Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 55

Chương trước: Chương 54



CHÁP 56

Qua Ải !

Đôi mắt Phong trở nên kinh ngạc khi nhìn thấy tấm hình nhỏ trong chiếc ví ấy, đây là vật sở hữu của Nghi tất nhiên người trong ảnh là nó thì có đáng gì mà ngạc nhiên chứ, Cái hắn shock chính là bên cạnh còn có một đứa trẻ,

Thóang mơ hồ khi nhìn thấy điều đó

Nhìn kỹ vào đứa trẻ đó, chợt Phong thấy, nụ cười ấy rất giống Nghi, đúng vậy, so sánh quá ư là dễ , vì nó đang ôm chầm vào đứa trẻ đó cùng cười mà.

Mung lung một hồi, hắn quyết định đóng lại, sau đó bỏ hết mọi đồ đạc vào bên trong mà không hề biết rằng, đằng sau bức ảnh đó vẫn còn một thứ mà hắn không ngờ được

Chính là bức ảnh, người con gái, .cười thật hạnh phúc trong vòng tay ai kia.

Cũng không biết chắc nó có quay lại không, hay là chuồn luôn hắn chịu thua nhưng đầu vẫn không khỏi thắc mắc, có chuyện gì sao gương mặt nó lại hồt hỏang thế.

Chừng chừ một lúc, Phong cũng quay trở lại công việc của mình.

Chạy đến nổi hơi thở trở nên đức đọan đi, trán nó vãn đầy cả ra những giọt mồ hôi lấm tấm

Vừa bứơc vào phòng riêng của cô giáo .Thì hình ảnh, Nhất Long cứ đưa tay, dụi dụi đôi mắt hòai, miệng không ngừng khóc

Dù rất mệt khi phải hụt hơi vì chạy, nhưng thấy con, có mệt nó cũng tiêu tan đi vừa thấy Nghi, cô giữ trẻ liền đứng dậy chào .gương mặt cũng trở nên mừng hơn vì phụ huynh đã tới -

“ May quá, chị đã tới ”

Chào lại cô giáo, nó tiếng gần đến Nhất Long, con vẫn cứ khóc òa đi,

Không hiểu nổi bản thân, khi nhìn con như vậy, lòng nó đau nhói , đưa tay vỗ vỗ, vuốt theo mái tóc Nhất Long -

“ Nhất Long ngoan mẹ đến rồi đây con ngoan nào ”

Khẽ chạm nhẹ vào miếng băng cá nhân trên chân của thiên thần, rồi nó xoay qua nhìn cô giỮ trẻ -

“ Cám ơn cô đã giúp cháu ”

Cô giáo có vẻ bối rối -

“ Không, không xin chị đừng nói vậy, cũng tại tôi lơ đển nên Nhất Long mới bị thế này tôi xin lỗi chị ”

Mỉm cười hiền, nó nhất bỗng Nhất Long vẫn còn khóc kia lên tay mình, rồi chào cô gái đó, cả hai cùng bước ra ngòai .-

“ Hôm nay, tôi sẽ đưa cháu về sớm, cô thông cảm cho ”

“ Vâng không sao ạ, ”- vừa nói với nó xong, cô giữ trẻ nhìn qua phía Nhất Long xoa xoa lên đầu -

“ Nhất Long đừng khóc nữa mẹ đền đón rồi ”

Gật đầu chào lần nữa, nó bồng Nhất Long ra

Trên đường về nhà. Từ khi nó đền cứ ngỡ Nhất Long sẽ nín .nhưng không phải vậy, suốt dọc đường. không hiểu sao, thiên thần cứ liên tục khúc khích lên tiếng khóc làm nó vừa đi vừa dỗ mà vẫn không chịu thôi .

Thóang ngang qua tiệm bán kem, chợt bóng đèn trong đầu nó bật sáng. Cười khỉnh nó nhất Nhất Long lên một cái .rồi nói-

“ Nhất Long của mẹ ngoan nào, đừng khóc nữa, chúng ta cùng ăn kem nhé .

