Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Lưu Bạch, Anh Yêu Em Chương 27-28

Chương trước: Chương 25-26



 Sáng hôm sau, có xe đến đưa chúng tôi đi gặp nhân vật bí ẩn đó. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy biển xe nào kỳ quặc như vậy, tôi gồi bên Sở Thừa, lòng nghĩ về những lời Cho nói hôm qua.

“Lưu Bạch, chúng ta đến nới rồi”, tôi thẫn thờ mãi đến khi Sở Thừa kéo xuống xe. Lại là một tòa nhà cao chót vót. Đám người này, không làm những trò cao ngạo sẽ không cảm thấy thỏa mãn hay sao?

Người đàn ông ngồi gần vô lăng xuống xe dẫn đường, cùng vào thang máy. Đến tầng trên cùng, anh ta lại đi đến cánh cửa nhỏ, chào hai người đàn ông đứng trước cửa rồi đưa chúng tôi đến thang máy khác. Làm trò gì đây? Rõ là bí ẩn. Mặt chúng tôi hiện trên cửa kính in hoa, người kia đưa tay bấm cửa thang máy, không có ai vào theo, cửa thang máy khép lại, chỉ còn lại hai chúng tôi trong đó.

Vẻ mặt tôi hiện rõ trong gương, Sở Thừa cười cười: “Đừng căng thẳng thế, Lưu Bạch. Thực ra, anh chàng này rất thú vị, em sẽ không ân hận khi gặp anh ấy đâu”.

Tôi gật đầu, bất ngờ Sở Thừa đưa tay ra, chúng tôi nắm chặt tay nhau, mắt tôi tối lại, một cảm giác mềm mại, nóng bỏng ập xuống môi rồi lập tức buông ra ngay. “Sở Thừa! Lúc này đừng đùa nữa”, tôi khẽ nói.

Chưa kịp đợi anh trả lời, một tiếng keng vang lên, thang máy từ từ mở ra. Tôi nhìn cảnh vật trước mặt, sững người.

Không ngờ trong tòa nhà này lại có một khuôn viên nhỏ mang đậm phong cách của vùng sông nước Giang Nam, dưới chân nước chảy róc rách, cây cầu cong cong nhỏ xinh dẫn thẳng đến chiếc cổng hình bán nguyệt, hàng chuối tây xanh mướt rất nổi bật. Hành lang lát đá xanh, quanh co uốn lượn. Tiếng đàn tỳ bà thấp thoáng vọng lại, và còn cả hương trà thơm ngát. Tôi có cảm giác như đang lọt vào chốn thiên thai. Khung cảnh hoàn toàn khác với tòa nhà hiện đại cao tầng này.

sở Thừa kéo tôi vào bên trong, hai bên hành lang là một sân khấu rộng, đối diện với một bức tường hoàn toàn bằng kính, trời xanh mây trắng, ánh nắng rực rỡ. Cô gái mặc áo dài Thượng Hải đang đánh đàn tỳ bà ở một góc của sân khấu, một người đàn ông ngồi quay lưng về phía chúng tôi khẽ đánh nhịp. Nghe thấy tiếng bước chân, người này liền quay đầu lại, giọng sang sảng: “Sở Thừa, cậu đến rồi à?”.

Tôi chợt dừng lại, nheo mắt nhìn. Người này, người này…tôi mới gặp mấy hôm trước. Trong một hoàn cảnh tương tự, dường như tiếng nhạc vẫn còn vẳng bên tai. Nhân vật bí ẩn này chính là người hát Côn khúc mà tôi khen là Dương Quý Phi điệu đà trong buổi tối hôm trước.

Ánh mắt anh ta lướt qua Sở Thừa, dừng lại trên người tôi. Tôi thề rằng, chắc chắn vừa nhìn anh ta đã nhận ra tôi nhưng anh ta vẫn giữa được điềm đạm, chỉ trong chớp mắt liền giấu ngay đi vẻ ngạc nhiên, tiếp tục cười nói với Sở Thừa.

“Người mà cậu nói muốn đưa đến cho tôi gặp chính là người đẹp này ư?”

“Đây là Lưu Bạch. Lưu Bạch, đây là anh Chum”.

Tôi rất muốn nhắc lại câu nói không biết mình đã nói bao nhiêu lần. Đám người này không có tên tiếng trung hay sao? Những người đàn ông này toát lên một vẻ bí hiểm, theo bản năng tôi có cảm giác rằng, tìm hiểu càng nhiều càng phức tạp. Và thế là tôi lựa chọn im lặng, chỉ khẽ gật đầu với anh ta.

