Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 33

Chương trước: Chương 32



CHÁP 36

Nghĩ - Tính

Cuộc thâm nhập của BLUS đã bắt đầu họat động, người đứng sau AMI không ai khác chính là giám đốc Tập Đòan BLUS, vâng không ai khác ngòai Tuấn nhà ta đấy các bạn

Mặc dù ngay lúc này, Tuấn chỉ muốn bóp nát ông ta ra thành trăm mảnh ( Sax x .) . Nhưng đó là cách trả thù mà tên này cho là ngu ngốc nhất.

Tuyệt đối phải phá tan tành sự nghiệng của ổng thì Tuấn mới hả dạ. ( Đáng sợ quá .).

Bên cạnh đó, không dùng biện pháp bạo lực được với ông Cường, Tuấn đã nhắm vào các tay sai của chả mà ren mà hạ

Dẹp sạch hết đám rác rưởi đó, phải không chưa một tên nào bằng một cách mà không còn gì miêu tả được ngòai hai từ “ Dã Man”.

Nhưng bên cạnh đó, Tuấn rất thông minh, ông Cường không hề biết, đám thuộc hạ đã thăng thiên từ lúc nào.

Một cách âm thầm “ nhanh gọn lẹ”.

Về với San Linh nào, sau khi phát hiện được bí mật của Phong, cô đã lập ra một kế hoạch khá hoàn mỹ, trước tiên Linh cố hết sức để hoàn thành những hợp đồng giữa hai bên KEY và SPY, tích cật trong mối quan hệ đó, đưa ra những kế hoạch khả thi, khiến cho bên KEY đi vào quỷ đạo, nhưng đồng thời không ai biết được, tư liệu, và ngân sách của KEY đang dần dần bị “ mã hóa ”.

Hôm qua có một số tư liệu quan trọng cần chữ ký của hắn, vậy mà Phong không hề xuất hiện .nhưng cũng hay, sẵn tiện tạo cơ hội cho chính mình Nghĩ thế Linh tất tốc mang đống hồ sơ đó đến nhà Phong.

Quay trở lại với hai tên ngốc nghếch này

Ngốc – dành cho nó, một đứa yêu đến không nhớ đường về.

Nghếch – dành cho hắn, một tên lì lợm , biết sai mà vẫn phạm.

Đúng vậy, sau khi cả hai đã vượt quá ranh giới thì nó không về nhà luôn, mà cứ thế, trú tại nhà hắn

“ Ưhm ưm m ”

Cựa quậy người, nó chợt tỉnh dậy vì đã ngủ quá lâu khi đôi mắt đã dần dần mở dậy, nó lại cảm nhận được hơi thở và nhịp tim đều đặng bên dưới.

Cảnh tượng huy hòang, nó nằm nguyên con trên người của hắn mà ngủ. Thân thể của cả hai chả còn mãnh áo nào hết, nhưng hình như nó không hề tỏ ra ngạc nghiên hay sốc gì hết còn mỉm cười hạnh phúc, áp đầu mình lên ngực hắn, tay khẽ chạm vào bờ vai rộng ấy.

Cho đến giờ, nó vẫn không thể tin được, hôm qua và cả đêm qua nữa, nó và hắn đã thuộc về nhau Chợt mặt nhăn lại vì tòan thân đã mệt rã ra, Tối qua Phong và nó quấn chặt vào nhau như hai cục đất sét bị vò nắn vào nhau vậy.

Sau khi cả hai rời khỏi bãi biển và trở về, cứ nghĩ sẽ ngừng chứ. Nhưng không, thay vì phải đưa nó về, khi vừa mới khóa cửa lại , hắn lại ôm chầm lấy người nó.

Cứ thế mà khát khao chiếm hữu lại một lần nữa trổi dậy trong người hắn, lây cả sang nó luôn.

Hai tên này bấu vào nhau, tiếp tục trở thành nô lệ của sự mê muội.

Suốt đêm qua , Phong không ngừng âu yếm nó, cả nó cũng vậy rất nhiệt tình trong cuộc quan hệ ấy ( Ặc !). Cảm giác làn da chạm làn da, cảm giác đôi tay xen kẽ, cảm giác khi câu nói “ Anh yêu em” không ngừng lập ra từ miệng hắn, Cảm giác nụ hộn ngày một bạo, Cảm giác hòa làm một của cả hai tất cả tất cả mọi cảm xúc đó đều không hề thay đổi. Mổi lúc một mặn nồng hơn

Lát sau, Phong cũng dần tỉnh giấc, vừa mới mở mắt, đôi tay đã vòng lên, ôm nhẹ Nghi đang trụ trên người mình, khẽ vuốt mái tóc mềm mại ấy, hắn nói với giọng đầy sức ấm -

“ Em dậy lúc nào ?”

Ngước lên nhìn hắn, nó cười tít mắt đi, đầu dùi dụi vào ngực Phong, -

“ Cũng được vài phút , anh này . em muốn suốt cuộc đời , đêm nào cũng được anh nằm cạnh, đến sáng thì lại thấy mình đang tựa vai anh em muốn được như thế em muốn anh không bao giờ tháo vòng tay này ra khỏi người em không bao giờ anh nhé.”

Gịong nói nũng nịu , tràn ngập iu thương, nghe Nghi nói, mà lòng hắn lại rung động lần nữa, phải ,

Nỗi khác vọng trong con người hắn không hề thua kém nó. Phong mỉm cười ấm áp, xoay người lại, để nó nằm bên dưới, ép trọn trong đôi tay của mình, trao nó một nụ hôm thay cho lời chào buổi sáng. ( lãng mạng gớm nhỉ !)

Một tiếng sao

Chợt trong lúc đang ở bếp làm bữa sáng cho nó, Phong mới nhớ suốt cả hôm qua đến nay, nó không hề về nhà ( Sax x.giờ mới để í hả ba !), khi vừa xong, hắn mang thức ăn ra cho nó.

Mắt đơm đớm khi thấy Phong cầm trên tay dĩa đồ ăn, Mà phải rồi suốt từ chiêu hôm qua, nó đã bỏ gì vào bụng đâu yêu nhau quá riết giờ ăn cũng không nhớ !

Nhanh nhẻo, nó giật từ tay hắn rồi măm lia lịa.

Cười phìa vì tính trẻ con của nó, chốc chốc, hắn ngừng ăn, đưa tay lau thức ăn vụn trên miệng nó.

