Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 78

Chương trước: Chương 77



CHÁP 79

“ SAN LINH SAN LINH SAN LINH ”

Vừa chạy nó vừa gọi, đuổi theo cô gái đó

Nhanh như chớp, Nghi thở gấp đến không gọi được nữa chụp vai cái bóng đó lại

Giật mình .tai đang đeo chiếc máy mp3 .ngỡ ngàng xoay lại

???

Đôi mắt trở nên kinh hòan

Miệng vấp đến chẳng nói ra hơi .-

“ Ngh .ngh i ”

Bỡ ngỡ khi nó biết, nó hòan tòan không nhìn lầm tuy lúc mới thấy Linh, nó đuổi rất nhanh, thế nhưng lúc chạm mẶt nhau, chợt nó không biết nói câu nào

Cả hai ngỡ ngàn nhìn nhau, ánh mắt Linh có chút hỏang sợ, ánh mắt nó thì vừa kinh ngạc nhưng cũng vừa run run

Lát sau .

“ Cô .cô vẫn còn sống à .”

Châu mài -

“ Cô nói vậy là í gì .”

Bất giác, những chuyện quá khứ ùa về với Linh, cô những lại tất cả, nhớ đến người đàn ông cô từng đem lòng yêu, đã không hề để tâm đến tình cảm của cô, đã vì cô gái này mà nhẫn tâm chối bỏ cái tình yêu đó

“ À không có gì .tôi chỉ thấy trái đất này thật quá nhỏ bé .”

Trong tâm Linh cứ nghĩ Phong đã chết, tuy vẻ độc ác thấm ngầm vào bản chất hiền hậu của Linh. Thế nhưng mỗi đêm cô đều chìm trong mồ hôi, chìm trong quá khứ. Chỉ đến đêm cô mới cảm thấy con người mình mình là con người độc ác.

Nhớ đến Phong, đôi lúc Linh lại rơi nứơc mắt, mặt đỏ ngầu ra

Thế nhưng nhớ đến hình ảnh hắn tay trong tay với nó, cơn ghen lại nổi lên.

Chỉ với một điều bây giờ Linh mới nhận ra, cái tình yêu đó thật mờ ảo .vì vì chính bản thân cô củng không ngờ, giờ đây trái tim cô không còn thuộc về Phong nữa.

Mà đã có một người khác cứơp đi.

Ấy, thế nên cuộc đời mới bảo, nào có gì vĩnh cửu đâu.

Nó trở nên bất tử khi chính con tim mình thủy chung đừng vội mở miệng nó “ em yêu anh”

Để rồi kết quả lại không như thế tình yêu đâu chỉ dễ dàng mà nói .hãy để nó đựơc thể hiện qua hành động.

Phút chốc, Linh cũng cảm thấy có chúc gì đó lỗi lầm với Nghi, nhưng vì cũng do tính cố chấp, bướng bỉnh .

Ngưng một lúc sau nó cũng lên tiếng .-

“ Lâu .lâu nay Linh ở đâu ”

Qúai lạ ! bản thân nó cũng không hiểu vì sao, đáng lẽ nó phải lớn tiếng, phải trách móc cô chứ sao nó lại có thể thốt ra câu nói như không có chuyện gì

Khá bất ngờ khi nghe Nghi hỏi vậy .-

“ Như cô thấy, tôi vẫn như vậy, nơi nào có thể đi, tôi sẽ đi đến đó ”

Cái cách nói chuyện của Linh, cho nó thấy, cô không thích cuộc gặp mặt này, nó không hề nhắc gì đến Phong, có lẽ là vô tình thôi

Không nhắc đến Phong , nhưng nó vẫn luôn biết Linh có liên quan đến việc này, vì qua ánh mắt cô, nó biết Linh đã từng yêu Phong -

“ Cô có có phải cô biết Phong đang ở đâu đúng không ”

Câu hỏi nằm ngòai tầm khiểm sóat của Nghi Sao không lẽ nó muốn thử Linh à.

Giật mình khi nghe Nghi hỏi vậy .bất giác nhớ đến lời bọn người mà cô đã nhờ cậy nhớ đến cái chết của Phong, mà Linh rùn người .

Vội đổi giọng, gương mặt có vẻ đỏ lên vì tức .-

“ Tôi không biết cô đang nói gì , tôi không múôn có bất kì dính liếu nào vào cô nữa, sau này dù cho sau này có còn gặp nhau. Làm ơn đừng tỏ ra quen biết tôi ”

Dứt lời Linh xoay người bỏ đi, còn nó thì đứng như trời trồng đứng vì cảm thấy mình sao lại hỏi câu hỏi như thế.

Thật ! nó đang nghĩ gì đây, bản thân nó cũng không biết đựơc.

Tuy nhiên nó quyết sẽ hỏi cho ra lẽ .và thế là kết họăc tiếp cận Linh đã được hình thành trong đầu Nghi.

Đợi Linh đi đựơc một khỏang, nó vội bám theo sau cũng may con đừơng này cũng có thể đến công ty rất nhanh, nên nó nghĩ chắc cũng không ảnh hưởng mấy

Thập thò đầu ra .-

Bóng Linh khuấn sau khu chung cư con đừởng nhỏ dẫn vào trong

Tự bảo bản thân “ Nhớ rồi ”

Ấy tất tốc, Nghi liền quay về ngay, tránh cho Phong và ông HON ngóng đợi

Cả ngày hôm nay, từ lúc rời khỏi công ty, gương mặt thất thần của nó, khiến Phong không khỏi ngạc nhiên .-

“ Em có chuyện gì sao .”

Trên xe Vừa chạy, đôi lúc lại xoay tầm nhìn qua nó

Nghi mãi nghĩ ngợi, bỗng giật mình vì nhận ra bàn tay của hắn đang nắm lấy tay nó .

Nhìn Phong, tuy nó biết, hắn thật đang giấu nó việc gì đó chính vì tất cả đã kể, nhưng sao cái cách mà hắn nói lỡ tay , quet xe, rồi đâm xuống biển .

Nó thấy vẫn còn cái gì đó chưa đựơc rõ ràng.

Chợt nhận ra, nó vội giụt hắn -

“ Anh đừng làm vậy, nguy hiểm lắm ”

Muốn rút mà hắn chẳng cho, cứ một tay nắm khưng khưng bàn tay bé nhỏ của Nghi, một tay vịnh vô lăng mà lái

KHẽ cười ấm -

“ Có em bên cạnh, anh nhất định sẽ không để chuyện gì xảy ra vì em đang bên cạnh anh .”

