Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 65

Chương trước: Chương 64



Lại một cú dáng vào đầu .bất ngờ nhỏ lại chẳng thể né đi giận điên chân đá vào ngứời anh một cái .

Hai an hem mới khóc, mới vỗ dành nhau, nay lại tung cứớc đánh nhau ngòai đường.

Mà thôi khỏi nói, nhỏ thua là tất nhiên, chiều cao thì cao khong lại, sức thì cũng chẳng tới đâu , làm sao trị đựơc Long chứ.

Nên giờ đây chỉ biết ôm đầu liếc anh thôi .mắt Long thấp thóang cũng nhăn tít đi khi hứng mấy cú vào chân nhỏ ác ác đến anh cũng bó tay.

Ra tay mà chẳng thương lấy tình anh em gì cả. ( bộ ông có à ?)

Lát sau, không dợt nhau nữa, nhanh như cắt, tay Long đưa ra khéo người Phương lại, giọng nghiêm chỉnh đi -

“ Em và thằng ngốc đó .có phải có phải ”

Miệng , không hiểu sao lại vấp lên vấp xúông khi nói về vấn đề đó Lúc đầu ngu ngờ chẳng hiểu anh muốn nói gì, chợt phát giác ra người Phương khẽ run nhẹ, vì hình như Tuấn có nói, đã thuật lại mọi chuyện cho anh vậy vậy

Nhìn Long với ánh mắt sợ sệt .giọng cũng không vẫn theo -

“ Phải .phải cái cái gì ”

Đứng người thấm thóăc sau, anh hít một hơi, .và không kiềm đựơc. Gương mặt như trẻ đòi kẹo hiện ra .-

“ CHẤN CHẤN VŨ ẤY CHO ANH GẶP NÓ ĐI ”

Đuôi nghoe ngẩy, mắt cũng sáng ra. Mồ hôi rơi từ trán Phương xuống, nhỏ dị ứng khi anh như vậy, da gà sở cả lên

Không thấy nhỏ trả lời, Long hỏi lần nữa -

“ CHẤN VŨ .CHẤN VŨ Ở ĐÂU ”

Tay cũng lắc người Phương theo .tốc độ kinh hồn Điên mất chịu khong nổi nữa, cứ tiếp tục như thế chắc Phương điên vì lệch óc mất.

Hét tóang lên -

“ NGỪNG LẠI ”

Rồi lại dịu xuống, -

“ Chấn Vũ giờ này trong trừơng, chiều mới tan học ”

Cứng đơ người ra .

Mặt ngu không đỡ cũa Long khi anh hoá thạch, thế nhưng chợt anh lại giật mình khi Phương nhào tới ôm giọng yếu đi -

“ Anh anh không giận em sao .”

Cừơi nhẹ .vuốt lên đầu Phương .-

“ Giận à .! Anh giận đến muốn giết thằng ngốc đó đấy ( người Phương tê liệt khi nghe Long nói ) nhưng có ích gì vì chẳng phải vẫn là ba của con em sao.

Anh ko tin đựơc khi biết việc này, anh cũng phải sốc lên vì nghe Tuấn kể nhưng nhưng em quay về chỉ cần em quay về anh không trách gì cả.

Chỉ cần đừng bỏ đi như thế, đừng làm anh phải lo đến thở không ra hơi đừng che lấp con tim em, đừng làm anh trở nên vô dụng .”

Lòng Phương nhói lên , nhỏ biết phải vì ha'nh động ngu ngốc mà đã khiến Long phải đau khổ ngần nào, chẳng riêng gì anh cả mà tất cả những người nhỏ thương nhỏ mến đếu phải chịu hứng cảm giác đau thương .

Mắt Phương chợt đỏ lậu càng núp sát vào lòng anh hơn.

Thế nhưng chưa kịp rơi xúông đã bị gương mặt long lanh của Long đánh tới lần nữa -

“ NÀY EM CÒN ĐỨNG ĐÂY MAU DẪN ANH ĐẾN GẶP CHẤN VŨ ĐI .”

