Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 39

Chương trước: Chương 38



CHÁP 44

Thời Gian Đếm Ngược

( Phần 5 )

Không tài nào ngờ được, Linh đang ở đây, đang ngồi trên ghế salon nữa. Không thể được làm cách nào cô ta có thể vào đây -

Nghe tiếng bứơc chân, đóan được là ai, Linh lên tiếng -

“ Anh về rồi àh ”

Bước lại phía đó, Phong lạnh lung nói .-

“ Tại sao cô lại vào đây được còn nữa, có phải chính cô là người đã hẹn Nghi ra đúng không ? .”

Cười khỉnh , Linh ngước lên nhìn hắn, rồi nói -

“ Lại là nó, anh không còn gì khác để nói với em sao ”

“ Tôi đang hỏi, có phải cô đã làm thế không ? ”

Cái nóng giận trong lời nói của Phong làm Linh điên tiếc lên, chỉ vì nó mà hắn lại lớn tiếng với cô sao

“ SAO LẠI ĐỐI XỬ VỚI EM NHƯ VẬY, TẠI SAO LÚC NÀO ANH CŨNG ĐỀU NGHĨ CHO NÓ ”

“ Chẳng phải tôi đã nói rõ với cô rồi sao ”

“ ANH YÊU CẢ NGƯỜI ĐỨA MÀ CHA NÓ GIẾT CHA ANH À,”

Nghe Linh nói về Nghi như thế, hắn chịu không nổi, lớn tiếng với cô -

“ CÔ IM NGAY”

“ Hờ hờ anh nạc tôi sao, ”

Lau nước mắt trên mặt mình, Linh cố nói nhẹ lần nữa .-

“ Em đến đây chỉ muốn anh một lần nữa hãy suy nghĩ lại, hãy trở lại một Anh Phong mà em đã từng biết ”

Gương mặt không hề chuyển sắc, hắn vẫn lạnh lùng nói -

“ Chuyện cô gây ra cho Nghi, tôi không muốn bàn cãi nữa. Ngày mai cô không cần đến phải công ty ”

“ Anh yêu nó đến thế àh, anh đã yêu thật sự rồi sao tất cả những gì em đã làm cho anh, tất cả, tất cả đều không có ý nghĩa gì đối với anh sao .?

Nhấn mạnh lại từng câu-

“ Với cô, tôi không hề có chúc cảm giác nào, tình cảm không thể ép buộc!”

“ Không sao, không cần anh phải yêu em, chỉ cần bên cạnh em là đủ rồi ”- bất ngờ ôm chầm lấy người Phong.

Dùng hết sức, hắn đẩy Linh ra lại, khiến cô mất đà ngã xuống sofa -

“ Đừng tự hạ thấp giá trị của mình ”

Chợt Linh cười lớn thật lớn, khiến hắn cũng thóang giật mình

“ Thì ra, cuối cùng vẫn không thay đổi được thôi nhất định .nhất định anh sẽ phải hối hận ”

Nói xong, với tay lấy chiếc vỏ sách, Linh đứng dậy, bỏ ra ngòai

Phong cảm thấy trong người vẫn còn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng trước hết phải xóa hết tư liệu trong máy tính đã, vì quyết định của hắn đã thay đổi nên, tất cả thông tin mật thu thập về nguồn vốn trục trặc của KEY , vốn đó là những bằng chứng có thể giúp hắn nắm cán KEY một cách dễ dàng, nhưng bây giờ không cần thiết nữa rồi.

Quay lại bệnh viện

Vừa thấy nó, Phương đã chạy ào tới, gương mặt vui, mừng đến ứa nước mắt ra .

Nó cũng vậy, đột nhiên sau đêm qua thôi, nó cứ ngỡ như đã không gặp nhỏ bạn một thời gian dài rối, nên cũng cạhy ào tới, dang hai tay ra cứ tưởng nhỏ sẽ ôm nó chứ AI DÈ !

Bốp

Phương phan nguyên cái túi trên tay mình vào đầu nó.