Tuy vẫn chưa ngừng, nhưng có vẻ tiếng khóc cũng nhỏ dần đi

Thế rồi hai mẹ con cùng bước vào căn tiệm xinh xắn đó

Kem cũng đã đựơc đem ra rồi, còn là lọai Nhất Long thích ăn nữa, sao gương mặt dù không còn nứơc mắt nữa nhưng lại cứ cuối gầm đầu xuống, chẳng chịu cười lấy một hơi.

Cứ mỗi khi thấy kem, mắt con sáng lấp lánh như sao vậy, giờ thì không phải, đôi mi cụp xuống mang nguyên vẻ mặt buồn buồn.

Nó nhẹ nhàng khom người nghiêng đầu xuống, hỏi con yêu -

“ Sao vậy, Nhất Long của mẹ không phải rất thích kem sao ”

Không nói gì, chỉ lắc nhẹ đầu thôi thấy thế nó vòng tay sau lưng con, đẩy vô lòng mình, dịu dàng -

“ Nói mẹ nghe nào ”

Tự dưng, Nhất Long lại sắp nức nở lên, đưa tay lên dùi dụi đôi mắt lần nữa -

“ Híc híc híc Nhất Long muốn có cái đó .Nhất Long múôn có cái đó ”

Mặt nó khờ ra khi chả hiểu con đang nói gì, hai tay bế Nhất Long đứng lên, trên ghế đối diện hướng bên cạnh mình, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt con -

“ Con muốn cái gì .”

Ụ mặt một hồi -

“ Nhất Long muốn “ Pa” mẹ Nghi mua cho Nhất Long đi Nhất Long muốn có “ Pa” .”

Tim nó chợt đứng sững đi khi nghe con nói vậy bàng hòang không biết nên làm gì trong tình cảnh này Chợt thiên thần lại nói trong nức nỡ tiếp .-

“ Mấy bạn cười con nói Nhất Long hư nên không có “ Pa”. hông chịu đâu mua cho Nhất Long đi Nhất Long sẽ ngoan mà hic hic ”

Dù biết con vẫn chưa hiểu gì, nhưng những lời nói hồn nhiên đó, khiến cho khóe mắt Nghi, chốt đỏ hoe đi tim nó đau thắc lại

Phải việc này không thể tránh, vì nó sớm biết, sẽ đến một lúc nào đó, Nhất Long cũng tự hiểu được từ đó là thế nào.

Người nó cũng dần run lên, nhìn gương mặt giờ đây lại mếu máo ra của con mà chẳng thể làm gì đuợc, chỉ biết ngồi khóc theo trong lòng.

Ôm chặt con, nó dỗ ngọt, khi chính bản thân giọng nói càng lúc càng nhào đi .-

“ Ngoan nào, con ngoan của mẹ, đừng khóc con nín đi ”

Nó đau , khi biết, cho dù giờ đây, Phong đã tồn tại trứơc mặt, nhưng nhưng để khiến cho hắn nhớ lại điều này, thật sự nó cũng không biết, đến khi nào mới thành hiện thực.

Chỉ ôm Nhất Long vào lòng và an ủi thôi.

Từ bên trong, nhìn thấy cảnh tượng đó, đột nhiên anh bước ra tay còn cầm theo một cái bong bóng nhỏ.

Tiếng gần về phía nó. Khom người xuống -

“ Cậu bé, làm con trai thì không đuợc khóc nhè như thế chứ, xem kìa làm mẹ cũng khóc theo rồi ”

Cả nó và Nhất Long đều ngẫn ra khi bất chợt nghe tiếng nói của người đàn ông đó, nhanh tay Nghi cố quẹt nhanh đi nứơc mắt của mình, nhưng thiên thần đã kịp thời thấy thế gương mặt chợt ngừng khóc đi -

“ Nhất Long làm mẹ Nghi buồn sao ”- NgưỚc đôi mắt tròn to, ngây thơ lên nhìn nó

Chợt anh mỉm cười, xoa vào đầu thiên thần đó .-

“ Chà ! Con tên Nhất Long sao, một cái tên thật mạnh mẽ ngoan đừng làm mẹ buồn nữa, con ngoan thì nhất định mẹ sẽ mua “ Pa” cho con thôi ”

