Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 50

Chương trước: Chương 49



CHÁP 51

Hết kiên nhẫn được với chính mình, nổi khùng lên, Tuấn phóng nhanh vào đám người chán sống dám chạm tay nhỏ Tất tốc, Tuấn nắm lấy cổ tay Phương lôi nhanh ra ngòai, trước những con mắt đầy kinh ngạc

Nhỏ cũng giật thót người lên vì hành động đó. Khi hòang hồn thì đã bị Tuân lôi ra ngòai lúc nào không hay

“ ANH LÀM CÁI GÌ VẬY BUÔN TAY RA ”

Mặc cho nhỏ có kêu la, Tuấn vẫn khưng khưng giữ chặt lấy .kéo đi cho đến khi tới góc sau hẻm của cửa tiệm mới thôi .

Buôn tay nhỏ ra .phút chốc, Phương nhăn mặt vì cái siết đó quá chặt làm tay nhỏ đau chết đi được .

Ph t

“ Ah .”- ôm cái cổ tay tội nghiệp của mình, hướng đôi mắt hình viên đạn về phía Tuấn

Điên tiết lên được, tên này gần như thở không nổi, máu dồn lên hết trên đỉnh đầu, giọng hiện rõ phần giận giữ -

“ CÔ ĐANG LÀM CÁI GÌ HẢ

KHÔNG CẦN NGẠI NGÙNG, UỐNG RƯỢU TRƯỚC NHỮNG NGƯỜI ĐÀN ÔNG LẠ MẶT .

CÒN TƯƠI CƯỜI NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI TA NỮA

RA THỂ THỐNG GÌ HẢ ?”- bất ngờ quát lên với nhỏ.

Nực cười một cái, nhỏ xoay mặt nghiêm lại .-

“ NHỮNG NGƯỜI ĐÓ LÀ KHÁCH QUEN CỦA TIỆM, TÔI UỐNG THÌ CÓ GÌ LÀ SAI CHỨ ”

Càng lúc càng điên tiết lên với cái kiểu lì lợm không giới hạn của nhỏ , nhìn Tuấn một lúc, nhỏ nói tiếp -

“ Anh muốn cái gì đây hả ? chỗ này là chỗ tôi làm việc . anh kho ”

“ ĐỪNG CÓ LÀM NỮA XIN NGHĨ VIỆC MAU

Sao cô cứ làm người ta lo lắng cho cô

CHỈ VÌ LO CHO CÔ MÀ TÔI MỆT TỚI CỠ NÀO ?”- Cắt ngang lời nói của nhỏ, đầu Tuấn giờ đây khói bóc lên nhìn sợ phát khiếp.

Phương im thinh thích đi khi bị Tuấn nạc ngang một cách bất ngờ, chỉ đưa con mắt lì ra mà nhìn Tuấn ngừng một chút tên này lại nói tiếp .-

“ Ở TRƯỚC MẶT TÔI , CÔ LẠI KIÊU NGẠO

HÃY NHÌN CÔ BÂY GIỜ KÌA ĐANG LÀM GÌ HẢ ”

Cơn thịnh nộ cứ tăng vùn vụt , nhìn tên này bằng đôi mắt nữa vô cảm, nữa rung động .lát sau -

“ Tôi tôi còn phải kiếm sống , đâu có giống như anh, có thể kén này nọ”- Nói một nữa, một nữa nén trong lòng

“ Hơ ”- Thở ra một cái vì tức đấy .

“ Thế thì ”

NhỎ đốp lại -

“ Anh làm ơn thôi cái trò này đi, tôi có nói sẽ quay về với anh sao ?

Anh nghĩ tôi tự ái phải không .

.Tại sao lại kiếm tới chỗ này

Anh thiệt là quá đáng anh.”

Không đôi co với Phương, Tuấn đúc hai tay vào túi quần, lên tiếng -

“ Ngày mai hãy ngừng làm việc ngay chỗ này, tôi đã sắp xếp cho cô một công việc ở BLUS ”

“ Không đi, tại sao tôi phải đến đó ?” – bướng lại

“ Không nguyên nhân, tuyệt đối cô không được làm tại đây nữa”- Cương quyết liệt

Tới lượt nhỏ tràn suôi máu họng ra, nhịn hết nổi .hét lên .-

“ DẸP ĐI ANH NGHĨ TÔI LÀ CÁI GÌ HẢ,

MUỐN ĐẶC ĐÂU MUỐN BẢO GÌ CŨNG ĐƯỢC ÀH

BIẾN KHÚẤT MẮT TÔI NGAY

BIẾNNNN.N ”

Đi kèm hành động, nhỏ đá một cái trời long đất lở vào chân Tuấn , rồi bỏ đi khi trong lòng tức đến chết .