6 Con mắt kia và thêm 2 con mắt vừa lãnh đòn, trố lòi ra nhìn nhỏ Càng lúc nhỏ càng khóc dữ dội hơn. Khụy xuống, hai tay nắm chặt lấy cổ áo nó, kéo và lắc như điên vậy -

“ CÁI CON QUỶ, MÀY MÀY RÚT CUỘC LÀ MÀY ĐÃ BIẾN ĐI ĐÂU HẢ CÓ BIẾT TAO LO THẾ NÀO KHÔNG ”

Mặc dù nó lãnh một cú đau điếng thật, nhưng lại lại không cảm nhận được như thế, vòng tay ra sau lưng nhỏ, ôm lại nó cũng vừa mừng vừa đau mà nói .-

“ Tao xin lỗi , mày đừng giận tao mà, tội tao lắm Phương ơi tao biết tao sai rồi, mày đừng có như thế, tao sợ lắm ”

Nó rất vui vì gặp lại con bạn, nhưng càng sợ hơn với cái tính khủng long trong người nhỏ, vừa thú tội cũng vừa phòng thủ vì nó có cảm giác, thế nào con Phương cũng tặng cho nó quả thứ hai

Nhung nhỏ không nói lời nào cả, chỉ khóc mà ôm nó lại thôi ( hên ha Nghi !).

Ba người kia nhìn rồi cũng cười phì với cái tình trẻ con của hai đứa tụi nó

Lát sau bác sĩ vừa ra thì nó giật minh lên, cả Tuyết cũng vậy nữa ào ào bay tới mà hỏi

Ông bác sĩ mỉm cười một cai .tỏ ý bây giờ thì bọn nó có thể vô thăm được rồi.

Cạch

Đẩy nhẹ cửa vô, trước mắt nó, là người đàn ông mà nó kính trọng nhất, đang vẫn còn xanh xao, nằm im lì trên chiếc giường bệnh, những ống dây nhợ của bình nước biển, những máy trợ tim, những dây nối theo dõi nhịp tim nữa sao trên người ông lại gắn nhiều thứ như thế

Chợt nó bịch miệng mình lại, nước mắt chảy ra như suối Là do nó mà ra cả chính nó đã hại ông đến nổi phải nhập viện, người nó trở nên bủng rủng ra, bước chầm chậm đến phía người đàn ông đó.

Nghi ôm vào thân thể ông, mà gục đầu khóc, Cả Tuyết cũng vậy, nhưng là chị, có khóc cũng không thể khóc trứơc mặt nó được, tay không ngừng vỗ về lên cái lưng bé nhỏ đang run cầm cập của nó

“ Papa con không hỗng nữa, con không nói bậy nữa, papa đừng giận con, papa tỉnh lại đi hức hức .hức .

Đừng đùa với con như thế mà, papa mở mắt nhìn con đi, con không chọc giận papa nữa papa tĩnh dậy đi .dậy đi mà .hức hức .”

Nó lắc nhẹ tay ông Khải, nhưng lại không hề thấy biểu hiện nào trên mặt ông cả, ông vẫn cứ nhắm nghiềng đôi mắt lại .

“ Nghi, ngoan nào ba đã qua cơn nguy hiểm rồi, vài ngày nữa ba sẽ tỉnh thôi, ngoan nào đừng khóc ”

Vuốt lên mái tóc mượt của nó, nhìn đứa em bé bỏng của mình mà lòng cô đau thắc lại nhìn người cha đang nằm trên chiếc giường đó, Tuyết càng xót hơn, tim cô đau lắm chứ, cả thở cô cũng không thở nổi nữa, nhưng tuyệt đối, trứơc khi ông Khải tỉnh lại, cô vẫn phải chứng tỏ mình mạnh mẻ, vì sao vì vẫn còn đứa em ngốc đang khóc của mình đây.

Phương cũng ào về phía ông, nhìn thấy ông như vậy, nhỏ cũng không cầm được nước mắt, cứ thế mà cả ba người níu tay ông, người kề bên chiếc giường ấy, người ra sức dỗ dành Long và Tuấn cũng buồn đến không biết phải nói như thế nào nữa. Chỉ lặng thinh đứng nhìn họ có lẽ cách tốt nhất cứ để cho các cô ấy khóc cho thỏa, cho nhẹ cái lòng

Sau một lúc, Tuấn cũng đưa Phương về, nhưng trước đó đã được Long cho dính chưởng -

“ Đi đường cũng ra đường chính mà đi, nếu vòng đường hẻm , là mềm xương đấy .”

