Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 82 End

Chương trước: Chương 81



Nữa tiếng sau,

Vì dù mất đựơc cầm máu và cấp cứu, nên Linh đã đựơc chuyển sang phòng theo dõi .cũng phải chờ bác sĩ điều chỉnh thiết bị theo dõi xong, nó và Phong mới đựơc vào

CỘC CỘC CỘC

Anh chàng, một cái bóng anh chàng chạy đến vã mồ hôi .nhanh đến người nóng rang hừng hựt

“ LINH LINH ”

Thấy nó, thấy cả Phong .Nghi ngồi thừ người cả khi lớp áo bên dưới nó tòan là máu là máu của Linh, rồi cả chiếc áo khóac của cô đang nằm trên cánh tay nó nữa.

Minh có thề nhận ra ngay đó là áo của Linh, Liền chạy nhanh đến .

Đừng ngạc nhiên, chính Phong đã giữ chiếc điện thọai khi bế Linh, bấm vàp đó chỉ thấy duy nhất một cái tên ngoài ra chẳng còn tên nào khác .

Phong chỉ biết gọi vào số máy duy nhất ấy thôi .

“ LIN

CHÁT

Ngở ngàn, đôi mắt kinh ngạc khi nó đứng dậy vung tay tát thẳng vào gương mặt lấm tấm mồ hôi, khẽ run vì lo cho nguời đang nằm trong căn phòng ấy

“ ĐỒ KHỐN, ANH CÒN BIẾT NGHĨ CHO LINH SAO ANH CÓ PHẢI LÀ NGƯỜI KHÔNG TÔI HỎI ANH CÓ PHẢI LÀ NGƯỜI KHÔNG ”

Nó mất kiểm soát hét lớn lên, .đôi mắt căm giận, hận cái kẻ đã khiến Linh ra nông nổi này.

Phút chốc nhận lấy bạc tay của Nghi, anh chàng tên Minh đó đỏ cả mắt, khẽ run đôi tay .anh lo cho cô đến sợ chết con tim, đến run cả lòng

“ TÔI HỎI ANH CÓ PHẢI LÀ NGUỜI KHÔNG, VÌ ANH MÀ LINH XÉM CHÚT MẤT MẠNG MẤT CẢ CON ANH ĐẤY ĐỒ TỒI ”

Cơn giận , mất kiềm chế của Nghi , nó điên đến không tự chủ, mà định vung tay đánh cho anh chàng một bạc tay nữa tất thì Phong cản lại

“ Nghi, em bình tĩnh ”

Siết chặt cổ tay nó, hắn biết người nó đang rất lo, rất sợ, rất run, sợ Linh sẽ gặp chuyện

Minh, anh vừa nghe đến Linh có thai, tòan thân như mất sức lực, đôi mắt trở nên vô hồn .chợt

CẠCH

Bác sĩ, lẫn y tá vừa ra khỏi căn phòng đó thôi, nhanh như cắt , Anh chạy vào trong bên, nơi mà cô gái đã vì anh chịu không biết bao đau khổ đang nằm đó.

Anh ta rơi nước mắt, anh ta nắm chặt lấy tay Linh .

“ Anh anh xin lỗi .anh xin lỗi em Linh Linh em mở mắt nhìn anh nào Linh .”

Gương mặt đỏ và nóng rực lên, trán anh ta nhăn lại, nhìn cái vẻ xanh xao yếu ớt của cô mà con tim vỡ nát ra.

Nó vừa nhấc chân, định tiếng đến , tất thì bàn tay Phong níu lại, ôm nó vào lòng -

“ Em hãy để anh ta đựơc bên cạnh Linh, người cô ấy cần giờ đây nhất, là anh chàng đó”

Gịong không lạnh, không trung, phải nói Phong cũng lo lắng cho Linh. Thế nhưng, hắn biết Linh đang rất cần bàn tay kia nắm chặt, lặng lẽ nó và Phong đứng bên ngòai.

Nó cứ khóc hừng hực trong lòng Phong.

Nó sợ đến xanh mặt, nếu nếu Linh có gì , nó sẽ chẳng thể tha thứ cho bản thân.

Sớm thấy vẻ xanh xao, sớm biết hai lần cô muốn ngất mà nó lại không thể nghĩ ra không thể biết cơ thể Linh có vấn đề.

Nó tự trách vẽ ngu ngốc, vẻ ngờ ngệch của mình, cả sự chậm trể mà chút nữa đã cứơp mất mạng sống cô.

Một ngày trúơc thời gian với bên Nghi

“ Bác .bác đã biết chuyện, còn đừng buồn, bác ”

Thật bà Châu chẳng biết phải nói sao Tuấn không đau khổ, lại chẳng muốn nhắc vì sợ tên này nứt rẻ con tim. Bà Châu khẻ rơi nứơc mắt .

Tuấn cười với bà, Tuấn nói với guơng mặt chẳng mang một chút buồn đau dù cho lòng tan nát .

“ Bác đừng khóc, con buồn nhưng con không sao.”

Nhìn bà Châu trìu mến, Tuấn nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang đạt lên tay Tuấn. Phương đưa con đi học, rồi nhỏ lại đến trừơng. Phải , Tuấn đã không khóc, nhỏ cũng sẽ chẳng khóc , Tuấn cười, nhỏ cũng sẽ cười Phương sẽ mang hạnh phúc, mang nu cuời đến cho nguời mà nhỏ yêu thương

Đúng như đã nói, Tuấn đến thẳng tòa luật sư, nơi đang chứa tờ di chúc của Cha Tuấn.

Với số cổ phần là 58% ông Cường đã để duới danh nghĩa của tên này, những gì ông có ông đều đem đổi sang tên Tuấn.

Những thứ mà nguời đã từng cho , ông Cường vẫn để lại cho bà, ông chỉ đem những gì cả đời có đựơc cho đứa con trai.

Thế nhưng Tuấn lại chẳng lấy một thứ naò của ông. Không vì tên này ghét bỏ, cũng chẳng phải cái thù chưa tan.

Mà chỉ vì nó không còn ý nghĩa, nó không quan trọng. với Tuấn, từ “cha” đó quan trọng hơn, Tuấn không nhận từ ông, chỉ múôn trao cuộc sống hạnh phúc của mình làm món quà cho “Cha” cho người mà vốn trong con tim sắc đá ấy.

Tuấn luôn yêu thương ông .thương rất nhiều.

Phải, việc ông ra đi, đã khiến cho giới thị trừơng gây đôn gây đáo .

