Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 48

Chương trước: Chương 47



CHÁP 48

Ngỡ !

Đôi mắt cứ nhìn lần lượt từ phải đi qua rồi lại lùi dần theo hướng ban nãy

Tay tiếng gần đến TUE, nhất lên , chợt tự nhiên lại đặc xuống ( Hú hồn !)

Khoanh tay vào ngựời, chóng lên cầm chăm chú dựng dụng óc mình một lần nữa .(Lẹ đi bên phải ngòai cùng là POP đó chờ gì nữa .!)

Rồi cái tay lại nhút nhích lần nữa cầm POP lên ( yeah ) , dơ cao ngắm ngắm một hồi , ngựa .lại đặc xuống ( Sax .x .)

Tới lượt HUK, bất giác, cái đầu lại gật gật, ra vẻ hảo ý với cái tên khá đẹp này

Nhỏm người dậy, không dựa ghế nữa đi vòng vòng quanh cái bàn làm việc của mình

Hết cách, thật sự không biết phải chọn chỗ nào nữa. Để ông trời quýêt định vậy, Tuấn nhắm mắt lại , để sát ba cái bìa lại với nhanh.

Hít một hơi, dơ tay lên đập xuống

BỘP

Mở mắt ra

!!!

Nghĩ một hồi cuối cùng tay Tuấn từ từ chạm vào hồ sơ của công ty POP, rồi cầm lên .( Ặc ! Có thế mà nãy giờ làm tác giả đau tim cái tên chết tiệt này ).

Thế là cái duyên hay cái nợ lại sắp tìm đến tên này rồi và cũng bay đến bên nhỏ nữa.

Sau khi bước vào POP để xin việc, nhìn nhỏ mặt mài xinh, dáng chuẩn, không đến nổi yểu điệu như mấy vị tiểu như, bà quản lí nhân sự cuối cùng cũng đồng ý cho nhỏ thử việc. Mừng hết sức, Phương bay vèo, nhào vô ôm lấy bà quản lí đó -

“ Thiệt sao .thiệt sao cháu cám ơn dì tốt quá ”

Bị ôm bất ngờ, giật mình bà mắng nhẹ nhỏ .-

“ Nè , nè .nếu cô không làm được việc thì tôi vẫn sẽ sa thải ngay lập tức đấy ”

Buôn vòng tay mình ra, nhỏ chào nghiêm theo kiểu quân đội -

“ Vâng thưa sếp !”

Tất tốc, vừa dứt hành động của mình, nhỏ phi nhanh đến nơi có dụng cụ dọn vệ sinh, vác lên trên tay mình một cây lau nhà, và cả cái xe chứa tùm lum thứ nữa đẩy ngang qua bà quản lí đó .mặt cười tươi .-

“ Cháu làm việc đây ”- dứt lời Phương tiếng vào khu hành lan, bắt đầu đeo găng tay rồi tập trung vào chùi rửa.

Thấy ở đâu tự nhiên xuất hiện ra một cô bé loi choi lóc chóc như thế, bà chỉ cười bù. Gương mặt nhỏ khiến bà cũng thấy dao dộng, nhưng đồng thời cũng thêm phần thương tiết

Sáng láng như thế này, nhìn không giống gì là người thất học cả, tại sao lại làm cái nghề này , nghĩ vẫn vơ một hồi, rồi bà cũng quay lại với đôi mắt của một người đầy kinh nghiệm, nghĩa là quan sát nhỏ đấy.

Dù đây là không phải là công việc đáng tự hào gì, nhưng với nhỏ lúc này chỉ cần kiếm được tiền thì có bị vắc kiệt sức đi nữa nhỏ vẫn chấp nhận.

Đúng vậy, tất cả đều là vì Chấn Vũ.

Tự tiếp nguồn động viên ình, sau đó nhỏ lại lau đầu vào công việc, hăng say với nó.

Tại nhà riêng của Phong

Bây giờ ngôi nhà không còn là ngôi nhà mà trước kia, Thiên Anh Phong của quá khứ từng sống nữa. Vì Phong đã chọn ình một nơi khác, thậm chí hắn còn không biết sự tồn tại của ngôi nhà đó nữa , đừng nói chi là mò về.

Nhưng lần này ngôi nhà Phong ở không còn to, rộng, đẹp thênh than nữa. Chỉ đơn giản là một căn hộ vừa tầm, lầu cũng không, nhưng thiết kế bên trong lại rất hòan mỹ, đơn sơ như không kém phần sang trọng.

Không gian bên trong nhìn rất rộng do cách bày trì đồ đạc trong này. Từ ngòai nhìn vào chắc hẳn không ai ngờ được. Kế bên cạnh, có một gara để chứa chiếc xe hơi màu đen bóng lóang của Phong.

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, thì không gì là bằng một cái nóng giải tỏa mọi căng thẳng của nước nóng. Ngẩng mặt lên, làn nước ấm cứ thay phiên nhau tạc vào mặt hắn .rồi lao dần xuống cơ thể.

Đúng vậy, tận hưởng được lúc nào thì cứ mà tận hưởng, vì xong cái hưởng thụ này, hắn lại phải nhào đầu vô đóng hồ sơ nhân viên ứng cử đó.

Bước ra với chíêc áo chòang bằng khăn lông khóac vô người, tay vẫn còn cầm cái khăn lau đi cái ướt, cái ẩm trên mớ tóc mượt của hắn.

Ngồi bịch xuống nệm sofa, Phong bắt đầu cầm lên sấp hồ sơ thứ nhất

Nhìn lướt sợ qua,

Bỏ xuống lại nâng cái khác tiếp chăm chú đọc những trình độ thì đều tương tự như nhau, cái hắn cảm thấy thú vị là khi đọc đến phần nguyên nhân vì sao lại muốn vào

Nên hắn quyết định lật ngược các sấp hồ sơ lại, để mặt sau của nó hướng lên, có nghĩa hắn không nhìn sơ yếu lí lịch và trình độ học vấn cũng như kinh nghiệm làm việc nữa. Thay vào đó là đọc những dòng chữ do chính tay họ ghi, lí do xin việc.

“ Tôi muốn tạo ình có cơ hội làm việc trong một môi trường mới .”

“ Lí do tôi xin vào B-SNO là để tích lũy thêm kinh nghiệm ”

“Tôi cảm thấy rất tự tinh, và có thể khẳng định được mình sẽ làm tốt vị trí này ”

Nâng cốc nước lên, uống để lấy hơi, đọc bằng mắt tiếp., thế là bỏ xuống rồi lại cầm cái khác lên

“ Tôi cảm thấy đây là nơi khá lí tưởng để thử sức mình .”

“ Nguyên nhân tôi muốn vào B-SNO làm là do tôi là người yêu thích công việc tính tóan, hơn nữa đánh máy cũng không phải là trở ngại với tôi. Riêng cá nhân, tôi tin chắc tôi sẽ hòan thành tốt những yêu cầu được đưa ra ”

“ Tôi có những ý tưởng mới lạ, cải thiện bộ mặt công ty bằng cách tăng hiệu quả qua sử dụng kỹ năng giao tiếp của mình để tạo ấn tượng và sự tin tưởng với khách hàng"

“ Tôi chưa có kinh nghiệm nhiều trong công việc nhưng với bằng marketing này của mình, tôi tin mình sẽ học hỏi một cách nhanh chóng".

Đọc một hồi , cũng được vài người ân ý

Rồi cuối cùng , hắn cũng chạm đến hồ sơ

“ Chán nội trợ (^-^)! ”.

