Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 72

Chương trước: Chương 71



CHÁP 74

Đường Nào Cũng Chết !

Dự định hôm nay lại đến phá rối Tuấn nữa, đây là lần đầu tiên Chi tự cảm thấy chính bản thân mình không biết đang hành động cái quái gì nữa, chính cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại làm vậy, đơn giản chỉ vì ghét cái cách mà Tuấn đã đối xử với cô, Chi không phục, nhất định phải phá đám tên này cho đến khi nào Tuấn chịu hết nổi mà chết thôi.

Chi cũng nào biết , càng lúc hành động của cô không khác gì đứa trẻ mới lên ba.

Lần này, lại nhận đựơc tin, cả ba người đó đang du di du ngọan trong cái công viên tầm thường đó. Thế mà Chi vẫn hạ cố “ghé thăm”.

Không cho người theo, vì sợ gây chú ý, phải nạc dữ dội lắm, mấy tên vệ sĩ mới bấm môi mà để cô chủ bứơc vô một mình.

Lần này Chi không cho ông vệ sĩ của ba đi theo, chính xác hơn là không muốn thấy mặt ông ấy, nên cũng đỡ, nếu có ông ta , bám theo sau Chi là cái chắc.

Nếu cô từ chối thì lại đem cha cô ra mà phục lệnh.

Cái nơi to thế này, biết ba người đó ở đâu lúc vừa bứơc vô, Chi hùng hổ mà đi kiếm trong đầu chưa nghĩ ra gì cả, lỡ chạm mặt thiệt thì bước tiếp theo làm gì đây, Chật cô chẳng thèm để í, trong đầu chỉ có hai từ “tìm thấy”.

Đi mà chả có gì làm tin trong đầu cả, thế nhưng khi vào đựơc một lúc, Chi lại bị chính cái khu trò chơi cô cho là tầm thường mà cuốn hút.

ỦA? Mục tiêu là Tuấn khốn khiếp, Phương hèn mọn và thằng nhóc phiền tóai kia mà.

Sao tự dưng giờ đây lại thấy cô đang tay vác sÚng nhựa .mắt dán vào màn hình bo'ng lưỡng kia.

SAX X quái ! hết trò này, làm đâm đầu vô cái trò ném vòng cướp gấu bong, rồi lại bay qua thảy banh vào rỗ.

Chi ơi ! mục đích vô đây là gì vậy, .???

Hình ảnh chả còn chứa đựng Tuấn hay Phương hay tên cưỡng hôn chết tiệt nữa .mà thay vào đó là đạn , súng, gấu bông, vòng nhựa

Ấy, lần đầu tiên trong đời Chi đựơc chạm tay vào những trò này, vì từ bé đến giờ, mỗi khi muốn đi đâu chơi thì cô không cần phải bứơc ra khỏi cửa.

Trong ngôi biệt thự lộng lẫy ấy, cả hẳn cả phòng phòng đầy ngập máy trò chơi, hơn nữa lọai nào cũng đều tân tiến, hiện đại.

Tuy thế cái cảm giác cầm những trái banh, những cái vòng từ tay người cho thuê để ném, lại khiến cho cô trở nên bị kích thích bất thường.

Thật không khí chơi như vậy, vui quá, lần đầu cô biết thế nào là náo nhiệt, cái cảm giác hứng thú với những trò chơi bình dân này lại mạnh đến thế, khiến Chi không tài nào cưỡng lại đựợc.

Mãi một hồi cũng đã cái tay, và mỏi nhử đôi chân nữa Chi luyến tiết mà rời khỏi cái chốn ngập đầy mủi trò chơi, dù cô đã từng cho là thứ trò chơi thấp kém.

Đi mồi hồi cũng ra được khỏi cái nơi đông nghẹt ấy, thóang thấy dễ chịu bởi mùi thơm trong mát của đám cây cao, um tùm mọc ngay cạnh hồ nứơc.

Chi bứơc đến chiếc ghế, vừa định ngồi chợt bất giác ngừng lại.

Vì mỗi khi đi đâu, khi cô chưa đặc than xúông, đã có người lau thật sạch cho cô, nay chợt nhận ra là mình chả đem theo tên nào cả, nên Chi quyết định không ngồi.

Phút này đây mới nhớ ra mục đích bứơc vào trong cái nơi này đây của mình.

Đang nghĩ long bong gì đó trong đầu thì Chi nghe thấy tiếng khóc .

Nhìn tời nhìn lui thấy nơi đây khá vắng vẻ, vì lúc này hình như có cái gì đó sắp diễn ra nên moi người đỗ dồn hết vào trong gần chiếc vòng đu quay lớn kinh khủng ., cô không biết, cũng chả cần quan tâm. Nghe tiếng khóc, rồi như với bản năng, cô quay người nhìn

Ập vào mắt Chi giờ đây là một đứa bé, một đứa bé đứng khóc nức nở lên, đầu cuối , tay đưa lên dùi dụi miệng thì cứ hết me rồi ba

Chết cứng người vì không biết phải làm sao, lần đầu rơi vào tìh cảnh như thế.

Mà Chi cũng có ngờ đó là Chấn Vũ đâu, vì thiên thần cứ cuối gầm gương mặt vào đôi tay nhỏ bé.

Chợt trong đầu Chi hiện hữu ra những phương án

2. Bỏ đi ( sax x. khác gì nhau hả !)

3. Hù cho nín khóc .

4. Dẫn đi tìm mẹ >

Thế rồi không thèm để ý tiếng khóc của đứa trẻ kia, Chi định quay người mà bứơc, thì lại bị tiếng nức nở càng lúc càng lớn làm chân nhấc cũng không nổi lên.

Điên lên, cô quay lại -

“ THẰNG NHÓC KIA, CÓ NÍN KHÔNG HẢ .?”

Bất ngờ bị ai đó khiến cho giật mình lên, Chấn Vũ hoảng sợ khóc lớn hơn nữa, ngước mặt nhưng lại lấy tay che đi

Chi cứng đơ khi thấy phản tác dụng điên lên mất, cái tiếng khóc nghe mà nhức cả óc cả não

Cũng chả hiểu vì sao .chợt bàn chân Chi, ngày càng tiếng gần đứa trẻ đó

Thế là cô đã chọn phương án thứ 4, tuy miệng cho rằng phiền phức, là chuyện rãnh rỗi đi, Nhưng lại không nỡ bỏ một đứa nhỏ như thế này cứ khóc mãi thế đựơc.

Bàn tay Chi chưa kịp chạm vào vai Chấn Vũ thì

BỊCH

“ Cô định làm gì hả .”

Bất ngờ bị chụp lấy cái cổ tay, hết hồn Chi ngước lên thì tim ngừng đập vì giờ đây trứơc mắt cô là cái tên hạ đẳng, vô nhân đạo dám cưỡng ép nụ hôn của cô.

Đôi mắt Chi mở trừng ra, nhìn Quân mà không chớp lấy một cái

Chưa để cô lên tiếng, anh đã giận giữ mà nạc nộ cô -

“ CÔ THẬT DÃ TÂM, KHÔNG NGỜ CÔ LẠI LÀ LỌAI ĐÀN BÀ GHÊ TỞM ẤY ”

Nghe giọng quen, CHấn Vũ ngừng khóc, bỏ tay ra khỏi đôi mắt đỏ đến gần sưng tấy lên Vừa thấy Quân -

“ CHÚ QUÂN .CHÚ QUÂN HỨC HỨC .CHẤN VŨ SỢ CHẤN VŨ .SỢ CHÚ QUÂN ƠI .!”

