Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Lưu Bạch, Anh Yêu Em Chương 05-06

Chương trước: Chương 03-04



 Bữa tối, cả nhà bốn người ngồi quanh bàn ăn, tôi đặt đũa xuống, tuyên bố kế hoặc đi du lịch của mình: “Tuần sau con sẽ đi Thái một tuần”. 

“Đi với ai?”, mẹ tôi hỏi. “ Lưu Bạch, mẹ biết dạo này con đang yêu, có phải con đi cùng anh bạn thường xuyên lái xe đến đón con đó không?” 

Tôi nghĩ trong giây lát, cuối cùng vẫn nói thật: “Không phải, con đi một mình. Máy bay và khách sạn con đã đặt trước qua mạng, lúc đó con vẫn chưa quen anh ấy”. 

Lúc này, không chỉ mặt mẹ trầm xuống mà ngay cả bố - người từ trước đến nay vốn ít nói cũng lên tiếng: “Một mình con ra nước ngoài? Đi theo đoàn du lịch à?”. 

“Không ạ, bố mẹ biết là từ trước đến nay con không bao giờ thích đi du lịch theo đoàn, đó chẳng khác gì bó tiền túi chuốc bực mình.” Tôi liền nói thẳng: “Cho dù con có đi một mình thì Thái Lan cũng rất an toàn, về cơ bản dùng tiếng anh là có thể chuyện trò giao lưu. Chỉ một tuần thôi mà, không có vấn đề gì đâu”. 

Bầu không khí trầm mặc tràn ngập bàn ăn, tôi vỗ vỗ má Mạt Lợi để thay đổi không khí: “Con yêu, mẹ đi du lịch một tuần, con muốn mẹ mua quà gì nào?”. 

“Vâng ạ.” Mạt Lợi ngửa mặt lên: “Ở đó có cá bé không ạ? Mẹ mang cá bé về nhé!”. 

Tôi cười: “Mẹ sẽ cố gắng, đợi con lớn lên chút nữa hai mẹ con mình có thể đi cùng nhau, đến lúc đó con tự bắt cá bé nhé”. 

“Vâng ạ, vâng ạ!”, Mạt Lợi vỗ tay. Tôi đi vào phòng mẹ liền chạy ra sau, vẻ mặt nghiêm túc. Tôi thở dài mệt mỏi. 

“Mẹ à, thực sự là không sao mà. Con có phải trẻ con đâu, mẹ không phải lo gì cả.” 

“Mẹ biết con đã lớn rồi, việc gì cũng có thể tự mình quyết định được, nhưng Lưu Bạch ạ, rốt cuộc tình hình của con bây giờ thế nào rồi? rù thế nào thì cũng phải cho bố con biết sơ qua tình hình chứ.” 

“Không phải con đã nói rồi sao? Vé máy bay Thái Lan và khách sạn con đã đặt xong rồi, tuần sau con sẽ đi.” 

“Việc này mẹ không có ý kiến gì nhiều, con lớn bằng ngần này rồi, quyết định đi du lịch một mình, bố mẹ cũng không lo lắm, điều mẹ muốn nói là anh bạn gần đây thường đợi con đó. Rốt cuộc bọn con thế nào rồi? con không định nói gì với bố mẹ sao?” 

Tôi im lặng, không phải là không muốn nói nhưng tôi sợ mối tình này tương lai không có gì chắc chắn. Tôi chỉ muốn tận hưởng những niềm vui nhỏ nhoi khi ở bên anh, bởi sau khi ly hôn, niềm vui đã trở nên xa vời với tôi. Tôi nghĩ đến một ngày sau, sự hào hứng nhiệt tình của anh không còn nữa, anh sẽ không còn lưu luyến mỗi khi ở bên tôi; hơn nữa, hoàn cảnh xuất than, hoàn cảnh gia đình của chúng tôi không giống nhau, thực tế đã bày ra trước mắt, cần gì phải để người nhà lo lắng không cần thiết. 

“Đúng là con và anh ấy đang yêu nhau nhưng bọn con không thể có tương lai. Mẹ đừng hỏi nữa” 

“Thế nào là không thể? Không phải cậu ấy đang theo đuổi con đó sao? Lưu Bạch, mẹ luôn hi vọng con sẽ xây dựng gia đình một lần nữa, con có gia đình rồi thì bố mẹ mới yên tâm, không phải là con không biết điều đó mà.” 

