Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 35

Chương trước: Chương 34



CHÁP 39

Hé mở !

XỌAT

.Hoppppp

Miếng cá bay vèo vô miệng Long, tay anh vẫn còn nắm chặt cổ tay Tuyết vì do lúc nãy đã chụp lại và xoay hướng đũa vào mỏ mình.

6 Con mắt trợn ra nhìn Long, anh vẫn ung dung ăn tiếp sau khi đớp gọn miếng cá nằm trên đũa Tuyết.

Bất ngờ không phải vì miếng cá mà là từ nãy đến giờ không biết Long đã đi đâu, tự nhiên khi không xuất hiện cái bụp rồi cướp mất luôn miếng đó.

Cơn nóng trong người Tuyết bắt đầu trổi dậy, đập mạnh lên bàn .

ẦM nó và Phương lếch người ra một bên, cách cô chị gần nữa mét. “ Thật là quá lắm mà, còn gì là phép tắc nữa” ( Ặc bà này nhiễm phim cổ trang nặng nhỉ !)

Mà thôi nổi điên chỉ vì miếng cá thì hơi bị khùng, thành ra Tuyết nén cơn giận lại, cầm đũa lên gấp miếng khác

Vừa mới huớng đôi đũa về phía mục tiêu mới thì Long lại đốp gọn nó lần thứ hai, , Xoay qua hướng khác lại bị phỏng tay trên hướng khác tiếp tục y như cũ

Càng lúc khói lữa xung quanh Tuyết một ngày lớn ra, khiến cho hai tụi nó, run vì phát sợ. Mà hông hiểu ông Long có uống nhầm thuốc không nữa, khi không lại đốp tay trên của Tuyết liên tục.

Nó cầu nguyện cho Long

- Phương nối bước.

Qủa thật hai tay của Tuyết đang di chuyển xuống dưới gầm bàn thì

Pít Pít Pit !!!!

Điện thọai của Tuyết chợt reo lên, Liếc xéo Long một cái rồi đứng dậy , bước ra khỏi phòng nghe điện thọai.

Nhìn theo bóng “Bệ Hạ” của mình ( Ặc !) , Long thầm nói trong đầu

Tại hàng lang, trước phòng vệ sinh vài mét.

“ ”

“ ”

“ Ok ! I see ”

“ ”

“ Oh no, It is up to you ”

“ ”

“ Ok ok bye !”

Vừa cúp máy, Tuyết xoay người lại thì giật tóan lên, vì Long đã đứng sau lưng cô từ lúc nào Vài giây sau, cuối cùng cũng bình tĩnh lại chợt nhớ tới vụ lúc nãy, tức lên mà mắng -

“ Tên vô lễ ! Ngươi ”

Chưa kịp để Tuyết nói hết câu thì Long cầm cái bịch gì đó, ịnh nhẹ lên đầu cô nói -

“ Uống cái này rồi muốn ăn bao nhiêu cũng được”-

Vừa nói xong , lập tức quay lưng bỏ đi thẳng vào phòng lại.

Để mình Tuyết đứng ngay hành lang mà mặt ngố đến không tả, đứng trơ người vì câu nói của Long .

Sờ tay lên đầu mình lôi bịch đó xuống -

“ Hủm, cái gì đây ?”

Xoẹt XOẹt

Móc ra khỏi cái bịch trắng nhỏ đó, Tuyết hơi bị bất ngờ vì thấy đây chẳng phải là thuốc chóng dị ứng sao Nghĩ nghĩ nghĩ

Ba phút sau

“ OH MY GOD ! Mình quên bén , mình dị ứng với cá hồi !!! .Vậy chẳng lẽ lúc nãy tên này ”

Chợt trên mặt Tuyết hiện một nụ cuời nhưng hai giây sau .

Thật sự trong lòng thấy hơi hơi hồi hộp, nhưng cái tính ngang bướng có thừa của cô khiến cho sự rung động đó bị đá bay đi một cách tàn nhẫn .

Đúng vậy, nếu không nhờ Long nhanh trí biết cô thế nào cũng quên, nên nhân lúc họ lên phòng , gọi món anh đã chạy nhanh đến tiệm thuốc tây để mua cho Tuyết. Với lại đưa trứơc mặt hai con nhiều chuyện đó thế nào cũng thi nhau mà gạ mà tra mà hỏi, nên đâm ra chỉ còn nước đốp tay trên của Tuyết thôi. Số ông này cũng may nhỉ, không có cú điện thọai thì chắc nguyên cái bàn đầy đồ ăn đó đã yên vị lên mặt Long rồi.

Sau khi uống viên thuốc Long đưa, Tuyết quay lại phòng ăn, đốp khí thế mà không sợ ngứa , nổi mẫn hay khó thở gì cả.