Đang ăn giữa đường, thì Phong ngừng lại nói - “ Ăn xong anh đưa em về, ngày hôm qua, hình như cả điện thọai em cũng không gọi về đấy .”

Mom Móm, ngai nhóp nhét trong miệng, nó ngây thơ nói -

“ Uhm, nhưng cũng tại ai mà em quên ”- Trách yêu Phong.

Nhấn lên trán nó, hắn nói giọng dịu dàng -

“ Ừ, ừ là tại anh, ăn nhanh rồi anh đưa về, ngốc à !”

“ Hum .m .m .”- nghiên người né đòn của hắn, nó cười tủm tỉm trong lúc đang nhai.

Kang kang

Khép chặt cánh cửa lại, cả hai lại tay trong tay bước đi về phía nhà nó Hạnh phúc quá, khiến hắn lơ đi mối thù trong phút chốc đến đầu đường thì sự yên tĩnh lại mang cảm giác đó quay trở về.

Phải, cuối cùng hắn đã không ngăn được dục vọng trong chính bản thân mình. Tuy biết như thế là sai, nhưng hắn lại không hề hối hận, tuy biết sẽ có ngày nó ghê tởm ,kinh thường hắn, nhưng hắn không hề nén tránh, tuy biết tình yêu của nó trao hắn là chân thật, nhưng lại không dám nghĩ liệu tình yêu ấy có thể mãi mãi tồn tại bên cạnh hắn không.?.

Tuy biết đây chỉ là một trò chơi, nhưng hắn vẫn muốn được tiếp tục cố gắng níu kéo niềm hi vọng mỏng manh trong ấy. Phải đó chính là tình yêu của Lưu Nhã Nghi – người đã cứơp đi linh hồn về thể xác của hắn – Thiên Anh Phong.

Cả hai đang dung dăng dung dẻ bước đi trên con đường đầy hoa rọi, không khí lành lạnh, mùi thơm của những quán ăn đặc khắp dãy phố càng khiến lối về của Nghi và hắn trở nên thơ mộng hơn.

Hết chỉ tay đến chỗ này , tới chỉ tay đến chỗ khác. Nun nút như trẻ mới lên ba, phải cả ngày hôm qua lẫn hôm nay , nó đã cười rất nhìu.

Cuộc đời đầy màu hồng ấy cứ ôm chặt lấy nó, không gian hạnh phúc cũng lần lược vẫy gọi

( Sax x .sao mà con này ngây thơ đến phát sợ thế này bó tay )

Hắn nhìn nó , mà nụ cười mỗi lúc một ấm áp hơn, ước gì con đường này không bao giờ ngắc khỏang, phải chi nó là một con đường dài vô tận, thì hắn có thể bên cạnh nó, có thể nắm lấy bàn tay bé nhỏ này, có thể luôn được nhìn thấy nụ cười hồn nhiên, xinh tươi của nó. Có thể che chở, truyền hơi ấm , bất cứ khi nào nó lạnh, nó mệt mỏi

Cả hai cứ mãi mê vui với chốn thiên đường của mình mà không hề để í, San Linh đã chứng kiến từ đầu, và đang doi dõi theo từ phía sao,

Mặt dù không muốn nhìn thấy cảnh này, nhưng không hiểu sao bước chân cô cứ thế mà tiếng theo nó và hắn, đi cứ như người vô hồn, Cứ mỗi khi hắn cười hiền, xoa đầu nó, rồi lại khom xuống trao những nụ hôn ngọt ngào thì Linh cảm thấy trong tim như nghẹn thở, đau đến thắc lại.

Đôi mắt đỏ hoe, thân như không còn chút sức lực nào,

Nhưng đừng nghĩ San Linh sẽ bỏ cuộc, phải nhất định không bao giờ chịu thua

Siết chặt đôi tay lại, Linh hít một hơi, cố gắng lấy lại vẻ tươi tỉnh, cố gắng thuyết phục bản thân mình, đúng vậy, Phong chỉ xem cô gái đó như một con mồi ” Không Hơn Không Kém ”.

- Chứng tỉnh được tâm trí của mình, chợt Linh cười vì hình như nghĩ ra được cái gì đó

Về phía Phương, dạo này cô nàng trông hạnh phúc cũng không kém gì em Nghi nhỉ ! ., Thả hồn trong tình yêu của Tuấn đối với mình mà không hề biết, sắp có mối đe dạo đang từ từ tiếng dần về hướng ngôi nhà hạnh phúc của nhỏ .

Cứ thế trong suốt 2, 3 ngày nay , hai cặp đôi của nhà ta vẫn tay trong tay , vẫn mặn nồng, vẫn yêu nhau tha thiết

Thỉnh thỏang Tuấn bận bịu với công việc, nên đôi lúc ko có thời gian dành cho Phương, để bù đắp lại , hôm nay tên ngố này mời nhỏ đến một khách sạn khá sang trọng, nhưng không kém phần lãng mạng

Còn hắn, kế họach đối phó với KEY vẫn tiếp tục đựơc tiềng hành, song song bên cạnh đó tình cảm của hai nguời không hề bị ảnh hưởng gì, mà ngày một gắn bó hơn.

Trên đường đến rạp chiếu phim

“ Anh này, em muốn xem phim này cơ !”- Miệng nói tay không ngừng vun vút hướng về phía tờ quảng cáo của bộ phim được treo ngay phía ngọai của rạp, mắt tròn xeo , long lanh , long lanh nhìn hắn.

Đớ người khi nhìn cái thể lọai phim mà hắn vốn không ưa thích là mấy, chợt nhăn mặt, phụng phịu .( Rồi cái này chắc nhiễm từ nó đây ) -

“ Ngàn Lần Yêu Em à ! nghe cái tên thôi cũng đủ biết vào đó chỉ có nước ngủ ”

Trố con mắt với câu nói không khác gì thao nước lạnh dội ụp vào đầu nó, ưỡng người lên, đốp trả lại -

“ Nè, anh là người thời cổ đại nào vậy, bây giờ người ta thịnh cái thể loại rồ man tịch này đấy, vậy mà ”

Cốc “ Ai da, không nói nhìu , anh không thích là không thích, em đổi phim khác đi, phim ma hay hành động cũng được.”

Phồng má trợn mắt nhìn Phong, nó gõ lia chia vô ngực hắn phóng tia lữa điện

BIinh Binh Binh Binh

Nhìn thấy bộ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống của nó , mà hắn chợt lạnh sống người, nhưng thật sự hắn không ưa cái dạng phim này mà chã lẽ phải đúc đầu vô cái lò cơm điện này mà ngủ hà

Thân vẫn cứ đứng thế cho nó đục nó đá thỏa thích, hắn nhìn chằm chằm vào tờ poster đó Rồi cúôi xuống -

“ Này, nhất định phải xem bằng được ?”