Ngỡ ngàng khi nghe Phong nói thế, con tim nó đập mạnh , đễn nổi gương mặt đỏ ửng lên .dần dần lật ngữa bàn tay mình, đan xen cả mười đầu ngón tay cả hai siết chặt vào nhau tình yêu là thế

KÉTT

Phong bất ngờ bẻ tay lái, tấp vào trong thắng gấp lại .

Nó hết hồn vì hành động quá bất ngờ kia

Khi đầu vừa giựt lại bởi sức thắng gấp, ngước lên -

“ Anh .”

Chưa kịp nói ra từ thứ hai thì đã bị hai tay Phong ép sát mặt, kéo rê vào hôn nồng nàng lên làn môi đỏ mộng.

Hơi kinh ngạc, thế nhưng càng lúc đôi mi mắt nó càng khép chặt lại, cả nó và Phong đều chìm trong nụ hôn đầy chất ngọt ngào ấy

Tạm thời nó muốn quên mọi ưu phiền, mọi thắc mắc, mà cùng Phong say trong cái ẩm cái uớt

Bàn tay khẽ níu sát cơ thể nó vào hơn lòn từng ngón tay vào mái tóc đen mượt của nó áp sát môi mình vào hơn rất mãnh liệt.

Dưới màn nền đen của chiếc xe ấy hai chiếc bóng hòa vào nhau hai bàn tay nắm chặt lại một nụ hôn tồn tại giữa Nghi và Phong một cảm giác đê mê .kích thích cả hai

Buổi chiều bao lấy bầu trời đẹp tại Anh

RẦM .

“ CÁC NGƯỜI DỪNG LẠI DỪNG LẠI ĐI LÀM ƠN .”

RẦM XỎANG .XỎANG

“ NẾU THẰNG BỒ MÀY KHÔNG TRẢ HẾT SỐ NỢ .LẦN SAU KHÔNG CHỈ PHÁ NÁT NGÔI NHÀ NÀY MÀ TAO LẤY CẢ MẠNG NÓ ĐẤY .”

Nói xong, cả bọn gần 5, 7 thằng tướng ta to, mình xăm đầy chỗ hung hăn bước đi

Bỏ lại mình Linh với gương mặt tái nhợt, nứơc mắt rơi lả tả trên nền nhà bị phá tan nát

“ Hức . hức hức hức .”

Không biết làm gì Linh chỉ biết cuối đầu xúông mà khóc thôi.

Chẳng lẽ đây là hình phạt dành cho cô sao .

Hiện tại người Linh yêu, không còn là một người lạnh lùng, tài giỏi, có quyền có thế giống như Phong nữa CHỉ là một chàng trai mê cờ bạc.

Ấy thế nhưng không phải hạng xấu xa, thật anh chàng rất thương yêu cô, cả hai đã sống với nhau được hai năm rồi .Tuy nhiên tính tình mê bài bạc, anh không thể nào bỏ.

Dù đã nhiều lần hối lỗi, .nhiều lần hẹn, thề non, .là sẽ không bao giờ chạm tay vào con đường chết nữa.

Thế nhưng anh lại tiếp tục bị thứ ấy cuốn hút.

Bao nhiêu tiền bạc mà Linh kiếm đựơc đều đỗ vào việc trả nợ cho anh ta. Ngày bình yên vui vẻ thì ít, ngày nước mặt, lo sợ lại nhiều .

Cứ mỗi khi anh vắng nhà, bọn chúng lại tìm đến, đập phá tứ tung, không bao giờ bỏ đi mà quên để lại những lời hăm he

Vậy mà chẳng hiểu sao Linh vẫn yêu anh ta đến không tiết bãn thân mình.

Chìm ngập trong công việc, làm một chỗ chẳng bao nhiêu cô lại làm đêm làm tối .

Chỉ mỗi khi cả hai bên cạnh, cô mới cảm nhận đựơc hạnh phúc. Tuy nói ở chung, nhưng anh gần như một tuần chỉ về đúng một lần có khi hai tuần rưỡi

Ngày gặp nhau nhưng đêm lại vắng một mình Linh lẻ loi.

Dù cho đây là tình yêu khổ cực, nhưng LInh vẫn không hề buôn tay, chỉ mong một ngày anh từ bỏ đựơc cơn nghiệng ấy .tận trong con tim cô cũng cho rằng đây là hình phạt mà ông trời dán vào người cô.

Nên Linh không một lời than trách

Có lúc, chính bản thân ghê tởm bản thân kinh tởm chính mình .

Thế rồi sao mọi thứ sẽ thay đổi à ! nực cười

Hối hận làm gì khi không thể thay đổi nên San Linh quyết định , từ bỏ, quên mọi chuyện trong quá khứ mà tiếp tục với tương lai .

Có lẽ chúng ta cho đó là bộ mặt chai gương mặt không hề hối lỗi ấy thế nhưng .mỗi một người đều luôn có con đường để quay lại.

Đêm nay lại mỗi mình cô dọn dẹp lại mỗi mình cô chìm vào giất ngủ .

Tuy đau khổ, nhưng chuyện gặp nó lại lấy làm kinh ngạc hơn.

Nhớ lại lúc ấy, Linh thật không thể tin không tin vào mắt mình là Lưu Nhã Nghi sao

Nhìn nó, lại nhớ Phong nhớ đến sự độc ác của mình .

Tựa vào bờ vai rộng lớn của hắn khẽ ngưỡng đầu nhìn gương mặt đã chìm vào giấc ngủ của Phong

Trông hắn thật bình yên .cái hơi thở,,,cái nhịp đập cứ vang vảng vào đầu nó .chạm tay lên guơng mặt luôn nằm cạnh mổi đêm.

Phút chốc Nghi thấy mình hạnh phúc rất hạnh phúc

Tuy nhiên đêm nay nó không tài nào ngủ đựơc vì San Linh cứ mãi hiện trong đầu cứ mãi vang vọng lại tiếng nói đó .

Ông trời sếp đặc sao ông trời nối dây lại à

Hay vô tình cột nhầm cuộc đời cô gái đó vào mối tình của nó và Phong

Lo thì ích, nhưng thắc mắc thì nhiều, thật nó chẳng sợ nếu Phong gặp Linh thế nhưng cái điều mà nó muốn biết vì sao ngày ấy Linh lại nói những lời như thế trong quán nước.