Làm nó và Phương cũng nghiêng đầu thắc mắc. Mới nãy còn nổi trận lôi đình mà, sau bây giờ đổi tính nhanh dữ vậy đang ăn một hồi chợt nó mới nhớ - “ Ế Ngừng lại, chả phải chị dị ứng với cá sao ”- Miệng nói tay chụp đôi đũa của Tuyết lại.

Ặc, chờ nó nhớ thì có nước Tuyết đã die từ lâu rồi

“ Yên tâm , chị có uống thuốc rồi, mà chờ em nhắc chắc giờ chị không còn ngồi đây đâu ”

Mặc đỏ lên vì câu nói của Tuyềt, nó quê quê, thấy thế Phương chu mỏ lên mà ghẹo .

“ He he he .ham ăn nó mới vậy đó chị ”

“ AX x .cái con này .” Nó lườm con bạn một cái.

Quay qua hướng Phương, Tuyết nói tiếp -

“ Sao dĩa em đầy ắp thế ?? Hủm .”

Giật mình vì câu nói của chị, nhỏ ngước xuống mới biết, từ nãy giờ do lo thủ kho nhà mà bây giờ trứơc mặt nhỏ có cả đóng đồ ăn.

“ À HA nói người ta mà hổng nhìn mình ”- có cớ nó trêu nhỏ lại

Cứ thế mà suốt bữa ăn, lại rộn rả tiếng cười của Tuyết và Long, khi chứng kiến cảnh Phương và nó vừa ăn, vừa đấu vỏ mồm.

Lâu lâu Long cũng lén liếc nhìn Tuyết, nguyên nhân không rõ chỉ biến lén nhìn là lén nhìn thôi.

Sau khi cả đám ăn xong, đang dạo trên vỉa hè thì

Nó vừa đi vừa hít không khí trong lành, Phương cũng vậy chợt Tuyết quay sang hỏi Long

-“ Nè, nô tài, hôm nay là thứ mấy vậy ?”

Siễn niễn với cái biệt danh Tuyết đặt ình, Long chào thua mà nói, .-

“ Dạ là thứ tư ạ”

“ Ngoan lắm”- Cười đểu nghiêng mặt qua nhìn Long.

Bất chợt hai con bất động , y như tượng sắc Thấy thế Long bước lên khuề khuề mà hỏi

“ Nè, hai đứa sao vậy, trúng thực à ”

Nó Lấp bấp hỏi Long

“ A.n n h. .m.ớ.i n.ó.i .gì. h.ô.m h.ô.m n.ay ”

“ Thì là thứ từ chứ gì nữa ”

Tá hỏa lên, Phương hét .-

“ CÁI GÌ, THỨ TƯ ”

Xoay đầu lại nhìn nó nó nhìn Phương

“ HÔM NAY CÓ TIẾT MÀ .!”- Đồng thanh

Há hóc mồn lên trời ạ ! cả ngày đi học cũng không nhớ. Nhanh tay rút chiếc điện thọai ra, nó xem -

“ 1 giờ chiều rồi .”

“ Còn hai tiết nữa !! ”

“ Vậy”

Bốn mắt nhìn nhau

“ EM PHẢI ĐẾN TRUỜNG ĐÂY, ANH ĐƯA CHỊ TUYẾT VỀ GIÚP EM NHÉ ”

“ ANH HAI THƯỢNG LỘ BÌNH AN , CHỊ ! EM ĐI ”

Tốc độ kinh hòang nó và Phương bắn cái vèo khiến cho Long và Tuyết chóang váng chả biết tụi nó bị cái gì nữa.

Chóng tay, thở dài, cười hờ hợi Long nói .-

“ Hai đứa ngốc này, Thiệt tình ”

Xoay qua nhìn Tuyết .

“ Giờ thì sao ? ”

“ Khách Sạn”-

Vâng chỉ hai chữ gỏn gọn, sau đó Tuyết bỏ đi trứơc

Long hơi bất ngờ, nhưng chợt anh cười một cái rồi chạy theo phía sau cô

Tại trường học

Hộc hộc hộc

Vịnh cánh cửa mà nó và Phương thở như chưa từng được thở. Cũng may tiết thứ ba vẫn còn chưa bắt đầu, mọi người cũng vừa mới vào xong giờ chơi

Đi siên sẹo đáp bịch lên ghế của mình, nó thở hổn hển

“ Mệt quá, chắc tao chết mất Phương ơi ! ”

“ Tại sao hai đứa mình lại quên mất hôm nay vẫn còn đi học vậy trời ”- nằm sát rạp lên mặt bàn, nhỏ rên rỉ .

“ Tao cứ tưởng hôm nay chủ nhật ấy chứ ” ( Ặc bó chíu )

Một hồi sau bỗng nó ngồi thỏm dậy, vì nhận ra hai tên kia không hề có trong lớp lắc mạnh người Phương -

“ Nè, mày không thấy lạ sao, Phong và Tuấn không có trong lớp .”