Ba người ngồi xuống, cô gái đánh đàn tỳ bà cuối chào, có người mặc quần áo bảo vệ mang bánh ngọt và trà đến. Sau một hồi làm quen, cuối cùng mọi thứ đã yên tĩnh trở lại.

“Chum, lâu lắm rồi không gặp, dạo này cậu thế nào?”

“Vừa đi công du một chuyến, Sau khi về nước bị ông cụ túm ngay đi cải tạo. Thật là không may, lần này về nước lại đúng thời gain ông cụ ở nhà. Vì thế mấy hôm trước tôi đã về Thượng Hải, đợi ông cụ sang Ukraine tôi mới quay lại,”

“Cha cậu vẫn khỏe chứ?”

“Ngày nào cũng thấy cụ trên chương trình thời sự thì có thể thấy tinh thần ông cụ phấn chấn, không còn gì phải phàn nàn cả”, Chum khẽ cười, “À, đúng rồi, mấy hôm trước ông cụ nhà cậu liên lạc với Tổng giám đốc chúng tôi nói là muốn giải quyết số cỗ phần đó. Tiểu Tam nói chỉ cần chờ cậu quyết định thôi, cậu đã quyết định chưa? Sao lại không giống với những gì cậu nói với tôi qua điện thoại?”.

Sở Thừa gật đầu, đang định lên tiếng thì tôi liền đứng dậy nói: “Đằng sau còn một cái vườn nhỏ đúng không anh? Anh Chum, Sở Thừa, em muốn vào đó xem một chút được không? Các anh cứ nói chuyện đi nhé”.

Ánh mắt chum đổ dồn sang tôi, không biết có phải hiểu lầm hay không, ánh mắt đó lại tỏ ý khen ngợi: “lưu Bạch, bên trong còn nuôi một số con vật hiếm lắm, em vào mà xem, nếu thích có thể chọn một con mang về”.

“Em cẩn thận nhé, địa bàn của anh Chum quanh co khúc khuỷu lắm đấy. Em nhớ đường kém, cẩn thận không lạc đấy”, Sở Thừa đứng lên dặn dò, tiện tay vuốt lại tóc mái cho tội.

“Sở Thừa,a nh mới là người phải cẩn thận nhất”. tôi thầm nói câu đó nhưng ngại thốt ra lời. Tôi mỉm cười với anh rồi quay người đi vào bên trong.

Tôi bước đến khu vườn lập lánh dưới lùm cây xanh mướt, bên tai chỉ nghe thấy tiếng chim kêu ríu rít. Lần theo tiếng chim hót, tôi đi tới trước. Đó là một cái đình nhỏ để ngồi bóng mát, ba mặt xung quanh là nước, treo những lồng chim xinh xắn. Cho dù hoàn toàn không hiểu về những thứ này nhưng tôi cũng có thể nhận thấy những chú chim sặc sỡ đủ màu, tiếng hót thánh thót, chắc chắn là không rẻ chút nào. Chỉ tiếc rằng lúc này, tôi đâu có tâm trạng nào để thưởng thức. Tôi tựa người vào lan can, thẫn thờ nhìn xuống dòng nước. Nước chảy róc rách, đàn cá vàng đang bơi lội tung tăng. Tôi chưa bao giờ có cảm giác mình lại vô dụng như lúc này, biết rõ mọi việc nhưng hoàn toàn không có khả năng thay đổi, chỉ biết lặng lẽ đứng đây chờ đợi.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đột nhiên có tiếng bước chân vọng lại. Tôi quay đầu lại, thấy Chum đi qua lùm cây, bước đến bên tôi, mỉm cười nói: “Lưu Bạch, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi mà anh được gặp em hai lần, thật bất ngờ quá”.

“Sở Thừa đâu rồi anh?”

“Cậu ấy gặp kế toán trưởng một lát, sẽ đến đón em ngay thôi, đừng lo.” Tôi có cảm giác rằng người đàn ông này khá giống Cho, trên môi lúc nào cũng thường trực một nụ cười nhẹ nhàng nhưng luôn gây cho người khác một cảm giác ức chế khó tả.

Tôi thở dài, sao lại không lo chứ. Tôi nói: “Dương Quý Phi, anh đang diễn phim Điệp vụ nội gián à?”.

