Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 59

Chương trước: Chương 58



CHÁP 60

Tịnh !

Chỉ vừa ngước lên, miệng còn định chào gọi khách, thế mà Tuấn như chết lặng đi khi giờ đây trứơc mặt Tuấn chính là Phong

Hồn bay mất xác luôn, cứ như bị điểm huyệt rồi vậy

Hôm nay hắn nản đến không còn múôn đến công ty nữa, thay vì lê lếch vào đó, Phong lại đi dọc theo con đựờng trong thành phố

Cứ bứơc bứơc mãi, chợt nhìn lên thấy bản hiệu của tiệm.

Giờ đây đúng cái hắn muốn có lẽ chỉ còn là rựơu thôi, không lưỡng lự mà bứơc chân tiếng thẳng vào trong đó

Tay đưa lên vén tấm màn nhựa, khẽ cuối thấp đầu bứơc vô

Đi như người mất hồn vậy, chầm chậm đặc chân đến bàn, rồi ngồi thụp xuống

.Một thóang sau

Lại nhỉ khách vô đựơc gần 10 phút rồi mà phục vụ đâu lại không thấy.

Nghĩ thế , nên Phong xoay đầu qua .hướng đôi mắt về bức tượng đang thòi lòi mà đứng đó .

“ Cho tôi vài chai đi ”

5 Phút sau

“ Này, không nghe tôi gọi à ”

5 Phút sau

RẦM Đang điên lên trong người vì chuỵên của nó, nay lại gặp trúng thằng man man , Phong nổi điên, đập mạnh lên bàn.

Thóang nghe tiếng động lớn, giật mình bà chủ liền chạy ra, tay lắc mạnh người Tuấn nhưng chẵng thấy động đậy gì cả.

Chào thua tên này, bà vội tiếng về phía Phong

“ XIN X xin lỗi thật xin lỗi cậu cần gì tôi sẽ mang ra ngay ”

Lúc sau cơn giận cũng dần lui xuống, hắn đã hạ nhiệt, rồi lại lạnh lùng lên tiếng với câu nói ban đầu .

“ Rồi rồi sẽ có ngay ”

Gật gù gật gù .bà nhanh chân vào trong lấy những thứ mà hắn gọi.

Còn bức tượng kia, cứ thế mà đứng mãi bất ngờ, tượng đá di chuyển

Tiếng về phía hắn, ngồi thẳng trứơc mặt Phong, dán con mắt trợn lòi ra mà nhìn hắn.

Mãi lo nghĩ vớ vẫn trong đầu, chợt thấy cái bóng đen chèn đi ánh sáng trước mặt mình, Phong ngước lên, thì lại gặp trúng thằng man man lúc nãy

Cứ thế mà Tuấn nhìn Phong không chớp mắt lấy dù chỉ một lần khó chịu, hắn lại lên tiếng .-

“ Nhìn cái gì, chưa thấy người bao giờ à ?”

Im ru, rồi chợt bàn tay tên này đưa lên tự dọng dô mặt mình làm hắn cũng trợn mắt lên vì hành động đó.

“ ĐIÊN HẢ ?”, Vừa nói vừa nâng cốc rượu lên tay mình

Hết dọng Tuấn lại bất ngờ đấm vào ngực trái của Phong Làm cho hắn đang đưa lên , đột nhiên hứng cả cốc rượu vào người.

Mặt mài thay đổi đi, càng lúc càng nổi gân đầy hơn. Tức trào máu họng với cái tên điên khùng này, tất thì, hắn đứng dậy, tay sốc vào áo Tuấn, ánh mắt giận dữ -

“ MUỐN ĂN ĐẬ ”

“ PHONG ”

Kinh hòang không tin đựơc, dù đã cho ngừơi tìm kiếm thằng bạn, tuy không thể tìm đựơc xác hắn, nhưng với cái cảnh xe đâm xúông vực, người lại mất tích đi, rồi ròng rả biết bao năm Tuấn đã tuyện vọng cứ ngỡ Phong không còn tồn tại nữa.

Thế nhưng, nay hắn lại bằng xương bằng thịt mà đứng trứơc mặt tên này. Không shock mới lạ.

Tay cũng run đi khi thấy Phong, hóa đá đi cả ngứơi mình.