- Vâng đá không đủ , nhỏ còn rủa trong lòng nữa chứ .

Ôi má ơi ! bị gián ột đòn bất ngờ, mặt Tuấn chợt tím đi vì , nhỏ ra tay không hề thương tiết đau điến lên được Phương cứ như gió ấy, chớp mắt đã biến đi mất tiêu, chỉ còn một mình tên này ở lại, khum mà không khụy xuống chứ, cà nhắc cà nhắc với cái chân này.

Tính chơi đòn lì lợm bậc hai với nhỏ, nhưng chưa gì đã bị trọng thương, thật sự rất đau .bầm tím luôn cả ngay khúc giữa xương đó vừa định lếch lại đó

Píp pìp píp

Móc chiếc điện thọai từ túi ra,

“ Chuyện gì”- giận cái chém thớt, giọng nói của Tuấn khiến cô thư kí đầu dây bên kia cũng thóang sợ .

“ Thưa Gíam đốc, xin về ngay ạ, cô Chi đang ”

“ Đựợc rồi.”

Cụp máy, xem như hôm nay chỉ đấu khẩu với nhỏ được nhiêu đó thôi, thật ra, Tuấn cũng sớm biết thế nào Chi cũng sẽ tìm đến công ty mà làm lọan. Vì hôm qua , chính tên này đã hẹn cuộc hẹn trực tiếp với cha của cô ta mà khứơc từ hôn ước.

Mặc dù rất thương con, nhưng ông cũng là người hiểu lí lẽ, vì thật chất, khi ông đưa ra ý kiến đính hôn cho cả hai, thì Tuấn vẫn chưa hòan tòan trả lời, chỉ có Chi là rêu rao khắp nơi rằng tên này đã đống ý.

Lúc ấy Người Tuấn đã vô cảm đi, nên ngay cả hành động đó của cô , tên này cũng không màng tới, muốn làm gì thì làm. Từ đầu đến cuối, Tuấn chưa hề lên tiếng trong vụ việc này, đâm ra cha Chi cũng có chúc ngỡ ngàng khi nghe quyết định của Tuấn, mặc khác trong tâm ông lại rất mong con gái mình thanh đôi với Tuấn, vì ông rất ưng cái tính thông minh , nhạy bén của tên này. .Suy nghĩ một hồi, cuối cùng ông cũng chấp nhận, nói đúng hơn ông không có sự lựa chọn.

Không yêu mà cưới, như thế thì thà ông không đồng ý cái hôn ước này. Vì hạnh phúc của Chi là tất cả với ông.

Sau khi gặp lại nhỏ, sau khi quyết định sẽ không từ bỏ, sau khi thề có chết cũng vẫn bám cho bằng được người con gái tên Trịnh Vỹ Phương

Có lẽ tâm hồn của Đại Anh Tuấn đã dần ấm trở lại

Lê từng bước từng bứơc về hướng đậu xe hôm nay không được, chắc chắn ngày mai Tuấn sẽ lại đến nữa.

Để xem giữa Phương và Tuấn ai lì hơn nhá !

Tại công ty .B-SNO

Bộp

“ CHẲNG PHẢI HÔM QUA TÔI ĐÃ NÓI NHẤT ĐỊNH PHẢI HÒAN TẤT VÀO HÔM NAY SAO, .CHỈ LÀ LƯU TRỮ TẬP TIN VÀO MÁY MÀ CÔ CŨNG KHÔNG ĐƯỢC À BLAP BLAP BLAP ”-

