Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 56

Chương trước: Chương 55



CHÁP 57

Đừng Rút Tay Em Nhé.!

Vòng tay ấy không ngừng áp chặt cơ thể nó vào , khiến Nghi có thể cảm nhận rõ đựơc, trái tim đang đập trong lòng Phong.

Sững sờ, nó mở to mắt lên nhìn hắn, Phong nhìn nó thật âu yếm đi, phút chốc bờ môi hắn khẽ chạm vào cái trái yêu yêu của nó. Bất ngờ Phong hôn, hàng mi mắt nó khép nhẹ đi, sau đó lại mơ mở

Cả hai không ai nói một lời, đôi tay ấy cứ níu chặt lưng nó vào hơn, nhè nhẹ , Phong rời môi xuống má, lướt ngang khóe mi, rồi cả vành tai nữa. Hắn hôn nồng tất cả

Hơi thở Nghi trở nên gấp hơn vì tim nó giờ đây đập rất mạnh, cử chỉ âu yếm thật nhẹ thật nâng niu ấy, chợt khiến nó muốn khóc òa lên, nó yên hắn đến nhường nào, nó mong đến mòn mỏi đi, nó chờ đến khi nuớc mắt khô cạn.

Giờ đây, lại một lần nữa, ngừơi con gái này có thể cảm nhận được những điều mà suốt mấy năm qua, vẫn hằng mong hằng nhớ.

Dứt nụ hôn trên gương mặt nó, Phong nhìn sâu vào đôi mắt mơ màng khẽ nhòa đi ươn ướt trên hàng mi cong dài ấy. Nghi đẹp thật, đẹp đến khiến con tim Phong, chợt cũng đập lỗi nhịp đi.

Để nó tựa lên người mình, dần dần đôi môi ấy cũng tiếng đến đặt nụ hôn ngọt ngào lên làn môi mềm mại đó.

Đôi tay Nghi, cũng vòng lên, lứơt ngang bờ vai ngang ,mạnh mẽ siết chặt vào.

Cái ướt át, cái hơi ẩm, cái ngọt của vị hôn, gương mặt cả hai dần cũng đỏ ngần lên và cũng càng lúc càng hòa nhau làm một.

Cũng như lần trứơc vậy, giọt nước mắt ấy lại rới, thóang nhận đựơc vị mặn, Phong khẽ đẩy nhẻ nó ra, tay nâng cấm Nghi lên, giọng nói nghe sao thật trầm thật ấm, thật dịu dàng nữa -

“ Sao em lại khóc .”

Ngước đôi mi ướt nhào để rồi trở nên thật nặng khi đã thấm trọn gịot nứơc mắt. Nghi mơ màng nhìn Phong, bàn tay chạm vào gương mặt hắn, cái nhón chân.

Phải nó không muốn mất đi người đàn ông này, cái nhón chân ấy đã mang đến cho Phong một nụ hôn một tình yêu chung thủy.

Nghi không nói lấy một lời, chỉ nhẹ nhàng mà bám chặt vào Phong thôi, vì đó –“ Là cách em yêu anh, là vì em yêu anh yêu anh đấy .đồ ngốc ạ ”

Hơi ngạc nhiên, lòng cứ ngỡ nó không thích nụ hôn của hắn nhưng .lại không phải vậy, chỉ một lúc người chủ động lại biến thành Nghi. Nụ cười ấm trong lòng chợt hiện lên trong trái tim hắn.

Một trái tim đang hi vọng sẽ tìm lại được mãnh vỡ đã rơi.

Phải chẳng thể hiểu cũng chẳng thể biết được, dù thời gian gặp lại của cả hai không nhích nổi đến bàn tay khác, nhưng Phong đã chìm sâu vào hương thơm, vào hơi thở, vào nhịp tim của người con gái này.

Từ lúc nào, hắn đã chủ động nắm lấy bàn tay nó, từ lúc nào hắn đã không í thức được, tình yêu đã hồi sinh. Và bám chặt vào cả hai con người này.

Cừ thế, mỗi lúc một sâu hơn. Môi Phong không ngừng quấn lấy môi nó, cảm nhận được, sự chuyển động êm êm .dịu dịu từ chiết lưỡi Phong, môi Nghi không cự tuyện mà vồ lấy nó sâu hơn nữa.

