Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Lưu Bạch, Anh Yêu Em Chương 09-10

Chương trước: Chương 07-08



 Mặc dù có sự chuẩn bị trước về mặt tinh thần, nhưng khi anh chạy xe trên con đường thẳng tấp, dừng trước khu nhà được gọi là biệt thự, tôi vẫn hơi sững lại. Khu nhà màu trắng lấp lánh ánh nắng nằm lọt giữa vườn hoa, phía sau nhà là một thảm cỏ xanh rộng lớn, con đường nhỏ dẫn ra hồ nước, góc cuối đường còn có một bến đò nhỏ. Đây có phải là Thượng Hải không? Bỗng chốc tôi có cảm giác là mình bị lạc mất phương hướng. Xin hãy thứ lỗi cho sự mất cân bằng chút xíu đó của tôi. Trong khi thành phố này vẫn con bao nhiêu người vật lộn phấn đấu để có một không gian nhỏ cho riêng mình, nhìn thấy ngôi nhà như thế này, chắc chắn họ sẽ cảm thấy nhụt chí. 

“Em có thích biệt thự nhà anh không?”. Anh kéo tôi vào trong rồi nói. “Nhà đang sửa sang lại, em đi cẩn thận nhé.”

Biệt thự? Tôi tròn xoe mắt nói. Thưa ngài đây phải gọi là dinh cơ mới đúng, nếu anh định dùng tiền để dọa em thì sự kiện bất ngờ này là đủ lắm rồi. 

Sở Thừa cười giòn tan, đưa tay véo mũi tôi: “Dùng tiền là dọa được em sao? Sao em không nói sớm, làm anh phải mất bao nhiêu chất xám, ngày nào cũng phải nghĩ xem làm thế nào mới cưa được em? 

Chúng tôi bước vào phòng khách đang chất đầy vật liệu, không gian rộng rãi trong phòng dường như có thể chứa được hai căn nhà của tôi. Tôi thở dài nói: “Nếu sớm biết anh có nhiều tiền thế này thì kiểu gì em cũng phải làm ột chút để anh phải theo đuổi nhiệt tình hơn” 

“Thế nào mới được gọi là nhiệt tình?”. Anh kéo tôi lên tầng. “Chỗ này sẽ để cho em một phòng, em thấy thế nào?” 

“Phòng khách hả?” tôi thò đầu vào ngó. 

“Dĩ nhiên là phòng chung của anh và em rồi, ngốc ạ. Em định ngủ một mình à?, anh ôm tôi từ phía sau và nói, hơi thở ấm áp luồn vào tóc tôi. Căn phòng rộng rãi đang để không, chỉ có ánh nắng hắt qua cửa kính chiếu vào trong. Giây phút này, trong lòng tôi tràn ngập niềm vui. 

Cậu Sở, cô gái này là…?, một giọng nói già nua từ phía cầu thang vọng lại. Sở Thừa quay đầu lại chào “Bác Phúc, bác còn ở đây à?” 

Bước lên cầu thang là một cụ già dáng người nhỏ bé. Ánh mắt lướt qua Sở Thừa, dừng lại chổ tôi. 

“Đây là Lưu Bạch, bạn cháu. Cháu đưa cô ấy đến xem biệt thự. Lưu Bạch, đây là bác Phúc, trợ lý của bố anh, hiện bác đang phụ trách công việc sửa sang biệt thự”

“Cháu chào bác ạ!” Tôi gật đầu chào ông, thấy ánh mắt ông càng lộ rõ vẻ thăm dò, bất giác tôi lùi ra sau một bước rồi nói: “Sở Thừa, em xuống ngắm hồ nước nhé” 

Tôi đi về phía cầu thang, nghe thấy hai người nói chuyện với nhau bằng tiếng Triều Châu. Không nén nỗi tò mò, tôi bèn quay đầu nhìn trộm, thấy bác Phúc đang liếc nhìn mình, tôi nhanh chân bước xuống cầu thang. Không hiểu tại sao trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy thấp thỏm bất an. 

Chiều thứ bảy, tôi và Mạt Lợi ăn mặc tinh tươm, ở nhà đợi Sở Thừa đến đón. Mạt Lợi kéo chiếc quần bò và áo phông trắng đang mặc trên người, vô cùng phấn khởi: “Mẹ ơi, những chú ngựa đó có giống như trông tranh không ạ?” 

