Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 36

Chương trước: Chương 35



CHÁP 41

Thời Gian Đếm Ngược

( Phần 2 )

Tại một ngôi nhà trọ khá nhỏ ấy,

Cạch cạch cạch cạch

Tiếng gõ máy liên tục của Linh, đôi mắt cứ dáng chầm chầm vào máy tính

Píp .p.íp

[ Correct ]

[ Please chooses your files ]

Cạch cạch cạch

[ Sending your code please clicks and chooses number ]

Tay không ngừng gõ, cuối cùng Linh cũng đã xâm nhập vào đựơc hệ thống tích trữ thông tinh của KEY, giờ đây Linh sẽ tiếp tục làm gì đây

Quay trở lại với nó, .

Sau bữa tối, Phong đưa nó về, suốt con đường quen thuộc đó, đôi tay vẫn tay trong tay như ngày nào, chỉ khác ở chỗ , hôm nay nó không nói nhiều như mọi bữa nữa mà giữ nguyên vẻ im lặng trên khuôn mặt mình.

Hắn thấy hơi lạ, nên ngừng bước lại, liếu nó vào lòng mình

“ Có chuyện gì xảy ra sao, từ chiều tới giờ hình như anh không thấy em nói gì cả .”

Ngước lên nhìn hắn, đôi mắt nó như muốn nói

Đứng nhìn hắn một hồi lâu, nó mở miệng -

“ Em yêu anh nhiều lắm Phong à !”

Mỉm cười hiền nhìn Nghi, hắn ôm nhẹ nó vào người, vỗ vỗ lên trên phía lưng nó

“ Uhm .anh cũng yêu em rất nhiều ”

Lòng nó cứ ngóng mãi câu nói tiếp theo của hắn, nhưng nó lại chẳng nhận được lời đáp trả nào

Thế rồi cả hai lại tiếp tục trên con đường về nhà nó.

Vừa mới quay lưng định bước vào nhà thì bị cánh tay của hắn kéo lại , trao nó nụ hôn bất ngờ.

Tuy hơi ngạc nhiên , nhưng dần dần đôi mắt nó cũng khép lại.

Một lúc sau, hắn buôn nhẹ nó ra, nhìn nó với đôi mắt đầy sự nghiêm túc -

“ Em có yêu anh không”

Sao câu hỏi nghe thật quái thế, nhìn nét mặt của hắn, nó cũng khẳng định lại.-

“ Tất nhiên rồi ”

Hai tay nắm chặt vài đôi vai bé nhỏ của nó lại nhấn mạnh từng chữ .-

“ Vậy em chỉ việc tin tưởng vào anh, đừng dao động bởi bất cứ lời nào , bất cứ những gì em thấy , nghe được. Chỉ cần tin ở anh là đủ.”

Lời nó của hắn khiến lòng nó mềm nhũng ra, lao vào người Phong. Nó ôm chặt hắn lại. Dúi đầu vào ngực hắn giọng ương uớt -

“ Em tin anh, em tin bất cứ những gì anh nói, chỉ cần anh đừng giấu em chuyện gì nhé ”

Tim hắn chợt nhói đau, bây giờ Phong mới biết, tình yêu đáng sợ như thế nào. Nó có thể khiến cho ý chí của hắn bị lung lây không đứng vẫn nữa.

Thật sự hắn không thể mất nó được, không thể

Ôm trọn cơ thể bé nhỏ đó lại, tại sao nó lại mỏng manh như thế , cứ khiến hắn không tài nào buôn ra được, mỗi khi Nghi vượt ngòai tầm ngắm của hắn. Cứ như cơn điên đang cuốn cuộn trong người vậy.

Truyền hơi ấm cho nhau lâu thật lâu rồi nó cũng bước vô nhà, đứng trứơc cửa, hắn cứ nhìn mãi về phía xa xâm trong ngôi nhà đó mãi cho đến khi ánh đèn trên khuôn phòng kia bừng sáng, hắn mới chịu quay lưng mà về

Tại cột đèn to tướng kia

Núp trong kia, mà Tuyết lấy tay che miệng cười đểu ( bó chíu bà này ), chờ đến khi bóng Phong khuất, mới chịu mò vô nhà.

Vẫn như bữa trước, đến tận đêm Tuấn mới về nhà, nhưng lần này không giống lần trước nữa, vừa mới mở cửa, thì bỗng tên này giật mình khi thấy Phương ngồi chình ình trên chíếc ghế salon mà đèn cũng không thèm bật.