Chum cười to hơn: “Lưu Bạch, em quả là một người kỳ lạ nhưng hôm nay, anh cũng rất bất ngờ khi nhìn thấy em. Cho cũng tệ thật, hôm qua anh vừa nói chuyện với cậu ta qua điện thoại, không thấy cậu ta nói hôm nay em sẽ tới, làm anh chẳng có sự chuẩn bị trước về tâm lý gì cả”>

“Nếu anh có ý định chơi xỏ thật thì mười cậu ta cũng không đủ. Không phải em và Sở Thừa chuẩn bị đi gặp một người đó sao? Gặp người này rồi em sẽ biết những lời anh nói có đúng hay không”, những lời Cho nói lại văng vẳng bên tai tôi. Hóa ra, điều anh ta nói là thế này đây. Sống lưng tôi lạnh toát nhưng cũng không sao cả, sau một thời gian thử thách, tôi đã trưởng thành hơn, mặc dù sóng lòng đang dữ dội nhưng vẻ mặt tôi vẫn bình tĩnh lạ thường.

“Hôm đó, Cho nói với em rằng mấy người hát Côn khúc đều là anh em họ của anh ta. Anh cũng họ Viên à?”

“Không, hai cậu kia mới là anh em họ của Cho, anh chỉ là bạn cũ đến góp vui thôi”, Chum đứng cạnh tôi, cúi đầu nhìn đàn cá vàng trả lời.

“Anh thực sự rất tò mò, Lưu Bạch ạ. Thực sự, bạn bè anh không đông, Sở Thừa là một trong số đó. Anh quen cậu ấy mấy năm rồi, cứ tưởng rằng cậu ấy là một cậu bé ngoan ngoãn, yên phận, chắc chắn không bao giờ làm những chuyện tày trời. Còn anh quen Cho lâu rồi, chỉ có điều anh không thể ngờ rằng em vừa xuất hiện, hai anh chàng này trở nên bất thường.”

“Bất thường ở điểm nào?”

“Còn chưa đủ bất thường hay sao? Tự nhiên Sở Thừa lại chống lệnh cha, còn lên tiếng nhờ anh giúp đỡ. Cho thì còn kỳ cục hơn. Em có biết không, có hôm cậu ta gọi điện thoại cho anh, lần đầu tiên nhắc đến em, sau đó hỏi anh Nguyên Tiêu có nghĩa là gì. Bây giờ, bọn anh đều gọi cậu ấy là Bánh Trôi, toàn những chuyện kỳ cục tự cậu ấy lôi về.”

Không nhịn được cười, môi tôi khẽ nhếch lên, chợt cảm thấy không ổn liền nghiêm mặt lại: “Chuyện này chẳng liên quan gì đến em cả”.

Chum bật cười thành tiếng: “Lưu Bạch, quả là rất kh1o khăn để nhìn thấy nụ cười của em. Hôm đó, Cho đưa em đến nghe hát, anh tưởng cuối cùng cậu ấy đã tìm được một nữa của mình. Hôm nay, nhìn thấy em cười với Sở Thừa, anh biết là rất có thể anh chàng Cho sẽ bị knock-out. Thế nào? Anh là người ngoài cuộc nên nhìn rõ vấn đề hơn đúng không?”.

“Chum…”, tôi chợt ngập ngừng, không biết nên nói thế nào.

“Nói đi, từ trước đến nay anh rất muốn nghe những lời người đẹp nói.”

“…” Thực sự không biết nên nói thế nào, tôi ngập ngừng rồi lại thôi.

“Có phải em muốn nhờ anh giúp Sở Thừa đúng không?”, Chum hiểu ý nói trước. “Lưu Bạch, đến giờ anh đã tin rằng, trong cuộc đời của mỗi người đàn ông đều có một đại nạn. Việc Sở Thừa gặp em có phải là do định mệnh an bài hay không?”.

“Thế anh đã gặp được chưa? Cô ấy vẫn đang ở bên anh chứ?”, tôi hỏi rất tự nhiên, không hề suy nghĩ, vừa mới dứt lời lại thấy hối hận.

Nụ cười của Chum đột nhiên tắt ngấm, ánh mắt dừng lại ở góc xa. Tôi hối hận vì sự ăn nói thiếu suy nghĩ của mình, lý nhí xin lỗi: “Em xin lỗi, anh không cần phải trả lời câu hỏi hồ đồ của em đâu”.