Nhìn vẻ thất thần, hỏang sợ, đến xanh cả mặt của cháu yêu mà lòng anh đau thắc lại

Quay trở lại buổi sáng

Không tin vào mắt mình, cứ thế mà anh đứng nhìn cái lỗ trống không đó thì

“ Này , cậu trai trẻ ”

Giật mình bới tiếng gọi từ đằng sau Quân xoay người lại

“ Tôi sống ở khu chung cư đối diện, nhìn cậu hình như cậu làm ở tiệm kem này phải không ?”

Nghe hỏi thế, lòng anh hi vọng sẽ nghe đựơc câu trả lời từ ông lão lớn tuổi này -

“ VÂNG, ĐÚNG RỒI, BÁC CHO CHÁU HỎI, TẠI SAO CHỈ TRONG MỘT ĐÊM MÀ LẠI BIẾN MẤT NHANH NHƯ THẾ CÓ CHUỴÊN GÌ XẢY RA VỚI TIỆM KEM SAO BÁC .”

“ Tôi cũng không rõ, chỉ thấy sáng nay, rất sớm, chợt có một chiếc xe hơi chạy đến, sau đó lại thêm một chiếc xe tải

Rồi một đám người bứơc ra, mặc áo đen trông rất bí hiểm .đứng đó nói gì gì đó với mấy thợ xây dựng rồi chớp mắt, họ đã bắt tay vào việc dỡ cái tiệm ra .

Số người đó làm việc nhanh đến tôi hoa cả mắt, chỉ trông không đầy 2 tiếng thì họ đã dỡ xong cái tiệm rồi .

Vì đứng từ phía trên chung cu, nên tôi không rõ nguyên nhân ”

Nghe kể mà hồn Quân bay mất tiêu cái gì cái gì mà mới sáng nay .còn hai tiếng nữa

Thấm thóat một lúc sau, Khi bình tâm suy nghĩ lại những lời ông lão nói, anh ngồi thừ người gần phía công viên không xa chỗ làm. Thật các tiệm ở đây đều được dựng bằng lọai gỗ cây, tuy thế nhưng nó chắc và an tòan.

Vốn là người trong nghề nên Quân cũng chẳng ngạc nhiên khi biết căn tiệm bị tháo gỡ trong vòng chưa đầy 2 tiếng.

Thế nhưng cái khiến anh không tài nào nghĩ ra đựơc, chính là vì sao lại bị dỡ bất ngờ như thế.

Gọi điện cho những người làm chung thì anh mới giật toán khi nghe, họ đều nhận đựơc một phong bì, bên trong là một số tiền khá lớn, với nội dung đơn giản không cần đến làm nữa.

Mới cái số tiền đó thì còng lưng ra cái tiệm kem suốt mấy năm trời cũng chưa chắc kiếm đựơc, nên ai nấy cũng đều vui vẻ chấp nhận.

Thắc mắc ngày càng nhiều hơn, gọi sang chủ lại chẳng có tính hiệu nào, chỉ tòan chuyển sang hợp thư thọai thôi.

Mung lung gần nữa tiếng đồng hồ, bất gáic

“ KHÔNG LẼ KHONG LẼ LÀ CÁI CON NHỎ CHẾT TIỆT KIA .”

Gương mặt khá kinh ngạc khi Quân chợt nghỉ đến Chi, rồi lại chuyển sang màu đỏ vì tức.

Dức ý nghĩ lẫn lời nói, Quân hầm hầm đừng dậy đi kiếm cái cô tiểu thư không coi trời bằng dung dám cả gan làm thế với anh. Chán sống thiệt mà.

Chi nào có biết một khi Quân nổi giận sẽ rất kinh khủng, còn khủng hơn Long gấp trăm lần.

Thật sự, Quân rất ghét đàn bà, ngọai trừ Phương ra, anh đều coi khinh rẻ .Thế nhưng không phải thuộc lọai người mù quán mà gán tất cả phụ nữ lại, cùng cho vào thứ kinh tom.

Anh cũng phân biệt được, ai tốt ai không đáng để dung.

Chính vì thế, cuộc đời anh trôi qua không biết bao nhiêu là cô gái, nhưng chẳng ai đựơc anh yêu thật lòng cả, với Quân , tin vào phụ nữ chỉ có con đựơ'ng chết mà thôi

Dù đã từng có người yêu anh với tất cả tấm lòng, cả than cũng chẳng ngại trao, nhưng với Quân , tất cả những thứ ấy đều là vô nghĩa.

Thật chất con tim anh không thể chứa bất kì phụ nữ nào.

Với Phương, không phải tình yêu, nhưng anh lại yêu thương nhỏ hết mực, vì anh xem Phương không khác gì em ruột cả. Chính vì thế, khi phát hiện ra nhỏ ở một vùng quê heỏ lánh , vùng đất lãng quên này.

Anh đã dồn hết cả tâm vào đề che chở, bảo bọc Phương.

Là một kiến trúc sư giỏi, nhưng tính cách thất thường, không phải công ty mạnh, tập đoàn lớn anh mới bung lời mà làm việc cho.

Đơn giản thích thì làm vậy thôi, nơi nào anh có hứng thì sẽ đến đó mà không ngừng lại suy nghĩ, hay đắng đo.

Với Quân, KYNESS cũng vậy, làm cũng được, mà hết hợp độ'ng , nghĩ cũng chẳng sao họ không có quyền lên tiếng.

Chỉ do chính bản than anh, muốn thì tiếp , không thích thì thôi.

Ấy thế mà rởi khỏi tập đòan lớn, sau lại chui vào cái công ty rách việc, rồi lại chuyển sang một công ty vô danh vô tánh.

Cuối cùng là lếch xúông quê , ta^n trang lại cho những ngôi trường cuĩ nát.

Không ai biết đựơc Quân nghĩ gì, cũng chả ai có thể bắt kịp bứơc chân anh, anh như một làn gió, có thể bay bất cứ nơi nào anh mong, anh muốn.

Chẳng ai trói buột đựơc Quân cả.

Không một cô gái nào.

Long bong một hồi, anh cảm thấy không cần quan hệ với lọai phụ nữ dã tâm ấy, nên đã quay phắc đi về thẳng nhà trọ.

Đến chiều, chợt thấy muốn ghé qua Phương chơi, nhưng lại không biết về chưa nữa, anh bật máy gọi cho Phương

TÚT TÚT TÚT

Nghe tiếng máy run, nhưng giờ đây còn tâm trạng đâu mà nghe nữa, nứơc mắt Phương cứ rơi ào ào, hỏang loạn không biết giờ Chấn Vũ đang ở đâu .

Chạy một lúc cuối cùng Tuấn cũng tìm thấy nhỏ, thế nhưng lại thấy nhõ khóc nức nỡ lên .

Nghe Phương run, lấp bất nói trong nứơc mắt, lòng tên này cũng đứng tim lại, tuy vậy, không thể mềm yếu.

Nhỏ đang hỏang lọan lên, nếu ngay lúc này cả bản thân không giữ đựơc bình tĩnh, chắc mọi chuyện còn rồi tung hơn.

