Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 61

Chương trước: Chương 60



CHÁP 62

Là Cho Anh !

Tòan thân có cảm gíac thật khó chịu, vừa động đậy mình một cái thôi, chợt cơn đau đó lại kéo về , ào ập vào lí trí Phong, Tay đưa lên sờ vào chỗ nhưn nhứt , người cũng dần dần nhỏm dậy.

Thóang đôi mắt cũng sáng lên, không khí nơi đây thật quen thuộc. cả căn phòng này cũng vậy, Nhưng sao lại chẳng có ai.

Phải giờ đây không hiểu Tuấn đã đi đâu, vì trong căn phòng hoạnh hiu hóăt này chỉ còn mỗi mình Phong.

Ngồi tựa lưng vào thành giừơng đựơc một lúc, rồi hắn cũng bắt đầu đưa chân ra khỏi giường, đứng dậy và tiếng đi nhìn khắp mọi vật tại nơi này .

Đúng thật hình như hắn đã có man mán kí ức về tên kia – Tuấn. Nhưng cái kí ức này sao thật mơ hồ, mọi thứ cứ mờ mờ ảo ảo không tài nào khiến Phong khẳng định đựợc.

Bứơc ra khỏi căn phòng, hầu như Phong đi một cách vô thức, cứ như hắn đã đến đây hàng trăm lần vậy.

Vì thế , cánh cửa ra được Phong tìm một cách dễ dàng, thấp thóang lại chẳng thấy ai. Chừng chừ một lúc, chợt Phong muốn về nhà nghĩ vậy lập tức bỏ đi mà không để lại một lời nhắn nào cho Tuấn cả.

Nửa tiếng sau

CẠCH

Tay đẩy cửa, bứơc vào, hơi quả thật chỉ có về tổ mới cảm thấy thỏai mái đi .Chốc chốc, hắn lại nhớ đến cuộc gặp mặt sáng nay với tên kia.

Đang suy nghĩ mung lung chợt

Píp píp, píp

Tiếng nhạc phát ra từ chiếc điện thọai nằm dưới lớp vải đen ấy. Tay cho vào túi, Phong móc phone mình ra rồi bật máy nghe

“ Alô”

“ Mẹ đây !”

Thóang ngạc nhiên vì nghe giọng nói của bà Châu, chẳng phải lúc này bà đang đi du lịch sao

“ Không phải me ”

Cắt ngang lới hắn, bà mở miệng lên .

“ Ừm, nhưng tự dưng mẹ muốn gặp con trai, giờ mẹ đang ra sân bay đây ”

“ HẢ??”

Mở mở dao dáo lên khi nghe bà nói thế

“ Con làm gì ngạc nhiên vậy, cái thằng này, mẹ nhớ muốn gặp con cũng không đựơc à .”

“ Con không có í‎ đó, chỉ tại bất ngờ quá .”

Ngưng một lúc

“ Mai con ra đón mẹ ”

“ Vậy mới ngoan chứ ”- Cười hí hửng , bà Châu cúp cái rụp,

Chóang váng với tính cách kì lạ của mẹ mình, thật sự đôi lúc cả Phong cũng chẳng thể hiểu nổi bà đang nghĩ gì. Mọi hành động đều do cảm hứng mà nảy ra

Nhưng .ngày mai lại đựơc gặp mẹ rồi, nói ra thì ngượng, thế nhưng sự thật vẫn là sự thật, dù cho hắn có là con người lạnh lùng đến đâu thì bà Châu vẫn luôn là người phụ nữ được đón nhận nụ cười từ hắn.

Thừa biết tính mẹ, đã gặp rồi thì chắc chắn sẽ một mực đòi về nhà Phong, khổ nổi giờ đây hắn chỉ sống trong một ngôi nhà khá đơn giản, thành ra tính đến tính lui mọi thứ đều chỉ có một cái hà.