Vẻ mặt Chum trở lại bình thường, anh cười nói: “Không sao cả. Cô ấy đã lấy chồng, sinh con, hưởng một cuộc sống hạnh phúc bình thường. Mặc dù cô ấy không ở bên nhưng anh luôn bảo vệ cho cô ấy, như thế cũng rất tốt”.

Hóa ra, đằng sau vẻ vinh hoa phú quý không thể giấu nỗi niềm tiếc nuối sâu sắc. Tôi cũng rất thông cảm nhưng không biết phải an ủi thế nào. Bất chợt có tiếng Sở Thừa vọng lại: “Lưu Bạch, Chum, hai người đang nói chuyện gì vậy?”.

Tôi mùng rỡ quay lại mỉm cười với anh.

“Dĩ nhiên là nói về cậu rồi. Cậu xong rồi à, vừa nãy tôi tiết lộ hết quá khứ phong lưu của cậu cho Lưu Bạch nghe rồi, cậu cứ đợi về nhà quỳ lên bàn vò quần áo!”, Chum đã lấy lại được phong độ điềm đạm như lúc đầu, lên tiếng trả lời.

Sở Thừa nhìn tôi, tỏ vẻ khó kiểu: “Bàn vò quần áo là cái gì?”.

Tôi thở dài: “Thôi, đừng làm trò cười cho người khác nữa, về nhà quỳ rồi anh sẽ biết”.

Chum cười lớn, sau đó tiễn chúng tôi ra cửa. Trước khi chia tay còn liếc Sở Thừa một cái: “Đồng chí, báu vật này phải giữ chắc đó nhé, mất rồi không có lại được đâu”.

Sở Thừa quàng tay qua eo tôi, cúi đầu cười nói: “Lưu Bạch, em cũng phải giữ chắc báu vật là anh đó nhé, đễ mất rồi là không có lại được đâu”.

Hai gã đáng ghét! Tôi nghiêm nghị nhìn họ đùa cợt, cuối cùng không nhịn được nữa bèn phì cười.

 Ra khỏi thang máy, người dẫn đường vẫn đang đợi ở chỗ cũ, nhìn thấy chúng tôi liền đi tới, hỏi chúng tôi có cần xe đưa về không, Sở Thừa từ chối: “Lưu Bạch, hôm nay việc chính đã giải quyết xong rồi, bọn mình đi dạo quanh Bắc Kinh nhé!”.

Tôi hào hứng gật đầu, chúng tôi dắt tay nhau ra khỏi tòa nhà. Ánh nắng chan hòa, đường Trường An xe cộ đi lại như mắc cửi. Ngày đầu tiên của đợt nghỉ Quốc khánh, đường phố toàn khách du lịch ở các nơi đổ về, tiếng người chuyện trò ôn ào. Đây không phải là lần đầu tiên tôi đặt chân đến thành phố này và chắc đây cũng sẽ không phải là lần cuối cùng trong đời tôi dạo chơi ở đây nhưng bên cạnh có anh, cảm thấy mọi thứ xung quanh đều rộn rã, tươi đẹp làm sao.

“Em thích đi đâu?”

“Đi Di Hòa Viên? Hồi nhỏ, em đã từng theo bố mẹ đến Bắc Kinh nhưng đến Di Hòa Viên đã là buổi chiều, chưa kịp đi hết một vòng thì trời đã tối. Hồi đó mang theo máy ảnh đen trắng, ảnh chụp rửa ra toàn ảnh đen, lần nào lấy ra xem cũng thấy tiếc.” Ký ức tuổi thơ chợt hiện về, tôi túm tay Sở Thừa, giọng nhẹ nhàng: “Có được không anh?”.

Sở Thừa vẫy tay gọi xe, cười rạng rỡ: “Lưu Bạch, không biết có phải do ảo giác không, em đang làm nũng à? Em dừng lại ngay đi, hành động này thực sự rất nguy hiểm, cẩn thận không anh lại cho lái xe chở thẳng về khách sạn đấy”.

Chúng tôi xếp hàng mua vé, theo dòng người đi vào Di Hoa Viên. Hai chúng tôi đi trên hành lang nổi tiếng dài nghìn mét. Đâu đâu cũng được trạm trổ cầu kỳ, mỗi bức tranh đều có một phong cách riêng, cách vài chục bước lại có một bức hoa văn hình tròn rất có chiều sân trep trên đầu, đủ màu sắc sặc sỡ.