“Con biết.” Đầu óc tôi rối bời: “Mẹ ơi, con luôn biết mình đang làm gì nhưng thế giới của anh ấy và thế giới của chúng ta là một khoảng cách rất lớn. Thế giới này thực tế quá, con không giám nghĩ gì nhiều”. 

“Ý con nói là gia đình cậu ấy có điều kiện? Có điều kiện đến mức nào? Rốt cuộc tình hình thế nào?” 

Tôi đành nói sơ qua tình hình ẹ, nghe xong bà nhìn tôi, im lặng hồi lâu rồi thở dài: “Lưu Bạch à, mình là phó thường dân, đây

u dám trèo cao”. 

Màn trời tối đen, lòng tôi tràn ngập cảm giác tê tái. Đúng vậy, sao tôi lại không hiểu đạo lí đơn giản đó chứ? Nhưng mẹ ơi, cái con cần chỉ là một niềm vui nhỏ nhoi, một chút thôi là đủ lắm rồi. Mẹ đâu biết trái tim con đã tổn thương tới mức không dám nghĩ đén cả tương lai lâu dài. Mỗi khi hưởng thụ những cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc con đều thấp thỏm lo âu. Cho dù niềm vui này được đánh đổi bằng nỗi đau vô tận ở tương lai, nhưng hiện tại con không thể từ bỏ, không thể thoát ra được. 

“Mấy hôm trước Mặc Nhiên đến tìm bố mẹ.” Vẫn chưa đợi tôi kịp phản ứng, mẹ tung ra quả bom mạnh hơn: “Cậu ấy muốn cùng con làm lại từ đầu, nếu hiện giờ tình hình của con như vậy thì mẹ cũng muốn con suy nghĩ chuyện này cho kỹ. tuổi con bây giờ không còn là cái tuổi mơ mộng nữa, Mạt Lợi cũng cần có một gia đình trọn vẹn”. 

Tôi bình tĩnh ngẩng đầu: “Tại sao anh ta không đến tìm con mà lại gặp bố mẹ?” 

“Cậu ấy biết tính con nên muốn bố mẹ làm công tác tư tưởng trước. Lần này thái độ cậu ấy rất thành khẩn, hơn nữa nó đã cắt đứt với người đàn bà đó rồi. Lưu Bạch, mẹ không định nhắc đến chuyện này nhưng giờ mẹ thấy đây cũng là một ý hay”. 

“Thế nào là ý hay?” Bất giác giọng tôi cao hơn: “Tình cảm vợ chồng bao nhiêu năm như thế, anh ta nói đi là đi, lúc đó sao anh ta không nghĩ đến suy nghĩ của con và Mạt Lợi? Giờ anh ta muốn quay lại, con buộc phải ở đây cảm động rơi nước mắt ư? Thế gian này có những chuyện có thể tha thứ, có những chuyện không thể tha thứ. Con và con người này sống với nhau, chắc chắn chẳng có hạnh phúc gì để mà nói”. 

Mẹ tôi thở dài thườn thượt: “Có thể bây giờ con không thể chấp nhận cậu ấy ngay được. Bố mẹ chỉ mong con suy nghĩ cho kỹ. mẹ già rồi, không tham gia được nhiều vào chuyện tình cảm của đám trẻ các con. Con cứ suy nghĩ kỹ đi”. 

Vẻ bực bội ban nãy của tôi đã tan biến theo tiếng thở dài của mẹ, tôi cúi đầu, nắm chặt tay mẹ: “Con xin lỗi mẹ, con nóng quá, lúc nào cũng để bố mẹ phải lo lắng. con sẽ làm chủ được cuộc đời của mình, mẹ để con đi nhé”. 

Hôm sau, sau bữa ăn tối với Sở Thừa, chúng tôi đi dạo trong khuôn viên gần tiệm ăn. Giữa đêm he, hương hoa cỏ phẳng phất nhè nhẹ, trẻ con chạy đùa khắp khuôn viên, các đôi tình nhân thì thầm chuyện trò, nhiều cụ già còn hào hứng khiêu vũ theo nhạc. Anh dắt tay tôi, miệng khẽ mỉm cười: “Lưu Bạch, không hiểu sao trái tim anh cảm thấy rất thanh thản mỗi khi được ở bên em. Anh thực sự muốn được đi mãi thế này với em”. 