Thiệt tình, Tuấn chịu thua cái ông anh quái quái của nhỏ, đổ cả mồ hôi hột khi nghe Long nói vậy Dùng dằn một hồi , cuối cùng anh cũng buôn tha cho tên này, và để Tuấn về với nhỏ.

Tạm thời Tuyết cũng đã lấy lại bình tỉnh, hơn nữa nên để hai chị em họ nói chuyện với nhau, vì lúc này đây anh biết rõ, sớm muộn gì cô cũng sẽ kể cho nó nghe sự thật. Đúng vậy, thật ra Long cũng biết được chuỵện đó, vì mấy năm về trước, chính Tuyết, lúc đang ngẩn tò te với anh trên sân thượng của trường, cả hai uống gần chụp chai bia, nên , lúc vô thức cô đã kể ra cho Long biết mọi chuyện Chuyện đó cũng chẳng có gì nghiêm trọng hết, thật chất ông Khải không hề có lỗi gì, nhưng vào thời gian đó chính tờ báo đưa tin cái chết của ông Võ có liên quan đến ba của Tuyết, mặc dù đã được giải quyết rõ ràng , nhân dư luận vẫn tiếp tục đem ra bàn tán, vừa vào đến lớp cô lại bị những lời cay nghiệt, khinh khi. Nên hầu như , đã có khỏang ,một thời gian , đến lớp cô cũng không muốn vào, mà chụi lên cái sân thượng phía bên trường nam đó. Vì nơi ấy, vẫn có một người , luôn tin những gì cô nói. Một người có thể mang lại cảm giác bình yêu mỗi khi cô ngột thở trong đóng không khí kì thị này

Bên cạnh, những chuyện đã xảy ra hôm qua lẫn hôm nay, bất giác Long mới nhớ tới mình đã trốn từ hôm qua đến giờ, thế nào chị quản lí cũng sẽ xé xát anh ra làm trăm mãnh, rồi cái công ty đó cũng sẽ hét ầm trời lên. Nuốt nước bọt với những chuyện sắp xảty ra với mình, Long chào Tuyết và nó, sau đó anh đi thẳng về Studio luôn.

Cầu cho anh không bị phanh thay, xẻ thịt nam mô nam mô !

Tại một nơi nào đó

“ Như lời cô , chúng tôi đã cài số tài khỏang đó vày, bây giờ chỉ cần con Chíp nữa là xong , tất cả vật chứng đều đã được ghi lạnh trong hồ sơ lưu trữ

Đa số khỏang đó là số vốn của các cổ đông lơn ”

“ Vậy chỉ cần chờ con mồi bị tóm thôi sau ”

“ ”

“ Thôi được , khi nào xong tôi sẽ chuyển con Chíp đó ”

“ ”

“ ”

Cạch

Trên gương mặt Linh xuất hiện nụ cười đầy man rợ.

Trải qua vài tiếng để thu gọn và xoa nhẫn tư liệu đó rút cuộc Phong cũng chấm dứt được trò chơi này. Chợt tiếng chuông đện thọai reo

“ Alô”

“ Chủ tịch, tôi nhận được nguồn bào , phía bên sở điệu tra CCS đang tiếng hành điều tra vụ tham ô , thục két ngân sách torng Tập Đòan Key, và ”

Nghe như tin giật cả người hắn vậy, bất giác Phong đập bàn đứng dậy -

“ Cái gì, tại sao lại có chuệyn đó được ”

“ Theo như ý ngài , tôi đã gỡ hết thong tin trên mạng xuống, nhưng là vô tình phát hiện, đã có ai đó chuyển một số tài khỏang khủng lồ vào dữ liệu mật vụ của Chủ Tịch Lưu Thế Khải hơn nữa không hề có dấu hiệu cậy mật mã, ”

“ Tìm ngay nguồn gửi số tiền đó vào ngay cho tôi.”

Cúp máy, tất tốc, hắn với lấy chìa khóa xe và phóng vèo ngay đến sở làm việc

Vừa chạy mà hắn như lữa đốt, rút cuộc kẻ nào đã làm thế, làm sao hắn lại có thông tin mật về KEY được.