Chạy một mạch tới đây, nhỏ vẫn còn đuối sức, dơ tay lên vẫy vẫy, nói mà mặt vẫn úp xuống bàn -

“ Chắc lại bận họp rồi”

Đớ người với cân trả lời của Phương đầu mọc đầu dấu hỏi -

“ HẢ ??? “HỌP” .? .”

Chết cha ! Lỡ miệng nói tọet ra rồi, người nhỏ như bị đóng băng vậy, lập tức ngồi thẳng dậy xịt thuốc cho tan mấy dấu hỏi trong đầu nó

“ À .À hồng phải vậy, ý tao nói chắc hai tên đó lại la cà đâu đó rồi, thôi để tâm làm gì bả vô kìa, !! ”

Gỉa điên trắng trợn Phương lay hoay lấy nhanh mấy cuốn tập ra rồi bắt đầu ghi ghi chép chép .

Nó thì cứ đờ người ra, mặc dù không còn hỏi con bạn nữa nhưng trong lòng cảm thấy hình như nhỏ giấu chụyện gì đó.

Suốt tiết học, chả biết thế nào, sao cái từ “Họp” đó cứ bay vòng vòng trong đầu nó chợt tự nhiên nó lại nhớ tới hai chữ “ Gíam đốc” mà mấy bữa trứơc khi đi xem phim với Phong, nó đã gặp Linh

Hai cái này hình như có liên quan gì đó phải hông vậy chắc không đâu

Đầu nó nghĩ hết cái này tới nghĩ đến cái khác Hồi lâu sau , nó quyết định sau giờ học sẽ đến nhà Phong .

Khách Sạn AIL .

“ Nhít dô một chút, ừ ừ .chỗ đó chỗ đó đấy ”- Nằm thả mình trong bồn nước trắng tinh, dài dọc xuống Tuyết thư thản, sảng khóai trong đôi tay của Long

“ Này, có thật lần này cô sẽ ở lại luôn ????”- Tay không ngừng mát xa cho đôi vai mỏng manh trắng hồng của Tuyết.

Lấy tay chỉnh miếng đấp mặt nạ mắt lại, Tuyết nói .-

“ Sao .thấy thất vọng àh .”

Im lặng , không nói gì hết, Long tiếp tục nhịêm vụ của mình.

Sau khi hết giờ học, như đã theo dự tính, nó đi đến nhà Phong, ban đầu Phương định rủ nó đi mua sắm , vì nhỏ biết có về cũng không gặp đựợc Tuấn , cô đơn torng căn phòng đó . Thật sự rất khó chịu, nhưng rút cuộc nan nỉ mãi àm nó cũng hổng chịu đi, nên nhỏ cũng đành về nhà vậy.

Bước đi tung tăng trên co đường đến nhà hắn, nó cảm thấy quen thuộc biết bao nào là những ngày tay trong tay trên con đường này, những ngày Phong phải cõng nó thay gì đi bộ, những khi cả hai true chọc, rượt đuổi nhau tất cả những khỏanh khắc hạnh phúc đều thóang hiện lên trước mắt nó.

Ôi nó yêu người đã xây nên con đường này ( Sax x con này khùng nặng ), người đã tình cở tạo ra ký ức đẹp giữa nó và hắn cám ơn nhé !

Chỉ còn vài khúc nữa là đến nhà Phong

Một

Hai

AH ! .

Chợt bước chân nó chậm dần lại, không sốc nhưng hơi ngạc nhiên. Bộ dạng nữa muốn bấm chuông nữa không muốn của Linh càng làm nó tò mò hơn nữa

Cứ thế mà nó không hề bước gần lại, chỉ đứng từ xa ,,xem rút cuộc có chuyện gì

Đắng đo một hồi , Linh cũng quyết định ấn vào cái chuông đó

KinG KonG

vài phút sau

CẠCH

Hắn vừa mở cửa , thì thấy Linh đứng trước nhà mìh, trên tay cầm sấp hồ sơ gì đó

“ Sao cô lại ở đây ” ( Ặc thì bấm chuông rồi phải đợi người ta ra chứ , chả nhẽ bấm rồi bỏ chạy à, tên khùng thú hai !)

Thấy Phong , lập tất Linh mừng hớn hở, tuy chuỵên này cũng không cần gấp lắm, nhưng kệ, đó cũng là cơ hội để cô được gặp Phong Linh đưa hai tay sấp hồ sơ đó

“ Ah, vì có vài tối tác cần thay đổi gấp một số điều kiện , lẽ ra lúc sang tôi phải đưa cho Gíam đốc , nhưng tại bận phát thảo tư liệu cho cuộc họp vào ngày sau, nên tôi quên mất”

Nhận những tài liệu đó từ tay Linh, hắn nó -

“ Được rồi tôi sẽ giải quyết, nhưng lần sau cứ việc gọi điện bào rồi để chúng trên bàn làm việc, tôi sẽ đến lây, cô không cần phải làm vậy ”- Tuy giọng nói rất bình thường , không hề tỏ ra chút lạnh lung nào cả, nhưng Linh hơi bị hụt hẫn , cứ nghĩ ý ra cũng được mời vào trong chứ ( Vỡ mộng ).