Vừa nghe thấy thế, gương mặt Nhất Long sÁng lên, -

“ Mẹ Nghi sẽ mua cho Nhất Long thật chứ ”

Dở khóc dở cười với tình trạng này, thôi kệ, ít ra cũng khiến con không còn khóc nữa nó cười một cái .-

“ Ừ Nhất Long ngoan , mẹ sẽ mua cho ( Xin cho tác giả hỏi, “ Pa” bán chợ nào vậy ??? ) “

Trẻ con có khác, rất dễ khóc nhưng đồng thời, cười lại còn dễ hơn, lập tất, nứơc mắt nuớc mũi hồi nãy đâu bay vèo hết đi, còn hoan hô rí rít lên, nụ cười lại xuất hiệt trên gương mặt ngây thơ đó, không cần mẹ Nghi dỗ nữa, tự động Nhất Long ngồi thụp xuống ghế lại, bắt đầu cầm muỗn kem

Thật sự, nó không đủ dũng khí để nói với con rằng “Pa” thì làm sao mà mua đựơc, lại đang trong thế bí, nên đầu óc mắc cạn cả đi.

Cũng may nhờ có anh chàng này mà nó đựơc giải thóat trong tình cảnh khóc xử nhất, Vội vàng Nghi ngước lên nhìn anh mỉm cười, như thay lời cảm ơn.

Người đó cũng nhìn Nghi, cười lại, sau đó đưa cái bong bóng cho Nhất Long rồi quay vô làm.

Thế là thay vì màn nứơc mắt cứ liên tục kéo dài , thì giờ đây, xung quanh hai mẹ con lại là những tiếng cười vui tươi bởi những câu nói đùa của nó, cả những động tác chọc cười của Nhất Long.

Biết mình làm mẹ Nghi buồn, không hiểu sao thiên thần lại biết chọc ẹ phải cười lên.

Ôm con, nó hôn lên trán, vuốt ve điều quý giá nhất đối với mình.

Đựơc một lúc, khi đã măm măm xong, bàn tay nhỏ nhắn ấy nắm lấy bàn tay của mẹ Nghi, hai người cùng nhau bứơc ra khỏi tiệm. Không quên xoay người lại, Nhất Long vẫy vẫy cánh tay tí hon chào người phục vụ đó.

Một lúc sao

“ NÀY, ANH QUÂN , ANH CŨNG GIỎI TRONG VIỆC DỖ DÀNH NHỈ.”- người phục vụ, cùng làm chung với anh lên tiếng.

Tay vẫn còn cầm những chiếc cốc cho kem vô, Quân cười hiền , thay cho lời đáp. Nhìn thấy cảnh đó, chợt anh lại nhớ đến Phương.

Cô gái này thật giống nhỏ, lại một lần nữa, sao trên đời, những người vô trách nhiệm ấy lại có thể nhẫn tâm để cho người con gái mình yêu phải sống trong đau khổ, trong nước mắt.

Trong tâm anh, hi vọng một ngày nào đó, cô gái ấy cũng sẽ tìm đựơc hạnh phúc cho chính mình, và cả thằng bé kháu khỉnh đó nữa.

Đúng là bạn thân có khác, vì con cũng going giống nhau ở tính cách quái lạ.

Chấn Vũ thì “Pa có ăn đựơc không ”

Còn Nhất Long lại “ Mua Pa cho con đi ”

Khổ thân Tuấn và Phong nhỉ !

Qủa thật, nghi ngờ cũng không sai, sau khi đưa Nhất Long về, mãi lo cho con mà nó quên mất câu nói [ “ Em có chuyện gấp phải đi bây giờ, nhưng nhất định em sẽ quay lại ” ] của mình với Phong.