Hơn nữa lại có thể chuyển khỏang một cách dễ dàng, nghĩ một hồi lâu .thật chất bây giờ Phong không thể biết kẻ đó là người nào , nhưng điều hắn có thể khẳng định người gây ra vu này chính là bọn Hacker.

Đúng vậy chỉ có chúng mới đủ sức mã hóa các phần thông tin bảo mật của các tập đòan mà thôi.

Tốc độ nhấn ga càng lúc càng nhanh, vì thời gian đã gần cạn, nếu không kịp thì trong tích tách KEY có thể bại sản bởi tội thâm nhập số tài khỏang của các cổ đông, nhưng điều có thể sẽ tệ hơn nữa, chính là pháp luật can thiệp vào.

Phóng như bay vào phòng làm việc của mình Phong lục tung hết căn phong lên để tìm sắp hồ sơ trong đó có ghi chép lại tổng khỏang nguồn thu của các cổ đông phía bên KEY.

Đích thực, bọn Hacker có thể dễ dàng thậm nhập , nhưng chắc chắn chúng không thể biết được số liệu này nhưng tai sao mọi chuyện lại trùng hợp như thế .

Bất giác, hắn nhớ đến lời nói của Linh

!

“ ĐÚNG RỒI ! ” , Ngòai hắn ra, thì người đã từng xem số hồ sơ này không ai khác chính là Hạ San Linh.

Đứng phắc dậy, Phong lao đến nhà Linh mà không hề suy tính gì trứơc cả

Hiện giờ , Linh vẫn phải xử lí các canh cổng của thong tin bảo mật phía bên KEY, vô không khó, nhưng ra thì khá tốn thời gian.

Nếu khônglàm vậy, chắc chắn họ sẽ biết được có người đã xâm nhập vào. Nên Linh phải tạo lại tất cái trở về vẻ ban đầu Khi thực hiện điều đó xong, cũng chính là lúc con Chíp đó sẽ được gởi sang sở điều tra CCS.

Bỗng

ẦM ẦM ẦM

Linh giật thót người lên vì tiếng đập cửa phía bên ngòai -

“ Hạ San Linh, cô lập tức mở cửa ngay cho tôi ”

Biết chắc Linh có ở trong đó, hắn cố gắng tìm cách cậy mà mở cửa

Linh vừa quay ra nhìn thấp thóang lại quay sang chiếc laptop

Con số đóng cổng thông tin đang chạy ngay mứt 67% .

[ Closed ]

Píp píp píp

Vừa dứt cổng, Linh giựt con USB ra, nhét vào túi quần mình, sau đó, nhút nguyên cái laptop vào thùng nước. định vòng ra canh cửa sau thì

RẦM

Phong phá tung cái cửa, bước vào, Linh quay hóat lại nhìn , thì hắn đã ngay trước mắt cô. Biết có chạy cũng không thóat, đành -

“ Sao anh còn tới đây làm gì, tôi không có gì để nói ”

Nắm chặt vào cánh tay của Linh , Phong gằng giọng hỏi -

“ Có phải cô là người đã chuyển số tài khỏang đó vào thông tin mật của KEY không ”

Hất tay hắn ra, cô cười khỉnh -

“ Nhảm nhí, bằng chứng nào anh cho đó là do tôi.”

Nhìn sâu vào đôi mắt Linh, bắng ánh mắt, vô cùng lạnh lung, sắt thép, khiến cô cô phút chốc thấy lạnh cả sống người -

“ Dừng lại được rồi đấy, đừng đi quá xa nữa cô đã mất kiểm soát rồi ”

“ HA .HA HA tôi thật không hiểu anh đang nói gì cả ”

Im một chút rồi Linh nói tiếp -

“ Có lẽ, anh đã hơi phí sức rồi, tôi chẳng có gì để đưa cho anh hết .”

Dứt lời, Linh bỏ ra ngòai cửa, thì

Bp

“ Đưa điều kiện đi ?”

Bước chân chợt ngừng lại khi nghe Phong nói thế

“ Sao? ”

“ Cô muốn gì ? ”

Suy nghĩ một lát, Linh xoay lại nhìn Phong với nụ cười nham hiểm

“ Không cần gì cả, tôi chính muốn thấy KEY phải sụp đổ, chẳng phải đó vốn là mong muốn của anh sao.”