“Giống chứ, chúng sẽ rất cao và rất to, đến lúc đó Mạt Lợi đừng có sợ đấy nhé.”

“Có ngựa bé không hả mẹ? ” Mạt Lợi cười híp mắt nói tiếp: “Mạt Lợi có thể cỡi ngựa bé mà.”

Mẹ không biết, nếu có chắc chắn sẽ cho Mạt Lợi cỡi ngựa bé,đúng không? 

Vâng ạ, vâng ạ. Thế mẹ ơi, sao chúng ta chưa đi ạ? Nếu mặt trời xuống núi thì ngựa bé phải đi ngủ rồi. 

Chúng ta còn phải đợi một người, không phải hôm qua mẹ đã nói với Mạt Lợi rồi đó sao? Hôm nay, không phải chỉ có hai mẹ con mình, có một người nữa sẽ đi cùng.”

Đang lúc nói chuyện, điện thoại của tôi đổ chuông. “Lưu Bạch, anh đến rồi, em mau xuống đi.”

Tôi dắt Mạt Lợi vào thang máy, tim đập nhanh hơn. Không biết khi nhìn thấy Mạt Lợi anh sẽ như thế nào? 

Ngoài trời ánh nắng chan hòa, anh đã đứng chờ ở ngoài xe. Thấy chúng tôi bèn nhanh chân bước tới, anh ngồi xổm xuống trước mặt Mạt Lợi. “Chào bé, bé có phải Mạt Lợi không nhỉ?”

Mạt Lợi tròn xoe mắt vẻ hơi ngần ngừ. Con gái đây là bạn của mẹ, con chào chú đi. 

“Không, chào anh chứ. Anh vẫn chưa kết hôn mà, không được gọi chú. Ở Triều Châu mọi người đều gọi như vậy.”

“Anh” tôi phì cười. anh nói gì vậy, em là mẹ Mạt Lợi, Mạt Lợi gọi anh bằng anh thì em là gì của anh?” 

Tục lệ phải như vậy, khuôn mặt anh tỏ vẻ vô tội. Mạt Lợi, anh bế em lên xe được không? Nếu em không đồng ý thì anh cứ ngồi thế này không dậy nữa đâu. 

Từ nãy giờ Mạt Lợi vẫn im lặng, nhưng thấy anh như vậy con bé không nhịn nỗi bật cười, đưa bàn tay nhỏ xinh ra cho anh ôm gọn vào lòng. Vừa nhìn là biết anh ít khi thực hiện những động tác khó như thế, anh thận trọng bế Mạt Lợi lên, trông khá lóng ngóng vụng về, nhưng mặt lộ rõ vẻ thích thú. 

Tôi chăm chú nhìn hai người, cho dù thời gian trôi qua bao lâu đi chăng nữa, hình ảnh này vẫn luôn khắc sâu trong tâm trí tôi. Dưới ánh mặt trời, mái đầu của hai người, một lớn một bé áp sát vào nhau bước đi trước tôi, chỉ trong tầm tay, giống như hạnh phúc cũng chỉ trong tầm với. Nếu thời gian mãi dừng lại trong giây phút này thì sẽ tuyệt vời biết bao. 

Ba chúng tôi đã chơi đùa một ngày vui vẻ, ăn tối xong. Mạt Lợi ngủ ngon lành trên hàng ghế sau. Sở Thừa vặn nhỏ nhạc lại, nhìn qua gương chiếu hậu: “Lưu Bạch, em nhìn coi Mạt Lợi ngủ kìa, nhìn đáng yêu quá” 

“Có gì mà đáng yêu, nó nghịch cả một ngày rồi, bây giờ thì ngủ cứ như con lợn con ấy.” 

Mạt Lợi giống em lắm, đôi mắt to, cũng không thích nói nhiều. Một cô bé trầm lặng. Anh nắm lấy bàn tay đang đặt trên người của tôi rồi thơm một cái: “Hôm nay, anh rất hồi hộp” 

“Hồi hợp cái gì?” 

Sợ Mạt Lợi không thích anh sẽ khiến em khó xử. 

Tôi nắm chặt tay anh: “Sở Thừa, anh tốt với em quá” 

Đèn đỏ bật sáng, xe dừng lại, anh nhoài người sang bên tôi quay đầu nhìn Mạt Lợi. Không phải nhìn đâu, Mạt Lợi ngủ say lắm. Sở Thừa khẽ cười tiếp tục hôn tôi. Lưu Bạch, anh có linh cảm rằng anh và Mạt Lợi sẽ rất hợp nhau. 