Tại Anh

Cạch

“ Này Long. Lát nữa là cuộc họp báo về buổi trình diễn cho NK đấy, cậu nhớ chuẩn bị sẵn đấy ” .- dứt lời cô quản lí của Long bước ra, rồi đóng cửa phòng dành riêng cho supermodel lại .

“ Uhm ”- tiếng trả lời mà nghe cứ nhưng không trả lời vậy, Long tựa lưng vào chiếc ghế dài, vì cả ngày hôm qua lẫn ngày hôm trứơc, anh đã đựơc chợp mắt đâu, hết người này rồi đến ngừơi khác, không biết anh đã phải gặp và giao tiếp với bao nhiên người rồi.

Tin tức của Phương cho đến nay vẫn là con số 0 với anh, khắp thành phố anh cũng đã đi kiếm rồi, nghĩ nhỏ ra nước ngòai, anh cũng liền theo tua diễn đó mà kiếm nhỏ khắp nơi vậy mà kết quả. Lại chẳng vô đâu, mệt mỏi đôi lúc chán chường đi.

Nhưng những lúc ấy, câu nói của người con gái đó lại hiện lên, Phải anh nhất định sẽ không từ bỏ hị vọng.

Đang nghĩ long tong vài chuyện gì đó trong đầu .chợt

Cạch

Chị quản lí lại bứơc vào

“ Long, có người đến tìm cậu đấy .”

Thóang nghe thấy thế, cái tay đang đèn nặng lên trán chợt buôn ra, ngồi thẳng dậy, Long quay về phía chị quản lí .-

“ Ai vậy chị .”

“ Àh, tên là Tuấn , nhìn rất đẹp tai, nếu mà vào ”

Chưa để chị quản lí nói hết, lập tất như tên bắn, sắc mặt cũng thay đổi, Long phóng vèo như gió bay ra khỏi phòng Làm cho chị cũng chóang váng theo.

Tuấn đứng đợi anh bên ngòai, ngay lối đi của hàng lang, khá vắng vì giờ đang là buổi tối, nên hầu hết mọi người đều đang tập trung tại mặt tiền của công ty cả rồi.

Mới thấy Tuấn thôi, anh như biến thành người khác, trông rất đáng sợ, nhào thẳng vào tên này, sốc áo nắm kéo lên rằng giọng .-

“ THẰNG KHỐN CÒN DÁM ĐẾN TÌM ”

“ Em tìm đựơc Phương rồi ”

Cắt ngang lời anh, gương mặt đang nổi giận, tay thì cũng đang dơ lên định dọng Tuấn vừa nghe đến từ Phương, lập tất, người Long như đứng sững ra. Cứ như bị điểm nguyệt vậy.

Đôi mắt trở nên kinh ngạc, bất giác .vài phút sau, khi hồn đã về xác, Long giựt mạnh cổ áo Tuấn .-

“ CÁI GÌ .TÌM ĐỰƠC PHƯƠNG RỒI SAO .GIỜ PHƯƠNG ĐANG Ở ĐẤU KHÔNG GẶP CHUYỆN GÌ CHỨ VÀ ”

Trời ạ.!!! anh hỏi cứ như ngày tận thế sắp tới vậy, làm cho tên này chóng mặt đi, vì chưa kịp trả lời thì đã bị ném thêm một câu khác.

Ghì vai Long lại, Tuấn hít một hơi -

“ NGỪNG LẠI ”

Hét lên thật bất ngờ .làm cho Long cứng họng luôn. Ngay sau đó -

“ Phương không sao cả, cô ấy vẫn ổn, hiện giờ cũng trở lại thành phố rồi. Thật ra trong súôt thời gian qua Phương không hề rời nứơc, mà lại lẩn xúông một vùng quê để ở.”

Tim anh đập nhịp nhàng đi nghe biết, cô em gái anh yêu thương, nay đã tồn tại trở lại,

CHặn họng Long trước -

“ Em đến đây, ngòai việc này, ” Ngưng một khoảng

“ Xin anh hãy cho em một cơ hội để bù đắp lại cho Phương, em thật lòng rất yêu cô ”

Áo bị anh giựt ngược lên lần nữa -

“ CẬU NGHĨ MÌNH CÒN TƯ CÁCH ĐỂ QUAY VỀ VỚI EM TÔI SAO ”

Cái tức trong người Long vẫn chưa hạ nhiệt nên việc anh nổi nóng thì cũng dễ hiểu thôi.