Càng lúc, hắn càng không thể hiểu nổi Linh nữa, một cô gái thong minh mà hắn từng biết, nay đã biến đổi nhanh đến không ngờ. Hình như tời nước này chỉ còn cách

“ Cô thích tôi đúng không.?”

Câu hỏi bất ngờ khiến Linh đứng tim lại, nhìn vào ánh mắt của Phong, mắt cô bắt đầu hơi đo đỏ

“ Gì chứ, anh đang hoang tưởng àh ”

Nắm chặc hai tay Linh lại ghì chặt Phong nói lại lần nữa -

“ Có phải không hủm ?”- Lời nói trở nên nhẹ nhàng.

Đột nhiên hơi ấm từ tay hắn khiến, Linh mất đi sự phòng vệ, không trả lời mà đôi mắt khép lại. Như đang chờ điều gì đó. Tay bên trái bắt đầu vịnh nhẹ vô eo Linh

Ngay tích tách, Phong rút nhanh cái sợi dây trong túi quần phía bên phải của cô

Qủa thật không sai, từ lúc bước vào, chiếc laptop trong nước, thêm vào đó, nền nhà vẫn còn sợi dây kết nối. Nên chắc chắn, Linh đã dùng USB ( con chíp ) để thâu tóm dữ liệu.

Nhanh như cắt, hắn rút được nó ra từ trong túi quần của Linh, vì sợi dây mắc vào con chip đó .hắn có thể nhìn thấy nó một cách rõ ràng .

Khi giật mình mở mắt thì Phong đã lấy mất rồi, hắn bay một mạch ra ngòai đi mất chỉ vỏn vẹn hai chữ -

“ Chào cô”

Cơn điên tiết khi đuổi không kịp hắn, đôi mắt Linh như tóe lửa, máu đã sôi gần ngàn độ Đúng là ngu mụi mà

Trong lúc này, tim Phong dường như nhịp đập đã ổn định, chạy giữa chừng, hắn ngờ đột ngột tại nơi nào đó. Mọi chuyện đã kết thúc.

Chỉ cảm thấy, không bít Linh còn giở trò gì nữa không. Đúng thật, ngay sau đó, cục sở điều tra CCS đã không còn động tĩnh gì cả, bởi vì Phong đã hủy con chip, và gởi bản tài liệu bị cướp của KEY, nên hiện tại, người họ điều tra không còn là Lưu Thế Khải, mà chính là kẻ đã cài và chuyển khỏang trong vụ này.

Sau khi Phong đã kịp ngăn đuợc âm mưu ấy của Linh, thì Phong quay lại bệnh viện với nó. Và cũng chính lúc ấy, nó đã mừng rơi nước mắt mà còn định kể lại mọi sự thật cho Phong. Nhưng đã bị Tuyết ngăn cản, vì khi cô nghe được mọi chuyện từ miệng nó, cô đã nghĩ, giờ đây mọi chuyện đã kết thúc, có lẽ ít ra hãy để những ấn tượng vốn có của hắn về cha mình. Trong chuyện này , không ai là nguời có lỗi cả, tất cả cũng chì vì quyền lực, tiền bạc mà gây nên. Dần dần nó cũng hiểu được ý của Tuyết. Nên bây giờ, với nó tuơng lại là tất cả. Hãy để cho quá khứ được ngủ sâu, thỏang lặng trong tiềm thức.

Hôm sau,

Đang định sang bệnh viện thăm bác Khải sẵn gặp nó và chị Tuyết thì

Píp píp píp

“ Alô”

“ Tôi là An Chi, tôi có chuyện muốn gặp cô”

15 phút sau

Cạch

“ Cái này cài này là ý gì ”

Trứơc mặt Phương là một chiếc vali ngập tiến, từ trứơc đến giờ, chưa bao giờ nhỏ thấy được số tiền lớn như thế, kinh ngạc, ngước lên nhìn An Chi

“ Tôi là người rất ghét nói vòng vo cầm lấy số tiền , đừng xuất hiện trứơc mặt Tuấn nữa ”

Đôi mắt Phương mở thật to, kinh hòang với những gì Chi đang nói, đôi tay nhỏ bắt đầu siết chặc lại

Chợt Chi nói tiếp -

“ Nếu không đủ tôi có thể cho cô gấp đôi chỗ này,”

Gương mặt tối sầm lại, tuy cuối, nhưng nhỏ vẫn -

“ Hình như cô đã hiểu lầm tôi không cần những thứ này, tôi yêu Tuấn chân thật”

Nghe nhỏ nói xong, đột nhiên Chi cười lớn -

“ HA .HA,,,,HA, cô không thấy xấu hổ sao, hạng người thấp kém như cô, mà vẫn đủ tự tin để mở miệng nói yêu à, nực cười.”