“ Em đừng khóc, bình tĩnh, bình tĩnh nghe anh nói đây .mình chia làm hai, anh sẽ kiếm con hường này, nếu thấy Chấn Vũ, thì gọi cho anh, biết không ”

Chẳng thể nói lên câu nào, nứơc mắt làm nhỏ nghẹn đi, chỉ có thể gật gật đầu. Nhanh hôn vào trán Phương, sau đó tất tốc Tuấn chạy đi kiếm Chấn Vũ.

Lòng như lữa đốt, rút cuộc con đang ở đâu chạy hết cả những nơi đã đi qua với Chấn Vũ .

Lúc sau gọi mãi cho Phương không đựơc, chợt trong lòng hơi bất an, Quân lại đổi sang gọi cho Tuấn.

Cứ tưởng là Phương

“ SAO EM TÌM ĐỰƠC CHẤN VŨ RỒI À ”

Vẻ giọng không giấu nổi sự lo lắng muốn điên cả đầu lên thế nhưng lại nghe đựơc đầu dây bên đó .

“ CÁI GÌ .CÁI GÌ MÀ TÌM CHẤN VŨ ”

Giật mình khi nghe thấy giọng QUân

Sau khi nghe loan thóang lời Tuấn, chưa kịp thở, anh đã bật dậy, chạy ngay đến khu công viên trò chơi

Giờ đây, Quân đang nhìn Chi với khuôn mặt đầy kinh rẻ, chật, rút cuộc vô tình Chi đã bị anh xếp vào lọai đàn bà thủ đọan, ghê tởm

Cái siết tay mạnh đến làm cô muốn khóc nức ra

Nếu không vì lo cho Chấn Vũ chắc anh sẽ bóp cho cổ tay Chi đến nghẹn mạch máu mới thôi .

PHỰT

Hất cái tay Chi ra một cách tàn bạo, đau đến khiến gương mặt cô xanh tấy lên người chốt run vì gương mặt Quân lúc này khiến Chi sợ sợ đến tim chết lặng đi.

“ Chấn Vũ ngoan, đừng khóc, chú Quân đưa con đi gặp mẹ ”

Thiên thần cứ nức nở lên, hai tay ôm chầm lấy cổ Quân người run cầm cập.

“ Này tôi không ”

“ Im miệng !”

SAX .X hai từ buôn hai rất nhẹ từ miệng Quân mà lại làm cho Chi chết cứng họng.

Thấy con

“ CHẤN VŨ CHẤN VŨ CON ĐI ĐÂU CON CÓ BIẾT MẸ SỢ LẮM KHÔNG .”

NhỎ tất thì chạy nhanh đến , chưa chờ cho Quân bế Chấn Vũ lại, nhấp bổng người con sang phía mình, gương mặt đầm đìa nứơc mắt khi đã khiếm ra con .

Thiên thần khóc trong bờ vai mẹ Tuấn lúc này , lòng mới nhẹ mà thở đi cứ tưởng chết ngộp rồi chứ

Nhìn Quân chưa kịp mở miệng nói lời cảm ơn thì lại hết hồn, trờn mắt khi thấy Chi bứơc theo sau lưng Quân

Lúc này nhỏ cũng mới bất giác nhận ra sự có mắt của cô, không khỏi kinh hòang

Thấy tên này và nhỏ cứ nhìn chầm chầm vào CHI KHÓ CHỊU

“ Nhìn cái gì, các người tưởng tôi là kẻ làm chuyện này sao .”

Lòng tức lên vì bị học nghi oan ức

“ Lúc này mà cô còn đóng kịch đựơc à”

Quân xoay lại nhìn cô với ánh mắt không thể lạnh lu'ng hơn đựơc nữa.

Nghe thế, cả Tuấn và Phương cũng giật mình lên

“ TÔI KHÔNG CÓ, TÔI KHÔNG LÀM CHUYỆN ĐÊ HÈN NÀY ”

Quân định chợt

“ Dừng tay”

Chạm va'o vai anh, như vẻ Tuấn có chuyện múôn nói .

Sau đó xoay hướng mắt vào người Chi -

“ Chúng ta nói chuyện đựơc không .”

Tại một nơi nào đó trong khu viện trò chơi

“ Sao, cả anh cũng cho rằng tôi là hạng người đê tiện như vậy à ”

Lòng Chi tức đến muốn vỡ não ra, đến nỗi muốn khóc vì bị cho là kẻ bắc cóc trẻ con, thế nhưng cô vẫn cố guợng, đưa gương mặt lạnh lung, cười kỉnh đó mà nói chuyện với tên này.

“ Xin lỗi”

Bất ngờ, người cô đứng sững, tim ngừng đập đi

Cứ ngở sẽ lại bị Tuấn ném những câu sỉ nhục vào ngựời cô thế nhưng lại không tài nào ngờ đựơc tên này nói hai từ “ Xin lỗi” .

Một lúc sau

“ Tôi biết đã đôi xử không phải với cô, đã không làm rõ mọi chuyện, lảm tổn thương lòng tự trọng của cô.

Nhưng giờ đây không thể thay đổi đựơc gì cả.

Thật chất người tôi yêu không phải là cô”

Nghe như dao khứa vào tim mình, Chi nghe mà lòng ban' lòng, tim đập như người sắp chết.

“ Tôi đã sai, sai khi không yêu mà đến .

Vì thế cô muốn trả thù tôi thế nào cũng đựơc.

Thậm chí cả BLUS.

Chỉ cần đừng làm hại đến Phương và đứa bé ”

“ HA H.A .ha .ha anh nói gì, cả BLUS ư”

Tim Chi đau đến phải cười, mà cũng chẳng biết đây là cười khóc, hay cười vui nữa.

Rút cuộc, rút cuộc cô đang biết thành loại người gì đây mà có thể khiến cho Tuấn, kẻ không biến đến hai từ xin lỗi với cô. Nay phải buộc miệng phun ra.

Nứơc mắt bắt đầu lăng dài trên đôi má đỏ ửng của Chi, đỏ vì tức.

“ Anh xem tôi là gì, hạng người gì anh đang chà đạp tôi sao .”

“ Tôi không có ý đó, cô muốn tôi như thế nào cũng đựơc, dù có để cho đánh đến chết, tôi vẫn sẽ chấp nhận. Vì tôi đã sai. Thế nhưng Phương thì tuyệt đối không. Đừng chạm vào cô ấy.

Phương không có lỗi gì cả.

Đây hoàn tòan không liên quan cô ấy, là chuyện giữa tôi và cô.”

Gịong không lạnh lùng , cũng chẳng hăm hem, Đơn giản , Tuấn chỉ muốn nói ra tất cả thôi.

Cuối cùng người đựơc xem là đáng thương nhất lại là cô.

Chi không bật miệng nói lấy một lời nào cả, chỉ im dìm chìm theo suy nghĩ trong đầu mình thôi.

Thà Tuấn mắng, nguyền rủa nhưng những lần kia, ít ra chúng làm cô thấy khá hơn là đối diện với sự thật, với hai từ “ Xin lỗi” ấy.

Gần 10 phút sau

“ Đi đi đi đến với người mà anh yêu đi đến với cái hạnh phúc đó ”

Tuấn hơi giật mình khi nghe Chi nói vậy, cứ nghĩ rồi sẽ lại khiến cô nổi điên thế nhưng không ngờ

“ Tôi .”

“ Đừng nói thêm câu nào tôi không cần sự thương hại đó, BLUS ư tôi cần nó để làm gì

Anh đi đi đi.đi đừng để tôi thấy anh nữa .đi khỏi đây .đừng xúât hiện trứơc mặt tôi ”

Chợt đang nói, bỗng dưng càng lúc, Chi càng kích động hơn, những lời cuối không ngừng ra sức mà tống cổ đuổi Tuấn đi.