ẶC ! con mắt Phong lòi ra khi đọc dòng chữ chỉ vỏn vẹn với 3 từ à không lại còn vẽ thêm cái mặt cười nữa chứ

Từ khi sinh ra tới giờ thì đây là lần đầu tiên hắn tận mắt thấy được cái cách xin việc kiểu này đấy

Cười trừ với cái kiểu trẻ con của hồ sơ đó, hắn đặc lại xuống bàn, tay cầm sấp hồ sơ khác, thì độc nhiên, trong đầu lại rất thắc mắc muốn biết người sở hữu 3 chữ này là ai.

Lập tất Phong cầm cái đó lên lại, lật ngược ra phía trước.

Mở tấm bìa vàng phía bên ngòai ra

Điều đầu tiên ập vô mắt hắn chính là tấm ảnh của một cô gái, trông cứ như vẫn còn đi học, khuôn mặt dễ thương, từ đôi mắt đến mũi rồi xuống miệng, mặc dù không phải là sắc nước, nhưng không hiểu sao chúng mang lại cảm giác đáng yêu cho hắn

Đôi mắt to đen lay láy,, mái tóc đậm chất màu đen, xoã dài hai bên vai, gờn gợn

Chả hiểu nổi mình nữa, phụ nữ đẹp có phải lần đầu hắn được gặp đâu, phải nói là thường xuyên gặp ấy chứ, nhưng không hiểu sao, nhìn cô gái này hắn có một cảm giác kì lạ rất thích thú, không dời mắt được.

Ngắm nó một hồi lâu, hắn bắt đầu lướt nhìn xuống những dòng chữ bên dưới

Ngay khoảng Kinh nghiệm làm việc: “ Đếm trên đầu ngón tay”. Lại một lần nữa hắn bị sock khi thấy nó viết như vậy, hết “ Chán nội trợ” giờ lại thêm cái câu kì dị này quả thật nó chán sống với hắn rồi, Chợt lại ngước lên nhìn tấm ảnh đó lần nữa.

Càng lúc hắn càng cảm thấy thích nhìn nó nhiều hơn nữa, bất ngờ Phong đưa tay . khẽ chạm vào tấm ảnh đó, lướt nhẹ theo gương mặt Nghi.

Thật là một cảm giác quen thuộc !

Sao đó tự nhiên hắn càng bất ngờ hơn khi thấy dòng thông tin về nó.

Tốt nghiệp loại ưu, trong thời gian rất ngắn, nhưng sao trong học bạ lại mất đi một năm, sau đó mới trở lại học

Đúng là trí tò mò của Phong lại bị khơi dậy đọc lướt qua giờ đây hắn mới để ‎ đến cái tên của cô gái này nãy toàn lo ngắm nàng không hèn chi

Từ bức hình đến tính cách qua cái kiểu xin việc quái dị, rồi đến cái tên, Phong bị cuống hút một cách kì lạ.

Nhưng bây giờ đối với hắn đây không phải là tình yêu, hay cảm giác thương nhớ gì cả, chỉ đơn giản Lưu Nhã Nghi, ở cô gái này có cái gì đó khiến hắn không tài nào giải thích được.

Chợt Phong nhìn vào bức ảnh Nghi và mỉm cười

“Bạo miệng đấy, nhưng để xem cô làm được những gì, cô gắng chứng minh nhé .cô bé tôi không nhẹ tay đâu !”

Dứt lời , Phong đặc hồ sơ nó sang một bên, nơi mà những người đã được chọn lọc cho qua sàn.

Nghĩa là NÓ ĐÃ CHÍNH THỨC ĐƯỢC NHẬN VÀO LÀM RỒI ĐẤY !

Sau khi đã quyết định chọn POP, Tuấn chuẩn bị mọi bản chi tiết vể khoảng điều kiện hợp tác và thông tin về công ty đó nữa, cho gọn hết vào cái bìa hồ sơ lớn, sau đó cho người chuẩn bĩ xe và đi đến POP.

Quay lại với nhỏ thôi, ngoài trời cũng đã gần chiều rồi, nhưng Phương vẫn không hề ngừng nghỉ, vẫn cố hết sức mình vào công việc, thấy con bé này cũng siêng năng đấy chứ chợt nụ hiền hiền trên gương mặt bà quản lí xuất hiện

Tiếng gần đến Phương, bà nói -

“ Cô có thể đến đây làm bắt đầu từ ngày mai, cả giờ hôm nay tôi cũng sẽ tính vào giờ chính cho cô, làm tốt lắm .”

Nghe bà quản lí nói vậy, nhỏ mừng rỡ, vui đến muốn nhảy tửng lên, thế là nhỏ được nhận rồi, sau đó bà bảo, hôm nay thử việc thế là đủ rồi nên cho nhỏ về sớm

Lại chạy nhào ôm bà một cái, nhỏ cuối đầu chào một cách lễ phép -

“ Cám ơn dì nhiều lắm, cháu thật sự rất cần công việc này cám ơn dì với tất cả lòng nhiệt tình đã giúp đỡ cháu ”

Đúng là con bé này dẻo miệng thiệt, nghe mà cũng chợt mát lòng, vỗ vào vai Phương, gương mặt bà quản lí nữa cười nữa giả nghiêm -

“ Cái con bé này, được rồi, về nghỉ sớm đi, mai nhớ phải quay lại làm đấy ”

“ Vâng cháu biết rồi ạ, thưa dì cháu về !”

Chào thêm lần nữa, nhỏ dọn mọi đồ lau chùi cất vào chỗ cũ, rồi cả bao tay nữa, sau đó quay vào phòng giữ đồ của nhân viên, lấy chiếc túi của mình, rồi bước ra cửa về

Đang đi chợt bà quản lí gọi lại, đưa cho nhỏ bộ đồng phục đón nhận từ tay bà, nhỏ cười tích mắt, cảm ơn liên tục, còn được thưởng cái cóc lên đầu vì cái tật hậu đậu, cả thứ cần thiết cho công việc cũng quên.

Cười hiền, Phương nhận lấy rồi bước ra về .

Ào Ào Ào

« Chà sao lại mưa rồi ! » - Ngước đầu lên nhìn những giọt mưa rơi lất phất trên mặt đường, nhỏ moi trong túi ra chiếc ô màu xanh của mình ra

Vừa ngay lúc đó, một chiếc xe hơi chạy đến trước bật thềm bên dưới và ngừng lại, người tài xế nhanh chóng bước ra khỏi xe, tay bung chiếc ô đen to lớn chạy vòng qua phía bên kia, mở cửa

Tuấn bước ra

Nhỏ bung dù

Một màu xanh ,,,

Một màu đen sẫm

Người đứng phía trên

Người nhìn lên phía trước

Cô gái cầm chiếc ô xanh bước ngang qua Tuấn, phía bên phải đi thật vội, để kịp giờ rướt con nhỏ.

Cứ ngỡ họ sẽ thấy nhau, Chợt Tuấn cuối đầu xuống, cài chiếc nút áo khoác bên ngoài của mình, Khoảnh khắc Phương bước qua, đôi mắt nhỏ hướng về phía trước mà tiếng, tấm lưng đen qua lớp áo của người tài xế đã che lấp hình ảnh người con trai đó. Người mà nhỏ đã yêu tha thiết và bây giờ vẫn vậy .

Chiếc ô xanh, một màu xanh ấm trời, đã mang người nhỏ lướt ngang Tuấn, Người con gái đã khiến tên này giờ đây không còn là chính mình nữa.

Trái tim đã chết theo bóng nhỏ, yêu thương, linh hồn, cảm xúc, tất cả tất cả đều được người con gái tên Phương ấy mang theo, người mà Tuấn có lẽ suốt cuộc đời này cũng không quên được.