Tiếng nạc nộ của cấp trên nó, vang lên mà muốn banh cả căn phòng của ổng , mặc dù nó muốn rống đầu lên cãi lại, nhưng thật sự đúng là nó đã không hòan tất theo yêu cầu. Cắn môi ,bấu móng rán mà nuốt mà tiêu những lời của người đàn ông đó. Ô không phải ai xa, mà chính là người hôm qua bị nó chặn họng đấy, người đàn ông ngồi chính giữa. Xui cho số Nghi lại thuộc vào cấp dưới bên khu vực ổng, nên chắc ngày tháng đau khổ của nó còn dài dài

Phía ngòai văn phòng đó, ai ai cũng thấy run dùm nó, tiếng la thất thanh của ông ta thật sự rất kinh khủng, kinh khủng không phải vì khiến nó sợ mà là vì màn nhĩ của nó đang trong tình trạng thời kì cuối, có thể lủng bất cứ lúc nào.

Miệng không ngừng thuyết giáo nó, chợt

Reng reng reng

Liếc xéo Nghi một cái, rồi ông ta mới ngưng mỏ mình lại mà nhất máy lên nghe -

“ Alô”

“ ”

“ Vâng vâng tôi hiểu rồi ạ ”

Nét mặt đầy sát khí, chợt chỉ trong tích tắc thay đổi đi, chuyển sang vẻ cười khờ theo kiểu nịnh bợ, nó nhìn ông ta mà thấy ghét, chỉ muốn nhào vô dọng ột cái để hả giận ( Sax con này !).

Sau khi kết thúc cuộc nói chuyện với người đầu dây bên kia, ánh mắt nhìn nó vẫn không thay đổi, tuy giọng đã có phần dịu xúông.

“ Hồ sơ của cô sẽ được chuyển sang khu ngọai giao, còn chuyện hôm nay, xem như lần đầu, tôi không truy cứu , không còn gì nữa cô ra ngòai làm việc đi, đi theo sự hướng dẫn của nhân viên bên đó ”

Mặt nó ngố ra .cái gì tại sao nó lại bị điều đi chỗ khác chứ mà khu ngọai giao là cái khỉ gì vậy trời .

Đầu Nghi mọc đầy sao lẫn dấu chấm hỏi, nhưng bứơc chân vẫn cứ thế mà đi, vì nếu cho chọn lựa thì nó thà lếch sang tổ khác còn hơn ở chung chuồng với lảo già chết tiệt này.

Nhân lúc ông ta cuối đầu xuống xem hồ sơ, nó lè lưỡi một cái rồi bay vèo ra ngoài, bê trên tay chiếc thù đựng đồ đạc của mình vẫy vẫy cái khăn tiễn biệt những người đồng nghiệp thân yêu vừa mới quen biết chưa đầy 24 tiếng, và cả cái bàn yêu dấu của nó nữa.

Đi theo sự chỉ dẫn của cô tiếp tân, nó chợt cũng cảm thấy sảng khóai khi lại được chuyển sang chỗ khác, nhỡ đâu lại gặp được người hợp gu như cô Kim sao ?

Mừng thầm trong ngừoi, cứ cười tủm tỉm mà đi theo phía sao người nhân viên đó.

Một hồi sau lầu 4

“ Đây là khu ngọai giao, cô chỉ cần đi thẳng vào trong sau đó quẹo phải, với căn phòng đầu đó là nơi của trưởng phòng Lâm đấy .”

Gật đầu cảm ơn sự nhiệt tình của cô gái đó, nó tung tăng ôm cái thùng mà bước theo hướng vừa được chỉ

Cộc Cộc cộc

“ Mời vào”

> CẠCH

Nhấp nhô cái đầu vô, trứơc mặt nó là một người đàn ông khỏang 30, trông rất lịch thiệp, nở nụ cười hiền khờ của mình nó chào người đàn ông đó -

“ Xin chào, tôi là ”

“ Là Lưu Nhã Nghi đúng không, tôi vừa nhận được hồ sơ của cô, ngồi đi ”

Người đàn ông đó tiếp lời của nó, chẳng tỏ vẻ khó chịu gì cả, cũng nở nụ cười dễ gần với Nghi.

Thật sự người này cũng hơi bị hút hồn khi dở hồ sơ nó ra, nay còn được gặp tận mặt, cái nét ngây thơ, xinh xắn của nó khiến trưởng phòng Lâm chợt cũng động lòng.

“ Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ tham gia vào kế họach thành lập sang kiến cho các mẫu sản phẩm, cô có í kiến gì không ”

Chấm dứt ý nghĩ, nó cười toe tét ra .giọng hớn hở lên .-

“ TẤT NHIÊN LÀ KHÔNG CÓ VẤN ĐỀ GÌ TÔI RẤT SẴN LÒNG VỚI NÓ”

Đúng thật, tính cách rất dễ cuốn người đối diện, chỉ cần thấy nụ cười dắng yêu, thì ít nhất cũng run rinh tim rồi.

Nhưng chỉ trong phút chốc thôi, VÌ trưởng phòng Lâm cũng là người đã có vợ, nên điều kiển cảm xúc mình không khó là mấy.

Nhìn nó mỉm cười một cái, xong lại giao cho nó những thong tin về sản phẩm lần này

Chăm chú nghe theo những chỉ dẫn nhiệt tình đầu nó gật lia lịa mỗi khi trưởng phòng Lâm hỏi ” Cô hiểu rồi chứ ?”

Một lúc sau .khi đã hòan tất mọi việc hướng dẫn nó định ra bước ra khỏi phòng thì chợt, trưởng phòng Lâm nhớ ra gì đó -

“ Tôi quên mất, lần này dòng sản phẩm rất đựơc giám đốc để ý đến, nên cô sẽ làm việc cùng với giám đốc đấy, hãy cố mà lập công, vì chưa ai mới vào àm có cơ hội cùng làm việc với giám đốc đâu ”

Động viên nó, và cũng mừng thầm cho nó, vì quả thật với trình độ đếm trên đầu ngón tay mà nó đã khai trong hồ sơ thì việc được làm chung với giám đốc có lẽ .thuộc vào trường hợp hiếm có đấy.

Dù vẫn không hiểu rõ ý của trưởng phòng Lâm , nhưng Nghi cũng cuối đầu chào rồi bước ra ngòai.

Sauk hi sắp xếp hết đồ đạc vào vị trí mới của mình, nó bắt đầu ngồi suy nghĩ ý tưởng, lật sơ xem qua những thông tin

Ưhm đúng là cũng khá thú vị thật, với đôi mắt chuyên gia lưa các mỹ phẫm lẫn trang phục, nó nghĩ có lẽ khả năng phối hợp nội thất của nó cũng không đến nổi tệ.

Nhanh chóng truy cập thông tin, tìm thêm vài ý tưởng mới lại hình như nó rất hợp với công việc này đấy, say sưa , đút đầu vào làm mà quên cả giờ ăn trưa đã đến.

Khi vừa hòan tất xong những ý tưởng của mình, nó xem đến mặt cuối của bìa thong tin .thì thấy đựơc dòng chữ đó là nơi mà giám đốc đang làm việc.

Theo như trưởng phòng Lâm đã nói , thì nó phải đưa đóng ý tưởng này cho giám đốc xem qua, sau đó còn phải cùng nhau đi xuống sưởng để tận mắt xem những mẫu đó mới có thể biết làm sao để phói hợp nó chứ.

Bước chân ra ngòai phía khu tiếp tân, hỏi cô nhân viên, một lát sau, nó cũng biết đường.

Chân bước vào thăng máy .tay ấn nút số 5.

Giờ chỉ còn đợi cái than máy đóng cửa và lên thôi

4

(5) KÍN

XỌAT Cửa mở Nghi bước ra ngòai

Đi dọc qua lối mà cô nhân viên đã hướng dẫn

Cộc cộc cộc

“ Vào đi”

Do cánh cửa nên tiếng nói ấy không làm nó nhận ra đó là giọng hắn. Tay dặn nắm cửa đẩy vô tay ôm sấp thông tin mà nó đã kiếm được, và những sáng tạo riêng của mình.

Gương mặt tươi tắn, nụ cười dễ thương ngày nào, nó phấn khởi bước vô. Phong nãy giờ cứ cuối đầu dán mắt vào tái liệu trên mặt bàn

Hít một hơi thật sâu, giờ đây nó đã đứng trứơc mặt hắn, hai tay chìa ra, giọng vui vẻ định nói thì .