Tránh không khiến Chi khích động, tên này cũng dần dần bứơc đi

“ Tôi xin lỗi ”

Thế ! Một lần nữa Chi lại nghe thấy từ xin lỗi kia .

Khi tiếng bứớc chân Tuấn xa dần, nứơc mắt cô lại tuôn ra như nước Síêt chặc vòng tay mình lại, khi ngồi thụp xuống

Chi không biết cô đang khóc vì cái gì nữa

Chấp nhận thua cuộc .

Hay vì cô đã quá mệt mõi ?

Rồi lại nho' đến những ánh mắt xem thừơng cô, chốt chốt, miệng Chi bật lên .-

“ Không phải tôi tôi không có làm thế .không phải .”

Cảm giác bị nghi oan , thật khó chịu, dù Tuấn không một lời trách móc cô, nhưng sau ánh mắt ấy lại khiến cô cảm thấy điên tiết .

Khóc nức nở ra, trong cuộc đời , đây là lần đầu tiên Chi cảm nhận đựơc những cảm giác như thế, nó như đang thay nhau bóp chết trái tim cô vậy

CHỢT

“ Cô vẫn còn khóc sao .nứơc mắt rơi vì cái gì vì kế họach tiếp theo đã nghĩ ra à ”

Bất giác nghe tiếng nói, Chi ngẩn đầu lên thì đã thấy, không biết từ lúc nào Quân đã đứng gần kế cô, nhìn cô với ánh mắt thăm dò .

Nghe thế đâm tức -

“ Tôi không làm việc đó ”

“ Cô tưởng tôi là đứa trẻ lên ba à ”

Cười kỉnh khi nghe thấy cô nói thế

Lúc này đây, Chi không màng đến ai nghĩ gì nữa, cô chỉ muốn đựơc yên tỉnh, chỉ muốn về nhà thôi.

Dứt ý nghĩ, tất thì cô đứng dậy, quay lưng bứơc đi thì bàn tay anh chụp lấy .

“ Tôi chưa nói hết, ai cho phép cô đi .”

Gịong lạnh lùng vang ra

Dương cánh tay ra, cố hức bàn tay ra khỏi người -

“ Buôn ra ”

“ Nói ! có phải chính cô bày ra trò này không ”

Chịu đựng hết nổi, mổi câu Quân mở miệng đều nhắm vào cô , đều cho rằng hành động đệ tiện đó không ai khác là Phoi An Chi này

CHÁT

Kiềm không đựơc , Chi xoay người với bàn tay còn lại, tiếng thẳng vào gương mặt đối diện kia, tát một cái thật mạnh, Không là rất rất mạnh ấy chứ.

Đôi mắt nhìn thẳng vào Quân -

“ Lần cuối cùng tôi không làm chuyện đó .”

Sờ vào vết sưng tấy đỏ , Quân cười khỉnh

“ Hừm vậy còn căn tiệm, .đừng nói cô lại không biết là ai ”

“ Chính tôi đấy, thì sao ”

Vẻ mặt bất cần đời cương lên nhìn Quân .

Chưa để anh kịp nổi nóng .

“ Anh yên tâm, tôi sẽ không tự biến mình thành trò cười .

Cả anh cũng vậy , giờ thì buôn ra ”

Vừa dứt lời nói, Chi hứt tay ra khỏi bàn tay Quân, xoay lưng bước nhanh cho đến khi khuất bóng.

Chi mệt, Chi không quan tâm chuyện gì nữa.

Chi không muốn dính liếu them vào những con người như thế, những kẻ bóp nát trái tim cô, những kẻ chà đạp, khinh bỉ.

Một tiểu thư lại bị thế sao, nực cười .!

Tối đó, tuy lúc sáng Nhất Long đã không còn nhõng nhẻo đòi đi cho đựơc, Thế nhưng đến tối lại khóc ào lên, khi thấy mẹ đang ngồi sếp sếp cái gì đó.

Tuy không hiểu chuyện, nhưng cảm gíac lại khiến thiên thần biết biết rằng mẹ sa'p xa Nhất Long.

Thấy con khóc mãi, nữa buồn cười, nữa lại thương con, Nó ra sức mà dỗ lấy, mà ôm con trong lòng.

Tuyết hơi kinh ngạc khi nghe những chuyện đã xảy ra, trong lúc cô không có mặt, thế nhưng giờ lại phải đau đầu suy nghĩ, liệu mấy ngày nó đi, Nhất Long có như thế này mà khóc mãi không

Trẻ con, tất nhiên, khòc rồi cũng ngủ

Giờ Tuyết mới lên tiếng .-

“ Em đi một tuần à ”

Tay tiếp tục cho những bộ quần áo, rồi đồ du'ng lặc vặc vào trong , nhìn con cười ấu yếm, sau mới trả lời .-

“ Uhm, nhưng nếu mọi việc suôn sẽ em sẽ về sớm hơn .”

“ Chà, đi công tác và cứ như đi tuần trăng mật, em làm chị cảm thấy ganh tị đấy .”

Trời .! nghe Tuyết nói mà má nó ửng hồng lên, đưa tay vỗ vào đùi Tuyết -

“ Chị này, em đi làm chứ có phải đi chơi đâu ”

CHợt như nhớ tới chuyện gì, nó nhìn cô cười đểu .-

“ AI YA ! Thế thì ra có người đang tương tư à .”

BỘP

Lấy tay búng vào trán nó -

“ Nói linh tinh ’”

Ôm cái trán u, nó chu mỏ cãi lại -

“ Gì chứ, em có nói sai chỗ nào sao .”

Bất ngờ buôn mọi thứ ra, nó nắm hai tay Tuyết, vẻ mặt nữa nghiêm nữa đùa, nữa thâm dò cô .

“ Có phải ? có phải chị và anh Long ”

“ Làm gì có em đầu chỉ tòan nghĩ lung tung không nói với em nữa, chị về phòng đây”

Biết ở lâu không an tòan, Tuyết nhanh chóng dậy, cóc vào đầu nó một cái rồi bỏ đi. Nhìn theo bo'ng cô mà nó cười khinh khỉnh, tuy không chắc, nhưng nó luôn có cảm giác Long với Tuyết không đựơc bình thường.

Mà nhắc mới nhớ, đã lâu lắm rồi anh Long anh Long Phải hình như nó không gặp anh đã rất lâu rồi.

Chuyện anh kí hợp động rồi ra nứơc ngòai trình diễn nó cũng biết, thế nhưng lien lạc lại không. Vì thời gian đó, cả nó còn không biết có đang đựơc gọi la' sống không nữa, nên vô tình quên mất người anh kia.

“ Chật, bua~ nao' phải goi hỏi Phương mới đựơc ”

Dứt lời với bản thân nó lại tiếp tục thu sếp, khẽ vươn người sờ vào mái tóc con, nhẹ hôn lên trán -

“ Nhất Long ngoan của mẹ mẹ sẽ sớm về thôi con phải ngoan đấy ”

Vuốt mườn mượn đôi má con. Nó nhìn thiên thần bằng ánh mắt âu yếm, nóng đầy thương yêu.

TÍT TÍT

[ Em đang làm gì vậy, con ngủ chưa?]

Cười nhẹ .

[ Em đang thu sếp, Nhất Long ngủ rồi , còn anh ?]

