Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Love Game - Trò Chơi Tình Yêu Chương 32

Chương trước: Chương 31



Các bạn đón xem tập kế tiếp nhá .! Cháp 34 : "Hiểu Lầm !"

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ

CHÁP 34

Hiểu Lầm !

Xọat xọat xọat

Đóng hồ sơ bay xuống, ngập hết lên mặt nền. Linh hối hả, cuối người xuống nhặt lên từng xấp từng xấp một. Chợt phát hiện, một phong bì khá dày, nếu như chỉ thế thì có lẽ , không thể khiến San Linh ngạc nhiên được. Mà chính do những bức ảnh của cô gái mà Linh đã gặp trước cửa nhà Phong, rất nhiều là đằng khác.

Xấp ảnh có vẻ như đã được chụp trong suốt thời gian dài, vì chính những con số trên bức ảnh đã khẳng định cho cô biết được điều đó. Ngòai ra, trong cái vỏ bọc , còn có một phong bìa màu trắng khá lớn, nhưng hình như nó không hề được dán lại

Đấu tranh với tư tưởng được một lúc, Cô định đặc lại vì trí cũ và bước ra , xem như không có chuyện gì hết, nhưng không hiểu sau, bước chân lại nặng như thế, không tài nào nhấc lên được. Chợt hình ảnh hai người họ ban sáng lại hiện ra, lòng Linh bỗng cảm thấy nhoi nhói, khẽ tay từ từ siết chặt lại. Linh tính mách bảo, có lẽ cô nên xem phong bì đó

Đắng đo một hồi, cuối cùng San Linh cũng quyết định tiếng lại, cầm nó lên và mở ra

“ C.Á I .I.I. . C.ÁI . G.Ì T.H Ế. N.À .Y .?? ”

Kinh ngạc trước những gì đang được cầm trên tay mình, hầu hết đều là các mãnh báo đăng viết về KEY, từ hợp tác cho đến đầu tư, tất cả đều được thu thật một cách tỉ mỉ, xem một lượt qua hết những tờ đó, chợt Linh thấy vài mảnh ở phía dưới cùng

[ Ngày 26 Tháng 4 Năm 1989

Chủ Tịch Tập Đòan Spy Đột Ngột Qua Đời do một vụ tai nạn giao thông.

Ngày 30 Tháng 4 Năm 1989

KEY Chính Thức Kí Kết Với Bên ARESS được diễn ra tại

Tập Đòan KEY đang bước vào thời kì phát triển mạnh Hầu hết các tâm trung tâm ngọai lẫn nội địa đều chiếm sồ cổ phần rất cao

Ngày 04 Tháng 5 Năm 1989

Phải Chăng Cái Chết Của Chủ Tịch SPY Có Liên Quan Đến Chủ Tịch Tập Đòan KEY – Lưu Thế Khải ???

Theo nguồn thông tin cho biết, hợp đồng giữa Key và SPY đột nhiên bị hủy bỏ

Tập Đòan SPY đang lâm vào tình trạng suy yếu trầm trọng

Các khỏang nợ với các ngân hàng lên đến gần cả chục Tỉ USD

Ngày 17 Tháng 5 Năm 1989

Theo Báo Cáo Sở Y Tế Tại Bệnh Viện OUL’S & Tòa Án SUE

Cái chết của Chủ Tịch Tập Đòan SPY – Thiên Anh Võ là do tai nạn

Thông tin từ bệnh viện OUL’S cho biết trước lúc xảy ra tai nạn, nồng độ rượu trong người nạn nhân đã ở mức 70mmg/1 lít khí thở ]

Càng đọc Linh càng không tin vào mắt mình, cho đến khi tấm ảnh cuối cùng lộ diện, trong bức ảnh đó không ai khác chính là ông Lưu Thế Khải, chủ tịch Tập Đòan KEY và hai cô con gái .