Lát sau đành phải vậy thôi chứ biết sau được

Linh cuối đầu chào hắn rồi đi ”

“ Vâng tôi hiểu rồi tôi về đây, chào Giám đốc” Linh vừa quay lưng đi được vài bước thì .

“ Cám ơn cô về chuyện này ”

Chợt hắn lên tiếng, sau đó cũng đóng cửa, vô nhà lại

Gịât mình khi nghe Phong nói vậy, đột nhiên Linh cười tủm tỉm.

Còn nó, từ nảy tới giờ , cuộc đồi thọai giữa Linh và hắn, nó hòan tòan không nghe rõ mấy, chỉ khi, lúc Linh cúi đầu nó mới nghe thóat đựơc hai từ “Giám đốc”. Bực mình, lại hai từ đó nữa, rút cuộc chuyện gì đang xảy ra đây, tại sao lại kì lạ đến thế

Mung lung một hồi, nó tiếng lại gần trước cửa nhà hắn.Không bấm chuông chỉ lấy Phone ra mà gọi

Píp píp píp

[ Là em đây ]

Vừa nghe thấy giọng nó, lập tức hắn ngồi bật dậy khỏi ghế, tay cũng ngừng gõ gõ trên laptop.

[ Em đang ở đâu vậy ]

[ Trước nhà anh nè ]

Câu nói đó vừa dứt, lập tất, Phong chạy như bay ra cửa

Cạch

Bóng hai ngưới ôm lấy nhau chợt hiện lên dưới ánh nắng cam cam của chiều rọi.

“ Này, sao hôm nay anh lại trốn học vậy ”

Nằm trong lòng Phong, tay ôm hắn, nó khẽ nói

“ Hủm, chẳng phải anh đã gởi tin nhắn cho em rồi sao ”

“ HỞ????”

Mặt ngu ra thấy rõ, nó ngồi bật dậy, với tay lấy chiếc di dộng của mình bấm bấm .bấm

[ Hôm nay, anh có một số việc, chắc không đến trước được. Em đừng giận . Yêu em nhiều ]

Tá hỏa lên, đúng thật Phong có gửi tin nhắn cho nó, nhưng lại không hề để ý, vì nó cài chế độ chuyển thẳng vào họp thư bên trong, nên màm hình ngòai không hề có biểu tượng của tinh nhắn.

Bí thế nó le lưỡi ra xoay đầu cười với hắn

Thấy gương mặt vở lẽ của Nghi, Phong yêu làm sao cái nét thơ ngây đó, đưa tay nắm cổ tay nó lại, kéo nhẹ vô người mình .cười hiền nói

“ Ngốc này ”

Cả hai tiếp tục quấn vào nhau, sau lần ở bãi biển, có lẽ giữa nó và Phong không còn ngại ngùng gì nữa cứ thế mà trao nhau những nụ hôn nồng cháy, những cử chỉ nhẹ nhàn nhưng không kém phần âu yếm, những cái vuốt ve ngập tràn hạnh phút, những hơi thở, nhịp tim. Làn da .tất cả đều được hòa tan làm một.

Nằm trên người hắn, chợt nó hình như nhớ ra cái gì đó

“ Phong !”

Tay vuốt va làn da mịn trên lưng nó .Phong dịu hỏi -

“ Hủm ?”

“ Hôm nay , thật ra em cũng trốn hết những hai tiết đấy, nhưng có nguyên nhân đàng hòan nha .”

Hơi ngỡ ngàng khi nghe nó nói vậy, hắn thắc mắc hỏi . “ Có chuyện gì quan trọng à ?”

Dúi dúi đầu vô ngức hắn, nó cười tủm tỉm nói -

“ Uhm rất quan trọng, vì hôm nay , chị em về nước, mà còn là về luôn nữa bây giờ không những có anh, mà cả chị hai cũng trở về. Đột nhiên em thấy mình hạnh phúc quá ”

Gịong nũng nịu trẻ con nghe dễ thương làm sao, Phong cuối đầu xuống hôn lên mái tóc của nó.

Ngay cả cái tên mà Phong cũng biết thì chuyện này là hiển nhiên, vì hắn vốn nắm rất rõ bức cứ thông tin nào của Lưu Thế Khải mà.

Không phải nó vô tâm, nhiều khi múôn hỏi về gia đình Phong lắm , nhưng chẳng thể mở miệng được khi thấy trong ngôi nhà này không co bất cứ một tấm ảnh nào cả. Liệu phải chăng Phong có một kí ức không yên bình.