Bàn tay cũng níu chặt vào mãnh áo trên lưng Phong. Ép sát cơ thể mình vào.

Một lúc sau

Chợt đôi tay Phong rời đi cái lưng mềm mại cuả nó, mà khom xúông nhất bỗng người nó lên, chân nâng bước, tiếng chầm chậm về phía chiếc ghế sofa trong phòng.

Chân đi, nhưng môi vẫn không hề rời khỏi nó, vẫn cứ trao Nghi nụ hôn mãnh liệt.

Đặc người nó lên, tay cũng bắt đầu tháo ra chiếc áo vest trên người mình, cả cà vạt cũng vậy, bung nút đầu tiên, hắn lại hạ người xuống, đè lên cơ thể mỏng manh của người con gái bên dưới.

Bàn tay áp sát gương mặt đã nóng nên không biết từ lúc nào của Nghi, vuốt lên làn da mịn màn ấy, tay cũng từng nút từng nút mà rời đi

Tiếp bứơc theo sau, là một màu hồng trắng, một cảm giác trào dưng, một sự kiềm nén hằng ẫn sâu trong con người hắn. Dần dần đều hé lộ ra tất cả.

Đấy cái màu đó chính là làn da của Nghi, lướt theo sau từng chiếc nút, cũng đồng nghĩa, càng lúc chiếc áo trên người Nghi đang đựơc chính bàn tay Phong tháo nhẹ ra.

Lòn tay vào bên trong lớp vải mỏng manh ấy, Phong có thể nghe thấy được, trái tim bé bỏng, yếu ướt đang đập rất mạnh của Nghi.

Ngòai nụ hôn ra, cô nương nhà ta cũng thuộc lọai không vừa, qua quá trình huấn luyện của hắn, chả hiểu làm cách nào , nó đã cởi đi lớp áo sơ mi trên người hắn, cứ thế làn da chạm vào nhau, càng cảm nhận được hơi nóng ngày một lúc một tăng.

Thở phập phồng, ngực Nghi nhịp nhàng lên xuống, vì nó cảm thấy nhận đựơc, sự gấp gáp của hơi thở, sự nặng nề khi cố vương người lên.

Tay di chuyển sao tấm lưng nó, Phong tháo cái kháo đi cái vật ngăn cản giữa hai người.

Vâng thế là chiếc áo nho nhỏ của nó, cũng im hơi mà bay đi mất.

Bất chợt, hắn chạm vào ngực nó, di chuyển một vòng , rồi lại nắng chúng đi, đầu khom xuống, hôn lướt lên bờ vai, lên chiếc cổ gợi cảm .hắn dần dần đáp trúng gò ngực đầy đặng, trắng nõn của Nghi.

Nghi chẳng thể làm gì, khi muốn chết đi vì cảm giác gờn gợn , đê mê , tự thiêu mình trong đóng lửa, tay vuốt lên mái tóc vẫn quen thuộc ngày nào của Phong, gương mặt đỏ đến không còn đỏ hơn được, thấp thóang mồ hôi cả hai còn làm cho sức nóng tỏa ra hơn.

Hôn lên vùng ngực, khẽ chạm vào cái vật hồng hồng phía trên, làm cho người nó, bất ngờ cong lên lại gục xuống. Phong hay tay không ngừng nhấn cơ thể Nghi xuống, àm cũng không ngừng áp người mình vào hơn.

Tháo trọn đi chiếc áo trên người nó, buôn nhẹ xuống nền đất, rồi tới lược chiếc quần jean

Bựp

Nút đựơc cởi, sợi khéo cũng đựơc bung.

Môi lại dời lên, hôn vào làn môi mềm mại đó, thóang một lúc sau, bất giác, nó giật điến ngừoi khi Phong đột nhiên thọt tay vào chiếc quần nhỏ bên dưới. Chạm trúng vùng khá nhạy cam của Nghi, làm nó bấu chặt vào cánh tay Phong, chặt đến nổi lằng móng đã in sâu vào tay hắn.

Tiếng rên, thóat từ miệng Nghi, nó nào biết điều đó càng khiến Phong mất tự chủ đi .tay không ngừng nhân nhấn .rồi lại rút ra.

Người Phong giờ đây, mồ hôi cũng rã đầy, ướt cả cơ thể, rơi lấm tấm vào mặt Nghi, khi mái tóc chợt ẩm đi.