Vạch tội Phong qua những lời nói có vẻ đầy tình bạn kia ấy nhưng sao nay lại tỏ thái độ đó

Nó thật không hiểu

Chút chút lại hơi cựa quậy người vì khó ngủ

Cảm nhận đựơc hắn khẽ mở mắt lên giọng khàn khàn vì giật mình tỉnh giấc -

“ Ngủ nào Nghi ”

Siết tay, khéo người nó lại, ôm chặt trong lòng

Nở nụ cười mỉm, nó quay lại phía Phong, vòng tay ôm lấy thân hắn mà nhắm mắt cố ngủ

Sáng bên Quân

ChẬT sau một đêm , dày đặc với suy nghĩ .cúôi cùng cái anh cà chớn này cũng nhon nhỏn vào IKEA .

Ấy cha thế mà không chịu chọn từ sớm đúng cứng đầu .

Chân bứớc càng lúc càng gần cái nơi đồ sộ đó hơn

Tuy chi nhánh chính là bên nứơc ngòai, thế nhưng đối với cái công ty bên đây, thì nội chi nhánh nhỏ của IKEA cũng gần như là đối thủ nặng kí

Vào trong sau khi trò chuyện với nhân viện anh đang tiến vào phòng phỏng vấn, để hiểu rõ hơn chế độ làm việc

Đi mà cứ thấp thóang nhìn xung quanh như đang chờ một việc gì đó

15 phút sau.

Bứơc ra khỏi căn phòng, Quân được sự hứơng dẫn trực tiếp, người nhân viên. Dẫn anh đến nới anh làm việc, cho anh xem qua các tài liệu, cái nơi mà IKEA đang định khai mở tạo lậ[ , mở rộng chi nhánh ra

Đã vào công việc, tất hẳn Phùng Minh Quân sẽ thay đổi theo anh rất nghiêm túc. Phút chốc đã đá bay hình ảnh Chi một cách chả thương tiết mà chăm chú nghe theo những yêu cầu .mắt cứ đao đáo nhìn bản vẻ .

Đưa Phương đi học đưa con đến trường

Nay Tuấn lại một lần nữa đặc chân vào cái nơi có mùi mà tên này vốn rất ghét.

Vẻ mặt sáng hẳn ra của ông quản gia khi thấy Tuấn -

“ CẬU CHỦ CẬU CHỦ CUỐI CÙNG CŨNG ĐÃ CHỊU QUAY LẠI ”

Mừng quá đến nổi hai tay nắm lấy tay của tên này .

Hơi giật mình vì hành động của ông quản gia, sau Tuấn không nói gì hết, cũng chẳng biểu hiện nét mặt nhớ thương người đàn ông kia

Chật ! thật tên này vẫn còn một chút cảm giác căm ghét

Mở cửa , Tuấn bứơc vào .mỗi mình Tuấn thôi

Khi vừa vào cũng là lúc ông bác sĩ xoay lưng, tháo cái ông khám ra khỏi tai

Chẳng hiểu vì sao miệng tên này tự mở ra mà nói -

“ Ông ta đang trong tình trạng nào ”

Ngước đầu lên đã thấy một chàng trai chắc hẳn người nhà nên ông bác sĩ cũng trả lời cố dùng những câu động viên , mang đầy tính an ủi -

“ Sức khỏe ông ta, thật đang càng lúc càng yếu .với độ tuổi này, ghép gan quả thật không thể, vì cơ thể ông không chịu tiếp nhận, hơn nữa, nếu ghép gan trong quá trình có thể sẽ tử vong vì mất máu

Nhịp tim lại không đều .chí ích, đều tôi có thể chắc, ông ta sẽ tỉnh lại, nhưng ”

“ Tôi hiểu rồi ”

Không đợi ông bác sĩ nói hết Túấn đã cắt ngang

“ Chúng tôi thật sự xin lỗi ”

Nói rồi ông bỏ đi

Đựơc 5 phút sau

Chầm chậm tiếng gần ông .Tuấn ngồi xuống tay không nắm lấy tay ông .

Mà chỉ ngồi thế để nhìn thôi

Dán từng đường mắt vào gương mặt hốc hác của ông Cường Không mở miệng trách móc cũng chẳng mở miệng xin ông tỉnh lại .

Đơn giản Tuấn chỉ muốn nhìn ông thật lâu .thế thôi

Chẳng một tiếng nói nào vang lên trong căn phòng ấy cả.

Vì thế mà càng lúc căn phòng với không gian phun đầy hơi sương ngày một yên tỉnh hơn. Đến mức khiến con tim trở nên lạnh lẽo đền làm con người ta phải thở gấp đi .phải vạ lòng mà đau đến tức ruột.

Quân đã nhận đựơc văn phòng riêng.

Ấy chẳng phải đã nói anh rất kiêu trong công việc sao. Chính vì đánh giá đựơc khả năng của anh, nên họ đều dễ dàng chấp nhận mọi điều kiện riêng ấy

Quân có hẳn một gian phòng cho chuyên môn của mình, tuy không phải to rộng đến lóa mắt, nhưng không tồi

“ Được đấy chứ ”

Chóng hai tay vào hong, xoay người đưa mắt ra tầm nhìn xa xôi .Quân hài lòng với bản thân Khóac lên vai bộ vest, thứ đồ cơ bản trong công việc. Dù rằng anh thích những chiếc áo thun , chiếc quần jean bụi, trong thỏai mái hơn, Nhưng đây không phải nơi anh có thể mặc chúng. Đâm ra đành nhịn mà ép bản thân vác mấy thứ này vậy.

Ngồi bên trong, cái cảm giác đặc thân vào chiếc ghế lâu lắm rồi anh không ngồi như vậy chà .do anh thôi do cái tính thích ngao du nên đôi lúc dở chứng lại chui vào xó nào .có khi cả tên công ty anh làm cũng không một ai hay biết.

“ Xong đầy đủ ”

Lướt mắt nhìn những thứ cần cho công việc, chật hôm nay có thế thôi sao .việc của anh chỉ kiểm tra bản vẽ vì công trình chưa lên kế họach nên anh chỉ có mỗi việc kiểm tra thôi.

