Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 73

Chương trước: Chương 72



CHÁP 75

Người Đàn Ông Đáng Hận.!

!!!

Tim Tuấn như muốn ngừng đập lại, tuy trước đây tâm vẫn luôn mong điều đó, thế nhưng giờ đây, khi tận tai nghe lại không cảm thấy như vậy.

Một cảm giác khó chịu, nữa thỏa mãn, nữa đau thương

Quân, sau khi căn tiệm kem không còn nữa, anh lại mò đến tiệm bra làm phục vụ.

Vâng lần này lại làm phục vụ tiếp, sao cái số ông này khóai phục vụ dữ vậy, cầm tấm bằng tốt nghiệp hạng ưu mà chẳng chịu yên thân, kiếm công việc cho ra hồn, lại đi đốt phí tuổi trẻ, và tài năng vào nghề khác thay vì món chính của mình.

Chi gần như chẳng đến làm phiền Tuấn hay Phương nữa, cả Quân cô cũng không buồn mà ngó đến, chẳng ai biết giờ Chi ra sao gần như im hơi tan thành gió .

Nghe đồn, cô không bước ra khỏi căn phòng đầy ấp muì hương của bản thân cô, liệu có phải Chi đang suy nghĩ không, hay lại thả tâm chìm sâu vào giất ngủ.

Phải với Chi không giải quyết đựơc , thì chỉ có ngủ là khiến cô quên hết mọi việc thôi, ngay cả cha gõ cửa, cô cũng không buồn lên tiếng.

“ Hài .con bé này cho đến khi nào mới trưởng thành đây .”

Chủ tịch IKEA, cũng bó tay, chẳng thể làm gì đựơc, tuy biết con buồn, nhưng cái mà ông có thể làm, có lẽ hãy để cho cô yên tịnh.

Đó là cách tốt nhất.

“ Khi nào cô chủ dậy, thì nhớ mang đồ ăn cho cô chủ ”

“ Vâng thưa chủ tịch, ông yên tâm, tôi sẽ lưu tâm đến tiểu thư”

Người vệ sĩ do ông điể'u sang nho'm vệ sĩ của Chi, ki'nh cẩn cuối đầu chào.

Nói dứt, chủ tịch xoay người bước đi mà lòng nặng trĩu .thật ông lo con đứa con gái này .đứa con gái duy nhất của gia tộc họ Phói.

Phương ra khỏi trường, chật, ban đầu hồi hợp đến chết đi, nhưng may ra không tệ như nhỏ nghĩ, trong lớp, cũng có vài người như Phương, phải học không bao giờ là trễ cả, đơn giản chỉ phụ thuộc vào khả năng tự tin và dám thách đầu với nó thôi.

Có vẻ khá thuận lợi, tuy ngày đầu, nhưng Phương đã có thể dễ dàng tiếp thu ngày đầu nên thầy chỉ khơi dậy những kiến thức cơ bản thôi, với lớp học cấp tốc này.

Phương chỉ cần chú tâm vào các môn chính, họ không lấy điểm môn phụ, tuy vậy, nhỏ vẫn không thể nào thóat khỏi môn lý chết tiệt kia.

“ ChẢ nhẽ phải nhờ ”

[ “ Em tập trung nào .nghe anh nói tay .”

MiỆng nói nhưng tay lại họat động lien mien, vuốt ve khắp cơ thể nhỏ, lại còn tòan vào những nơi khá nhạy cảm, những nơi khiến thần kinh Phương bị kích thích, giần giật lên ]

“ Không đựơc, nhất định phải kiếm lớp bồi môn lý, chắc ăn hơn là để Tuấn bồi ”

Trấn an tinh thần mình, nhỏ hít một hơi, đừng trước cổng trường .chả cảm giác thật thân quen dù cho đây không phải là ngôi trừơng ngày ấy.

Thế như cảm giác, mùi của lá cây, không khí tấp nập hơi học trò Làm tri' Phương thóang hiện ra hình ảnh hai con bé vẫn tay trong tay , cừơi nó , vui vẻ đến trừơng.

Phải thời gian trôi nhanh thật, tuy luyến tiết, nhưng có thế nhỏ mới biết thế nào là đời.

Con người phải trải qua, đi qua mới biết cuộc đời ý nghĩa ra sao.

Từ bây giờ trở đi, nhỏ sẽ cố gắng không để phí cảm giác tận hưởng cuộc sống của chính mình dù chỉ một giây.

Đang dân trào cảm súc với nhưng trải nghiệm, với những cái nhìn khách quan, .chợt

TÍT TÍT TÍT

Nghe tiếng là biết có tin, nhỏ moi chiếc điện thọai ra bật màn hình lên xem tin nhắn.

[ Em đón con, anh có việc đột suất, tồi anh sẽ về.

Yêu em.]

Ngẩn ngơ vài phút

“ Có chuyện gì sao, hay hay là công ty gặp chuyện .”

Lòng nhỏ dần dần trở nên có chút lo lắng cho tên này, vừa đi, vừa nghỉ chốc chốc đã đến trứờng của Chấn Vũ rồi sao.

Thấy mẹ, thiên thần chạy ào ra đựơc nhỏ bế trong vòng tay, Chấn Vũ thóang xoay tới xoay lui rồi mở to mắt tròn xoe hỏi -

“ MẸ .BA BA ĐÂU RÒI .?”

Vổ đầu con, Phương cừơi hiền nói .-

“ À ba con có việc, tồi sẽ về thôi .”