[ Anh vừa bị mẹ tra tấn ]

Bất ngờ, thắc mắc .!

[ HỞ? sao vậy ?]

[ Vì mẹ đòi bằng đựơc Nhất Long phải qua đây, ngay sau khi chúng ta cất cánh]

[ Giờ thì tính sao đây, mai mình lên máy bay, con vẫn còn trong trường mà ]

[ Anh đau đầu vì chuyện đó đấy !]

Nó cũng chả biết phải làm sao ngồi thừ ra cho đến khi tin nhắn Phong đến

[ Bà xã !]

Trợn con mắt ra khi thấy hai từ “ bà xã” hiện chình ình trên mấy.

Không nhịn cừơi và che đi sự xấu hổ nó khẽ run người lên vì nén nhịn .

[ Gì Ông xã ]

[ Anh nhớ em]

[ Em cũng vậy]

[ Anh yêu em rất nhiều]

Tuy chỉ là mặt chữ, nhưng nó có thể hình dung ra giọng nói cuả Phong, cả gương mặt nữa, làm người Nghi nóng hừửng hựng, gượng gạo đi

[ Này.! Sao anh lãng sang chuyện khác vậy đang nói về chuyện mẹ anh và pa em mà ]

[ Ngốc à ! họ sẽ biết cách tính với nhau, em không cần lo, mẹ anh thì thật anh cũng vô phương cứu chữa. Bà sẽ làm gì anh không đóan đụợc. Nhưng rồi họ cũng tìm đựơc cách giải quyết thôi, em đừng lo]

Đợi mãi cứ tưởng Phong không trả lời, ai ngờ chừng 20 phút sau lại nhận tự tin nhắn, nó nào bíêt vì yêu nó mà hắn đã phải học cách cái gọi là nhắn tin.

Trước giờ đều trực tiếp giải quyết mọi chuyện bằng giọng nói của mình, thế nhưng nay lại đâm ra cái trò chat chit qua phone, thật Phong làm nó cảm thấy rất hạnh phúc, cười tít mắt đi.

[ Em có nên tin anh không]

[ Nên]

[ Liệu mọi chuyện sẽ ổn chứ]

[ Ưhm ]

[ Em nhớ anh nhiều lắm]

[ Vậy mau ra cổng, em muốn anh chết cóng vì lạnh à ]

TRỜI ! Tim nó đứng sửng lên khi thấy tin nhắn cuối cùng .cái gì chả lẽ nãy giờ hắn ở ngòai sao .

Chay như bay, mà quên mặc áo khóac, chỉ vỏn vẹn bộ đồ ngủ nhìn như nít lên ba .

KANG “ Em chân ngắn thế .” ( dám chê Nghi nhà ta lùn à, tên chán sống)

Mặt giả nhăn khi thấy nó, thật hắn đã đứng đây được gần một tiếng rưỡi rồi.

Thấy Phong nó liền ào đi, sà vào người hắn

“ Đồ ngốc, anh không gọi em , còn bày ra cái trò tin nhắn nữa ”

Cười âu yếm, ôm nó lại, khéo cả lớp áo khóac bọc lấy hai bờ vai nhỏ bé của Nghi, hôn nồng vào trán -

“ Vì vợ anh thích mà ”

Cười hạnh phúc, nó rút sát vào người hắn hơn

Tựa cầm lên đầu Nghi .-

“ Em đã chuẩn bị chưa ”

Ngây ngô ngườc lên hỏi -

“ Hở? chuẩn bị cái gì ”

“ Làm vợ anh”

Nhìn vào ánh mắt Nghi, đôi con ngươi Phong trở nên nghiêm túc lại.

Nghe thế mặt nó đỏ lườm nhẹ vỗ vào ngực Phong -

“ Anh thật bộ em còn phải trả lời sao ”

Nâng cầm nó lên .lời nói đầy hơi nóng khíên tim nó đập loạn nhịp.

Nhẹ nhàng hôn lên bờ hôn ấy, không nóng vội, hắn chỉ âu yếm nó thôi .-

“ Nghi ”

“Hủm ?”

Ngước đôi mắt long lanh nhìn Phong, gương mặt thấm đỏ, bờ môi vẫn còn động mùi hương nồng của nụ hôn hắn trao Sau lại tựa êm vào lòng ngực đầy hơi ấm .

Ôm lấy cái thân hình nhỏ nhắn mỏng manh .

“ Liệu anh có thể là một người chồng tốt ?”

“ Em tin anh”

“ Anh có thể sẽ khiến em buồn”

“ Có lẽ”

“ Anh có thể sẽ khiến em khóc”

“ Ùhm.”

“ Như vậy em vẫn chấp nhận sao ”

Ngưng một lúc thật lâu trong lòng hắn, nó thỏ thẻ, buôn giọng mịn êm -

“ Buồn? chẳng phải anh đã nhiều lần khiến em rất buồn sao.

Khóc? Em cũng đã khóc rất nhiều.”

Ngẩn khỏi lòng Phong, nhẹ nhàng nhìn hắn –

“ Thế nhưng , anh nói em phải làm sao em yêu anh mất rồi .yêu đến dù biết sẽ tổn thương. Dù biết có lúc anh tàn nhẫn, vô tâm .kể cả lạnh lùng

Vậy mà em lại không thể buôn anh đựơc, nếu anh hỏi vì sao, chính em cũng không biết, không hiểu.

Điều em có thể nói Em yêu Anh.

Đó là điều em biết. ”

Ngẩn người ra khi nghe nó nói vậy, hắn chẳng thể thốt ra đụơc câu nào .dứt tiếng, Nghi lại xòa vào lòng Phong, cười khúch khích lên.-

“ Ấy thế, anh đừng hỏi em, mà hãy cố yêu em thật nhiều nhiều vào. Hãy làm em biết cái gì gọi là tình yêu.

Cứ như lúc này anh nhé !

Cứ ôm em chặt như thế này .cứ nói những lời khiến con tim em đập đến nghẹn thở đi .cứ yêu em như thế, có đựơc không ”

Chà san sát cái đầu vào lòng ngực hắn, nhìn nó cứ như con mèo nhỏ của Phong.

Tim hắn nhói vì hạnh phúc, ấm vì run động, vòng tay ấy càng lúc càng ôm chặt nó hơn .đến nỗi nó cảm thấy sắp ngộp, thế nhưng không lên tiếng, đáp trả hắn với cái síêt chặt vùng ngực Phong.

Phải, nó yêu hắn như thế ! nó yêu người con trai này.

Từ yêu có lẽ hơi nhàm khi cứ mãi lập đi lập lại với Phong, nhưng với nó, mỗi khi đựơc nói lên ba từ ấy. thì Lưu Nhã Nghi đã có thêm động lực sống.

Phải “em yêu anh”, nó khiến em đủ tự tin để đối mặt với tất cả thử thách.

CẠCH

“ Tiểu thư”

Ai gập cũng đều cuối đầu khom lưng mà chào cô chủ.

Chi bước đi, chẳng động lại dù chỉ là cái nhìn lướt qua, tiếng vào căn phòng, cô đóng cửa.

Chật ., hai ba gả vệ sĩ thóang giật tóat người. Lần đầu tiên cô chủ tự đóng cửa lại mà không kịp chờ họ động thủ.

Ngỡ ngàng nhìn nhau, từ lúc trên xe về đến biệt thự, cô chủ chẳng nói lời nào, thừơng thì trong xe đôi lúc vẫn ngập đầu với những câu la mắng của cô, không trách móc cũng khứa tội.