Đảo mắt tời đảo mắt lui, quả thật có vài chỗ có vấn đề. Thế nhưng không cần gấp anh vẫn còn nhiều thơi gian mà thuận tiện, Quân đứng dậy, bứơc ra khỏi phòng mình

CẠCH

Đi dọc theo hành lan ngó đông ngó tây .

CỘC CỘC CỘC

“ Kế họach bên Thế nào, ”

“ Vâng thưa giám đốc, tôi đã cho người điều tra, tạm thời họ vẫn còn lưỡng lự, nhưng với điều kiện như vậy. Sớm chúng ta sẽ có câu trả lời thôi ”

Chi bứơc đi, tay cầm tập hồ sơ liết mắt thóang nhìn , sau lại đưa sang cho người đàn ông , nữa đi nữa khum bên cạnh

Thấy cô .lần này anh lại hơi sốc, ngọai những bộ đồ ấy. Thật ! Chi trông quyến rũ hơn rất nhìu khi mặc thứ đồ công sở

Chiếc áo sơ mi trắng vải cứng , bó ôm sát vùng ngực cô, .làm cho phần nhô trở nên đầy đặn, kéo gọn về phía trước .Đi đôi với chiếc váy trắng không ngắn không dài Tuy không qua khỏi đầu gối, nhưng vẫn rất sang trọng.

Mái tóc gợn xoăn xỏa ra nhìn .thật

Có lẽ anh hơi bị hút hút trứơc cái vẻ kiêu sa ấy.

Gương mặt không nói chuyện của Chi càng khiến cô trở nên thu hút hơn quyến rũ đến khó lường. Ấy thế nhưng, khi Chi mở miệng, lập tức vẻ lạnh lùng tóat ra vẻ khó gần tỉnh giấc.

Đứng ngay phía hành lan , đối diện lối đi của cô, hai tay anh đút vào túi quần khẽ nở nụ cười mà chính bản thân cũng không biết.

Bước chân ngày một gần đến phòng làm việc của Quân hơn. Đồng nghĩa cũng gần anh nữa

Nhấp nhóang, vô tình cô ngước đôi mắt hướng về phía trứơc hình ảnh Quân ập vào mắt Chi

Chân đi chậm lại

Thấy cô nhìn mình, nụ cười cũng tắc hẳn trên môi Quân

CỘC .CỘC Cả hai cách nhau chừng nữa mét

CHợt giọng lạnh như băng vang lên .-

“ Ông đi đựơc rồi ”

Thắc mắc, nhưng ông ta cũng không dám hó hé, hỏi cô và người này bộ quen sao vì tính Chi , đó giờ trong công ty ai cũng biết. Phật lòng cô, cùng đường với cái chết.

Đã vậy mấy ngày gần dây, trông giám đốc càng kinh khủng, tàn nhẫn hơn nữa, lệch một con số, sai một khỏang cách thôi thì tiêu đời như chơi.

Nên tất tốc, ông cuối đầu -

“ Vâng , chào giám đốc ”

Chẳng dám ngứơc lên nhìn ông cắm đầu mà bứơc đi .

5 Phút .

10 Phút

20 Phút sau

Cả hai không nói gì, chỉ đứng mà nhìn nhau như thế thôi, Quân cũng không hỉu, tại sao anh lại nhìn cô như thế, lần đâu anh chịu nhìn đàn bà trong một khỏang thời gian dài như vậy .

Còn Chi .

Nữa không quan tâm, nữa lại thâm dò nữa thì kêu kiệu đưa đôi mắt lạnh lùng , sắc bén .đầy quyền lực mà nhìn Quân

Bật giác anh cười khỉnh lên .-

“ Không có tác dụng đâu, dừng dùng nữa ”

Nghe nói mà ngước cả gan nếu là Chi của trứơc đây trứơc cái ngày mà cô chấp nhận rằng mình thua cuộc.

Chắc chắn cô sẽ hét đăng đẳng lên, thậm chí có kia còn đánh tới tấp, mắng mỏ anh .Vậy mà giờ đây, dù lòng hơi tức, nhưng vẻ mặt tản băng vẫn không thể tháo ra .

Gịong buôn ra .-

“ Thuộc ban công trình sao ?”

Miệng nói, khi mắt nhìn vào cái mạc khuy vàng vàng cài trứơc áo anh

“ Hãy ở đúng vị trí của mình ”

Nói xong, không đầu , không chủ , không vị, Chi nhấc chân bứơc đi xoẹt qua vai anh mắt không hề liếc lấy một cái .

“ Cô nghĩ tôi vào đây vì cô à ” ( Chứ còn gì nữa )

Bất ngờ anh lên giọng nữa đùa cũng nữa khinh

Ngừng bứơc chân, người không xoay lại -

“ Không quan tâm, tôi cũng không muốn biết nhưng cũng đừng mong lấy gì đựơc từ tôi.

Mơ tưởng ”

Hai từ cuối đậm chất khinh miệt anh , nói xong cô tiếp tục tiếng thì .chợt

HỤP XỌAT

Vương cánh tay dài ra, Quân kéo tay Chi lại, nhanh như cắt, một tay chạm vào cầm cô, một tay siết chặt cái eo nhỏ bé ép đến nổi thân thể cô dính chặc vào người anh môi kề sát vào

Chạm thẳng lên làn môi bọng đỏ với lớp son

Giật mình vì bị kéo ngược, lại kinh ngạc trừng mắt với nụ hôn của Quân

Anh không níu chỉ núôt lấy đôi môi cô thôi chớp mắt không kịp để Chi hòan hồn, Quân đã buôn tay ra .thả lỏng cái vòng tay đang siết chặt vào vùng eo đó

Nhìn vẻ mặt sửng sốt của Chi, anh cười nữa miệng .-

“ Ít ra chúng ta cũng quen biết nhau, nụ hôn thay lời chào, đơn giản là thế tạm biệt ”

Chấm dứt câu nói, không chờ phản ứng của cô, anh xoay người bỏ đi .và tiếng thẳng vào căn phòng làm việc.

Chi , thật cô giận đến ruột sôi lên .chột chột tay khẽ siết lại đây .đây là lần thứ hai anh cưỡng hôn cô.

Dù không tàn bạo như lần trứơc. Thế nhưng cữỡng hôn là cữơng hôn không khác nhau gì cả

Đôi mắt Chi thóang đỏ cố lấy lại vẻ bình tĩnh cố không vì hành động của tên vô lại ( trong mặt Chi ) này mà Chi chao đão.