Thở dài một cái, Phong đành lê thân vào phòng dọn bớt đồ ra nhừơng luôn căn phòng ẫu hậu .

Bứơc chân hứơng về căn phòng đó,

CẠCH

Mở tủ quần áo, đôi tay bắt đầu lấy từng cái áo, chiếc quần ra chừa một khỏang khá to ẹ .,

XỌAT XỌAT XỌAT

Bỗng nhiên cơn đau lại dồn lên đầu hắn.

Không thể hiểu nổi, tại sao lúc này càng lúc cơn đau này càng dữ dội hơn. Và hầu như luôn nổi lên một cách bất ngờ vậy

Hình ảnh nó lại vang vản lên tâm trí Phong .rồi cả những lời hờn trách của Tuấn .rồi đến khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Nghi

Tay bấu chặt vào đóng áo kia, đau quá chịu không nổi, chợt tay Phong lôi hết đóng đó như muốn kéo rơi xuống hết vậy

Bất ngờ

KONG KONG

Không biết vật gì, chợt rơi ra từ trong đóng đồ ấy đôi mắt đang nhăn tít lại vì cái buốt trong đầu, Phong cố mở mắt lên xem đó là thứ gì

Ngờ ngợi hình như nó có màu bạc Dần dần người Phong khụy xuống, tay từ từ chạm vào cái vật mới rơi trên nền đây.

Nhặt lên

Gương mặt cứ kinh ngạc ra khi thấy chiếc nhẫn này khi không con tim Phong đau thắc lại nhói lên từng cơn từng cơn một người nóng bừng đi

[ “ Ba ơi BA ĐỪNG BỎ CON ”

“ Lưu Thế Khải .nhất định nhất định tôi sẽ cho ông biết thế nào là mất đi người quan trọng tôi sẽ khiến ông phải khóc trứơc mặt tôi ”

“ Tao biết hơi bị điên nhưng tao định ”]

Đau quá não như muốn vỡ ra tay Phong buôn hết mọi thứ, nhưng chiếc nhẫn vẫn nằm trong tay, siết lại rất chặt đôi mắt dần dần đỏ đi

[ “ BUÔN RA LÀM GÌ VẬY HẢ NGỪNG LẠI NGỪNG LẠI ”

“SỤYT ! Yên nào ”

“ DỪNG LẠI ”- Cắn mạnh vào môi Phong

Nhìn cô gái đó “Chà Phạm luật rồi ”

Dứt lời lại cuối xuống hôn mãnh liệt

“ Thiên Anh Phong hãy nhớ rõ cái tên này nhất định phải nhớ ”- hắn bỏ đi, và vô thức kia đưa chiếc áo cho cô gái đó

“ Còn mày ?”- chóng tay lên bàn, hỏi một cách thật tự nhiên

“ CẮN CÂU RỒI”

“ Hãy đến bắt con tim tôi, trứơc khi em đau khổ ”

“ TÊN KHỐN . SAO KHÔNG CHẾT KHUẤT LUÔN ĐI, VỀ ĐÂY CHI HẢ ”

“ RỐT CUỘC, LÀ ĐI ĐÂU HẢ, ĐI ĐÂU .?”-

“ĐỊNH CHƠI TRỐN TÌM ÀH, HAY MUỐN BIẾN NGƯỜI TA THÀNH KẺ NGỐC”-

“.sao anh nỡ đối xử với tôi như vậy chứ .hức hức .hức ”- Khóc nức nỡ, tựa đầu vào ngực hắn rồi lại chủ động hôn lên bờ môi ấm kia .

Một thóang sau

““ Hôn gì mà dỡ tệ!”- Phong châu mài khi nói thế .

Bị phán một câu xanh rờn, chạm trúng lòng tự ái , người con gái đó, tức khí – “ Thế nào mới là “xịn” hả ? đồ chản .”

“-“ Thế này này !”