Nhìn lướt qua không để í cho lắm. Cô con gái lớn không không phải !!. nếu nhìn kỹ hơn thì gương mặt của đứa con gái trạc 16 tuổi , giống i đúc người mà Linh đã gặp.

Và tòan bộ những tấm kia , tất cả đều là

của cô gái đó – Lưu Nhã Nghi

Hỏang hốt, tự dùng tay bịch vào miệng mình,

Tim Linh đập mạnh liên hồi trước bí mật mà cô phát hiện được Chợt nghe có tiếng động bên ngòai, lập tức, Linh thu gôm lại tất cả mọi thứ. Đặt đúng vào vị trí cũ, sau đó nhè nhẹ bước ra ngòai, tỏ ra gương mặt rất bình tĩnh

Cạch

“ Cô Linh , hôm nay cũng tăng ca àh .”- Một người phụ nữ cũng khác trẻ trung, bên bộ phận ngọai giao bước vào với những bài viết báo cáo trên tay, .

Cố trầm tĩnh lại, hít một hơi, Linh nở nụ cười như mọi hôm .-

“ Dạ, vì có một vài hợp đồng cần gấp , nên đành phải làm thêm giờ vậy. Ah ! Báo cáo chị cứ để đó, lát nữa em sẽ xem lại rồi giúp chị nộp luôn , qua bên phòng Marketing .”

Hớn hở với sự nhiệt tình của Linh, cô nhanh nhẹn đặt lên bàn rồi vỗ vào vai Linh, cười nói -

“ Em thật tốt bụng, lát nữa chị khao em chầu trưa .không được từ chối đấy ”

“ Hi hi hi thế thì còn gì bằng ”

“ ”

Dứt cuộc trò chuyện, cô gái đó bước ra khỏi phòng, nhịp thở trong người Linh lại một lúc tăng nhanh, hiện tại không còn tâm trí đâu mà làm những việc khác nữa đầu cô vẫn vang vãng những câu nói, những chữ víêt của bài báo, những bức ảnh mà cô đã thấy.

Nhưng không hiểu sao, dần dần Linh lại cảm thấy nhẹ người hẳn đi, không phải vì bí mật đó, mà chợt cô cảm thấy niềm hi vọng trong tim lại được nhen nhóm trở lại

Gần như , với trình độ thông minh ấy, San Linh có thể suy luận ra mọi thứ một cách nhanh chóng và dễ dàng

Đâu đó trong không gian vắng lặng của văn phòng, có một nụ cười chợt xuất hiện

Trở lại với Phong, sau nguyên một buổi học vật vả với nó lẫn hai tên kia, hắn đưa nó về như mọi hôm

Đứng trước cửa nhà nó, thói quen vẫn không hề thay đổi, cả hai lại quấn vào nhau, trao những nụ hôn mãnh liệt, cứ bấu lấy nhau như không thể xa rời dù chỉ một giấy một phút

Ôm cả người nó vào thân mình, với từng cử chỉ nhẹ nhàng, Phong âu yếm nó một cách đầy yêu thương, thắm thiết

Rồi đôi tay cũng dần buôn thả, xoa vào đầu Nghi , hắn nói với giọng ấm áp .-

“ Anh về đây hôm nay có vài chuyện nên anh không kèm em được đừng giận anh nhé .”- vuốt xuống đôi mà hồng hào của nó, Phong quay người về hướng khác , rồi buớc đi

Nhìn hắn bỏ đi , mà lòng nó chợt quặng lại. Không hiểu sao nữa, cứ mỏi lần Phong đưa tấm lưng về phía nó mà bước, chợt trong tim nó có một cảm giác sợ hãi , sợ sẽ mãi mãi không còn được chạm tay vào đó nữa

Đôi mắt nó dần đỏ ngầu lên, bắt đầu ương ướt

Hôm nay thật kì lạ ! thường thì lúc nào hắn đòi về, nó cũng nhảy đẳng đẳng lên mà hét, vậy mà lúc này lại chẳng hề có động tĩnh gì phát ra từ đằng sau hết. Bất chợt

Phong xoay người lại, ngỡ ngàng khi thấy nó vẫn đứng chình ình ngay truớc cửa, tay đưa lên dùi dụi những dòng nước mắt, khóc nhưng cũng không dám phát ra tiếng

Làm sao chịu nổi với vẻ mặt của nó bây giờ, chân chuyển hướng, hắn chạy nhào tới, dang hai tay ôm chặt lấy người con gái này lại.