“ HỪ .tiết rả một nụ hôn, thấp hèn ”

Mỉa mai anh, dù Quân đã bỏ đi từ lúc nào, lát sau, cô cũng xoay người tiếng thẳng về gian phòng làm việc rộng khủng khiếp kia .

Mặt không tức, tay không gồng nhưng nội công lại dồn hết vào đôi chân .Cái nhấc chân không mạnh bạo, ấy thế lại mang đầy vẻ khói lửa tóat ra từ Chi.

Trong phòng làm việc, tay cầm cây viết chuyên dùng trong bản vẽ bất gáic, anh đưa lên , dùng đầu ngón tay sờ lấy môi mình .Lại nhớ đến gương mặt kinh hãi của cô.

“ Xem ra cô vẫn không phải là hết cách cứu ”

Ý của QUân chính là xem ra Chi vẫn chưa hẳn biến đổi hòan tòan ánh mắt hơi sợ ấy của cô làm anh nhớ tới mộ Phói An Chi trứơc đây.

Rời môi, anh bỡ ngở khi giờ đây mới để ý .miệng anh có mùi hương rất thơm tay sờ lúc nãy vẫn còn động vài vết đo đỏ hồng hồng .

Chật, miệng Quân hài .z hôn tài quá làm vết son trên môi Chi dính lại vào miệng anh luôn.

Mung lung một lúc, anh tập trung vào công việc .

CHợt

CỘC CỘC

Nghe tiếng gõ Quân lên giọng -

“ Mời vào ”

Tất thì, xuất hiện đàng sau cánh cửa là một cô nhân viên., trên tay còn có cả tách cà phê nữa

Vẻ mặt ngố không đở của anh hiện lên, nữa nổi da gà nữa lại thấy đến phát ngán với tình huống trứơc mặt đây

Cô nhân viên trẻ, mặt mũi cũng khá xinh xinh đi nhẹ nhàng nở nụ cười tay baưng tách cà phề -

“ Tôi là nhân viên bên ??? , nghe nói anh vừa chuyển vào làm có việc gì cần , xin anh cứ việc nhờ tôi .”

Phép lịch sự tối thiểu .tất nhiên QUân cười đáp rồi -

“ Cảm ơn cô, nhất định sẽ có lúc làm phiền cô đấy ”

Ngứa miệng lại dở trò chọc ghẹo ra , thóang đỏ mặt khi nghe anh nói thế, lại còn bị nụ cười với chiếc răng khểnh hút hồn nữa

Thấp thóang thấy cô nhân viên đỏ mặt, anh bất giác nhận ra,

Ôi ! trời ra là tòan do anh nên mới bị phiền đến chết, tất thì Quân thu hồi nụ cừơi lại, nhưng vẫn trao ánh mắt lịch sự nhìn cô .

Đem tách cà phê, làm quen vậy thôi, cũng sướng rồi nên cô nhân viên mau chóng quay về chỗ làm.

Trước khi rời khỏi, không quên troa nụ cười xinh xăn cho Quân.

CẠCH

.BỤP

Nằm thẳng xúông bàn .-

RENG RENG RENG

Tan học, đúng như lời Tuấn, nhỏ chờ ngay cổng chính đây

Lòng lo đến nổi đổ ra mồ hôi hột .chật gặp rồi thì biết làm gì đây .Qủa thật Phương không tài nào hình dung ra những gì sẽ diễn ra tiếp theo sau khi gặp lại bà và ông ấy.

KÉT

Ôi ! Tuấn đến rồi

Nhỏ nhang chân bước lại gần xe, mở cửa rồi chui vào .

“ MẸ ƠI !”

Vừa thấy Phương , Chấn Vũ đã reo ríu rít lên .

“ Con ngoan của mẹ ”

Cười âu yếm nhìn con.

Mặc thì cười như thế nhưng tay chân lại run cầm cập.

Phát cười với cái vẻ đáng yêu àny. Tuấn chợt vúôt tóc Phương, giọng trầm ấm -

“ Yên tâm, em có phải đi một mình đâu, nếu có bị đánh, anh sẽ ôm con chạy trứơc, em đừng lo ”

Trợn lòi mắt , ngeh kh1uc đầu lòng cảm động ấm áp bao nhiêu, thì tới khúc sau tan vỡ thành mây khói .

“ ANH DÁM BỎ EM CHẠY MỘT MÌNH À ”

Nhỏ phút chốc quên mất căng thẳng đi, mà rống họng lên cãi

“ Ấy, anh chạy cùng con, chứ có một mình đâu ”

Vỡ não ra -

“ Anh anh

KHÔNG BIẾT ĐÂU, KHÔNG ĐI NỮA, EM MÚÔN VỀ MÚÔN VỀ,., .”

Phương không khác gì đứa trẻ,. Hầm hực, một mực chân đá tay nghoe ngẩy theo , đầu đập đập về phía trứơc torng xe, đòi về cho bằng đựơc .

“ Thôi thôi nào. Anh chỉ đùa một chút, em đừng như thế chứ .

Con nhì kìa .”

Bất giác, nhỏ quên mất Chấn Vũ ngồi sau lưng Giật mình nhỏ quay xuống

BỘP BỘP BỘP Tá hỏa, Phương lấy tay cản con, miệng lo lắng -

“ Ấy CHẤN VŨ, CON LÀM GÌ VẬY, DỪNG LẠI NÀO .”

Ngây thơ ngứơc lên nói, đôi lúc gương mặt hơi nhăn nhăn vì trán đỏ heo -

“ CHẤN VŨ THẤY MẸ LÀM VUI QUÁ NHƯNG CŨNG ĐAU NỮA .CHẤN VŨ ĐAU ĐẦU MẸ ƠI ”

Nữa lo, nữa muốn cười ha hả, vì tính ngây thơ của con, xém tí Phương quên mất, thiên thần rất thíhc bắt trứơc nhỏ.

Tên này trông hai mẹ con mà không nhịn nổi , gụp đầu xúông vô lăng, cười đến run cả người.