“ MẸ HỌC NGOAN CHỨ ”

Cười híp mắt đi, chà xem ra thiên thần vẫn còn nhớ sa'ng nay nhỏ đi học.

Tự tin, nhấc người con lên một cái, nhỏ mở miệng .-

“ ẤY mẹ của Chấn Vũ tất nhiên là học ngoan rồi ”

Thiên thần nhìn nhỏ với ánh mắt đầy yêu thương, sực nhớ lời ba Chấn Vũ lập tức hôn vào má nhỏ, tay giả bộ tập làm người lớn, vương lên xoa xoa lấy mái tóc Phương .-

“ MẸ HỌC NGOAN ,CHẤN VŨ THƯƠNG THƯƠNG MẸ NHIỀU .”

Cừơi nghiêng ngữa với hành động đáng yêu của con, vì thế mà trên con đừơng về nhà, có lẽ cũng khiến nhỏ tạm thời quên đi cái cảm giác lo lắng cho Tuấn.

Vừa quẹo đầu hẻm bước vài bứơc sắp đến cổng thì Chấn Vũ lập tất la lên

“ A , CHÚ CHÚ QUÂN ”

Thả nhẹ người con xuống, thiên thần chạy ào về phía anh

Nhỏ mỉm cười, nhưng thóang hơn ngạc nhiên, nên hỏi -

“ Hở, chẳng phải tiếng nữa anh mới tan ca sao, hôm nay tiệm nghỉ sớm hả anh ”

Dở khóc dở cười nhìn Phương, Quân thở dài nói -

“ HÀI z z .đừng nhắc nữa, tiệm bị dở rồi ”

CHớp chớp đôi mắt nhìn anh

Hồi sau mới tỉnh ngộ

“ CÁI GÌ, DỞ?? DỞ LÀ SAO ?”

Nhỏ tá hỏa lên khi nghe Quân nói thế

Phía bên trong nhà trọ

“ Vậy .vậy thì ra là Chi làm à .”

Nhỏ nói với giọng có phần lo âu, một lo cho anh, hai lại nghĩ đến những điều Tuấn đã nói với cô. Chật !! phút chốt Phương cũng quan tâm đến cảm xúc của Chi

Nhìn gương mặt nhỏ mà anh có phần bất ngờ lên -

“ NÈ .SAO EM THẢN NHIÊN NHƯ VẬY, CON NHỎ TỰ KIÊU ĐÓ HẠI ANH ĐẾN MẤT CẢ VIỆC LÀM, RỒI ĐẾN EM CŨNG CHẲNG THA .GIỜ EM LẠI ĐƯA GƯƠNG MẶT NÀY NHÌN ANH LÀ SAO .”

Gịong không nổi giận, nhưng có phần nóng khi nói về Chi.

Nhỏ im lặng đôi phút, vẻ mặt thầm thóat buồn buồn lát sau với mở miệng -

“ Em em thật ra cả Chi và cả Tuấn, trong chuyện này không ai không có lỗi , nhưng cũng chẳng ai không sai.

Cả em

Tất cả đều đả sai lầm.

Lỗi ?

Không thể chỉ đổ lên người Chi, tất cả đều do cả ba ?”

Quân chợt lặng im, chợ' nghe câu nói tiếp của Phương.

“ Cuối cùng, điều có thể nhìn rõ nhất, người tổn thương không phải là em, là cô ấy, là Chi anh ạ ”

“ Và người có lỗi lại là em, cuối cùng Tuấn đã trở về bên cạnh.

Hạnh phúc? Có, có chứ, em giờ rất hạnh phút.

Thế nhưng với Chi thì làm một tổn thương không hề nhỏ, em chẳng trách móc cô ấy, lại càng không có đủ tư cách trách móc Chi.”

Anh không nói câu nào, anh cũng chả nghĩ tốt cho Chi, anh chỉ hiểu có lẽ Phương quá hiền nên dễ dàng tha thứ cho những hành động, những câu nói xúc phạm từ miệng Chi.

Một thóang sau khi không Phương bật miệng, kể hết tất cả mọi chuyện đã xảy ra giữa Chi giữa Tuấn và giữa nhỏ.

Suốt thời gian ấy, Quân nghe có lúc nóng, cũng có lúc lạnh người đi. Cả với những điều Tuấn vô tình gây tổn thương cho Chi, nhỏ không giấu gì cả, bọc hết ra cho anh nghe. Chỉ hị vọng đừng trách, đừng khinh bỉ Chi nua~.

CHẳng ai đúng trong chuyện này cả, không một ai.

Ngồi chơi với Phương với Chấn Vũ, lát sau, để không khí bớt ngộp, nhỏ đã lái sang chủ đề khác, rằng sáng nay nhỏ đã đi học lại, cảm giác như thế nào cả những ý định cho việc học sắp tời rồi dần dần chuyển sang hỏi thăm về kế họach của Quân .

Nhìn anh với ánh mắt nữa không hài lòng, nữa lại rất quan tâm .-

“ Thế thế anh định sẽ làm gì, giờ tịêm cũng không còn nữa rồi ”

Nói tỉnh bơ -

“ Anh đã kiếm đựơc một chỗ làm mới rồi ”

“ Ở đâu vậy anh ”

“ Qúan Bra”

Lần này nhỏ không chịu im hơi lặng tiếng nữa .-

“ Anh sao lại thế, tại sao không quay về với cái nghiệp chính cuả anh. Chẳng phaỉ anh có bằng kiến trúc sao.