Nếu tôi nói sẽ đi du lịch Thái Lan một mình không biết có làm anh mất hứng không? Tôi kéo anh ngồi xuống, tựa đầu vào vai anh, khẽ nói: “Sở Thừa, tuần sau em chuẩn bị đi Thái Lan”. 

“Hả?” Ánh mắt anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên, dường như anh vẫn chưa hiểu tôi đang nói gì. 

“Tuần sau em đi du lịch Thái Lan một tuần, chuyến đi này em đã lên kế hoặc từ lâu, lúc đó em vẫn chưa quen anh”. 

“Em đi với ai? Đi với người nhà hả?” 

“Em đi một mình.” 

“Đi với đoàn du lịch à?” 

“không, chỉ có mình em thôi.” 

Anh quay người lại, nhìn tôi chằm chằm, nét mặt tỏ rõ vẻ nghi ngờ: “Đi một mình? Thế thì nguy hiểm quá, trông em yếu như vậy, anh không yên tâm. Hay thôi, lần này em hủy kế hoặc đi, đợi khi nào có cơ hội, anh đi cùng em nhé”. 

“Gì mà trông em yếu như vậy chứ”. Tôi có phần không hài lòng. “Từ trước tới nay em luôn sắp đặt mọi việc ình rất ổn thỏa. Xã hội hiện đại rồi, đâu có những(…) thế lực để giải quyết mọi vấn đề. Phụ nữ không được đi du lịch nước ngoài một mình à?”. 

“Nhưng em ra nước ngoài một mình. Phụ nữ trong họ hang nhà anh khi làm việc gì đó đều phải bàn bạc với chồng, không ai giống em, việc gì cũng tự quyết định”. 

“Phụ nữ trong họ hang nhà anh?” Tôi cau mày: “Em đã từng nghe nói đàn ông Triều Châu rất gia trưởng, không ngờ anh sống ở nước ngoài bao nhiêu năm mà vẫn giữ tư tưởng truyền thống như vậy. Em xin lỗi, em đã quen với cuộc sống độc lập, em chỉ thong báo với anh quyết định của mình chứ không có ý định xin sự đồng ý của anh”. 

“Lưu Bạch!” Anh khẽ hạ giọng: “Em đừng lúc nào cũng phản ứng mạnh mẽ thế. Anh biết em sống một mình cũng có nhiều vất vả, có lẽ em đã quen thế rồi. Đúng là em không giống với những phụ nữ trong họ hang nhà anh nhưng mỗi lần nhìn thấy, anh đều cảm thấy em rất vất vả nên anh muốn chăm sóc em”. 

“Em có công việc của em, em có thể tự nuôi bản thân mình, không cần anh chăm sóc. Anh đừng nói như vậy, anh sẽ làm em yếu đuối, thích dựa dẫm vào anh đấy. Em không muốn như thế”. 

“Dựa vào anh không tốt hay sao?”, Sở Thừa thắc mắc. “Phụ nữ lấy người đàn ông của mình làm chỗ dựa, không phải là điều bất di bất dịch hay sao?”. 

“Em đã từng giao phó hoàn toàn cuộc sống của mình cho người khác một lần, em không muốn thử lại một lần nữa. Anh có hiểu không?”. 

“Nhưng anh yêu em như vậy, em không cảm nhận được à? Em vẫn chưa thể tin anh à?”, Sở Thừa bắt đầu cuống lên. 

“Thế khi anh không còn yêu em nữa thì sao? Em biết làm thế nào?”. 

“Em cảm thấy một ngày nào đó anh sẽ không yêu em nữa à?” Sở Thừa thở dài, đưa tay quàng qua người tôi: “Thế thì em cứ đợi đấy, đợi đến khi trời đất già cỗi”. 

Vòng tay anh ấm áp làm sao, trái tim tôi như muốn nổ tung trong tích tắc: “Em chỉ cảm thấy rất sợ”. Thủ thỉ xong câu đó, tôi dụi đầu vào vai anh mà không nói gì them nữa. 

“Có anh ở bên, em không phải sợ gì nữa. Hãy tin anh nhé, Lưu Bạch”, anh vuốt tóc tôi, thì thầm. 

Tôi không nói gì, một lúc lâu sau mới trả lời: “Em tin anh nhưng em vẫn muốn đi Thái, có được không?”.