BỘP

Giận, nhỏ vỗ vài lưng đang khom của tên này

“ Tại anh đầy ”

Thấy Phương sắp giận thiệt, lập tức Tuấn chữa lữa ngay

“ Rồi rồi anh không giỡn nữa anh chỉ muốn làm em cảm thấy bớt căng thẳng thôi ”

Lát sau, cuối cùng cả hai cũng yên thân mà để Tuấn nhấn ga chạy

Chợt nhỏ nhớ đến lới nói hôm qua

Miệng hỏi, nhưng lại tóat ra giọng nhỏ xíu xiu -

“ Sàng .sáng nay sao rồi anh ”

Mắt dáng về phía trứơc xe,. Im lặng một lúc tên này cũng trả lời .-

“ Ông ta trong tình trạng rất yếu.

Bác sĩ bảo, dù có cách cứu nhưng lại không thể thực hiện đựơc, vì cơ thể ông không chịu nổi torng cuộc phẫu thuật ghép gan.”

Dứt lời tên này lại im như gió lặng đi

Ánh mắt đầy lo lắng, lẫn muốn khóc không hiểu vì sao nhỏ muốn khóc, tự dựng nghe Tuấn nói thế, lòng nhoi nhói lên.

Miệng không mở, chỉ cuối đầu nhìn vào hai bàn tay đang nắm chặt vào nhau của mình thôi.

Biết nhỏ cảm nhận ra sao, biết nhỏ lo ình, lòng Tuấn thật rất khó chịu, cũng trở nên dịu bớt hơn .

“ Anh không sao, em đừng lo, anh thật không sao cả ”

KÉTT

Dừng trứơc ngôi nhà quen thuộc kia .ngôi nhà mà súôt mấy năm trời nhỏ cứ ngỡ như đã quên mất.

Đầu lại trở về với tình trạng đông đá, cả người cũng cứng đơ.

Thấy xe ngừng thiên thần liền hỏi -

“ Ba ơi ! đây là đâu dạ ”

Nhẹ nàhng , với tay ra sau, tháo dây an tòan cho con, Tuấn nói -

“ Chúng ta đến thăm ông bà ngọai, con phải ngoan , biết không ”

“ DẠ ”

Ngoại nội không để ý, nhưng nghe đựơc từ ông từ bà, thiên thần chợt cũng biết là người lớn, nên liển trở nên ngoan ngõan đi

Xoay lại nhìn cô vợ tượng thạch băng đây tên này vén tóc sau vành tai nhỏ -

“ Ngố ạ ! chúng ta đến nơi rồi, em định ngồi đây tới sáng à ”

Giật mình khi nghe tiếng Tuấn Phương hòan hồn lại, vẻ mặt ăcng thẳng kh6ong thể dấu đi đôi mắt ứơt ướt nhìn tên này -

“ Em em .”

“ Đừng sợ, sẽ ổn thôi ”

Nói, tay đưa sang nắm vào bàn tay lạnh ngắc của Phương.

KÍNG KONG KING KONG

Thật Phương run dến bấm chuôn cũng để Tuấn bấm dùm .Tay nhỏ nắm lấy tay CHấn Vũ, chờ giờ thi hành án tử hình ( Ặc !)

CẠCH

Cái bóng rọi ra từ cánh cửa quen thuộc .

Người đàn bà trông có vẻ khá mệt mỏi bởi sự đau buồn hịên ra

Như chết cứng khi khi bà thấy đứa con gái bé bỏng mắt bà trở ên kinh hòang, đôi tay thấm đầy suơng muối của dòng đời khẽ run run .

Nhỏ sợ nhỏ sợ lắm chứ, nhưng vừa mới thấy mẹ, Phương liền khóc òa ra nứơc mắt cứ lăng dài trên gương mặt đo đỏ ấy nhỏ giờ đây nhớ, giờ đây thương mẹ nhiều hơn cảm giác sợ

Gịong run, ngứt ngang đọan vì tiếng khóc nức của Phương -

“ Mẹ .mẹ mẹ ”

Bà như không thể tin đựơc vào chính đôi mắt mình

Thật, sau khi gặp Phương, Long đã có gọi về nói cho bà và ông biết. Nghe tin của nhỏ, tất thì cả bà và ông, tim nhưng bóp chặt lại, hỏan lọan muốn đứng dậy đi kiếm nhỏ ngay, nhưng Long lại ngăn cản

Anh nói, hãy để cho chính nhỏ tự quay về, vì là anh , nên Long biết Phương sẽ một lúc quay lại thôi. Cũng thừa biết tính nhỏ rất nhát nhát không đúng nơi gì cả.

Thế nên nếu ông bà đi tìm , chắc hẳn nhỏ lại trốn đi, trốn vì cảm thấy có lỗi với cha với ẹm, không mặt mũi về mà nhìn họ nữa.

Ấy thế Long cũng chẳng cho bà địa chỉ, dù cho bà đã vàn lần gọi , hỏi hang

Đâm ra, vẻ u sầu, đau khổ càng vây lấy ông và bà hơn, Họ từng ngày từng nàgy mong chờ Phương quay trở lại. Dù không biết con đã vì nguyên nhân nào mà bỏ đi,. Thế nhưng hãy quay lại đã hãy về nhà trừớc, chúng ta là gia đình mà .

Vừa mới thấy con, bà mừng , lại đau đau vì mình vô dụng, cả con cũng không bảo vệ nổi

Dang hai tay ra, bà kéo nhỏ vào lòng

CHấn Vũ thấy mẹ với cái người kia khóc nức nở, trẻ con là vậy, khi thấy ai khóc, tự bản thân chúng cũng trở nên có chút sợ hãi đi

Bản năng của một đứa trẻ, bàn tay thiên thần nắm chặt vào ống quần tên này, người cũng lùi lùi, núp sau bóng ba ba

Nhẹ nhàng, Tuấn khom người xuống, bồng CHấn Vũ lên, lãnh đạm , im tiếng đi vì không múôn phá hủy bầu không khí đầy nhớ nhung này .

VUốt ámi tóc con yêu bà đau thắc con tim lại .người hơi run run .

“ Phương của mẹ con gái cuả mẹ ”

Gịong nói vẫn êm như thuở nào bay vào kẽ tai Phương, khiến nhỏ càng khóc nhiều hơn .

Chồng bà ngồi bên trong, chợt nghe tiếng khóc, ông lập tức đứng dậy bứơc ra.

Cũng như bà, ông chết lặng đi khi thấy nhỏ

Thế nhưng chưa kịp rơi nứơc mắt lại nạgc nhiên khi thấy một chàng thanh niên, tay bong đứa bé.