Sao anh kho ”

“ Không phải anh không muốn, chỉ tại đầu anh không chịu thôi ”

Nhỏ nghe Quân nói lí mà nổi quạo -

“ Anh nói thế chẳng khác gì là do bản than anh, quề dốn anh nói thật cho em biết đi, tại sao lại không chịu kiếm cái công ty nào đàng hòan rồi làm đúng với vị trí của anh”

“ Là vì .”

Ngập ngừng vài giây, vẻ mặt đăm chiêu với giọng nói bí hiểm cảu Quân càng khiến nhỏ tò mò hơn.

“ LÀ VÌ CÁI GÌ, ANH NÓI NHANH ĐI ”

Thở dài một cái, chóng tay ra sau ngửa đầu lên phun ra câu nói khiến nhỏ muốn ngất liệm đi

“ Vì phụ nữ “

“ Anh .anh .đó là lí do chính đáng hả phụ nữ thì lien quan gì tới việc làm của anh ”

Kéo đầu trở lại, nhìn vào mắt Phương, nói nữa đùa nữa thật .

“ Ấy,,anh không đùa, chính vì mỗi khi bước vào mấy cái công ty đó, anh lại muốn trồ'n ra , vì suốt ngày bị mầy cô làm phiền ”

Thấy vẻ mặt kiêu ngạo, ngất ngưởng vừa nhìn mình sau lại chuyển lên nhìn trần nhà cười đắc thắng cuả Quân mà Phương muốn độn thổ.

“ Tóm lại, em không cần biết anh có bị cô nào làm phiền hay không làm phiền, anh nhất định phải quay lại, tìm một công ty nào mà vào làm đi .”

Gịong nói Phương trở nên cực kì nghiêm túc

Nhìn nhỏ mà Quân cười phì, chả từ lúc nào mà nhỏ cứ như trở thành chị của anh vậy vươn tay chỉ vào trán nhỏ, đẩy nhẹ ngựơc ra sau

“ Em đang tập làm chị anh đấy à ”

Nổi giận

“ NÀY EM ĐANG NÓI NGHIÊM TÚC VỚI ANH ĐẤY ”

Bất ngờ Quân đứng lên, nhìn Phương rồi cười nói -

“ Cũng đựơc, nhưng khi nào anh chơi chán, anh sẽ tự biết quay về vị trí của mình, em không cần phải lo cho anh., thôi anh về đây lát phải làm rồi ”

Dứt lời Quân quay hướng , bứơc tới chỗ CHấn Vũ đang ngồi chơi một mình , à mà không đang nữa quỳ nữa bò đúng hơn, tay chóng xúông đất tay cầm cây bút chì màu, tô tô vẻ vẽ gì đó.

Ngồi thụp xúông nhìn cháu yêu, xoa đầu vô vỗ .-

“ CHÀ CHẤN VŨ NHÀ TA VẼ ĐẸP GHÊ ”

Nghe nói , thiên thần ngước đầu lên -

“ CHẤN VŨ VẼ MẸ .VẼ MẸ ĐÓ ”

Khoe thành tích mình bằng cách lấy tay vỗ bộp bộp vào tờ giấy đang phẳng phiu nằm chình ình ra trước mắt.

“ Vậy sao, Chấn Vũ vẽ mẹ đẹp lắm .nhưng mà vẽ the^m cái này còn đẹp hơn ”

Tay buôn nhẹ bút để Quân bao bàn tay to lớn mình vào bàn tay bé nhỏ ấy

XOẸT XOẸT XOẸT Chả biết cả hai làm gì, chốt chốt, hôn vào trán Chấn Vũ, anh đứng dậy ra về .

“ Thôi, chú Quân về, vài bữa lại ghé chơi với con ”

“ Chú Quân về ạ ”

Lễ phép gật đầu chào anh.

Lúc Quân đã ra về, nhỏ mới bò tới xem xem, cả hai đang vẽ cái gì mà hình như nghe nói vẽ mình ấy chứ .

Dán con mắt vô tờ giấy vẽ của con

!!!

“ Á Á CON VẼ MẸ THẾ SAO .”

Nhỏ tá hỏa, khi thấy cái lỗ mũi heo chình ình trên mặt mình, rồi còn cái nốt rùi vô duyên .

Thiên thần cười khúch khích nói -

“ HA.H.A .CHẤN VŨ VẼ CÁI ĐEN ĐEN CHÚ QUÂN VẼ CÁI TRÒN TRÒN ( ý là mũi heo ấy) ”

Bứơc đi trên con đừơng, đôi lúc Quân lại thừ người ra

[ “ Chi cũng rất đáng thương, Tuấn chết tiệt, chỉ vì lúc không tỉnh táo đã gây ra hiểu lầm, khiến cô ấy ngở Tuấn chấp nhận Chi, ko yêu nhưng Tuấn lại chẳng buồn giải thích, cứ thế mà Chi đã nhịn và chờ trong suốt bồn năm

Vậy thử hỏi, nếu là anh, bô'n năm là bốn năm, nếu trải qua bốn năm, cái anh nhận đựơc lời từ hôn, vậy anh nghĩ sao .anh có thể cảm nhận đựơc cảm giác của Chi không ”

“ Người tổn thương lại là Chi.”

“ Người tổn thường lại là Chi”

“ Người tổn thương lại là Chi”]

Cái câu nói cuối cùng của Phương , cứ vang vản trong đầu Quân, lúc còn ở nhà trọ, sắc mặt Quân không hề biến đổi, cũng chẳng tỏ ra cảm giác đồng cảm với Chi.

