Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 64

Chương trước: Chương 63



CHÁP 65

Trở Về ! Đối Mặt !

( Phần 2)

Thở ra một hơi thật nặng nhọc, lưng ông thôi tựa vào mặt êm của chiếc ghế, từ từ ông Khải cố ngồi thẳng lại .giọng trầm trầm phát ra -

“ Có lẽ, cậu vẫn còn hận tôi vì chuyện ngày xưa ”

“ Kho ”

Phong định mở miệng nói thì ông đưa tay lên, ngăn lại nói tiếp

“ Tôi cũng hiểu những gì cậu phải trải qua tôi không trách cậu nhưng đối với cậu thì tôi muốn nhờ cậu một việc ”

Ngưng vài phút , giọng ông trở nên nghẹn -

“ Nhã Nghi, lúc nhỏ đã không được ôm ấp trong vòng tay mẹ đã phải sống mà thiếu mất một tình thương, dù tôi đã làm tất cả để con bé không cảm nhận đựơc sự mất mát ấy, nhưng hòan tòan điều đó là không đựơc .chính vì thế. bền ngòai trông vô tư, dễ gần nhưng thật ra nó là một đứa sống rất nội tâm

Khi bị thương, dù có đau cách mấy con bé vẫn luôn cắn răng chịu đựng một mình dù cho đã hiện ra vẻ mặt đau không chịu nổi, nhưng vẫn luôn nén nhịn đau đến khi lúc ngủ vẫn còn phát cáu

Điều tôi muốn cậu làm là là nếu như con bé lại một lẫn nữa đau vì những vết thương đó cậu hãy thay tôi xoa dịu cơn đau cho đến khi con bé chìm vào giấc ngủ cậu giúp tôi có đựơc không hãy thay tôi chăm sóc cho đứa con gái dại khờ này hãy thay tôi che chở , giúp tôi làm lành lại vết thương trên người con bé ”

Đôi mắt ông chợt nhòa đi .chính vì ông không thể, cứ thế mà bên cạnh nó suốt đời, rồi cũng một ngày nào, cánh cửa màu đen cũng sẽ đón nhận ông mang ông đi khỏi các cô con gái quý báu của mình

Tay Phong siết chặt lại khi nghe ông nói thế, không vì tức giận, mà vì hắn cảm thấy rất sợ sợ sẽ lại làm nó tổn thưong. Sợ sẽ không đủ khả năng che chở vết thương ấy .hắn rất sợ .

Ông chỉ nói bao nhiêu đó, chỉ vọn vẹn vài câu, đôi mắt nhắm nghiềm lại, cố cho nhịp thở ổn định ngày trứơc với ông cái chết không là gì cả, nhưng giờ đây, ông không thể xuôi theo mà nhắm mắt đựơc nhìn thấy con như vậy, lòng đau đến nghẹn đi rồi nó sẽ ra sao, nếu không còn ông bên cạnh ai sẽ giúp nó chìm sâu vào giấc ngủ dẫu có tổn thương. Ai sẽ thay ông mang nụ cười đến trên gương mặt yêu thương của nó

Giờ đây, điều mà ông có thể làm .là chấp nhận tất cả .chỉ để đựơc nhìn thấy con cười .và cũng thành tâm hi vọng Phong có thể làm đựơc những điều ấy .những điều cuối cùng mà ông không tài nào chạm tay đựơc.

Cuối cùng vẫn là Phong, là người sẽ cũng nó đi hết quảng đường còn lại.

Thật sự hắn chẳng thể thốt ra lời nào, phút chốt, con người Phong lại nhói lên vì những lời nói ấy. Chẳng ai nói gì thêm cả. lặng lẽ chìm theo suy riêng của chính mình.

Một lát sau

Ông Khải lên tiếng

“ Hãy mau đến bên cạnh con bé, cả Nhất Long nữa .”

Chầm chậm , Phong đứng dậy, cuối đầu chào ông, sau hắn cũng bứơc ra khỏi căn phòng ấy .Phong không mở miệng nói lấy một lời nào cũng chẳng bảo ” Vâng xin hãy tin tưởng con” .họăc “ Nhất định con sẽ chăm sóc , bảo bọc Nghi ”

Đó là vì, cả hắn cũng không biết đựơc ngày mai sẽ xảy ra việc gì, chính bản thân hắn cũng không biết liệu có làm nó khóc nữa không .Phong không có câu trả lời, cũng chẳng có gì để khẳng định.

Với Nghi, chỉ có tình yêu, là Phong luôn có thể tự vỗ ngực mà lấy niềm tin,

Thay vì những lời hứa , Phong chọn sự im lặng mà nghe theo, hắn không thể nói trứơc được gì, nhưng ngày nào còn tồn tại, tình yêu hắn trao Nghi sẽ mãi không bao giờ vụt tắc. Đó là điều là điều duy nhất Phong có thể khẳng định.

Và rồi giờ đây, chuyện không mong nó có thể đến này cũng đã đến đựơc. Tuyết ngồi im lặng, đôi mắt luôn hướng nhìn về phía Phong, đôi mắt hờn trách lẫn niềm tin cô lặng lẽ chìm theo bước đi của em gái mình, lặng lẽ nhìn theo cuộc đời của nó.