Bắt gặp ánh mắt ba Phương nhìn mình, Tuấn lễ phép cuối đầu chào ông

Buôn nhẹ đứa con gái của mình ra, bà nhìn chầm chậm lên, rồi nhìn chầm chậm xuống

Bà múôn biết nhỏ có ôm đi không .( Hên là Tuấn đã bồi bổ lại )

Phát giác, sau lưng nhỏ còn có người, bà mới xoay ánh mắt đi .giọng có phần rôi rối -

“ Ai ai đây Phương ” Lau nứơc mắt, nhỏ giờ lại bắt đầu thấy sợ mặt mài dở khóc dở cười

Cảm những đựơc vợ đã cứng họng, Tuấn thay lời -

“ Con lè Tuấn, chào hai bàc ạ ”

“ CON CHÀO ÔNG BÀ NGỌAI Ạ ”

Nghe ba chào, thiên thần cũng chào theo. Vì lúc trên xe nghe đến từ ông bà ngoại, ấy ra nó còn thấm trong đầu Chấn Vũ, nên tứt khắc thiên thần đem ra cài liền.

Kinh ngạc, há hốc mồn, bà lẫn ông chả thể nói ra chữ nào nữa

Long Long tuy có nói đã tìm ra nhỏ, nhưng anh lại không kể rằng nhỏ đã có ( Cha này chơi ác )

“ Mẹ ới ! sao mẹ khóc vậy, Chấn Vũ làm mẹ buồn sao ?”

Thấy khóe mắt Phương vẫn ước, vẫng đõ thiên thần quan tâm, ngây thơ cất tiếng hót lên .

Trời ! đôi mắt ba me Phương càng lúc càng căng ra tay chân phút chốc lủng bủng với tình cảnh này.

Cả ngày làm việc khá an nhàn với buổi đầu tiên, nay Quân lại lao đầu vào cái quán bra ấy

CẠCH

Ấy chỉ mới ba lần mà Quân thuộc cả giờ giấc của Chi

QUả nhiên anh đóan trúng phóc, cô tiểu thư lạnh lùng đến thật, ngoại lệ ư ?

Không, hôm nay vẫn như cũ, chỉ có điều gương mặt chàng trai này khác chàng trai trước thôi.

Thật chính bản thân Chi cũng chả hiểu , sao cô lại thích vào cái nơi này nhỉ.

Thôi nghĩ vớ vẫn làm chi thích thì vào thôi, miễn lí do.

Bứơc đi qua nguời anh, mà không thèm liếc lấy .lại nữa người bưng bê vẫn là Quân.

Anh đi vào căn phòng, cái nơi mà cho là đắc nhất quán anh

CỘC CỘC CỘC

Bứơc vào, cảnh tuợng càng lúc càng làm anh chẳng thể ngạc nhiên nổi đi

Lần này không chỉ đè mà còn quần vào nhau đến ná thở .

Nhìn cái kiểu hôn như thế, anh nữa khùng nữa kiềm mà bứơc ra chợt .-

“ Đứng lại, tôi cho phép đi à ”

Chi lạnh lung lên tiếng .

Quân tất thì xoay người lại, chàng trai ngồi cạnh khẽ tay chạm cầm cô khẽ nói nhỏ nhưng Quân vẫn nghe đựơc, vì căn quá quá lặng thinh -

“ Sao vậy, chúng ta tiếp tục nào, em không ngại sao .”

Dứt lời nói lại xoay mặt Chi vào, mà đưa lưỡi sang cuống lấy, thật anh chàng này chi dám hôn chứ tay không dám chạm.

CHúơng mắt Quân xoay lưng bỏ đi -

“ Tôi bảo anh đựơc phép đi à ”

Gịong lạnh đến chết người lại vang lên .

“ Hay anh múôn cái tiệm này bị dở lần này tôi không phí mớ tiền cho đám người ấy đâu”

Kiềm nén tức giận, vì QUân không múôn luyện lụy những người đang làm chung,

Nhịn nhịn nhịn .

Rồi anh xoay người lại, nhìn thẳng vào ánh mắt Chi. Cô cười khểnh lên, chàng trai ngồi cạnh có phần không được tự nhiên, thóang sợ vì giọng nói đầu uy quyền lẫn tính cách lạnh lung chết người của Chi.

Xong xuôi, cô lại xoay mặt nhìn gả đang ngồi kế ấy, tay đưa lên, nắm vạch áo kéo vào, tiếp tục hành xử đôi môi với anh ta.

Chật ! rút cuộc cô muốn làm cái gì đây

Chứng minh cho Quân thấy nụ hôn của anh không có giá trị à

Lưỡi đưa sang .quấn vào người con trai đó.

Cô hôn mà sắc mặt không hề biến động, còn anh chàng kia thì đỏ hừng hực lên, mắt nhắm nghiền để thưởng thức.

Chi đưa ánh mắt vô hồn cứ mở trừng ra mà nhìn thẳng vào Quân. Hôn chàng này, lại nhìn anh đây khiến cho Quân điên tiết lên với hành động xem thừơng đó.

Vỡ não, anh tiếng đến túm lấy cổ áo chàng trai đang chìm vào giấc ngọt kia

BỐP

Rất mạnh đấm thẳng vào mặt anh ta.làm cho ngã nhào xúông đất.

Nghe tiếng động, đám vệ sĩ của Chi lập tất vào, .

“ CÔ CHỦ ”

“ Không sao, lôi anh ta đi đi, rồi đóng cửa lại”

Miệng nói, mắt hứơng nhìn vế phía gã nằm liệt bên dứơi, mặt nhăn vì máu ngập cả miệng .

Theo lời Chi , tất thì đám vệ sĩ lôi anh chàng xấu số thứ tư ra

Nhưng lại có cái e nhìn về phía người phục vụ, nên một nguời trong đám vệ sĩ chừng chừ đi -

“ Cô ”

“ Đóng cửa”

Đơn giản hai từ, tất thì không dám cãi, đành lui ra đóng cửa lại

CẠCH

Giờ chỉ còn mình cô với Quân thôi.

ANh vẫn với đôi mắt hơi đo đỏ lên .