Cơn mưa trớ trêu này, đã vô tình mang đến cơ hội cho cả hai , nhưng lại thoáng đi trong tích tách, chỉ còn để lại cảm giác nhớ nhung

Khi Phương vừa đi khuất bóng sau cánh cổng phía trước.

Chợt trong lòng không hiểu sau, Tuấn xoay người lại chỉ vừa kịp thấy màu xanh của chiếc ô nhưng thấp thoáng lại biến mất di

Trong chớp mắt

Có lẽ do mình suy nghĩ quá nhiều, rồi Tuấn cũng xoay lưng lại bước vào trong.

Khoảnh khắc ấy liệu có còn lập lại nữa không, liệu họ có nắm bắt được, hay lại vô tình lướt qua nhau như một làn gió.

Sau một ngày phải ngồi , không lại đứng, cái lưng của nhỏ như muốn gãy làm hai, toàn thân tê chết đi được, mệt .đau nhưng gương mặt nhỏ lại không vậy, nụ cười tươi tắn, tay cầm chiếc ô, tay cầm chiếc túi giấy vàng sậm .bên trong là một cái bánh kem nho nhỏ , trên đường đến trường Chấn Vũ, Phương đã ghé lại tiệm bánh HASU để mua cho con một chiếc bánh, dù những loại bánh này không rẻ, nhưng với Phương, chỉ cần thấy nụ cười thiên thần đáng yêu trên gương mặt ChẤn Vũ hiện lên, nhỏ sẽ làm tất cả để khiến con luôn cười mỗi ngày.

Bước từng bước một đến trường vừa nhấp nhô chiếc ô xanh

Thấy mẹ, Chấn Vũ mừng khôn siết, chạy ào ra dù bên ngoài trời đang lấm tấm những giọt mưa Gương mặt chợt mừng lên rồi lại trở nên mếu máo -

“ Mẹ mẹ ơi Chấn Vũ nhớ mẹ lắm hu hu .hu ”

Hình ảnh con dang hai tay, chạy xòa vào lòng nhỏ, chợt tim Phương nhói lại chuyển cái túi đó sang tay cầm dù, Phương ôm nhẹ Chấn Vũ vào lòng mà nghẹng ngào nói

“ Chấn Vũ ngoan của mẹ, mẹ cũng rất nhớ con mẹ thương con nhiều lắm ”

Gương mặt chợt ướt đi vì giọt nước mắt phút chốt trong tim nhỏ , hình ảnh Tuấn lại hiện về, nhỏ không biết, mình đang khóc cho cái gì nữa. Là cuộc đời, là con tim hay là do đứa con bé bỏng của mình

Chợt thấy, tại sao mình lại tệ đến thế, ChấnVũ đã mất đi rất nhiền thứ một tình thương, một vòng tay ấm, một giọng cười, giọng nói cái ôm cái hôn của một người cha.

Siết con vào lòng, Phương nất từng tiếng nhỏ, để Chấn Vũ không nghe thấy được.

Thầm cảm ơn ông trời đã mang cơn mưa đến để dù nhỏ có rơi có khóc thì con cũng không hay biết .

Nhanh tay kết thúc cái cảm giác đau khổ của mình, nhỏ cố lấy lại nụ cười, sau đó bế con vào ngay chỗ có thể trú mưa, nâng chiếc túi lên lung lay trước gương mặt hớn hở của thiên thần nhỏ

Nhìn cái hình chiếc bánh bên ngoài vỏ, Chấn Vũ, mắt tròn to, nay còn sáng long lanh hơn, chụp lấy từ tay mẹ mình, giọng non nớt vui réo rít -

“ HA.A A A Mẹ mua cho Chấn Vũ sao bánh gatô bánh gato hoan hô mẹ mẹ là số một ”

Cười nức lên từng tiếng, nhìn con vui đến mức đỏ cả mặt, nhỏ đưa tay xoa đầu con không tỏ ra điều gì, nhưng đôi mắt chợt buồn đi .-

Ngồi nhìn con nhâm nhi với cái bánh, nụ cười mỉm hiện lên gương mặt nhỏ, thấp thoáng thấy mọi đứa trẻ đều tay trong tay với ba lẫn mẹ ra về Nhìn con, cảm giác đau lại quấn vào tấm thân mềm yếu của người con gái này .

Ngoài trời vẫn mưa, không khí đã bắt đầu lạnh, nhanh chóng cởi chiếc áo khoác của mình ra, Phương choàng vô người Chấn Vũ

Cười phì với gương mặt mèo nhem của Chấn Vũ. Nhỏ dới tay sang , lau nhẹ trên mép môi con mình

[ “ Này ngốc em ăn mà dính cả lên môi kìa ”

Lau lau bằng cái lưỡi mình, chợt

“ Á anh làm cái gì vậy mọi người nhìn kìa ”

“ Mặc họ”

Nụ hôn ấy lại được trao vào làn môi ấm áp ]

Mãi mê ăn, đột nhiên Chấn Vũ ngước lên, thoáng là lạ hông hiểu vì sao

Nhón người trên ghế, với tay qua, lao đi cái ướt ướt trên gương mặt mẹ mình, giọng trong veo hỏi -

“ Mẹ ơi ! Mưa rơi trên mặt rồi kìa .”

Giật mình vì hành động của con, nhỏ đã quay về với hiện tại cười bù để trừ đi vẻ tò mò của Chấn Vũ -

“ Ừ,, .mẹ giỏi chứ mẹ cũng làm mưa được như ông trời đấy .”

Mở tròn mắt ra .-

“ Thật sao ! Mẹ con giỏi quá !”

Cười hí hả lên hai mẹ con cùng nhau cười, cùng nhau đợi mưa tạnh cùng nhau chét kem lên mặt nữa.

Thấp thoáng đâu đó, ít ra cảm giác hạnh phúc của một mài ấm không hoàn chỉnh cũng hiện lên.

Sau khi, đã bàn thảo xong với phía POP, Tuấn về lại căn nhà cuả mình, mặc dù tên này đã từng đập vỡ tất cả những đồ vật trong này, nhưng lại không tài nào vứt bỏ được nó, cái nơi mà đêm nào “ Em cũng nào cạnh tôi, làn da .mái tóc cả mùi hương của em tại sao lại đối xử với tôi như thế tại sao em lại rời bỏ tôi Trịnh Vỹ Phương em có thể cho tôi biết vì sao không ”

Hôm nay cũng không ngoại lệ, chìm thân vào đóng rượu, Tuấn mới có thể ngã lưng xuống mà ngủ

Đôi mắt nhắm đi, chợt hàng nước mắt rơi từ hai bên miệng không ngừng gọi tên nhỏ cho đến khi nào không thể gọi nữa thì mới thôi

Ban ngày là con người lạnh lùng, đêm về lại đổi thành một người khác Không phải nói vì rượu Tuấn mới không kiềm chế cảm xúc của mình được.

Con tim Tuấn tan vỡ, cứ ngỡ sẽ ngộp chết sẽ vĩnh viễn không còn đập lại được nữa

Hận đời, hận người con gái đó tên này đã biến cuộc đời mình không khác gì món đồ chơi, mặc cho không có cảm xúc, mặc cho dù biết điều đó là ngu ngốc, là nông cạn Tuấn mặc tất cả

Và cứ thế càng lúc càng bước vào con đường sai lầm của mình.

Tại ngôi biệt thự có cánh cổng trắng phía ngoài .