Phong ngước đầu lên, tay tháo cặp kính không độ xuống, nhìn nó với ánh mắt “ Hoan nghênh” -

“ Cô đến rồi sao ”

BỊCH

Đôi mắt nó mở to ra, tòan thân cứng như đá, phút chốc , mặt Nghi trở nên rất kinh hòang đôi mắt không chớp lấy một cái àm cứ dán sát vào gương mặt Phong

Cứ thế mà nó nhìn hắn suốt 5 phút mà không hề nói gì cả, đôi àm chợt đỏ ửng, nóng cả lên, đôi chân mày, càng lúc càng châu lại, đôi mắt thấm thóat nhào đi,

Gịot nước mắt rơi xuống, lăn dài trên gương mặt Nghi.

Cứ ngỡ, nó sẽ bất ngờ khi biết sẽ được làm việc với giám đốc chứ, thái độ của Nghi khiến Phong khá sock, tại sao lại khóc khi đây là lần đầu gặp mặt chứ .

( Sax .x mất trí nhớ mà còn mắc bệnh hoang tưởng trầm trọng.

Thấy nó cứ đứng như thế hòai, nước mắt lại không ngừng rơi. Không hiểu nổi, sao thấy những hàng nứơc mắt rơi từ gương mặt Nghi xúông, Phong chợt thấy trong tim tự nhiên nhói lại, lúc không hiểu đây là cảm giác gì, nhưng tai sao nó lại khóc chứ.

Bất giác Phong đứng dậy khói ghế, vòng ra chiếc bàn làm việc của mình, đi về hướng nó. Đứng đối diện Nghi, đôi tay không nghe lời chủ, nói đúng hơn là hành động tự phát, nhè nhẹ đưa lên, áp sát vào gương mặt nó, lau đi những dòng nước mắt ấy giọng ân cần .-

“ Cô bé ngốc, không cần phải mừng đến phát khóc đâu ”

Ôi ám ơi ! cảh lẽ nảy giờ hắn nghĩ nó khóc vì quá xúc động khi đựơc nhìn thấy hắn sao trời.

Nó vẫn không nói lời nào, vẫn cứ hướng đôi mắt đỏ nhòe đó ra mà nhìn Phong.

Bỗng, bàn tay nó từ từ đưa lên, chạm nhẹ vào gương mặt hắn giọng nói yếu ớt .-

“ L.à an.h l.à a.n h. s.a o o ”

Chỉ kịp nói thế thôi, vâng chỉ đúng vỏn vẹn 5 từ nó đã ngất ngã vào lòng hắn.

Giật mình khi tự dưng Nghi, ngất xỉu, hỏan hồn, Phong lắc nhẹ vai nó gương mặt cũng không khỏi kinh ngạc .-

“ Này sao lại ngất chứ .cô bé này ”

10 Phút sau

Hết cách, nó vẫn cứ thế mà không mở mắt dậy, ngất thật rồi ( Sax chả lẽ xạo ). Phong đành bế Nghi lên , bong vào cánh cửa phía sau phòng làm việc của mình vậy.

Gian phòng làm việc của Phong, được chính hắn cho người xây thêm một khỏang bên trong, tại đó, có cả giường , tủ lạnh và mọi thứ linh tinh cứ như khách sạn mini của hắn ấy.

Đặc nhẹ người nó xuống giường, chính hắn cũng bó tay nhưng khi nó ngất đi chợt hắn cảm thấy hỏang lọan lên, lòng lo đến phát sốt.

Ban đầu định đưa nó vào viện, nhưng thóang sau cảm nhận đựơc hơi thở đều đặng và nhịp tim, hắn mới biết đựơc, nó đã từ xỉu mà biến thành ngủ mất luôn rồi.

Ngồi trên giừơng, nhìn gương mặt ngây thơ của nó khi ngủ, hắn chợt cảm thấy sao cảm giác này lại quen thuộc đến thế. Cứ như chuyện này đã từng xảy ra vậy

Đột nhiên

“ Ph.o.ng ph.o.ng đ.ừ.n.g đ.ừ.ng. b.ỏ e.m .anh đ.ừn.g b ỏ .em .”

Hai khóe mắt Nghi, lại một lần nữa trào nứơc mắt ra, miệng không ngừng gọi tên hắn đôi ám đỏ ửng lên vì máu dồn lên não

Khi nghe nó nói vậy, hắn cảm thấy vô củng ngạc nhiên .tại sao nó lại biết tên hắn .nhưng có thật đó là tên hắn không, hay chỉ tình cờ nhầm lẫn

Bởi vì nó đã bao giờ gặp hắn đâu, làm sao biết đựơc tên hắn chứ.