Méo xẹo mặt đi vì nhìn thấy cái mo cái mán trên gương mặt hăm hở đó bó tay với anh, lúc giận thì khiến người ta run đến phải tè, lúc lại cứ như trẻ con lên bốn.

Chừng chứ một lát cuối cùng nhỏ đành phải chấp nhận vậy, quay về tiệm nứơc kia, thế là ba người Long , Quân và nhỏ, bứơc đi tiếng về ngôi trừơng vừơn trẻ ấy

Tim Long hồi hợp, chả biết phảir a mắt cháu yêu thế àno ( sax ), đôi lúc, dáng vẻ của anh khiến cho Quân và Phương phải né ra mà sợ sợ người ta cừơi khi đi chung với anh.

Chợt, đang đi, Quân lên tiếng .-

“ Này, lần này mày về luôn hả ?”

Bất giác, giờ nhỏ mới gậit nảy người lên, đúng rồi nhỏ quên mất vấn đề muốn hỏi

Thở dài một hơi, Long lắc đầu

“ HÀIIII .z z không, ta chỉ ở đây đuợc vài giờ thôi, ít ra là gần chiều hoặc tối, mai tao phải có mặt tại Anh rồi

“ HẢ”

Phương và Quân đồng thanh hét lên Quân định mở miệng hoi tiếp thì từ khi nào tiếng Phương đã vọng ra -

“ CÁI GÌ CÁI GÌ ANH PHẢI ĐI SAO .SAO LẠI TẾH CHỈ HÔM NAY VỪA VỀ MÀ ”

Khóe mắt cay cay, tim như ngừng đập vậy. nhỏ nắm kéo tay áo anh, vẫu lia lịa.

Nhìn em âu yếm, Long vuốt đầu. Xoa xoa giọng trầm và an ủi Phương .-

“ Ngốc .anh vẫn chưa kết thúc hợp đồng, làm sao nghĩ ngang đựơc. Cũng không bao lâu .5 tháng nữa anh sẽ về lại đây, em không cần làm vẻ mặt như thế chứ. Anh có nói là đi luôn đâu ”

Lòng Long chợt nhói lên khi thấy ánh mắt đo đỏ của nhỏ .Tay Phương nắm chặt lấy cánh tay Long, siết thật thật mạnh vào cảm nhận đựơc điều đó, anh vòng tay đẩy nẹh đầu em vào người mình hơn

Thóang sau, giọng Long trở nên nghịêm nghị lại gương mặt cũng thay đổi đi -

“ Ngừng làm việc ngay, bắt đầu từ ngày mai e phải đi học lại anh không cho phép em xem nhẹ cuộc đời như thế này”

Đang rầu, nghe tới đo', mắt Phương trợn lòi ra, giọng cà lăm tím lịêm -

“ CÀI CÀI GÌ HỌC HOC .LẠI .HẢ ?”

Mặt nhăn lên .thưởng vào đầu nhỏ cái kí nhẹ .

“ Chứ em múôn súôt đời lao đầu vào cong việc trong ngỏ cục àh ”

Tới bây giờ Quân mới lên tiếng lên -

“ Long nói đúng, em nên ngừng công việc hiện tai và tâp trung và học đi, với sức của em, quay lại và tiếp thu chỉ là chuyện nhỏ .”

“ Nhưng ”

“Không nhưng nhị gì cả cứ thế mà quyết định, em không có tiếng nói trong việc này .nghe rõ chưa .” Giọng nghiệm đến đáng sợ đi của Long , khiến người Phương run cầm cập.

Nói thì nói dễ quá nhưng không làm thì kiếm gì ăn, rồi tiền nhà tiền học nữa .cả tiền sinh họat li chi lắc nhắc đầu nhỏ muốn vỡ ra mắt cũng chỉ biết có tiền và tiền thôi .

Lại lên tiếng -

“ Nhưng nếu ”

“ Bắt thằng ngốc kia cày là đựơc, vậy đi, anh cũng đồng ý với Long em phải quay lại trừơng ”

Thả một câu nói nhẹ như tờ hồng, thế mà mặt Phương méo đi vỗ vai thằng bạn, Long cừơi híp mắt .ẩn sau cặp kình đen .-

“ Có mày là hợp ý tao 5 tháng nay, nhờ mày trông non thằng ngốc đó giúp tao .cả con ngốc này nữa ”

Phương bất động chẳng thể cả lí với hai người này, Quân đã thuộc loại cây khô, Long còn hơn cây cổ đại. Lung lay đựơc, ấy mới lạ đó .