“Lưu Bạch, Hoàng đế thời cổ đại biết hưởng thụ thật đấy, hồ xanh núi biếc nằm trọn trong viên lâm Hoàng gia thế này, chỉ có một nhà được tận hưởng”, Sở Thừa đứng bên cạnh tôi thốt lên. Tôi không hưởng ứng: “Hiện tại không phải cũng thế đó sao? Chỗ Chum tiếp mình vừa nãy, người dân bình thường có thể thưởng thức sao? Em thấy chỗ đó còn kín đáo hơn ở đây bao nhiêu lần, đó mới thực sự là một nhà tận hưởng”.

“Chỗ đó hả?” Sở Thừa quay mặt về phía tôi nói tiếp” “Đó là nơi cậu ấy thiết kế riêng cho người phụ nữ mà cậu ấy yêu nhất. Sau khi cô ấy rời xa, Chum đã dựa theo thiết kế của bản vẽ mà xây dựng một khu vực y hệt như thế trên tầng thượng, thỉnh thoảng lại đến đó ở mấy ngày. Đừng cười cậu ấy, thực ra Chum cũng rất đáng thương”.

Vẻ thất thần của Chum lại hiện ra trước mắt tôi, người đàn ông này, vinh hoa phú quý, nhìn bề ngoài thấy có tất cả nhưng lại không giữ được cái mà mình cần, để lại niềm nuối tiếc không bao giờ nguôi ngoai. Bất giác tôi thở dài: “Tại sao lại rời xa?”.

“Anh không rõ lắm. Lưu Bạch, anh đã thề rằng chắc chắn không để mình biến thành Chum thứ hai”, Sở Thừa bóp chặt tay tôi.

Ngốc ạ, tôi rất muốn trả lời anh như vậy nhưng lòng chợt xao xuyến, phía trong hành lang, khung cửa khắc hoa cỏ gắn gương tròn, hiện lên đôi lông mày cong cong của tôi, nét mặt dịu dàng, tươi tắn.

Chúng tôi vừa nói vừa cười, mãi cho đến khi trời chập choạng tối, ra khỏi Di Hoa Viên, dư âm vẫn chưa hết.

“Bây giờ đi đâu nào?”

“Vừa nãy em chọn rồi, bây giờ đến lượt anh.”

“Bọn mình đến hồ Hậu Hải nhé? Anh đã nghe nói từ lâu, rất muốn xem thế nào.”

“Được, thế nào cũng được.”

Chúng tôi bắt xe đến Hậu hải. Trời đã tối hẳn, đây là khu vực tập trung các quán bar nổi tiếng ở Bắc Kinh. Có lẽ do đến hơi sớm, trong bóng tối sông hồ lấp lánh, từ cổng lén nhìn vào trong, không có cảnh người qua kẻ lại nhộn nhịp đông đúc như trong tưởng tượng. Chỉ có điều trên khoảng sân trống trước cổng, có khá đông cô bác trung niên, cao tuổi đang múa theo điệu nhạc. Tôi dỏng tai nghe, hóa ra là một bài hát Cách mạng. Tôi thè lưỡi, đúng là thủ đô có khác, tinh thần giác ngộ chính trị cao thật.

Các quán bar vẫn chưa có khách mấy nhưng chổ ngồi trong các quán ăn lộ thiên dọc theo hồ Hậu Hải đã kín gần hết. Chúng tôi chọn một quán ăn Hàng Châu. Trong khi Sở Thừa cúi đầu nghiên cứu thực đơn, tôi tựa người vào lan can, hương sen thơm ngát đâu đây.

“Em thích Bắc Kinh không?”, Sở Thừa vừa hỏi tôi vừa gấp thực đơn lại, đưa cho nhân viên phục vụ.

“Thích, hồi nhỏ em đến Bắc Kinh cùng bố mẹ, ở một nàh nghỉ gần Cổ Cung. Buổi sáng ngủ dậy, đường phố toàn là các sạp nhỏ bán đồ ăn. Bánh rán. Bánh ngọt nhân đậu rồi cả bánh màn thầu nhân táo nữa, đó là lần đầu tiên em được ăn loại bánh đó. Kể ra cũng buồn cười thật, mẹ cho em tiền đi mau bánh màn thầu nhân đỗ xanh, hồi đó em tết toc hai bên, tầm tuổi Mạt Lợi bây giờ. Cô bán bánh rất quý em, cho em một cái bánh nhân táo để ăn thử, chưa bao giờ em ăn loại bánh đó, hơn nữa lại là lần đầu tiên trong đời đổi bằng vẻ xinh xắn của mình, bây giờ nhớ lại, vẫn thấy thơm ngon vô cùng”, tôi hồi tưởng lại trong hạnh phúc.

