Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 66

Chương trước: Chương 65



CHÁP 67

Trở Về ! Đối Mặt !

( Phần 4)

???

Một màng đêm thật yên tịnh trong khuôn phòng này , Đèn cũng chẳng được bật sáng lên, không khí thì mỗi lúc một lạnh.

Chốc chốc làm nó sởn cả da gà lên giật giật tay áo Phong -

“ Phong, sao tối thui vậy mẹ mẹ anh đâu ”

Chính hắn cũng có chút ngớ ra, rõ ràng bà cũng có chía khóa mà nên chẳng để ý lời nói của nó, mà mãi đâm theo suy nghĩ riêng của mình lúc sau -

“ Lạ ! rõ ràng ”

“ Anh nói gì vậy em hổng hiểu ”

Bước thêm vài bước vào tay vừa bật đèn lên

“ Còn biết đừơng về nhỉ ?”

“ Á Á ”

Bất chợt tiếng nói bà Châu vang lên làm cho nó liệt cả hồn đi, thất thần hét tóan lên, khiến Phong không vì giật mình bởi tiếng bà Châu cũng chết vì tiếng la của nó

ÔI ! Trời ơi, trong bóng đêm bà chả thèm bật đèn còn ngồi chình ình trên sa lon, bộ tính hù chết người sao

Lấy lại đựơc bình tĩnh .Phong chợt nhớ lời hứa của mình , rùi cũng nhớ đến hành động bỏ rơi bà tại sân bay

Đâm ra hắn chìa cái mặt ngu hết cỡ -

“ Mẹ về đây sao không mở đèn, mẹ đã ăn gì chưa hay để ”

“ Anh còn nhớ tới bà mẹ này à ”

Cắt ngang lời Phong, gương mặt phụng phịu pha lẫn tất giận của bà là hắn muốn cười phì ra

Nó thì cứ đứng như xác chết, nhìn cũng chả dám nhìn bà Châu, mặt cứ cuối gầm đi, nút sau lưng hắn

Chợt để í còn người thứ ba, bà nghiêng đầu qua hỏi .-

“ Ai đây ?”

Nhắc mới nhớ, Phong liền nắm tay kéo nó ra khỏi bóng lưng mình, giọng nghiêm túc .-

“ Vợ tương lai ”

“ HẢ?? ”

Cả nó và bà Châu đều hét lên, bà hét vì quá kinh ngạc, còn nó thì không tin vào tai mình, sao hắn chạy nứơc rút dữ vậy trời

Bà chả nói gì cả, im lặng một hồi -

“ Vì vậy mà cậu bỏ rơi tôi ngòai sân bay à ”

Thản nhiên Nữa nghiêm nữa cừơi

.-

“ Mẹ thông cảm, con không lựa chọn đựơc, lúc nhớ ra thì trời đã tối rồi. Con xin lỗi, mẹ đừng giận nha !”

“ CÁI .I THẰNG G ”

Người bà Châu nóng lên khi nghe đứa con trời đánh trả lời như thế Nó cũng chẳng khác gì, sao Phong lại nói năng như thế, chẳng khá nào châm đầu vào lửa.

Thấy bà bóc hỏa, hắn liền tiếng đến chiếc ghế sô fa

BỊCH

“ Đừng giận , đừng giận, tổn hại nhan sắc mẹ đấy con sai rồi lần sau con không dám nữa .”

Nói mà tay cũng xoa xoa bóp bóp trên vai bà Nghi thì đứng như củi khô, miệng chẳng biết phải thốt ra lời nào.

Nghe Phong nói, lập tức bà Châu không dám nhăn mặt nữa dù cho cơn giận vẫn chưa nguôi, bà đánh mạnh vào đùi hắn .-

“ Có biết mẹ phải ngồi đợi con bao lâu không, lại lo con gặp chuyện gì, thằng con này .muốn chọc mẹ vỡ mạch máu à ”

“ Vâng vâng con sai con sai mẹ đừng giận .”

Thật , quả nhiên bà vẫn còn rất tức, rất nóng trong người, nhưng bà lại không nở giận Phong đánh vài cái cũng đã cái tay rồi tự nhiên nhớ ra bức tượng -

“ Ai đây ”

Sax x .mới nói xong hắn bó tay với bà, giả điên số một .-

Nghe thế Phong mới xoay lại hướng nó, đưa tay kéo lấy cổ tay Nghi giọng dịu và êm -

“ Em qua đây ”

Đi mà như con chim cánh cục giọng cà lam cà lắp đi .-

“ Cháu ch cháu chào .chào .bác .”

Nói mà đầu cứ cuối gầm đi .tò mò bà Châu -

“ Ngẩn lên xem nào .” ( nghe sao cứ như thời xưa vậy ??? )

Vừa ngước lên, chợt nó khiến bà Châu cứng đơ người lại vì vì cô gái này i như tấm ảnh bà thấy trong chiếc điện thọai cũ của Phong

“ Cô cô .gái cô gái này ”

Nói vấp không ra lời, rồi đôi mắt kinh hoàng lên xoay qua nhìn hắn.

Nghĩ, chắc bà cũng phát hiện ra nên Phong cừơi nhẹ .-

“ Kí ức quay về rồi con đã nhớ .”

“ CON NÓI GÌ NHỚ NHỚ HẾT ”

“ Dạ ” Chưa để bà khỏi ngạc nhiên, nắm lấy tay nó kéo lại gần mình hơn, để Nghi đứng bên cạnh chỗ hắn và bà Châu đangngồi -

“ Chúng con muốn kết hôn ?”