Đình bụng hắn đã đổi í, mặt nó hớn hỡ, ngước lên nhìn Phong, trong nó cứ như con sóc chuột ấy .’

“ Nhất định không thay đổi phải coi bằng được ”

Thấy Phong cứ lưỡng lực trứơc rạp , mà bây giờ thì thời gian chiếu phim cũng sắp bắt đầu rồi, nó lẫy vẫy cánh tay hắn, giọng hối thúc -

“ Đi mà xem phim này đi đi mà đi mà đi mà .đi mà ”

“ Stop .!”

“ Em đừng rên nữa, coi thì coi vậy ”

AHA ! Như bắt được vàng, nó nhảy tỏm lên người hắn hôn tới tấp Phong chỉ còn biết lắc đầu chịu thua. Tiêu ! Kiểu này hắn sẽ bị hành hạ với cái thể lọai kì quái này mất

Cuối cùng cũng đưa ra được quyết định, Phong nắm tay nó, đi vào

Trong lúc đang đứng đợi mua vé chợt San Linh cũng đến đây xem phim cùng với bạn ( Thiệt hum đây thôi chắc do trùng hợp !)

Vừa thấy Phong, Linh liền bảo cô bạn mình chờ tí rồi chạy tấp tốc đến chỗ đó, để “ Chào hỏi ”.

“ Giám đốc, bất ngờ thật ”

Bất giác, Phong thóang giật mình vì giọng nói của Linh, cả nó cũng vậy, xoay người lại nhìn cô gái đó.

Trời ạ ! Sao lại đúng vào lúc này !, Hắn chưa kịp lên tiếng thì nó đã chu mỏ lên, rắm rắp mà nói

“ Hở .?, “Giám đốc” ” – Hết nhìn Linh rồi lại quay sang nhìn hắn, đầu nó giờ đây mọc đầy dấu hỏi, rút cuộc, hắn và cô gái này có quan hệ gì đây

Nhưng hình như biết trựớc được, Phong sẽ rớt vào tình thế sống dở chết dở này, Linh chợt mỉm cười, sao đó chìa tay ra huớng về phía nó

“ Xin chào, mình tên Linh, là bạn học chung cấp một với Phong, rất vui được biết bạn ”

Dù đầu nó vẫn đấy thắc mắc nhưng vẫn cười vui vẻ, bắt tay lại với Linh -

“ Chào, mình là Nghi, cũng rất vui vì bíêt Linh ”

Từ nảy tới giờ , hết ngạc nhiên này tới kinh ngạc khác, đúng là hắn chợt thấy hơi lo, nhưng lại không hiểu , vì sao Linh gọi hắn là bạn ? đứng cứ như người mất hồn , thấy thế nó hất tay vào người hắn -

“ Này, anh sao vậy, gặp bạn cũ mà cũng không thèm chào một tiếng là sao, ”

Giật mình bởi hành động của nó, nên hắn chỉ kịp nói –

“ Ờ chào ”

Cười tích mắt, Linh nghiêng đầu tỏ vẻ chào lại hắn trong bộ dạng rất dễ thương, sau đó lại quay sang nói, giọng nói có phần gấp gáp -

“ Thôi không làm phiền hai người nữa, phim sắp chiếu rồi, Linh phải vào, không nhỏ bạn chờ lâu lại nhằn nhặn nữa hi hi gặp sau nhé .”

Tính cách cô gái này sao dễ gần thế, nó cười tít mắt, tay vẫy vẫy chào tạm biệt lại -

“ Bai , bai Linh lần sao gặp nhé !” ( Ặc còn lần sau hả !)

. Ồ ! Cái nhìn đầu tiên của nó vể Linh tốt đẹp nhỉ, lo nghĩ lung mung, chợt nó ngước lên nhìn hắn, thấy hơi lạ .! từ lúc Linh xuất hiện sao khuôn mặt Phong trở nên băng giá dữ vậy, lại còn đứng trơ trơ như khúc gỗ.

Lòn những ngón tay mình vào tay hắn, nó nói .-

“ Anh bị gì vậy, sao không nói câu nào hết ”

Lời nói của Nghi cắt đức suy nghĩ đang dở dang trong đầu hắn , -

“ À, ừ không có gì ”

“ Anh này lạ thiệt, mình vào thôi .”- Cười tinh nghịch nhìn hắn, sau đó nhanh tay kéo Phong vào quầy bán vé, rồi phóng thẳng vô trong rạp luôn

Bộ phim thật sự rất lãng mạng, nhưng đối với Phong, thường thì hắn đã ngủ mất tiêu rồi, nhưng hôm nay sao lại tỉnh thế không biết.

Mà còn gì nữa, một phen hú ví, không tỉnh cũng lạ.

Trong lòng cứ liên tục đặc câu hỏi cho những lời nói lúc nãy của Linh. Chợt nghe tiếng thúc thích của nó,

Hắn dừng suy nghĩ lại, xoay đầu nhìn qua.

Trời ạ .! Sao phụ nữ lại dễ động long thế, chỉ xem vài khúc đau thương, thì lại bắt đầu rơi nước mắt. nhìn nó cười ấm áp, hắn chào thua, vòng tay qua vai nó, kéo sát, đề Nghi tực vô người mình

“ Ngoan nào, nín đi .ngốc ạ ”

Lời nói nghe sao êm quá, tựa hẳn vào nguời Phong, đôi tay xen lấy lẫn nhau

Sau buổi chiếu phim, cả hai hết dạo tới nơi này, lại dạo sang nơi khác, phút chốc hai từ “Giám đốc” đó đã biến mất tiêu trong đầu nó ( vô tư số một có khác !)

Tại nhà khách sạn VANS

“ Tuấn !, mặc thế này kì quá, .tha cho em có được không ”

Gương mặt dở khóc dở cười của nhỏ trong bộ váy bó , ôm sát ngực.

Đây không phải là lần đầu Phương mặt những bộ váy này, mà do không khí ở đây cứ khiến nhỏ lành lạnh sao ấy, nó sang trọng quá, lộng lẫy nữa, mà nhỏ thì có đời nào vào mấy chỗ này đâu.