Cái kiểu hôn mãnh liệt ấy, đã để lại trên cơ thể nó không biết bao nhiêu là vết đõ thấm sâu vào, làn da trắng ngần ấy, đôi khi lại hiện lên một đốm đỏ .vâng rất nhiều là đằng khác.

Khi vừa định, tụôt nhẹ chiếc quần jean trên đôi chân thon thon ấy

BẤT GIÁC .

“ AH H ” Đầu Phong đau buốt đi, lờ mờ hình ảnh -

[ “ Sau này, anh chỉ đựơc phép nhìn em thôi đấy ”

“ Đồ ngốc này, sao anh lại nhẫn tam cứơp đi trái tim em ”

“ AH .ÁH ANH LÀM GÌ VẬY, ƯỚT CẢ RỒI ”

“ Có lẽ anh đã phát ngán, nhưng em vẫn múôn nói Em Yêu Anh ”]

Hàng ngàn hàng vạn câu nói, với cùng một giọng của người con gái đó, tất cả tất cả chợt hiện lên trong đầu Phong, khiến hắn đau đến không ngờ được.

Gịât mình khi thấy hắn vịnh chặt đầu lại, vẻ mặt năhn đi vì đau do81n bất giác nó ngồi dậy, thẳng người lên, tay ôm hắn lại -

“ ANH SAO VẬY .ANH SAO VẬY PHONG ĐỪNG LÀM EM SỢ MÀ ”

Không một câu trả lời mà thay vào đó là tiếng đau đớn thóat ra khỏi miệng Phong, khiến mặt nó xanh theo, vì rất .rất sợ hắn gụp , ngất đi

Cứ thế, ngòai ôm chặt Phong lại nó không còn biết làm gì cả

Thóang sau

Miệng Phong không ngừng nói .-

“ Bờ biển .biển ”

Giật mình khi nghe thấy thế, mắt nó mở to lên .-

“ BIỂN ?, anh .anh nhớ ra gì sao phong anh nhìn em này ”

Hai tay áp vào mặt Phong, nâng lên theo hứơng mắt mình .

Gịong nói không đựơc vẫn lắm -

“ Anh không biết, đầu anh đau rất đau anh chỉ nhớ biển là biển thôi ”

Cả hắn cũng chả hiểu bản thân mình đang nói gì nữa.

Chợt hai tay Nghi nắm chặt bàn tay Phong, ánh mắt quyết đóan đi -

“ Mình cùng nahu đến đó .anh nhé”

Gần một tiếng sau .

ÀO ÀO ÀO

Sóng biển không ngừng thổi đi, ập vào bờ cát. Gió thì lại một lúc mạnh hơn. Mang đến đây không biết bao nhiêu là cái lạnh, cái buốt cho nơi này

Cơn đau đã dịu xuống, Nghi bứơc đi trên bãi cát, tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay to , ấm ấy vừa đi, ánh mắt lo lo của nó, vừa ngước nhìn Phong vừa hỏi -

“ Có phải nơi này không, anh có cảm thấy đựơc gì không .”

Nhìn lướt quanh màu xanh đen của biển bởi cái đêm sắp ập về, thật sự, hắn không thể nhớ, những gì đã xảy ra nơi đây đã đến đây từ lúc nào. Nhưng cảm giác quen thuộc thì không thể chối bỏ đựơc.

Mùi vị của biển, cả làn gió này nữa. Thật sự rất quen hình như hắn không phải chỉ đến đây một lần .

Không nhớ , nhưng cảm giác Phong cho là vậy. Nhìn quanh và cảm nhận một thóang sau bàn tay Phong siết chắt cái tay bé nhỏ của nó một tay đưa lên, vén mái tóc bị gió thổi bay, che lên gương mặt đầy lo lắng của Nghi.

“ Anh lúc này đây, anh vẫn không thể nhớ ra mọi chuyện, anh không thể hình dung ra chỉ có thể nhận thức bằng cảm giác.

Đừng giận .đừng hờn anh, anh sẽ không buôn em ra, cho dù đến cuối, dù cho không nhớ lại đựơc, anh cũng sẽ không rời khỏi em đâu ”

Nước mắt lăng dài trên má Nghi, nó khóc không vì hụt hẫn khi Phong vẫn chưa nhớ ra, mà khóc vì những lời hắn nói.