Chính anh cũng chẳng hiểu vì sao anh lại như vậy, hay là do không muốn nhỏ thấy vẻ mặc thương xót cho Chi.

Qủa thật, anh không thể hiện qua gương mặt là mấy, nhưng phút chốt, trong tim lại có chút chút cảm giác hơi quá đáng khi nhớ lại những câu nói vào hôm tại công viên trò choi.

Rồi lại nhớ đến những lời bụôt tội không chứng cứ của Quân, thật anh hơi thấy phiền khi lỡ dính vào cô gái kiêu kì, ngang ngạnh này

Nghĩ mãi chỉ nhất đầu thêm , cuối cùng Quân không thèm nghĩ nữa, lắc đầu vài cái, rồi chuẩn bị tinh thần tốt cho công việc tối nay.

Tại Qúan Bra ( Nơi Quân làm việc)

Thời gian: [ 8: 36 PM ]

Công việc không nhàm, cũng chả thú vị, chỉ là bân bê nứơc thay vì lúc trứơc là kem

Anh pha chế rượu làm việc chung với Quân -

“ Này, cậu mới vào mà, xem ra tay chân cũng nhanh nhẹn nhỉ ”

Cười bắt chuyện với anh, Quân cũng vui vẻ đáp lại -

“ Việc này thì quá quen rồi, đây không phải lần đầu làm ”

“ Thật sao, cậu từng làm quán khác à ”

“ Không, bra thì lần đầu, nhưng bân bê thì thập cẩm, cơm có , kem cũng có ”

“ Chà, kinh nghiệm cậu cũng thật khủng ”

Nhe răng cười, để lộ cái răng khểnh của mình. Chật xem ra người trong đây cũng khá hòa đồng nhỉ, Quân cảm thấy rất thỏai mái với cách trò chuyện của những nhân viên lâu năm trong đây anh làm đựơc, nay cũng là ngày thứ hai rồi.

Chắc cũng không gặp phải tình huống dở tiệm

Khi không lại nhớ tới cái tiệm, rồi tất thì hình ảnh Chi cũng đi theo, thóang anh cũng thấy rùng người.

Sao lại có đứa con gái dã man như vậy, nói dở là dở liền, ấy thế sao những người kia có tiền để nghỉ việc, anh thì không có nhỉ ( Vẫn không hiểu nguyên nhân sao anh ngốc)

Làm gì có người trả thù mà còn tối xử tốt với kẻ thù của mình chứ, lát sau Quân tự cười chính mình quái ! Thế mà anh cũng nghĩ ra đựơc, bó tay.

Chợt -

“ Quân, cậu đem cái này tới phòng ”

Nhận lấy .-

“ Đựơc rồi, phòng đúng không ”

“ Ừ, cám ơn cậu nhiều ”

“ Đây là công việc mà ”

Gương mặt mang đầy khí thế làm việc, cầm lấy cái dĩa gỗ nâu dẹp thật dẹp, khối tròn, bên trên là thứ rựơu đừơc xếp vào lọai đắt tiền. Từng làm trong Tập Đòan KYNESS, nên cũng nhiều lần thấy những đồng nghiệp tặng mấy thứ này cho sếp, đâm ra coi mắt phân biệt lọai rượu của anh cũng tốt lắm chứ.

CẠCH

Bứơc vào căn phòng đựơc cho là lọai sang nhất của bra này .

Bất giác, chân đứng khẩn , kinh ngạc khi thấy người ngồi đó, không ai khác là Chi, nhưng hình như cô chẳng màn để ý đê'n anh.

Hơn nữa bên cạnh còn có một người con trai khác, trông rất bãnh bao, cách ăn mặc cũng đủ biết là hạng chẳng vừa, có tầm có thế.

Chi thì khóac vào người bộ đồ không hề hở hang, tuy là váy ngang đùi, thế nhưng lại khiến cô trở nên kiêu sa, quý phái, đậm chất tiểu thư hơn là những cô gái ua loại thóang mát.

Không nói ra câu nào, vì nhiệm vụ chỉ có nhẹ nhàng mà đặc thứ trên tay mình rồi bứơc ra thôi.

Chật, tuy hơi bất ngờ, nhưng chả là nghĩa lí gì với anh, chẳng quan tâm, anh làm đúng cái nghĩa vu của mình thôi.

Thế rồi Quân tiếng đến gần bàn, tay cầm chai rựơu đặt nhẹ xúông .

“ Em hẹn anh, sao lại không nói gì, lần này em làm anh bất ngờ đấy.”

Tuy nhìn tên con trai này à nhìn sơ thôi cũng đủ biết muốn nhào vô nuốt sống Chi, khi cặp đùi khiêu khích ấy cứ trong tầm ngắm và cự li gần như vậy. Thế nhưng lại chẳng dám, vì cái địa vị cuả Chi không phải nhỏ, cô gái khác thì chắc chết lâu rồi. không may mà chạm bậy bạ, cô nổi giận thì tên con trai này cũng tiêu.

Đâm ra lâu lâu chỉ dám đưa ánh mắt the'm muốn nhìn cô chứ tay lại không dám chạm, sờ còn chưa chứ đụng thì tiêu.

Để khứa đựơc cô tiểu thư này, thiết nghĩ chắc tốn bộn thời gian chứ chẳng chơi.