Bước chân của nhỏ chậm dần đi khi chìm vào suy nghĩ .chợt giật thóang người len khi nghe -

“ NÀY CÒN KHÔNG MAU ĐẾN ĐÂY .”

Lời nói này, không hẹn mà gặp, cả Long và Quân đều nói ra, thế rồi hai người lại nhìn nhau vì sự ngẫu nhiên ấy

Tuy đầu chưa thông, nhưng chẳng thể hiểu vì sao tim Phương đập thật mạnh, hạnh phúc lại dâng đầy hơn, Hình ảnh Long với Quân, ập vào măt nhỏ, cả hai bàn tay còn đưa về hướng đứa con gái này đứa em lì lợm , cứng đầu mà đến ngốc nghếch đi.

Nứơc mắt rời cũng chẳng thể ngăn, rơi dều trên gương mặt nhòa nhọet ấy .lao đến vòng tay ấm áp của hai người con trai kia

Giờ đây cả ba đã đến trứơc trường, Quân chả có thái độ gì cả, gương mặt Long thì xanh xao đi, người run cầm cập. Thấy thằng bạn mình như vậy,,Quân cười phì ra, lất tay vỗ vào lưng Long, ra vẻ nâng cao tinh thần

“ Này, mày có cần phải vậy không, Chấn Vũ cũng chỉ là đứa bé, có phải xã hội đen đâu mà mày chi'a cái mặt đó ra nhìn hả .”

Mắt dán thẳng vào trong khung trừơng đó, miệng đáp lại, mố hôi chảy ra -

“ Tao biết, nhưng nó tự run,. Có phải tao muốn đâu .may' làm sao hiểu đựơc cảm giác của tao lúc này chứ ”

Phương đã vào trong xin phép cô để đón CHấn Vũ về chợt tim Long đứng lại khi từ xa thấp thóang bo'ng dáng cô em bé nhỏ trên tay là thiên thần mọc đôi cánh trăng tinh .nụ cừơi sao mà dễ thương thế .( thích thì kêu Tuyết ấy .tác giả gợi í thôi )

Càng lúc người càng khẩn trương hơn, thần kinh càng ngày kăng ra hết độ

Phương cười tươi, cùng cười với con khi đang nâng chân bứơc tiếp.

“ MẸ Sao hôm nay Chấn Vũ đựơc về sớm vậy .”

Thiên thần ngây thơ đưa đôi mắt ra hỏi

“ Uhm, Mẹ dẫn con đi ăn bột chiên chịu không ”

“ THẬT SAO .ẸM CHO CHẤN VŨ ĂN BỘT CHIÊN HẢ THẬT SAO MẸ .”

Lấp lánh ánh sao khi nghe đến từ đó. Vâng từ “ Ăn” đầy các bạn !

Bứơc chân đã gần đến phía Long hơn .đôi mắt trố ra khi nay đựơc gần thiên thần đến vậy Nhìn vẻ mặt căng thẳng của anh mà nhỏ không thể không cười phì

Xoay đầu theo tầm mắt của mẹ chợt Chấn Vũ reo to lên

Tưởng thiên thần hướng về phía mình, nên Long đan hai tay ra nhận lấy

“ CHẤ ”

“ CHÚ QUÂN ƠI CHẤN VŨ NHỚ CHÚ QUÂN ”

HỤP Chụp lấy thiên thần từ tay Phương, bế sang phía mình

“ CHÚ QUÂN CŨNG NHỚ CON RẤT NHIỀU ”

Tiện miệng , hôn vào mà Chấn Vũ luôn

Đang vui vẻ, chợt Phương mới xoay qua nhìn Long, anh hoá đá từ lúc nào, người cứ như tảng băng di động ấy

Lung lay người anh .nhỏ hỏi -

“ Anh Long anh này này anh sao vậy?”