Nhìn nhỏ, ngồi cứ như người mất hồn ấy, chợt Tuấn thấy mình tệ quá, mấy ngày nay không dành thời gian cho nhỏ, buôn chiếc túi xuống, bước nhè nhẹ về phía nhỏ, ngồi thụp xuống, đưa tay vúôt má Phương -

“ Sao em không ngủ truớc, ngồi chờ anh làm gì, đã khuya thế này rồi ”-Đôi mắt nhìn Phương buồn thấy rõ.

Nhỏ chẳng nói gì, chỉ nhìn thôi, và mỉm cười.

Thấy thế Tuấn nói tiếp -

“ Anh xin lỗi, anh quá vô tâm, cho anh xin lỗi nhé .”

Lúc này thì nhỏ mới lên tiếng, tay áp vào bàn tay Tuấn đang muờn mượt trên má mình .giọng hơi run rẩy .-

“ Em chẳng biết làm gì cả ngòai việc ngồi chờ anh về ., em không hề trách móc anh vì sao lại về trễ, mà em giận bản thân mình chả giúp gì được cho anh em thật vô dụng ”

Gịot nước mắt từ từ rơi xuống, thấm qua cả bàn tay của tên này

Nghe nhỏ nói xong, lập tức, Tuấn níu người Phương nghiêng về phía lòng mình. Ôm chặt nhỏ lại, -

“ Ngốc ạ ! mỗi ngày được thấy nụ cười của em , anh vẫn có thể sống được mà không cần ăn đấy ”

Mặc dù lòng nhỏ đang rất buồn , nhưng nghe câu nói của Tuấn xong, chợt nhỏ bật cười lên khi mặt vẫn còn ươn ướt vì nước mắt

“ Hum .hum hum .thế thì ngày nào anh cũng ăn nụ cười thay cơm nhé, em thì không nhịn được như anh đâu ”

Tuấn nhìn Phương một hồi, đột nhiên cười đểu -

“ Quên mất, ngòai nụ cười , anh còn muốn ăn thêm một thứ nữa ”

Nhỏ ngây thơ, nghiêng đầu hỏi -

“ Hở ? thứ gì .”

“ Là em đấy”

Bất chợt nhất bỗng người nhỏ lên, bế đến giường và ấy ấy đó các bạn ạ .

Thấp thóang trong đêm, vang vọng tiếng cười rồn rạ của Phương và Tuấn

Hôm nay có vẻ là một ngày dài nhỉ !

Qua bữa sau

Mọi việc vẫn như ngày thường, cả bốn người đều cùng nhau đến lớp

Gần như suốt cả đêm không ngủ, nó cũng đưa ra được quyết định đúng vậy vì nó yêu hắn nên nó sẽ tin tưởng, tin vào con tim Phong.

Thế là nụ cười lại trở về với gương mặt xinh xắn ấy.

Cho đến chiều, khi tiết học đã kết thúc, hắn đưa nó về nhà

Trên đường về, cả hai đã dạo khắp phố, ăn những quán ăn vỉa hè, còn cùng nhau đi vào khu mua sắm nữa, ngắm hết thứ này đến thứ khác, vui vẻ biết bao .

Vừa bước đến gần cổng nhà nó thì chợt, cả nó và Phong đều giật mình bởi giọng nói -

“ Nghi !”

Nó xoay lại , thì thấy không ai khác chính là bà chị yêu quý của mình, mặt nó phút chốc đỏ ngượng lên vì lúc này đây, nó vẫn còn đang tay trong tay với hắn. Mà con mắt của Tuýêt cứ dáng dao dáo vào

“ Chị hai ”- giọng nói dở khóc dở cười trong tình cảnh này.

Thấy thôi thì hắn cũng nhận ra được đó là ai, gật nhẹ đầu một cái, tay vẫn cứ giữ khưng khưng lấy tay nó, chào Tuyết một cách lịch sự

“ Chào chị, tôi là Phong ”

( Sax x .lại nổi bệnh nhà vua )

Tuyết cũng cười hiền chào hắn lại -

“ Ồh chào thì ra cậu đây là người cướp đi giấc ngủ đêm qua của em tôi đấy àh ”

Nó trợn lòi con mắt lên , khi nghe Tuyết nói, Phong cũng ngạc nhiên, quay đầu nhìn nó .thắc mắc -

“ Không ngủ???”

Trời ạ, ! sao không có cái lỗ nào cho nó chui hết vậy, mặt càng lúc càng đỏ lên, đưa tay không bị Phong nắm dơ lên lóắc thóăc chối cãi -

“ Làm làm gì có chuyện đó ai nó, hôm qua em ngủ sớm lắm mà ”- Vừa dứt lời nói xong thì nó liền nhì cô chị bằng ánh mắt van xin

Như đọc được suy nghĩ của nó, và qua cả gương mặt trái hồng, Tuyết nhịn cười trong tiếng nói -

“ À mà quên mất tôi là Tuýết, chị của Nghi, rất vui được biết cậu”- đi đôi với lời nói, Tuyết chìa tay ra về phía trứơc.