“ hum hum húm hum .hùm ”

Miệng không ngừng tạo ra những tiếng nhạc nghe thật ấm áp, tay xoa lên đầu con như là điều hằng đêm Nghi vẫn thường làm , dỗ dành ru Nhất Long ngủ

Gương mặt tròn, đôi má đo đỏ, nhẹ tay sờ lên từng chi tiết trên mặt con nói ra giọng rất nhỏ

“ Nhất Long có đôi mắt rất giống anh, cả cái trán cũng vậy đôi chân mày hay châu lại lúc ngủ hàng mi cong dài chiếc mũi cái miệng

Đều y hệt anh, Phong à “

Vuốt lên lái tóc Nhất Long nó nhìn con chìm sâu vào giấc ngủ, gương mặt ngây thơ, đáng yêu này

“ Nhất Long rất ngoan, chưa bao giờ làm em buồn cả lại còn được cô giáo khen tặng bé ngoan nữa anh ”

Đột nhiên đôi mắt Nghi chợt đỏ, dòng nước mắt lại rơi ra

[ “ Mẹ ơi, ba là gì hả mẹ ? tại sao mấy đứa bạn con mỗi lần về, đều gọi thế cả chỉ có con là gọi ông ngọai hà ”

Tim đau nhói, nhìn đôi mắt ngây thơ, câu hỏi thóat ra từ miệng Nhất Long nghe sao nhẹ nhàng thế, nhưng nó lại rất nặng trong tim Nghi. Biết trả lời với con sao đây

Chính mẹ cũng không biết được khi nào ba con sẽ về, chính mẹ cũng ngày đêm mong chờ điều đó, chính mẹ cũng đã từ nghĩ sẽ có ngày con sẽ hỏi mẹ như vậy nhưng mẹ biết trả lời ra sao để con hiểu Nhất Long mẹ xin lỗi con ]

Bàn tay vẫn mườn muợt trên mái tóc của con, nó chợt thấy lòng chặn lại nhìn con âu yếm tự nói -

“ Nhất Long

Hôm nay mẹ lại nhớ đến ba con Con có biết điều này không

Trái tim của mẹ mẹ đang đau lắm

Nhưng mà mẹ không hối hận chút nào mặc dù đau lắm, mẹ đau đến tức chết người nhưng mẹ không hối hận Tại vì mẹ đã yêu ba con .”

Nụ cười mỉm cũng thấm trọn gị mặn của giọt nước mắt trên gương mặt Nghi

Cuối nhẹ xuống , hôn vào trán con, đêm nay .có lẽ nó sẽ thức trọn để ngắm nhìn đứa con thơ của mình chìm vào giấc ngủ.

Màn đêm bao lấy cả bầu trời tại một nơi nào đó, cả hai người con gái phải khóc vì thương con, thương cho cuộc đời của chính mình Một người con trai cả trong mơ vẫn gọi tên người nào đó.

Giất ngủ chợt thất tỉnh đi bởi hình ảnh đó lại hiện về

Đêm nay, không một ai ngủ được cho đến khi nào họ mới có thể yêu giấc đây, sự bướng bỉnh, sự tàn nhẫn, sự nhu nhược, sự vô tâm tất cả tất cả vẫn cứ ôm chặt lấy những con người đó.

Cứ mãi lặng lẽ cướp đi niềm vui, rồi lại âm thầm mang cái ước, cái ẩm trên gương mặt mỗi ngừời vì sao lại nhẫn tâm đến thế

Hôm nay Nhất Long được Nghi đưa đến trường, cái bàn tay sao lại nhỏ thế, khiến nó cảm thấy, nếu không nắm chặt, thì bất cứ lúc nào, bàn tay đó cũng có thể biến khỏi vòng tay của mình. Không khí thật mát lạnh, từng bứơc từng bứơc, nụ cười, cái đung đưa, cả hai mẹ con vẫn tung bước như ngày nào

Hôn vào trán con, đưa tay ve vẫy, rồi Nghi cũng quay về, cột chiếc tạp dề vô thân, vừa định săn tai áo lên chợt

Reng reng reng

Nó vội vã chạy đến nhất phone lên -

“ Alô”

“ ”

“ THẬT SAO !”

Hai tay bịch lấy miệng mình, nó vui réo rít lên, cuối cùng nó cũng đựơc nhận vào B-SNO làm rồi, thế là từ nay không vần phải buồn, phải chán vì cứ ở nào suốt thế này nữa.

Tháo mọi thứ nội trợ trên người mình một cách nhanh không thể tả, bay vèo vào phòng, chải lại ámi tóc đen mượt, thay bồ đồ công sở mà tứ lâu nó đã thầm mong được mặc mà không có dịp.

Sauk hi đả hòan chỉnh mọi mặt, với tay lấy chiếc giỏ sách của mình, nó tiếng thẳng đến nơi đang kêu goi tên nó

Cũng vào hôm nay, Phương chính thức làm việc tại POP, không khác gì ngày hôm qua, nhỏ đưa Chấn Vũ đến trường, sau đó đi thẳng tới POP luôn,

Vừa bước vào, nhỏ thấy bà quản lí, liền khum đầu cuối chào một cách lễ phép, sau đó chạy vào phòng, thay bộ đồ lao công ra, bới ái tóc mình lên, săng cả tay áo, đeo găng tay vào, hình vào chiếc gương xinh xinh của mình, mỉm cười một cái thật tươi -

“ CỐ LÊN ”

Nguồn năng lượng cứ như bộc phát ra, nhỏ hôm nay rất hăng, nhanh nhẹn trong mọi việc, lau cả hàng lan, sau đó lại là từng khung tranh, đến những bình hoa, chiếc bàn làm việc của các nhân viên

Xịt .xịt lau lau

“ Vậy sao, được rồi tôi sẽ đến ”

Cạch

Píp píp píp

Tút tút tút

“ Vâng thưa, giám đốc ”

“ Chuẩn bị xe cho tôi, năm phút sau tôi sẽ xuống.”

“ Vâng ”

Thu xếp những thứ liên quan đến cơ cấu, và dữ liệu thong tin liên quan về POP, Tuấn hôm nay sẽ lại đến dó

Chạy trong làn gió, cứ thay phiên nhau lướt qua mặt Tuấn

Kéttt

Đến nơi, tên này bước xuống xe, tự động có người lại nhận chìa khóa và chạy xe vào trong bãi

Bước từng bước lên bật thềm

XXXX cẠCH

Cánh cửa kiến tự động kéo ra Tuấn tiếng vào

Đi đến thăng máy, ấn số, rồi đút tay vào túi quần

1

2.

3

(4)/ .Boong !

XOẠTTTTT

Đi vòng theo dãy hàng lan đó, để vào phòng họp của công ty,

Nhỏ từ phía đầu kia, cũng đang đi ngược về theo phía Tuấn

Cứ thế cả hai càng lúc càng gần

Phương có chạm mặt Tuấn không, mọi chuyện sẽ như thế àno,

Còn Nghi, sau khi chính thức vào đó làm, liệu nó có sock khi biết giám đốc B-SNO là Phong không

Để biết những khúc dở khóc dở cười của cuộc tái ngộ các bạn hãy đón xem tập tiếp theo nhé

Cám ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ KY.

Có Chết Anh Vẫn Sẽ Không Buôn Tay !