Cười khỉnh, Chi nâng ly rựơu nhìn Quân, .giọng bay ra nhẹ nhàng àm uy lực cũng khủng -

“ Sao nhận ra rồi chứ ”

Bình tĩnh anh trả lời với vẻ mặt hơi khinh thừơng Chi -

“ Một tiểu thư như cô nực cừoi”

Thản nhiên, Chi không có bất kì phản ứng nào, ngược lại còn trở nên bình tĩnh káhc thừơng hơn .-

“ Đừng nghĩ, tôi dễ bị kích động, anh nên biết, nụ hôn đó không là gì cả hãy xem thân phận của mình ”

Dứt lời chẳng nói thêm câu nào, Chi đứng dậy bỏ tay chợt tay Quân kéo khựng lại, chỉ kéo chứ không giật cho cô ngã vào anh -

“ Xem ra cô quên tình trạng của chúng ta nhỉ ?”

Hai lần cố không để ý, nay lại bị tên hạ đẳng này chạm vào tay Chi thóang hơi hiện vẻ tức giận lên

“ Ý gì? ”

“ Hừm “Cô không có quyền lên tiếng, yêu – không yêu là do tôi quyết định” ”

Nói xong, tay anh buôn lỏng cánh tay mịm màng của Chi

Phút chốt cô nổi giận, nhưng lại sợ anh thấy vẻ mặt đó, nên hầm hực bỏ đi

Nhất Long hôm nay đã trở về nhà ông ngọai

Vẫn đúng lời hứa bên Phong lúc này cũng thấp thóang là sáng rồi

“ BA ƠI ! BA ”

Mới thấy hình thôi mà thiên thần Nhất Long đã mừng rối rít, khiến cho Tuyết , ông Khải lẫn bà Châu phải cười phì.

Ấy ! không có gì ngạc nhiên, vì do bà cũng muốn gặp Phong và nó nên mới có mặt ở đây.

Phía bên Nghi, nó ngồi cạnh Phong, tự đầu vào vai hắn củng nahu xem Nhất Long qua màn hình nho nhỏ

Gịong trầm ấm vang lên -

“ Nhất Long của ba có ngoan không, có nghe lời ông và bà chứ ”

“ CÓ Ạ NHẤT LONG NGOAN HẾT CHỖ CHÊ ”

CHợt nhớ .

“ MẸ NGHI MẸ NGHI, .”

“ Mẹ đây, con trai bé bỏng, đâu nào để mẹ nhìn con thật kĩ xem ”

Thiên thần vừa nghe nói thế liền cầm cái bánh xe vàng mini là đưa sát vào mặt

Tuyết thấy hết hồn -

“ ẤY ẤY NHẤT LONG CON LÀM VẬY, MẸ NGHỊ SẼ CHẲNG THẤY GÌ ĐÂU ”

Qủa nhiên, nó và Phong ôm bụng cuời vì chỉ thấy mỗi cái lỗ mui dễ thương của con

Ngây thơ -

“ Nhưng mẹ Nghi bảo muốn thấy Nhất Long mà ”

Vỗ đầu cháu yêu, bà Châu nói -

“ Con để tầm như vậy là đựơc rồi ”

Vừa nói tay bà cũng vừa kéo nhẹ cái máy ra khỏi nguời cháu yêu.

Bên xúm năm chụm bãy bên thì hai đầu chụm vào nhau

Ban ngày hạnh phúc

Bên đêm ấm nồng

Chốc chốc tiếng cười vang vảng phát ra từ điện thoại Nghi lẫn bánh xe của Nhất Long nữa.

Gần đến tới trưa, Phong hôm nay có buổi hộp, nhưng cũng không quan trọng mấy ênn nó có thể ở khách sạn mà chờ hắn về

Phong ngạc nhiên, đáng lẽ nó phải đòi theo bằng đựơc chứ -

“ Anh đi đi, em ở đây, kia nào xong thì anh về nhé ”

Gíup hắn mặt đồ, tay thoăng thóăc cài nút áo cho Phong.

Chụp bàn tay mịn của Nghi lại, vẻ ặmt hơi lo lắng .

“ Em không khỏe chỗ nào à ”

“ Không chỉ là em muốn ở khách sạn ngủ thêm chúc nữa, hơn nữa có đi thì cũng chỉ ngồi, chán lắm

Nhõn nhẽo với Phong , để hắn không hòai nghi mục đích của nó

Lúc sao, Phong thở dài tay ôm, tay xoa mái tóc Nghi -

“ Vậy anh sẽ cố gắng về sớm ”

“ Ấy khÔng sao cứ từ từ cũng đựơc, tốn nhất là anh nên mời ngài Hon một bữa ”

“ HẢ?”

Nghe giọng nó, sao có vẻ không muốn hắn về, đâm ra chân mài Phong châu lại .

Hai tay ôm cứng người nó hơn, nhìn thẳng vào mắt Nghi -

“ Này em giấu anh việc gì à .”

“ Ề? LÀM GÌ CÓ CHỚ ! À Thật mà có ”

Đầu úp xúông tỏ vẻ như bị Phong phát hiện, hôn lên trán Nghi, hắn nhẹ nhàng, trìu mến mà nói -

“ Sao nào ?”

“ Em em múôn mua chúc quà cho bác gái, chị Tuyết và Phương ”

“ Vậy xong việc, anh đưa em đi ”

“ HỔNG ĐỰƠC ”

“ ???”

Vội lấy cớ

“ Tại .tại .tại em định mua đồ ”

Rồi thôi, nhìn mặt đủ hiểu

“ Vậy mà em cũng ngại sao ”

Gõ vào ngực Phong

“ Nè, em là phụ nữ mà ”

Thấy Nghi bắt đầu giận, nên Phogn dỗ cho hả quả

“ Thôi đựơc đựơc rồi nhưng em phải cẩn thận, không đụơc đi vào chỗ vắng, có chuyện gì thì gọi anh biết không,,,”

“ ÝES ÔNG XÃ, YÊU ANH LẮM ”

Mừng hết vốn vì hắn đã cho nó qua phà nhảy cẫn ôm cổ Phong, hôn liên tục vào má hắn.

Nhưng giờ nó mới biết, quả thật qua ải của Phong khó ghê lãi nhãi gần một tiếng , hắn mới chịu đồng ý cho nó đi.

Cuối cùng thì Phong cũng đã đến công ty đối tác

Ây ya ! Để xem Nhã Nghi đị làm cái gì nhé

Xem tiếp: Chương 79


Bạn đã đọc thử chưa?

Hồng Nhan Loạn

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 81


Gặp Sắc Nảy Lòng Tham

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 6


Yêu Hồ Loạn Thế

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 141



Nữ Cầm Đồ Của Ác Hoàng Tử

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 25