Tôi thở phào một cách thỏa mãn, trên chiếc xe này có người đàn ông mà tôi yêu và cô con gái thân thiết nhất của tôi, nếu được lựa chọn, liệu tôi có thể ẩn mình trong không gian nhỏ bé này, mãi mãi không bao giờ rời xa.

 Mã Tu anh bạn cũ của tôi từ Mỹ trở về, tổ chức một buổi party ở biệt thự mới mua. Trước đó bọn tôi đã hẹn Sở Thừa cùng đi nhưng buổi sáng anh gọi điện xin lỗi nói bố anh đã từ Triều Châu về Thượng Hải. 

Tôi ăn mặc chỉnh tề đến biệt thự. Ngoài cửa, xe đã đổ chật cứng, ai cũng lộng lẫy và quyến rũ. Lúc tôi và Mã Tu đứng đối diện nhau qua lớp cửa kính, anh ta tươi cười bước ra, đón tôi bằng cả sự nhiệt tình quá mức bình thường. Mã Tư là mẫu người nhàn hạ điển hình: anh sinh ra ở Mỹ, làm ăn phát đạt ở đó, rồi một ngày kia mong muốn tìm về cội nguồn nên quay về Trung Quốc. Cũng không hiểu anh ta được quý nhân nào phù trợ, đúng lúc bất động sản rơi vào thời điểm đóng băng thì anh ta lại tranh thủ mua lại một loạt văn phòng sau đó quyết định cho thuê để lấy tiền sinh sống. Mã Tu cũng không chịu kết hôn, hơn bốn mươi tuổi rồi thay hết cô này đến cô khác, ung dung tự tại. Nhàn rỗi quá nên thích tổ chức party, tôi quen Kiều cũng qua buổi party của Mã Tu. 

“Lưu Bạch, lâu lắm không gặp, trông em ngày càng xinh đẹp. Lát nữa party kết thúc, chiếu cố cho anh được chuyện trò riêng với em đêm nay nhé. Anh ở Mỹ, nhớ em chết đi được. 

Con người này đúng là đến chết cũng không chịu thay đổi cái thói trăng hoa đó, tôi tránh bàn tay Mã Tu đưa ra “Anh đi mà tán tỉnh các em xinh đẹp đi. Đừng có nói với em là anh vẫn cô đơn đấy nhé”. Không phải anh tự xưng là the one của Thượng Hải đó sao, lại còn sợ không có người chuyện trò với anh à? Kiều đến chưa anh?

Tôi muốn gặp Kiều, cô nàng như bốc hơi giữa chốn trần gian này vậy. Tôi biết tình bạn giữa phụ nữ với nhau rất mong manh, nhưng cũng không đến mức cắt đứt suốt đời. Nhờ Kiều mà tôi và Sở Thừa mới được gặp nhau, tôi cũng nên biết ơn cô ấy. 

Anh có mời nhưng hình như cô ấy không đến". Mã Tu ngó trước nhìn sau: “người đông quá, anh dẫn em sang phòng bi-a gặp mấy người bạn mới nhé. Họ cũng từ Mỹ về cùng anh lần này. 

Len qua đoàn khách mời, một vài người quen lên tiếng chào hỏi tôi, tiếng chuyện trò ồn ào trong phòng khách sang trọng. Đột nhiên tôi cảm thấy rất chán, chỉ muốn rời khỏi đây, tìm một nơi yên tĩnh để ngồi nhưng đã đến phòng bi-a, mấy anh chàng Hoa kiều đứng dậy mỉn cười với tôi. 

“Đây là Lưu Bạch, quả là xinh đẹp danh bất hư truyền đúng không”. Mã Tu giới thiệu một cách khoa trương. Tôi liếc anh ta một cái, không biết anh chàng này đã nói gì về tôi với mọi người. 