Cũng chỉ có thể đứng một bên, cũng chỉ có thể trao nó những lời an ủi khi màn đêm buôn xuống

Biết Nghi và Phong đã quay trở lại, lòng Tuyết nữa vui cũng nữa lo lắng Vui vì cô em bé nhỏ đã tìm lại đựơc hạnh phúc của chính mình, cái hạnh phúc mà bản thân cô cứ ngỡ chắc sẽ không bao giờ tồn tại. Những năm tháng qua, nhìn nó cô đơn trong hi vọng, cô lại đau thêm khi Nghi một mật cố chấp không từ bỏ người con trai này.

Có lẽ có lẽ Tuyết đã sai sai khi không đặc niềm tin vào điều mình mong muốn, sai khi chính bản thân cũng luôn là người lạnh nhạt với tình yêu.

Nhìn Nghi ,TuyẾt mới biết, nó hơn cô thật nhiều, nó mạnh mẽ , kiên cường, trong khi cô luôn từ bỏ chạy trốn khỏi tình yêu.

Nụ cười chúc phúc hiện rõ trên gương mặt Tuyết

Nhưng xen lẫn vào niềm vui, Tuyết lại còn lo hơn cũng như ông Khải, cô không mong chuyện ngày xưa sẽ lập lại. Cô không mong nhìn thấy đứa em duy nhất của mình phải thấm đêm trong dòng nứơc mắt.

PhẢi vật lên rơi xuống trong tuyệt vọng lẫn hồi sinh, đã biết bao nhiêu lần tìm em nhìn thấy Nghi cứ ngồi thừng người, nhìn biển với đôi mắt nhòa đi. Cả nguời cũng chẳng chịu khóac đi lớp áo khóac, chỉ phong phanh như thế mà ra biển. Cuộc sống của người vô hồn, lại chèn lấp vào tấm thân bé nhỏ ấy. cô đau đến cắt ruột đến phải rơi đi hàng nứơc mắt vì Nghi.

Tuyết rất sợ .sợ sẽ một lần nữa nhìn thấy Lưu Nhã Nghi như thế, rồi cô sẽ nói sau khí đã từng hứa luôn che chở bảo bọc em với mẹ. Rồi liệu cô có thể yên lòng trứơc nổi cô đơn đau khổ của Nghi. Tuyết siết chặt tay khi hàng ngàn hàng vạn ý nghĩ ùa đến.

Thật sự , lúc thấy Nhất Long tựa vào bờ vai Phong mà ngủ, cái vòng tay nâng nâng bế bế của hắn, khiến cô chốc nhói lên cái điều mà cô luôn hằng mong có thể giúp Nghi làm đựơc. Khiến cho thiên thần ấy không phải chịu nổi mất cha

Vậy mà giờ đây, vòng tay ấy đã xuất hiện, đã ôm lấy đứa cháu cô thương yêu lại một lần nữa Tuyết vừa ghen, vừa hờn cũng vừa mừng với hắn.

Chẳng nói mội lời nào, chỉ hướng đôi mắt nữa nghiêm nữa mệt nhìn về phía nó và Phong . Hai tên ngốc ngốc đến phải khiến cho không biết bao nhiêu người mất ngủ chỉ vì hai từ “ tình yêu”.

Bản thân cô thật sự cũng đầu hàng với cả hai đứa này

Dứt ý nghĩ, Tuyết với tay lấy tách cà phê trên bàn đứng dậy bứơc đi về phòng, chỉ thả lại nơi đó vỏn vẹn một câu .-

“ Mai chị có cuộc hợp, hai đứa cũng mau vào ngủ và về nghỉ đi ”

Sax nghe sao giống đuổi dữ vậy trời. Phong đổ mồ hôi khi nghe Tuýêt nói thế, nhưng lại có một niềm vui vì gần như cô không phản đối gì cả .

Khi Tuyết khuất bóng đi, nơi này tại phòng chính diện, chỉ còn mỗi mình nó và hắn thôi, Nhất Long từ sớm đã được Phong bồng lên phòng, kéo chăn hôn lên trán con, khi chìm vào giấc ngủ, còn ông Khải, cả ngày phải ngồi trong bệnh viện, ông cũng mệt đến không còn sức ngồi xem phim giữa ba đứa đó nữa. Thành ra đã rút quân về phòng nghĩ.

Phải giờ chỉ còn mỗi mình nó và hắn thôi, chợt bàn tay to, ấm áp của Phong đặt nhẹ lên bàn tay bé nhỏ của nó, hắn cũng không biết phải nói gì, gương mặt cứ cuối gầm đi, nhìn xúông bàn chân ấy tay thì lại nắm chặt vào bàn tay nguời con gái ngồi cạnh

Phút chốc nó cảm nhận đựơc bàn tay run run của Phong, thật sự con tim nó vẫn còn rất hồi hợp, nó luôn nghĩ rằng lịệu đây có phải chỉ là giấc mơ không, liệu sáng mai nó thức dậy, những việc này có tan biến ?