Bước đi, tay cầm sấp hồ sơ, đưa lên nhìn lươn lướt, từ phía đối diện, Phương đang đẩy cái xe đựng dụng cụ lao chùi, nụ cười nở trên môi nhỏ, vì trong đầu lúc này chỉ nghĩ

Chợt ngước lên nhìn

Tuấn vẫn ung dung vừa bước vừa nhìn xuống cái vật trên tay mình

Người nhỏ như đứng tim đôi mắt trở nên hỏang lọan, tòan thân không hề di chuyển được run .bần bật

Khóe mắt chợt ướt đi, sự sợ hãi trong lòng Phưong trổi dậy, tất tốc quay lưng lại, đẩy cái xe đó đi càng nhanh càng tốt

Xoạt xọat

Nhỏ vừa quẹo mất góc tên này ngước lên nhìn, tay vẫn vẫy vẫy cái hồ sơ đó, một tay cho vào túi quần.tiếng vào cánh cửa đang dần hiện gần trứơc mắt

Cạch

Bpp Cạch

Tuấn đã vào trên trong, dần dần nhỏ mới ló đầu ra khỏi khóc tường phía sau ngồi thụp người xuống, tay ôm chặc ngực lại con tim nhỏ đập mạnh đền nổi cứ ngỡ nó sẽ nhảy ào ra mất

Ý chí mạnh mẽ lúc nãy đâu, phút chốc bỗng mất đi, tựa sát vào tường gương mặt thóang đỏ lên vì bao nhiêu máu chắc có lẽ đã dồn hết lên não nhỏ

Mãi lo suy nghĩ vì sao tên này lại có mặt ở đây, mà khôg để í đến bà quản lí đang bước gần đến mình -

“ Này, sao lại ngồi đây, không mau làm việc ?”

Giận bắn người bởi lời nói của bà, nhỏ ngước lên, hòan hồn trở lại, đưa tay quẹt đi giọt nước mắt sắp rơi xuống, đứng nhanh dậy, cuối đầu nhận lỗi -

“ Xin lỗi xin lỗi dì cháu làm ngay ”

Vội vã chạm vào cái xe rồi đẩy đi, nhưng hình như tâm nhỏ không còn tại nơi này nữa

Thế là từ khi gặp Tuấn Phưong như người mất hồn, dù cho tay không ngừng lau, nhưng ánh mắt cứ như bị thôi miên vậy, vẻ mặt chợt khờ đi Đến nổi, xô nước để ngay giữa lối đi

Từ xa có hai cô nhân viên của công ty đi đến, mãi lo nói chuyện với nhau mà không để ý đến xô nước trước mặt

Bộp tạch z.z.z.z

Nước trào lên cả khắp lối đi hỏang hốt không biết mình vừa đá trúng cái gì nhìn xuống thì tá hỏa lên, -

“ Trời ơi ! đôi giày mới mua của tôi ”

Đầu vẫn chưa tỉnh, cứ vòng vòng hình ảnh ban nảy của tên đó, chợt nghe tiếng hét lên của cô nhân viên, nhỏ giật mình, xoay người ra

Tất tốc, bay đến chỗ cô gái đó, khum đầu xuống xin lỗi -

“ Xin lỗi .thật tình xin lỗi cô ” Sự tức giận trong lòng cô gái bị ướt đôi giày chưa hạ quả, nạt nhỏ lại -

“ CÔ LÀM VIỆC CÁI KIỂU GÌ VẬY HẢ, CÓ BIẾT NÓ ĐÁNG GIÁ BAO NHIÊU KHÔNG ”

Nhỏ cảm thấy sợ với cái tiếng la thất thanh này, Quê ư ?

Không , không phải vì chuyện đó, cái nhỏ lo là sẽ mất công việc này, vả lại đây quả thực là lỗi của nhỏ khụy gối, ngồi chỏm xuống trứơc mặt cô gái kia, rút chiếc khăn trong người mình ra, lau đi vết ướt và bẩn trên đôi giày đó

Hành động này càng khiến cô nàng kia phắp lối hơn, bất ngờ nhất chân lên một cái thật mạnh, làm nhỏ mất đã ngã ngửa ra phía sau, đỗ thẳng trên nền sàn ẩm ướt xong rồi, cả bộ quần áo trên người nhỏ ướt không khác gì chuột lột

Cô gái đi bên cạnh cô nhân viên vừa có hành động đáng khinh, dơ tay che miệng cười khúc khích .

Hứt tóc ra sau, liếc nhỏ một cái .-

“ CHướng mắt, đi thôi ”

Sau khi đối xử với nhỏ như vậy, hai người đó bỏ đi, thấp thóang vẫn còn nghe tiếng chửi rủ từ xa của cô gái đó

Giờ đây, còn tâm trí đâu mà hờn với mát những hành động ban nãy, nhỏ chả thèm buồn mà nghĩ gì đến nó cả, ngồi dậy, , đúng thật, quần áo ướt cả rồi, lại còn bị bẩn nữa .tiếng gần đến cái xe, nhỏ cầm ra vài ba cái khăn to , và khô. Rồi lại khum xuống, lau đi từng vũng nước vương vãi trên nền nhà

Mất vài phút sau, cuối cùng Phương cũng dọn sạch chỗ đó, đưa tay quẹt những giọt mồ hôi trên trán mình, nhỏ thở phào nhẹ nhỏm vì cô gái đó không làm lớn chuyện.

Trong lòng còn thầm cảm ơn nữa chứ, cất gọn hết đồ đạc lại, đẩy cái xe đó về chỗ cũ, đi dọc theo hành lan với bộ dạng thảm không tả, mặt mài chốc lấm lem bởi bàn tay chạm trực tiếp xuống nền mà lau, sau đó lại vuốt đi cái mệt cái mỏi trên gương mặt mình, nên nhỏ đã vô tình để lại vết đen đen của bụi lên trên mặt, đi mà người cứ thẩn thờ ra đầu thì cứ cuối gầm xuống, đến nổi

Bộp

Bịch

CHợt tỉnh mộng, nhỏ thấy mình đã va phải ai đó, còn làm người ta rớt đồ nữa, lập tức chưa kịp nhìn người đó là ai, nhỏ khum người xuống, nhặt những cái bìa màu vàng đó lên vẻ mặt cũng nhăn tít lại

Vội vả nhặt hết lên, rối rít xin lỗi -

“ Xin lỗi, xin lỗi tôi thật vô ý đây cái này của .”

Tay nâng cả đóng bìa vàng đó, đầu ngước dậy

!

Không tin vào mắt mình người người đứng trứơc mặt nhỏ đây

Đôi mắt kinh ngạc, đến hỏang rồi lại ươn ướt đi

Từ lúc đụng phải người đối diện, Tuấn mới thôi nhìn cái diện thọai của mình, ngước xuống xem .mình va vào ai

Hơi thở , trái tim như ngừng đập lại, khi giờ đây, ập vào mắt Tuấn là nhỏ

Là nhỏ sao có phải là thật không

Cái cảm giác chết đứng này, khiến Tuấn không bật lên được tiếng nói của mình, chỉ trơ ra mà nhìn nhỏ

Cả hai bất động không một ai cất tiếng nói gì cả, chỉ nhìn nhau mà thôi

Chợt nhỏ lãng ánh mắt của Tuấn, quay đầu lại chạy thật nhanh nhanh nhất có thể

Bất giác khi Phương xoay người.bỏ đi Tuấn mới hòan hồn phóng theo sau

Cộc cộc cộc cộc

Nhỏ quẹo hết góc này, Tuấn cứ thế mà bám theo phía sau

Khỏang cách cả hai càng lúc càng được rút gọn bởi đôi chân dài của tên này

Giờ đây. Tuấn mới thốt ra đựơc lời

“ TRỊNH VỸ PHƯƠNG ”

“ TRỊNH VỸ PHƯƠNG EM ĐỨNG LẠI ”

Không để những câu đó lọt vào tai mình, nhỏ chỉ cắm đầu mà chạy nhỏ không muốn đối diện với Tuấn nhỏ không muốn

Bp

Chụp kịp cổ tay nhỏ, Tuấn kéo mạnh lại, khiến nhỏ đang chạy, chợt bị giực ngược ra sau rồi cả tay kia cũng bị tên này giữ trong bàn tay rắn thép đó

Thóat không được rồi lúc này người nhỏ nóng hừng hực, rối tung cả đầu , ngay cả ánh mắt Tuấn nhỏ cũng không nhìn, miệng cũng không mở, chỉ cuối đầu nhìn xuống đất thôi .