Suy nghĩ một hồi, bỗng dưng, đầu Phong đau buốt, hắn cuối đầu xúông, hai tay đưa lên ôm chặt lại cái cảm giác đáng ghét đó lại vây lấy người hắn.

Cái cảm gíc àm đêm nào cũng khiến hắn phải chòang tỉnh trong giấc ngủ, hình bóng người con gái đó rút cuộc, đã có chuyện gì xảy ra với hắn .rút cuộc .cái kí ức mà hắn đã mất đi là thế nào

Mãi một lúc sau, cơn đau mới dần dần dịu xuống, rồi Phong lại ngước lên, xoay về hướng người con gái đó, nhìn nó với đôi mắt hoan man, mọi sự việc đều không xác định được.

Chợt Nghi lại bất gíac gọi cái tên ấy lên

Tay khẽ chạm vào má Nghi, hắn vuốt nhẹ trên làn da mịn đó hơi thở trở nên ngộp ngạc .hình như hắn sắp

Chợt

Píp píp píp

Tiếng reo của điện thọai vang lên, làm Phong tỉnh giấc khỏi hành động vừa rồi của mình, bật máy -

“ Alô”

“ Thưa Gíam đốc, bên đối tác đã đến rồi ạ ”

“ Tôi biết rồi”

Đóng máy lại, kéo chăn đắp lên người nó, thóang nhìn Nghi vài phút, với tay lấy cái áo khóac, Phong đứng dậy bước đi trong lòng có một điều gì dó rất khó diễn tả, nhưng hiện tại hắn có một cuộc hợp rất quan trong .

Phút chốc, không hiểu nổi chính mình, hắn lại thầm mong, nó vẫn sẽ ở đây cho đến khi hắn quay lại

Không biết Tuấn đã về rồi giải quyết như thế nào với Chi, thật sự tác giả bó tay. Vì bây giờ chỉ thấy tên lì như trâu này lài lòng vòng ngay trước cửa tiệm, nơi nhỏ đang đâm đầu vào mà làm hăng say.

Chợt bà chủ nhờ Phương xách bao rác ra bỏ dùm, nhỏ vui vẻ nhận lời, lập tất đứng dậy, tháo đôi gan tay ấm đẫm kia, rồi cầm lấy từ tay bà, đí ra bên hông cửa tiệm

Chớp thấy Phương rẽ sang ngõ khác để ra ngòai, Tuấn nhanh chân , mai phục ngay lối ra đó.

XỌAT

Mới vừa vén màn lên thôi thì đã thấy cái mặt lì lợm của tên àny xúât hiện chình ình ra, Nhỏ như muốn điên lên được

Lơ Tuấn đi, tiếng đến cái thùng rác to nằm ngay đối diện mình, thả bao rác vào đó, rồi xoay lưng bứơc vào lại

Chưa kịp nhất chân đến cửa, tay đã bị Tuấn nắm chặt lại -

“ Tôi có chuyện nhất định muốn nói với cô”

Ngước lên nhìn vẻ mặt của Tuấn, phút chốc nhỏ mềm lòng đi

Phía sau hẻm

“ Có chuyện gì ?”- gương mặt vốn đầy cảm xúc nhưng bị nhỏ dấu đi một cách nhanh gọn.

“ Là việc là việc tôi đã làm gì Khiến cho cô cảm thấy không có đựơc tư nhiên và thỏai mái”

Cười trừ một cái, nhìn thẳng vào mắt Tuấn .Phương nói -

“ Không có đựơc tự nhiên và nhàm chán tôi đều chịu đựơc, nhưng mà ”

“ Nhưng mà cái gì ”- lòng như lửa đốt lên khi thật chất tên này không biết nhỏ sẽ nói cài gì ra nữa

“ Tự ình là đúng, không xem người khác ra gì cả, thích đâu thì đặc đó , và còn ích kỷ Nói tóm lại anh là một người chỉ thích điều khiển người khác theo ý mình ”- rủa một tràn vô mặt Tuấn, vì trong lòng nhỏ còn tức với cái kiểu nói chuyện của tên này lúc sáng.