Thế nhưng từ lúc ra khỏi khu vui chơi bình dân đó, Cô chả nói lấy một lời, cứ như tảng băng, ngồi lặng im thế thôi.

BỊCH

Thả người rơi tự do xúông mặt giường rộng lớn, Chi nhắm tịch mắt lại đầu chẳng muốn nghĩ gì cả, ước chi sáng mai, cô có thể quên mọi thứ.

Không khóc, lòng tự trọng của một tiểu thư không cho phép Chi khóc nữa.

Nhưng lại chẳng thể cấm cô buồn, Phải giờ đây Chi buồn lắm, buồn đến đôi mắt vôốn đầy uy lực cũng chao đảo đi, nhạt nhào , tê tái

Dần dần, Chi khép đôi mắt lại miệng khẽ vang lên .-

“ Phói An Chi”

Vâng, chỉ gọi đúng cái tên mình, thế là cô chìm luôn vào giất ngủ. Tính cách ngang ngựơc, càng khó mà biết cô đang nghĩ gì, khó mà hiểu đựơc Chi.

Chỉ có thể lặng bứơc theo cô. Rồi ngày mai, liệu Phói An Chi ngang tàn trở về, hay một An Chi kiêu sa, đầy uy lực chẳng ai biết đựơc.

Sáng hôm sau

CHÀ ! hôm nay ngày khá đặc biệt nhỉ, chẳng phải nó và Phong, cũng chẳng phải ông qua xuôi gia , mà chính Tuyết nhà ta đưa Nhất Long đi học.

Tuy còn nhỏ, nhưng thiên thần vẫn biết, mẹ đi đâu rồi .nếu không sao không đưa Nhất Long đến trường, cả ba nữa

Trên đừơng đưa Nhất Long đi, mà Tuyết không ngừng kiếm những câu trụyện tuế lâm cho trẻ thơ, Vừa lái xe, cô vừa kể, kể đến mỗi cả miệng đi , mà chẳng thấy cái đáp trả nụ cười.

Thiên thần cứ chù ụ cái mặt banh bao chiều như thế, mắt cứ dao dáo nhìn xuống chân, miệng đôi phút lại chu lên ,nhỏm xúông.

KÉT.T Đến cổng

“ Nhất Long ngoan ngõan nghe lời cô chiều nay mẹ Tuyết sẽ đến đó Nhất Long ”

Vỗ đầu thiên thần, hôn vào má,

“ Dạ”

Trời, tự dạ mà nghe cũng chẳng ra hơi

Thế rồi cô cứ đứng mãi thế chờ Nhất Long quay lưng bứơc vô, thế nhưng thiên thần không chịu nhấc búơc, cứ đứa chình ình ra

“ OA .OA OA .”

Bất giác thiên thần khóc nất lên làm Tuyết tá hỏa, cuối người lau nứơc mắt cho cháu yêu -

“ ẤY NHẤT LONG SAO CON LẠI KHÓC, NGOAN NÀO, MẸ TUYẾT THƯƠNG NÍN NÀO NHẤT LONG .”

Đưa tay dùi dụi lấy đôi mắt nhòe nhạt nứơc tuôn ra .thiên thần nức từng tiếng -

“ HỨC HỪC .BA .BA ”

Ôm Nhất Long vào lòng cô ra sức vỗ .

“ NHẤT LONG , BA .HỨC BA HẾT PIN NHẤT LONG QUÊN NẠP PIN NẠP PIN CHO BA BA HẾT PIN MẤT HỨC HỨC ”

Qủa thật, Tuyết có hiểu những gì thiên thần nói đâu, càng lúc Nhất Long càng khóc dữ dội sực mới nhớ .

Cô moi trong túi ra, cái bánh xe mini màu vàng mà suốt đêm qua Nhất Long đã ôm cứng khi ngủ.

Sáng nay phải ra sân bây sớm để làm thủ tục, nụ hôn lên trán con, lần lựơt Phong và nó lúc con còn ngủ.

Thế nên khi thiên thần tỉnh thì nó và Phong đã ra sân bay rồi

Thấy lúc ngủ mà vẫn cầm chặt trong tay, nên Tuyết không nghi ngờ, vô tình bỏ vào trong túi, đem theo,phòng khi thiên thần cất tiếng khóc.

Qủa nhiên, đúng như cô nghĩ, mau mau móc cái đó ra, đưa trứơc mắt Nhất Long -

“ Con xem nay có phải của Nhất Long không, mẹ Tuyết đem cho con đấy ”

Thấy cái bánh xe mini đó, lập tất thiên thần nín ngay hai tay chụp vào cái đó

Chả nhớ ba Phong dặn ấn cái nào, nên thiên thần bấm bậy nhấn đại một trong hai nút đỏ hoặc xanh

PÍP PÍP PÍP

Ngồi trong dãy ghế chờ đợi, chợt nó giật mình bởi tiếng run, lôi cái điện thọai ra, thì thấy màn hình hiển thị chấp nhận 3G ?

Nhấn OK.

Lập tất màn hình hiện lên.

Tuyết cũng thọt mặt vô cái bánh vàng vàng mà Nhất Long vừa cầm vừa bấm.

Thấy hình con, nó sốc, ngạc nhiên không nói ra đựơc tiếng gì lát sau .-

“ NHẤT LONG, ! NHẤT LONG NHẤT LONG ĐẤY PHONG”

Nó lấy tay lắc lắc hắn đang chợp mắt tựa vào vai nó, vì tối qua gần như Phong thức trắng đêm để lo thủ tục, một phần vì cứ mãi thủ thỉ, âu yếm nó, mà đến tận khuya mới về nhà, thêm vào đó lại lao đầu chuẩn bị các kế họach, thu xếp cho kĩ càng thóang nhìn thì đã gần 4 giờ sáng.

Thế nên giờ đây chịu không nổi, gụp lên bờ vai mềm mại của Nghi. Cảm nhận đựơc giọng nó, Phong cũng dần mở mắt -

‘ ƯHM.m chuyện gì vậy, Nghi ?”

“ Anh xem , con con gọi này ?”

Nghe tới từ con, hắn tỉnh hẳn, cố lắc đầu hai bên, rồi chụm đầu với nó và cùng nhau dáng đôi mắt nhớ thương.

Vì chỉ bấm màu này nên thiên thần tòan thấy hình chứ không nghe tiếng.

Tuyết hơi sốc, vì cô cứ nghĩ là cái máy điện tử thôi, ai ngờ lại là cái phone đặc chế.

Thấm cũng tỉnh, nhanh tay cô giúp Nhất Long bấm vào nút kia.

-

“ NHẤT LONG CON CÓ NGHE MẸ NÓI KHÔNG NHẤT LONG ”

GiỜ thì thiên thần mới nghe tiếng mẹ yêu, và mắt cũng thấy đựơc ba ba nữa.

Mới thấy con thôi mà nó đã nhớ muốn chết chợt, tiếng bên kia .-

“ NHẤT LONG BA NHẤT LONG QUÊN NẠP PIN CHO BA .NHẤT LONG QUÊN CƯỜI .BA HẾT PIN NHẤT LONG LÀM BA HÊT PIN OHOA HOA .”