Phong nào biết câu nói ấy khiến cho con tim nó đập lọan nhịp, càng khiến cho nó yêu hắn nhiều hơn Xòa vòng lòng Phong, nó ôm chặt hắn lại, áp đầu mình vào lòng ngực hắn .nói trong giọng có phần nức nở đi, .-

“ Em sẽ chờ em sẽ chờ anh dù cho anh không nhớ .em vẫn sẽ đợi ”

Siết cơ thể thóang lạnh đi của nó, Phong cuối xúông , hôn lên mái tóc êm mượt của Nghi

Trong luồng gió lạnh ấy, trong một màu xanh gần chuyển sang đen của bầu trời. Trong vòng tay ngập tràn hơi ấm một lần nữa, ba từ “ Anh Yêu Em” đã thóat ra khỏi miệng Phong.

Nước mắt Nghi càng trào ra khi nghe thấy thế. Càng khiến nó ôm thật chặt hắn hơn, càng làm nó có chết cũng không từ bỏ không bao giờ để Phong xa nó .dù chỉ một lần.

Làn gió thổi bay mái tóc đen của người con gái làn gió thổi đi lớp áo sơ mi mườn mượn của người con trai. Tuy gió rét buốt trời. Nhưng lại dịu dàng mang hơi ấm đến cho hai con người ấy.

Một tình yêu vĩnh cửu, một tình yêu thầm lặng .chìm sâu vào tiềm thức.

Xoạt XỌAT XỌAT

Bước đi mà phút chốc bàn chân lại hất vài bụi cát bay lên, cả hai bước dọc theo bờ biển, thay vì nước mắt, giờ đây Nghi lại cười trong niềm vui, niềm hạnh phút, đôi lúc lại chỉ cho Phong, những điều mà trứơc đây hắn và nó từng làm trong quá khứ.

Mãi lo thoăng thoắt theo câu chuyện của mình, nó nào biết, Phong đang nhìn với ánh mắt tràn ngập yêu thương, nụ cười âm ấm, vòng tay đẩy eo nó vào người mình, khẽ vuốt lên bờ vai lành lạnh đó, hắn nhẹ nhàng truyền hơi ấm qua

Vì cảm giác hạnh phúc này, mà thấp thóang, Phong quên mất câu hỏi . “ Đứa trẻ trong bức ảnh đó là ai?”

Vâng hắn đã quên thật rồi.

Sau khi đi dạo dọc theo bờ biển đó, nay Phong lại đưa nó về, lúc này nó mới biết .thật sự lòng đấy rối ren đi Giờ đây, tuy cả hai đã dần lấy lại tình cảm của nhau, nhưng biết làm sao mở miệng khi nói về Nhất Long cho hắn biết.

Như Phong đã nói, cảm giác .vẫn chỉ là cảm giác thôi, còn sự thật thì, hắn vẫn tài nào nhớ ra đựơc.

Nghĩ ngợi một lúc, nó quyết định, có lẽ nên cho hắn thêm một thời gian, nếu bây giờ mở miệng, thật nó không thể hình dung gương mặt của Phong. Liệu hắn có tin không

Sự không khẳng định ấy đã khiến Nghi quyết định dời lại câu nói của mình.

Đến ngôi nhà không phải là nhà của nó , định bườc khỏi xe, thì bàn tay kia níu lại, kéo gương mặt nó quay về phía mình và trao nụ hôn,

Bỡ ngỡ, nó lại nhìn Phong bằng đôi mắt thấm đầy ngạc nhiên

Nhìn Nghi, cười mỉm -

“ Sau này, ta hãy làm vậy có đựơc không .” Cú sốc liên tục ào đến người Nghi, tất cả những hành động vô thức của hắn, hôm nay hôm nay đều vô tình trùng hợp cả .phải dù con người mất đi kí ức. .

Xe đã lăng bánh đi, nhưng nó vẫn như thế mà đứng trông theo bóng hắn

Một lúc sau mới quay lưng, rẽ theo con đường khác mà tiếng về nhà.