“ Anh Yêu Em ”]

BỘP .BỘP BỘP

“ AH H ”

Tay vỗ mạnh vào bề mặt tủ, đau quá đến nổi Phong muốn tắc thở đi ngã người vào phía chân giường bên hông, hắn ngồi hụp xuống, người như co rút đi vì những câu nói những hình ảnh đó

[ “ Này ngốc, em nên giảm cân đi , nặng quá đấy”

Xấu hổ khi nghe thấy, người con gái đó không nằm dài trên lưng hắn nữa mà ngồi dậy bốp bốp tới tấp trên lưng hắn.

“ AH đau quá, định giết anh àh,,!”

“Cho chừa nè, cài tội dám nói em như thế”

Bốp bốp bốppp

“ Này này , đừng có đánh nữa , anh quăng em xuống đấy!”

“ Dám này”

“ ”

Cứ thế, trên con đường đó , có tiếng cười ,chọc phá tiếng “âu yếm” nhau của đôi bạn trẻ tóat ra ầm ầm !.

“ Thiên Anh Phong”

"

“Thiên Anh Phong”

Định bước đi , chợt chân khựng lại bởi tiếng gọi ấy, từ bên dưới ngước lên.Hắn thấy một cô gái xinh xắn , bé bỏng đang hồn nhiên kêu tên mình. Gương mặt ngây thơ tràn đầy hạnh phút, đôi mắt sáng rực, đôi môi thao thức tóat ra từng tiếng từng tiếng một .

Quay lưng bước đi , hắn không thể nhìn gương mặt đó nữa, hắn sợ ,chính nó sẽ là thứ khiến hắn phải buôn xuôi tức cả.

bỗng giật mình khi một vòng tay nhỏ nhắn ôm lấy mình từ đằng sau. Xoay người lại

“ Đến sao không gọi em ?”

-“ Anh nhớ em lắm phải không , hủm m !”

-“ Anh yêu em nhiều lắm đúng không , hi hi i hít !”]

Vòng tay đó sao lại ấm đến thế, chợt sự dịu dàng, nụ cười mê người ấy lại ẩn ẩn hiện hiện ra trí Phong càng lúc đôi mắt hắn càng đỏ ngầu đi .cứ như đang cố gắng íu kéo đi những thứ sắp vĩnh viễn rời xa khỏi mình vậy.

[ “ Làm anh thuộc về em, chịu không?”

Đo Đỏ mặt, người con gái ấy gật gật cái đầu. Nở nụ cười mãn nguyện, nghiêm người qua , hắn thì thầm vào tai –

“ Bảo anh mở miệng nào!”

- dứt lời hắn thổi vào tai , làm cô gái rùng gợn cả người.

Mắc cỡ không đến không có lỗ để chui, hiểu được í , đánh nhẹ lên ngực hắn ngượng ngùng

“ Đồ ranh mãnh”

Mi mắt hai bên cũng bắt đầu nhắm lại viên kẹo như một kết nối đã được hiện hữu trong cuộc chơi này. Chiếc còn lại đã xuất hiện.!

Tóat ra cái lạnh trong không gian về đêm, nhưng vẫn còn một thứ tồn tại. Dưới một ánh đèn gần đó, là nơi vẫn còn có thể cảm nhận được cái ấm và hạnh phúc.

“ Nếu một ngày , anh khiến em bị tổn thương, liệu em có tha thứ cho anh không !”

“ Sẽ không bao giờ có hai chữ “ Tha thứ” ”

“ Em sẽ bám riết anh suốt cả đời này, sẽ không để anh có cơ hội tán tĩnh người con gái khác. Em sẽ trả thù anh bằng cách đó đấy, tên ngốc”

Tại một ngọn đồi đầy cỏ , dưới bóng sao ,hai chiếc bóng dần trở nên thành một !