Chính vì thế mà độ ngắn của chiếc váy này càng làm nhỏ ngượng nghịu hơn,

Nhìn cô vợ bé bỏng của mình, cứ thở lên thở xuống vì hồi hợp, tên này cười rất chi là ấm áp, lòn tay qua eo nhỏ, đẩy sát vào người mình -

“ Ngốc ! trông em rất đẹp đấy, thôi nào đừng sợ, có anh bên cạnh mà ”- Nói xong, Tuấn nắm chặt bàn tay bé nhỏ ấy, kéo đi bên cạnh mình.

Cả hai tiếng đến chỗ ngồi đã đặc sẵn, Tuấn vẫn galăng như ngày nào, nhanh nhẹn bước về phía sau, đẩy ghế ra cho nhỏ, Đỏ chon chót mặt vì hành động của Tuấn.

Phương mỉm cười để che đi sự xấu hổ .

Ánh nến bắt đầu được thắp sáng, tiếng nhạc cũng vang lên, không khí nơi đây lúc huyền lúc ảo.

Tên này vốn thuộc lòng thói quen , sở thích của nhỏ, nên món nào Tuấn gọi cũng đều khớp với khẩu vị của Phương.

Cả hai vừa ăn vừa chuyện trò thật lãng mạng cho đến khi

Người phục vụ đem dĩa óc Tuyết ra

“ HA Món này em thích nhất đấy, sao anh biết hay vậy ”- Đôi mắt ngạc nghiên , mở to ra nhìn mấy em óc bé nhỏ đã ngủm từ lúc nào ( Ặc !) Với trình độ ăn uống siêu phàm, khuôn mặt của Phương chợt bừng sáng, cứ như chốp được vàng.

Đáng yêu đến nổi khiến Tuấn phải cười phí ra.

nhưng chợt nhỏ sụ mặt lại

Hơi bất ngờ khi nét mặt Phương thay đổi, Tuấn liền hỏi -

“ Sao vậy, em không thích àh ”

Ngước ánh mắt e ngại lên nhìn tên này, nhỏ vở lẽ ra sự thật đôi mắt chao cháo vào dĩa đồ ăn nhưng khuôn mặt lại không như vậy -

“ Thì thì món này mà phải dùng nĩa để ăn, có nước tới kiếp sau, em cũng không khượi nó ra được ”

Mếu máu nhìn lên, bậm bịu môi mà nói.

- Té xỉu với cái lí do ngây thơ của Phương, Tuấn chồm tay qua, xoa mặt nhỏ, cười khút khích -

“ Như vậy là được chứ gì, xem anh này ”- Dứt lời, tên này liền buôn nĩa xuống, dùng tay bóc con ốc lên, sau đó lấy tâm khượi nhè nhẹ nó, ăn đúng cách bụi hè ! sau một thóang, Tuấn đã moi ra được một em bé nhà họ ốc trong thật ngon lành. Nhìn nhỏ âu yếm, tên này, đưa sang miệng Phương .nói yêu.-

“ Ah ”

Ngượng cỡ nào cũng phải bay đi mất vì cái trò quai quái của Tuấn, nhỏ hạnh phúc, hí hửng mở miệng mình ra đớp con ốc vào

Thật ra trong lòng Phương có phần tự ti, điều này không phải nhỏ mới nghĩ, mà đã để í từ lâu rồi. Với thân phận thật sự của Tuấn, so với mình, nhỏ thấy bản thân mình trèo cao quá.

Trong tay nhỏ chả có gì ngòai cái lòng tự trọng, cũng không biết được tương lai sẽ như thế nào, liệu sau này Tuấn có chán nhỏ không. Một đứa con gái chẳng thể làm gì khi Tuấn gặp khó khăn, nhìn tới nhìn lui không khác gì gánh nợ.

Phương rất sợ một ngày nào đó, Tuấn sẽ hối hận vì đã yêu mình đúng vậy thật sự nhỏ rất sợ

Không phải nhỏ không tin vào tình cảm của tên này, điều nhỏ lo là mình sẽ trở thành vật cản cho con đường đầy danh vọng ấy.

Nhiều khi nhìn khuôn mặt buồn hiu của nhỏ, Tuấn cũng cảm thấy đau lắm. Chính vì quá yêu nên có lẽ Phương nghĩ gì, ít ra tên này cũng đóan chính xác được 80%.

Cho nên, muốn khẳng định điều đó, Tuấn mới đưa Phương đến nơi này

Mặc dù nụ cười nhỏ vẫn tươi như ngày nào, nhưng thật ra trong lòng không phải vậy.

Chợt ngừng ăn lại, đặc hai tay chóng lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Phương. Tuấn nói -

“ Phương, có một chuyện anh cần nói rõ ”

Cảm giác sờ sợ lại trổi dậy trong Phương, đưa ánh mắt căn thẳng, ngờ ngợi qua phía Tuấn

Hít một hơi thật sâu, tên này nói -

“ Anh Yêu Em đó sẽ mãi mãi là sự thật. Chính vì thế anh không bao giờ cho phép em xem thường bản thân mình. Với anh, không bất cứ điều gì có thể đánh đổi đựơc em cả.”

Đột nhiên sắt mặt thay đổi, không còn lạnh lùng nữa mà cười te toét đi .-

“ Nghe rõ rồi chứ, bà xã”

Hai chữ bà xã sao mà lớn thế không biết, làm cho ai nấy trong đây đều quay đầu nhìn nhỏ.

Nhanh trí vớ lấy chiếc khăn trên đùi mình nâng cao lên để che mặt lại

Ha ha ha vì hành động dễ thương của nhỏ, Tuấn cười tít mắt đi, đưa tay sang nắm vào bàn tay nhỏ.

“ Cô bé khờ này, tại sao lại xấu hổ, bỏ khăn xuống nào ”

Phóng lửa điện nhìn Tuấn -

“ Về nhà anh chết với em .cái tên hách dịch ”

Chợt tên này cười đểu

“ Ai Ya Ya ! không cần đâu, anh đặt phòng sẵn rồi, lát nữa tha hồ mà giết .”

Phụt

Phung hết đóng óc trong họng ra, nhỏ như gần chết vì sặc , chỉ tại câu nói của Tuấn.

Chúa biết Phương sẽ phản ứng thế này, Tuấn nhanh tay lấy cái dỉa làm đồ đở đạn. Sau đó chỉ ngồi cười ha hả vì khuôn mặt đỏ bừng ấy

Ặc .ặc ặc

Ho sặc sụa vì vẫn còn sock , nhỏ cứ vỗ thoi thóp vô ngực mình.