Định đưa tay lên đấm vào mặt Tuấn, chợt khựng lại vì câu nói

[“ PHONG ]

Hắn cũng bất ngờ không kém

Buôn tay ra khỏi người Tuấn, Phong châu mày lại tỏ vẻ nghi ngờ .-

“ Biết tôi sao ? ”

TRỜI , hắn đang nói gì vậy, là Tuấn đây mà, thằng bạn của hắn đây không nhận ra sao

Tời lượt Tuấn Sốc tay vào áo Phong

“ MÀY ĐÃ Ở ĐÂU .VỤ TAI NẠN ĐÓ MÀY SAO VẬY

CẢ TAO MÀ CŨNG KHÔNG NHỚ ”

Câu nói tên này, khiến hắn càng khó hiểu hơn, thật sự hắn không nhớ gì cả nên không mở miệng nói đựơc câu nào.

Tuấn thẳng tay lẫn thẳng miệng, nạc vào người Phong. Vẻ mặt cũng tức giận lên. Vì thằng bạn tồi này, rút cuộc suốt bấy lâu nay, hắn đã làm gì, ở đâu. Tại sao cả liên lạc cũng không mang về cho Tuấn.

Giựt mạnh áo hắn, Tuấn khéo ra ngòai, lôi đi cho đến hẽm sau với tốc độ thật kinh khủng

Bà chủ cũng hỏang hốt lên với thái độ đó của Tuấn, nhưng chưa kịp nói gì lên thì hình bóng hai chàng trai này đã biến mất đi trong tích tắc.

Phong ngở ngàng khi bị Tuấn lôi đi nhanh đến không tả đựơc. Bất giác , quay về với hiện tại. cánh tay hắn đưa lên hức mạnh bàn tay Tuấn ra khỏi người mình. Lòng nóng như lửa đốt, khi không lại có người khiếm chuyện

Không ngờ, vừa hứt tay tên này ra thôi, bất chợt Tuấn xoay người lại dọng thẳng vào bụng Phong rất rất mạnh, khiến hắn đau điến người khom gục lưng xuống.

Mắt cũng trợn ra vì cảm giác đau đột nhiên ập vào hắn. “ MÀY CÒN GIẢ ĐIÊN À, MÀY CÓ BIẾT TAO LO LẮM KHÔNG, MÀY CÓ BIẾT VÌ MÀY MÀ CẢ NGHI, NGƯỜI MÀY YÊU NHẤT CŨNG SỐNG KHÔNG NỔI .”

TuẤn hét lớn vào mặt Phong khi vừa dứt cú đánh đó. Vì tên này nghĩ, hắn giả điên. Tỏ ra không quen biết mọi người. Lập tức máu điên trong người nổi dậy

Dù rất đau, nhưng khi nghe đến từ đó chẳng phải đó là cái tên của người con gái đã nhẫn tâm dối gạt hắn sao.

Thình lình, Phong đứng thẳng dậy, bay ập vào người Tuấn giọng cũng không mấy bình tĩnh mà rất shock lên .-

“ CÁI GÌ NGHI LÀ SAO ”

BỐP

Càng nghĩ càng tức, thế là lại dọng thêm cho hắn một quả, tội nghiệp mới gặp đã dập con người ta thành vẻ rách.

Hắn cũng nổi điên lên , khi không lại bị đòn oan uổn, lập tức cũng chòm người dậy trả lại cho Tuấn những cú đọng cú đấm đó.

Máu đã rơi ra từ khóe miệng Phong, đánh mãi cũng thỏa mãn, ngưng Tuấn nào hơn, người cũng te tua không khắc gì hắn, tiếng lại gần Phong chợt khóe mắt đỏ ngầu đi tay run mà vịnh thật mạnh vào vai hắn -

“ Mày mày tao nhớ mày .thằng quỷ ”

Hết đánh, tự dưng giờ lại ôm chặt Phong, cái vòng tay cũng một người bạn cái cảm giác rất quen

[ “ Mày hay nhỉ, thì ra nãy giờ đang sử bọn này àh cả tao cũng không gọi chơi được ghê ”-

một thằng con trai tay đút vào trong túi quần, ung dung bước về phía cái bóng đang lau đi vết đo đỏ trên khóe miệng, và cả một khung cảnh thật dã man,

Năm thằng xấu số nào không biết, bị thằng con trai đó dập đến nổi liệt cả đi thấp thóang còn thấy cả vũng máu nữa. gậy gốc lăn sàn ra trên nền đất .

Hực hơi cười một cái .-

“ Chẳng phải mày đang vui vẻ à, tao không muốn làm phiền ”

Nụ cười khinh khỉnh hiện lên vẻ mặt vừa mới thả ga trong đôi tay mình vào mặt mấy tên đang nằm liệt bên dưới

Bất chợt tên con trai đang đi với tay đút trong túi quần nhanh như chớp thóat ra khỏi cái túi đó, đấm một cú vào ngực người con trai kia.