Gương mặt thãm thương cộng thêm quê độ, chốc chốc ngừơi Long nóng hừng hựt lên. Lát sau phóng điện về phía thằng bạn cùi ấy

Bế thiên thần mà QUân nghĩ cứ như đang ôm lựu mìm vậy .rát , buốt cả sống lưng.

Ấy thế giợ' thiên thần mới xoay qua hình người đàn ông lạ mặt này.

Bản năng xuất hiện. gật đầu nhẹ, giọng cũng thỏ thẻ lạ lẫm đi .-

“ CHào chú .”

Ấy ấy bất giác Long mới thôi không phóng điện vào Quân nữa, mà dời mắt sang thiên thần

Nhìn cưng chết đựơc, tay cũng ngứa đi tự nhiên nhào đến, bế sốc Chấn Vũ từ tay Quân kéo qua mình

“ TRẢ ĐÂY”

Đang ẫm ngon lành , khi không Long giật, QUân quạo lên .-

“ MÀY ĐIÊN HẢ ”

Kéo hai nách thiên thần sốc ngược lại/

“ GÌ CỦA TAO CHỨ CÓ PHẢI CŨA MÀY ĐÂU .ĐƯA ĐÂY ”

Cương tập hai, ánh mắt tóe lữa ra .

“ MÀY CÓ BUÔN KHÔNG, TAO BỒNG TRỨƠC MÀ ”

“ ĐƯA ĐÂY ”

“ KHÔNG”

“ ĐƯA ĐÂY ”

“ KHÔNG”

“ HAI NGƯỜI CÓ THÔI KHÔNG, CHẤN VŨ KHÓC RỒI KÌA. BỎ RA HẾT, LÀ CỦA EM .BUÔN RA BUÔN RA ”

Chụp lấy người Chấn Vũ từ hai tên ác ma này, nhỏ sóck khi thấy mặt Chấn Vũ xanh lè đi .đôi mắt mở to kinh ngạc đến không thốt ra đựơc câu nào.

“ HẢ???”- Mậ't cục kưng, hai anh chàng mới vục tỉnh mộng

Phương trố con mắt ra nhìn hành động của anh mình., Chấn Vũ cũng giật mình lên khi cảm nhận than mình bị nhất bổng liền mặt mài xanh lét hét khóc óa ra .-

“ MẸ .MẸ .MẸ ”

Bế thiên thần trong tay, vỗ vỗ lưng , nhỏ dỗ dành .-

“ Nín nín nào mẹ bế rồi con đừng khóc ” Dứt câu thì phóng điện nhìn hai tượng đá.

Bất giác cả Long và Quân chợt sợ ánh mắt muốn giết người của Phương. Thế nhưng Long thì lì thấy rõ, hai tay vẫn cứ hướng vào người Chấn Vũ mà dan ra .mắt long lanh, miệng cứ như nhìn thấy châu báu vậy giọng lấp bấp , run run -

“ Phương. Cho anh .cho anh bồng tí một tí thôi ”

Thấy người đàn ông đó lao về mình CHấn Vũ ôm chặt cổ mẹ, run người lên .

Một tay đưa ra vả lô bàn tay đang mò tới -

“ ANH CÓ THÔI KHÔNG, CHẤN VŨ SỢ ĐẤY .”

Nghe mà nát cả lòng, mặt mài Long đưa đám đi .mây đen kéo đến, sét đánh ầm ầm vào não anh .thấy vẻ mặt thảm không thể thảm hơn của Long , Phương thở dài hơi, bó tay với ong anh cuả mình Lập tức, nói nhỏ với Chấn Vũ nhỏ vào tai -

“ Chấn Vũ ngoan đừng sợ .chú này là anh mẹ là cậu con đấy .”

Saxxxx thêm một con ngu nữa. làm sao thiên thần hiểu đựơc chứ, thế nên đầu cứ lắc hung hục đi

“ Ngoan nào chú không làm con sợ đâu”- ra sức dỗ ngọt con nhỏ nói mai~ mà vòng tay Chấn Vũ cứ ghì lấy cổ nhỏ thôi, chả thèm buôn lõng gì cả.