Không thể tin đựơc điều đang xảy ra với mình tên này không nằm mơ chứ. nhỏ đang ở trước mắt mình đây sao rất rất gần

Nhịp tim, hơi thở cả cái cảm giác chạm vào làn da nhỏ .đang sống dậy trong cơ thể của Tuấn.

Thấy được vẻ hỏang lọan trong đôi mắt nhỏ, chợt tim Tuấn nhói lên dù rất muốn ôm nhỏ vào trong vòng tay mình, dù rất muốn ngay tại đây, trao nhỏ những nụ hôn mãnh liệt, dù muốn được cảm nhận mùi hương trên cơ thể nhỏ,

Nhưng chợt hình ảnh, lần cuối cùng nhỏ trao mình .chỉ vỏn vẹn với ba từ, cứ thế mà bỏ ra đi không cho Tuấn lấy một hi vọng

Lạnh lùng lên tiếng - “ Tại sao phải chạy trốn ? ”

Không biết phải làm sao để đối diện với Tuấn, thật chất nhỏ chỉ muốn xòa vào lòng tên này nhưng những lời Chi đã từng nói lại hiện ra không đúng lúc

[ “ Đừng cản đường anh ấy cô chỉ là một đóng rác thôi ”]

Đau đến chết được, con tim tan nát bởi những lời đó cố giựt mạnh tay mình ra khỏi cái hơi ấm từ bàn tay đó

Cố nuốt đi những giọt nước mắt vào trong lòng, gương mặt phút chốc cũng thay đổi , vô cảm, lạnh lùng đến tàn nhẫn đi -

“ Ai ai chạy trốn đâu ”

Tức lên với thái độ thờ ơ của nhỏ, Tuấn nổi giận -

“ CÔ KHÔNG NGHE THẤY TÔI GỌI SAO ”

Tim muốn giật bắng ra vì tiếng nạc bất ngờ của Tuấn., điên lên .-

“ KHÔNG NGHE KHÔNG NGHE THẤY GÌ HẾT ” ( xài gậy ông đập lưng ông !)

Cơn giận vẫn chưa hạ xuống, nhưng giọng điệu thì không còn ra vẻ nạc nộ nhỏ nữa .-

“ Tại sao lại .cô ở đây làm gì ”

Bực mình với câu hỏi vớ vẩn của Tuấn, lần này lại tới phiên nhỏ lên cơn lại -

“ CÒN LÀM GÌ NỮA .DIỂN NHIÊN LÀ LÀM VIỆC ”

Đôi mắt Phương trở nên rất giận dữ bao nhiêu cái tức từ đủ thứ chuyện đã gặp chợt bùng nổ ra

Cái vẻ mặt khi giận cuả Phương, quả thật không hề thay đổi càng làm nó chỉ càng khiến nhỏ trở nên đáng yêu hơn

Phút chốc không kiềm chế được hành động của mình, Tuấn, đưa tay vịnh chặc đôi vai mỏng manh của nhỏ lại đẩy sát vào tường nghiêng đầu xuống hôn thật bạo liệt .

Đôi môi ấy cứ ngỡ đã không còn bất kì cảm giác nào, chợt lại trở nên thật ấm áp, cứ quấy lấy làn môi nhỏ, hai tay Phương gồng thật mạnh, đẩy người Túân ra nhưng sự nhớ thương trong lòng Tuấn thật sự rất mãnh liệt, càng như thế, đôi tay Tuấn càng ôm chặc, đẩy sát người nhỏ vào hơn

Dùng lưỡi mình, tách môi nhỏ ra, trao những cảm giác bấy lâu bị chôn vùi, lưỡi không ngừng va chạm vào bên trong nhỏ

Cứ thế mà Tuấn ôm Phương một cách nồng nàng, hôn Phương một cách mãnh liệt

Đôi mắt nhỏ vẫn không nhắm mở to ra

CHợt .cứ mãi say với nụ hôn .Tuấn bất giác cảm nhận được vị mặt phút chốc buôn người nhỏ tim bỗng nhói khi thấy gương mặt Phương đầm đìa nước mắt

Nhỏ vẫn không ngừng khóc, gương mặt nhăn đi vì nước mắt cứ liên tục trào ra người trở nên run bần bật

Tuấn nói trong đau khổ , nhưng lại che giấu đi bằng vẻ lạnh lùng của mình .-

“ Xem ra cô không được vui khi gặp lại tôi có phải không .?”

Phương không trả lời chỉ đưa tay che mặt lại, rút người sát vào tường hơn

“ Đã vậy ”- không nói thêm lời nào sau hai từ đó nữa, Tuấn xoay người bỏ đi gương mặt chợt tái đi vì nước mắt, nhưng nhỏ không hề thấy được vì nó đã được giấu sau tấm lưng rồng rộng ấy.

Vì sao những lời nói ấy không tài nào thóat ra khỏi miệng nhỏ, chỉ biết ngồi thụp xuống mà nhìn người con trai đó bước đi.

Đôi vai run rẩy, bàn tay siết chặt lại, ép sát vào con tim úp đầu xuống gối, nhỏ ôm sát gương mặt mình mà khóc

Sau khi đã đi dần, quẹo sang một dãy hành lan khác

RẤM

Tuấn đá mạnh vào cái máy bán nước đấm tay vào tường. Gân nổi hết cả lên, máu dồn nhanh lên não, cứ như tên này sắp nổi điên lên vậy. Mọi thứ trước mắt đếu muốn đập tung phá vỡ hết cũng chưa chắc gì hạ được thân nhiện trong người Tuấn lúc này.

Tựa đầu vào tường rồi ngồi dần xuống chiếc ghế ngay hành lan. Đầu cuối xuống hai lòng bàn tay mình

Mọi thứ trở nên không kiểm sóat được

Nghĩ một hồi

Sự thức tỉnh trong người con trai này đột ngột sống dậy, nhào người, chạy nhanh về hướng ban nãy .thật nhanh thật nhanh để kịp giữ nhỏ lại

Hộc hộc hộc

Mồ hôi đỗ đầy trên gương mặt Tuấn, chóng tay vào thành tường khu đó nhưng nhưng hình dáng nhỏ lại một lần nữa biến mất đi

Hỏang loạn Tuấn chạy, tìm khắp cả cái công ty này. Chạy mãi chạy mãi mà vẫn không kiếm được nhỏ

Ào ra khỏi cửa công ty ngó đông ngó tây lao vào dòng người trên phố

Đầu như muốn nổ tung khi hình ảnh nhỏ chợt thóang ra nay lại biến mất điên mất thôi

Từ đâu trên chuyến xe bích đó nhỏ buớc lên như người mất hồn

“ PHƯƠNG ”

Bất gíac xoay đầu lại, Tuấn đã từ lúc nào đuổi theo nhỏ tất tốc Phương bước thật nhanh vào

Két

bp bpp bp

Bánh xe bắt đầu chuyển động Tuấn vẫn chạy theo phía sau

“ PHƯƠNG PHƯƠNG .EM ĐỪNG ĐI ”

Miệng không ngừng gọi tên nhỏ. Phương ngồi bên trong, gương mặt không ngừng rơi nứơc mắt, nhỏ muốn khóc thật to lên, muốc nức nở ra, nhưng đôi tay không ngừng bấu chặc vào thanh vịnh phía trên của xe buýt, gồng thật chặt lại, cố né những điều dó vào trong lòng

Càng lúc, chiếc xe đó càng nhanh nhưng Tuấn vẫn không ngừng đuổi theo nhỏ Gương mặt đỏ ngất đi, vì bao nhiêu hơi, bao nhiêu sức, tên này đã dồn ra hết

“ Đừng đừng đừng .đi i ”

Cuối cùng cuối cùng vẫn không đuổi kịp người con gái đó càng lúc càng xa mất dần đi chiếc bóng ấy

CẠCH

“ Xin chào , tôi có thể giúp gì được cho cô ”

Nó nở nụ cười tươi, đọc tên mình lên sau khi kiểm tra, đúng là Lưu Nhã Nghi có cuộc phỏng vấn sơ vào hôm nay, cô tiếp tân đã hướng dẫn chỉ đường cho nó vào.