Chính nó cũng là người từng trải qua cảm giác àny, cảm giác thiếu mẹ, thật trống trải nếu là vậy, nó cũng không muốn hỏi nữa .cứ để cho đến khi hắn tự nguyện nói ra. Nó không muốn vô tình chạm vào vết thương của hắn, nếu có.

Vài tiếng sau, khi Phong đang ở bếp chuẩn bị món ăn cho nó. Ngồi vu vơ một mình trong phòng, đột nhiên nó để ý thấy sấp giấy mà lúc nãy Linh đã đưa cho hắn. Cái tật táy mấy tay chân cộng thêm tính tò mò đã khiến nó từ từ buớc gần lại cái bàn đó.

Lật cái bìa vàng ra

!

“ Hả cái gì đây ?”

Nghi đã thấy được những gì ?

Liệu có phải mọi việc đã bị lộ không ?

Mọi người đón xem tập sau nhé.!!!

CHÁP 40

Đếm Ngược Thời Gian

( Phần 1)

Xọat xọat xọat

[ Chuyển nhượng cổ phần công ty JOY Bên kí kết sẽ đứng ra bảo lãnh trọn số hàng tiêu thụ

Bên A

Chủ Tịch SPY

Thiên Anh Phong ]

Bàng hòang với những gì mình thấy được, tay nó bắt đầu run, nhưng vẫn lật tiếp.

Xấp thứ hai

[ Gíam định, mở rộng chiến dịch khai hoang thị trường

Công trình xây cất được thực hiện bắt đầu

Trích vốn 5 triệu USD

Người Ký

Chủ Tịch SPY

Thiên Anh Phong]

Vẫn không tin, cứ thế mà nó lại cứ lật tiếp những sấp hồ sơ bên dưới mọi thứ .mọi thứ đều có cái tên Thiên Anh Phong tim nó bắt đầu run sợ, và đau nhói

Bịch Bịch Nghe tiếng bước chân đang từ từ tiếng lên phía trên gác, nó vội gấp mọi thứ lại, để y nguyên như cũ , rồi tỏ vẻ không có gì, quay lại giường ngồi thừ xuống. Nhưng thật sự lúc này nó cười không nỗi nữa Đúng là Phong đang giấu nó chuyện gì rồi, lòng chợt đau vì cảm thấy hắn không trung thật với nó. Chẳng lẽ nó không đáng đề hắn tin tưởng sao.

Thấy nó ngồi như khúc gỗ, hắn chợt mỉm cười vì nghĩ rằng , chắc đã đói rã rợi lắm rồi đấy, nên mặt mài cứ chù ụ xuống một cục.

Bước lại gần nó, ngồi chỏm xuống trước mặt lên nên nhà -

“ Này ngốc, đừng nói với anh , sáng giờ vẫn em vẫn chưa ăn gì đấy ”

Tay bê dĩa, tay vuốt lên đôi má hồng hồng của nó, cố cười gượng , nó múôn tin Phong, vì thế nó nghĩ sớm muộn hắn cũng sẽ nói cho nó biết, chuyện gì đang xảy ra

Nghĩ thế nên , nó cố gắng lấy lại vẻ tự nhiên, đón nhận lấy dĩa thức ăn từ tay hắn, mà không tự nhiên nó trả về tay hắn lại. Chu mỏ nói .-

“ Anh đúc em cơ .”

Cười thua với tật nhõng nhẻo của nó, Phong bắt đầu cầm nĩa lên, chít vào miếng bò, rồi -

“ Ngoan nào ”

Mỉm cười đốp lấy miếng thịt đó Nhìn những cử chỉ yêu thương , ân cần của hắn màbgương mặt nó đã có vẻ trở nên vui vẻ hơn rồi, nhưng ánh mắt lại chưa hòan tòan thay đổi -

Tại công ty BLUS .

Hôm nay, Tuấn và Chi lại có cuộc hẹp, đề tài vẫn cứ như cũ , cả hai đưa ra điều kiện để tuyển chọn nhân lực cho lần nhận hàng đợt này, cần pảhi có tay nghề ới được tuyển dụng, Hơn nữa độ tuổi cũng không kém phần quan trọng. Qúa già cũng không được, quá trẻ lại càng không.

Ngồi bàn thảo một hồi, chợt Chi ngưng thôi không nhìn vào đóng giấy nhựa nữa, ngước lên nhìn Tuấn hỏi -

“ Với thân phận này, chắc hẳn có nhiều cô theo anh lắm nhỉ .!”

Cười huề với câu nói của Chi, tên này vẫn nhìn vào sấp lí lịch đó, nói một cách vô tư và bình thản

“ Lúc trứơc có lẽ là như vậy, nhưng bây giờ thì không còn nữa .”