“ Đây là lọai em thích đấy ”

Chi vẫn cứ im lìm như thế , động đậy một cái cũng chả có bất giác cô tựa đầu vào vai người con trai ngồi cạnh.

Làm cho tên đó giật tót người lên, Quân chẳng để ý chi, tay bắt đầu nâng chai rượu, khẽ dùng đồ khui, xoay rồi thao bung nút chai ra, .châm gần 2 phân rưỡi vào mỗi ly rựợu.

Cứ ngỡ hốt đựơc vàng, tay kia định đưa ôm vấy bờ vai mỏng manh ,mềm mại cuả cô thì

“ Tôi mượn vai, không cần tay anh” Nghe mà tim ngừng đập lại, cái giọng sao mà lạnh như băng thế này, khiến cho người con trai đó hóa đá đi, dở khóc dở cười. không cho đụng, sao nhịn nổi chứ.

Cắn răng mà chiều theo Chi, nếu hấp tấp thì tiêu mất con mồi ngon

Cười trầm -

“ Được, anh để cho em mượn vai vậy, thế em sẽ trả công cho anh chứ ”

Liền mạng thử hỏi cô, Người con trai ngồi cạnh Chi, thật không phải lọai sòan, gái theo cũng khét tiếng, hơn nữa gia cảnh chả thua kém cô. Nên tích cách thuộc loại ưu, khả năng chìu chuộng phụ nữ cũng rất đỉnh.

Cô lạnh lùng buôn giọng ra .-

“ Hừm .công à .được thôi ”

Dứt lời nói đột nhiên Chi không dựa đầu vào vai nữa, cô ngồi thẳng dậy, hai tay nắm chặt vào cổ áo của người con trai kia, kéo mạnh về phía mình, đặc nụ hôn lên môi người đó.

Anh chàng đựơc nhận nụ hôn bất nờg, chợt cả thân bũng rũng ra, Chi không quấn mạnh đôi môi kia, mà chỉ đơn giản đặc nụ hôn lên thôi.

Tất tốc sau đó 5 giây, cô đẩy người anh chàng đó ra .buông giọng lạnh như băng -

“ Bíến”

Vừa mới lân lân nay lại sốc khi nghe cô nói thế -

“ Em em nói cái gì, thôi nào đừng giận anh sẽ không bắt em phải trả công nữa .em ”

“ Biến”

Sax x vẫn đúng với chất giọng lạnh lùng.

Anh chàng gần như xanh mạnh, chợt cảm thấy hơi quê, vì đường đường là con trai một trong những tập tòan mạnh, lại bị cô nói chữ “ Biến” hơn nữa còn trứơc mặt nhân viên phục vụ nơi này

Làm mất thể diện , người con trai đó phát bật lên, nhưng cố kiềm nén -

‘ Em.đừng giận anh, thôi nào chúng ta ”

Vừa nói, tay khẽ chạm vào bàn tay Chi .

“ Đủ tư cách đụng vào người tôi sao

.Người đâu”

XỌAT XỌAT XỌAT

Tất tốc, chỉ sau hai tiếng người đâu của Chi, thì phía ngòai cửa bất ngờ 3, 4 tên vệ sĩ ùa ập vô, xốc hai tay người con trai đó kéo ra

Thật thật quá mà lần này cả thể diện cuối cùng cũng không giữ được, điên tiết lên -

“ CON KHỐN , DÁM LÀM THẾ VỚI BỔN THIẾU GIA À BUÔN RA, TAO NÓI BUÔN .”

Dằn co thì đựơc gì chứ , trong khi người vệ sĩ nào của Chi cũng thuộc lọai to đẳng cấp, chợt

CHÁT Ngay sau khi vừa gọi cô là “con khốn”, tức thì chàng trai đó lãnh trọn cái tát rất mạnh của người vệ sĩ đeo kính đen.

Vâng, không ai khác chính là người do cha Chi điều qua, cái ông vệ sĩ vẫn luôn làm cô điên đầu. Thế nhưng, ông là người rất trung thành dù cho nhiều lần bị cô mắng la thậm tệ.

Ai xúc phạm cô , tức là xúc phạm ông chủ, thế là lãnh trọn cái tát dã man vào mặt.

Người con trai đó sửng sốt, nói không nên lời tuy người vẫn cứ cố sức dằn co.

“ Tiểu thư còn dặn dò gì nữa không ạ ”

Ông vệ sĩ kình cẩn cuối đầu hỏi cô

“ Đưa anh ta về tận nhà”

“ Vâng”

Ngay lập tức, 3,4 tên vệ sĩ kia, lôi cái anh chàng xấu số ra, ông vệ sĩ cấp cao cũng cuối đầu lần nữa chào cô rồi lui ra khỏi căn phòng.

Trả lại cho Chi cái không khí yên lặng đến chết người.

Quân đứng xem phim mà mắt chả chớp lấy một cái

Chợt giờ đây cô mới để ý tới người phục vụ, miệng nói nhưng mắt không ngước nhìn, chỉ cầm ly rượu, uống một hơi rồi nói .-

“ Rót”

Vẻ không hài lòng hiện rõ trên gương mặt anh, thế nhưng nghĩ lại lúc này anh đang là phục vụ, tất nhiên đó là điều anh phải làm, thé là Quân nhà ta nhịn mà tiếng đến cầm chai rựơu rót vào ly của cô.

Thóang vô tình, Chi ngước đầu nhìn anh

Mặt chạm mặt

Mắt nhìn nhau

Bất giác Chi cười khỉnh -

“ Ra là anh à”

“ Có vấn đề gì sao ” Bình thản, anh đối đáp lại .