“ Thật ra anh không hề tin vào những chuyện này, chẳng có gì để khằng định cả”

“ Sao không làm theo lời ông lão, em không biết đâu, bắt đền anh đấy. Nếu ngay cả việc này cũng không thể cho là khẳng định vậy như thế nào mới đúng chứ anh thật ”

Cắt ngang lời nói của cô gái đó, đôi tay ấm áp đưa lên, áp vào khuôn mặt ấy .

“ Anh yêu em”]

Khóe mắt bắt đầu ươn ướt đi bày tay nắm chặt vào vạch tấm ga của phía chân giường

Hơi thở càng lúc càng nặng nhọc hơn đau quá .con tim như bị ai ép lại

Không ngừng những kí ức không ngừng hiện lên .nhanh đến mức, tâm trí Phong không chịu nổi nữa muốn vỡ òa ra

[

Tình yêu

.Thù hận hay Trò đùa !

“ Thiên Anh Phong , lần sau anh không được phép nhìn lên trời , chỉ nhìn em thôi đấy nghe rõ chưa .”

Nhìn Người con gái đó cười mà nước mắt phải chảy ngược vô lại sự ngây thơ ấy khiến Phong

“ Không chịu, không múôn .nhất định anh phải hứa đừng rời bỏ em nhé đừng xa em .đừng bỏ rơi em có được không .hức hức .hừc ”

Siết chặt cô gái vào lòng mình ôm trọn trong vòng tay rắn chắc

Có ai có thể cho tôi biết, tôi phải làm sao đây, tôi đã yêu em mất rồi, trái tim tôi không còn của chính tôi nữa .em đã cướp nó từ lúc nào mà tôi không hề hay biết tôi đã yêu người con gái này đúng tôi đã yêu em mất rồi .>

“ Này ngốc ! , anh đã nói không thích hồi lúc nào vậy .“ Anh rất yêu em, anh yêu tất cả những gì thuộc về em, bà xã ngốc của anh ạ .!!!!””

“ Em yêu anh nhiều lắm ”]

Trán vã đầy cả mồ hôi, hơi thở trở nên đức đọan, gồng tay siết chặt lại để nén mạnh cơn đau suốt

Càng lúc hình ảnh người con gái ấy càng hiện gõ ra một lúc một gần

[ ÀO Ào Ào

“ Á , ANH LÀM CÁI GÌ VẬY, ƯỚT NHẸP HẾT RỒI NÀY,”

“ HA HA HA ”

“ Ghừ gừh gừh lạnh chết được, dám chơi em hả coi này ”

“ Ấy, tha cho anh, anh không dám nữa .này này ”

“ MƠ ĐI ”

Đôi tay dang rộng đôi tay dưới, đan xen những ngón tay vào nhau, khẽ nắm chặt lại. Làn nước mặn mà ấy, cũng vỗ về, cuốn trôi theo lần đầu tiên ]

Bất gíac Phong trở nên điến người đi vì giờ đây hình như hắn đã nhớ lại bãi biển kinh hòan khi nhớ đến quá khứ tại nơi ấy

Phong bắt đầu trở nên hỏang lọan

[ Anh có đủ tự tin để níu giữ cô ta khi mọi chuyện phơi bày không ?

Liệu anh có thể hứa là anh sẽ mãi mãi không bao giờ khiến cô ấy bị tổn thương .?

Nếu anh không có tự tin để đối diện với sự thật, thì làm ơn hãy kết thúc nó đi, đừng lúng sâu nữa thật chất cả hai là không thể .

Không thể

Không thể

Không thể ]

Két két két

Rầm ]

Lại một giọng nói khác hiện lên nhiều quá nhiều quá tất cả là thế nào đây chuyện gì đả xảy ra

Phong cố nhớ lại mọi việc, dù gương mặt thóang đã tái đi vì máu dần dần tuột xúông

Cơ thể phút chốc run lên tấm lưng thấm ứơt đi vì mồ hôi rã khắp người

[ ÀO ÀO ÀO

Biển cứ thi nhau vỗ ầm ập vào, cái lạnh thấu sương bao quanh lấy mặt biển, một cô gái vẫn ngồi đó , trong đêm.