Đã vậy, lời nói không đủ, Long còn đấm vào mặt Tuấn một cái cho bỏ tức, không một hành động phản khán, tên này cứ đứng yên cho anh tha hồ mà dọng,

Rồi chợt, khóe môi rơi máu ra vì có lẽ đã tét miệng rồi, nhưng Tuấn vẫn giữ nguyên câu nói -

“ Xin anh hãy chấp nhận lời thỉnh cầu này .”

Vâng chỉ một câu nói, mà mỗi lần, Long đấm, TUẤN lại nhả ra. Qúanh thôi mà còn mệt, tiếng hơi thở đức khỏang và vẻ mặt nhăn vì mỗi tay hiện rõ trên mặt anh

Ngừng lại, Long hỏi tay vẫn còn giữ áo tên này .-

“ Gìơ Phương đang ở chỗ nào ”

“ Cô ấy đang thuê tạm một phòng trọ ở khu phố ”

“ Nơi đó có an tòan không ”- tra khỏa tập hai

“ Cũng đựơc ạ ”

“ CŨNG ĐỰƠC LÀ SAO, TUYỆT ĐỐI PHẢI AN TÒAN !”

Nạc Tuấn một cái, khiến tên này mén nữa là rách màn nhỉ đi, nhìn Tuấn một hồi

Đánh cũng đánh thỏa rồi, giờ đây, nhìn vào ánh mắt tên này, anh biết Tuấn thừa sức lì lợm cái này sao giống nhỏ dữ vậy.

Tuy trong lòng vẫn còn chưa chấp nhận tên này, nhưng giờ đây anh không thể rời bỏ nơi này mà về đựơc, còn những 5 tháng, thì cuộc trình diễn NK mới chính thức giúp anh có thể đóng hợp đồng với AS. Nếu hủy ngang, số tiền bồi thường sẽ lên đến con số không tin được Nên .-

“ Trước khi tôi quay trở về, cậu nhấ định phải bảo vệ con bé, nếu con bé lại biến đi một lần nữa, thì nhất định tôi sẽ giết chết cậu đấy.”

Nghe mà Tuấn lạnh cả da gà, nhưng chợt lòng lại thấy vui vui vì Tuấn cảm nhận đựơc, Long không còn phản đối nữa.

Bất giác, mồ hôi lại đổ xuống mặt tên này, vì giờ Tuấn mới nhớ ra, còn còn việc của Chấn Vũ nữa nếu nói ra .thì chắc Tuấn không còn mạng về để gặp nhỏ nữa quá.

Nhưng nếu không nói còn khiếp hơn khi để Long phát hiện.

Thấp thóang thấy vẻ mặt tội lỗi của tên này anh bắt đầu .-

“ Có phải còn chuyện gì cậu đang giấu tôi đúng không ”

Ặc, .! Giờ chết đang đựơc đếm ngược đi càng lúc, Tuấn càng đổ mổ hôi nhiều

“ Này, tôi hỏi mà không trả lời à ”

Không được, có làm phải có gan chịu hít một hơi, lấy hết can đảm của người đàn ông ra mà thú tội với anh rễ -

“ Chúng em đã có Chấn Vũ rồi ạ ”

???

Mặt anh ngu ra thấy rõ - “ HẢ ?? Chấn Vũ là cái gì ?”

“ Là con của tụi em”- nín thở chờ phản ứng của anh.

BẬT ĐỊNH HÌNH

Thật sự Long đang trong thời kì đông đá lại. người cứ như bị chít điện vô.