“ Vậy, bây giờ thì sao .? ”

Ngước lên nhìn thẳng vào mắt chi, cười trông rất hạnh phúc -

“ Tôi đã kiếm được một nữa rồi .”

Chi không hề thay đổi sắc mặt khi nghe Tuấn nói vậy, ngược lại còn .-

“ Hừm hừm .xem ra cô gái đó thật may mắn ”

“ Không người may mắn là tôi đấy chứ ”

Chợt hình như nghĩ ra được gì đó, Chi bạo miệng -

“ Tôi muốn mời anh dùng bữa, ngày mai được không, sẵn tiện dẫn cô gái đó để tôi có diệp chào hỏi , làm quen. Tôi rất tò mò về người có thể trói giữ một tổng giám đốc hào hoa như anh đây .”

Bật cười với cách nói chuyện của Chi, -

“ Ha ha .ha,có vẻ cô nâng cao tôi quá rồi. Nếu từ chối lời mời của cô , thì thật không phải. Cũng đuợc, thay mặt cô ấy, cám ơn cô trước đấy.”

Thư giản trò chuyện một hồi, cả hai lại quay về với công việc.

“ ƯM m ”

Với tay chộp lấy cái đồng hồ đeo tay trên bàn, Long lờ mờ xem giờ giấc.

Ngồi chỏm dậy, tựa lưng vào phía sau thành giường. khỏi cần ngó qua cũng biết Tuyết đã bỏ đi từ lâu rồi

Đưa tay lên vuốt vào mái tóc của mình, Long mệt mỏi nghĩ

Quay trở lại lúc khi Long đang máx xa cho Tuyết.

Ngâm một hồi lâu trong bồn, cái mệt mỏi sau chuyến bay dài cũng dần phai đi, chợt Tuyết đưa tay kéo mặt nạ xuống

“ Được rồi .”

Vừa nghe thấy thế Long cũng ngừng họat động đôi tay của mình lại. Đứng chỏm dậy ra khỏi bồn, với thân ướt đẫm không một mảnh áo che , Tuyết nhè nhẹ tiếng vào chiếc khăn đang được dang rộng trên đôi tay rắn chắc ấy của Long.

Cuốn vào người cô lại, anh nhẹ nhàng lau đi những giọt nứơc còn vương vấn trên làn da mịn màng ấy.

Sau khi người đã khô, chòang tay lên đôi vai rộng của người đối diện Tuyết, dần dần cả đôi môi khiêu gợi đó áp sát vào làn môi nóng hổi của Long.

Cứ thế mà cả hai quấn lấy nhau .được một lúc, Long bắt đầu bế nhẹ cô lên, đặt trên giường và ( tự hiểu )

Quay trở lại hiện tại.

Thật ra đây không phải lần đầu của hai người, mà số lần quan hệ đó có lẽ đã được đếm qua bàn tay thứ hai rồi ấy chứ.

Nhưng có một điều khác lạ. Sự quan hệ này không hề có tồn tại hai chữ “ Tình yêu”

Ngồi như người mất hồn, kí ức 5 năm về trước dần dần tái hiện lại trong trí Long

{ Một chàng trai đang bị cả đám con gái vây quanh, đông cứ như là keo ngọt bị kiến bu ấy dở khóc dở cười với tình thế của mình chợt không biết từ đâu , một cô gái xinh xắn trạc 16 tuổi bước đến.

Tiếng lại gần chàng trai cỡ chừng 17, cô đưa hai tay lên nắm lấy cỗ áo của chàng trai đó kéo đi một cách mạnh bạo, đám con gái bắt đầu xào xáo lên

“ Ê, con kia, mày làm gì thế hả ”

Vừa nghe con nhỏ đó gọi mình bằng hai chữ “con kia”.

Lập tức cô xoay lại nhìn nhỏ đó bằng ánh mắt vô cùng đầy sát khí, khiến cả bọn đang ồn ào cũng trở nên im thinh thích đi.

Gịong lạnh lùng van lên -

“ Lũ rỗi hơi !”

Vâng chỉ vỏn vẹn ba chữ, cô lại xoay ngừoi tiếp tục lôi chàng trai đó đi, trước bao nhiêu con mắt ngỡ ngàng lẫn ganh ghét .

Sau một góc trong khu hẻm nhỏ .

Chàng trai thở dài, đưa tay vuốt nguợc mái tóc mình lên -

“ Là cô à .!, sao suy nghĩ kĩ chưa ”

Hít một hơi thật sâu

“ Thôi được, tôi đồng ý ”

Đột nhiên anh chàng đó mỉm cười, tay khóat lên đôi vai mỏng manh đó, ngay lập tức cô gái hức đôi tay đó ra -

“ Này, đây là thái độ của một tên nô tài đó hả ”

Chàng trai vẫn cứ giữ nguyên cái vẻ cười đó, tay vòng sau chíếc eo nhỏ nhắn , đẩy sát vào thân mình. Thì thầm vào tai cô.