Hết cách .đành -

“ Con múôn ăn bột chiên không”

Nghe tới ăn, thiên thần tỉnh hẳn .-

“ CÓ Ạ ”

“ TỐT, thế con muốn ăn hai ba dĩa luôn không .”

“ UHM UHM ” Gật gật cái đầu , nụ cười chum chum lo cả đồng tiền lên

“ NGOAN !, Chú này sẽ dẫn mẹ con mình đi ăn đấy ”

Đến giờ Chấn Vũ mới chịu xoay đầu nhìn gương mặt mếu máo ấy của Long .thấy thiên thần nhìn mình, đột nhiên anh thay đổi nhanh như gió vậy, hớn hở

“ Thật sao ?”

Đôi mắt hơi sợ sệt nhìn về phía anh rồi quay sang nhìn nhỏ, Phương vôi gật gật cái đầu mình

“ Con ngoan, cho chú bế một tí .một miếng nha nha ” Mặt ngu không tả nổi của Long làm Phương với Quân không nhịn đựơc cười.

Ban đầu còn cự nự, lát sau sức mạnh của Bánh Bột chiên mạnh quá, làm thiên thần cũng mũi lo'ng đi, chịu lao người về vòng tay ấy

HỤP

Hất ChẤn Vũ lên một cái, mới vừa chạm vào thiên thần thôi, chẳng thể hiểu sao, lòng Long sứơng đến tuột độ gương mặt thóang đõ đi vì cảm giác bay bổng ấy

Hôn tới tấp vào mặt thiên thần, vo'ng tay siết chặt thêm nụ cừơi tươi roi rói dán chình ình lên gương mặt hớn hở ấy.

Nhìn nhau mà Quân với Phương chỉ có thể lắc đầu Hôn nhìu quá làm Chấn Vũ cứ lien tục né người đi, tay Long lại đưa lên ghì đầu thiên thần lại, đưa má hướng về phía miệng mình

Ấy thế thôi, vì con nít nên lát sao, nghe Long đùa vài câu thì cung~ cười híp mắt

Nhìn cảnh này mà lòng Phương tràn đầy hạnh phúc, hơi thở mỗi lúc một nhẹ đi, thế nhưng chốc chốc sau, gương mặt lại bí sị

Ngồi trong quan ăn, mãi ló nhìn thiên thần mà Long không để ‎ mặt Phương, thóang nghển đầu lên, ngạc nhiên hỏi

“ Sao vậy, không phải em cũng mê món nào à ”

Phương lắc đầu ăn tiếp, mà ăn cái gì, vừa đưa gần miệng thì lại buôn ra, cứ thế mà không biết khi nào miếng bột mới ngoan ngõan trong miệng cô nàng này.

Quân cũng thấy lạ .-

“ Em lo việc ở tiệm sao .”

Lắc tập hai .

Hỏi mãi mà nhỏ chí có lắc với lắc thôi, chả chiệu mở miệng gì cả

Thóang sau -

“ Em em đang lo cho Nghi .”

Nhắc tới Nghi, Long mới chợt tỉnh, .phải vì lo Phương quá mà quên luôn Nghi ( không công bằng ứ chịu !)

Anh liền thay đổi nét mặt đi, lo lắng lại lao về -

“ Con bé sao rồi vẫn ”

“ ”

Cắt ngang lời anh , Phương kể chầm chậm ra mọi sự viêc, Chấn Vũ hiểu gỉ đâu, cừơi tươi mà ăn ngon lành, còn Long, cả Quân nữa, người cũng chợt lạnh đi khi nghe nhỏ kể.

Long lại đau, lại xót cho Nghi, không hiểu hai đứa em mình, kiếp trứơc có nợ hay sao mà kiếp này lại vướng cứng ngắc vào hai tên cà chớn đó Nhưng lát sau, nghe Phương nói nó cũng dần ổn lại rồi, anh cũng thở pha'o

Thế sau kết thúc mà bánh bột chiên, chợt Long nhìn đồng hồ rồi vẻ mặt trố lòi ra chân bắt đầu cử động -

“ ANH CÓ VIỆC GẤP KHÔNG KỊP RỒI ANH PHẢI ĐI .”