Trong lễ tan hôm nay của ông, Tuấn không có mặc, vì vì “Cha” mãi luôn sống trong lòng tên này, vì mãi mãi hình ảnh ông vẫn sống mãi.

Thay vì đến đó. Nay, với buổi chiều mát rựơi, Tuấn đang nắm đôi tay nhỏ bé của con, đi bên cạnh người mà tên naỳ yêu quý.

Cả ba dạo quanh bờ hồ, cái nơi mà đã từng rất lâu Tuấn không đến. Cái nơi mà lần đầu tiên tên này đựơc ông nhất bổng lên, cái nơi mà con diều bay phấp phới dười bàn tay to ấm áp bao trọn bàn tay bé nhỏ kia. Cái nơi mà từ “ Cha’ cứ vang mãi lên.

Thay vì phải khóc, phải quỳ, phải đau đến tức ngực trứơc tấm ảnh nhạt nhoà, trúơc những vòm hoa cúng điếu, trứơc cả khối người mặc áo đen.

Tuấn lại mang con và Phương đến cái kí úơc này. Nơi sẽ kết nối Tuấn và ông.

“ BA ƠI CHẤN VŨ CHẠY CON DIỀU CAO CAO QUÁ CHẤN VŨ KHÔNG VỚI ĐỰƠC ”

Thiên thần nhấc búơc, co chân chạy theo mãnh vải đủ sắc màu bay phấn phới trong sự điều kiển của tên này, Phương đừng cạnh ghế đá, dứơi hàng cây mang lại không khí mát mẻ kia, nhỏ chẳng phải người mạnh mẽ, Thật Phương hay rơi núơc mắt, nhưng cố nuốt vào bên trong, vì cái hình ảnh ấm áp này khiến cho nhỏ không tài nào rơi đựơc nuớc mắt.

“ ĐỰƠC RỒI, BA SẼ GIÚP CON CHẠM VÀO NÓ ”

Nói rồi, Tuấn cuời rất ấm lên, nụ cười thật hạnh phúc, chòm xúông, tay níu dây dìu, tay bế CHấn Vũ lên, cho con chạm tay vào mãnh vãi đầy màu sắc đó.

Tại IKEA

Chi hôm nay đi làm rất sớm .

Chẳng biết cô mong điều gì, chỉ biết tay đang cầm một đóng tài liệu liên quan đến tập hồ sơ đã đưa Quân.

Thật hình ảnh Tuấn, tuy cô vì muốn chiếm hữu mà mờ ảo tình yêu. Thế nhưng bốn năm bốn năm không ít thì nhiều cô cũng khắc sâu Tuấn, vì vậy nói yêu Quân là không tồn tại trong Chi, Cô không phải cỗ máy, có thể xóa tất cả mà lưu trữ cái mới vào.

Tuy nhiên, Quân đã vô tình khiến Chi không thể xác định cảm giác với anh. Từ lúc gặp Quân, từ cái bạc tay, những cuộc cãi vã với anh, nó dần tạo ra thứ cảm giác gí đó mà chính bản thân Chi cũng không rõ

Đi đến , phòng làm việc của anh, chợt, chân cô khưng lại khi cái cảnh Quân ôm , hôn cô nhân viên hôm trứơc hiện ra

Cửa cũng chẳng thèm đóng lại.

Lạ ! hôm qua đúng thật, anh chủ động, nhưng hôm nay lại là cô nhân viên, là trai, là đàn ông, anh chẳng tìm ra lí do gì để từ chối nu hôn của cô gái này.

Sax x Quân dã man như thế !

Lạnh lùng , tuy tim có phần co thắc -

“ Khi nào mới chấm dứt ”

Giờ thì đôi mắt anh mới thôi ngó vào khuôn ngực đựơc mở rộng kia mà ngừơc lên nhìn ra hứơng cửa

Cô nhân viên, vừa nghe tiếng thôi, chợt người xanh lè đi vì biết đó là giọng của ai.

Mặt mài tái mét, quay lại thì tá hỏa ra, vì biết tai mình nghe không nhầm, đúng thật là giọng nói của giám đốc lạnh lung Phói An Chi.

Nhìn vẻ sợ sệt, Chi cười nửa miệng .khi cô gái cúôi đầu chào Chi , cô chỉ khẽ vang câu -

“ Lần cuối ”

Ôi má ơi ! nghe mà lòng nhẹ hẳn đi, chắc có cho vàng, cô nhân viên này cũng không dám lếch đến đây

Hấp tấp, cúôi lần nữa, tó sự cảm ơn Chi, sao đó cô quay người đi như gió .

CẠCH

Chi đóng cửa lại, đôi mắt lạnh, nay còn lạnh hơn.

Quân không tỏ ra vẻ ngạc nhiên, dù cho lúc ngứơc lên thấy cô , nụ hôn có phần cứng .

“ Có viê ”

CỘC CỘC CỘC

RẦM

Bất ngờ, Chi bứơc nhanh đến, thảy mớ giấy trên tay vào một nơi đựơc gọi là mặt nền, rồi nắm lấy áo anh lôi cho té xúông mặt thảm đỏ sậm kia

Như cái trò Quân đã làm với cô, nay Chi đem ra thực hiện lại, nhanh tay lấy tờ khăn giấy trên bàn , cha sát vào môi anh

Quân nhăn mặt vì đau, nhưng lại không thể nói vì bất ngờ những hanh động ấy, anh chết cứng khi thấy Chi làm vậy

XỌAT XẸT

Chật,, ! có lẽ Chi còn dã man hơn, đến nổi mới chà vài cái đã làm môi Quân sưng và rướm máu đi

Không động đậy, không trống trả, anh nằm im cho cô thỏa thích mà hành xử cái môi tội nghiệp kia,

Chợt, Chi ngừng lại, ném tờ khăn giấy thóang có vài vết đỏ nhỏ từ miệng anh, khẽ ngồi dậy.

À, Vâng, vì nếu muốn bôi cái nụ hôn ấy, Chi phải đè, sau lại ngồi thẳng lên mình Quân, mới có đà có thế để chùi chứ.

Nhưng cô chưa kịp, nhón chân đứng dậy

HỤP

“ Tôi vẫn chưa yêu em ”

Kéo tay Chi, khiến cô mất đã ngã thẳng lên người, lên cơ thể to, vạm vỡ ấy, giọng trầm .thổi pha phả vào gương mặt đối diện với anh.