“ Trứơc khi kí kết, phải xem qua thủ tục đã”-

Dứt lời chàng đẩy cô gái đó vào tường và bắt đầu trao những nụ hôn ác chiến, nhưng cũng rất mãnh liệt.

Không khán cự, đôi tay mỏng manh của cô gái cũng dần dần ôm chặt cổ người con trai đó

Trứơc đó 2 ngày,

“ Nè, tượng đá !, tuần sau là tôi bay rồi ”-

Bước đi trên cái bụp tường dài và dày trên sân thương, nơi kết nối trường nữ sinh TAMO và trường nam sinh KAIDOC . Đúng vậy, chỉ cần leo qua , bước đi trên cái vách ngăn đó thì có thể dễ dàng qua được phía bên nam sinh.

Nhưng phải là người có gan to lắm mới dám đi trên đó, vì thật chất cái vách ấy dài tận gần 3 mét , hơn nửa độ ngang chỉ gần hơn một gang tay thôi, nếu mất thăng bằng thì rớt xuống dới đó là chuyện dễ như chơi.

Ngước đầu lên nhìn bầu trời, anh chàng ngồi phía bìa, ngòai cùng của sân thượng .( ba vơi má này lựa chỗ an tòan ghê ha tòan bìa với vách ) ngắm nhìn mây trôi mà nói -

“ Vậy sao, một tuần nữa àh”

Đáp gọn vào vị trí bên cạnh chàng trai, cô ngồi thụp xuống, dang hai chân dũi thẳng ra, tay chóng phía sau trên nền đất.

“ Tại sao lại thích nơi này?”-

Hướng mắt lên bầu trời, giống y đúc chàng trai, cô lặng lẽ lên tiếng, nhưng giọng nói vẫn cừ lạnh lùng như ngày nào.

“ Vì thích thôi”- câu trả lời sao mà huề vốn thế, nhưng không hiểu sao cô gái đó lại có thể hiểu được ý nghĩa .

Cả hai cứ như thế , im lặng mà cùng nhau ngắm bầu trời

Mội hồi lâu sau, chàng trai lên tiếng -

“ Có bao giờ làm vua mà bất hạnh không ”

Hơi thóang ngạc nhiên khi nghe hỏi thế, cô suy nghĩ đắng đó một hồi , cuối cùng cũng quyết định đưa ra đáp án -

“ Không”

Tuy mắt không hề phìa về phía cô, nhưng anh vẫn hỏi -

“ Vì sao”

Cô gái đứng bật dậy, dang hai tay ra thật rộng , cứ như muốn ôm cả thế giới này

“ Vì nếu như thế, trong tay sẽ có tất cả mọi thứ này đây ”

Câu trả lời đó, khiên chàng trai bật cười lên thành tiếng -

“ Ha .ha .ha đúng là vậy, nhưng vẫn còn một thứ không bao giờ có được ”

Quay ngược phía sau chàng trai đó, cô hỏi -

“ Thứ gì !”

Người con trai đó không trả lời mà chỉ đưa ngón tay lên, đánh một dấu chéo lên tim mình

Chợt cô gái cười mỉm, tiếng lại gần chàng trai đó, ngồi nhẹ xuống phía đối diện

“ Sao là trái tim à ! Nực cười, cứ tưởng là gì .! thứ này vẫn được mua bằng tiền và quyền lực đấy chứ, sao có muốn thử không ?”

Nhìn sâu vào đôi mắt vô cảm của người con gái đó bất chợt chàng trai đưa đôi tay lên ghì cổ cô sát lại, rất sát . chỉ cách gương mặt mình 3cm giọng trầm nói -

“ Nhưng cái giá không nhỏ đâu ” Không hề lay động, cô vẫn lạnh lùng nói -

“ Là gì”

“ Một Đêm ”

Thứ được cho là tình yêu vĩnh cửu từ lâu đã bị cô chà đạp trong bước chân của mình, người cô yêu thương nhất , rút cuộc cũng chỉ vì cái tài sản kết xù của ông bố mình mà thôi.

“ Trên đời làm gì có tình yêu chân thật, chỉ tòan thứ rác rưởi.”

Vâng , định nghĩa tàn bạo về tình yêu đó được do chính cô gái này tạo nên đấy.

Một chàng trai chán nản khi vô tình phát hiện đựơc sự thật tàn ác đã xảy ra trong ngôi nhà mình. Đúng vậy cứ ngở điều đó sẽ mảĩ là bí mật giữa người mẹ và cô con gái chứ. Nhưng không , mỗi khi bà thức trắng trong những đêm ngập tràn nước mắt bênh cô con gái nhỏ, chàng trai đã vô tình nhận thức đuợc việc gì đó đả xảy ra với người mẹ mình, và cả chứng bệnh kì lại của cô em nhỏ.