Siễn niễn khi nghe Phong nói, bà ngồi mà cũng ngồi không xong đầu quay mòng mòng chuyện gì thế này cái gì đang diễn ra

Đưa tay lên, bóp bóp thái dương mình, bà nhăn mặt đi

Thấy cứ đứng vậy không đựơc nó liền đành phải liều thử một phen.

Giật nhẹ tay khỏi bàn tay Phong, bứơc đến chỗ bà Châu ngồi cạnh tay chạm nhẹ vào tay bà -

“ Con con tên Lưu Nhã Nghi”

Chưa hết chóang, bà đang nhắm tịch mắt đi,. Chợt nghe tiếng Nghi, bà Châu hé đôi mắt dậy, xoay đầu nhìn nó .

Mồ hôi như muốn chảy ra khi cảm nhận ánh mắt bà cứ dán sát vào gương mặt Nghi Mãi sốc với những chuyện bất ngờ ập vô bà Châu không hề để ý đến cái họ “ Lưu” đó

Phong lên tiếng lần nữa -

“ Mẹ”

Dứt khỏi gương mặt đang đỏ bừng , nóng hừng hực kia, bà xoay lại hướng Phong khi nghe hắn gọi tình trạng hiện giờ, ghế sa lon ba người ở, bà nằm giữa luôn .

“ Con muốn kết hôn với Nghi ”

Nhìn ánh mắt hắn bà đủ biết cản đựơc mới lạ, thế thì hỏi làm gì nghĩ sao .nghĩ sao vì con bé này mà hắn dám vứt bà bơ vơ trên dòng người đông đúc . Lại còn khi không hiện ra cô con dâu bất ngờ này nữa

Thóang nghĩ ra đựơc việc gì, chợt gương mặt bà cười tươi -

“ Vậy, sao .hai đứa muốn lấy nhau ”

“ Vân ”

“ Mai tính”

Chưa kịp vâng , Phong đã bị bà Châu chặn miệng, nghe vậy lòng nó nặng trĩu đi .biết mà biết mà, đột ngột kiểu này ai mà đồng ý chứ.

Hắn ngố mặt ra định nói thì bà đã xoay qua hứơng Nghi -

“ Sáng mai đến “THỬ VIỆC” ”

. Mặt nó ngu ra thấy rõ Phong ngu không kém

“ Thử thử việc ? ”

“ Thế nào, không muốn làm dâu nữa àhh”

Tất thì nó lĩnh ngộ ngay, guơng mặt thay đổi

Hớn hở mặt mài lên khi nghe bà nói thế chụp hai tay bà lại -

“ Vâng con nhất định sẽ đến ”

Đứng dậy khỏi hai cục trái dấu đang ra sức đàn áp bà

“ VẬY ĐI, mọi chuyện đã đựơc giải quyết, mẹ đi ngủ đây.”

Dứt lời bà bước vào phòng hắn đóng cửa cái ầm đi, rồi trong làn hơi sau cánh cửa, chợt nụ cười nham hiểm hiện lên

Trố mắt với hành động nhanh không ngờ của bà Châu, nó đớ ra, và mắt cũng ko tinh đựơc, sao mọi chuyện suôn sẻ dữ vậy nè

Mãi cứ hứơng mắt dán vào cánh cửa vừa đóng sầm đi, mà nó giật bắn lên khi Phong vòng tay ôm nó lại hôn vào má -

“ Anh nói rồi, mẹ rất dễ tính mà ”

“ Nhưng em cảm thấy rất run, không biết ,không biết mai phải làm thế nào nữa, nhỡ ”( Hể? Lúc nãy vâng khí thế mà)

Cốc

Kí nhẹ vào đầu Nghi, hắn nói -

“ Ngốc này nghĩ lung tung ”

Phút chốc nó sực nhớ ra -

“ Thế thế còn chuyện Nhất Long? ”

“ Anh sẽ tìm cơ hội nói với mẹ, em yên tâm ”

Ấy thế thôi, mọi chuyện xuôn xẻ không tin đựơc giờ đây hắn đang đưa nó về nhà ngồi trong xe mà đầu nó cứ nhớ mãi hình ảnh gương mặt, vẻ biểu cảm trên mặt bà Châu giờ nó mới để ý, thật, bà rất đẹp .vẻ đẹp mặn mà lại phúc hậu nữa dù cho ban đầu có phần lạnh nhạt ( nhầm to)

Ban đầu nó còn thóang sờ sợ với mọi việc đang diễn ra, nhưng chợt nó hít thật sâu

Trấn an bản thân mình, nó nào biết ngày tháng khổ sở kia đang vẫn tay , dăng mồi chờ nó đến.

Đưa Nghi về, với kí ức . nên hành động trao nó nụ hôn lại trở nên quen thuộc với hắn, khẽ trao lên làn môi mềm mại kia, khi vừa bung thắc dây an tòan, một tay vẫn còn ngự trên vô lăng, tay kia lại chạm nhẹ vào gương mặt nó kéo rê qua phía mình .nơi mà nụ hôn đang chờ đợi

Đỏ bần bật khi Phong hôn, dù chỉ là nụ hôn tạm biệt, nhưng sao lại khiến nó mê man, đầu như muốn vỡ

Đẩy lưỡi nhẹ vào sâu phía bên trong đôi môi ngọt ngào này, hắn không ngừng cuốn lấy chiếc lưỡi ẫm ướt mìn mịn kia.