Để đầu nhỏ tựa sát vào ngực mình, lòng đau nhói lên mà .-

“ Ngốc, tại sao em cứ thích làm người khác phải lo lắng thế ”-

Gịong nói ân cần , dịu dàng ấy làm nó khóc nức nở lên, vòng tay sau người Phong ghì sát lại .-

“ Không chịu, không múôn .nhất định anh phải hứa đừng rời bỏ em nhé đừng xa em .đừng bỏ rơi em có được không .hức hức .hừc ”

Từng lời từng câu nói ấy, khiên con tim hắn tan nát, bây giờ làm sao hắn có thể hình dung được chuyện gì sẽ đến với nó, khi mọi việc phơi bày làm thế nào đây hắn đã và đang giết chết một trái tim bé nhỏ :E12:

Siết chặt nó vào hơn .

Có ai có thể cho tôi biết, tôi phải làm sao đây, tôi đã yêu em mất rồi, trái tim tôi không còn của chính tôi nữa .em đã cướp nó từ lúc nào mà tôi không hề hay biết tôi đã yêu người con gái này đúng tôi đã yêu em mất rồi .>

Cả hắn và nó, vẫn cứ ôm chặt lấy nhau, nhịp tim càng lúc càng đập mạnh hơn, Xen lẫn sự nhớ nhung , yêu thương đó là nổi ám ảnh, cái cảm giác đau đớn chợt nảy lên, bám víu vào người hắn.

Một hồi lâu sau đó

Cuối cùng nó cũng chịu buôn hắn ra, và ngoan ngõan bước vào nhà. Từ lúc Nghi quay vào trỗng, bây giờ đã được gần nữa tiếng, hắn không hể chuyển động, vẫn đứng đó, nhìn lên khung cửa sổ phòng Nghi. Không biết để làm gì chỉ đơn giản hắn muốn làm như thế thôi

Tại khu chung cu

Tút Tút Tút

“ Có chuyện gì”- ( thằng nào bắt phone mà láo thế này ??)

“ Vâng thưa giám đốc, cuộc hẹn với phía bên AMI sẽ diễn ra vào chiều nay ạ !”

“ Được rồi !” ( thì ra là tên hách dịch !!)

Cạch

Đặc tay lên đầu gối của Tuấn, nhỏ nghiêng người, mắt tròn to, ngây thơ hỏi

“ Có chuyện gì vậy .”

Vuốt mái tóc của mình, rồi sau đó vòng tay vào eo Phương, cuối đầu xuống hôn lên trán nhỏ -

“ Anh có vài việc cần giải quyết, có lẽ tối nay về hơi muộn, em ngủ trước đừng đợi anh, xong việc anh về ngay ”

Gương mặt bắt đầu châu lại, buồn man mát nhỏ không nói gì, chỉ nhỏm người ra khỏi vòng tay Tuấn, vớ lấy đóng tập cất vào cặp lại khẽ đưa tay vén mái tóc đôi mắt hiện rõ nét buồn .Nhưng vốn quá hiểu tính tên này, những việc gì kinh doanh, đấu trí ấy, không tài nào giúp được Túân, điều nhỏ có thể làm lúc này là

Phương xoay người tiếng lại gần Tuấn, ngồi xuống, hai tay dơ lên , áp vào khuôn mặt điển trai ấy, kéo mườn mượn về phía mình, đặc một nụ hôn nhẹ nhàng lên đó. Xong nhỏ nhìn Tuấn với ánh mắt tin tưởng, nhưng cũng có phần lo lắng mỉm cười hiền nói -

“ Anh đi rồi về với em nhé !”