Trời ạ ! Thiên thần không biết cầm thế nào, cứ bấu chặc vào cái bánh xe đó, mà khóc lớn lên, vừa nói nứơc mắt vừa rơi, khiến long Phong cũng nghẹng .-

“ Nhất Long nín nào, con đừng khóc, Nhất Long cười lên, ba mới nạp pin vô đựơc”

Tiếng từ trong màn hình phóng ra, nghe thấy thế thiên thần lập tức dùi dụi đôi mắt đỏ nhòa đi, cố nhe răng cười dù giờ đây nhìn cái mặt cực ngố.

Vì quả thật có cười nổi đâu, mới khóc xong mà .-

“ Nhất Long cười ba coi ba coi ia ia .”

Tuy đang đau lòng vì phải xa con một tuần nhưng, qua cái màn hình ấy, nhìn gương mặt Nhất Long mà Phong không nhịn cười đựơc, cố kìm nén vào ruột .cố giữ vẻ mặt hơi mỉn cười thay vì phun trào ha hả ra.

Thóang sau

“ Con trai ba ngoan lắm, giờ thì ba đầy pin rồi .”

Sục Sịch nói - “ Mai Nhất Long lại nạp pin cho ba có đựơc không ”

Không trả lời thiên thần chỉ gật đầu thôi

CHợt tiếng reng của chuông vang lên Tuyết mãi lo xem phim cha con nhà Phong đóng, thóang nay bừng tỉnh, vuốt đầu Nhất Long -

‘ Nhất Long .đến giờ rồi, con phải vào lớp đấy, ngoan mẹ Tuyết thương, chiều về lại cho con bánh xe mini này.”

Nhắn mặng, ụ lên -

“ NHẤT LONG MUỐN CẦM NHẤT LONG MUỐN CẦM ”

“ Không đựơc, con không thể mang cái này vào đó, ôc giáo sẽ la đấy ”

Ra sức giằng co cái maý với thiên thần, cô cười đến khổ, lại chẳng nỡ giật manh ra, vì làm thế Nhất Long sẽ khóc nức nở lên.

Nghe cuộc nói chuyện giửa cô và thiên thần, nó cầm nứơc mắt lên tiếng -

‘ Nhất Long phải nghe lời mẹ Tuyết, không mẹ giận đấy ”

Thấy giọng mẹ Nghi phát ra thiên thần giật mình -

“ Mẹ Nghi đừng giận Nhất Long hơhơ ”

Nghe nó nói thế, cái tay thiên thần không dám nắm chặt nữa

“ Nhất Long ngoan, ba thương con nhiều nín nào ”

CHốt lác, dừng dựng mãi, cuối cùng thiên thần cũng chịu nhấc chân bứơc vô, dù đôi lúc vẫn quay đầu nhìn Tuyết với ánh mắt là muốn cái bánh xe vàng mini kia.

Thở dài hình hai đứa nó, qua màn hình ấy

“ Hai đứa hay ghê nhỉ, khiếm ra cái này nữa. thôi chắc gần đến giờ rồi, chị cũng phải đến công ty ”

CHưa kịp để cô tắt -

“ Chị chị giúp em trông chừng Nhất Long nhé ”

Vẻ mặt hơi lo của Nghi, khiế cô muốn cười phì -

“ Đựơc rồi, ngốc”

Khỏang 15 phút sau, Phong và nó cũng bắt đầu tiếng vào lối đi dẫn đến máy bay

Biết nó lo cho con, nên hắn nắm chặt tay nó, xem như lời an ủi, động viên.

Hôm nay, bứơc đi mà sao đôi chân Phương trông rất nặng nề, còn vẻ mặt Tuấn và Chấn Vũ lại cứ cười tươi thật tươi đằng sau lưng.

Đến nơi

CHợt thiên thần la lớn -

“ MẸ ƠI ! YÔ YÔ MẸ PHẢI HỌC NGOAN NGOAN NHA MẸ NGOAN NGOAN CHẤN VŨ THƯƠNG THƯƠNG MẸ NHIỀU”

Dứt ý nghĩ, quay tầm mắt sang tên này, biết ngay không ai ngòai Tuấn dạy con nói Nhưng cũng chẳng còn tâm trạng nữa.

Thật nhỏ rất là hồi hợp, chẳng biết có ổn không, chẳng phải lần đầu đi học, nhưng cảm giác hồi hợp thì không chối bỏ đựơc.

Nhìn bộ mặt dở khóc dở cười của vợ yêu

“ Em học tốt, anh mới có năng lượng tiếm kiềm chứ , anh không muốn bị lỗ trong vụ đầu tư này đâu yêu em”

.Tuấn nhẹ kéo tay nhỏ hôn lên má .

Ngượng vì tên này dám làm thế trứơc mặt con, nhỏ khẽ đánh vào ngực Tuấn.

Bất ngờ Chấn Vũ la lên -

“ MẸ MẸ CHO MẸ CHẤN VŨ CHO MẸ NÀY ”

Nhón chân lên, dương tay bỏ cái gì đó vào lòng bàn tay Phương. Chợt Tuấn sực nhớ .-

“ HỈ ? ANH CŨNG CÓ NỮA CHO EM NÈ ”

Rồi lại dúi vào tay Phương, vừa định mở lòng bàn tay thì .-

“ HÔNG ĐỰƠC .”- Cha con đồng thanh.

Qúai, trong tay mà còn không ở -

“ Này anh lại bày trò gì đây ”

Ánh mắt nghi ngờ của Phương hướng về Túân .cười khờ, tên này giả điên .

Bất giác nhớ ra, sắp ngân chuông, nhanh hai tay xoay người Phương đẩy vào -

“ THÔI KHÔNG NÓI NỮA EM MAU VÀO TRONG ĐI ”

Thiên thần đẩy phụ nhưng chỉ đẩy ở cái chân nhỏ thôi -

“ MẸ MẸ MẸ ĐI HỌC .MẸ ĐI HỌC ĐỂ CHẤN VŨ ĐẾN LỚP NỮA CÔ GIÁO ĐÁNH ĐÒN MẸ ĐAU LẮM MẸ MAU VÀO MAU VÀO .”

Chật, lại do tên naỳ dạy .nhỏ nhìn con mà cười hiền lắc đầu, sau lại cốc đầu Tuấn cái tội chỉ con nói linh tinh.

Đi vào bên trong, hai cái bóng không ngừng đưa tay vẫy vẫy, nhỏ chợt hiện nụ cười hạnh phúc lên .

Khi gần như đã đến phòng xem thông báo, bất giác mới mở bàn tay lúc nãy đựơc cả con và Tuấn nhét vào

???

Mắt Phương trố ra khi thấy

Cười ngớ ngẩn khi nhìn thấy hai trái tim xếp bằng giấy một màu đỏ một màu xanh

Chật, đúng là hai người này rãnh thiệt. cha con đều giống như nhau, thầy giáo xếp đã xấu , lấy gì học trò xếp đẹp

Hai trái tim mà nhìn cứ như cục giấy bị vò tròn tròn đi.

Trông buồn cười !

Hít một hơi, Phương ngẩn đầu thôi hình, nhét hai trái tim đó bỏ vào túi áo, chân nhấc lên, tiếng thẳng vào trong.