Bước từng bước một lại phía người con gái đó, hằn ngồi xuống đối diện, hai tay dần dần vương ra, kéo người cô gái lại, ôm sát vào lòng -

Chợt tiếng khóc oà lên, nói trong nước mắt - “ Hãy nói em biết đây không phải là sự thật, hãy cho em biết tình yêu giữa chúng ta tồn tại không phải vì hận thù đi, bây giờ em phải làm thế nào đây, hãy nói cho em biết em phải làm gì bây giờ hả anh hơ .hức .hức hức ”

Hắn không thể thốt lên câu nào chỉ có thể ôm lấy cơ thể đã sớm buốt lạnh ấy thôi

Gío cứ thế mà vẫn thổi tát đi cái lành lạnh đến như muốn cứơp đi sự sống vậy.

Hình ảnh một nơi nào đó lại chợt hiện lên trong tâm trí Phong .

Lời nói ấy lại một lần nữa đựơc lập lại .

“ Ba , thời khắc con đặc bước chân đến đây thì cũng là lúc giữa con và người con gái này không thể rời nhau được nữa .

Con xin ba , hãy chấp nhận chuyện này.

Nếu một ngày nào đó người con gái này khóc vì con , thì con sẽ không thể tha thứ cho bản thân mình nữa ”

“ Nếu một ngày nào đó , người con gái này bị tổn thương vì sự ngu mụi của con, thì con sẽ trừng phạt chính bản thân mình.

Trước mặt ba, trước mặt người con gái này, xin dùng cuộc đời của con như một cái kết ối thù đó.

Xin ba hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu , xin hãy chấp nhận cho chúng con .”

“ Hãy tha thứ cho anh, tha thứ cho tất cả sự ngu ngốc của anh

.Anh yêu em

.Anh yêu em”

“ Nghi, em ngoan, nghe anh nói, tuyệt đối đừng ra khỏi bệnh viện cho đến khi anh tới ”

“ Nhưng ”

“ Không nhưng gì hết, đừng đi đâu cả, ngoan hãy nghe anh lần này ”

“ Nghi ! ”- hơi thở càng lúc càng yếu đi

“ Hủm ?”-.

“ Anh Yêu Em ”

“ Em cũng yêu anh rất nhiều ”

“ ”

Miệng vẫn không ngừng nói “ Anh yêu em yêu em ”

Ánh đèn từ phía xa xa nhóe lên,

Tittt títttttttttt toooòaaaaaa tòaaaaaaaaaa

Tiếng còi xe tải bấm in ỏi phía đường ngược chiều bên kia, đối diện hắn, càng lúc mắt càng mờ đi tay không vẫn nữa

kétttttttttt

ẦM .M M ]

TẠCH

Tiếng gì vậy !!!

Thật thật khônh thể ngờ không tin vào con tim mình nữa

Phong khóc sao

CHết lặng đi tòan thân như ngàn con dao nhọn sắt đâm sâu vào người hắn vậy .

Bỡ ngỡ đến không tin, tay sờ lên chợt nhận ra mình đã khóc từ lúc nào

“ NGHI ! NGHI ! NGHI !”

Cứ như cơn gió thóang qua vậy, nhanh như cắt Phong lao người bay đi

Miệng không ngừng gọi lên cái tên đó

Cuối cùng cuối cùng cái tên ấy đã hiện trở về cùng với những kí ức

Phải . Lưu Nhã Nghi, người con gái luôn xuất hiện trước mặt hắn, nhưng lại nhẫn tâm đến vô tình không thể nhớ ra

Nước mắt chạy dọc theo gương mặt hắn tim như nát ra vậy .vùng mình chạy nhanh ra khỏi căn phòng này.