“ Xem ra làm bạn mày chỉ được nhiu đó hả ”

Giọng có phần nổi giận lên

Nhìn vẻ mặt hầm hầm của thằng bạn, bất ngờ chẳng thể hiểu sau, người con trai đó cười lớn lên rồi đáp trả một cú y như tên đó. Dọng hẳng vào ngực nhau .-

“ Thằng quỷ, tao đang tạo cơ hội ày đấy chứ .”

Khóac lên vai, thật sự dù rất giỏi võ, nhưng với cá đám trâu bò này, phút chốc, chân người con trai đó cũng thóang mà tê tê

Vác xác thằng bạn, miệng từ cong xúông nay lại cong lên

“ Xả stress đã chứ ”

“ Không tệ ”

“ Lần sau mà mày còn để tao ra rìa, tao bụp ềm xương đấy ”

“ Vậy sao, không sợ cô em bé bỏng giận hờn à ”

“ Tao khóai mày hơn ”

“ Sax x .bỏ cái cách nói chuyện đó đi ”

“ Ha .ha .ha .” Cứ thế mà hai chiếc bóng đó lại nâng vác nhau trong màn đêm buôn rủ ]

Đột nhiên, không hiểu sao, cảm giác khi nãy Tuấn dọng vào người hắn, nay lại kích thích điều gì đó trong thần kinh của Phong.

Nhưng mọi thứ lại thật mờ ảo đầu lại đau buốt đi đau quá. Thật sự lần này rất đau không thể chịu đựơc.

Bất thình linh, Tuấn kinh ngạc lên khi thấy Phong khụy xuống, hai tay ôm đầu lại, dần dần càng lúc người càng hạ thấp hơn gương mặt nhăn tích từ xanh sang đỏ .từ đỏ sang tím.

Lập tức tên này lao vào hắn, kéo một tay Phong lên phía trên vai mình, giọng lo lắng đi .-

“ SAO VẬY PHONG .MÀY ĐAU Ở ĐÂU HẢ NÀY ”

LẮC LẮC NHẸ VAI HẮN , NHƯNG Phong chẳng đáp lại lời nào, tay kia cứ vịnh chặt đầu mình, thóang hắn phát ra tiếng trông thật đáng thương, cơn đau vây lấy người Phong, cảm giác cứ như não sắp vỡ ra vậy

Không chừng chừ thêm nữa, , Tuấn xốc người hắn lên, dìu đi ra khỏi con hẻm, sau đó đón xe đưa Phong về hẳn nhà mình.

Đồng nghĩa với việc trốn việc luôn.

Amen ! cầu cho Tuấn không bị đuổi việc.

Sau khi bị cha đánh một bạc tay, giờ đây trong lòng Chi vẫn còn tức tối, Nên bây giờ cô đang ngồi uống rượu một mình tại bán bả sang trọng này đây.

Thật không thể tin được, suốt bốn năm qua, không lẽ suốt bốn năm qua, .Tuấn không có lấy một cảm gáic nào sao, chẳng lẽ một vị trí nhỏ trong tim cũng không có ah.

Cái Chi bực, không phải vì tên này không yêu cô, mà vì từ trước đến giờ chưa một người đàn ông nào từ chối cô cả.

Vốn sinh ra trong một gia đình mà bao người mong cũng không có, nên từ đó tích cách của Chi cũng dần thay đổi đi. Khi bé ai chẳng vậy. Luôn luôn hồn nhiên, ngoan ngoãn, thậm chí còn rất dễ thuơng và hiền lành nữa.

Chỉ vì cuộc sống quá ư là đầy đủ, dần dần cũng khiến cho tích cách con người bị biển đổi lúc nào không hay biết.

Chi tức đến muốn phá nát nơi này, giờ đây chỉ muốn xé xác Tuấn làm trăm mảnh thôi, phút chốc cô cảm thấy mình cứ như là đồ chơi bị tên này đem ra vọc suốt mấy năm trời vậy.

Thật sự muốn xuống tay với Tuấn chuyện đó không khó vì với Chi, nhưng thật tình Chi chưa bao giờ chạm tay vào những trò dơ bẩn, vì lúc nào cô cũng dùng quyền lực và cái bản năng kiêu ngạo để khiến người khác khiếp sợ thôi.

Chính vì thế giờ đây Chi mới nổi điên lên, vì cái kiểu yêu không được thì hại cho tên kia tơi bời hoa lá hoàn toàn khônng nằm trong đầu Chi. trò đó được cô xếp vào vị trí dơ bẩn. Mà cao sang như Chi lại làm việc đó à. Never.

Cứ thế mà ngồi chìm sâu vào đóng rượu, phải làm gì mới hả giận đây, nhưng đầu thì chưa nghĩ ra gì cả.