CHẳng thay đổi sắc mặt, Chi bình tĩnh, mà đáp lại anh -

“ Anh không nằm trong tim tôi ”

Nhìn thẳng vào mắt cô, vòng tay lên trên tấm lưng đang nằm hẳn vào cơ thể, anh nhẹ mà ôm vòng eo đó -

“ Thế nhưng, lại không bỏ đựơc, tôi không yêu, nhưng chẳng múôn em yêu ai”

“ Anh nghĩ anh đủ tư cách nói yêu tôi sao”

“ Yêu không cần tư cách”

Chi nói bao nhiêu câu lạnh lùng, anh lại đổ nứơc vào để chúng tan ra

“ Đừng tưởng tôi khờ, cái thân anh đã nằm với bao nhiêu cô tôi đều biết rõ ”

Cố ngồi dậy mà không đựơc, nhỏm người lên lại bị Quân ép xúông

“ Vì con tim tôi không thể chứa phụ nữ ”

Bắt đầu tưng tức khi nghe giọng điệu kiêu ngạo của anh

“ Thế thì buôn tôi ra. Tôi cũng không muốn con tim anh ”

“ Không đựơc”

Cơn giận bùn nổ, nhịn hết nổi Chi mắng lớn tiếng lên -

“ KHỐN NẠN, ANH CÓ BỎ RA KHÔNG HẢ, RẺ MẠC, TÔI KINH ANH, ĐỪNG CHẠM VÀO TÔI ”

HỤP

Xoay hướng đổi người đè người Chi lên nền thảm đõ sậm đây

Tiếp Tục -

“ ĐỒ ĐỂU CÁN, ANH SẾP TÔI VÀO HẠNG ĐÀN BÀ TỪNG NGỦ VỚI ANH À. CÓ BUÔN RA KHÔNG, BUÔN BÀN TAY DƠ BẨN RA, ANH ĐIẾC À BUÔNG RA ”

Chi hét hết sức mà gương mặt Quân chả biến đổi tí nào, vẫn trơ lì, cười nữa miệng như thế, đè lên cơ thể cô, anh nhẹ nhà đưa một tay ra, khẽ cạhm vào làn da mịn trên đôi má ấy

Ánh mắt cứ dán chặt vào đôi mắt nữa long lanh vì tức giận, nữa long lanh vì lo lắng, có chúc sờ sợ QUân.

Bất giác, anh buôn giọng nói lạnh và trầm ra -

“ Em sẽ mãi mắng tôi như thế , em sẽ luôn nổi giận như vậy, luôn tỏ vẻ kiêu ngạo, luôn xem thừơng tôi, luôn chà đạp liệu em sẽ luôn như thế chứ ”

Mặt Chi ngớ ra khi Quân hỏi những câu lạ đến nổi cô không biết trả lời ra sao, mà cũng không thể hiểu anh múôn gì

“ Nhảm nhí, tôi không cần phải hứa gì với anh cả, TRÁNH RA ”

Nói rồi tay đẩy người anh sang một bên, nhưng chợt lại bị Quân kéo vào lòng nựgc rồi đè xúông tiếp -

“ Nói, có làm đựơc không ”

Vỡ mạch máu não ra -

“ CHẾT TIỆT, ANH ĐIẾC HẢ TÔI KHÔ ”

“ Được, anh sẽ chấp nhận em”

Trời ! chính hiệu với khẩu ngữ ông nói gà bà nói vịt, Chi chưa kịp rủa Quân , thì anh đã buôn câu nói ấy rồi hạ thân áp môi vào cái miệng đang còn mở kia.

Trợn lòi mắt khi Quân bất ngờ bám , quấn lấy môi cô, nhăn mặt, hai tay gồng mà chống lại anh

XỌAT

Dùng lực hai tay, anh dìm hai cổ tay CHi xuống, kéo cao lên mặt nền, thế là Chi hết đừơgn chóng cự

Bị Quân hành xử tàn bào hơn, anh hôn mãnh liệt vào môi cô Nín thở, Quân làm cô không thể thở đựơc, gương mặt đỏ ửng khi càng lúc, khí oxi mất dần đi .

Nhận ra, Chi sắp chết, Quân mới chịu buôn đôi môi tấy đỏ ấy, phải, cũng giống lần kia, trong cái ngọt, có cái đáng, cái thẻ của mùi nồng, từ máu động trên miệng anh

Gương mặt đờ 9di của Chi khi ngàn cân treo sợi tóc, nhẹ nhàng Quân hôn lên trán Chi .-

“ Thấy thế nào ?” Nói nhỏ vào tai cô, tay cũng nâng tấm lưng mềm mại , khiến cả thân Chi áp sát vào lòng ngực , lẫng phần dưới của anh hơn

“ Tên tên khốn .tên đê tiện ”

Gần chết đến nơi àm miệng Chi vẫn còn mắng anh đựơc, bó tay với cái tính cứng đầu hạng S của cô, Quân cười phì .nhìn thẳng vào đôi mắt nữa mệt, nữa đỏ vì sắp điên lên -

“ ANh không biết, liệu anh có đối xử với em như những ngừơi đàn bàn kia không, anh cũng không biết đây là cảm giác gì, cũng không thể xác định tình cảm ấy.

Đơn giản, em không đựơc phép nhìn ai ngoài anh, cũng không đựơc phép hôn người khác ”

CHợt ánh mắt có phần giận dữ lên -

“ Những lần đó anh cho qua, xem như chúng ta huề, em cũng đừng đem chuyện quá khứ của anh mà tính nữa ”

Chi tức điên khi từ nãy giờ Quân tòan tự mình quyết định, cô nói lại bóp nát lới nói đi -

“ Anh .anh có điên không ? Tôi bảo sẽ yêu anh à ”

“ Im miệng ! em không có tiếng nói trong việc này, yêu hay không rồi em sẽ biết giờ thì mở miệng ra ”

Trời ! Chi kinh ngạc, trong cuộc đời cô, anh là người đầu tiên dùng lời nói của cô để ném vào người cô lại, anh cũng là người đầu tiên có cách nói năng láo sựơt như thế, cũng là người đâu tiên ngoài ba mà đánh cô.

Thừơng thường kinh ngạc đi chung với mở miệng thế nên, tất nhiên Chi mở to mắt, lẫn cái lỗ nho nhỏ giữa miệng rồi.

Tất thì QUân cuối xúông, hôn nồng vào làn môi còn ứơt át của cô

Thật sự cuối cùng cũng không biết hai ngừơi này đang làm trò gì nữa, hôn một hồi bắt đầu lăng , lại đến phiên cô nằm trên cơ thể anh, lòn hai tay vào mái tóc, lại kéo cái kẹp đính đầy đá kai .