Đêm nay thật sự, có lẽ giấc ngủ nó không còn nặng nề nữa, tuy vẫn còn đầy niềm lo, nỗi sợ, khe khẽ vuốt mái tóc con thơ, cuối xúông hôn nhẹ vào trán Nhất Long, vì yêu Phong, vì yêu con nữa nó sẽ trở thành một cô gái mạnh mẽ. Sẽ tự biến mình thành sợi dây để nỗi giữa hai con người này.

Rồi nó sẽ làm đựơc thôi, tự trấn an bản thân, dần dần đôi tay kéo thân Nhất Long vào lòng nó, và cùng con chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Lại một ngày nữa, hôm nay bóng tên ấy cũng không hề xuất hiện, sao Tuấn tệ thế, nhỏ nhớ biết bao, miệng thì luôn nói anh về đi, nhưng tâm lại muốn ôm chặt Tuấn, nằm cạnh con, mà nhỏ không tài nào chợp mắt đựơc

Một lúc sao, cơn buồn ngủ và cả cái mệt nguyên ngày cũng dần kéo nhỏ chìm vào giất mơ .( mơ gì thì tác giả không biết (^^)! ).

Sáng hôm sau, vừa ra khỏi nhà , tay khóa cửa, cả Chấn Vũ cũng vậy, hai tay vịnh cái quai cặp sau lưng mình, ngước đầu lên chờ mẹ

Thấp thóang

XỌAT XOẠT XỌAT

Nghe tiếng động Chấn Vũ ngã người ra sau vì Phương đã đứng che tầm nhìn phía trứơc, ngạc nhiên khi -

“ CHÚ ĐẸP TRAI !”

Giật mình khi con lên tiếng, vừa rút chìa khóa ra, nhỏ cũng xoay mặt ra huớng đó xem ai, khi nghe con goi “ chú đẹp trai”

???

Há hốc mồn ra khi thấy, Tuấn đang đi đến, phía sau còn kéo theo lê lếch cái túi to đùng, mặt một bộ đồ thật bụi ( bụi đời ) miệng cười toe tét lên khi nhỏ đang nhìn mình.

Chóang váng. Chả biết tên này lại bày trò gì đây lấp bấp Phương hỏi .-

“ A anh anh l.à.m. cá.i. .gì đ.ây c.òn c.ái n.à.y n.ữa ”-

Hết nhìn Tuấn rồi lại ngước đầu chuyển hướng đi, dời hai con mắt thòi lòi xuống phía dưới, dán vào cái túi to đùng kia.

Hít một hơi, nạp năng lượng vào, -

“ CÒN GÌ NỮA, TẤT NHIÊN ĐẾN ĐÂY Ở RỒI ”

“ CÁI GÌ ?”

Gương mặt kinh ngạc của Phương, chưa kể bất ngờ nhỏ hét lên một cái khiến cho Tuấn và Chấn Vũ mén nữa là ngất đi vì thủng màn nhĩ

5 Giây sau

“ ANH ĐIÊN À .”

Nạc tên này một cái ., hết hồn !!! nhưng vốn đã chuẩn bị tinh thần rồi, biết thế nào nhỏ cũng phản ứng như vậy, mặc kệ lời Phương, Tuấn tiếng đến phía Chấn Vũ, ngồi thụp xuống , hai tay ôm con vào -

“ ĐỂ HÔM NAY CHÚ ĐẸP TRAI ĐƯA CON ĐI HỌC CÓ ĐỰƠC KHÔNG ”-

Nói với giọng đầy tình thương, lẫn nụ cười âm ấm, vì bữa kia, ngồi chơi đùa nguyên ngày với Tuấn nên Chấn Vũ cũng bắt đầu thích tên này luôn, nên ngước đầu lên nhìn mẹ như muốn hỏi . “ Được không mẹ ”

Cứng họng vì tự nhiên khi thấy Tuấn bồng CHấn Vũ lên , không hiểu sao nhỏ có một cảm giác gì đó rất lạ .

Lòng chợt thấy vui, hạnh phúc cũng có, lo âu cũng không phai, nhìn hai cái mặt hớn hở y chang nhau, đột nhiên Phương muốn cười phì.