Đột nhiên tốt bụng, kéo cả cái ghế vòng qua bên kia, ngồi cạnh nhỏ, tay vỗ vỗ sau lưng , miệng cứ đốp chap không ngừng -

“ Từ từ , em không cần gắp đâu, vẫn còn nhiều thời gian mà ”

Định dơ tay bốp vài phát vào tên hách dịch này thì , chưa kịp đã bị ghì lại hôn tới tấp.

Hỏang hồn trước nụ hôn ấy, mặt nhỏ đỏ bừng lên, đẩy người Tuấn ra .-

“ Anh làm cái gì vậy, người ta nhìn kìa ”

“ Mặc họ”- Má ơi ! chỉ đơn giản với hai từ đó, xong Tuấn lại kéo người Phương vào trao những nụ hôn thật cháy bỏng

Quanh đây, ai ai cũng phải đỏ mặt , ngượng đi vì hành động của Tuấn

Tại một góc không xa, nằm sát vách có một “ ??? ”

“ Chẳng phải đó là điều tra cô ta cho tôi !”

“ Vâng thưa cô chủ ”

Chà chưa yên bên kia, bên đây lại sào sáo !!.

Không biết rút cuộc Linh đang bày trò gì nữa.

Còn người vừa lên tiếng lúc nãy là ai

Các bạn đón xem tập sau nhé !

CHÁP 37

Lộ Diện

Hôm sau

Vừa dứt tiết học thì hắn dẵ hôn tạm biệt nó rồi đi khuất chỉ với một lí do

“ Anh bận một số việc ”

Chưa để nó kịp hòang hồn thì hắn đã biến đâu mất rồi

Tuy lòng đầy thắc mắc nhưng giờ Phong còn đâu mà để nó tra với khảo nữa. Đành bịu môi, nuốt nước bọt mà đi về vậy.

Bên Phương thì cũng không khác gì mấy , nhưng ích ra nhỏ cũng bít hôm nay Tuấn phải gặp đối tác nên nghĩ hẳn luôn cả ngày.

Thế là hai con đành tựa nhau mà về vậy.

Đã lâu rồi nó và Phương không cùng nhau đi bộ nhỉ, ừm ha chỉ do hai tên chết tiệt ấy mà cả thời gian dành cho bạn thân cũng ngày cạn hẹp.

Cũng tốt, coi như hôm nay được sả stress vậy, thay vì mang bộ mặt u sầu thảm hại, nó và Phương tung tăng hì hửng dạo hết shop àny lại đến khu khác. Rong chơi cũng được một khỏang thời gian thì chợt nó nhớ tới anh Long yêu dấu lúc này.

Nhỏ cũng vậy, bụng xôi xùng xục từ chiều tới giờ, chưa có gì lon lót cả, hai con nhìn nhau vài phút rồi nhe răng cười ( bó chíu !)

Tút tút tút

“ Halô !”

“ Ưm hưm hưm hưm hưm anh đó hả, bây giờ có bận gì không vậy ”-

Lấy hơi chi mà khiếp, nó gằng từng hơi một rồi nói như giọng ra lệnh ấy.

Long chưa kịp trả lời thì phía bên kia đã nghe tiếng của

- " Anh ngoan ngõan mau mau mời em và Nghi một chầu đi. Nếu không cái vụ điện thọai ”

Nghe đến đây, chợt Long giật bắng người, trả lời nhanh như chớp -

“ OK ! Được được được, hai em cứ đến RS chờ anh .”-

Tất tốc, Long ngồi chồm dậy khỏi giường , lao đầu vào phòng tắm. Đơn giản hôm nay anh này được off mà

Cạch

Nhỏ quay sang nhìn nó cười toe tét Còn nó thì mặt ngu ra thấy rõ, chả hiểu con bạn đang nói gì .nghiêng nghiêng cái đầu ngây thơ, mắt tròn to hỏi .-

“ Hở, .cái vụ điện thọai là gì vậy ??”

Cười đắc thắng , khóac tay lên vai nó, lôi đi vừa đi vừa kể chộc chốc, lại phát ra tiếng cười của nó và Phương.

15 Phút sau

“ Hai nhóc muốn ăn gì nào ”

Nó và Phương đưa ánh mắt tóe lữa, rồi lại biến thành những ngôi sao lấp lánh. Nhanh như cắt, hít một hơi thật sâu vào

“ Chị cho em cơm sường nướng , thêm một dĩa thịt xào đậu hủ, hai miếng tàu hủ ki chiên giòn, một chén chân gà hầm thuốc bắc, một dĩa nấm kim chi xào và một li dâu ép nhé.”

Trợn mắt nhìn Nghi

“ Chị ơi cho em một tô phở lọai xe lửa , một canh gà tiềm, một dĩa lòng khô, một dĩa sườn xào chua ngọt, một chén đậu luộc thơm, một tô canh súp và một li khớm ép nhé .”

Lại trợn lòi con mắt nhìn cô em iu quý của mình

Tội cho cô phụ dụ nhỉ, tay ghi mà còn run cầm cập trước hai cái miệng không ngừng nói. Mặt xanh như tàu lá chuối với sức ăn của hai đứa này.

Quay sang mặt anh Long thôi, mồm , mắt mũi, tóc tai đều há to ra hết cỡ, dựng đứng lên hết size chóang váng , muốn bật ngữa té xỉu tại chỗ.

Làm sao mà tụi nó có thể nuốt hết cái đóng này hả trời, cô phục dụ tay cầm cuốn xổ, quay sang phải, đưa ánh mắt hình trái tim nhìn Long.

Ớn cả xuơng sường, chỉ còn cách nhanh miệng là đỉnh nhất -

“ Cho phần B”-

Vâng đơn giản dễ hiểu, chừng chừ , lững lực một hồi rút cuộc cô cũng chịu lui vào bếp.

Sau khi cô phục vụ đó đi khỏi, Long mới tá hỏa lên quay sang , hỏi tội từng đứa .-

“ Này , bộ hai đứa muốn anh ở lại rữa chén hả, kêu gì mà khiếp thế .”

Hất cằm , nghênh mặt lên , nó nói -

“ Hai Ya ! Đường đường một người mẫu nổi tiếng mà không khao được bọn em chầu này àh.”

“ Đúng dậy, chưa kể tội anh dám quầy nhiễu giấc ngủ của em , bằng tiếng kêu kinh dị đó”-

Nhàu vô, nó và Phương thi nhau đốp trả Long.