Dể rồi mùi thơm từ tóc cô, mái tóc gợn phần đuôi lỏa xỏa trứơc hai bờ má anh.

Vén lên vành tai, Quân lại dìm Chi xúông mà quấn vào đôi môi ấy.

Họ hôn bao lâu không biết, chỉ biết chắc một điều, trứơc khi rời khỏi , anh đã nhận đựơc cái bạc tay mạnh trời gián từ cô, cả cái cách đóng cửa khủng khiếp ấy nữa.

Sáng bên Nghi,

Cuối cùng Linh cũng mở đôi mắt mệt nhọc .

Mơ hô chớp lên, nhắm xúông, miệng chẳng thể thoát ra lời vì cô còn rất mệt .

Thấy Linh tỉnh, anh chàng liền mở to mắt lên, giọng không giấu nôi sự lo lắng lẫn vui mừng .

“ LINH LINH EM TỈNH RỒI SAO, EM CẢM THẤY THẾ NÀO ”

Vẻ hấp tấp, bối rối hết sờ trán cô, lại chụp nhanh lấy bàn tay đó.

Lòng Linh khẽ run , khi cô vừa mở mắt đã thấy người con trai này yếu ớt đưa tay chạm vào gương mặt anh -

“ Minh .Minh ”

Áp tay mình vào bàn tay đang trên mặt giọng úơt với cảm giác tội lỗi torng anh -

“ Anh anh đây anh anh thật tệ, anh xin lỗi anh xin lỗi em Linh ”

Nhẹ nhàng mỉm cuời, cô không bao giờ trách móc anh cả, -

“ Em không sao, em không còn đau nữa em rất ổn ”

Sựt nhớ .

“ Nhanh nhanh xuất viện, em không sao, tiền viện phí rất mắt ”

Vừa nói, Linh vừa cố ngồi dậy, thoắc lại nhăn mặt vì cơn đau. Nhìn cái vẻ cúông cuồng của cô mà anh ta đau , đau đến núơc mắt chảy ra

Nhanh tay dìm nguời Linh xúông -

“ EM còn rất yếu, em không nên cử động, em đang mai thai, nên muốn đi đâu phải nói anh anh sẽ giúp ”

“ Nhưng HẢ ?”

Định nói, chợt Linh trợn mắt lên khi nghe người con trai naỳ nói nói cô đang mang thai

“ Anh anh anh vừa nói gì ”

Khẽ bàn tay Linh run, với và nắm vào tay áo anh chàng Minh.

VUốt lên trán cô, anh lặng lẽ nhìn vớ ánh mắt đau, nhói, khó thở .-

“ Em, ngốc, em khờ em đã mang thai hơn hai tháng rồi ”

Nói xong ,anh gụp đầu xúông nặm giừơng của Linh, đặt lên bàn tay nhỏ bé, với đựơng ống dẫn núơc biển móc vòng quanh cổ tay

“ Anh là thằng khốn, anh là một thằng không ra gì, em hãy giết chết anh, Linh em hãy giết anh đi, anh không đáng đựơc nhận tình cảm của em, anh không đáng hãy hãy giết anh, ”

Đôi vai rộng run bần bật lên, tiếng nói cũng nữa đừơng đã dứat.

Long cô đau khi thấy anh như vậy .

“ Em sẽ không rời anh, em sẽ không buôn anh vì em em yêu anh rất nhiều ”

Ngứơc dậy, đôi mắt đỏ ửng của anh chàng nhìn Linh, cô đã cố ngồi dậy, xong lại biết, lại bỡ ngỡ với bầu thai, với sinh linh bé bỏng trong người, chợt lòng Linh rất ấm. Một niềm hạnh phúc nho nhỏ dân trào lên

CHồm người anh ta ôm cô , ôm thật chặt ôm đến có thể khiến cô biết, anh sẽ tháo bỏ lớp vẻ tệ bạc kia, lớp người vô tâm, vô thức.

Tàn nhẫn bấy lâu nay

Nó, nó và Phong, trời vừa nhấp nhô anh sáng đã sớm cùng nhau đi mua đồ cho Linh, biết hẳn rằng hôm nay cô sẽ tỉnh, ênn nó liền lập tức mua đũ thứ đồ cần dùng, cả khay cháo nóng hỏi nữa.

Trên đừơng đi, nó đã kể lại tất cả cho Phong.

Phải thật đến giờ này, nó vẫn không biết chính xác vì sau ngày ấy Phong rơi xúông vực sâu. Bản thân Phong đã làm mờ hình ảnh của Linh.

Thay vì nói cô cho người đâm hắn, Phong lại dấu nó đi, vì tận đáy lòng, hắn không múôn lấy Linh ra để che đậy cho sự trả thù trứơc.

Vâng , không dùng cô để che lấp sự thật, không lấy Linh để biện hộ cho chính mình.

Phong không hận Linh, cũng không còn gì dể hận, khi chính những việc đã xảy ra, chính những việc ấy àm mới có Thiên Anh Phong cua4 ngày hôm nay. Mới có cơ hội đựơc nắm tay nó. Nếu để quaá khứ trở lại, chắc hẳn , hắn cũng vẫn chọn những gì đã xảy ra, vì nó là sự kết nối vô hình tình cảm của Nghi.

CẠCH

Vừa mới mở nhẹ cửa, tất thì hình ảnh Linh đang ngồi ập vào mắt Nghi, Nghi mửng đến không giấu được

“ LINH .LINH TỈNH RỒI ” Thế là nhanh tay giựt lấy cái khay trong bàn tay Phong , phóng vào, tiện tay đẩy cả cái anh chàng đã bị nó tát bị nó mắng rất chi là bi thảm qua một bên.

Tròn xoe mắt hình hành động của Nghi, Linh giờ mới nhớ

Phải , phải rồi đêm qua đêm qua khi những tên đó đang cố phá nát căn phòng, đang nắm lấy tóc cô, thì nó .nó đã đến

Và hình như có cả

Ấy, chưa kịp nhớ ra thì Phong đã đứng trứơc mặt của Linh. Tim như ngừng đập, không tin vào chính đôi mắt mình, Linh nín thở, phút chốc nguời run khi thấh Phong.