Đúng là trời trêu mà, tại sao cho đến bây giờ anh mới nhận ra được, một đứa con trai vô dụng.

Mỗi người một cảnh, nhưng nơi đây tại phía ngòai của cái sân thượng cao chót vót . Cái nơi đã khiến anh thấy trên khuôn mặt xinh đẹp của cô gái, và cũng là nơi cô đã thấy anh cứ mãi ngước nhìn lên bầu trời.

Những dòng nước mắt buôn chảy từ con tim rạn nứt.

Kể từ đó, chiếc sân thường trường KAIDOC không biết từ lúc nào đã xuất hiện hai chiếc bóng lặng lẽ âm thầm như gió ngồi kề bên nhau.

Chấp nhận điều kiện “Một Đêm” của chàng trai, lần đầu tiên, phải không biết tại sao cô lại đồng í với cái điều kiện quái đảng này nữa !.

Nằm trong đôi tay ấm áp đó, cô gái đã nhận được biết bao nhiêu là nụ hôn, là cử chỉ, là những cái vuốt ve đầy ngọt ngào.

Nước mắt ? đương nhiên là có, làm sao có một cô gái nào mà không rơi lệ với cảm giác đầu đời chứ, sự di chuyển nhịp nhàng, làn da lướt vào nhau, san sát lại, những giọt mồ hôi lả tả trên khuôn mặt người con trai đó, phút chốt rơi nhẹ lên má cô, tòan thân trở nên nóng rực, cứ thế mà cả hai không ngừng cuống lấy vào nhau.

Mọi thứ không khác gì mấy với những đôi tình nhân , chỉ duy nhất một điều, trong màn đêm tối, ba chữ “ Anh yêu em ” không hề tồn tại.

Đêm đó thật sự đã lấy đi cái gọi là trinh tiết của người con gái mang tên Lưu Nhã Tuyết.

Đúng vậy, để đổi lấy cái danh nghĩa nhà vua và nô bộc, họ đã đem thân xác mình ra mà đánh cược.

Long cũng không hiểu chính bản thân mình, tại sao cho đến bây giờ anh vẫn chấp nhận nó, cái danh phận tôi tớ ột đứa con gái không hề nói yêu anh.

Và cả anh cũng chưa bao giờ xác nhận tình cảm của chính mình, sau một đêm, cô ấy lại lặng lẽ bỏ đi khi anh vẫn chìm trong giấc ngủ.

Thế đấy các bạn, cả Tuyết và Long chỉ đem chuyện chăn gối ra mà cá cược. Nhưng chưa bao giờ Tuyết mở miệng đòi Long phải trao trái tim cho cô cả, điều cô muốn chỉ đơn giản là một đêm cùng chàng.

Cứ thế, mỗi khi Tuyết về nứơc, cô lại lao vào lòng Long để thực hiện đúng lời hứa của mình thay cho câu anh đã từng nói

“ Không có gì là mãi mãi cả, để giữ được nó, chỉ có cách dùng thân mà níu lại”

Bó chíu với trò của hai người này, Tuyết chỉ vì cái danh hiệu nhà vua mà vẫn tiếp tục chấp nhận chung chăn chung gối cùng Long đấy.

Còn Long, ngược lại , thật chất anh cũng không hiểu nguyên nhân vì sao anh lại nói lên câu nói này nữa.

Mãi mãi giữa họ sẽ là một “bí mật”.

Sau một bữa trưa mặn nồng với tên nô tài của chính mình, Nhà vua ung dung, bước về ngôi nhà cô đã từ lâu không được sưởi ấm.

Đang bước gần đến cổng chợt Tuýêt núp vào cái cột đèn to kia

Bây giờ thì các bạn cũng hiểu đựơc vì sao cái từ “bệ hạ” và "nô tài” đó lại tồn tại giữa Tuyết và Long rồi nhỉ. Tuy không có tình yêu, nhưng giữa họ vẫn có một thứ gì đó không thể tách rời Sở dĩ Long bảo Tuyết là con nhỏ đáng ghét vì ngòai cô ra , anh không tài nào gần gũi được người con gái khác. Nhưng trong khi đó, thái độ của cô , lại chẳng khác nào đang đùa cợt , bong đùa với anh. Àh , quên nữa .

Vì sao Tuyết lại núp vậy .?

Còn Nghi, sau khi đã vô tình đọc đựơc những tài liệu đó nó có còn tin tưởng Phong không

Mục đích của An Chi về lời mời đó sẽ như thế nào ?

Các bạn đón xem tập sau nhé !

Xem tiếp: Chương 36


Bạn đã đọc thử chưa?

London còn xa lắm!

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 16



Con Đường Hàn Phu

Thể loại: Nữ Phụ, Xuyên Không

Số chương: 15


Sai Phi Dụ Tình

Thể loại: Sắc Hiệp

Số chương: 156