" Anh Tuấn đồ chết tiệt, dám dám .đối xử với tôi đồ không biết nhìn xa đồ đui đồ mù đồ đầu gà hết tiệt "

Ấy thế mà cơn say khiến cho Chi không biết cô đang cái gì nữa.

Bản thân Chi thật sự không hề biết yêu là gì, chỉ biết mỗi từ thích và từ lấy thôi.

Thành ra, cô tiểu thư giờ đây không được món đồ như ý mình nên mặt mài quạo quọ, người nóng hựng hựt lên. Nhất định phải làm cái gì đó ngồi trơ ra để người khác xem mình như kẻ ngốc à, Nực Cừoi mà .!

Đúng rồi, chắc hẳn lại có con nào cưa cẩm đây, chợt đôi mắt Chi sắc bén lên, quyết tìm cho ra đứa nào đã khiến Tuấn đột nhiên từ chối lời đính hôn đó.

Gương mặt đỏ ngầu lên vì đã say mềm với rượu.

Thoáng thấy Chi không còn ý trí nữa, chợt từ đâu có hai người con trai ăn mặt khá bảnh bao, nhìn cũng đủ biết thuộc hạng công tử

Tiếng gần người Chi, tay đặt lên bờ vai mềm mại đó -

" Bọn anh ngồi chung có được không , ."

Hứt mạnh bàn tay gớm ghiết đó ra ngườc đầu lên,,,đôi mắt tuy đã nặng đi nhưng vẫn cố mở dậy để nhìn hai tên đó -

" Biến khút mắt, lũ hạ dân ."

Trời chỉ đơn giản thế thôi à .mắng sao nghe nhẹ thế nhưng ý nghĩa lại không hề như vậy

Chớp thấy người đẹp nên hai tên này cũng nhịn lấn thêm thữ xem sao -

" Say rồi, anh đưa em về nhé "

Vừa nói xong, tay lại chạm vào ngừoi Chi, hơn nữa lần này còn ôm vào eo cô nữa. Mạch máu giãng ra, Chi cầm chai rượu đỗ đầy vào người tên kia, rồi gỡ mạnh cánh tay đó. Loang choạng đứng dậy, đi không nỗi nhưng vẫn cố mà gòng người nhỏm lên, không quên rút trong chiếc túi ra , một xấp tiền dày cộm, quăng tít lên mặt bàn trước hai cặp mắt sững sờ đó -

" Đủ chứ, cầm rồi biến đi, không đáng sách dép nữa hừ "

Gương mặt đõ chót lên vì mem rượu, dứt câu, Chi quay lưng bỏ đi khi đã để lại hai cái lỏ lữa đàng sau lưng mình

" Con này gang nhỉ ."

" Chưa muộn mà "

Bất chợt hai tên đó nhìn nhau cười nụ cười thật ghê gợn

Chi bước đi từng bước loạng choạng Hài .i .đúng thật người ta có câu, khi say toàn đi ngỏ cục chính vì thế mà chẳng thể nào hiểu được, tại sao giờ đây cô lại vòng dô khu hẻm nhỏ lại quá vắng vẻ đi mới chết chứ.

Do tức quá, nên đi cũng quên mang theo người hầu. Lo đi khập khiển, ngừoi mềm nhũng đi chợt bất ngờ từ đạng sau, một cánh tay giật ngược cổ tay Chi lại, đẩy sát vô vách tường -

" Này, chúng ta vẫn chưa nói xong, sao cô em đi nhanh vậy "

" Buôn bàn tay dơ bẩn ra đồ bần tiện "

" Chà, đẹp thế mà cũng cay thiệt ."

" Thế thì đúng gu của mày rồi ."

Tên theo sau cũng nhấp nhô tiếng lời lên

" Buôn ra, khốn khiếp ." Không có lấy chúc sức để kháng cự lại .say rồi còn đâu

Ấy thế, chẳng thèm để ý lời Chi nữa, tên đang giữ chặc người cô bắt đầu chạm bàn tay đó. lướt nhè nhẹ vào làn da mịn màn trên đùi Chi.

Nhăn mặt miệng không ngừng măn, có gòng ngừoi đẩy tên đồi bại này ra. Nhưng không cách nào. Chi một chúng những hai

Cả tên kia cũng sờ sẩy khắp người cô

Nước mắt dần dần ứa ra

Tay dụng vào ngực .chỉ cách 2 cm .đột nhiên từ phía sau , trong chớp nhoáng b bất ngờ một tên trong hai thằng đó bị khóe ngược ra sau, một lực rất mạnh.