Vốn đã trải qua cảm giác này, nên Tuấn có thể hiểu được vì sao , anh có thái độ đó đành phải chờ băng tan thôi

15 Phút sau

“ THẰN THẰN G CHẾT .TIỆ T NÀ Y .Y ”

Gân đâu trong người đều sôi lên thấy rõ mạch máu bắt đầu nỡ ra Tuấn cũng thế mồ hôi vã đầy người

Tất tốc Long định tiếp đãi tên này chập hai thì

“ CHẤN VŨ ĐÂY Ạ ”

Nhanh tay, Tuấn móc trong túi quần mình ra tấm hình “ CHÔM” được trong cuốn album của nhỏ.

Thắng gấp lại, đôi mắt Long dán vào bức ảnh đó, hồn anh đâu không biết nó đã bay đến nơi nào .đớ người ra khi ập vào mắt anh là hình ảnh, nhỏ và một cậu bé đáng yêu nụ cười tươi không thể tươi hơn đựơc.

Giật từ tay tên này, Long nhìn mà cứ như muốn dán luôn vào mặt mình vậy, cơn giận bay đi lúc nào không biết mà giờ đây, giọng nói Long lại trở nên lấp bấp đi -

“ C CHH HẤN VŨ VŨ ĐÂY Y HẢ ”

“ ĐẸP TRAI GIỐNG EM ANH HA ”- Cười híp mắt đi trông rất cool khi nói về con trai bé bỏng , mà quên mất mình đang trong tình trạng gì.

Qủa thật chiêu này hủ dụng thiệt, Long chả thèm ngó ngàn gì Tuấn nữa, cứ thọi lọi mà nhìn vào bức ảnh đó. Phút chốc tim anh chợt đau khi nhìn thấy cô em khờ ngốc nghếch của mình.

Anh đã lo cho nhỏ biết bao, anh cứ ngỡ như mình đang chìm dần trong tuyệt vọng vậy, cả đứa em cũng không bảo bọc nổi, tự trách bản thân là một người anh không ra gì.

Khóe mắt Long, hình như cũng chuyển sang đo đỏ và ươn ướt đi.

Bất ngờ Long lên tiếng .-

“ Thằng ngốc kia, còn đem tấm nào nữa không ?” ( Sa x x .tác giả sốc nặng !)

HOỉ mà không thèm nhìn lấy Tuấn, chỉ xuýt xoa xuýt xoa, nhìn đứa trẻ rồi cô em của mình thôi.

Gãi đầu cười khờ, Tuấn nói -

“ Không em chỉ chôm đựơc một tấm à, anh thông cảm ”

Bó tay với hai cái tên này,

Nhét bức ảnh vào túi quần mình (Chôm lại từ tay tên này )

Kinh ngạc khi thấy Long làm vậy, lập tức .-

“ Này, anh rể, trả lại đây .em chỉ cho anh coi thôi có nói là cho đâu .”

CHồm tay qua giựt lại mà không đựơc vì Long né người sang một bên. Nắm tay áo của Tuấn lại .-

“ ANH RỂ CÁI CON KHỈ, MAU MÀ BIẾN ĐI KHUẤT MẮT TÔI,

TRỨƠC KHI TÔI TRỞ VỀ, Truớc khi tôi về .tuyệt đối cậu không đựơc để con bé bỏ đi cậu phải bảo vệ nó đấy BẰNG KHÔNG .”

Ánh mắt thay đổi liên tục, cảnh cÁo chuyển sang nhờ cậy .rồi nhờ cậy lại nhảy vào hăm he.

Khiến cho Tuấn, thật sự phải đầu hàng với ông anh này của nhỏ.

“ Mau biến đi, đừng để Phương một mình ”

Nói xong anh đẩy Tuấn cái vèo, xoay lưng bước đi, mà dường như hơi ấm, sự sống đã về với anh. Phải, cuối cùng, ngày gặp lại em sẽ không còn xa nữa.

Tiết đức ruột khi thấy bức ảnh chôm đựơc nay lại bị Long cướp trắng trợn. Sực nhớ đến còn một người, Tuấn bắt kịp bứơc chân anh và nói

“ Còn nữa, anh biết Quân là ai chứ ”

Ngẩn ra khi nghe tên này hỏi, sao lại hỏi bất ngờ thế, làm Long không tài nào trả lời được. Suy nghĩ một hồi mắt trợn lên

Nụ cười chợt xuất hiện trên gương mặt anh .