Nói xong Phương xoay lưng định bỏ đi

“ ĐỨNG LẠI .”

Liếc Tuấn một cái, nhỏ vẫn quay đầu mà bước đi, máu dồ lên tới ãno, tên này thật sự đã tức điên lên được .lập tức đuổi theo Phương

Xọat xọat .xọat

“ CÔ THIỆT TƯỞNG MÌNH HAY LẮM HẢ ”

Bứơc chân Phương ngừng lại khi nghe Tuấn nói vậy .

“ TẠI SAO TÔI PHẢI ĐEO ĐUỔI CÔ BÂY GIỜ ĐEO ĐUỔI CÔ LÀ MỘT VIỆC KHÓ KHĂN ĐẾN NHƯ VẬY ÀH ”

Xoay người lại , cả hai cách nhau khỏang một mét, nhỏ nhìn vào mắt Tuấn ánh mắt như rất tất giận, nhưng không them chấp với Tuấn, nhỏ lại quay người bỏ đi

Nổi điên lên với sự thờ ơ, lạnh lùng của nhỏ, Tuấn tức đến vỡ não ra, tay đưa lên kéo lỏng chiếc cà vạt trên cổ mình xuống vì giờ đây nhiện độ trong người tên này có thể đem ra so với nủi lữa rồi đấy .-

“ CÔ VÀO TÔI ĐÂU PHẢI LÀ LẦN ĐẦU TIÊN ”

Lần này thật sự là nhịn không nổi nữa, những câu nói từ nãy giờ của Tuấn khiến con tim nhỏ đau đến muốn vụn vỡ ra , đối diện với Tuấn .giọng lạnh lùng -

“ Anh Nói Gì ?”

Bất giác TuẤn chết đứng đi vì phát hiện mình đã lỡ lời với nhỏ, đúng vậy câu nói ấy thật sự đã gây tổn thương cho Phương .nên miệng không tài nào mở ra được

.Nhìn Tuấn một hồi, đôi mắt nhỏ bắt đầu đỏ lên giọng đầy tưn tức mà nói .-

“ “Đâu phải lần đâu tiên?” cô giả bộ ngây thơ có phải không ?

Hồi đó lấy được cô một cách dễ dàng bây giờ còn làm như mình cao quý lắm .có phải dậy không ?”

Thật sự Tuấn không biết phải nói như thế nào nữa, tay chân tê cứng cả đi, chỉ đứng trơ ra mà nhìn nhỏ

Giờ đây, tên này có thể thấy rõ đựơc đôi mắt của Phương đã chuyển sang đỏ dần dần ươn ướt đi -

“ Anh ăn nói rất thẳng ( nãy giờ tòan nhỏ nói mà ?) Qúa khứ . . quá khứ của những ngày đó .tôi còn tưởng anh là người được lắm .

Anh không hiểu gì cả có lẽ từ đó tới giờ, anh không bao giờ nghĩ tới những việc mà anh đã gây ra cho tôi .”- Nước mắt lăng dài trên má Phương.

Tim Tuấn như tan vỡ, thật chất tên này không cố ý làm tổn thương nhỏ. Đôi tay siết chặt lại chốc lát, đôi mắt Tuấn cũng đỏ dẩn đi

Vẫn không hề lảng tránh, nhỏ vẫn nhìn thẳng vào người Tuấn, cố gồng người mà nói -

“ Anh chính là lọai người như vậy không hề mở rộng đầu óc .có biết không .”

Đến nứơc này cứ tưởng Tuấn sẽ xin lỗi chứ, nhưng ai ngờ tên này lại cương quyết liệt -

“ Còn cô thì sao, TỐI HÔM ĐÓ CÔ ĐÃ LÀM NHỮNG GÌ ĐỂ LẠI CHO TÔI BA CHỮ ĐÓ RỒI BỎ ĐI CÔ NGHĨ MÌNH ĐÚNG SAO . CÔ NGHĨ TÔI LÀ MỘT THẰNG KHỜ, MUỐN QUEN THÌ QUEN MUỐN VẤT BỎ THÌ VẤT BỎ SAO ”

Xả một tràn vô người nhỏ, gương mặt Phương giờ tái đỏ đi, vì nước mắt không ngừng chảy nhỏ thở không nổi nữa rồi, càng lúc hơi thở càng trở nên nặng nề hơn, đau đến tất ngực nếu cứ tiếp tục thế này, chắc nhỏ dẽ chết vì không thở đựơc mất, bỏ mặt Tuấn lại đó, Phương bước đi, quay trở lại vào tiệm như người vô hồn

Khi Phương vừa mất bóng ngay khúc quẹo, Tuấn vẫn cứ trơ người ra mà đứng đó, tên này cũng chẳng khác gì nhỏ, tim đập nhanh đến nổi bất cứ lúc nào nó cũng có thể vỡ ra đựơc.