Gật đầu cảm ơn, Nghi hăng hái tay ôm chiếc túi, tung tăng bước vào lối cô gái kia mới chỉ.

Bước vào căn phòng, trước mặt nó đây là ba người đang trông rất nghiêm nghị, trên tay họ là những sấp giấy gì đó, một người chợt lên tiếng -

“ Mời cô ngồi ”

Nó nhè nhẹ tiếng lại chiếc ghế phía trước mình, ngồi xuống

Họ bắt đầu nói -

“ Theo như quy định của công ty, cô đã được chính thức nhận vào làm, thật ra cuộc trò chuyện lần này cũng không có gì quan trọng cả, nên cô hãy thả lỏng ngừoi đừng hồi hợp.”

Hình như câu nói của người đàn ông này không ăn khớp với khuôn mặt nó lúc này chúc nào.

Nở nụ cười toe tét, đưa đôi mắt tròn xoe ra nhìn họ, phút chốc đập đập hai tay vào đùi mình, bình thản nói .-

“ Các vị cứ tự nhiên, không cần khách sáo, câu nào cũng đựơc cả ”

Đớ người với cái vẻ quá tự nhiên của Nghi, ba người đó sock mà không nói được tiếng nào

Ừm hừmmmmm, giọng lại, người ngồi giữa lên tiếng -

“ Theo trong hồ sơ, cô đã đề lí do cô xin vào đây là do ”

“ Chán nội trợ.!”

CHưa đợi ông ta nói hết nó đã nhảy vào họng rồi

Đúng là không xem ai ra gì mà, ông ta có phần nhăn mặt đi vì thái dộ vô tư đến vô số tội của nó gán nhịn,,,ông hỏi tiếp .-

“ Còn về khỏang kinh nghiệm: thì cô viế ”

“ Đếm trên đầu ngón tay ạ .”- đốp mỏ trên tập hai.

Người phụ nữ ngồi ngòai cùng, chợt thấy vẻ mặt ngố không tả của đồng nghiệp mình khi bị chơi tay trên, cô chợt che miệng cười tủm tỉm

Quê độ, ,guơng mặt thóang đỏ lên .nhưng chợt hình như nghĩa ra đựơc cái gì đó. Nụ cười nham hiểm hiện lên thấy rõ ra -

“ Cô có thể cho biết tình hình hiện nay, và những kết họat, những bước đi của chi nhánh chính của SNO không, nếu đã vào được đây ít nhất những điều đó cô cũng biết sơ sơ nhỉ?”

Nó cũng có thuộc lọai vừa gì đâu, mặc dù chữ bí hiện thù lù lên gương mặt nó, nhưng vẫn ngước thẳng đầu lên .hít một hơi rồi -

“ Kết họach của SNO là kết họach bây giờ đang thực hiện đây, tình hình thì không xa, trứơc mặt đã hiện rõ, bước đi thì .uhm .m chỉ cần 25 phút là ta có thể đến đuợc chi nhánh chính thôi . Phải không hi hi hi ”

Gỉa bộ mặt ngu hết cỡ, sao mà nó trả lời huề vốn thế không biết,

Há hốc mồn ra, ông như muốn bật ngữa bởi nhưng câu trả lời đó của nó

Nó lạc đề một cách thảm thương,

Cô đồng nghiệp ngồi im từ lúc nãy chợt nghe nó nói thế liền nhịn không nổi, bật cười ha hả lên, khiến cho sự tôn nghiêm của người đàn ông ngồi giữa , phút chốc bị bay thành mây khói .

.Cũng tại nơi đó tầng thứ 5

“ HA HA HA Cô bé này ”- Phong ôm bụng cười khi chứng kiến cảnh người đàn ông đó bị nó ột dố rồi nính họng luôn.

Đúng vậy, hắn đang theo dõi cuộc nói chuyện giữa họ và nó, chỉ qua chiếc laptop trên bàn mình.

Chà, nhìn qua ảnh thì thật sự không thể tưởng tượng đựơc hết vẻ biểu cảm đáng yêu trên gương mặt Nghi. Dù đang bị dồn vào ngõ cục, nhưng nó vẫn gáng kiếm lỗ để thóat ra .

Người đàng ông ngồi phía bên ngòai ngược với cô vừa cười kia, giọng cũng lạnh tanh, lên tiếng cứu thay cho đồng nghiệp mình -

“ Hãy nói cho tôi nghe cô giỏi về mặt nào nhất ”

Nghiêm nghiêm cái đầu sang một bên, đây không phải câu hỏi khó, nhưng sao ông ta hỏi có vẻ chung chung quá thật không biết nói cái nào trứơc nhỉ ngố mặt ra một hồi, nó cũng tươi tỉnh mà trả lời lại -

“ Tất nhiên là mua hàng trên mạng rồi.”

Ba dấu hỏi to đùng, cô gái kia cũng không lọai trừ, thật sự họ không hiểu nó đang nói gì nữa -

“ Hả?? mua hàng trên mạng ?”

Gật đồng chắc cú một cái, nó búng tay cái chóc, gương mặt dễ thương không tả hiện ra, đôi mắt như dáng đầy sao lên vậy

“ Đúng vậy, mỗi khi có đợt mỹ phẫm hay quần áo vừa up lên thì tôi là người mua trước tiên đấy chưa kể muốn thành công ta phải may phục trứơc ”

“ Ừ ừ rồi sao nữa ”- chăm chú nghe

“ Sau đó phải tạo trước một tài khỏang riêng ình trên mạng ” Chăm chú nói tiếp .

“ ừ ừ ”- tập hai.

“ Xong xui, chỉ cần nhấp vào kí hiệu vỏ sách, rồi chờ đến khi vừa hiện hàng mẩu lên, ngay sao đó 3 giây, lập tất phải nhấn vào sản phẩm đó, sau đó nối bước tiếp theo mà thanh tóan hàng qua mạng ”

“ Vậy vậy sao .có cần phải là thành viên mới đựơc ưu tiên vào đó không ”- Vẫn chăm chú nghe và đặc câu hỏi

“ No no no ”- ngón tay cứ thế mà lắc theo tiếng “no” của nó .-

“ Chỉ cần có tài khỏang bên Lady’ shop, thì không cần phải đăng kí thành viên gì cả .”- Nháy mắt một cái nữa ( má ơi! chưa thấy ai đi phỏng vấn như nó )

“ Ừmm.mmmm hừm, cô Kim , xin hãy tập trung vào công việc ”

Giật mình bởi lời nhắc nhỡ của người đàn ông ngồi giữa, cô ta mới hòan hồn TRời ! thì ra nãy giờ người ngồi nghe chăm chú là người phụ nữ ngồi ngòai bìa

Phút chốc mặt nó cũng ngu ra vì hình như mình đi lạc đường thấy rõ gãi đầu cười trừ.