Lao đi tìm tìm người mà hắn giờ đây mới nhận ra .thấp thóang vẫn còn cảm thấy được hơi thở từ chiếc nhẫn màu bạc kia

Phải, nó vẫn nằm gọn trong bàn tay Phong

Nhanh lên hãy chạy thật nhanh .nhanh đến mức có thể để đến bên người con gái đó - Lưu Nhã Nghi.

Tại ngôi nhà với những bông hoa mang một màu sắc kì diệu ấy

Nhấc chân cuối cùng chợt Nghi lại không bứơc .mà rút về lại, đứng ngay vị trí lúc này hướng đôi mắt nhìn về hòn sỏi to cái cúôi cùng ấy

Chẳng thể hiểu được, giờ đây tự nhiên nó lại mang một cảm giác thật sợ hãi, nó không đủ tự tin để tiếng về nấc cúôi cùng

Người trở nên run nhẹ, càng lúc nước mắt càng ngập ra nhưng lại không phải thóat ra ngòai mà là nâng đầy trong lòng nó

!!!

Bất gíac , người nó điến lên vì nghe đựơc

“ Nó .lại b.ảo anh .không yêu em à ”

CHết lặng đi, ngước lên hình về phía trứơc, bàng hòan đến chẳng thể tin đựơc. Phong đang đứng trước mặt nó đây.

Miệng không thốt nổi lấy một lời, Phải giờ đây hình như Nghi chẳng nói đựơc nửa, hứơng đôi mắt lạnh hồn đi nhìn về phía hắn

Nó không mơ chứ .đây thật sự là gì .giất mơ ảo tưởng hay một phép màu nào đó .

Đầu Nghi trở nên trống rỗng

Càng lúc bứơc chân Phong càng gần nó hơn .chầm chậm nhấc từng bứơc chân lên, rồi lại đặc xuống .

Cứ mỗi bứơc như thế, gần như đang kích thích con tim nó đập lại vậy

Gương mặt đỏ ngầu đi vì Phong đã khóc, khóc đến cả bản thân hắn cũng không tin đựơc mình lại thế này. Lòng nóng như ngọn lửa phun trào ra dần dần đưa đôi tay khẽ run áp vào gương mặt nó

Nói trong nghẹng ngào .nói trong khi cả thở hắn cũng chẳng thể thở ra

“ Không cần em phải bứơc nữa Nghi ! không cần phải nặng trỉu vì cái nhấc chân này

Vì Vì chính anh sẽ là người tiếng đến .không cần phải khóc cả khi nó bảo rằng anh không yêu em

Vì nó không dành cho em

Đây đây là cái nhất chân cuối cùng của anh là cho anh .

.Anh Yêu Em”

Khi chân vừa đặc lên hòn đá đối diện nó, đồng lúc ấy ba từ “Anh Yêu Em” cũng thóat ra từ miệng Phong .

Nhìn Nghi với ánh mắt nhào đi, long lanh vì giọt nước mắt,

Khẽ siết chặt gương mặt nói lại nứơc mắt Phong lại lăng dài ra nhẹ nhàng đặc lên môi nó mộ nụ hôn một nụ hôn đầy đau khổ nhưng cũng mang đầy hơi ấm vây bọc lấy người Nghi

Bất giác nó mở to mắt lên, lòng như thắc lại vì giờ đây .giờ đây những dòng nước mắt bị nén trong tim nó chợt ào ra

Nghi đã khóc đựơc rồi .cúôi cùng sự kìm nén đó đã òa ra Bàn tay lạnh tê buốt của nó thóang sau cũng đưa lên ghì chặt bờ vai người con trai này, kéo thật sát vào thân mình lại

Dứt đi nụ hôn, Nghi khóc nức nở lên đến nổi cả gương mặt tái đỏ đi vì máu cứ thay nhau dồn lên não nó. Run bần bật, không một câu nói nào đựơc thốc lên từ miệng Nghi cả, giờ đây chỉ nghe thấy tiếng khóc của nó thôi .tiếng khóc khi đã giả tỏa ra mọi cảm xúc bấy lâu bị chôn vùi trong tim người con gái người con gái vô hồn , vô cảm xúc này.