Con tim nhói lên rồi lại hạnh phúc, Nghi im lặng tựa đầu vào bờ vai Phong, nhẹ nhàng nhắm đôi mắt lại xoay đầu về phía nó, hắn hôn nồng vào mái tóc mềm mại , thật lâu sau, mới chịu mở miệng, khẽ nói nhỏ nhỏ trong một bầu không khí tĩnh lặng đi .-

“ Anh yêu em”

Đôi mắt chợt hé mở lên Nghi buôn giọng thật dịu -

“ Em biết”

“ ANh xin lỗi”

“ Em biết”

“ Anh anh không muốn mất em”

“ Em biết ”

“ Anh thật sự rất em yêu ”

“ Em biết”

“ Mình lấy nhau có đựơc không ”

Đến đây, đột nhiên Nghi im lặng

Còn Phong thì lòng như lữa đốt, hắn run khi không biết nó sẽ trả lời ra sao bản thân hắn cũng không dám mơ người con gái này sẽ chấp nhận một người tệ bạc, không biết bao nhiêu lần đã mang đến tổn thương nứơc mắt cho nó.

Hắn cũng không dám nghĩ, nó sẽ chấp nhận một người chồng, một người cha vô trách nhiệm này ấy thế lòng hắn vẫn thầm mong một chút hi vọng, một hi vọng thật nhỏ nhoi

Bất giác, bàn tay Nghi lật ngữa lên, đan xen những ngón tay mình vào bàn tay người con trai này người mà nó đã cố chấp súôt mấy năm trời cũng không từ bỏ hi vọng từ bỏ tình yêu

Nghi không lên tiếng xác định câu trả lời của hắn, chỉ thầm lặng nắm chặt tay Phong chỉ nhẹ nhàng tựa vào bờ vai rộng của hắn thôi .

Một lúc sau, đôi tay Phong chợt vịnh vào bờ vai mỏng manh ấy, đẩy nhẹ dậy, nhìn thẳng vào ánh mắt của Nghi, giọng nữa run , nữa thật nghiêm túc .-

“ Lấy anh .lấy anh có đựơc không ?”

.

Nhẹ nghiêng đầu, cố để gương mặt mình chìm sâu vào lòng bàn tay ấy, làn mi cong dài lúc nhắm lúc lại mở lên .rồi không biết, không hay từ lúc nào đôi mắt nó trở nên đỏ lậu nhòe nhạt nứơc mắt đi nhìn vào ánh mắt mơ màng của hắn .-

“ Sẽ .sẽ không bao giờ anh buôn em ra chứ ?, sẽ chẳng bao giờ rồi khỏi em , có đụơc không đừng biệt tâm như thế, rồi mang theo mất con tim em, đừng để em một mình, đừng bỏ rơi em đừng buôn tay khỏi em đừng xa em anh có làm .làm đựơc không ?”

Nghi chỉ nhòa, nhưng nứơc mắt lại lăng ra từ gương mặt Phong, kéo người nó, ôm sát vào lòng, vào con tim đang run động, chết ngộp đi .ngộp khi biết, nó đã chấp nhận đã đồng ý lời cầu hôn ấy.

Vòng tay ấy cứ thế mà siết thật chặt nguời con gái mỏng manh, hơi ấm lại vây quanh nó và hắn

Nứơc mắt, ấy thế cứ nhòa đi, .cứ rơi ra từ gương mặt hạnh phúc đó. Lòng lại còn nóng lên hơn khi đã nghe kết quả. Hắn không tin vào tai mình nữa .cảm giác hạnh phúc lẫn lo âu ập vể trong trí não người nó run nhẹ trong vòng tay hắn, thế rồi Phong lại níu vào người mình hơn

Liệu hạnh phúc cò còn bị thổi bay giữa hai con người này không, rồi mọi chuyện sẽ ổn chứ ! Vẫn không ai có thể xác định đựơc.

Khóc cũng đã thỏa, hạnh phúc cũng đã nổi lên, chợt Nghi lại lo âu hơn nữa, rời người ra khỏi vòng tay Phong, ánh mắt hồi hợp như bao người con gái khác .-

“ Thế .thế liệu người nhà anh có chấp nhận em không ”

Sờ vào đôi má hồng hồng ấy, Phong cười thật dịu, nụ cười chỉ mỗi mình Nghi có thể thấy thôi -

“ Ngốc ạ, mẹ anh rất dễ bà sẽ không phải đối chúng ta đâu ”

CHỤT

Dứt lời Phong tiếng sát, hôn vào môi nó thật nhanh

Tuy Phong nói thế, nhưng làm sao nó không lo không hồi hợp đựơc cơ chứ, ra mắt mẹ chồng, rồi nó sẽ ứng xử ra sao, liệu có làm phật ý không .hay chỉ vì món quà ra mắt không hợp sẽ làm mất điểm hàng vạn câu hỏi trào về đầu nó, khiến nó banh chành óc ra .giọng run, lấp bấp -

“ Nhưng nhỡ mẹ anh ”

CHỤT

Chưa để Nghi nói hết, Phong lại nhanh tay kéo nó vào hôn thêm cái nữa .xoa, vuốt lên mái tóc đen tuyền ấy -

“ Hãy tin anh ! mẹ ”

Bất giác Phong cứng đơ người lên

???

Thấy hắn hóa thạch đi .nó lại lo lắng không biết việc gì, hai tay lắc lắc cánh tay Phong -

“ Sao vậy .này anh đang nói giữa chừng mà , đừng ngừng như thế, em chết vì hồì hợp đấy ”

Gương mặt Phong đổ đầy mồ hôi ra chết cứng người lại, mãi một lúc sao, mới mở lời mà còn nói lấp bấp nữa .-

“ Tiê tiêu u anh rồi ”

Mắt trợn lên, gương mặt đổi màu liên tục càng thế Phong càng làm nó khẩn trương thêm -

“ Tiêu? Tiêu cái gì ”

Nhìn vào ánh mắt Nghi -

‘ Hôm hôm nay mẹ anh về nứơc anh anh đã nói sẽ ra rước bà nhưng nhưng giờ ”

“ HẢ?”