Nhìn vẻ mặt nói không ra hơi của Linh, Phong đủ biết cô đang nghĩ gì, và cảm nhận đựơc gì

Xoay tầm mắt qua phía Minh -

“ Chúng ta nên ra ngòai, để hai cô ấy ở lại ”

Nghe vậy, anh chàng tên Minh cũng đứng dậy, búơc ra

Phong nhìn Linh, khẽ nỡ nụ cuời hòa nhã, dù cho cái guơng mặt sửng sốt vẫn còn động trên mặt Linh

CẠCH

Thế rồi Phong và Minh đều bứơc ra, để lại trong căn phòng ấy chỉ con mỗi nó và Linh thôi.

Cô vẫn chưa hòan hồn, tim đập rất mạnh, không thì lại đứng im, gương mặt khá xanh khi thấy hắn.

Nhìn Linh như thế, nó nghĩ cô đó, phải rồi mấy thứ nước biển đó thì ăn nhằm gì với người phụ nữ đang mang thai, Tất thì nó lấy cái khay cà mênh lên, đặt trên mặt bàn cạnh giừơng bệnh miệng cũng mở theo -

“ Linh chưa có gì bỏ bụng , từ hôm qua rồi đấy .cố ăn hết chén cháo này, để em bé cũng phải đựơc nó chứ ”

Nói mà cười híp mắt, khẽ tay đỗ cháo ra, rồi dặt xúông, sau đó tay lại dời đi, chạm nhẹ vào bụng Linh, Dù chưa thấy bụng, nhưng từng làm mẹ, từng mang thai, nó rất hiểu cảm giác cùa Linh.

Phải nó cũng rất bỡ ngỡ, rất kinh nạgc khi biết mình có mang, Nhưng nó nào ngờ ngòai vịêc bỡ ngỡ đó, LInh còn kinh nạgc việc khác cơ.

Thấp thóang thấy Linh không trả lời, nó liền cẩm chén cháo, thổi nhè nhẹ, đút cô

“ Linh , để Nghi giúp nhé ”

Bất giác, giật mình .cô bối rối với cử chĩ của Nghi -

“ Không, để Linh tự ăn đựơc rồi ”

“ Không đựơc, chén rất nóng, Linh lại yếu, Linh dựa vào thành giừơng đi, để Ngih đút cho.”

Cương cũng chẳng thể cuơng lại nó, bởi vì thật sự, Linh đói meo cả bụng đi, người bủng rủn vì mất gần hết sức lực, đành ngoan ngoãn mà nghe lời nó vậy

Mỉm cười khi thấh Linh , từ lúc gặp đến nay, đây là lần đầu cô chịu hợp tác

Thóang , chén cháo đã đựơc đút gần một nữa, Linh không nén khỏi cái tò mò, lẫn kinh ngạc

“ Sao sao Phong ”

CẠCH

Nhẹ đặc chén cháo lại chỗ củ, nó hơi cuối đầu giọng buồn đi -

“ Nghi Nghi xin lỗi xin lỗi vì đã làm Linh ra như thế này,, .thật thật Nghi đã gặp lại Phong, nhưng lại nói dối, lại còn gải bộ hỏi Linh, lại còn không nhận ra Linh có vấn đề về sức khỏe

Xém xém tí nữa, là Nghi hại Linh rồi Nghi Nghi xi lỗi ”

Lòng Linh đau khi thấy cái hiền hậu, cái ngây thơ dến nhân từ của Nghi, một lời trách móc , nó cũng không dán vào cô, mà ngựợc lại, hết lần này đến lần khác đều rat ay giúp đỡ, đều nói nhữn câu hỏi thăm

“ Anh đang làm gì ” Phong lên tiếng , tay cho vào túi quần,

Anh chàng khá không hiểu ý Phong -

“ Cậu, muốn hỏi tôi là làm gì sao ”

Hắn im lặng, không nói có nghĩa anh chàng đã trúng câu hỏi

Chợt Minh tự cười bản thân, lúc sau mới nói

“ Hừm, bản thân tôi à .lúc trứơc tôi là một kĩ sư về điện tử, như sau bao năm làm việc cự lực, họ chỉ bảo rằng cắt giảm nhân viên thế rồi sa thải tôi, giờ đây tôi chỉ là kẻ khuân vác cho thuê ”

Không phải anh xấu hổ, mà anh chàng này thấy buồn cười với cái số đen đuổi kia .

“ Tôi sẽ trả sô nợ đó, anh hãy đến nơi này, có lẽ họ cần kĩ sư diện tử ”

Nói rồi Phong đưa cho Minh tấm cạc nhỏ từ trong túi áo moi ra .

Với thời buổi bây giờ, công vịêc thật rất khó xin.

Minh đã đi rất nhiều nơi nhưng ai cũng từ chối, ấy thế àm từ đó anh luôn đâm đầu vào cờ bạc, chí í nó làm anh quên đi cái sự thật đáng cay kia

Giật mình khi nghe Phong nói sẽ trả nợ giúp anh -

‘ Cậu ”

“ Đừng hiểu lầm, tôi không làm vì anh, mà chỉ là vì Linh , nếu Linh gặp chuyện, vợ tôi sẽ khôg ngừng mà rơi núơc mắt ,tôi không muốn thấy cô ấy khóc, cũng không muốn Linh tiếp tục cuộc sống như thế này. Tôi không giúp anh, cũng chẳng giúp Linh, tôi chỉ giúp bản thân, íhc ra Linh cũng đã từng giúp tôi rất nhiều việc ”

Không lạnh, cũng không nóng, giọng Phong trung hòa.

“ Tôi sẽ ”

CHưa nói, lại bị hắn nhảy ngang vô

“ Không cần trả lại, số tiền rở nên vô nghĩa nếu anh tiếp tục vào con đựờng chết ấy. Hãy cố gắng mang lại hạnh phúc cho Linh, vì anh àm cô ta đã chịu không biết bao nhiêu nứơc mắt.”

Chợt Phong không tựa lưng nữa mà đứng thẳng lên

Chân hứơng về phía vào căn phòng đó .

“ Là đàn ông, không việc làm không phải thất bại, không tài cũng không phải tuyệt vọng. Thậm chí anh có là người có chết cũng không thể rút khỏi con đường ngõ cục kia, chẳng ai xem anh thất bại cả. Chỉ với một điều, ngay cả nưgời con gái anh yêu cũng không giữ đựơc, đó là thứ khiến anh thất bại, là thứ làm anh trở nên bi thảm hơn những việc trớ true của cuộc đời ”

Dứt lời, Phong tiếng thẳng vài căn phòng đó mà để lại cái bứơc chân nữa thông nữa không thông của Minh.

Nghi chầm chậm, sau khi đã giúp Linh ăn gọn khay cháo kia, nay nó đã đem tòan bộ sự thật kể cho cô.