“ Xem ra anh kiếm công việc cũng nhanh nhỉ ”

Lời nói lạnh lùng, gương mặt không hề biết sắc

“ Vì thế cũng đừng quá xem thường tôi”

Ngưng một lúc thật lâu, khi anh vừa rót xong rượu vào lý cô chợt Chi bật miệng nói nữa khinh

“ Yên tâm, tôi không có dở cái quán bra này đâu ”

Dứt lời cô uống cạn, rồi đứng dậy với tay lấy cái túi .

CỘC .CỘC CỘC

Âm thanh trong khuôn phòng này lặng đến nổi cả tiếng gót giày chạm xuống sàn của cô cũng có thể nghe thấy một cách dễ dàng.

Đúng là vệ sĩ cấp cao có khác, ông vừa nghe thấy tiếng thì biết đó là cô, không cần Chi chạm tay vào chốt cửa, ông đã từ lúc nào tạo lối đi cho Cô.

Ấy không cần thắc mắc, việc đưa anh chàng xấu số kia về, đã đựơc một nhóm thuộc hạ của ông làm, xe .ồ tất nhiên là xe của chàng trai đó, nhưng người cầm lái lại là những vệ sĩ dưới cấp của ông.

Tội nghiệp !

Từ lúc Chi rời khỏi căn phòng này cũng gần đựơc 10 phút rồi, thế nhưng anh lại cứ đứng trơ ra đó, thật thật đây có là Chi mà anh đã từng gặp không.

Qủa thật hôm nay, xung quanh người cô, tóat ra cái khí khiến một người trời không sợ, đất cũng chả quan tâm như anh lại có chút cảm giác ơn ớn với cái quyền lực, và ánh mắt của cô.

Gương mặt sắc lên, cả giọng nói cũng vậy.

Lần trứơc gặp cô đôi lúc cứ như đứa trẻ bướng bỉnh, hở chút là ương bứơng, rống họng cãi lên, miệng cứ mở ra là la là mắng. Ánh mắt, gương mặt lúc đó tuy nhì có thấy ghét thiệt nhưng lại lẫn vào chút chút dễ thương.

Thế nhưng giờ đây, cái người con gái tên Chi mà anh từng quen biết không còn nữa. thay vào đó là một Phói An Chi mà cứ như anh mới lần đầu gặp.

Thật ra cũng chẳng có gì lạ, đây đây chính là tính cách thật sự của Phói An Chi, một cô gái tàn nhẫn, quyền lực, tuy nhiên cái lạnh lung, dù trứơc giờ đã có, thế nhưng nay sự lạnh lung đó càng lúc càng đựơc nâng cao hơn một cách nhanh đến không thể ngờ.

Chính vì Quân chưa từng quen biết một Phói An Chi trước đây , nên đâm ra anh có cảm giác rằng Chi đã thay đổi. Ấy chính cái tính cách, hở chút là mở miệng mắng la của Chi, hở chút là nhảy dựng, hở chút là nóng giận và cả mau khóc nữa.

Đó mới chính là những tính cách vừa đựơc tìm thấy từ cô từ những gì đã phải trải, cứ nỡg nó sẽ đụơc lưu giữ, nhưng không chớp hiện nay chớp vụt tắt đi, trả lại cho thế gian này một Phói An Chi nguyên thủy.

Chốc sau anh mới bưng cái chai chưa uống đến lý thứ ba

BỘP

Đặc chai rựơu đó lên bàn bất chợt giọng nói của anh pha chế thóat ra .-

“ Này, lúc nãy cậu có phải cậu gặp cô gái phòng .đó không ’

Giật mình, anh cố lấy lại bình tỉnh -

“ À à.ừ có gì à ”

“ Không ngờ lại có người vừa đẹp, còn sang nữa

Tin nổi không cô ta đã trả món tiền gấp 5 lần chai rượu.”

Tâm trạng đâu mà nhét mấy cái tin đó vào đầu, miệng Quân chỉ buôn ra vài từ ừ ừ cho có lệ.

Thấp thóang vừa làm anh lại nhớ đến hành động của cô .cái cách àm cô hôn người con trai đó lạnh nhạt như thế mà cũng hôn đựơc à.

Nhưng chẳng hiểu sao, anh có chút khó chịu

Thế nhưng con tim không thể chứ phụ nữ của anh, trong phút chốc đã đè bẹp cảm giác đó đi .cố thôi không nghĩ về người con gái đó nữa.

Anh tập trung trở lại vào công việc phục vụ của mình

Phương lòng lo thấp thỏm, trời cũng đã tối thế này mà Tuấn vẫn chưa về .nhỏ vừa định lấy địện thọai gọi thì

CẠCH

Bất giác ngước đầu lên, quả thật là Tuấn Tuấn về rồi

Lúc này đây Chấn Vũ cũng đã ngủ .

[ 9:30 PM]

Trời, giờ này thì quả thật trẻ con phải ngủ tứ rất lâu rồi, vừa thấy tên này, nhỏ mừng mà lo cũng không kém. ]

Lập tức đứng dậy, chạy đến Tuấn, dang tay ôm chặt vào, áp đầu vô lòng ngực ấm áp kia

Gịong không giầu nổi sự lo lắng, nhỏ khẽ hờn mát tiếng nói có phần ẩm ướt đi

“ Anh đi đâu đi đâu sao giờ mới về anh có biết em lo đến thế nào không sao cả điện thọai anh cũng chẳng gọi cho em .hức hức ”

Tay đưa lên, nhẹ nạhng vuốt lấy mái tóc Phương, chợt siết chặt nhỏ lại, gụp đầu sát vào cổ Phương, cơ thể Tuấn dần dần run nhẹ , giọng cũng có phần mệt mỏi vang lên

“ Anh phải làm thế nào đây anh phải làm sao bây giờ Phương .”