Mặt Nghi còn ngố hơn Phong, tá hỏa lên .

Tim như ngừng đập tất thì sau đó, nó dùng hai tay mình đẩy ngừơi Phong đứng dậy, đẩy đi nhanh thật nhanh có thể .-

‘ CÒN ĐỨNG ĐÂY, ANH KHÔNG MAU ĐI RƯỚC ”

Dở khóc dở cười, xoay người lại nhìn nói, nói với giọng thật thảm thương , chắc chắn bà sẽ xé xác hắn ra mất .-

“ Rứơc gì nữa chuyến bay đã đáp vào sáng nay rồi ”

Tới lượt Nghi hóa đá đi .-

“ CA CÁI CÁI .GÌ ”

Con mắt nó muốn lọt ra khi nghe Phong phán một câu như thế đột nhiên nó giật tóat người lên, khi bất chợt Phong nắm vào tay nó lôi đi

“ NÀY NÀY ANH ĐƯA EM ĐI ĐÂU VẬY .”

Bứơc chân không ngừng nhấc .khẽ siết chặt vào tay Nghi -

“ Thì đi gặp mẹ anh, chẳng phải em đồng ý việc chúng ta cứơi nhau rồi sao ?

Nói mà chả thèm quay đầu nhìn nó TRỜI Ạ ! đúng là nó đồng ý , nhưng sao lại vào lúc này nó đã chuẩn bị gì đâu

“ KHÔNG CHỊU KHÔNG KHÔNG ANH ĐI MỘT MÌNH ĐI, EM CHƯA CHUẨN BỊ GÌ CẢ ĐÚNG LÀ EM ĐỒNG Ý NHƯNG ”

Chẳng đôi co với nó làm chi , hắn vẫn thế mà bứơc đi -

“ Vậy thì đựơc rồi, càng sớm càng tốt ”

Đớ người vì chẳng thể cãi lí với Phong khi gần ra cánh cổng, chợt nó níu cái cây to nhất ở nhà mình lại có chết cũng không buôn tay .nhắm tịch đôi mắt, giọng nữa hờn nữa cầu xin

“ TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐI ĐÂU ANH LÀM GÌ MÀ GẤP VẬY EM CHƯA CHUẨN BỊ TINH THẦN GẶP BÀ, .EM BÍÊT NÓI GÌ CHỨ ANH ÁC QUÁ KHONG LÀ KHONG BUÔN EM RA COI ”

Khựng người lại vì bất ngờ lực kéo ngược từ phía sao, thế rồi cuối cùng Phong cũng không bước nữa, tay vẫn nắm, tay kia cho vào túi quần, nhìn nó thở dài đi -

“ Anh đã nói, bà rất hiền, em không cần phải chuẩn bị gì cả ”

“ KHÔNG”- bàn tay còn lại cứ bám chặt vào cái thân đồ sộ của cây đó

“ Ngoan nào ”

“ KHÔNG LÀ KHÔNG .THA CHO Á NÀY .BỎ EM RA .”

Cắt ngang lời Nghi, bằng cách nhất bổng ngừơi nó lên như bao gạo

Gương mặt chợt thay đổi đi, lặng thầm bứơc tiếp mặc cho nó la làng

Khi vừa tiếng đến chiếc xe của hắn, rồi cũng phải thả nó xúông thôi, tất thì Phong đặc nhẹ người Nghi.

Vừa chạm chân trúng mặt đất, nó liền phóng vèo thì bàn tay Phong vòng qua cái eo nó kéo lại

Tức đến phải chảy nứơc mắt ra người ta không muốn mà vẫn cứ ép, sao lại độc tài như thế không ngừng khóc, tay cũng cứ đánh liên tục vào ngực Phong.

“ Không thích anh kì quá em đã nói em rất sợ àm làm sao bình tĩnh đựơc hức hức không đi em run lắm không thích không đi hức .”

Tiếng khóc vụt tắc đi khi Phong cuối sát vào mặt nó, môi chạm môi vào thật mãnh liệt. Hôn đến muốn tắc thở đi, tay cũng không buôn khỏi người nó, đẩy sát vào ngực mình.

Dứt nụ hôn, hắn mới nhẹ để nó ngưỡng người ra, tay thì ôm cứng ngắc nhìn vào ánh mắt nhòe nhạt nứơc mắt của Nghi .-

“ Anh không muốn mất em, tuyệt đối không, anh sẽ chết nếu em lại rời khỏi anh anh chỉ muốn chúng ta là của nhau lúc này thôi anh không thể chờ thêm đựơc nữa ”

Nghe giọng Phong mà mặt nó đờ ra, phê thiệt (ặc !). tòan thân không sức nửa, khi nụ hôn vừa dứt.

Tay chạm nhẹ sau đầu nó, ghì vào bờ vai mình .-

“ Chính vì thế ”

Lại chơi trò bạo lực, bó tay với hắn, vừa dăng câu, vừa đặc bẩy .Tất tốc, bế sốc nó lên, đưa vào trong xe hắn, rồi nhanh như tên vòng qua phía bên kia chui vào nhấn ga phóng vèo đi mất.