Nghe tới từ kinh dị, chợt Long ương bướng -

“ Cái con bé này, giọng anh thu hút thế mà dám gọi là kinh dị à .”

Liếc xéo thế là anh Long nhà ta im thính thích như chuột lột.

Thức ăn đã được bày ra khắp mặt bàn, nhìn vô mà cứ tưởng ột đạo quân ăn chứ ai nào ngờ chủ nhân của đóng thức ăn đồ sộ này là nó và Phương.

Siểu niển với cái kiểu ăn uống của tụi nó, Long dơ hai tay mà đầu hàng.

Đang ăn chợt nó lên tiếng -

“ Ỉ, xém tao quên mất, ngày mai chị Tuyết về đấy mày”-

Miệng nói nhưng mắt lại dòm chao cháo về phía Long, cười đểu không tả.

Vừa nghe nó nói, Phương hí hửng nhảy cẫn lên, -

“ Cái gì , chị Tuyết về thiệt sao, mấy giờ .?, ở đâu, mà lần này chị không đi nữa chứ ”

“ Ừ , là về “ LUÔN” đấy” - Cố nhấn mạnh chữ “ Luôn” trước mặt Long.

Từ nãy giờ, do bất ngờ quá mà nhỏ không hề để í đến sắc mặt của ông anh mình, đột nhiên nhỏ xoay đầu lại , không nhìn nó nữa mà nhìn Long, anh trai yêu dấu của nhỏ.

Y chan như Nghi, nhỏ cũng cười đểu không tả nỗi.

“ He he .he .sắp có kịch xem rồi đấy mày ” – hất tay vào người nó, cười khanh khảnh.

“ Ừ, ừ lần này chắc sẽ diễn màng lớn đấy hé .hé .hé ”

Thật sự sợi bún trong họng Long không tài nào chui xuống cổ họng được, ngay sau khi nghe đến từ “ Tuyết”.

Hồn như bị ai bắt mất, người cứ đơ ra, khuôn mặt điển trai nay còn đâu mà thay vào đó là bộ mặt khờ, ngu không tả.

Chứng kiến từng chi tiết một biến đổi trên gương mặt đó, nó và Phương thi nhau ôm bụng cười sặc sụa .

Sau khi ra khỏi lớp, Phong nhanh chóng bay về nhà tương tất mọi thứ trên thân thể mình, hắn quay trở lại công ty.

CẠCH

Vừa bước vào cửa, ánh mắt đã hướng về phía Linh, nhưng không hề dừng bước chân lại, đi thẳng một mạch vô phòng làm việc luôn.

Khi thấy Phong đến, nhỏ đã biết, thế nào hắn cũng sẽ hỏi cô về vụ va chạm lần trước. Tự khắc, Linh đứng dậy, tiếng vào phòng Phong.

Cạch chiếc cửa đóng lại

“ Rút cuộc cô đã biết được bao nhiu ? ”- giọng nói lạnh đến chết người của hắn vang lên .

Bật chợt, Linh thấy sợ khi hắn như thế này, nhìn thật sắp thép, cả khuôn mặt cũng vậy, rất đáng sợ nhưng yêu và sợ thì với cô nó chả là gì cả Ngước cao đầu lên, bình thản nói - “ Tôi không hiểu í của giám đốc, tình cờ gặp cô gái đó, nhưng lại rất quen có phải đó là cô con gái út của chủ tịch KEY không ? , thật ra xem chúc nữa tôi đã nói ra địa vị của giám đốc rồi, cho tôi xin lỗi, vì lúc đó cấp bách quá, chả nghĩ ra được gì hết, nên tôi mới liều đại, nói giám đốc là bạn học chung cấp một ”

Hắn vẫn im lặng.

“ Tôi không làm gì sai chứ, thưa giám đốc ”- Thấy Phong không nói lên một tiếng nào, định bụng hắn đã có phần vơi đi sự nghiêng ngờ về cô qua nét mặt đó.

Đúng vậy, Phong không còn mang vẻ sát khi nữa, thế nhưng không có nghĩa, tháo bỏ bộ mặt lạnh lùng đi. Rồi cuối cùng, hắn cũng lên tiếng -

“ Được rồi, cô ra ngòai làm việc đi .”

Cuối chào hắn , Linh quay lưng bước ra ngòai, đâu đây thấp thóang nụ cười mỉm sau vách cửa .

Khi San Linh vừa bước ra khỏi đó, hắn ngã nhào ra sau ghế, tay bóp vào hai thái dương. Không phải hắn sợ chuyện bị tiết lộ, mà cái hắn sợ chính là cảm giác tội lỗi này, phải sống trong sự giấu diếm ấy, thật chất không tài nào thở được. Ghét cái thứ cho là sự thật, nó làm cho hắn chẳng khác nào một thằng hề. một tên cướp. một kẻ gian xảo.

Qua cử chỉ của Linh, Phong đủ biết , cô đã nhìn thấu được âm mưu của hắn, nhưng có lẽ không bao giờ Linh biết được, kẻ bày ra lại không khác gì một thằng ngu tự chui vào lưới. Thật tức cười mà.

Sự giả dối này sẽ tồn tại tới bao giờ đây, không nghĩ được nữa, thật sự hắn không còn đủ can đảm để lấy lại bản chất tàn nhẫn vốn có của mình nữa.

Suốt cả ngày hôm nay, Tuấn phải tiếp không biết bao nhiêu là cuộc họp, vì một lúc gánh cả BLUS và AMI nên gần như chúng đang thi nhau vắt kiệt sức tên này vậy.

Cuộc hội thảo kéo dải suốt bốn tiếng, các bài báo cáo về ngân sách của cổ phần RASE thông qua lớp vỏ AMI , những con số cứ lần lượt hiện ra, muốn banh cả đầu

Đang điên tiết với mớ hồ sơ cuối chợt !

Reng reng reng

Cạch

“ Alo”

“ Dạ thưa giám đốc , có người bên IKEA muốn gặp ngài ạ.”

“ Đuợc rồi, cứ để họ vào phóng tiếp chờ tôi”

CẠCH

Gác máy, Tuấn chóng tay lên cằm, đăm chiu suy nghĩ,

Thôi nghĩ không bằng trực tiếp đi giải quyết. Cứ thế, lôi chiếc áo khóac của mình, rồi bước ra, đi xuống tầng dưới.