“Em đi đi” Sở Thừa thở dài: “Anh sẽ đưa em ra sân bay nhưng chắc chắn ngày nào anh cũng sẽ gọi điên thoại cho êm, lúc đấy đừng có bực nhé”. 

Tôi cười khẽ: “Chỉ cần anh đừng phá giấc mộng đẹp của em lúc nửa đêm thì em sẽ không bực đâu”. 

Sở Thừa trợn mắt: “Hãy đợi đấy, anh sẽ gọi đúng lúc nửa đêm xem em có dám phải lòng anh chàng nào ở nước ngoài hay không”. 

Cuối cùng, người đưa tôi ra sân bay là Mặc Nhiên. Tôi kéo va ly, lặng lẽ ngồi ở ghế sau, không nói câu gì. Ba hôm trước, Sở Thừa bảo rằng bố muốn anh về Triều Châu một chuyến. Qua điện thoại, tôi hứa hẹn không những ngày ngày liên lạc với anh mà còn mang theo laptop, rồi cả webcam để anh lúc nào cũng có thể tìm thấy tôi. Mọi thứ đã sẵn sang, sang sớm ra cổng, tôi không ngờ lại thấy Mặc Nhiên đang đứng đó, cha mẹ xuống tiễn tôi nhưng không hề tỏ ra ngạc nhiên. Mặc Nhiên mở cửa xe, tôi im lặng không nói gì, mẹ liền đẩy lưng tôi một cái, tình thế bắt buộc tôi đành phải lên xe anh ta. 

Trên đường ra sân bay, không khí trong xe nặng nề. thỉnh thoảng Mặc Nhiên lại nhìn tôi qua gương chiếu hậu, tôi quay đầu nhìn cảnh vật ngoài xe. Xe lao vun vút trên đường vành đai ngoài thì làm gì có cảnh để xem. Chẳng qua tôi không muốn trò chuyện với Mặc Nhiên, tôi tinm là anh ta sẽ hiểu những hành đọng của tôi qua hành động đó. Nhưng hiểu là một chuyện, tôi tin là không thể bắt anh ta im lặng đến khi ra sân bay. 

“Lưu Bạch, em gầy đi đấy”. cuối cùng Mặc Nhiên lên tiếng, tôi thầm thở dài. 

“Với phụ nữ, đây không phải là điều gì tồi tệ”. 

“Lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau, lần nào anh đến đón Mạt Lợi em đều không có nhà. Anh chỉ gặp bố mẹ thôi”. 

“Thật không đúng lúc”. 

“Thực ra để tránh mặt anh, lần nào tôi cũng cố tình không ở nhà, hơn nữa ai là bố mẹ anh, anh đừng có nghĩ linh tinh”, tôi nhủ thầm. 

“Có phải em rất vất vả không?”, giọng Mặc Nhiên ngần ngừ. 

“Đâu có chuyện đó”. Tôi vẫn không quay đầu lại, dường như cảnh vật bên ngoài cửa sổ rất tươi đẹp. “Anh trông em giống người sống rất chật vật ư? Có người phụ nữ lam lũ nào lại mang hành lí sang Thái Lan du lịch lúc rỗi rãi không?”. 

“Em đi một mình thật à?”. 

Đột nhiên tôi đã hiểu ra vấn đề, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt thăm dò của Mặc Nhiên qua gương chiếu hậu, gằn từng chữ một: “Hôm nay, anh đến tiễn tôi chỉ để xem rốt cuộc có phải tôi đi một mình hay không, đúng không? Tôi nói cho anh biết, hiện giờ tôi không còn quan hệ gì với anh, anh không cần phải quan tâm quá mức như thế”. 

Dường như Mặc Nhiên không nghĩ tôi lại thẳng thắn như vậy, ánh mắt lảng ra chỗ khác: “Lưu Bạch, em hiểu lầm anh rồi, anh chỉ muốn tiễn em ra sân bay để bày tỏ tấm lòng của mình thôi”. 

“Tấm lòng gì, rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Hồi đầu khi bỏ nhà đi, anh nói chắc như đinh đóng cột, anh bảo với tôi rằng, chắc chắn anh sẽ không bao giờ cảm thấy hối hận. bây giờ anh lại làm gì vậy?” 