Càng nói Linh càng ngỡ ngàng thêm, ngay cả cái tên Phong cũng không hề nhắc đến, cứ như cô hòan tòan không liên quan đến việc này vậy, nhận ra những gì mình đã gây ra cho Phong, Linh đau đến tức ruột nứơc mắt khẽ lăng .-

“ Nghi, thật ra Linh ”

CẠCH

Cô định nói gì đó, nhưng đã bị tiếng mở cửa của Phong chèn vô tiếng nói.

Hắn bứơc vào, đi đến thẳng cô gái súôt 4 năm không gặp mặt. Thóang thấy Phong , Linh có cảm gáic sợ, nhưng cái tội lỗi lại nhìu hơn

Chạm vào vai Nghi, hắn nhẹ nhàng nói

Chưa chờ hắn mở miệng, nhìn đôi mắt hắn thôi nó cũng hiểu, liên đứng dậy -

“ Em ra ngòai một chúc , anh ngồi với Linh nhé ”

Xong lại xoay qua , nở nụ cười mỉm nhìn cô.

CÃCH .

Không khí trỡ nên rất yên lặng trong că phòng này .Linh dần mở miệng lên .

“ Sao sao Phong không nói sự thật ”

Hắn nhẹ nhàng trả lời với Linh, giọng nói rất ấm, .ấm như một tình bạn -

“ Sự thật ? đó là tất cả sự thật, tôi không có tư cách trách Linh, thật chất mọi sự trả thù ấy xuất phát từ tôi. Linh không có lỗi, hận , thật đã từng hận vì Linh đã khiến tôi cứ ngỡ sẽ mãi mãi xa Nghi.

Nhưng giờ “

Ngưng một lúc

“ Giờ Phong lại cảm ơn Linh ”

Nghe mà không rơi vào tai được, Linh bỡ ngỡ - “ Cảm cảm ơn ?”

“ Vì nếu không gặp những chuệyn như vậy, sẽ chẳng bao giờ Phong nhận thức ra điều quý giá, vì nếu không rơi xúông vực, chắc hẳn sẽ không có ngày hôm nay.

Chúng ta không ai không sai phạm, nhưng cũng chẳng ai đáng để dán lỗi lầm vào thân.

Vì cuối cùng mọi chuyện đều đã qua, mọi chuyện đều nằm trong con đừơng chính .

Linh đừng nghĩ về nó, hãy sống hạnh phúc với con đừơng đã đi, đừng nghĩ về quá khứ.

Tất cả đã qua rồi ”

Ánh mắt ấm áp, ánh mắt vị tha của Phong, phải Linh nhìn Phong mà chẳng biết nói câu gì, ngoài hai từ xin lỗi, thế nhưng Phong không cho phép Linh nói.

Vì chính Linh đã trở nổi dợi dây giữa hắn và Nghi lại.

Phong phải cảm ơn Linh.

“ SAO ? Hai ngừơi phải về à sao gấp vậy ”

Ngồi trên giừơng, Linh kinh ngạc khi nghe nó và Phong phải đón chuyến bay kế tiếp, àm rời khỏi Anh.

Đỏ mặt nó định nói .-

“ À, vì không thể chịu đựng khi phải xa con ”

Phong liền chen vô, tay xoa đầu nó, Tròn mắt, Linh không tin đựơc

“ HẢ ? Con hai ngừơi .”

ChỢT, Linh cười hiền, nụ cừơi tươi nhất mà vốn cứ ngỡ bị chôn sâu -

“ Chúc mừng hai người, Linh mừng cho hai ngừơi lắm ”

Nghe nóoi nó mới giật ngược lại -

“ Ê ! Nghi mới phải chúc mừng Linh, Linh cũng có em bé rồi ”

Trời ! nó nói mà khiến gương mặt Linh đỏ lên, nhìn bộ dạng củ hai cô đùa qua đùa lại mà Phong với Minh lắc đầu cười.

Phải có lẽ giờ đây Minh đã đủ can đam, đủ nhận ra giá trị vô giá của Linh, anh chắc sẽ không bao giờ khiến cô khóc nữa, một lần xém nín thở khi biết Linh nhập viện, Vâng, một lần thế là đủ. Phong nói đúng, anh không việc, thậm chí nợ nầng nhiều.

Những điều ấy không là thất bại. Nếu không giữ nỗi Linh, không mang nổi hạnh phúc cho cô , điều đó mới biến anh thành một con người vô dụng. một kẻ thua cuộc, thua chính cuộc đợi mình.

Tuy giờ đây, bí mật giữa Linh và Phong, dù những việc ngày đó cô làm thật kinh khủng, thật nhẫn tâm.

Nhưng không sao cả, mọi thứ rồi cũng có thể trôi qua, mọi thừ đều dần trở ênn tốt đẹp.

Nếu đã đẹp như thế, sao không chon sâu cái sự thật đó mà ngẩn lên cười với đời, mà ngẩn lên sống đúng với bản than.

Ấy, cái tiếng cười rộn rả, cái nét ngây thơi, cái tâm hồn trong sáng, cả cái bầu không khí hạnh phúc nữa .tất cả ngày trở nên ấm dần hơn.

5 Tháng sau

. “ NÀY, NHÍCH LẠI MỘT CHÚT CHÚT NỮA NHÍCH VÀO NHÍCH VÀO ”

Vẻ mặt cười rặng rỡ của Long, rồi cái ửng đỏ trên guơng mặt Tuyết nữa

XỌAT

“ ẤY ĐẨY NHẸ THÔI MẤY CÁI THẰNG NÀY ”

Đám bạn ngừơi mẫu cùng làm chung với anh, đang chen nhau giành chỗ thựơng phong, chính là bên cạnh chú rể .

Long vẻ mặt nữa vui, lại nữa nhăn nhó, đưa tay ôm vào ngừơi cô dâu bên cạnh -

“ TỤI BÂY MUỐN TAO ĐẬP CHO MỘT TRẬN KHÔNG ẢH .TRÁNH RA CHÚT COI ”

AI YA ! ấy là do Tuyết đang trong chiếc áo cứơi thật lộng lẫy, gương mặt xinh đến khiến người khác động lòng, tuy nhiên điều đó không khếin Long lo, cái anh sợ chính là vẻ tròn tròn ở bụng cô. Phải Tuyết có mang gần 4 tháng rồi.

Không giấu nỗi gương mặt hạnh phúc Long ôm cô hôn thật nồng vào .