Hơi thở đức từng đợt khi hắn cứ níu chặt nó vào, không chịu để nó thở dù chỉ một hơi, Thấy người Nghi mềm nhũng ra, dần dần hắn cũng cảm giác nó gượng khong nổi nên đành luyến tiết mà buôn đôi môi mọng đào ra

Vừa mới hở ra một khỏang nhẹ nhàng lẫn lực nhanh, Phong lại tiếng đến gương mặt nó, hôn gấp vào đẩy ra, rồi lại hôn tiếp

Cứ thế mà

CHỤT CHỤT CHỤT CHỤT

Cứ mỗi lúc nó định đưa chiếc lưỡi qua bên Phong , tất thì hắn đẩy đầu nó ra, nhanh như cắt lại kéo vào trở lại

Hành động của hắn làm nó dù đang đê mê nhưng cũng phải bật cười ha hả lên -

“ Hum .hum anh làm gì vậy .”

“ Ha .ha cô bé ngoan của anh ”- giọng cười nghe thật ấm, chẳng to cũng không tủm tỉm, cái cách cười này khiến con tim Nghi đập lộn nhịp

Dùi dụi chiếc mũi mình vào mũi Nghi, nhìn nó với ánh mắt không thể ấm ơn nữa, chứa đầy tình yêu.

Buôn cả bàn tay trên vô lăng, xoay người, ôm vào thân nó, ghì cái eo bé nhỏ lại .nói yêu -

“ Em không phải sắp chết ngộp sao, hôn vậy thì không ngộp rồi .”

Nhìn Phong với ánh mắt đầy yêu thương, chợt nó tự động chòang hai tay ôm vào cổ hắn, kéo nhẹ vào, đặt đôi môi vẫn còn ứơt ẩm kia cuả mình lên bờ môi nồng nàn của hắn

Khẽ nhắm hàng mi nụ cừơi hài lòng của Phong nhếch nhẹ lên thành một đừơng cong đôi mắt nửa lên nửa xúông. Rồi cũng dần khép chặt lại .Tự động hé mở miệng mình ra, chờ Nghi lao đến

Cái ứơt , cái ẩm, cái vị ngọt kia không ngừng tỏa ra xung quanh người nó , cả Phong cũng vậy cả hai hôn hôn lâu đến cứ ngỡ đang hôn bù cho suốt thời gian xa nhau đến nổi gương mặt nó càng lúc càng đỏ hơn, hơi nóng, mỗi lúc một ra nhiều.

“ Em yêu anh”

“ Anh yêu em ”

“ Em yêu anh cơ”

“ Hông , Anh yêu em ”

“ Em yêu anh nhiều hơn”

“ Anh yêu em tuốt tuồn tuột .”

“ Ha .ha xaọ xự ”

“ Em chùm quăng boom .”

“ Chết nè, dám nói em quăng boom ”- Tay vỗ vỗ vào ngực Phong mặt đỏ lên vì ngượng.

Chợt tay hắn nâng nhẹ cầm Nghi, nhìn sâu vào nó với ánh mắt đẹp mê hồn làm nó bay ngẩn ngơ theo

“ Yêu em”- giọng thật trầm và ấm.

Dứt lời chạm nhẹ vào làn môi nó .rồi rời đi

“ Anh” lại chạm môi lần nữa .

“ Yêu” nồi tiếp theo

“ Em” nụ hôn cuối cùng ấn thật lâu vào môi nó, tuy không bạo liệt , cũng chẳng gấp gáp như ban đầu. Vậy mà không hiểu sao lại ngọt ngào như thế,

Dính chặt nhau trong màn đêm tối tới tận nữa tiếng sau mới chịu dứt ra, để nó vô nhà

Chờ khi cánh cổng màu trắng đóng lại, hắn mới nhấn ga

CẠCH

Mở cửa, bước vô, chợt hắn ngạc nhiên, lần này không phải đèn bị tắc, mà đả mở lên rồi, có điều cái hắn giật mình là do bà Châu lại ngồi chình ìn ra ghế. Không phải bà bảo đi ngủ sao

Thóang cười nhẹ, cởi chiếc áo khóac ra, Phong tiếng gần, ngồi bịch xúông mặt so fa mềm mại đó -

“ Mẹ chờ con à ”

Tất thì, nghe tiếng mở cửa biết chắc là hắn, vốn cũng định ngu đi, nhưng chợt nhớ ra rằng, Phong kí ức quay về .vậy chuyện ngày xưa .liệu có định tiếp tục mối thù nhầm lẫn này không .thóang lo sợ bà Châu ngồi định hình trên ghế để rồi bắt đầu tra với khảo, tiện đường thâm dò trong lòng Phong.

“ Mẹ muốn nghe mọi chuyện ?” giọng có vẻ rất tự nhiên, nhưng ánh mắt lại vô cùng lo lắng.

Rồi Phong cũng kể cả mọi chuyện ra .sắc mặt bà Châu thay đổi theo từng câu từng lời của hắn rồi lúc nhòe nhạt mắt đi, lúc tim lại đau nhoi nhói cuối cùng, chẳng nhịn được, bà bật lên tiếng khóc, nhìn mẹ ,hắn cũng buồn theo, nhưng yêu thương thì nhiều, khẽ vòng tay ôm bà lại

Bà Châu không tài nào tin vào những gì mình vừa nghe nữa. Giờ mới nhận ra cái họ của nó , thì ra .Lưu Nhã Nghi là con gái của Lưu Thế Khải cả việc trả thù dẫn đến yêu đương thật sự rồi tai nạn .rồi hàng ngàn câu nói theo trình tự hắn vừa kể cứ lập lại trong đầu bà Châu, khiến bà mơ hồ không biết phải nhìn nhận sự việc ra sao nữa.