Nghi ơi, tỉnh ra thì cũng trễ rồi, một khi Phong muốn thì khó ai lây chuyển đựơc.

Cầu trời cho nó êm xuôi mọi chuyện .lúc này đây chỉ mới [ 7:26 PM ]

Thế mà bà Tuyết ngủ sớm nhỉ, mà thôi, tác giả thong cảm đựơc vì vừa bị Long yêu tha thiết Mà !!!

Cả ngày hôm nay, vật lộn với bụi đường, mệt đến rã người đi, vẫn không tài nào kiếm ra đựơc thằng bạn chết tiệt ấy đành đành phải về vậy

CẠCH

“ Anh về rồi đây ”

Mở cửa bứơc vào, thì thóang ngạc nhiên khi thấy nhỏ không hoan nghênh chào đón gì cả, chỉ mỗi mình Chấn Vũ là ùa ra, ôm lây chân Túấn thôi .

“ Cha ôi ! sao lại hạnh phúc như thế này .”

Nhất bổng người con lên, Tuấn hôn vào má, .-

“ Hôm nay Chấn Vũ của Ba có ngoan không ”

Nụ cười thiên thần hiện lên, ôm chầm vào cổ Tuấn, Chấn Vũ kề má mình sát má của pa iu -

“ CHẤN VŨ NGOAN LẮM CHẤN VŨ ĐỰƠC CÔ KHEN ”

“ GIỎI VẬY SAO, THẾ THÌ HÔM NAY BA SẼ TẮM CHO CHẤN VŨ CHỊU KHÔNG .”

Mở to đôi mắt đen tròn lên như bắt đừợc “Đồ Ăn” vậy -

“ THẬT SAO HOAN HÔ BA”

Thấy không động tỉnh phát ra từ miệng nhỏ, chợt Tuấn thì thầm vào tai con

Lát sau Thiên thần ngây thơ xoay đầu nhìn mẹ .-

“ Mẹ ơi mẹ .mẹ .”

Mãi nghĩ mung lung với chuyện lúc nãy, chợt nhỏ giật tóat người lên khi nghe giọng ChấnVũ -

“ HỞ ? Gì con ”

“ Con tắm với ba đựơc không mẹ ”

Ngớ người ra, nhưng lúc sau cũng tỉnh lại, cười hiền -

“ Được ” “ Hay quá mẹ ơi, ba hỏi mẹ muốn tắm không???” Đôi mắt sao mà ngây thơ thế không biết.

Nghe con hỏi, nhỏ đang phiền muộn mà cũng muốn té ngữa ra,

Tuấn thì mặt tươi roi rói , cười toe tóet ra nhưng chỉ đựơc vài giây thì tắc liệm khi ánh mắt lữa đạn của Phương phóng thẳng .

Bất giác đổ mồ hôi, tự biết điều mà rút lui xuống -

“ À THOI .ĐỂ BA VỚI CHẤN VŨ CŨNG ĐỰƠC ”

Nhanh chân mà thóat ra khỏi căn phòng đầy sát khí này

Trong phòng tắm, vì đây là nhà trọ chứ có phải khách sạn đâu, làm gì có bồn cho hai cha con Tuấn. ấy thế lạ một điều, không có bồn thì chơi thao vậy, chả biết Tuấn kiếm đâu ra cái thao bằng nhựa bự thiệt bự, và đặt nó nằm trong góc phòng lúc nào không hay, lôi nó ra giữa căn phòng tắm bé nhỏ, thả Chấn Vũ vô trong ngồi

Lát sau

“ Chấn Vũ đánh răng xong rồi hả, đưa ba coi ”

Với thói quen đánh răng cùng lúc mỗi khi đi tắm, Tuấn quấn cái khăn quanh vùng hông mình, ngồi bịch trên cái ghế nhựa, đưa tay vào thao khéo ChấN Vũ xoay về phía mình .

“ IA I I.I ”

Ngoan ngõan nhe răng cho tên này kiểm tra, ngửi ngửi một hồi, chợt chân mài Tuấn chau lại -

“ Bữa nay con ăn món gì ?, miệng còn mùi lắm ”

Mặt ngu không đỡ khi đóng trong vai một người cha Chấn Vũ cười hí hửng lên, gương mặt đáng yêu đến đỡ không được .

“ Là bánh bột chiên .mẹ mua cho con ăn .con ăn ngon lắm ”

Hểnh mỏ lên, ra vẻ giận -

“ SỀ’ ! Con ăn hết một mình hả ”

Tất thì vẻ mặt của Chấn Vũ thay đổi đi, đôi mắt to vẫn cứ mở hai má phòng phòng lên, phụng phịu .-

“ Lúu úc con ăn, con có nhớ tới ba, nhớ ba nhiều lần, ba không tin hỏi mẹ đi ”

Cười thật ấp nhìn con, tay đưa lên xoa cái đầu be bé

“ HA HA BA BIẾT RỒI ChẤn Vũ của ba ngoan thế cơ mà .”