Bó tay với nó, trong ba ngừoi chỉ có cô Kim là nhìn nó tủm tỉm cười còn hai người kia thì mặt mài như khỉ ăn phải ớt, nhăn lên nhăn xuống

“ Vậy ngòai việc này cô còn giỏi về mặt nào, ý tôi là về chuyên môn của cô đấy ”

Để tránh bị nó chơi thêm vố nặng, lần này người đàn ông đó đã đưa ra câu hỏi khá rõ ràng gương mặt Nghi không hề biến sắc, miệng cứ liên tục nhe răng ra mà cừơi .-

“ Nói chơi chớ .tôi biết chết liền ( Ặc !) , phải làm thử mới biết giỏi về cái nào chớ đúng không !.”- tay cũng vẫy vẫy theo nhịp điệu của giọng mình.

Té xỉu với câu tả lời của nó, hỡi trời, đây là trường hợp đặc biệt đấy.

Cả chuyên môn của mình cũng không xác định được lần này sơ tuyển nhân viên lại là do đích thân giám đốc chọn .nhưng sao lại lọc một con vịt bầu vào đám thiên nga này chứ

Đổ mồ hôi hột khi phải phỏng vấn một đứa như nó

Phong trên kia cứ ôm bụng cười sặc sụa,trước những biểu hiện đáng yêu của nó, thật sự cả hắn cũng đầu hàng với cái cách ăn nói táo tợn này.

Giám đốc kiểu gì không biết, chỉ tòan lo ngắm người đẹp đùi thì run run , tay gõ nhịp nhịp lên bàn mà theo dõi cuộc đối thọai giữa họ và nó, trên bàn còn cả đóng công việc cũng không thèm rớ tới

Thôi .thôi .ngưng tại đây là được, còn ở thêm trong phòng này một phút nào, chắc hai ông này tăng song máu mà chết mất, hai người đó vừa bước ra thì người phụ nữ đó cũng đi theo, tay vỗ nhẹ lên vai nó một cái, cũng nháy mắt tinh nghịch y như Nghi -

“ Khi nào rãnh chỉ chị cách mua hàng kiểu đó nhé kưng .”

Vội vả cuối chào cô Kim, miệng không quên nở nụ cười xinh xắn của mình -

“ OK liền . ”

Khi họ đã bước ra khỏi đó, giờ đây chỉ còn nó trong căn phòng này, đáng lẽ nó cũng đi luôn rồi chứ để còn xem sơ qua bàn làm việc của mình, nhưng vì trong lòng vui quá, cắt họng được hai lão già đáng ghét, nhưng nếu hét tóang bên ngòai thì quê lắm, Nên nó nán lại một chúc, hai tay dơ cao lên, nhảy vòng vòng, miệng không ngừng ca khẩu hiểu quen thuộc của mình cứ thế mà thơ ngây, hồn nhiên như con khùng lại còn không biết hành động của mình đang bị một người nào đó theo dõi nữa chứ.

Đâu đó chợt nụ cười ấm áp hiện lên.

Sau khi đã thỏa mãn cơn điên, cuối cùng nó cũng chịu lếch cái thân ra, và đi theo hướng dẫn của nhân viên bên ngòai để làm quen vài đồng nghiệp, cả cái bàn làm việc của nó nữa chứ.

Chà, xem ra ngày đầu của Nghi khá suôn sẻ đấy chứ, tuy không gặp Phong, nhưng không có nghĩa hắn không gặp nó lại một cái nhìn thú vị ở Nghi khiến Phong phải để mắt đến. Đóng cái laptop mình lại, dần dần hắn cũng trở lại với công việc -

“ Cô bé ngốc ráng làm việc nhé !” – tự nói với chính mình, Phong mỉm cười một cái, sau đó cũng nhất cây bút lên, dở sấp hồ sơ đầu tiên ra làm việc.

Quay lại với Phương

Thôi rồi có lẽ nhỏ sẽ không dám trở lại đó làm việc dù chỉ một lần nữa , đành phải kiếm công việc khác vậy, nhưng trước đó, chắc nhỏ sẽ bị mắng thảm thương khi mở miệng xin nghỉ với bà quản lí quá. Người ta tốt, nhiện tình giúp mình, vậy mà

Hơi i nghĩ thôi cũng thấy thảm rồi tạm thời dẹp nó sang một bên vậy, đi kiếm việc trước đã

Tuy đau khổ khi phải chạy trốn Tuấn, nhưng đôi lúc nhỏ lại thấy trong lòng có một niềm gì đó vui vui có lẽ sau bốn năm nhỏ lại đựơc thấy tên ấy rồi Tuấn chẳng thay đổi gì mấy ngòai cái vẻ đàn ông càng ngày càng đựơc thề hiện rõ hơn.

Phong độ vẫn như ngày nào, nhưng gương mặt hình như không còn niềm nở, như lúc trứơc nữa ( Tại ai đây .?).

Khóc cũng đã khóc đến mỏi mòn rồi tuy đau khổ, tuy biết mình hành động như vậy chắc chắn sẽ có lúc phải hối hận, nhưng ít ra , điều đó cũng chỉ vì Tuấn mà thôi Một đứa con gái , cả học cũng chẳng đến nơi cả nhà cũng không dám về trong tay chẳng có gì cả làm sao làm sao nhỏ có đủ tự tin khi đứng cạnh Tuấn chứ.

Dù tên này đã từng bảo “ Chỉ cần em luôn là chính em, với anh chỉ cần như thế là đủ ”

Nghe thật dễ, nhưng lại không như vậy càng yêu Tuấn bao nhiêu nhỏ càng cảm thấy mình thật vô dụng.

Bước đi mà lòng nặng trĩu, dù nhỏ biết suy nghĩ của mình thật ích kỷ dù biết điều đó không công bằng với Chấn Vũ, nhưng nhưng ai có thể hiểu đựơc, những gì nhỏ đã phải chịu đựng đúng vậy .không không một ai có thể hiểu được nhỏ.

Lau đi giọt nước mắt cuối cùng, hít một hơi thật sâu, từ bây giờ trở đi nhỏ sẽ chỉ sống vì con phải sẽ không bao giờ rơi nứơc mắt nữa. Nhỏ sẽ học cái mà người ta gọi là kiên cường.

Sau khi đã quyết định, cố dẹp đi bộ mặt đau khổ của mình, Phương lại nâng bứơc chân tiếp

Đi quanh vòng trên phố một hồi, nhỏ tình cờ thấy được, phía bên ngòai một tiệm bán đồ nhấm có treo bản cần người phụ giúp, mừng rỡ .ông trời còn thương nhỏ đây. Tất tốc Phương ghé vào đó xin việc.

Chỉ nhìn sơ thôi, bà chủ cũng đã ưng ý, và chấp nhận nhỏ, cúôi đầu, cảm ơn rối rít

Vậy là ngày mai, không cần phải đối diện với tình trạng thất nghiệp nữa.

Tại nhà của Tuấn

Tút tút tút

Cạch

“ Sao rồi ”

“ ”

“ Không tìm hiểu thêm đựơc gì sao ”

“ ”

“ Địa chỉ ?”

“ ”

“ Được rồi, vậy đi ”

Cụp

Chóng tay lên bàn -

“ Tuyệt đối , tuyệt đối tôi sẽ không bao giờ buôn em ra. Trịnh Vỹ Phương.!”

Ô hay ! không biết Tuấn đã có trong tay những gì về nhỏ nhỉ ?

Còn Phong cho đến khi nào giữa nó và hắn mới đụng độ đây ?

Xem tiếp: Chương 49

Bạn đã đọc thử chưa?


Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo

Thể loại: Kiếm Hiệp, Khoa Huyễn

Số chương: 9


Cẩm Y Dạ Hành

Thể loại: Quân Sự, Lịch Sử

Số chương: 505


Đỉnh Kiếm Các 4 - Bỉ Ngạn Hoa

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 12


Duyên Nợ Đào Hoa

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 27