Con tim Phương đau nhói, khi nghe thấy thế, người bắt đầu giận run nhưng vẫn cố chịu đựng -

“ Những lời nói của cô, không thể khiến tôi thay đổi , đừng nghĩ tôi là hạng người vì tiền. Tuyệt đối tôi không rời khỏi Tuấn đâu.”

Nở nụ cười hiểm vắt chéo chân lên

“ Nếu tôi đóan không lầm, Tuấn đang đối đầu với chính cha của mình vì cô phải không ”

Điếng người đi

“ Tôi còn biết , Tuấn đang cố phá nát cái tập đòan đó, nhưng cô nên biết, sở dĩ gần đây, Tuấn không hề nghe động tĩnh gì từ phía RASE, là do tôi đã cho người chặn đường trứơc rồi . Như ý muốn của Tuấn, họ đang sống dở chết dở vì đã tôi thâu lại gần ¾ số cổ phần . ”

Nhìn gương mặt Phương, rồi Chi tiếp tục -

“ Có bao giờ cô nghĩ, mình đủ sức giúp anh ấy không, có bao giờ Tuấn gặp khó khăn mà cô có thể giúp hay chỉ ngồi ở nhà chờ anh ấy mang tiền và thức ăn về ”

Càng lúc lời nói của Chi càng khiến người Phương trở nên nóng rực, tay nhỏ siết chặt đến nổi cả móng cũng đâm sâu vào thịt, mà ứa máu ra.

Không dừng lại, Chi đánh vào tim nhỏ lần nữa -

“ Tôi không biết cô đã phát hiện hay chưa .ngay cả nơi cô đang ở, cũng là nơi thuộc về Tuấn đấy Cô không thấy lạ với số tiền rệt mọt đó mà đủ chi cho cái nơi cao cấp ấy à xem ra Tuấn đã bao cô từ A tới Z nhỉ ”

Nhò bàn hòan khi biết được sự thật này cái gì mọi thứ đều là do Tuấn sắp đặt trứơc rồi sao nhưng

Cương quyết nhìn thẳng vào mắt Chi-

“ Cho dù cô có nói thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không rơi vào bẫy của cô đâu”

Dứt lời, nhỏ đứng dậy, đi khỏi chỗ đó.

“ Hừm ! để xem cô còn lì đến mứt nào !”

Đi ngẩn ngơ trên đường, đầu nhỏ lúc này đầy ấy những câu mà Chi đã nói nhỏ không thể tin được, nhưng trong tim vẫn còn một chúc hi vọng

Lập tức Phương trở về nhà

Phong đang trên đường đến công ty thì

Pip .píp píp

[ Chúng ta có thể gặp nhau một lần không.

Nếu anh đồng ý hãy đến ]

Đọc xong tin nhắn, suy nghĩ một hồi, không đến thì không tài nào biết được chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây nên cuối cùng Phong vòng xe lại, phóng thẳng đến chỗ đó

Nhưng thật chất, hắn không biết rằng đây là một cái bẫy .

Chạy gần đến ngọn đồi trên đèo thì thấy từ xa, không một ai đứng ngay phía đọan đất đá trống đó cả.

Ngừng lại, bước xuống xe, Phong tiếng về hướng đó. Nhìn xung quanh, thấy chẳng một tiếng động ,

.XOạt giật mình xoay người lại thì

Phập

Chuyện gì đã xảy ra .?

Không lẽ

Các bạn đón xem tập sau nhé.

Xem tiếp: Chương 40


Bạn đã đọc thử chưa?

Tổng Giám Đốc, Em Muốn Lấy Anh

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 30


Giảo Phụ

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 113




Xung Quan Nhất Nộ Vi Lam Nhan

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 50