Nhưng nhớ đến cái túi to đùng kia, nhỏ lại quay về hiện thực, nhìn vào mặt tên này nói -

“ NÀY, anh định làm gì vậy ”

Nhúng vai một cái, nói gọing tỉnh bơ .-

“ Thì đến sống cùng em và con, không chịu về thì anh cũng qua đây mà sống vậy ”

Trợn lòi con mắt ra khi nghe Tuấn nói thế, muốn té xịu, tại sao không hiểu tại sao nhỏ lại đi yêu một tên lì lợm thế này ., tức thì Phương quạo -

“ ĐỪNG CÓ MÀ ĐÙA, BIẾN VỀ CHUỒN CỦA ANH ĐI .”

Mặt dày, Túân xoay qua nói với thiên thần .-

“ Chấn Vũ này, mình đến trường nhé”

Dứt lời chả thèm quan tâm nhỏ đồng ý hay không, tay bế con , Tuấn đi lướt qua nhỏ, không quên quay đầu lại -

“ Nhanh đi, anh cho em 2 phút để dẹp cái túi đó đấy .

Cứ thế mà bước chầm chậm đi trước

Trong đầu Phương giờ chỉ có mỗi mình từ “ HẢ” thôi, vì nhỏ quá shock. Đầu không đồng ý, nhưng tay lại cứ rút chìa khóa ra mở cửa rồi lếch cái túi nặng chịch đó vào phòng, sau đó lại phóng ra theo bóng hai người đó.

Vừa bứơc đi, cũng vừa tốc độ chầm chậm để chờ nhỏ

XOng xui, Phương phóng ra theo tên đó, bắt kịp nhịp chân, định mở miệng hỏi nguyên nhân, và cũng định tống cổ Tuấn “biến” thì -

“ Chấn Vũ , sau này ngày nào Pa cũng đưa con đi như thế này, con chịu không ”

Lại là “ Pa”

Thiên thần hòan tòan vẫn chưa hiểu từ đó, nên đưa đôi mắt hồn nhiên quay sang nhìn mẹ, ngây thơ hỏi .-

“ Mẹ ơi, chú đẹp trai này ăn đựơc sao?”

TRỜI Ạ ! Cả hai mén mất đà mà té theo câu hỏi quai quái ấy, sao lúc nào thiên thần cũng lo ăn uống vậy trời. Quay qua nhìn Phương một cái -

“ NÀY, em thấy chưa, bệnh ham ăn lây qua con rồi đấy ”

Bất gíac quên đi những câu hỏi lúc nãy, Phương không biết từ lúc nào đã hòa nhập vô dòng suy nghĩ của con và Tuấn ngứơc đầu lên, phồng má cãi lại .-

“ Này, ANH NÓI AI HAM ĂN, .MUỐN CHẾT À .”

“ Còn gì nữa, xem con này, cả “Pa” mà cũng đòi ăn , thế không gọi là ham ăn àh .

Chấn Vũ, sau này đừng giống mẹ con, ham ăn sẽ mập như heo đấy”- quay sang thủ thỉ với con, nhưng nói với volume khiến cho nhỏ có thể nghe đựơc.

Tính tình cứng đầu , ương bướng nổi lên, nhỏ liền nhéo vào hông Tuấn,

Thấy thề tên này liền né đi, bồng Chấn Vũ, vừa chạy chạy vừa chọc cô vợ yêu thương bé bỏng của mình -

“ Này này em khÔng thấy anh đang bồng con sao TRỜI ! Chấn Vũ xem heo rựơt người kìa .”

“ HI .HI .HI HI ”

Cười tít mắt đi khi thấy biểu hiện của mẹ lẫn chú đẹp trai, dù chả hiểu mấy cuộc nói chuyện của họ, nhưng Chấn Vũ vẫn thế mà cười, nụ cười của cả hai , cha lẫn con hòa vào nhau .

Được ôm con, bế trên tay như thế này, thật ra Tuấn cũng run lắm, run vì hạnh phúc ngập tràn lên. Sau khi quay về nứơc, trở lại công ty, tên này không biết có điên hay không, mà tòan bộ mọi hợp đồng đều đình chỉ tạm ngưng lại, dù cho có vài đối tác lên tiếng không đồng ý.