Nụ cười lại trở về với gương mặt thiên thần đó .-

“ Con sẽ dẫn ba đi ăn bánh bột chiên ”

“ ĐỰƠC ĐỰƠC giờ thì ba tắm cho Chấn Vũ đây ”

Kêt thúc cuộc nói chuyện, Tuấn bắt đầu chà lớp xà phòng không cay vào đầu CHấn Vũ .chốc chốc vang vọng trong căn phòng tắm nho nhỏ ấy là tiếng cười rộn rã của hai cha con nhà Tuấn

Bế con ra, CHÀ ! hai cha con thơm phất chết đi đựơc ( Sax x !) đúng là trẻ con, vừa mới tắm xong thôi mà đã muốn nhắm mắt ngủ rồi, dù cho bây giờ vẩn còn rất sớm .Phương cứ ngồi như tượng đá, có hay biết gì Tuấn và Chấn Vũ đã vào từ lúc nào đâu. Đặc nhẹ người con trai iu quý, Tuấn vuốt lên mái tóc đã đựơc xáy khô của con tuy không biết ca biết hát như nhỏ, nhưng chẳng hiểu sao bàn tay ấm áp đó khiến cho Chấn Vũ nhà ta ngủ đi một cách ngon lành

Rồi 10 phút cũng trôi qua, thiên thần đã chìm vào mộng thấy thế Tuấn mới thôi không vuốt đầu con nữa, hôn nồng một cái vào trán con chợt mới nhận ra sự khác thừơng của nhỏ, từ lúc tên này về tới giờ , Phương cứ như người mất hồn ấy, chả biết xảy ra việc gì.

Đôi mắt cứ mơ màng chìm theo suy nghĩ trong đầu óc, bất giác, Phương giật mình lên khi , không biết từ lúc nào Tuấn đã vòng tay ôm chầm vào người nhỏ từ phía sau.

Khẽ hôn vào cổ Phương, rồi lần lên mái tóc cả vành tai nữa nhồm nhột .nhỏ như nổi cả da gà lên khi tên này hành động như thế .-

“ Anh này .thôi mà ”

“ Một chút nữa thôi ”

CHỉ vỏn vẹn vài từ, tay Tuấn đưa lên dưới cằm nhỏ, kéo nhẹ nó xoay về hứơng đôi môi mình, rồi cùng Phương mê man trong nụ hôn mãnh liệt . Tựa ngược về phía sau rong vòng tay ấm kia, người nhỏ tê tê lên khi nụ hôn sao thật lãng mạng

Lòn dần vào trong lớp áo thun của nhỏ, Tuấn nắn mờ mợi ngực Phương, khiến cơ thể nhỏ chợt nóng hừng hựt lên

Chỉ thế thôi, đúng như lời đã nói “ Một chút nữa thôi” của Tuấn, giờ đây, Phương đang nằm trên bờ ngực tên này, quả thật hôm nay Tuấn rất mệt, mệt vì phải chạy đôn chạy đáo ngòai đừơng, thành ra chỉ có thể trao cho nhỏ bấy nhiêu, không hơn đựơc.

Tựa người lên hai mãnh gối chèn vào nhau ấy, để Phương nằm thẳng trên lòng ngực mình, tay ôm đôi vai mỏng manh của nhỏ lại.

Thóang tò mò khi không bíêt việc gì đã xảy ra, khiến Phương hôm nay chẳng buồn mà mở miệng một tay gối sau đầu, Tuấn giọng trầm trầm lên tiếng -

“ Em có chuyện gì à sao im lặng thế ”

Tay để trọn tay lên vùng ngực rộng lớp của Tuấn dưới lớp áo thun xanh lẳng lặng im tiếng lát sau nhỏ cũng thốt ra đựơc -

“ Lúc trưa .lúc trưa em có gặp Quân .”

“ Thì sao ”- tò mò nổi lên, vì gặp Quân thì có gì đáng ngạc nhiên chứ .

“ Bên cạnh anh Quân còn có anh Long nữa .”

Giật thót tim khi nghe Phương nói vậy khẻ ưỡng người ngồi lên, tựa lưng vào tường, kéo nhỏ theo

“ LONG? anh Long về sao ”

Trở về thời gian của buổi trưa

“ Vâng , xin đợi một chút ạ sẽ có ngay .”

“ CÔ GÌ ƠI .”

“ Tới đây .”

Thật bận rộng, dù phút đầu mãi lo nghĩ về nguyên nhân , không hiểu sao Tuấn lại làm thế, người con trai ấy à ai man mát đôi chút, cái đông cái nộgp trong tiệm đã mang nhỏ về

TAy không ngừng bưng bê dĩa này dĩa nọ miệng cũng thế cứ “ Vâng”

Rồi lại “ Tới đây ”

Mãi một thóang sau, số khách cũng thưa thớt dần, giờ đây nhỏ mới thật sự đựơc thở, đang ngồi trò chuyện với bà chủ khi không còn gì đển làm thì

Píp Píp p1íp

Tiếng reo , đổ chuông phát ra từ điện thọai nhỏ, vội bật máy, xin phép bà ra ngòai nghe

“ Alô”

“ Phương, anh Quân đây, anh biết chắc lúc này em đang làm việc, nhưng xin phép ra ngòai đựơc không, anh có vài việc cần nói ”

Lạ nhỉ, bấy lâu dù có gì gấp, Quân cũng đều tới nhà rồi mới trò chuyện chắc hẳn lần này cũng quan trọng đây nghĩ thế, Phương không ngừng ngại hay có chúc sinh nghi liền vào trong xin phép bà đi một lát.