Lòng chợt ấm lên với câu nói của nhỏ, khẽ dịu dàng cười đáp, nâng tay nhỏ lên hôn nồng vào .-

“ Ngốc ! không về với vợ thì anh biết đi đâu ”-

Vuốt mái tóc dài mềm mượt của nhỏ, đẩy nhẹ đầu Phương, để áp vào đôi vai rộng lớn của mình mà âu yếm.

Sau đó, Tuấn đứng dậy, với tay lấy chiếc áo khóac rồi bước ra ngòai

Tại căn biệt thự sang trọng

Chợt nhận ra mình đã tắt phone từ lúc nào không biết, rút ra khỏi túi quần, Phong bật mày thỉ thấy vài cuộc gọi nhở lẫn thư thọai Bấm mật khẩu để nghe

! ! ! .

“ Bạn có một tin nhắn nhấn số 1 nếu bạn muốn nghe lời nhắn ”

Píp

“ Tôi là Linh đây, thật không phải khi làm phiền giám đốc vào lúc này

Tôi muốn báo với giám đốc, bên KEY đã chấp nhận thỏa thuận, và kí kết hợp đồng với chúng ta ”

Chưa để lời nhắn được chấm dứt, hắn đã tắt điện thọai, tháo cả pin ra, nén luôn vào góc tường bên trái ( Saxx x tác giả không có mà xài nữa, cái tên phá của này .!). Ngã lưng lên chiếc giường thân thuộc. Lúc này đầu Phong đau buốt mọi chuyện càng lúc càng xa tầm kiểm sóat của hắn.

Trả thù ! nhất định phải trả.

Nhưng đồng thời vào đó, có chết hắn cũng không thể mất Nghi được.

Thật chất Phong chỉ có thể chọn một trong hai thứ, tuy nhiên, tận trong tim, nỗi đau mất cha sẽ vĩnh viễn không bao giờ mờ nhạt, và cả Nghi nữa. Hắn không thể thở, không thể sống nếu thiếu người con gái này.

Tất cả mọi thứ như đang dồn ép, khiến hắn không còn biết đâu là con đường phải lựa chọn.

Sau tất cả mọi chuyện ấy, chỉ còn một điều có thể khẳng định. Trước khi tạo ra cuộc chơi này thì hắn nên biết đến sự tồn tại của việc phải trả giá.

Nằm một hồi mãi, cuối cùng hắn ngồi chỏm dậy, lấy chiếc chia khoá xe, rồi phóng ra ngòai

Tại trụ sở Tập Đòan SPY

Cạch .

Vừa thấy Phong lập tức lòng Linh vui trở lại, cứ nghĩ hôm nay không gặp được hắn chứ, không ngờ Nhanh như cắt, Linh đứng dậy, cuối chào Phong -

“ Chào Gíam đốc .! ”

Gịong không hề thay đổi, vẫn giữ nguyên vẽ lạnh lùng .vừa bước đi về phía phòng làm việc, vừa hỏi

“ Tôi muốn xem tại liệu về số hàng KEY đã nhập trong ngày hôm nay ”

“ Vâng, tôi hiểu rồi a!”-

Tay nhanh lẹ, vớ lấy xấp tài liệu, vốn đã chuẩn bị sẵn, nên chỉ cần hắn muốn, bất cứ lúc nào cô cũng đáp ứng được ( chính vì thế mới được hắn xem trọng đấy chứ .khả năng làm việc quá đỉnh !)

Theo bước chân hắn, Linh cũng tiếng vào phòng

Cả hai bắt đầu bàn luận về tất cả mọi thông tin về KEY gần đây nhất. hắn có phần ngạc nhiên với khả năng cập nhật quá nhanh của Linh ( Hacker có khác ! )

Ngòai việc đó, họ còn đang tìm cách có thể kéo mức ngân sách của KEY trở lại với vẻ ban đầu.