Phong cũng bắt tay lại Chợt cô nói tiếp -

“ Hay là cậu vào nhà chơi một lát nhé ”

Vào thì cũng đuợc, thật chất hắn biết giờ này ông Khải làm gì có ở đây, nhưng vẫn còn cả đóng công việc ở công ty đang chờ hắn giải quyết nên đành để sau vậy .thế là Phong cười mỉm đáp.-

“ Cám ơn thành ý của chị, nhưng có lẽ hôm nay không được, lần sau nhất định sẽ không từ chối lời mời của chị ”

“ Cậu bận thì để sau vậy cám ơn đả đưa bé khờ này về nhé ”

Xấu hổ khi bị bà chị gọi là bé khờ mà còn gọi ngay trước mặt hắn nữa chứ, nó nhúng lên nhúng xuống, gương mặt cứ như đang trách móc Tuyết vậy

“ Chị đừng nói vậy, đây là chuyện nên làm mà ”

Rồi hắn cũng xoay lại nhìn nó , giọng vẫn ấm như ngày nào -

“ Thôi em vào với chị đi, mai anh sẽ đến đón ”

Thói quen đúng là đáng sợ, vì lúc nào mỗi khi tạm biệt nó, hắn đều hôn vào môi, nên hôm nay cũng không ngọai lê.

Bà Tuyết trố con mắt ra mà nhìn hai đứa trao nhao những cử chỉ ngọt ngào Dứt nụ hôn, lại một lần nữa Phong cuối chào Tuyết rồi bước đi.

Lúc này cô cứ như bị đóng băng rồi ấy còn nó thì cứ nhìn theo hắn, tay đưa lên vẫy vẫy, chào tạm biệt -

“ Anh về cẩn thật nhé ”

Khi hắn đã đi khuất dáng , thì nó mới nhận ra, Tuyết vẫn chư tan .lắc lư người cô chị mình, nó hỏi .-

“ Chị ! chị .! chị .sao vậy bị trật rút hà ” ( Sax x )

Hòang hồn, Tuyết giật mình lên, hai tay ghì chặt vai nó lại -

“ Mau mau mà thật tình khai báo, rút cuộc hai đứa đi tới đâu rồi ”

Cho vàng nó cũng không dám nói chứ ở đó mà thật với tình cười giả điên nhìn gương mặt ngố không tả của bà chị mình -

“ Thì giống như những gì chị vừa thấy đó .”

Nhanh như cắt, dứt lời nó phóng luôn vào nhà, tránh cho bà Tuyết đựơc nứơc lấn tới

Giật mình vì cô em biến mất tiêu, Tuýêt dí theo tra khảo .-

“ Này, có đứng lại không thì bảo không nói rõ thì chị sẽ cho em biết tay đấy con bé này .”

Căn nhà chốc chốc, van lên tiếng la in ỏi của hai cô chị em này

Tại công ty SPY.

Cộc cộc cộc

“ Vào đi”

Cạch

Linh bứơc vào , mừng thầm mà báo tin vui cho hắn

“ Gíam đốc, cổ phần của chúng ta bên KEY nay đã tăng vọt khá rõ có lẽ bứơc tiếp theo chúng ta nên ”

Linh chưa nói hết , hắn đã cắt ngang .-

“ Không, hủy hết mối nguồn thu lại. Cứ giữ nguyên con số ban đầu 7%, thế là quá đủ.”

Không thể tin vào tai mình nữa cái gì Phong vừa nói gì , chả lẽ chỉ vì cô gái đó mà ngay cả thù cũng vứt bỏ sao , Linh còn định nói cho hắn biết, cô đã xâm nhập được tài khỏan của KEY tại sao lại từ bỏ chứ tại sao .

Tức lên, Linh nói -

“ Gíam đốc .”

“ Tôi đã bảo hủy hết chúng đi”- Không thay đổi.

Nén cơn giận trong tim, người Linh run bần bật .

Mới đó Linh còn chấp nhận, mặc cho Phong có yêu nó thật đi nữa, nhưng nhất định anh sẽ không bao giờ từ bỏ í định báo thù của mình. Nhưng không, Linh đã lầm thật sự

Cố tỏ vẻ ra không còn chút phản đối nào nữa, Linh lặng lẽ chào Phong, rồi bứơc ra ngòai.