“Lưu Bạch. Anh hối hận rồi”. Xe từ từ chuyển sang làn đường vào sân bay Phố Đông, xung quanh mọi người qua lại nhộn nhịp tấp nập. Đây là khu vực chia tay đầy lưu luyến, máy bay sẽ đưa bạn đếnvùng đất xa xôi nằm ngoài tầm mắt, có người sẽ quay về đúng hẹn, có người sẽ mãi mãi xa bạn từ đây. Không đợi đến khi xe Mặc Nhiên dừng hẳn, tôi bèn thò tay ra mở cửa: “Tôi không hối hận đâu, chia tay với anh là quyết định đúng đắn nhất của tôi. Một người đàn ông vô trách nghiệm sẽ không bao giờ đem lại hạnh phúc cho tôi và Mạt Lợi”. 

“Lưu Bạch!” Mặc Nhiên nhảy xuống xe, định đưa tay túm lấy tôi. “Anh không dám xin em tha thứ nhưng hãy cho anh một cơ hội, chúng mình sẽ làm lại từ đầu được không em?” 

Tôi kéo va ly bước nhanh về phía trước. Phía sau có cảnh sát ngăn Mặc Nhiên lại: “Anh ơi, khu vực này không được đỗ xe”. Tôi không muốn quay đầu lại. Tôi đã từng yêu người đàn ông này say đắm nhưng anh ta lại làm trái tim tôi tan nát. Sự xuất hiện của anh ta chỉ gợi lại nỗi đau cho tôi mà thôi. Một cảm giác cay xè trong mắt, mọi người xung qunh nhìn tôi bằng ánh mắt hiếu kì, tôi đoán chắc dáng vẻ của tôi rất tồi tệ. “Không sao cả, Lưu Bạch”, tôi tự nhủ với mình, “anh ta sẽ không bao giờ làm tổn thương mày được nữa”.

 Đúng giờ, máy bay cất cánh. Tôi ngồi ở vị trí gần cửa sổ. Trong chuyến bay này, hầu hết các du khách đều có đôi và đi theo đoàn, các thành viên trong đoàn du lịch hào hứng bàn tán về hành trình chuyến đi, những người đi du lịch cùng bạn hoặc người yêu cùng nói về chuyện riêng của mình. Ngồi bên cạnh tôi là một cặp tình nhân, cô gái nũng nịu tựa đầu vào vai chàng trai, thỉnh thoảng còn đòi cậu bại điều chỉnh ghế ngồi vào vị trí thoải mái nhất. Tôi ngoảnh đầu nhìn ra cửa sổ, máy bay vượt lên tầng mây, tia nắng mặt trời chiếu thẳng xuống nhửng áng mây bồng bềnh trắng như tuyết. Nghĩ đến mấy tiếng đồng hồ nữa sẻ được đặt chân đến đất nước thanh bình với biển xanh cát trắng, tôi liền mỉm cười, lòng cảm thấy nhẹ nhàng thanh thản hơn. 

Đến sân bay quốc tế Phuket đã là nửa đêm, sau máy tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay, hầu hết du khách đều đã thấm mệt. “ Tôi cũng vậy, kéo vali, đứng xếp theo một hang dài chờ đợi làm thủ tục nhập cảnh. Ánh đèn ở sân bay sang choang, tiếng người ồn ào náo nhiệt, nhiều khách du lịch nước ngoài đi đi lại lại, các nhân viên người Thái Lan vừa mỉm cười vừa làm nhiệm vụ dữ trật tự. tôi hỏi họ về các chuyến xe buýt của sân bay, câu trả lời đã làm tôi thất vọng. Muộn thế này rồi, xe buytsaan bay đều đã nghỉ làm việc, nếu tôi muốn đến khách sạn trong thành phố thì chắc chắn phải bắt taxi. 

“Chị đến khách sạn nào? Chị có đi xe cùng bọn em vào thành phố không?” Đột nhiên tôi nghe thấy giọng người Trung Quốc quen thuộc, đó là hai cô gái đứng trước tôi, họ nhìn tôi tủm tỉm cười: “Bọn em cũng đi du lịch bụi nhưng không biết nói tiếng anh. Tiếng anh của chị rất giỏi, chút nữa chị trả giá với tài xế taxi nhé?”. 

“Ok!”, tôi mừng thầm. Đang buồn vì không có bạn đi cùng, được làm bạn với hai cô gái ngang tuổi mình, tôi cũng đỡ lo nhiều. 