Mấy anh chàng đó liền gật đầu, tiếp theo là màn tự giới thiệu, đưa danh thiếp cho tôi. Tôi đành lịch sự đón lấy, thấy hơi kỳ lạ. Mã Tu chưa bao giờ ân cần giới thiệu bạn bè cho tôi như thế này. Mặc dù chúng tôi đã quen nhau mấy năm nhưng thỉnh thoảng tôi cũng chỉ giúp anh ta dịch một số tài liệu, cũng chỉ là bạn bè bình thường với nhau. Lần này, rốt cuộc anh ta định làm gì? Lẽ nào anh ta thấy tự nhiên ngứa mắt vì tôi vẫn lẻ loi nên muốn giúp đỡ, tiếp thị tôi? Tôi không phải là một người thích ăn dưa bở nhưng cảnh tượng trước mắt khiến tôi liên tưởng đến điều đó.

“Em có biết chơi bi-a không?, một người đàn ông trong số đó hỏi rồi đưa cây gậy cho tôi. 

“Xin lỗi, em không thạo lắm”, tôi từ chối. 

Rất đơn giản thôi mà, có cần anh dạy em một ván không? 

Tôi nhìn thẳng vào anh ta. “Anh là?” 

“Anh tên Cho” 

“Anh không có tên tiếng Trung à?” Tôi vẫn cau mày, người đàn ông này đeo một cặp kính không gọng, rất điềm đạm nhưng đã là người Trung Quốc phải có tên tiếng trung chứ. 

“Sorry, anh sinh ra ở Mỹ, vừa về nước, thật sự là không có tên Trung Quốc. Hay em đặt cho anh đi.” Cho nhún vai nói, một phong cách Mỹ điển hình. Tôi cười, rút di động ra xem giờ, quyết định không tiếp chuyện anh chàng lãng nhách này nữa. 

Tôi mở máy, không ngờ thấy mấy cuộc gọi nhỡ của Sở Thừa. Tôi ra hiệu xin lỗi Cho, bước đến góc nhà bấm số Sở Thừa: “Sở Thừa, có chuyện gì vậy? em vừa đến cho Mã Tu, party ồn quá, không nghe thấy chuông điện thoại.

Lưu Bạch, anh đến bây giờ, giọng anh tỏ ra sốt ruột, tôi thấy hơi lạ. 

Anh sao vậy? không phải anh nói với em là hôm nay anh phải nói chuyện với bố anh đó sao? 

“Anh muốn gặp em, cho anh địa chỉ cụ thể đi.”

Tôi đọc địa chỉ, trong lòng bắt đầu cảm thấy bất an. Không hiểu đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Từ trước đến nay anh luôn là người thông thả, an nhàn, tại sao hôm nay anh lại sốt sắng như vậy? 

Tôi không còn tâm trạng nào ở lại đây được nữa, bèn tạm biệt Mã Tu. Cho đi theo, hỏi tôi một cách rất lịch sự: “Lưu Bạch, sao em vội thế?”

“Em có chuyện đột xuất.” Đầu óc rối bời, tôi ngại giải thích nhiều. 

“Anh đưa em về nhé? Xe anh để sau nhà.”

“Không cần đâu ạ, bạn em đến bây giờ.”

“Bạn trai hả? Cho vẫn rất lịch sự nhưng tôi chỉ muốn anh ta biến đi ngay tức khắc để tôi được yên tỉnh một lát.”

Đang lúc nói chuyện thì xe của Sở Thừa đến, tốc độ rất nhanh, anh dừng xe rồi đưa tay mở cửa cho tôi. Thấy Cho đang đứng bên cạnh anh gật đầu chào. “Lưu Bạch, đây là anh Mã Tu hả?”

“Tôi là Cho” Chưa đợi tôi kịp mở miệng , Cho đã tự giới thiệu. Con người này thật đáng ghét! Lẽ nào những người từ nước ngoài về đều ăn nói như vậy sao? Bất đắc dĩ tôi đành phải giới thiệu họ với nhau. “Sở Thừa, đây là anh Cho, em vừa quen trong party, còn đây là anh Sở Thừa, bạn trai em.”

Cho đưa tay khẽ bắt tay Sở Thừa. “Bạn trai của Lưu Bạch, hahah lucky guy”

“Cảm ơn”. Nói xong, Sở Thừa ra hiệu cho tôi lên xe. Tôi không hề khách khí vòng qua Cho, ngồi lên xe rồi vẫy tay tạm biệt anh ta. Xe nhanh chóng rời biệt thự, qua gương chiếu hậu, tôi thấy Cho vẫn đứng nhìn theo chúng tôi. Tôi thấy hơi là lạ nhưng bây giờ tôi đâu còn tâm trạng nào để nghĩ đến người xung quanh.

Xem tiếp: Chương 11-12