Đang rơi nứơc mắt ngập cả lớp áo sơ mi trắng tinh của Phong, chợt bà dựng khẩn ngừơi lên khi đầu vang lại câu nói của hắn -

Giờ mới bất giác nhớ ra .lập tức ngẩn đầu dậy -

“ HẢ .CÓ CON ??? ”

Trời, rút cuộc nãy giờ bà có nghe hắn nói không vậy ,, chóang với mẹ, hắn thở dài .-

( Sax x muốn sét đánh)

“ Thằng bé tên Nhất Long, mẹ.”

Mới vừa đau, khóc cho những truyện mà nó và hắn phải trải nay bà là lên cơn lúc cao lúc thấp khi biết, hai đứa này cả gan tài trời dám dám

Nói không ra hơi, bà như bị điểm huyệt vậy. Sốc toàn tập mà.

Lát sau -

“ Còn còn cái gì chưa nói không một lượt đi .không mẹ nhập viện mất ”

Bộ dạng của bà khiến hắn cười phì lên, sau đó gương mặt hắn lại chợt buồn giọng cũng trầm và nhỏ đi .-

“ Con biết những việc con làm thật không tài nào tha thứ được, không biết bao nhiều lần khiến Nghi rơi nứơc mắt, đau khổ mọi đau khổ, đến nát con tim con đều ném chúng vào người cô ấy, vậy mà Nghi vẫn chấp nhận con, vẫn cho con cơ hội”

Cuối đầu chóng lên hai tay đang tựa đầu gối, tối sầm mặt mà vơi theo suy nghĩ kia trong đầu.

Nhìn Phong mà bà Châu cũng đau đến cắt ruột, bà giận , giận bản thân quá vô tâm, giận khi biết lúc con cần mình nhất lại không có bên cạnh, để khuyên để nhũ con .

Đôi tay run run đặc lên tấm lưng rộng ấy, thóang bà mới cảm nhận, Phong đã lớn thật rồi, không còn là một cậu bé ngày nào nữa, cũng chẳng sống với gương mặt lạnh lùng kia, Khẽ tay vỗ về trên lưng hắn .giọng cũng ứơt đi -

“ Mẹ mẹ xin lỗi tất cả là lỗi của mẹ, mẹ đã không ở cạnh con đã không khiên nhẫn để thuyết phục con với mọi sự thật , mẹ xin lỗi ”

Phong cứ như một đứa trẻ, xoay đầu lại, tựa vào lòng bà Châu không khóc nhưng khóe mắt chốt cũng đo đỏ lên.

Một lát sau

“ Đựơc rồi, mẹ sẽ không phản đối hai đứa kết hôn ”

“ THẬT S .”

“Nhưng ” Cắt ngang lời hắn.

“ Mẹ cũng không chấp nhận dễ dàng, ích ra phải kiểm tra đã ”

Nụ cười lại trở về trên gương mặt Phong vốn là người phụ nữ hiền lành, phúc hậu, hắn thừa biết bà sẽ mau chóng chấp nhận Nghi thôi.

“ Nghi sẽ không làm mẹ thất vọng, tin ở con.”

Gương mặt nữa nghiêm nữa tràn ngập yêu mến khi nói về Nghi.

Thấy vẻ mặt hớn hở của Phong khi nói về con gái đó, chợt bà cảm thấy ganh tị, muốn đấm , dọng ột nhát lăn xuống mặt nền đi .

Cười đểu, bà vỗ vai hắn -

“ Yên tâm, mẹ sẽ chăm sóc tốt cho vợ “tương lai” của con .”

Chẳng lấy một hòai nghi khi nghe thế, hắn phút chốc quên mất đi, bà Châu là một người mẹ có tính cách lạ thường. Kiểu này Nghi khổ dài dài nhỉ !

Thân là con , tất nhiên giờ hắn đang nằm trên ghế salon rồi .bà Châu thì nữa kinh nữa hiểm Giấc ngủ không đến nhanh với bà khi biết ra mọi sự thật, bà trằn trọc cả đêm. Bất ngờ này quả thật không nhẹ, cứ như quả tạ rơi từ trên trời xúông. CHớp mắt thôi giờ đột nhiên bà đã có cả cháu luôn.

Nhắc tới, chợt nụ cười hăm hở mong đựơc gặp Nhất Long hiện trong trí bà ( Giống ba Long nhỉ ?) quả nhiên người cao tuổi ai cũng vậy , từ “ Cháu” cứ như đựơc đem so với vàng và kim cương vậy.

Gương mặt thay đổi 180 Độ đi, buồn sầu da diết chuyển sang vui mừng hí hửng, rồi nay lại biến thành nhăn nhó cực độ .

Bà nữa thương nữa ghét Nó .