Khỏang nửa tiếng sau

CẠCH

“ Xin chào quý khách ”- người phục vụ, đứng trứơc cửa, cuối đầu chào mừng khi nhỏ bứơc vô

Phương cũng gật đầu chào lại, sau đó bứơc vào trong thì ra nơi mà anh Quân hẹn là một quán nước, không sang như cũng khá thỏai mái , dễ gần với nội thật bên trong.

Thấy nhỏ, anh liền vẫy tay

BỊCH

“ HỞ ? không phải giờ này anh cũng đang lam sao .”

Vừa ngồi xuống Phương đã mở miệng hỏi anh

Thở dài một cái, nghe Phương nhắc, tầt thì QUân nhớ đến cô nàng cao ngạo , đáng ghét , khinh người.

“ Đừng nhắc, anh gặp phải sao chổi thôi ”

“ Sa ”

“ Thôi nói chuệyn chính, anh hẹn em ra vì một việc ”

Định mở miệng hỏi anh vì sao thì bị Quân cắt ngang một cái nghe anh nói, nhỏ cũng thóang tò mò, chuyện gì mà mặt lại nghiêm nhừ thế??

“ Chuyện chuỵên gì vậy anh ?”

“ Em chuẩn bị tinh thần chưa ”

“ HẢ???”

“ Ừm ưm ưm .”

Hất cằm lên về hương sau lưng nhỏ, đôi mắt Phương cứ thế àm hướng theo đường dẫn của Quân. Quay đầu lại

???

Trợn lòi con mắt ra, tim cũng ngừng đập khi một người con trai cao lớn hai tay đúc vào túi quần tiếng về phía Phương.

Trở nên run cầm ậcp, dù người đó co đeo kính hay đội nóin đi chăng nữa thì với nhỏ, vẫn nhìn ra đựơc một cách dễ dàng.

Chính là Long

CHẳng thể nói lên đựơc câu nào cả, họng cứng đơ, ngừơi cũng nối bứơc

BỊCH

An tạon trứơc mặt Phương, ngồi cạnh kế Quân

Phương bắt đầu đổ mồ hôi hột, vừa muốn khóc cũng vừa sợ bị anh đánh ột trận. Nhưng nhớ thì lại nhớ nhiều hơn muốn bay vào lòng ôm Long thật chặt, vậy mà chẳng hiểu sau, chân nhấc không nổi, cử động cũng không xong .

Không tháo kiếng ra, ( vì đang trốn mà) chợt anh lên tiếng -

“ Chịu lòi đầu rồi à”

Tía tai mặt mài đi khi ngeh anh nói thế.

Thật ra, đi từ phía sau, thấp thóang thấy tấm lưng của cô em ngốc ngếch của mình, anh vui đế khóe mắt cũng chợt đỏ đi, ứơn ứơt.

Đến tận ngần 4 năm, mới chịu quay về sao .anh đã làm gì nên lỗi để nhỏ phải bỏ đi, có việc gì mà ngay cả người anh này cũng không chia sẽ đựơc. Tức nhỏ bao nhiêu anh lại thương nhỏ bấy nhiêu.

Nghe QUân nói về những chuyện Phươgn đã trải, tim anh như nát vụng ra từng mảnh vậy, càng trách móc bản thân mình thậm tệ hơn nữa/ càng cảm thấy mình al2 người anh không ra gì

Thế nhưng, nổi thưong nỗi nhớ giờ lại nén qua một bên, thay vào dó anh cố hít một hơi thật mạnh, cố tỏ ra vẻ lạnh lung, cố làm cho nhỏ sợ hơn .

Vì như thế Phương sẽ không dám tái phạm lần nữa. Một lần thôi cũng khiến anh muốn chết đi đựơc, nếu nhỏ còn làm thế chắc anh không sống nổi mất.

Thành ra giờ đây với cái giọng nghiêm , lạnh lung tóat ra từ miệng anh

Đầu còn không dám ngứơc lên, hai tay nhắm chặt lại đặc lên đôi chân mình, nứơc mắt như gần rơi ra, vai trở nên run lập cập.

Nhìn thôi, nhỏ cũng không dám, thì làm sao mở mịêng đựơc

Thấy em mình như vậy, lòng anh xót lắm, cũng may còn gặp kính đen này che lại vẻ mềm lòng, đau khổ của đôi mắt anh

Quân cũng lặng thinh nhìn hai người này, anh cũng biết nói gì đâu, với tính cách thằng bạn, anh hiểu quá rõ, và cũng biết tâm trạng hiện nay của Phương.

Tình trạng đóng băng cứ như thế mà kéo dài đằng đẳng.

Chính Quân cũng hơi bất ngờ khi Long liên lạc với anh. Mải bỏ đi vì vừa bị cô nàng phiền tóai ấy gây sự, giật mình bởi tiếng ru từ điện thọai phát ra

Ấy thế mọi điều ngạc nhiên đến bỡ ngỡ cứ nối tiếp nhau khi đầu dây bên đó , hiện lên là giọng nói của Long

Gặp nhau, hai người không chào như những người bạn thân gặp lại mà thay vào đó, vẻ mặt lo lắng của Long cứ dán chặt vào gương mặt Quân.

Thóang sau Long cũng bình tĩnh đựơc bất ngờ Quân lên tiếng .-

“ Tao thay mày trị thằng nhóc ấy rồi, yên tâm ”

Lúc này cười sao nổi khi mục đích trở về là gặp Phương, bộ mặt đưa dắm kia trả lời một cách vô hồn

“ Vậy sao .”