“Anh cũng đến đây một lần với cha, chú, bác, anh em họ ở khách sạn Trường Thành. Lần đó đến Bắc Kinh là thăm dò tình hình bất động sản ở đây. Duy nhất được một hôm rỗi rãi, cả đoàn người kéo nhau đi Trường Thành, loanh quanh một hồi chẳng để làm gì. Chỉ thấy thành phố này bụi bặm vô cùng, thua xa hình ảnh Bắc Kinh trong ký ức của em.”

“Thôi đừng kêu ca nữa, điều này đã giải thích vì sao tài sản của gia đình em thua xa nhà anh, không phải là xa mà là khoảng cách từ sao Hỏa đến Trái đất.”

Đang nói chuyện hào hứng, bổng nhiên có một giỏ hoa xuất hiện bên bàn ăn, bà cụ bán hoa cười tươi chào chúng tôi: “Câu ơi, câu mua cho cô gái xinh đẹp này bông hoa đi?”.

“Vâng, giỏ hoa này có bao nhiêu bông? Cháu mua hết”, Sờ Thừa đáp rất tự nhiên. Tôi khẽ kêu lên: “Anh đừng đùa nữa, bao nhiêu hoa thế này bắt em đem đi đem lại, ngại chết được”.

“Người ta khen em xinh đẹp, em không nghe thấy à?” Sở Thừa đã rút ví ra, không thèm để ý đến lời phản đối của tôi.

“Đó là vì người ta muốn bán hoa cho anh. Cụ ơi, chắc chắn cô gái nào cụ cũng khen như vậy thôi, đúng không?”, không thuyết phục được Sở Thừa, tôi quay ra đề nghị bà cụ nói một câu.

“Cháu ơi, cô không nói dối đâu, cháu rất xinh đẹp, tiếc là ở đây không có gương, nếu không cháu thử soi mà xem, ánh mắt sáng ngời như sao trời.” Bà cụ cười chỉ thấy răng không thấy mắt, cẩn thận lấy hoa đưa cho tôi.

Không biết phải đáp lại lời khen của bà cụ thế nào, tôi ôm hoa trong tay, mặt nóng bừng, không cần đoán cũng biết chắc chắn là đang đỏ. Sở Thừa đưa tay đỡ hoa đặt lên bàn: “Lưu Bạch, thức ăn vẫn chưa mang đến, bọn mình ra nhảy một bài đi”.

Nhảy? Nhảy ở đâu? Các quán bar ở đây đã bắt đầu đâu? Tôi thẩm nghĩ bụng, nhưng không để tôi chần chừ, Sở Thừa đã kéo tôi ra khỏi chỗ ngồi và đi ra ngoài.

Trên khoảng đất trống ngoài cổng, các đôi đang say sưa nhảy, mặc dù là bài hát Cách mạng nhưng giai điệu du dương, Sở Thừa bước tới, hai tay kéo mạnh, tôi còn đang thẫn thờ thì đã bị anh đem trong vòng tay, hai chân luống cuống, suýt ngã nhào. Anh khẽ cười, đôi môi ấm áp chạm vào trán tôi: “Lưu Bạch, anh yêu em!”.

Đừng sợ, Lưu Bạch, đừng sợ. Hai tay tôi vòng lên cổ anh, cố gắng kìm nén không để những giọt nước mắt trào ra. Chúng tôi yêu nhau nên mới hạnh phúc thế này. Đây không phải là tội lỗi và cũng sẽ không ai nguyền rủa. “Điều mày cần làm không phải là lo sợ cho tương lai, điều mày phải làm là vui vẻ đối mặt với thực tại”, tôi tự thú.

Trong bóng tối, gió từ đâu thổi tới, sóng gợn nhẹ, thoang thoảng hương sen, dường như đâu đây có người huýt sáo, mọi âm thanh tựa như từ nơi rất xa vọng lại. Giây phút này, cuối cùng tôi đã bình tĩnh trở lại, khẽ trả lời anh: “Em cũng yêu anh, Sở Thừa ạ!”.

Xem tiếp: Chương 29-30