Không khí nơi đây có thiếu gì đâu, mà sao nhìn Tuấn cứ như sắp tắc thở vậy, trong lòng nổi điên lên với tình trạng bây giờ giữa nhỏ và mình

Tiếng đến bức tường, Tuấn đấm mạnh vào đó cho hả giận, nhưng cơn nóng trong người không hề giảm đấm đến nổi tay rỉ cả máu ra mà vẻ mặt đỏ ấy cũng không hề dịu xuống

Lái trên chiếc xe, chân không ngừng nhấn ga liên tục Ánh mắt nhìn về phía trứơc, nhưng đầu lại đi nghĩ về nhỏ .

Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này phút chốc tên àny thấy hối hận vì đã nói ra câu nói ấy.

Khi gặp mặt Phương xuất hiện giọt nứơc mắt, tim như thắc lại, đau nhói lên

Sau trận chiếc võ mồn với Tuấn, và sau khi công việc kết thúc, nhỏ lên cái thân xác với gương mặt buồn man mát đến trường Chấn Vũ

Vẫn như ngày nào, CHấn Vũ chờ mẹ đến đón, nhưng sao hôm nay, đợi mãi mà vẫn không thấy gì cả, gương mặt thiên thần chợt ụ xúông, buồn đi

Chợt

“ CHẤN VŨ .”

Bất giác khi nghe tiếng gọi, Chấn Vũ ngẩn cái đầu lên vì từ nãy giờ tòan nhìn xúông đất .

Đôi mắt đột nhiên trở nên sáng ra, khuôn mặt mừng rở , rồi chạy nào về phía người vừa lên tiếng

Nhỏ định đi đón con thì nhận đựơc tin nhắn của anh Quân, đọc xong nhỏ về thẳng nhà trọ

Vừa thấy anh thôi, chợt những buồn bực trong lòng nhỏ, trào ra một lúc.

Nhỏ cũng giật mình, nhưng khi hòang hồn thì đã thấy, Chấn Vũ đang được bồng bế trên tay anh Quân. Đọc những dòng hcữ trong tin nhắn thì không cảm thấy gì nhưng

Khi vừa tận mắt thấy Quân nhỏ liền

Cả hai chú cháu kinh ngạc khi thấy Phương đứng ngay tại đó , đối diện họ không xa lắm mà khóc ào lên. Mỉm cười một cái, Quân bế Chấn Vũ tiếng lại gần nhỏ, một tay đưa lên xoa vào cái đầu giọng nói trầm ấm -

“ Ngốc này, lại xảy ra chuyện gì nữa rồi sao ”

Tất tốc Phương úp sát đầu mình vào vai bên phải của Quân mà khóc nức nở lên .từ nãy đến giờ, rất muốn khóc rồi, nhưng ốc dồn nén đi khi Quân vừa xuất hiện, đột nhiên nhỏ không chịu nổi nữa bùng nổ cả ra.

Hình ảnh Một đứa bé, một người con trai từ “ Mẹ ” rồi cả cái vòng tay đang vỗ vỗ sau lưng nhỏ nữa

Tất cả chợt hiện ra trong mắt

Chuyện gì đã xảy ra không lẽ đã có người nhìn thấy đựơc cảnh đó

Còn Nghi, liệu khi Phong trở về B-SNO có còn thấy nó nữa không.

Sau khi tận mắt thấy đựơc Phong, nó đã trờ nên như thế nào

Còn Tiếp

Xem tiếp: Chương 51


Bạn đã đọc thử chưa?

Sống Lại Sinh Em Bé

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh

Số chương: 84


[12 Chòm Sao] Khúc Hát Ngàn Năm

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 25