Sự tức giận trong người phụ nữ này đã thật sự tĩnh giấc.

Sau khi Linh đi, hắn tựa người vào ghế nhắm nghiềm đôi mắt lại

Vào bữa tối, khi vừa bị Linh nói kích xong, xém chút nữa là Phong đã đi die rồi, chính trong giây phút đó hắn mới nhận ra cái hắn sợ nhất không phải là trả thù không được, mà chính là cảm giác không bao giờ được thấy Nghi nữa. Hắn sợ sẽ mãi mãi không còn thấy nụ cười trên gương mặt thiên thần của nó và hắn sợ sẽ vĩnh viễn không còn nói được ba từ “ anh yêu em” với nó nữa.

Chấp nhận tất cả vậy, hắn không còn muốn đấu nữa vì hai chữ “tình yêu”.

Hôm nay đúng như lời mời đó.

Tuấn đưa Phương đến dùng bữa tối cùng Chi

Nhỏ đang hoay hoắc với bộ váy dài do chính tay Tuấn mua tặng, lòng cứ hồi hộp, lo không thể tả, tim đập mạnh vô cùng. Thấy cô vợ khờ của mình như thế, Tuấn xoa dịu con tim nhỏ -

“ Không cần căng thẳng thế đâu để anh ”- Nói dứt, tên này đưa tay lên khóa chiếc dây kéo lại giúp nhỏ.

Phương lấp bấp nói .-

“ Làm sao mà bình tĩnh được, nếu mất lòng người ta, nhỡ họ làm khó dễ anh thì sao ”

Ôm vào eo nhỏ từ phía sau, Tuấn hôn nồng lên cổ .-

“ Ngốc ạ, chỉ đơn giản là một bữa tối thôi mà. Đừng hồi hộp như thế.”

Mặc dù Tuấn đã nói vậy, nhưng người nhỏ cứ run cầm cập lên, chân không tài nào bứơc nỗi. Mềm nhũng cả ra.

Từ trong chiếc xe hơi bóng lóang , Tuấn dìu Phương bứơc ra, mới nhìn thôi đã thấy chóang rồi.

Nhà hàng này có phàỉ là nhà hàng thiệt không vậy trời sao cứ như cung điện thế.

Thật sự Tuấn cũng hơi ngỡ ngàng khi Chi đưa ra địa điểm này , nhưng người mời tất nhiên phải để họ quyết định chứ. Nên tên này cũng không tỏ ra phản bác gì cả.

Xoay qua nhìn khuôn mặt đang bắt đầu rơi giọt nước, Tuấn mỉm cười, lòn tay mình vào tay nhỏ, khẽ nói -

“ Đừng sợ, có anh bên cạnh . ”

Nói xong, cả hai bước vào cái nơi mà đựơc nhỏ cho là cung điện.

Từ xa, chợt Phương thấy, thấp thóang bóng dáng của một cô gái rất xinh đẹp. Nét đẹp đó càng trông tuyệt thế hơn khi cô khóac vào người bộ váy sang trọn, cả mảnh vải lông trắng mịn màn được khóac ngang qua bờ vai quyến rũ ấy.

Vừa thấy Tuấn suất hiện bên cạnh một cô gái, có lẽ đây chính là người mà tên này đã nhắc lần trước Chi lướt nhẹ nhàng về phía nhỏ, -

“ Hân hạnh được biết cô, tôi là Phói An Chi”

Bị bất ngờ chào hỏi, đâm ra Phương lúng túng -

“ Ờ ờ .Rất vui khi gặp cô, tôi tên Trịnh Vỹ Phương ” Chi nhìn nhỏ, nở nụ cười sang trọng, rồi ngước qua nhìn Tuấn , cười nói -

“ Chắc hẳn đây là cô gái mà anh đã kể cho tôi nghe lần trứơc, đúng không ”

Thái độ ung dung bình thản, do quá quen với không khí như thế này, Tuấn rất tự nhiên mà vòng tay ôm người Phương lại, cười xả giao nói -

“ Không sai ”

Sau màn chào hỏi, cả ba xùng nhau tiếng về bàn để gọi món

Khi Tuấn vừa cầm menu ra , đưa sang nhỏ thì Chi lên tiếng -

“ À, chật tôi quên mất, tôi đã giúp hai người gọi sẵn món ăn rồi, vì thường xuyên đến đây , nên tôi cũng biết kha khá những món được ưa chuộng. Hai người không cảm thấy phiền vì sự mạn phép của tôi chứ”.

Cách nói chuyện của dân thượng lưu đúng có khác, làm nhỏ chả biết nói gì ngòai cười và vâng cả .