Nói xong cuối nhanh xúông hôn vào má Chấn Vũ, rùi phóng vèo đi trong không gian đầy mùi gió bụi.

Nhỏ chóang, Quân cũng chóang theo

“ THIỆT ! Cái thằng này, làm gì mà gậ'p như vậy ”

Chào thua Long, Quân cũng chẵng biết nói gì, và cũng chẵng hiểu vì sao Long lại bay như tên

Nghiêm đầu nhìn Phương, thấm thoáng anh lại thấy nụ cừơi hiện lên tò mò anh hỏi -

“ Này, em biết tên đó đi đâu àh ”

Mắt cứ hứơng về phía gió thổi trong không gian -

“ Tìm một nửa ”

Thuat lại mọi việc cho Tuấn nghe chợt nhỏ cảm nhận sao im lặng như thế .ngứơc lên thì bất ngờ tên này xoay người lại, đè ngược nhỏ xuống .hôn hồng vào làn môi mềm mại của Phương.

Giật cả mình lên, nhưng rồi cũng chìm vào nụ hôn mãnh liệt ấy

Thật lâu sau, Tuất mới chịu dứt khỏi làn môi mộng đào kia nhìn Phương âu yếm .nói nhẹ nhàng -

“ Anh không múôn nhìn thấy em lúc này .anh cũng khong phản bác ‎ kiến của anh Long, phải Phương à, em nên tiếp tục học ”

HIểu đựơc qua ánh mắt Tuấn, nhưng -

“ Nhưng em nghĩ thì ”

Cuối xúông, hôn vào cái trán yêu yêu của vợ -

“ Anh sẽ đi làm .anh sẽ lao vào dòng ngừơi đó để che chở cho em và con anh là đàn ông, anh không thể cứ thế mà nhìn em vậy đựơc.”

Ngưng một lúc, cười nhẹ đi, nụ cười ấm áp Tuấn tiếp tục -

“ Đừng bướng bỉnh nữa, với anh, em và con quan trọng đến ngần nào, anh yêu em yêu đến khi không còn thở vẫn sẽ yêu ”

Nứơc mắt dọc dài theo thái dương, gò ngực Phương nhấp nhô vì hơi thở trở nên nặng nề, vì nghẹn đỏ mặt đi, vì cái cảm giác ấm áp này

Vòng tay qua cổ, kéo người Tuấn lại, ôm sát vào cơ thể mình

Giờ này, với đôi mắt căng lòi ra, tay chân run lủng bủng gương mặt mếu máu cũng Nghi, nhìn Phong cứ như nan nỉ chừa cho nó một còn đừơng sống, một bao không khi để thở

Hắn lái xe chợt buôn một tay, nắm vào bàn tay đang run tựa trên đùi nó giọng trầm mà ấm lên -

“ Em đừng run, mọi chuyện để anh ”

Khóc cũng chả khóc đựơc, nó đầu hàng với Phong càng lúc càng bấn loạn lên khi xe đã ngừng trứơc ngôi nhà ngôi nhà không hề quen thuộc

KÉTTT

CẠCH

Bứơc xúông xe, Phong vòng qua mở cửa, thóat cả dây an tòan cho nó luôn., vì lúc này người Nghi như bị ai điểm huyệt, cứng dơ toàn thân

Tim nó đập liên hồi, nhanh đền mặt mài tái mét đi

Đan xen, siết chặt bàn tay nó hơn, hắn kéo vào

CẠCH

Vừa mới mở cửa thôi thì

Xem tiếp: Chương 66


Bạn đã đọc thử chưa?

Đóa Hoa Sơn Dã

Thể loại: Tiểu Thuyết

Số chương: 16


Lão Tử Muốn Từ Chức

Thể loại: Đam Mỹ, Ngôn Tình

Số chương: 18


Mộng Hồ Điệp

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 12


Thịnh Sủng

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 173


Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Thể loại: Đô Thị, Dị Năng

Số chương: 50