Có lẽ giữa anh em Long và Quân, họ đã từng có một quá khứ một câu chuyện xa xưa ( để sau nhé !)

Nghĩ ngợi một hồi, quay sang nhìn Tuấn -

“ Là bạn tôi Sao cậu bíêt Quân”

Nói ra thì thấy ghét Quân ( ghen tị), nhưng không thể phủ nhận được anh ta đã che chở cho Phương ngần suốt thời gian ấy

“ Là là vì .4 năm qua, cũng nhờ có Quân nên Phương vẫn bình yên đến giờ ”

Nhắc tới đề tài này, làm cho Long nhớ đến cảnh tên ngốc này, không biết đã gây ra lỗi gì , khiến nhỏ phải bỏ đi. Nhìn Tuấn bằng con mắt hình viên đạn.

“ Còn đứng đây à .”

Nói xong, Long dơ tay lên, cứ nghĩ anh lại định đánh, nhưng ai dè,

Bộp

Vỗ nhẹ vào vai Tuấn -

“ Chăm sóc con bé dùm tôi, nhờ cậu đấy ”

Nói một nữa, một nữa để trong lòng ( Sax x ). Không đôi co với Tuấn nữa, Long quay thẳng về phòng của mình luôn.

Đứng nhìn anh rễ đi khuất bóng, tên này mới quay lưng tiếng ra ngòai.

Ồ .Hai i i Ya .! Xem như qua đựơc cửa của anh rễ rồi, giờ thì

Đúc hai tay vào túi quần, Tuấn đi mà miệng cứ cười khinh khỉnh lên, làm ấy cô trong công ty này, mặt ai nấy đều đõ lên, bị hút lúc nào không hay biết.

Quay trở về thành phố

Hài .i nói sẽ quay lại rút cuộc thành chuồn luôn, giờ cũng đã tan ca, vậy mà cả túi, nó cũng chẳng thèm quay lại lấy.

Bất chợt, như nghĩ ra đựơc gì đó.Phong rút chiếc điện thọai ra,

Píp pí pí píp .píp

Tay không ngừng bấm số điện thọai nào đó.

Tút tút tút

Sau khi đưa Nhất Long về, giúp con tắm rửa, rồi cả ba người nó , ông Khải và Nhất Long, cứ thế, hai ông cháu lại chơi đùa cùng nhau, vì tính trẻ con, nên chớp thóang đi, những điều buồn bã đó đã không biết từ lúc nào không còn trong tâm trí của thiên thần nữa.

Tiếng cười ha hả của Nhất Long và ông Khải, khi đang cùng nhau đào đào bới bới, thả những hạt giống nhỏ vào, rồi lại đấp đất lên tứơi nước.

Còn Nghi, vẫn như mọi lúc, vẫn với cái chổ quen thuộc, nó ngồi ngay bật thềm ngắm nhìn hai ông cháu cười tươi.

Đột nhiên cảm nhận được, điện thọai đang run, nó móc ra thì thấy

Tá hỏa lên khi vận ra đựơc vấn đề, lập tất, nó chạy vào trong nghe điện thọai

.TẠCH

“ Alô”

“ Nhân Viên trốn việc”- Trời quái vậy chỉ vỏn vẹn 4 từ thôi.

“ Em xin lỗi ”

“ Biết lỗi thì sửa đi ”

Ngó xuống chiếc đồng hồ trên tay mình, trời giờ thì đã tan việc gần được 10 phút rồi. Nhưng không hiểu sau nó nhớ hắn kinh khủng, rất múôn đựơc nhìn thấy Phong, Thấp thóang Nghi quay ra, bóng con thơ hiện lên mắt nó, càng làm cho nỗi nhớ đó mãnh liệt hơn.

“ Em đến ngay.”