Nghe Chi nói vậy, Tuấn đáp -

“ Không vấn đề gì, có người hướng dẫn càng tốt chứ sao ”

Tự dưng nổi hứng , Chi lại nói một số chuyện liên quan đến công việc, vốn là người rất quan tâm những tin tức cập nhật từ các tập đòan khác, nên Tuấn rất chăm chú ngồi nghe.

Nhỏ thì cứ ngồi thờ ra, dù họ đang nói ngôn ngữ của nhỏ, nhưng vẫn không tài nào hiểu được vấn đề cả

.Một hồi sau chợt Tuấn mớ để ý thấy vẻ buồn buồn trên nét mặt Phương, liền nói .-

“ Có lẽ chúng ta bàn công việc không đúng chỗ rồi, hôm nay đến đây là để thưởng thức món ăn mà ”- Cười ấm áp , quay sang nhìn nhỏ.

Thấy thế Chi liền -

‘ Thật xin lỗi tôi vô ý quá ”

Nhỏ liền dơ tay lên xua xua tỏ ý ngại, cười và -

“ Đừng nói vậy, tôi vẫn ổn mà ”

Sau một hồi rút cuộc người phục vụ cũng đã mang thức ăn đến .

Đặc lên trước mặt bàn của mỗi người là 7 cái nĩa và dao sếp hai bên sao đó là hai chiếc cốc, một ột thấp rồi cuối cùng là dĩa đồ ăn.

Khi người phục vụ vừa sắp xếp xong xui mọi thứ .Chi cười nói -

“ Nào, thử đi, món bào ngư hầm cuộn lá XALY với rượu trắng ở đây là nổi tiếng nhất đấy ”

Phương cười, gật gật sau đó bắt đầu đưa tay chạm nĩa, nhưng lại không biết phải dùng cái nào cho đúng, cứ chừng chừ hết cái này rồi lại chuyển tay sang cái khác .

Thấy nhỏ bí thế, Tuấn liền vòng một tay ra sau lưng nhỏ, hai tay áp sát vào đôi tay Phương, rồi giúp nhẹ nhàng chỉ dẫn nhỏ từng chút một

Nếu nghĩ Chi ghen tức, các bạn lầm to , ngược lại trên gương mặt cô chợt hiện ra nụ cười bí hiểm

Suốt bữa tối không ích chuyện rắc rối xảy ra với Phương, nào là cách ăn, cách uống, còn thêm cách dùng khăn nữa. Nhỏ thấy ngộp quá , thở không nổi, dù Tuấn không hề có biểu hiện gì, cả Chi cũng vậy, nhưng phút chốc Phương cảm thấy khó hòa nhập với không khí này quá. Từ dáng ngồi , điệu bộ nói chuyện cả cách ăn uống nữa, Chi quá hòan hỏa đến nỗi nhỏ cảm thấy, Tuấn đi bên cạnh mình, không hợp chút nào

Có lẽ mãi mãi nhỏ cũng không thể thích nghi trong cuộc sống thượng lưu này, vì sao .đơn giản nhỏ chỉ là một đứa con gái bình dân, đơn điệu.

Sau khi kết thúc bữa tối, tất nhiên cả nhỏ và Tuấn đều chào Chi rồi mạnh ai nấy về. Ngồi trên xe gương mặt nhỏ cứ u sầu, trầm khúất, chòang tay mình qua vai nhỏ, kéo sát vế phía mình Tuấn dịu nói -

“ Anh hiểu được cảm giác của em, nhưng đừng nghĩ như thế, với anh, chỉ cần em luôn là Trịnh Vỹ Phương mà anh biết, chỉ cần nhiêu đó là đủ.”

Tuấn vừa dứt lời thì nhỏ dới tay sang ôm chầm vào người Tuấn lại Nở nụ cười hạnh phút, cảm giác khó thở trong tim nhỏ cũng dần dần tan biến đi.

Cũng trên một chiếc xe, chạy về hứơng khác .

“ Một cô gái Tầm Thường ”

Gịong nói lạnh đến sát người chợt vang lên

Lại thêm một ngày trôi qua nhỉ

Tiếp theo , sau khi đã hòan tòan lột xác, Linh sẽ làm gì .

Còn Long và Tuyết giữa “Nô Tài” và “Nhà Vua” .liệu có kịch để xem tiếp không đây ???

Các bạn đón xem tập sau nhé !!

Xem tiếp: Chương 37


Bạn đã đọc thử chưa?

Hợp Đồng Yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 27


Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 12


Niềm Vui Lớn

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 56


Mục Nhiên

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 77


Tìm Về Dấu Yêu

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 32