Cảm nhận người tên anỳ run lên nhỏ không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng phản xạ đầu tiên, Phương cố ôm Tuấn sát vào ngừơi mình, hành động vô thức, vỗ nhè nhẹ vào lưng của Tuấn .-

“ Chuyện gì chuyện gì anh nói em nghe, em sẽ nghe mà anh đừng vậy em sẽ bên cạnh anh sẽ không có gì xảy ra anh đừng sợ”

Chính bản thân nhỏ cũng chả hiểu tại sao lại nói như vậy .

Thấp thóang, nhỏ cố ưỡng người ra khỏi vòng tay tên này.

Đưa hai bàn tay lên, áp vào gương mặt Tuấn, cố nâng đầu tên này lên

Bất giác tim Phương như chết cứng lại khi thấy nước mắt Tuấn rơi .

Lòng nóng lữa than cháy đỏ rực chẳng thể hình dung cái gì sảy ra vội vàng mà cũng chầm chậm Phương chùi nứơc mắt cho Tuấn

“ Anh anh anh nói em nói em nghe chuyện gì vậy đã xảy ra chuyện gì ”

Hai tay tên này, bất giác, vòng sau lưng nhỏ, kéo bất ngờ lại ôm thật chặt thật chặt vào thân mình .-

“ Anh anh Người đàn ông đáng hận đó đáng hận đó nay sao lại nằm trên chiếc giường trắng ”

Vẫn chưa rõ lời tên này, nhỏ cố nói -

“ Tại sao tại sao lại nằm trên chiếc giừơng trắng ”

Tuấn như trở lại thành một cậu bé .cố nghẹn lòng mà nói ra những câu đã cố nén trong người .-

“ Ông ông ta ông ta không còn sống đựơc bao lâu nữa ”

Bất giác, con tim mách bảo rằng .đôi mắt Phương trở nên kinh hòang, đẩy người Tấun ra, nhìn thẳng vào ánh mắt đỏ ngầu ấy -

“ Ý ý anh . Chẳng lẽ chẳng lẻ là là ba anh sao Tuấn.”

Chẳng trả lời, nứơc mắt lại rơi ra, vì sao ?

Bản thân Tuấn cũng không hiểu đựơc

Chợt, tên này gục người, khụy hai chân chóng lên nền đất .

Hai tay vịnh chặt đầu mình nói mà như não muốn vỡ ra .-

“ Tại sao tại sao chứ

Anh phải nên cười đúng không .chẳng phải anh vẫn mong ông ta chết sao

Chẳng phải người đàn ông tàn nhẫn ấy mà mẹ, mà mẹ đã phải chết thảm thương.

Chẳng phải vì ông ta, àm cả tình thương anh cũng không hiểu đựơc.

Chẳng phải vì ông, mà cả tiếng mẹ, anh cũng không có cơ hội đựơc nói lên

Tại sao tại sao chứ .

Gìơ thì điều anh muốn, đã tọai nguyện nhưng nhưng anh lại chẳng thấy vui .

Anh không vui chút nào cả

Phương phương

Anh phải làm sao anh sợ sợ

Anh rất sợ ” Tiếng nói không lớn , tuy nhỏ nhưng lại mang một cảm giác đau khổ dày dò lấy cơ thể, con tim tên này. Bàn tay run run người cũng vậy. Cứ như tuấn sắp chết vậy, hơi thở ngắc đọan, khóe mắt đo đỏ lên.

Nhìn Tuấn mà nứơc mắt nhỏ rơi , lăng dài ra cuối người , ôm nhẹ nhàng, để đầu Tuấn rút sát vô ngực mình. Nhỏ không biết phải làm sao nữa .trông Tuấn như thế này, nhỏ đau lắm .đau đến chết đựơc.

“ Đừng sợ đừng sợ .có em đây

Anh đừng sợ, nhất định nhất định ba sẽ không sao

Rồi sẽ ổn thôi, anh đừng tự trách bản thân mình ”

Thật, nhỏ không biết nên bảo Tuấn tha thứ, hay tiếp tục hận ông Cừơng, nhỏ không thể xác định

Ôm cứng nhỏ trong tay, Tuấn đã khóc như đứa trẻ. Phải từ lúc rời khỏi bệnh viện cho đến nay, cái dồn nén cực hạn đó .khi vừa mới thấy Phương, không hiểu sao tên này không chịu đựng nổi nữa, mà trào hết cả ra

Chí ích có lẽ, Phương mang lại cảm giác có thể thỏa mãn nội tâm giờ đây của Tuấn.

Lúc sau

Chẳng di chuyển, cũng không động đập, Tuấn cứ dựa vào cơ thể đã nóng bừng lên vì nứơc mắt cảu Phương.

Không nói câu gì nữa, tên này im lặng, chẳng ngủ nhưng đôi mí mắt khép chặt vào nhau.

Chợt, tiếng nhỏ vang lên -

“ Hãy hãy dẫn em và con gặp ông có có đựơc không đựơc không Tuấn ?”