Cộc cộc cộc

Cạch

Vừa mở cửa bước vào, trước mặt Tuấn là một cô gái nhìn rất trẻ, cũng ngang ngữa tên này, nét mặt thì nhìn vào chỉ biết một chữ “đẹp”

Cô gái đó khóa lên người bộ đồ không hề cầu kì chúc nào , mà ngược lại còn rất quý phái sang trọng. Tất cả thế thôi cũng đủ nói lên đẳng cấp của cô ta.

Khi Tuấn bước vào, cô ta mỉm cười một cái, sao đó đưa tay thóat chiếc kính đen đó xuống, quả thật rất xinh đẹp Đứng dậy chìa tay ra -

“ Hân hạnh được giới thiệu, tôi là Phói An Chi, người của IKEA, thay mặt cho phía bên đó, tôi muốn được hợp tác cùng anh.”- Không quên nở nụ cười quyến rủ.

Nhưng nó lại miễn nhiễm voi tên này, tuy vậy, được hop tác cùng IKEA đó là điều mà hầu hết các tập đòan khác vẫn luôn đàn áp, tranh giành nhau.

Với phép lịch sự Tuấn cũng chìa tay ra, bắt lại, và cũng mỉm cười với cô gái đó -

“ Thật sự tôi hơi bị bất ngờ, rất vui được biết cô.”

Một khỏang thời gian sau

“ Nghe nói BLUS đã trở thành thành viên trong cuộc liên minh được tổ chức bên Pháp phải không ”

“ Đúng vậy ”

“ Không vòng vo nữa, như lúc nãy đã nói, tôi đến đây để hợp tác cùng anh, anh đồng ý chứ , thưa chủ tịch BLUS.”

Nhìn Tuấn với khuôn mặt đẹp và đôi mắt sắc xảo, đúng thật là người có tư chất lãnh đạo, từng lời nói của cô ta cũng làm cho Tuấn bị thuyết phục một cách dễ dàng, hơn thế nữa lại là dạng người nói một là một, không hơn không kém, hiểu hay không là tuy ở người đối diện.

Tất tốc, Chi đã đễ lại ấn tượng khá hòang hỏa trong lòng Tuấn, mỉm cười một cái, đáp .-

“ Hợp tác vui vẻ”

Lại một lẫn nữa , trứơc khi cuộc gặp mặt kết thúc, họ bắt tay .

.

Tại công ty KEY

Lúc nãy, trước đó vài tiếng, Linh đã có ra ngòai cùng cô đồng nghiệp bênh phân sự ngọai giao, cả hai ăn uống, trò chuyện, thay cho lời cảm ơn vì những lần giúp đỡ của Linh, cô gái đó có mời Linh uống vài cốc rượu mới đầu cố gắng từ chối, .nhưng rút cuộc Linh cũng phải nuốt troi 2 cốc vào bụng mình.

Không phải đến nổi mơ hồ, chỉ là đầu óc hơi chóang thôi.

Sau khi hòan tất số công việc, hắn ngồi bật dậy, tiếng ra ngòai, vừa thấy Phong buớc ra, không ngó ngàng gì tới cô cả, cứ thế mà đi.

Linh không muốn chuyện này kéo dài thêm chút nào nữa, cố gắng dồn hết sức mình, đứng dậy nói:

“ Gíám đốc có thể ngừng lại được không, cô gái đó không hề có tội gì cả ”.

Bước chân ngừng hẳng lại khi nghe Linh nói thế, Phong nói nhưng người không hề xoay lại .-

“ Không liên quan tới cô”

Câu nói đó như nhát dao gâm thẳng vào tim Linh vậy, bao nhiêu công sức, bao nhiêu kế họach cũng chỉ vì muốn giúp hắn nhanh chóng đạt được nguyện vọng sao, chẳng lẽ bao nhiêu đó không thể đánh đổi nổi dù chỉ một vị trí nhỏ trong lòng hắn sao. Đột nhiên San Linh cảm thấy cứ như mình đang bị lợi dụng trong cuộc chơi này ( Ặc , .tự mò vào rồi than với vản hả trời .!)

Gắng gượng Linh nói tiếp -

“ Đó chỉ là cái cớ, chẳng phải với anh ( Hả, đổi xưng hô nhanh dữ vậy àh àh do rượu rồi !) nó cũng chỉ đơn thuần là một trò chơi sao”

Hai từ “ Trò Chơi” ấy đã khiến hắn quay lại , nhìn thẳng vào mắt Linh, ngương mặt lạnh tanh , -

“ Cho dù có là thế nhưng không có nghĩa là tôi không yêu cô ấy ”

Linh cứng họng với lời nói đó ngưng một hồi Phong nói tiếp -

“ Tôi không mong quan hệ của tôi và cô ấy trở nên phức tạp hơn bởi vì cô.” Dứt lời hắn bỏ đi .

Đến lúc này thì không nhịn được nữa -

“ Thiên Anh Phong, anh đứng lại đó ”

“ Anh sẽ phá lòng tự trọng của em cho đến mức nào đây, . Trước khi anh có thể thỏa mãn ?”

Cừơi khỉnh lên -

“ Hình như cô đã hiểu lầm một số việc ??? tôi và cô có quan hệt gì .?? Tôi đã nói tất cả, để giữ lòng tự trọng cho cô rồi đấy.”

Con tim Linh đau nhói vì những lời lẽ đầy nhẫn tâm của hắn, đôi mắt bắt đầu đỏ lượi -

Gần như mất đi vẻ thông minh cua ngày nào, Linh không còn kiểm sóat được lời nói của mình , rút cuộc

“ ”

“ ”

Một hồi sao .

Cắn môi lần nữa - “ Anh thích cô ta đến thế sao ?

Anh thật sự yêu cô ta sao?”

Hướng đôi mắt lạnh lùng nhìn Linh .-

“ Đúng vậy”-

Chỉ ngắn gọn hai từ sao đó Phong quay lưng đi mất.

Để lại trong căn phòng đó, một cô gái ngã quỵ xuống ghế khóc nức lên từng tiếng.

Lái trên chiếc xe đen tuyền, chốc chốc những câu nói lúc nãy của Linh lại ập đến

[ Anh có đủ tự tin để níu giữ cô ta khi mọi chuyện phơi bày không ?

Liệu anh có thể hứa là anh sẽ mãi mãi không bao giờ khiến cô ấy bị tổn thương .?

Nếu anh không có tự tin để đối diện với sự thật, thì làm ơn hãy kết thúc nó đi, đừng lúng sâu nữa thật chất cả hai là không thể .

