêng của bản thân mình. Sau bữa cơm, Thiên Giai qua nhà Song Khuê. Tối hôm đó, trên chiếc xích đu do ba Song Khuê tự làm có người tìm đến.

-Song Khuê, ba mình muốn đi thêm bước nữa.

-Vậy hả? Mình nghĩ như vậy cũng tốt.

- Cậu biết tớ sợ chuyện mẹ ghẻ con chồng mà Song Khuê.

Đặt tay lên vai bạn, Song  Khuê an ủi Thiên Giai:

- Thiên Giai, cậu phải đặt niềm tin vào ba của cậu, phải tin rằng ba cậu lựa chọn đúng.

Thiên Giai về nhà, thả mình lên giường trôi theo những dòng suy nghĩ. Sau đó cô cầm lấy tấm ảnh hai mẹ con chụp chung mà nức nở:

-Mẹ à..ba..ba ..sắp lấy..vợ rồi..Con phải..làm sao đây?…..Cô ấy như….thế nào….có tốt như …..mẹ không……mẹ ơi…

Rồi cô chìm vào giấc ngủ mặc cho những giọt nước mắt cứ chảy dài.

Đọc tiếp Này Gió, bao giờ anh mới trở về ? – Chương 3

Xem tiếp: Chương 3

Bạn đã đọc thử chưa?

Bí Mật Vượt Thời Gian

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 71


Người vợ thay thế

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 84


Chồng Cũ, Anh Nợ Em Một Đứa Con

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 101


Hình Đồ

Thể loại: Quân Sự, Lịch Sử

Số chương: 220


Quay Lại Đi Min Min! Anh Yêu Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 13