“ Ừm thế nên ”

BỐP

Không nói nữa mà Quân thẳng tay báph một cái mạnh vào ngừơi Long, làm anh đang suy nghĩ bất giác chết đứng lên khi bị thằng bạn đánh.

Đau đến khiến anh nổi điên .-

“ MÀY KHÙNG HẢ,,? SAO ĐÁNH TAO ”

Dửng dư nhìn Long với ánh mắt quá ư là vô tội .-

“ Tao nói giúp mày trả đũa, nhưng có bảo thay mày chịu đòn đâu, dọng thằng nhóc đó bao nhiêu, nó lại trả tao bấy nihêu, cú này với mày hời quá rồi còn gì nữa ”

“Trời, thằng chết tiệt, thế thì cóc cần mày giúp tao”

Gương mặt nhăn như khỉ của Long khi lãnh trọn cú đánh đó nhờ thế mà nổi lo âu gặp Phương cũng nguôi dần đi

Vỗ vào vai anh, Quân nói .-

“ Mày ngồi đây thí ít gì, chẳng phải muốn gặp con nhóc ngốc đó à .theo tao ”

Miễn phản đối, nahnh như cắt Long llè tè theo Quân sau cú điện thọai, cả hai cũng trên đừơgn đến điểm hẹn đó chợt Quân lại .-

“ Này , gặp Phương thì mày tính làm gì ”

Nhắc đến nhỏ, lòng Long lại bồn chồn lên, vừa nhớ cũng vừa giận thế nhưng anò ngờ anh lại nói -

“ Tất nhiên là đánh ột trận, đi mà không nói, làm tao muốn điên. Lần này không dạy thì chắc chắn sẽ có lần sau ”

Hai tay vừa đi vừa cho vào túi quấn, Quần cười phì nói -

“ Mày nỡ à ”

Qủa thật , miệng nói thế hôti chứ Long nào nỡ đánh Phương, nhưng nói như vậy thì ít ra anh cũng kiềm lòng đựơc hơn, chẳng nhẽ lại đi khóc lóc trứơc mặt thằng bạn cà chớn này à.

CHợt nhớ ra chuyện gì đó, tất thì gương mặt Long thay đổi đi, giận thấy rõ .-

“ SAO MÀY K .” “ Là Phương không cho tao gọi mày, mày thừa biết con bé rất cứng đầu, nếu tao làm thế thì có lẽ giờ chính bản thân tao cũng không giữ nổi Phương. Con bé biết đựơc, nhất định lại sẽ chọn cách bỏ đi .”

Chưa để cơn giận trong ngừơi Long bọc quá, QUân đã chữa cháy rồi .nưhng thật sự việc này quá đúng, một khi nhỏ biết đựơc thì thế nào cũng lại dọn đồ bỏ đi

Câu nói của Quân dần dần ngấm ngầm vào đầu Long, khiến anh muốn giận cũng kh6ong còn giận nỗi nữa

Con đừơng càng lúc càng gần đến nơi .đột nhiên Long -

“ Cám ơn mày”

Quân không trả lời, chỉ hiện lên nụ cừơi mỉm , hài lòng với bản thân cứ thế hai ngừơi lại tiếp tục bứơc đi

Và giờ đây, Phương nhà ta đang trong tình trạng như cá nằm trên thớt, vừa run vừa sợ mà tránh né ánh mắt của Long

CHợt -

“ Ra đây ”

Chỉ vỏn vẹn hai chữ, Long đứng dậy bứơc ra, nhỏ vừa nữa phải bứơc theo, nữa lại quay sang nhìn Quân với ánh mắt sợ sệt

Chẳng thể giúp gì, anh đã làm tất cả có thể, giờ thì phần còn lại là do Phương và Long quyết đinh.

CẦU CỨU CHẢ ÍT CHI . Nhỏ đanh núôt nứơc bọt mà đi theo người anh đáng sợ đó. Phải giờ đây Long cho Phương một cảm giác rất sợ hãi giờ sẽ bị anh dập cho ra thành trăm mãnh, đem phơi khô rồi ướp muối ( Sax x !)

Dù có thương có nhớ anh cách mấy vì cái mà Phương khiếp nhất là lúc Long nổi giận

Tại một con đừơng người có phần thưa thớt

Bứơc chân Long khựng lại, tất thì xoay người về hướng sinh vật đang run sợ đằng sau ấy .và

Thôi tiêu .liệu Long có ứơp muối Phương không

Rút cuộc chuyện gì sẽ xảy ra giữa hai anh em này

Còn Nghi, cuộc ra mắt mẹ chồng vào giờ giấc không được thuận với tự nhiên và cả cái mặt giận bóc khói của bà khi bị thằng con trời đánh bỏ cho leo cây sẽ như thế naò nhỉ ???

Xem tiếp: Chương 65

Bạn đã đọc thử chưa?

Nói Yêu Em 99 Lần

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 50


Thiếp Thân Đặc Công

Thể loại: Sắc Hiệp, Đô Thị

Số chương: 1862


S.C.I. Mê Án Tập

Thể loại: Ngôn Tình, Trinh thám

Số chương: 518


Báu Vật Của Đời

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 69


Xuyên Tâm Lệnh

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 49