Nghe nhỏ hỏi, Tấun thôi không tựa vào ngực Phương nữa, mà ngước lên nhìn nhỏ, nhìn với ánh mắt , chính bản thân cũng không biết làm sao.

Thấy Tuấn không trả lời, nhưng nhìn ánh mắt, Phương có thể hiểu, thật ra sau cái sự ghét cay ghét đắng của tên này, chính là một đứa trẻ cần tình thương của cha.

Vì quá khứ, vì cái chết của bà Chi Anh mà Tuấn đã cố chôn sống cảm giác cần cha thay vào đó là thù hận.

Thế nhưng , nay chỉ khi vừa biết ông Cường đang trong tình trạng nguy cơ đối mạt với cái chết .tim Tuấn bất giác đập lọan nhịp lên.

Chợt cái cảm giác cần cha nổi dậy, tuy tên này không chịu khẳng định sự tồn tại của cảm giác đó, thế nhưng làm sao giấu đựơc Phương.

Nhìn qua ánh mắt Tuấn, nhỏ đã có thể thấy một cách dễ dàng .

Tuấn cứ im ru mà nhìn nhẹ nhàng Phương áp tay vào má tên này, giọng ướt vì hòa vào dòng nứơc mắt đang rơi .

“ Hãy tha hãy tha thứ cho ông

Khi còn kịp khi còn có thể .còn có thể gọi “ Cha”.

ANh hãy tha thứ tha thứ cho sự tàn nhẫn ấy

Anh muốn gọi cha .anh muốn gọi lên cái từ ấy có phải không anh muốn đựơc như những đứa trẻ kia, được ông ôm ào lòng, đựơc trò chuyện, đựơc chạm lấy bàn tay ông

Đừng hận đừng hận ông

Anh yêu cha mà .anh rất thương ông đúng không ” Tuấn chợt khóc ra tiếng từng câu nói của Phương, khiến tiếng lòng vốn đã chon sâu của tên này bật dậy .

Nhìn Tuấn mà con tim nhỏ tan nát ra thế nhưng lại không cản Phương cứ để Tuấn kh1oc như thế.

Ít ra

“ Khóc anh cứ khóc hãy khóc hết những nứơc mắt anh phải chôn sâu anh đừng nén chúng lại anh hãy để chúng đựơc giải thóat giải thóat khỏi cái cảm giác đau khổ kia anh nhé ”

Gịong nữa đau, nữa đồng cảm nữa dỗ dành tên này.

Phương nhìn Tuấn với ánh mắt thương .ánh mắt cảm ánh mắt sẻ chia.

Qua nhà của nó thôi

Ánh mắt đảo qua hết bên này, lại đảo qua bên kia bất ngờ giọng nói chỉnh sửa vang lên

“ Hai người rút cuộc có nghĩa đến hậu quả không, sao lại làm chuyện đó ngay trứơc cổng trường chứ ”

RẦM

“ NẾU CON KHÔNG ĐẾN KỊP THÌ SAO, KÉO NHAU VÀO SỞ CẢNH SÁT À.”

Gương mặt đầy sát khí của Tuyết dán chình ình vào vẻ mặt hối lỗi của ông Khải và bà Châu

“ Pa pa lần sau sẽ ”

“ BA LÀM CON RẤT THẤT VỌNG, TẠI SAO LẠI HÀNH XỬ NHƯ THẾ ”

Chưa để ông nói, Tuyết đã cắt ngang lời ông, vẻ mặt hằm hằm nhìn ông Khải.

Bị cô con gái lớn nạt, bất giác ông hết hồn, miệng dán chặt vào nhau, chả dám nói thêm câu nào cả .

Tuyết hết nhìn ông bằng ánh mắt vừa giận vừa thương vừa lo, nay lại chuyển sang bà xuôi gia à tất là bà Châu ấy -

“ Bác !”

“ CÓ MẶT !”

Đang run vì nghe bên phía ông xuôi gia đang bị con tra tấn, bất giác giật mình khi nghe Tuyết gọi

Bà cứ như đi lính xài từ “có mặt” mới chịu .

Dù biết là người lớn tuổi, nhưng thật sự Tuyết không nhịn đựơc, tuy thế không lớn tiếng như papa mình, mà cô nói với giọng khá nghiêm

“ Lần nay cả bác, con cũng không đồng tình, tại sao lại ”

Rút cuộc, giữa ông Khải và bà Châu đã xảy ra việc gì àm khiến Tuyết nổi điên,

Chà, giờ này có lẽ Phong và nó vẫn ngồi trên máy bay, có lẽ sáng mai bên Tuyết thì cả hai đã đến nơi rồi, nhưng khi đó bên Anh là buổi tôi cơ. Để xem chuyến đi của nó và hắn có gì thú vị không nhé.

Giữa Chi và Quân , liệu có còn chạm mặt không .?

Còn Tuấn, chuyện gì đã xảy ra khi gặp lại người đàn ông đáng hận đang nằm trên giừơng với đầy dậy nồi quanh cổ tay cả những thiết bị trợ tim nữa .

Liệu Tuấn có tha thứ cho ông. Liệu Phương và Chấn Vũ có đựơc gặp ông liệu thiên thần có cơ hội đựơc nói lên tiếng “ Ông nội” không

Xem tiếp: Chương 74

Bạn đã đọc thử chưa?


Như Giọt Sương Ban Mai

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 63


Em đồng ý gọi anh là chồng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 24


Tam Nha Đầu, Làm Vợ Anh Nha

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 20