Ôm chặt cô gái nhỏ bé ,yếu ớt vào lòng, người Phong nóng hừng hực lên vì đã chạy suốt từ chiều đến giờ chỉ muốn tìm ra nó thôi

Khu phố quen thuộc ., bãi biển của cả hai, ngay cả nhà Nghi cũng đến

Cứ bấm chuông mãi mà chẳng thấy ai trả lời, vì lúc ấy Nghi vẫn còn trên con đựờng với Nhất Long

Thế là hắn cứ chạy khắp nơi tìm khắp mọi chỗ .tìm đến nỗi nước mắt cứ rơi ra vì sợ sợ sẽ mãi mãi không còn thấy Nghi.

Dọc người suốt mấy tiếng đồng hồ ngòai phố, đêm cũng đã ập về từ lâu mãi thóang sau khuya cũng mò đến hơi thở đức đọan khi người Phong rã cả đi .mệt đến chân cũng run bần bật

Bất giác nhớ đến vẫn còn một nơi .một nơi mà hắn vẫn chưa đi

Phóng như bay vào làn không khí lạnh về đêm Phong cố chạy thật nhanh nhanh đến nổi cả gió cũng lùi đi mở đường cho hắn

Tim mỗi lúc đập mạnh hơn đôi mắt đõ đi khi cuối cùng Nghi cũng đã hiện ra trứơc mắt Phong.

Tựa sát người vào cơ thể Phong, nó khóc đến không khiểm sóat đựơc, cả con tim đập mạnh liên hồi của Phong càng khiến nó vỡ bờ hơn

Nhíu đôi chân mày lại, hai tay bấu chặc vào tấm lưng Phong .nức lên từng tiếng từng tiếng một.

Đến nổi rát cả đôi mắt đi

Bờ vai mỏng manh đang run ấy, khiến Phong còn đau hơn nữa siết nó vào hơn Miệng không ngừng -

“ Anh thật ngu .ngu đến ngay khi em đang trước mặt mà chẳng nhận ra

Anh thật tồi tồi đến mức không ngừng làm tổn thương em

Anh thật dã tâm đến những câu nói ấy cũng thóat ra đựơc

Nhưng anh sẽ chết .sẽ chết nếu em không nhìn anh nữa xin em .xin em đừng rời anh đừng bỏ anh xin em xin ”

Không ngừng nói vào tai Nghi, Dưới màn đêm khuya lạnh lẽo ấy cả hai không ngừng khóc, cũng chẳng chịu buôn . Cứ thế .đứng mãi như thế trong vòng tay của nhau.

[ 2 giờ sáng ]

Không ngờ, ấy thế mà chiếc bóng của nó và Phong vẫn dính chặt lấy nhau Nhưng tiếng khúc khích đã dần dần phai nhạt cơ thể Nghi cũng bắt đầu buôn lõng

Rời khỏi vòng tay Phong, nhẹ nhàng ngước lên nhìn khuôn mặt tái đi vì nuớc mắt

Đôi mi cong, dài của Nghi từ từ khép chặc lại, người cũng mềm nhũng đi bất chợt

Chuyện gì đã xảy ra Có phải Phong đã nhớ ra mọi thứ không .

Ngày mai bà Châu, mẹ Phong sẽ đáp xuống sân bay bên này, rồi mọi chuyện sẽ thế nào đây

Xem tiếp: Chương 62

Bạn đã đọc thử chưa?

Đừng Nhắc Em Nhớ Lại

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 58



Giang Hồ Bất Ai Đao

Thể loại: Kiếm Hiệp, Ngôn Tình

Số chương: 66



Khẩu Thị Tâm Phi

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị

Số chương: 16