Cụp máy lại, nó chạy vội ra sân -

“ Papa, con có chút việc phải đi, papa giúp con trông Nhất Long nhé ”

Ông vốn cũng thắc mắc, chả hiểu nó dạo này đang làm cái gì nữa, thập thò lấp ló khiến ông cũng tò mò, nhưng giờ đang vui vẻ cùng cháu yêu, nên -

“ Rồi, con đi đi ”

Cười nũng nịu một cái với ông, nó chòang tay vào tay ông Khải, hôn cái chót lên má ông, sau đó lại cuối xuống hôn vào gương mặt đáng yêu, cười đến đỏ của con nó.

Vẫy tay bai bai, nó phóng nhanh ra khỏi nhà.

15 phút sau

RẦM

Vẫn cái kiểu mở cửa trời đánh đó, khi luớt qua những tầng bên dưới, không khí thật lẳng lặng khi không còn ai làm việc vào lúc này. Mọi người đã ra về từ lâu, nên nó lên thẳng phòng làm việc của Phong luôn

Một lần rồi , nên vô hiệu hóa, có nghĩa Phong không còn ngạc nhiên khi nghe cánh cửa đáng thương của mình kêu cứu nữa, Nó thở hồng hộc khi phải chạy như bay ( xe hai cẳng mà) .

Thấy hắn, gương mặt nó nở nụ cười giả điên, Phong thì cứ nhìn vào mắt nó thôi

“ Chuyện đột suất nên em không về kịp ”

“ Lầu đầu anh thấy có một nhân viên như em đấy ”- tay gõ nhịp nhịp lên bàn, đôi mắt không hề di chuyển

Đứng dậy, Phong vòng ra khỏi ghế, đi về phía trứơc mặt bàn mình, ngồi tựa lên,

Rục rè, nó cứ nghĩ, thế nào cũng bị hắn mắng ột trận. Nên đã chuẩn bị sẵn cái lỗ tai để nghe để hứng.

Bất ngờ Phong lên tiếng -

“ Vì em mà bữa trưa anh cũng bỏ rồi đấy ”- Gương mặt nghiêm nghiêm, càng khiến Nghi gờn gợn người hơn, nhưng Phong vừa nói gì mở to mắt lên -

“ HẢ ??? Anh nhịn từ lúc trên đó à ”

Gật đầu. thay lời nói.

“ Vậy em khao anh chầu này nhá !”

Nó nở nụ cười huề với Phong, khỏang cách cả hai cũng chỉ hơn một mét vài phân.

Nhìn nó vài giây, bóng đèn bật sáng

“ Trốn việc, tội rất nặng uhm m m ”

Tóc tai dựng dứng lên khi hắn nói vậy, thấy vẻ mặt ngố đến dễ thương của Nghi, Phong cười phì ra .

Tay Phong đưa lên, ngóăc ngóăc Nghi lại .-

“ Lại đây ”

Ngu ngơ nhưng bước chấn vẫn nhất lên rồi tiếng đến, khi nó chỉ còn cách hắn vài gan tay, tất thì, Phong vòng cánh tay mình qua eo nó, kéo vào. Khiến cho người nó bất ngờ dựa hẳn vào ngực Phong.

Nói khẽ qua tai Nghi .-

“ Đến giờ phạt !”

Vừa dứt lời thì Thì cái gì sẽ xảy ra nhỉ

Phong định làm gì Nghi .!!

Còn Tuấn, sau khi đã hạ cố, lếch sang Anh để gặp Long, giờ tên này đã có thể yên tâm mà quay về khi dường như anh đã chấp nhận cho Tuấn cơ hội thứ hai. Tiếp theo, tương kế tự kế phần hai của Tuấn sẽ là gì đây !

Xem tiếp: Chương 56

Bạn đã đọc thử chưa?

Trâm Ii: Kẻ Yểu Mệnh

Thể loại: Ngôn Tình, Trinh thám

Số chương: 30


Vô Hạn Thự Quang

Thể loại: Khoa Huyễn, Võng Du

Số chương: 250



Cô Dâu Thủy Thần

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 29


Yêu Em, Làm Anh Đau

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 10