Thương thì thương cho những gì nó đã trải, thật sự chính bà cũng cảm nhận đựơc đó là một cú sốc lớn., Không thể phủ nhận Nghi, nó thật mạnh mẽ. Thế nhưng ghét, thì bà ghét ở chỗ nó đã chiếm đi con trai duy nhất của bà

Vì ngòai bà ra, chưa bao giờ hắn nói về ai mà lại nở nụ cừơi như thế, hờn mát, bà chau mày lại .lúc sau lại dãn ra

Ghét cũng tồn tại một lúc thôi, nụ cười mãn nguyện cúôi cùng cũng hiện lên gương mặt bà Châu. cứ thế, buồn, vui rồi giận thay phiên nhau vỗ ập vào giấc ngủ làm bà chóang ván lên Đã vậy, trứơc sau bà cũng phải gặp ông Thế Khải, rồi cả việc huấn luyện Nghi .rồi còn việc Nhất Long bé bỏng trời ơi banh đầu bà mất

Trời ! dẹp hết qua một bên để chìm vào giấc mộng .chả biết bà sẽ mơ thấy gì ha

Gác hai tay sau đầu, Phong lòng chợt âm ấm khi nhớ lại những việc, những chuyện đã cùng làm với Nhất Long, cả nụ cười thật hạnh phúc trên môi nó nữa.

[ “ Mẹ ơi, bỏ Pin ở đâu dạ, Nhất Long hổng biết .”

Dở khóc dỡ cười với sự ngây thơ của con, nó vừa định mở miệng nói chợt Phong nhất ngươi thiên thần lên, đặt trọn vô lòng mình

“ “BA” không cần xài pin, ba chỉ cần nụ cười của con là có thể họat động rồi ”

Ngu ngơ chưa hiểu ra ý của hắn .nó thì im lặng chờ nghe theo cuộc trò chuyện giữa Phong và Nhất Long.

Thóang sau chợt thiên thần cười thật tươi, ngước đôi mắt ngây thơ lên nhìn hắn -

“ THẬT SAO, NHẤT LONG CHỈ CẦN CƯỜI LÀ CHƠI “ BA” ĐỰƠC RÒI PHẢI HÔNG MẸ .”

Bất thình lình xoay đầu về phía Nghi, nghe con nói mà nó muốn cười vỡ bụng ra ấy là do từ “ Chơi” khiến nó phát sổ

Rồi Nhất Long lại xoay vào phía lòng ngực hắn, ngước đầu lên đôi mắt hơi e ngại -

“ Dậy .dậy .nêu Nhất Long cười, ba sẽ đón Nhất Long hi hết giờ chứ Nhất Long muốn ba đón cơ mấy bạn ai cũng mua ba hết ròi, Nhất Long chưa có .”

Lòng Phong chợt run rinh, hơi nhói lại, dù cho lời nói ngây thơ ấy, biết chỉ là con trẻ, nhưng chẳng thể hiểu sau, nó lại khắc sâu vào tim hắn .Vuốt đầu con thơ, Phong cố cười nhẹ để không lộ ra đôi mắt đỏ hoe của mình .

“ UHM Chỉ cần Nhất Long cười, ba sẽ đón con mỗi ngày, ba cũng sẽ dẫn Nhất Long đi chơi đi bất cứ nơi nào con thích ”

Hớn hở, mừng đến gương ặmt như muốn phát sáng ra -

“ Thật sao .ba dẫn Nhất Long đi chơi Nhất Long sẽ cười thật nhiều thật nhiê`u nun .”

“ Nhất Long đi với mẹ Nghi nữa cơ .mẹ Nghi phải đi với Nhất Long ”

Chưa đi mà đã rối rít lên, nhìn con mà con không cầm đựơc nước mắt, nhanh tay, xoay đầu rồi vuốt nhẹ đi, cho vơi giọt nứơc mắt.

Giờ đây nó mới cảm nhận đựơc thế naò là một gia định, thế nào là hạnh phúc trọn vẹn, thế nào là ấm áp .thế nào là tràn ngập yêu thương

“ Đi chơi .đi chơi được đi chơi ”

Cứơi híp đôi mắt đi, cực quậy cái đầu vào lòng ngực hắn, vui đến nổi chĩ lo chạy theo suy nghĩ của mình chơi gì đây .xe nhún gấp thú bông .hay mua kẹo

Đặt nhẹ bàn tay ấm , to vào đầu con, vuốt mườn mượn,

Thấp thóang Nghi chợt bất ngờ vì Bàn tay kia của Phong níu đầu nó, kéo nhẹ nhàng rồi hôn nồng lên trán Nghi

Căn phòng ngập đầy hạnh phúc lên, Tuy đã đánh mất rất nhiều, nhưng thời gian vẫn còn là cơ hội .vẫn có thể khiến Phong bù đắp đi dòng nứơc mắt đã chảy của người con gái này.]

Đêm nay, Hắn sẽ mơ một giấc mơ đẹp Phải, vì nụ cười vẫn cứ trụ trên gương mặt ngập tràn hạnh phúc kia.

Chân nhất chần chậm lên, để không làm mọi người thất giất, định bứơc lên lầu, chợt ánh đèn căn phòng kia vẫn còn sáng không hiểu vì sao, bứơc chân nó lại quay đầu đi, tiếng về nơi vàng hoe của ánh đèn đó. Hé mở cửa, thật nhẹ nhàng chốc chốc nhận ra, chị vẫn còn chưa ngủ

Tiếng động làm Tuyết bất giác ra, ngước lên,. Rời tay khỏi xấp hồ sơ đó .miệng thì nói ngủ, dù cho lúc này cô rất mệt, ấy thế nhưng chẳng tài nào chớp mắt được .đành phải lao đầu vào công việc thôi

“ Là em sao .”