“ Anh này, sao họ không chụp nhanh em mỏi chân quá, ”

Vẻ mệt vì đứng lâu,. Lại mệt do cái đám bạn trời đánh của anh cứ bu như kiến, chụp hết tấm này, lại có tốp khác nhảy vô làm cho Tuyết siễn nhiễn

Nghe vợ nói thế, tất thì Long nhất bổng người Tuyết lên

“ TẤM CUỐI ĐẤY, NHÍCH RA COI, NÓNG QUÁ ”

Bế cô mà anh cứ cố đẩy mấy thằng bạn đang kè kè gần anh .

Chuyển ánh mắt sang cô, Long âu yếm, ấm đến ngập tràn hạnh phúc dân lên -

“ Anh yêu Em” Chẳng để tâm mấy đứa bạn cứ ồ này ồ nọ, cũng không màn đến thợ chụp ảnh kia

Long cuối đầu hôn vào đôi môi đỏ mộng của Tuyết.

Vòng tay vào cổ anh, Tuyết hạnh phúc đến rơi

nứơc mắt ra -

“ Hức hức .yêu .em yêu anh rất nhiều ”

“ Hài .z .cái đám thanh niên cô cậu này, bộ mới lên ba hay sao m à như con nít thế ”

Bà Châu ngồi chóng tay lên bàn tiệc, nữa miệng cười, nữa thở dài vì kinh ngạc nhìn đóng kiến lữa đang bu quanh Tuyết và Long.

Còn ông Khải thì lo sốt vó lên Đứng kế thợ chụp ảnh mà mồ hôi đổ đầy ra, hai tay cứ dơ lên, cố kiềm chế cơn điên của lũ trẻ -

“ ẤY ẤY .MẤY ĐỨA DÃN RA NÀO, NGỘP CHẾT CÔ DÂU THÌ SAO NÀY XÍCH RA XÍCH RA ”

MiỆng nói mà tay cứ hơ hơ ra hiệu.

Ông chụp ảnh quay sang nhìn ông, với vẻ mặt ngố tả không ra -

“ Này bác, chụp thế thì làm sao đựơc, phải đứng gần mới thấy hết chứ ”

“ Anh chụp hai đứa ỡ giữa thôi ”

Lấy khủy tay khiều khiều ông thợ chụp ảnh, ông Khải nhí nhảng chớp mắt ngụ ý đồ của mình .

“ HA .HA NHẤT LONG DÍ NHẤT LONG NÈ .”

“ CHỜ CHẤN VŨ VỚI ”

“ Mấy con chạy từ từ, vấp bé bây giờ .”

“ Chấn Vũ có nghe mẹ nói không , chạy chậm lại .”

Nó và Phương ná thở khi phải chăm sóc hai câu bé hiều động này Phong và Tuấn, chật .!

Chắt hai người lại chốn góc nào rồi, à quên hình như có cả Quân nữa

Lễ cưới đựơc diễn ra khá than mật, không long trộng sa hoa, chỉ vỏn vẹn một màu thanh kiết từ tấm vải trắng, băng nơ đổ hồng, vắc qua nhau. Sau khu vườn của ngôi nhà có cánh cổng trắng kia .

Không khí tấp nập, không khí nóng bừng trong hạnh phúc.

BỘP

“ Này, giờ không ra là anh sẽ trễ đấy ”

Tuấn vỗ vai Quân, cái giọng lễ phép từ lúc nào vậy !!

Phong ngồi, mỉm cừơi nhìn ra hứơng với ánh mặt trời mọc ròi rọi, những tia sang lấp lánh vàng cam kia .

“ Đến giờ mà anh vẫn còn nói rằng không xác định đựơc à ”

Gịong thở dài của Phong , xoay đầu nói với Quân .

HỤP

CHợt, Quân đứng dậy . hai tay cho vào

túi quần .-

“ Chật ! chạy khỏi anh đâu dễ thế gửi lời chúc đến hai người đó, anh đi đây ”

Khẽ Phong và Tuấn cười, .-

“ Chúc may mắn ”

Rồi đồng thanh vang lên câu nói, làm Quân đi mà khóe miệng cũng nhếch công lên.

TẠI SÂN BAY

[ “ Ba à, con muốn trở về nứoc, con sẽ tiếp quản công ty, con múôn rời khỏi nơi này .”]

Chân nhấc bứơc đi, Chi vẫn còn lưu đọng câu nói đã nói với cha, khỏang thời gain .5 5 tháng, tuy Chi và Quân không biết abo nhiêu lần trao nụ hôn, tuy không biết bao nhìu lần đựơc anh ôm trầm lấy.

Thế nhưng câu nói “ Anh yêu em” lại không rơi ra khỏi miệng anh. Bản than Chi cũng không xác định đó có phải là yêu không, cô chỉ muốn yên tịnh, muốn về với cái nơi vốn là của mình thôi.

Tay khéo theo chiếc vali khá đơn gảin, cũng không còn đám vệ sĩ đi theo, CHI lặng lẽ bỏ đi một mình

[ Xin chú ý chuyến bay FO5 sắp cất cánh .]

[ Xin chú ý .chuyến bay FO5 đến Anh sắp cất cánh ]

XÀ XAÀA KẸT

Cửa máy bay đã đóng lại, Chi cũng đã lúc nào ngồi trên đó

Ngứơc đầu, chỉ mới bước lên Chi đã mặt đôi mắt, dùng cái vải che, bao quanh mắt mà ngủ đi. Mệt, Chi mệt đến không muốn nghĩ .

Bất giác nứơc mắt chảy ra

Mình đang mong điều gì .mong anh ấy sẽ chạy theo à >

Chi chẳng biết từ lúc nào cô hiểu đựơc thế nào gọi là nhớ thế nào gọi là yêu

Nứơc mắt lăng dài trên má Chi, may cho đồ che ấy đã giúp cô giấu vẻ đo đõ, nhạt nhòa cay cay từ khóe mắt rơi ra

XỌAT

“ Ngốc à, em nghĩ như vậy là anh sẽ buôn tha em sao .”

Giật đứng tim khi không bất ngờ một bàn tay nào đó .một cái bóng ngồi cạnh cô rồi nẹh nhàng đưa tay níu đầu Chi lên bờ vai rộng lớn

Nín thở, tay Chi nhanh miếng che mắt ra để rồi bỡ ngỡ khi thấy Quân ngồi cạnh đây

Gịong không dấu nổi vẻ kinh ngạc .núơc mắt lăng chầm chậm ngược với nhịp tim của Chi

Quân q uân ” Vuốt lên mái tóc đẹp hòan haỏ kia, anh cười ấm chồm người qua ôm Chi lại, ôm chặt vào lòng .khẽ nói vào tai cô -

“ Em không đựơc phép chạy khỏi anh, ai cho em có quyền làm như thế, em chỉ đựơc yêu mỗi mình anh, cô bé bướng bỉnh ạ ”

Run bờ vai, Chi lại hục hẫng cứ ngỡ, định đẩy anh thì .-

“ Anh Yêu Em .”