Mặc xác họ nói gì, thích thì làm thôi, với cái tính kiêu ngạo mà xài đúng chỗ như thế này, ít ra, tên này cũng thông minh đấy. Thế là ngưng mọi công việc, tháo bỏ đi lớp thương trường trên ngừoi mình, cùng Phương, cùng cô vợ yêu quý, Tuấn sẽ cố gắng học thế nào là săn tay áo lên mà cài, Phải !! nhìn Phương như thế này, thà để mình làm thay còn hơn. ĐỂ XEM , TÊN NÀY CÓ THẬT SỰ THÍCH NGHI VỚI CUỘC SỐNG TRỞ THÀNH NGƯỜI LÀM CÔNG KHÔNG NHÉ.

Thay vì từ trứơc đến giờ chỉ cần búng tay là có tất cả, nay vứt bỏ đi con người đó .hãy cố lên tác giả sẽ ủng hộ !!!

Thấm mệt vì phải đuổi vòng vòng theo Tuấn, nhỏ đuối sức đi, không thèm rượt nữa, mà ngoan ngoãn đi theo bên cạnh người con trai này.

Chợt , một bàn tay nào đó lòn vào trong những ngón tay thon xinh của nhỏ, phải., Phương giật tóat người lên khi cảm nhận như thế, ngước xuống thì thấy.

Tuấn đã nắm chặt bàn tay mình từ lúc nào, siết lấy đôi tay nhỏ, tay kia lại đang ôm lấy niềm tự hào nhất của mình, vâng chính là thiên thần ấy, niềm tin, hạnh phúc trong lòng, nay lại ập về với Tuấn

Mặt nhỏ đỏ lờn lợn đi, đôi lúc cố rút khỏi cái hơi ấm ấy, nhưng càng làm thế chỉ càng khiến Tuấn siết chặt hơn. CHợt khóe mắt Phương thóang đo đỏ, ươn ướt .không biết giờ đấy, với Phương là cảm giác gì nhỉ .!

Được một khỏang sau, Tuấn bất ngờ lên tiếng, giọng dịu dàng và ấm áp đi .không còn vẻ lạnh lùng nữa .-

“ Chấn Vũ, sau này con hãy gọi chú đẹp trai là “Pa” nhé ”- vứa dứt lời, lập tất Tuấn hôn lên trán con, nụ hôn mà suốt bốn năm nay không có dịp đựơc trao lấy. Một tình thương của người cha, một cảm giác muốn dành trọn lại niềm tin ở Phương và cả đứa con bé bỏng này.

Tuy Chần Vũ không hiểu, nhưng không ngờ lại ngoan ngoãn, cười lên .ấy thế còn hun lại vào má tên này nữa chứ, khiến Tuấn đang run , nay còn run hơn nữa, bàn tay càng nắm chặt lấy người con gái đi bên cạnh mình hơn.

Quay sang mẹ, thóang thấy con nhìn , nhỏ nhanh tay lau đi giọt nước mắt sắp rơi ra thiên thần nói-

“ Chấn Vũ gọi chú đẹp trai là “Pa” đựơc không mẹ .”

Phải, vì rất ngoan , nên dù bất cứ việc gì, người đầu tiên thiên thần xin phép vẫn là mẹ.

Nhỏ biết nói thế nào đây, lúc này không hiểu sao, Phương chẳng thốt lên đựơc đựơc lời nào cả, chỉ biết âm thầm bứơc theo góc chân của Tuấn thôi.

Mãi lúc sau, cuối cùng Phương cũng buôn đựơc chữ .

“ Ừhm”

Ngay khi mẹ trả lời, Chấn Vũ liền vòng đôi tay nhỏ bé của mình vào cổ Tuấn, cười tít mắt lên -

“ HÁY QUÁ, CHẮN VŨ CÓ PA ĐỂ ĂN RỒI ” PA” ƠI !”

TRỜI ! tới nứơc này mà còn ăn được hả trời, nhưng câu nói ấy khÔng là gì cả, vì từ khi con gọi lên từ “ Pa” . Đôi mắt Tuấn cũng chợt nhoà đi, đo đỏ lại

Cứ thế mà cả ba đều cùng nhau bứơc đi trên con đường đó, dù không biết, chuyện gì sẽ xảy ra, dù ột lần nữa khổ đau ập tới, Sẽ mãi ãmi không bao giờ buôn bàn tay ấy, và cũng sẽ không bao giờ rút tay ra nữa.