Ba chúng tôi ra khỏi sân bay, sau khi trả giá với mấy người lái xe địa phương, cuối cùng chúng tôi đã chọn được một chiếc xe. Cô gái gợi chuyện với tôi ban nãy nhanh nhảu giới thiệu: “Em tên là Phi, đây là Triền – bạn em. Hai đứa em từ Thượng Hải sang đây du lịch bụi một tuần thì sao ạ?” 

“Mình tên Lưu Bạch, cũng sang đây đi du lịch bụi. các bạn đặt phòng ở khách sạn nào vậy?” Tôi giơ đơn đặt phòng ra xem, họ nhìn vào rồi reo lên. 

“Sao may thế, khách sạn và chuyến bay mà bọn em đặt đều trùng với chị. Chị Lưu Bạch, chị đi một mình hả? Hay là chúng ta cùng đi với nhau nhé”. 

“Được thôi”. Xa nhà mà gặp bạn đi cùng như thế này, đúng là tôi phải cảm ơn ông trời thật. 

“Sao chị lại nghĩ ra ý tưởng đi du lịch một mình nhỉ? Chị không sợ à?”, Triền thắc mác hỏi. 

“Chị thấy không có gì đáng sợ. Đây là đất nước của du lịch, chắc sẽ an toàn, hơn nữa vé máy bay và khách sạn chị đều đã đặt trước hết rồi, chắc không có gì trục trặc đâu.” 

“Ở sân bay Phố Đông bon em đã để ý chị rồi. Người bạn tiễn bọn em còn nói, một người đẹp như chị mà đi du lịch một mình, không có ai tiễn cả.” 

Tôi hơi đỏ mặt, trước khi lên máy bay, chắc tôi hơi ngơ ngác, không để ý gì đến mọi người xung quanh nên cũng không biết có rất nhiều người nhìn thấy dáng vẻ tồi tệ của mình. 

Đang lúc nói chuyện, điện thoại đổ chuông. Thật kỳ lạ, ở đất nước xa xôi mà giọng Sở Thừa lại rõ hơn bình thường: “Lưu Bạch, em đã đến nơi an toàn chưa?”. 

“Em đến rồi!”, tôi khẽ mỉm cười, niềm vui trong lòng. 

“Bây giờ Thái Lan đang là nửa đêm, em đến khách sạn bằng gì? Gọi taxi à? Em đi một mình phải chú ý an toàn đấy, bảo nhân viên sân bay khách sạn ghi lại biển taxi giúp em nhé”. 

“Không sao đâu anh, em vừa quen hai cô gái tầm tuổi em. Không ngờ lại may đến thế, khách sạn và hành trình của họ đều giống em, bây giờ bon em đang bắt taxi về khách sạn. Vậy là mấy ngày ở đây em sẽ có bạn, anh yên tâm đi”. 

“Thật thế hả, Lưu Bạch, nhưng em vẫn phải cẩn thận đấy, có chuyện gì phải báo cho anh biết đấy”, Sở Thừa nhẹ nhàng dặn dò khiến tôi cảm thấy vô cùng ấm áp. Thực ra anh ở xa thế, có dặn dò thì tôi vẫn phải tự giải quyết mọi vấn đề, hành lý vần phải tự xách nhưng những lời đó của anh vẫn khiến tôi vô cùng vui vẻ. bỗng chốc bầu trời tối mịt, bên ngoài cũng trở nên vui mắt. 

Gấp điện thoại lại, thấy hai cô bé cười cười: “Bạn trai chị hả? Xót chị thế mà lại cho chị đi du lịch nước ngoài một mình”. 

Tôi cười đáp: “Anh ấy cho hay không cho thì có liên quan gì đâu? Chị đã đến đây một mình rồi đó thôi”. 

“Chị Lưu Bạch gấu thật đấy”. Nói xong, cả ba chúng tôi đều cười thành tiếng. tôi có cảm giác chuyến du lịch Thái Lan lần này chắc chắn sẽ rất vui vẻ. 

Sang hôm sau, tôi ngủ đến khi mặt trời lên cao, sắp hết giờ ăn sang, mới uể oải bò dậy, ra phòng ăn thì gặp Phi và Triền. Lúc đi ngang qua bể bơi lộ thiên của khách sạn, tôi đi thấy có khách người nước ngoài mặc bikini bơi lội, có người vừa nằm trên ghế bành sửa nắng vừa đọc sách. Ra khỏi khách sạn đi dạo đã sang tầm trưa, tôi không ngờ phần lớn của hàng hai bên đường vẫn chưa mở cửa, những người đi dạo đều là du khách nước ngoài với đủ mọi màu da, trông ai cũng thon thả an nhàn, khác hẳn với vẻ bận giộn thường thấy khi ở trong nước. 