Khẽ cười, đóng cửa phòng Tuyết, nó đến gần cô hơn, đặt thân lên chiếc giừơng to ấy

Gỡ bỏ kọng kính ra khoỉ gương mặt mình, Tuyết đứng lên, cũng đi về khung giường rùi ngồi xuống, kế cạnh Nghi

Chẳng nói một lời, cô cứ im lặng như thế, chợt nó chòang tay ôm lấy vai cô, tựa đầu vào .-

“ Em sẽ không làm chi lo , em sẽ cố gắng sống thật tốt, em sẽ không khiến chị phải khóc vì em em xin lỗi em xin lỗi chị ”

Nứơc mắt ?, không nó chẳng hề rơi, nhưng giọng nói lại nghẹng, nghẹng đi khi biết mình vô tình làm chị đau, khiến chị lo, khỗ tâm với cuộc đời mình.

Thật lâu sau, Tuyết mới bật tiếng .tay đưa lên, chạm vào cánh tay đang ôm lấy thân mình của Nghi -

“ Chị không muốn đánh mất lời hứa kia, lời hứa sẽ luôn che chở, bảo vệ em khỏi khổ đau này, khi em khóc, chị đau đến vỡ tim, khi em bơ vơ như người vô cảm, chị lại cảm thấy mình thật thất bại, mình thật vô dụng đi, mình cũng không là người biết giữ lời hứa .hằng đêm chị đều hỏi .liệu mình đã làm gì sai liệu mình có hết sức .nhưng sao em vẫn khóc mãi em cứ ngồi tếh mà khóc mãi thôi .Nhìn em nhìn qua bức ảnh kia .chị cảm thấy thật nặng nề chị không biết rồi sẽ nói sao với mẹ sẽ phải làm gì khi vụt đi lời hứa.

Chị thật sự không biết nên làm gì chị thật sự không biết ”

Núơc mắt lăng dài trên đôi mắt sớm đỏ hoe đi, Tuyết đau , đau khi không thể hiểu, còn đường nào nên chọn, nên dành cho Nghi.

Nhìn Tuyết rơi, nhìn Tuyết khóc, mà lòng nó nhói theo từng đợt, hô hấp cũng thật nặng nhọc hơn

Chẳng thể nói gì ngòai hai từ xin lỗi .và cả vòng tay kia .nó không muốn buôn chỉ muốn úp sâu vào đôi vai chị

Một lúc sau, Tuyết đẩy người nó ra một khỏang, gần tầm nữa cánh tay, cô nhìn Nghi với ánh mắt đầy yêu thương che chở lẫn cầu chúc đi Chạm vào má nó khẽ nỡ nụ cười -

“ Nhất định nhất định hãy hứa với chị, em phải hạnh phúc, phải cùng người ấy đi hết quảng đuờng còn lại, nhất định em phải làm được, biết không .”

Áp tay mình lên tay chị, nhắm nghiềng đôi mắt đi, sau đó hé mở tiếng “ Uhm” thật nhỏ thật mỏng manh rồi lại lao vào vòng tay êm êm ấy êm như một người mẹ, phải ngòai chị ra, Tuyết ôm nó .thì cảm giác ấm kia như mẹ đang ôm nó vậy.

Ngày mai.

RẦM

“ CÀI GÌ ”

“ Thưa tiểu thư đây là sự thật , chúng tôi đã điều tra, biết đựơc giám đốc BLUS ngừng mọi họat động đi, hiện nay cả nhà cũng không về lấy, tạm sống tại khu chung cư rất bình dân hình hình như cùng với một cô gái ạ .”

Nói àm tay còn run khi nhìn vẻ mặt muốn giết người ấy cuả Chi. Nổi điên lên, điên đến giận run cả nguời

NghiẾng chặt răng lại, hất cả đóng hồ sơ trên bàn mình bay đi, rơi lả tã xuống

“ Chuẩn bị xe ”

Vâng chỉ ba từ lạnh lung, thế là Chi đã bay đi, tiếng đền cái nơi chết tiệt hạ lưu đó để nắm cô , lôi bằng đựơc Tuấn về thì thôi.

“ Húyt huyt .huýt huýt ”

Vừa đi miệng cũng vừa húyt sáo đả bào Nhỏ phải quay lại học, thành ra sợ Phương trốn nên chính anh phải qua mà xác thực. Sẵn tiện gặp Chấn Vũ luôn, nhớ chết đi dù chỉ một ngày

Khu hẻm đó càng lúc càng hiện ra hơn

CẠCH

Mở cổng ngòai, chứ Quân không bước thẳng vào trong móc phone gọi Tuấn

TÚT TÚT 1TÚT,

Vừa khóac lên người cái áo lao động cực nhọc kia. Bất ngờ chuôn điên thọai đỗ

[ Quân chết tiệt ] - màn hình hiện lên (Sax x )

BỤP

“ Chuyện gì ”

“ ặC.! Thằng nhóc, ăn nói với người hơn tuổi thế à”

“ Thì sao”- giọng không nạc, nhưng lại cộc lốc

Mạch máu người Quân nổi cuồng cuộng lên, thế nhưng sực nhớ mục đích không phải đến để đập tên này, mà là Phương, anh đành nhịn

“ Anh mày đến để kiểm tra, hôm nay phải ép Phương quay lại trường cho bằng đựơc >

Giờ thì Tuấn mới nhận ra, vì sao sang nay nhỏ lại im hơi lặng tiếng, âm thầm thay đồ rồi giúp Chấn Vũ sửa sọan đồ luôn, càng lại hơn nhỏ vẫn cứ mặc bộ đồ phục vụ ấy.