Sau khi đưa con đến trường, hôm nay, Tuấn quyết định quay lại công ty

[ Quay về tối hôm qua

Mọi chuyện rắc rối giữa Chi, tên này đem ra nói cho Phương nghe hết, thật nhỏ cũng thấy có gì đó không phải với Chi, .rồi lại đánh banh bạch vào người Tuấn

Lúc sau mới thôi không nói chuyện về Chi nữa, Tuấn chợt trở nên nghiêm túc -

“ Phương, anh định sẽ trở lại công ty làm việc ”

Nhỏ thở dài -

“ Em có bắt anh phải bỏ BLUS mà theo em đâu, sao lại hỏi em vấn đề này ”

Tựa đầu vào ngực Tuấn

“ Mai em đến trường, anh đã giúp em đăng kí rồi ”

“ Nhưng ”

“ Anh biết ngay mà .”

CHợt Tuấn ngồi hẳn người dậy, khiến nhỏ cũng phải ngồi thẳng lên theo .chả biết móc từ đâu ra hai tờ giấy

BỊCH

Đặc lên mặt đất

Phương trố con mắt cầm tờ giấy lên

[ Bên A: Ông xã – Đại Anh Tuấn

Bên B: Bà xã - Trịnh Vỹ Phương

Hợp Đồng: bên A chịu trách nhiệm học phí bên B cho đến khi bên B kết thúc khóa học.

Sẽ hòan trả tất cả sao khi kết thúc khóa học và tìm ra công việc thích hợp.

Mức xử phạt nếu bên A ngừng tiếp diện phí cho bên B:

Một Tuần chỉ môt lần. ( SAX X TÊN ĐỒI TRỤY )

Mức xử phạt nếu bên B bỏ dở, và quỵch tiến bên A:

Một Tuần bảy ngày.

Người làm chứng: Con – Đai Chấn Vũ.]

BỐP BỐP BỐP

Nhỏ gõ liên tục vào đầu Tuấn, muốn hét lớn lên nhưng laị sợ con tỉnh giấc

“ ANH ANH LÀM CÁI TRÒ GÌ ĐÂY DÁM LÔI CẢ CON VÀO .”

Gương mặt thóang đỏ khi đọc cái phần sử phạt vô lí của ông chồng háo sắc này

“ NHÌN XEM NHƯ VẬY XEM NHƯ ĐỰỜNG NÀO EM CŨNG CHẾT ”

Vòng tay vào vai Phương, kéo người nhỏ lại

“ Bà xã, nghi oan cho anh, một tuần chỉ có một lần, cực hình lớn với anh đấy ”

BỘP

“ Anh anh nói thế mà cũng nói đựơc àh ”

CHợt tên này nghiêm túc -

“ Anh không muốn em khổ cực, anh không muốn làm một người chồng vô dụng. Em ngoan nào, chỉ cần tập trung học, nếu em để tâm chuyện tiền bạc, đựơc cứ xem như anh cho em mượn, sau này trả anh cũng được, nhưng anh sẽ không nhận tiền đâu ”

Nhỏ ngu ngơ ngước đầu lên hỏi -

“ Vậy trả bằng cái gì ”

“ Thì trả Vi Anh là đựơc rồi”

???

Bất định hình vài phút, mắt nhỏ giật giật .-

“ CÁI CÁI GÌ VI VI ANH .?”

“ Chứ còn gì nữa , anh chỉ muốn Vi Anh, anh không cần gì khác ”

Đỏ lầu lậu gương mặt lên .-

“ A nh anh anh chết đi ”

Định kéo gồi đánh vào người Tuấn, thì đã bị tên này đè ra hôn ngấu nghiếng rồi

Hơi thở nóng hổi cứ truyền qua miệng Phương, làm tim nhỏ đập mỗi lúc mạnh hơn. Hôn mãnh liệt vào bờ môi mềm mại đó, Tuấn nhẹ nhàng luồn lách cơ thể Phương .

Đến khi người nhỏ mềm nhũng nhẹ buôn giọng -

“ Về ở với anh có đựơc không?”

“ Này, sao em chẳng thấy gì lợi ình cả, tòan là anh lợi không .?”

Dúi đầu vào ngực Phương, hôn nồng nàng lên đó -

“ Nghe anh một lần thôi đựơc không, anh múôn bảo vệ mẹ con em, cho anh một cơ hội có đựơc không ”

Tay lướt muờn mượn lên đôi chân thon thả kia, khiến Phương thở hổn hển, nóng rực cả người

“.e ” Chưa kịp để nhỏ trả lời -

“ Em không đồng ý, anh cũng không dừng lại ”

Dứt lời Tuấn chớp lấy miệng Phương, hôn mãnh liệt, chiếc lưỡi đẩy nhẹ vào trong, cứơp đi cái ngọt ngào nhất từ miệng nhỏ .Phương cựa quậy người, Tuấn càng ôm chặt cứng hơn. Tay bất chợt lòn vào bên dưới lớp vải mỏng bên trong kia, nhẹ nhàng chạm vào nơi có thể kích thích thần kinh nhỏ.

Khiến cơ thể Phương chợt co giật lên muốn la cũng không đựơc, vì miệng Tuấn cứ quấn vào làm sao mà nhỏ la nhỏ thở

Tuy nói thế, nhưng Tuấn vẫn nghĩ cho Phương, mai là nhập học rồi, nếu tiếp tục, có lẽ nhỏ đuối mất ( sax x).

Biết thế đột ngột tay rút ra, Quay người đặc lưng nằm trở lại, kéo cả người nhỏ theo, để Phương nằm trên vòm ngực nong nóng cố kiềm chế của mình.

Thóang hơi bất ngờ vì thấy Tuấn ngừng hẳn đi nhưng Phương lại không ngừng thở gấp, nhấp nhô ngực , đè xúông lòng ngực ấm kia.

“ Anh thật đáng ghét, tại sao lúc nào cũng khíên em như thế này ”

“ Được đựơc là anh không đúng, anh sai anh hư anh không nên dồn ép em.

Nhưng vì anh yêu em ”

Nhẹ đặc nhỏ nằm kế bên, đầu gối lên cánh tay mình, bàn tay kia chạm .sờ vào gương mặt đo đỏ ấy .-

“ Anh yêu em”

Xấu hổ, Phương cúp đầu vào ngực Tuấn, giấu đi cái bộ mặt đỏ chót kia .

Cười đểu -

“ AI CHÀ vậy là sắp co Vi ANh rồi ”

“ Chết đi .ai nói thế .”

“ Này sao em thất hứa vậy, chẳng phải lúc nảy đã dồng ý rồi sao ”

“ Em đồng ý hồi nào chứ anh thật đáng ghét .”

“ DÁM GẠT ANH ”

“ á bỏ ra ”

“ Không, nếu em không chịu, anh sẽ không dừng chừng nào em gật đầu thôi ”

“ Nhột nhột ha .ha .anh ngừng lại, đừng đừng thọt nữa anh làm con tỉnh đấy ”

“ Không ngừng ”

“ A .nhột .bỏ ra ”

“ Gật đầu nào .”

“ ”

“ ”

Thóang nhớ mà lòng thấy ấm lên,. Trên đường quay trở về BLUS, chợt

PÍP PÍP PÍP

Tiếng điện thọai run, Tuấn móc ra, vội nghe lấy

“ Alô ?”

“ .”

!!!

Đôi mắt trở nên kinh hòang người dần như có cảm giác chết lặng

Chuyện gì đã xảy ra với Tuấn

Còn Phong và Nghi, chuyến đi đến Anh đã bắt đầu rồi

Xem tiếp: Chương 73


Bạn đã đọc thử chưa?

Dưa Gang Nhỏ Của Tôi

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10



Tổng tài

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12


Tình Yêu Bọ Xít

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 15


Điểu Đại Hữu Thí Dụng

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 52