“Sao người Thái lại lười biếng như thế nhỉ?”, Triền buộc miệng kêu lên. Cô ấy làm việc ở đài truyền hình, đã quen với sự bận rộn, tự nhiên đặt chân đến vùng đất có nhịp sống hoàn toàn khác này, thực sự thấy khó thích nghi. 

“Như thế không tốt sao?” Chúng tôi lang thang trên đường, nhìn thấy khu vực tập trung nhiều tiểu thương, tôi bước vào sạp hàng đầu tiên, lật xem những chiếc khăn màu sắc sặc sỡ. người phụ nữ Thái Lan độ tuổi trung niên trông hang, giơ tay báo giá rồi rút một chiếc khăn màu xanh lam ra khoác lên người tôi vaf giơ ngón tay cái lên. 

“Bọn em đã lên rất nhiều chương trình rồi đấy nhé, đi ăn đồ biển, thưởng thức massage kiểu Thái, rồi xem cả gay biểu diễn, buổi tối còn phải đi dạo trên con đường có các quán bar nổi tiếng nhất ở vùng này nữa”, Phi trịnh trọng mở chương trình đã được in sẵn của mình ra xem. 

Tôi trả tiền rồi quay lại, ánh mặt tròi rức rỡ khiến tôi nheo mắt lại: “Thế thì còn đợi gì nữa, chúng ta sẽ thực hiện từng cái một”. 

Rối cuộc khoảng thời gian còn lại của chúng tôi không hề trống. lúc chúng tôi rời khỏi quán bar đã là hai giờ sang nhưng trên đường, người vẫn đông vui tấp nập. Quay về khách sạn, đặt lưng xuống là ngủ thiếp đi. Tôi hạ quyết tâm, ngày mai đến đảo PP, nhất định phải thực hiện theo kế hoạch đã định của mình. Tôi phải cảm nhận được cảm giác an nhàn, nếu không chưa đợi đến hôm về nước, tôi sẽ mệt đứt hơi ở đây mất. 

Ngày thứ ba, chúng tôi ngồi thuyền ra đảo, khu bungalow (nhà gỗ một tầng) mà chúng tôi dặt nằm ở điểm cực nam của đảo, ba mặt giáp biển, khắp làng toàn nhà gỗ một cột. một mình tôi hưởng thụ một không gian rộng rãi, bên ngoài là biển trời xanh thẳm khiến tôi thực sự không dám tin vào mắt mình. Khách du lịch đến đây rất ít, bờ biển với những dải cát mịn, nước trong xanh màu ngọc bích, lục nào củng như đang dụ dỗ bạn xuống nước. Tôi quấn chiếc khăn vừa mua ra ngoài bộ bilini và bắt đầu thưởng thức những giây phát khó quên trên đảo. 

Đến giờ ăn sang tôi mới gặp được hơn chục vị khách Âu Mĩ ở phòng lộ thiên bên bờ biển. tôi cầm theo quyển sách vừa ngắm song biển vừa ăn sang, một vài chú chim không sợ đậu hẳn lên bàn của tôi. Ăn xong cũng là lúc nắng chiếc gay gắt nhất, tôi quay về phòng tiếp tục ngủ bù. Hoàng hôn buông xuống, chúng tôi men theo bờ biển tìm đến các quán bán đồ biển của cư dân địa phương, tôm cua tươi sống ngon vô cùng, cả ba chúng tôi ăn một cách thỏa thích. Sau hai ngày đi với nhau, Phi và Triền đã trở nên thân thiết với tôi. Sau bữa tối, chúng tôi ngồi trên khoảng sân được ghép sàn gỗ ở khu bungalow, vừa ăn hoa quả, uống nước trà vừa ngắm mặt trời lặn, chuyện trò rôm rả. đang lúc nói chuyện, điện thoại của tôi lại đổ chuông, tôi nhìn số, cau mày, không ngờ lại là Mặc Nhiên. Tôi không muốn nghe, để mặc chuông reo, sau khi liên tục reo đến mấy chục hồi, cuối cùng điện thoại cũng ngừng kêu. 