Không thể

Không thể

Không thể ]

Két két két

Rầm

Hai từ đó , khiến Phong như muốn nổi điên lên, trong phút chốc, hắn quẹt tay lái, bẻ cong lại, đâm thẳng vào lòng rày của rào lưới bằng kẽm ( Hên nhỉ .!)

Gục đầu xuống vô lăng

Bịch Bịch Bịch

“ Khốn khiếp ”

Đã khuya rồi, gần tới 2 giờ sáng ấy chứ, rút cuộc Tuấn mới mò về. Vì đóng công việc chưa hết lại thêm một đối tác nữa. Thành ra cha hồ sơ, mẹ hồ sơ thi nhau đẻ ra cái lũ hồ sơ con ấy, khiến cho Tuấn phải sống dở chết dở với cái đám này.

Buớc nhè nhẹ vào trong phòng, đã thấy Phương ngủ.

Cuối xuống hôn vào má Phương, Tuấn yêu cái cảm giác khi nghe thất tiếng thở nhịp nhàng đó, đôi mi mắt khép chặt vào nhau của nhỏ, cả làn môi gợi cảm nữa.

Tất thì, tên này, chui vào phòng tắm, sao đó bước ra với bộ dạng chỉ khăng chòang thân, mà đi thoăn thóăt tiếng về chiếc giường nhỏ.

Đang thoi thóp trong giấc ngủ, chợt Phương cựa quậy thân mình, vì hình như có ai đang dang tay , kéo sát người nhỏ lại vậy.

Chầm chậm xoay về phía sau, hé mở mắt thì thấy Tuấn đã nằm cạnh mình từ lúc nào, vuốt lên mái tóc mềm mượn , nhỏ nhít người vào hơn nữa, hôn lên môi Tuấn rồi thiếp vào giấc ngủ .

Mỉm cười với hành động đáng yêu của nhỏ , Tuấn lòn tay vô mảnh vải mỏng manh ấy, ôm nhẹ nhàng lên làn da trắng mịn ấy. Và cũng dần chìm trong giấc ngủ luôn.

Lời nói của San Linh thật sự rất ảnh huởng đến Phong

Còn giữa Tuấn và Phương sẽ thế nào đây Cô gái tên Phói An Chi đó .liệu có phải là thảm họa sẽ gián xuống ???

Tập sau, cô chị của Nghi sẽ xuất hiện, có nghĩa ??? Trịnh Khiết Long , kẻ “không đội trời chung” với anh - Lưu Nhã Tuyết đã trở về.

Để biết câu chuyện sẽ diễn ra sao, các bạn đón xem tập sau nhé.!!

Cảm ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ. Giới Thiệu Nhân Vật:

Lưu Nhã Tuyết: (21 t), con gái lớn của Tập Đoàn KEY, năm 16 tuổi đã được ông Khải cho sang nước ngoài đi du học, thỉnh thoảng cũng có về những chỉ vong vỏng trong dòng 1 tuần thì lại cuốn gói bay đi. Với chiều cao của cô em chỉ vỏn vẹn 1m 65 thì Tuyết cũng không khá gì mấy , cao vừa đúng 1m 7 thôi. Là một cô gái rất cá tính, không nói dữ là hên rồi, mái tóc đen óng, tém cao ngang cổ và nhọn về phía trước, cúp sát vô , làm che khuất đi khuôn mặt tròn tròn xinh xắn. Nguyên nhưng đơn giản, Tuyết không thích bị người khác gọi là trẻ con Nước da hồng hòa, có thần có sắc, hơi lạ ở chỗ là đôi mắt Tuyết thuộc vào dạng một mí nhưng không hề nhỏ, ngược lại to và tròn, đay lay láy, dễ thuơng hết biết. Thân hình đầy đặng, luôn nổi bật trong những bộ đồ giản đơn mà xinh đẹp, áo sơ mi cổ rộng và jean bó.

Tính tình: Như đã miêu tả trên, ăn nói bạo dạng, hành động cũng đi đôi theo. Không biết võ, nhưng tay chân lúc nào cũng ngứa ngáy, là người chị rất thương yêu những đứa em gái mình ( nó và Phương ), có điều đầu hơi cứng, nên đôi khi rất bảo thủ trong lời nói khó ai lay chuyển một khi Tuyết đã quyết định.

Giá thế: Cái này khỏi ha .!

Sở Thích: Đày đọa Trịnh Khiết Long.

Phói An Chi: (18 t), cao 1m 75, mái tóc đen tím dài xoăn tích lại phần đuôi, thông qua khẩu ngữ của Tuấn ở cháp 37 đủ biết Chi đẹp cỡ nào, tuy vậy vẻ đẹp đó có phần sắc bén, không hồn nhiên so với độ tuổi này, đôi mắt Chi rất có uy lực, thường khiến người khác sợ mỗi khi Chi nhìn trực tiếp vào người đó.

Tính tình: cao ngạo, nhưng lại thông minh, xem thường những người thấp kém, một khi đã muốn thì phải có bằng được. Thủ đoạn ư .? Không hề, với địa vị đó, không bao giờ chạm tay vào những thứ hèn hạ, mà dùng luật riêng của mình để chiếm. Thuộc dạng người khá tàn nhẫn, vô tâm, khinh miệt, chà đạp trước cảm xúc của người khác.

Nói chung Phói An Chi là một "Hoa hồng lắm gai nhiều kế".

Gia Thế: Con gái độc nhất của IKEA, một trong những Tập Đoàn hùng mạnh bên phía Châu Âu. Cả gia đình đều chuyển sang Châu Âu sinh sống khi Chi vừa tròn 3 tuổi. Do cha Chi hợp tác với một số công ty bên đó, dần dần về sau, thế đứng của IKEA ngày càng vững chắc, và ác lên cả thành tựu của ngày hôm nay. Về trình độ học vấn thì không giống như Tuấn và Phong, Chi vẫn học lớp 12, nhưng lại đột ngột bỏ về nước với cái lí do hết sức thông thường "Con stress !". Thế là bay vèo đi mất dạng Được nuông chiều từ nhỏ, nên mọi hành động đó của Chi đều không bị ưởn trách

Nay nàng ta chấm Tuấn nhà ta rồi hài i i thôi cứ chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra nhé !!

Xem tiếp: Chương 34

Bạn đã đọc thử chưa?



Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Thể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình

Số chương: 83


Hắc Ám Văn Minh

Thể loại: Dị Năng, Khoa Huyễn

Số chương: 140


Xảo Muội Muội

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 27