Mỡ trừng mắt đến bay cả hồn đi, tòan thân đông cứng lại, Chi giờ còn run hơn nảy, còn kh1oc nứa nở ra .khóc đến khiến áo anh ứơt sẫm .

“ Hức .hức .hức

Cười ấm áp, siết đôi tay qua bờ vai bé nhỏ của Chi, áp má mình bên má cô, khẽ nghiêng mà hôn nồng vào cổ giọng trầm che lấp bởi mái tóc của Chi.-

“ Đừng khóc, anh xin lỗi xin lỗi vì đến bây giờ mới nói ra câu này. Anh thật xin lỗi em đừng khóc, ngoan nào .

Được, hết cuộc đời này anh sẽ nói sẽ nói cho đến khi em chán , anh cũng không dừng lại

Anh Yêu Em , Chi, anh yêu em rất nhiều người phụ nữa duy nhất trong tim anh.

Anh Yêu Em ”

“ Hức hức hức đồ tồi, anh muốn em làm sao đây anh múôn em phải làm thế nào sao anh khiến em phải thế này .phải mất cả phương hướng anh mới vui sao tên tồi ”

Vỗ bịch bịch vào lưng anh, vì Quân ôm rất chặc, Chi khóc đến đỏ ngẩn mặt , đến chíêc mũi xinh xinh cũng ửng đỏ lên theo

Nhẹ nhàng, Quân đẩy nẹh Chi ra, nhìn sâu vào ánh mắt với đầy giọt nứơc ấy -

“ Em cũng có bao giờ ”

“ AI NÓI, EM YÊU ANH .YÊU ANH ĐẤY ĐỒ NGỐC .NHƯ VẬY MÀ CŨNG PhẢI NÓI ANH MỚI HIỂU SAO ”

Tức khí lên, chhưa để Quân hỏi hết thì Chi đã đóan trúng rồi bắn vèo câu trả lời énm vào ngừơi anh

XỌAT

Nhanh như cắt, Quân kéo vai Chi vào, hôn mãnh liệt lên đôi môi mọng đỏ kia Đến nỗi làm những ngừơi ngồi trên máy bay này, ai ai cũng phải ngựơc với hành động của anh.

Vâng, Quân và Chi cứ như đang tưởng tựơng chỉ có mỗi mình cả hai trên máy bay này vậy ôm nhau mà hôn đến nín thở, đến nóng bừng cả cơ thể lên.

Chuyến bay đã cất cánh .mang theo cả hạnh phúc và tình yêu của hai con ngừơi bứơng bĩnh, tàn nhẫn đi theo để tạo nên một màu hồng trong bầu mây xanh ngất

SÁU NĂM SAU

“ MẸ ƠI ! MẸ ƠI .XEM NÀY ĐẸP QUÁ ”

Nhất Long cháy lên, dọc theo sường núi đó giật mình Phong liền tiếng nahnh mà nắm vào bàn tay cảu cậu bé chập chỏm đang cố chạy thật nhanh lên đền chùa

“ Nhất Long, con đừng chạy như thế, nguy hiểm, .”

Nói rồi nắm chặt vào tay con Phong chợt nhất bõng người Nhất Long, để thiên thần ấy lên đôi vai lớn của mình

Nghi mỉm cười đi theo sau trên tay với cô con gái bé bỏng một thiên thần khác , một cô bé với đôi mắt to, long lanh chớp -

“ Mẹ mẹ ”

Vâng bập bẹ mỗi tiếng mẹ thôi, rồi lại ôm chầm vào cỗ nó

Bên dưới kia, cách nó và Phong một đoạn

“ HA HA HA NHANH NÀO .EM CHẠY CHẬM QUÁ .”

“ ANH CHẤN VŨ CHỜ VI ANH CHỜ VI ANH ”

Tức quá đuổi theo không kịp, Vi Anh, cô bé hiếu động, khi bứơc sang độ tuổi với con số 5

Nhạỷ khững nhìn nhỏ -

“ MẸ ANH VŨ KHÔNG CHỜ CON KHÔNG BIẾT ĐÂU .”

Vỗ mái tóc dài bé nhỏ cảu con , Phương cười dịu, sau lại nắm vào cái tay xinh xinh ấy

“ Đựơc, vậy mẹ con mình cùng đuổi theo anh con nhé ”

Nín khóc, cô bé cười hí hửng, nhắm chặt tay mẹ .mà chạy nhịp nhàng theo bứơc chân Phương .

Tuấn thấy càng lúc, ngừơi bị bỏ rơi là minh, hết tụi Phong Nghi, giờ đến cô vợ yêu dấu

“ PHƯƠNG, EM BỎ ANH MỘT MÌNH SAO .ĐI CHẬM LẠI .”

“ Anh mau mau lên nhé, em và con đủôi theo Nghi và Phong đây.”

TRỜI ! Vậy thôi à ! đơn giản thế rồi bỏ đi luôn

Tuấn nữa muốn khóc, nhưng nữa lại cũng vui, vùi vì tay đang bồng cô con gái bé nhỏ, nhấp nhô ánh mắt

CHỉ mới đầy một tuổi thôi sau vai là cả một bao tải, bao nhiêu đồ cần thiết, nhỏ đều ném vào trong, sau lại bắt một mình tên này gánh hết

Dưới ánh nắng gần sụp xúông, cái cảm giác hạnh phúc loan truyền theo dọc sường núi kia .

Tại sao lại đến đó ?

Vỉ mười năm hoa Thiên Sát lại nở mà .cảm ơn biển mẹ đã chôn sâu lời hứa cảm ơn ngừơi đã mang tình yêu đến cho họ Và giờ đây, Phong lẫn Nghi, Tuấn và Phương nữa. Những con ngừơi ấy, một lần nữa tìm đến với những bông hoa, với những hòn đá ứơc .tại đảo KAI-CHONE này.

Hạnh phúc sẽ sống mãi .mãi mãi bên những con ngừơi đó

The End.

Bạn đã đọc thử chưa?

Hoa và bướm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 39


Than Đen Hoàng Hậu

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 10




Sấm Đãng Giang Hồ

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 16