Thấp thóang ngước về phía Phương, khi đang còn giúp con chải chuốc mái tóc

Thấy im hơi anh nói tiêp -

“ Sẵn tiện mở cửa coi .muốn anh mày đứng cầm cồ luôn ngòai này à ”

Nghĩ tới nghĩ lui , thừa biết đầu không lại nhỏ, hơn nữa chả nở xài bao lực ra với Phương. Nên Tuấn ngoan ngoãn ra mở cửa cho cái tên chết tiệt (trong đầu tên này ấy )

CẠCH

“ HÀ, CHÚ QUÂN ”

Mới thấy thôi mà Chấn Vũ đã chạy ào ra dù ẹ đang chải tóc ình. Thấy Quân , tự nhiên người nhỏ cứng đơ lại.

Cười đểu -

“ Định trồn học à ”

Núôt núơc bọt, quay sang ông chồng iu quý, nhìn với ánh mắt ngập tràn hi vọng lên -

“ Miễn bàn chính anh sẽ đưa em đến lớp .”

CHưa để nhỏ kịp mở miệng tên này tiếp tục nhào vô -

“ Thay đồ đi anh cho em 2 phút.”

“ TuẦn tuần sau đựơc không, em chưa chuẩn bị tinh thần ”

“ KHÔNG”

GiẬT thót mình vì cả Tuấn và Quân cùng lên tiếng dứt lời quay sang báph vừa tầm vào lưng tên này

“ Nhóc, ráng mà cày đấy ”

“ Anh tự lo ình đi ”

HẶc ! tiểu tử .thật muốn nhào vô đánh cho Tuấn một trận, .nhưng thiên thần trúơc mặt đây, sao nỡ ( không dám đúng hơn)

Ấy thế mà Tuấn và Quân cứ thi nhau võ mồm .

Bên ngòai

KÉTTT

CẠCH

“Tiểu thư, là nơi này ạ ”

Không them nói câu nào hết, vỡ não ra, Chi nhanh bứơc chân ra khỏi chiếc xe sang trọng, tiến thẳng cào trong

“Được rồi .cố lên nhất định mày sẽ làm đựơc.”

Cổ vũ mình trúơc gương, sau nó nhanh nhẹn với lấy cái vỏ sách, rồi cùng con xuống nhà .đi học

KANG

Mở cửa ra, thì Phong từ lâu đã đứng đó, đứng cạnh chiếc xe quen thuộc ngày nào

Tất thì nhận ra Phong, Nhất Long chạy thật nhanh qua phía hắn .nở nụ cười, nó cũng bứơc đi

HỤP

“ CHÀ ! đến trường thôi ”- Hôn nhanh vào má con.

“ HI .HI .HI .”

Tiếng cười không ngừng vang ra, cười đến nổi cả nó và Phong có thể cảm nhận hình như thiên thần cười hết nổi rồi, nhưng sao cứ nhe răng hòai thế .- “ Nhất Long, con sao vậy .”

Nó ngạc nhiên ỏi.

Quay sang nhìn Nghi, thân thì đựơc Phong bế trọn .nói àm cứ nhe hàm răng ra -

“ N.hất L.on.g nạ.p pi.n ch.o. B.a :”

Mặt nó ngố ra, Phong thì bật cười ha ha .vuốt tóc con .cố nhịn mà nói -

“ ẤY .ẤY CON NẠP THẾ ĐỦ RỒI, cười một cái thôi là Ba đã đầy bình, không cần phải cười suốt cả ngày ”

Nghe Phong nói xong, lập tức thiên thần tắt nụ cười đi, mặt hơi nhăn nhó vì mỏi quai hàm.

Đúng là ngây thơ thiệt .

Biết rằng từ nay lại thêm một thành viên nữa. nên Phong đã ghé mua chiếc ghế dành cho trẻ con đặt trong xe, rồi bong Nhất Long , mở cửa, để con ngồi vào, cài dây an tòan luôn

Vòng qua kia, thì ngạc nhiên khi thấy nó cứ đứng thế mà chẳng chịu vào -

“ Em sao vậy.??”

“ Anh đưa con đi đi, em muốn tự mình đến đó ”

“ Không sao, anh vẫn còn đủ thời gian để đưa em đến nàh và quay lại công ty ”

Quẩy quẩy hai tay .-

‘ HUM hum/ em đi một mình đựơc mà ”

Lúc sao nói mãi àm nó cũng không chịu lên xe, Phong đành chiều theo ý nó vậy hôn nhẹ vào môi Nghi, rồi mới quay vào

Vẫy tay chào con, nự cười tươi rói, .Nhất Long cũng huơ tay lại

Xe vừa phóng đi thì gương mặt nó tắt hẳn nụ cừơi đi, àm thay vào là bộ mặt căng thẳng

Hót một hơi, nó cô lấy lại mạnh mẽ rồi cũng nhất chân đền ngôi nhà kia để “ Thử Việc”

Chuyện gì sẽ xảy ra cho ngày đầu tiên của no, bà Châu liệu có gây khó dễ

TIÊU !!! Chi đã lao vào trong rồi. Cả Phương, Tuấn, thiên thần lẫn Quân sẽ gặp phải việc gì đây. Cơn thịnh nộ của tiểu thư nhà họ Phói , phải chăng sẽ dở cả nóc nhà Phương ( ẶC !)

CHÁP 68

Trở Về ! Đối Mặt !

( Phần Cuối

)

RẦM

Đẩy thật mạnh cánh cửa sắc mặt cứ như muốn nuốt chủng luôn Tuấn vậy, dù cho chưa kịp dập hình vào mắt, cô đã phát hỏa lên .