Không nói ra nổi lòng, vì Tuấn không muốn làm tổn thương Phương, thà hãy để cho hành động thay cho lời nói ấy. Phải hãy đễ hành động bày tỏ tình yêu bày tỏ ý nghĩ trong tim Tuấn.

Đó là cách mà người con trai này yêu.!

Hôm nay ông Khải có hẹn với vài người bạn đi đánh golf. Nên từ sớm đã ra khỏi nhà, Tuyết thì không cần nói cũng biết đang nhùi đầu, vùi cổ đến công ty chết tiệt ấy.

Ai ya !

Nên giờ đây Nhất Long đang trong tay mẹ , tung tăng mà đến trường, vừa đi thiên thần vùa ca vừa hát, nó cũng nhập bọn theo, phút chốc lại bế con lên thật cao rồi hun vào mà.

Vẫn còn quá sớm để đến công ty, thành ra việc đưa Nhất Long đến trường tất nhiên là Okie rồi.

Mới sáng sớm, mở mắt ra là “ Lưu Nhã Nghi” rồi. Bó tay, hắn cũng chẳng hiểu vì sau lại nhớ nó đến mất không thở đụơc. Lập tức, tỉnh dậy, lo xong hết việc lặc vặc đi rồi bay vèo ra , lấy xe chạy đến đó.

KÉT T

Thắng xe lại trước ngôi nhà mà vẫn thường đưa nó về, Phong không gọi điện cho nó, mà thích nhìn gương mặt ngạc nhiên của cô nhân viên ngốc của mình hơn, nên cứ thế àm chờ, thấp thóang đưa tay nhìn lên chiếc đồng hồ của mình

Thế là cứ ngồi tựa ngừoi trong ghế của chiếc xe mà đời nó.

!!

Mãi đến ngần 10 phút sau, Phong mới thấy lạ, giờ này đáng lẽ phải ra khỏi nhà chứ, vì thường ngày nó tòan đi bộ, nên nếu không đi vào giờ này thì làm sao kịp mà đến đúng giờ làm việc được.

Lưỡng lự một hồi, hắn quyết định xuống xe, tiếng gần cánh cổng không phải là cánh cổng màu trắng màu nhấn chuông.

KÍNH KONG KÍNH KONG

Một lát sau, từ phía bên trong, một người đàn ông ra mở cửa,

CẠCH

“ Cậu tìm ai vậy ?” “ Cho hỏi có cô Lưu Nhã Nghi đã ra khỏi nhà chưa ?”- hai tay cho vào túi quần, hỏi tỉnh bơ.

Người đàn ông ấy, tháong ngưng một tiếng, rồi lại cảm tấhy là lạ đi, nhà này có ai tên như thế đâu.

Tất thì .-

“ Chắc cậu nhầm rồi, ở đây không ai tên đó cả.”

Nghe mà như sét đánh vào tai, vài giây sau hắn lại hỏi tiếp -

“ Vậy ông có biết khu này có người nào tên này không ”

Người đàn ông đó suy nghĩ một hồi , rồi lại lắc đầu đi, hắn gật đầu thay lời cảm ơn, sau đó, quay lưng bước vào trong xe chạy đi mất.

Cánh cửa ấy cũng khép lại

CẠCH

ChẠy được một lúc, không hiểu sau , Phong không đến hẳn công ty, mà lại vòng vòng, chạy ngang qua thử các con đường gần công ty để hi vọng điều gì đó.

Lúc này đây, lòng hắn chợt thấy nóng lên

Phải, hình như hắn bắt đầu nổi giận

Đi ngang trên con đường đó là con đường đến B-SNO, đang tập trung suy nghĩ vì sao Nghi làm vậy.

Bất Gíac Phong nhìn thấy

Phong đã thấy gì

Mọi chuyện giữa nó và hắn sẽ ra sao ?

Còn Phương, liệu ngày bình yên giữa nhỏ và Tuấn có kéo dài đựơc không.

Phói An Chi sao im hơi lặng tiếng thế này ? cuối cùng cái gái mà Tuấn phải trả sẽ như thế nào ?

Vô Tình, hai cô bạn suốt 4 năm qua có gặp lại không ?

Xem tiếp: Chương 57


Bạn đã đọc thử chưa?

Đường tâm thục nữ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 18


Có Tồn Tại Hạnh Phúc

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 13




Vì Quân Khuynh Thiên Hạ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12