Giật thót người lên khi thấy thằng bạn bị đẩy ngược ra sau., chốc chốc tên này cũng quay đầu lại xem ai, vừa mới ngước ra thì đã lãnh trọn cú đấm vào mặt rồi, choáng váng ngã cự lên nền đất, máu miệng cũng dần tét ra.

Thế thôi cũng đủ biết người con trai đó mạnh đến cỡ nào

Chấp mắt thôi đã hạ hai tên đó một cách nhanh đến không tin được, tất thì khi bàn tay dơ bẩn đó vừa buôn ra khỏi người Chi, lập tất cô ngất đi một vì rượu hai là do hoảng hốt.

Xử xong hai tên kia, quay đầu lại thì thấy cô gái này đã ngất, thở dài một cái .người con trai đó nhẹ nhàng tiếng gần cô, rồi nhất bổng người Chi lên, bế đi đâu đó thì tác giả bó tay, không tài nào biết được.

Quay trở lại ngôi nhà có cánh cổng màu trắng

Như mọi ngày, Nó đưa Nhất Long đến trường, chỉ đặt biệt , .hôm nay bên cạnh có Phương nữa. Nhất Long cứ i như Chấn Vũ, gấn dễ gần, nên chỉ trông chốc lát Nhất Long đã vui đùa, cười tươi hết cỡ với Phương, nhỏ cũng vậy, không biết đã bao nhiêu lần nựng vô đôi máu tròn tròn của thiên thần nữa.

Nghi thì chỉ cứ cười nhẹ thôi, gương mặt không xanh sao, nhưng chẳng hiểu ai nhìn vào củng đều nhận ra đựoc ở nó một cảm giác gì đó, rất khó diễn tả, cứ như một con nghêu vô tình bị đâm trúng và khép chặt lớp võ cứng của mình lại.

Phương thấy rõ điều đó nhưng lại không dám mở miệng hỏi, chỉ âm thầm đi theo từng cử dộng từng chi tiết nhỏ trên gương mặt nó thôi.

" Nhất Long hôm nay , con nhớ ngoan nhé, chiều mẹ sẽ đó con ."

Cuối người hôn nhẹ vào trán con, nó lại nở nụ cười như thế, nhưng chợt đôi mắt cũng vơ bớt đi vẻ lạnh lùng khi nhìn con

Khi bóng thiên thần đã dần khuất đi, cả nó và Phương cùng nhau quay lưng đi đi thật sự không biết nó muốn đi đâu nữa. Phương không hề lên tiếng, chỉ thầm lặng bước sau nó thôi

Chợt -

" Nơi này ồn ào quá tao không thích ."

VÂNG NÓ CHỈ BUÔN RA CÂU NÓI NHẸ NHÀNG ĐÓ THÔI, NHƯNG SAO LẠI LÀM PHƯƠNG CẢM THẤY ĐAU LÒNG NHƯ THẾ

.TIẾNG NHẸ LÊN GẦN PHÍA nGHI, ĐANG XEN NHỮNG NGÓN TAY MÌNH VÀO, NHÌN SÂU VÀO ÁNH MẮT MƠ HỒ LẠNH LẼO KIA

" Được mình đi đến nơi yên tịnh, mình đi đi đến nơi không còn tiếng ồn nữa ."

Nắm chặt bàn tay Nghi, bước đi, cố tiếng lên phía trứoc để kịp che đi giọt nước mắt lăng dài trên má mình khi nhìn thấy Nghi lúc này

Thật sự con tim Phương rất sợ, sợ đến bàn tay run khây kẩy lên

Cứ thế mà nó được bàn tay Phương nắm thật chặt, cả hai cùng nhau đến một nơi .một nơi mà Nghi không còn nghe được tiếng ồn nữa, một nơi có thể khiến đôi mi nặng nhọc ấy khép đi, để khiến con con tim không còn mệt nhọc nữa .

Một làn gió thổi đi những cảm xúc của cô gái này, một làn gió vô tình cướp đi giọt nước mắt trên gương mặt người con gái. kia

ẤY.dần dần .cái vẻ cô đơn đó đã hiện ra trứoc mắt Nghi à cả Phương nữa

Đó là nơi

Rút cuộc hai đứa nó đang đi đâu đây liệu Phương có thể khiền một Lưu Nhã Nghi thật sự trở về không hay

Phong , sau cú ngất này, í ức nào sẽ quay lại

Cả Chi nữa, người con trai ấy là ai .?

Xem tiếp: Chương 60

Bạn đã đọc thử chưa?


Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 405


Hắn Đến Từ Nữ Tôn

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 50


Sủng Phi Nhân Sinh

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 31