“Sao chị không nghe máy?”, Phi ngạc nhiên hỏi. “Bạn trai chị nhày nào cũng gọi cho chị, không phải lần nào chị cũng rất phấn khởi đó sao?” 

“Không phải anh ấy”. tôi muốn tăt nhưng điện thoại lại đổ chuông, tôi hậm hực nhấn nút trả lời: “A lô!”’.

“Lưu Bạch, em chơi ở Thái có vui không? Hôm nay, anh đưa Mạt Lợi đi công viên chơi một ngày, anh vừa đưa con về xong.” 

Tôi rất bất ngờ: “Hôm nay không phải là ngày nghỉ cuối tuần, sao anh lại đưa con từ nhà trẻ đi, ai cho phép anh làm như vậy?”. 

“Anh là bố nó, đưa con đi chơi một ngày cũng phải được sự đồng ý của người khác hay sao?” 

“Anh đón con bé ở đâu?”, đầu óc tôi rối bời. một năm qua người đàn ông này không hề hỏi han gì mẹ con tôi, cùng lắm là cách vài tuần mới đưa Mạt Lợi đi gặp ông bà nội một lần. đến giờ lại muốn làm lại từ đầu, biết tôi chẳng còn tình cảm gì, anh ta bèn lợi dụng cha mẹ tôi và Mạt Lợi. Anh ta muốn gì đây? 

“Buổi sang anh đến nhà em đón con. Mẹ còn nói sẽ đến nhà trẻ xin cô giáo cho Mạt Lợi nghỉ, không sao đâu”. 

“Mẹ tốt bụng quá mẹ ạ”, tôi hậm hực nghĩ, “có cần thiết phải vội vàng đẩy con và Mạt Lợi về phía “gia đình trọn vẹn” đó không?”. 

“Hôm nay, anh và con chơi đùa rất vui, lần sau em cùng đi nhé”, giọng Mặc Nhiên vui vẻ. Đột nhiên tôi thấy bực mình nhưng vẫn cố gắng làm chủ mình, khẽ nén giọng nói: “Lần sau anh muốn đưa con bé đi đâu phải nói trước với tôi, anh nghe rõ chưa?”. 

“Lưu Bạch, anh cũng muốn cho Mạt Lợi một gia đình trọn vẹn”, giọng anh ta có vẻ ấm ức. Tôi tức điên người: “Anh đã quên tại sao Mạt Lợi lại mất một gia đình trọn vẹn à?”. Thế giới này thật sự là đổi trắng thay đen, tôi bực mình nhấn nút tắt máy, ngẩng đầu lên nhìn thấy nét mặt kinh ngạc của Phi và Triền, tôi càng thấy tồi tệ hơn. 

Đêm nay, giữa tiếng song biển, tôi trằn trọng không sao ngủ được. Hóa ra kể cả đặt chân lên vùng đất cách xa cuộc sống vốn có của mình hang ngàn dặm, tôi vẫn không thể thoát khỏi nỗi buồn phiền xen lẫn trong niềm vui. Mới chỉ mấy ngày thôi, tôi bắt đầu thấy nhớ giọng nói thỏ thẻ của Mạt Lợi, nhớ bầu không khí đầm ấm lúc ăn cơm của gia đình, nhớ Sở Thừa. Sở Thừa, tôi khẽ thở dài, liệu tôi có thể chia sẻ cho anh những nỗi buồn này không? Anh sẽ có phản ứng gì? Đến tận lúc này, chúng tôi vẫn chưa hề nhắc đến Mặc Nhiên. Nếu tôi mạo muội nhắc đến, anh sẽ có suy nghĩ gì? Ôi, tôi bèn ngồi dậy, bước ra hành lang đón gió biển. người ta yêu nhau ai cũng ngọt ngào hạnh phúc, tại sao chỉ có tôi lúc nào cũng trăm mối tơ vò. 

“Lưu Bạch, đừng suy nghĩ nhiều nữa. chuyện gì phải đến cứ để nó đến, điều mày có thể làm là đối mặt với chúng mà thôi.” May mà tôi còn có thể lựa chọn, tôi cười đau khổ, lựa chọn chấp nhận hoặc không chấp nhận, chỉ cần tôi cứng rắn, mọi việc đều có thể giải quyết thuận lợi, và thế là tôi nắm chặt tay, tự động viên mình trong bóng.

Xem tiếp: Chương 07-08