“ RA ĐÂY CHO TÔI, ANH LÀ ĐỐ KHỐN, TÊN ”

Chưa mắng xong thì cuống họ Chi đau tái lại vì bất ngờ đến chẳng thể nhảy ra từ tiếp theo khi

.RẦM

Tiếng cửa vỗ ầm lên bất giác cả Phương , Tuấn , Chấn Vũ và Quân đều giật thót người tất thì sau đó, tiếng hét của Chi vóc vổng vang ra

Ập vào mắt Chi, cô như chết đứng lại .giọng lấp bấp nói nho nhỏ điều gì đó mà không ai nghe đựơc .vì quá kinh hãi đi

Thấy Chi, không hiểu vì sao nhỏ hơi run, hơi sợ, đứng dậy, kheó cả Chấn Vũ theo, khuất bóng đi sau đấm lưng Tuấn

Quân mới shock cực độ, trố lòi con mắt ra ( Hỉêu nhầm !)

Bất định hình vài phút Chi bừng tĩnh lại, máu sôi trong đầu lai nảy lên bàn tay bấu chặt vào da thịt mình hơn giọng rằng, run từng câu vì giận dữ .-

“ Lại lại là cô, đồ đồ không biết xấu hổ, cô không có lòng tự trọng sao còn dám quay lại ”

Phương không nói, chỉ đưa tay vịnh vào bã vai phía sau lưng tên này .hơi siết chặt lại.

Cảm nhận được người nhỏ run lòng Tuấn thay đổi .nóng lên bất ngờ -

“ Chẳng phải tôi đã nói rõ rồi sao, cô thôi ngay cái trò này đi ít ra người không có lòng tự trọng chính là cô đấy ”

“ AN ANH .ANH .”- tức đến chẳng thể nói ra hơi liếc mắt sang Phuơng, giọng khinh bỉ .-

“ Hạng người thấp hèn như cô, vì cô ” – rồi lại chuyển qua Tuấn “ Vì lọai con gái này mà anh vứt bỏ tôi à ”

Phút chốc, Chi mới để ý giờ dậy trong tay Phương còn nắm theo một đứa trẻ tim ngừng đập không tin mà không ! đúng hơn là nữa tin nữa ngờ -

“ HỪ .thì ra lếch về đây , cầu xin bám theo, dùng cách này để trói buột Tuấn à, cô thật nham hiễm .”

Nghe Chi nói nhỏ như thế, tràn sôi máu họng ra, Tuấn như mất kiềm chế đi .-

“ CÔ ” Rùi lại bất giác nhận ra những câu nói đó -

“ Chẳng lẽ CHẲNG LẼ CHÍNH CÔ LÀ NGƯỜI ĐÃ KHIẾN PHƯƠNG BỎ ĐI ”

Không chờ Chi đáp, Tuấn xoay về sau, vịnh vào vai Phương, giọng vừa to vì bàng hòan, vừa cũng chợt bé đi vì lo lắng

Mãi lúc sau, Phương mới mở miệng -

“ Em e ”

“ Không sai, chính tôi đã làm tôi không hành hung, tôi chỉ giúp cô ta nhận ra đựơc vị trí của mình thôi ”

Vốn là người nói thẳng, làm thì dám nhận, Chi chẳng hề e ngại chi khi thừa nhận sự thật đó

Vừa dứt lời chợt câu nói

Khi không lại ập về đầu Phương, khiến nhỏ run nay còn run hơn, không phải Phương sợ, mà chỉ vì câu nói tàn nhẫn đó đã ám ảnh nhỏ suốt mấy năm nay, khiến nhỏ không ngừng tự hỏi bản thân mình, có đúng là thế không. Có thật mình chỉ là thứ cản đường, là cái bóng râm lê lếch theo từng vạch chân của Tuấn

Nhưng không, vì giờ đây, tình thần của Phương đã mạnh mẽ, có chết cũng không thay đổi quyết định, có chết cũng không rời khỏi vòng tay cùa tên này .hít một hơi .Nhỏ ngẩng đầu không núp sau lưng Tuấn nữa, mà đừơng đường đối mặt, nhìn thẳng vào ánh mắt đầy quyền lực, lẫn rực lửa của Chi.

“ Đúng tôi nghèo, lại chẳng tài cán gì hơn cô, dù cho tôi là hòn đá, là rác trên vỉa hè tôi vững giữ chặt Tuấn, tôi sẽ không biến thành một con ngốc, bỏ chạy khỏi anh ấy cũng chỉ vì lời nói khinh miệt của cô ”

Từ nãy giờ, khi nghe Chi nói, Tuấn mới nhận ra, vì sao Phương lại đột ngột biệt tâm tích, cũng chẳng để lại lí do, cứ thế mà rời xa, khiến cho tên này trở nên thành người vô cảm xúc, một cái xác vô hồn đi.

Trở lại vấn đề chính thôi, mục đích đến đây là để kéo bằng đựơc Tuấn về, tất thì Chi lên tiếng -

“ TÔI TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐỂ CHO HAI NGƯỜI DỬNG DƯNG XEM THUỜNG .TÔI SẼ KHÔNG TRỞ THÀNH MÓN ĐỒ CHƠI CỦA ANH, TÔI CŨNG SẼ KHÔNG TỪ BỎ HÔN ƯỚC ”

“ Đừng để tôi thấy cô cút mau ”

Xem tiếp: Chương 67


Bạn đã đọc thử chưa?

Thiên Thần Đen

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 31


Ỷ Thiên Đồ Long Ký

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 76


Tân Đường Di Ngọc

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 164


Cha Nuôi Có Lý

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 10