Nếu các ban nghĩ đó là một chuyện tốt, không sai nhưng không đơn giản chỉ là giúp đâu.

Đúng vậy, cuối cùng, Phong vẫn không cách nào trút bỏ được mối thù này. Có nghĩa, hắn đang gâm thêm một nhát dao vào tim người con gái đó.

Nhìn vẻ mặt của Phong , đúng như cô đã nghĩ, với hắn, nó chỉ là một trò chơi

( Ặc chết rồi !).

San Linh sẽ không bao giờ chấp nhận hành động lấy cuộc đời mình để trả thù của Phong. Nhưng Linh nào biết được với Phong đó không còn đơn giãn là cuộc chơi nưã .

Hình như trong đầu cô đã có một kế họach nào đó .!

Không biết rút cuộc San Linh đang tính toán gì đây

Liệu có phải ngày chia li giữa nó và hắn càng lúc càng cận kề không !

Còn kế hoạch của Tuấn thì thế nào

Để biến câu chuyện sẽ tiếp diễn ra sao các bạn đón xem tập tiếp theo nhé !

Cám ơn mọi người đã nhiệt tình ủng hộ.

CHÁP 35

Biết Nhưng Vẫn Phạm .!

Tại một nơi nào đó

Đột nhiên AMI sống lại, ông Cường có phần nghi ngóng, chả phải nó đã gần như mất hết thế lực trên thương trường rồi sau ai lại đi đầu tư vào cái võ rống ấy ???.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, công trình xây dựng khách sạn đang trong tình trạng cấp bắp, hơn hết lần này AMI tài trợ khá hỉnh, không chớp lấy cơ hội thì biết chừng nào mới gặp may lần nữa.

Lập tức ông nhấp máy, lập cuộc hẹn với bên AMI

Nghe ngóng được tin tức. đâu đó ở một nơi, có người con trai, tựa người vào ghế, cười nham hiểm

“ Đốp mồi nhanh vậy sao ! ”- ( không nói , hẳn biết ai rồi nhỉ ^^!).

Như mọi bữa, chụm đầu vào nhau trong suốt giờ học, sau đó lại mạnh người nào người nấy đưa nàng về.

Hôm nay, nó lại đến nhà hắn đề “ôn luyện” tiếp.

Chỉ mới đến một bữa, mà nó cứ ngỡ đã sống ở đây cả chục năm rồi ấy chứ. Hắn vừa mở cổng thôi , là nó chạy chi chích vô nhà rồi, làm Phong cũng phải bật cười vì hành động trẻ con , đáng yêu ấy. Thế rồi cả hai lại bắt đầu với những công thức khác, hôm nay không hiểu sao Nghi học rất ngoan, không dè nhe, nằm lên nằm xuống như bữa trước. Mà lại tiếp thu mọi lời giản của Phong một cách nhanh chóng. Khá kinh ngạc, làm hắn cũng phải bật lên tiếng nói -

“ Hôm nay, em làm anh bất ngờ đấy, ngoan dữ vậy .”

Xoa lên đầu nó. Mặc dù lòng mát rựơi với lời khen của hắn, nhưng nó vẫn tỏ ra ụ ịu , nhăn mặt lại, phòng má ra -

“ Gì chứ, khen mà nghe như đang nói móc em vậy .”

Cốc

Dán lên đầu nó một cục, hắn lào bào -

“ Này, sao lúc nào em cũng chọt họng anh thế, ”-

Nhéo chiếc mũi xinh xắn, khiến gương mặt nó đỏ lên vì đau, nhìn yêu chết được. Thấy nó bắt đầu nổi giận, nhanh như chớp hắn dập lửa -

“ Thưởng cho sự chăm chỉ , ngoan ngõan của em, hôm nay mình ra biển chơi nhé .!”

Há hóc mồn như không tin vào tai mình nữa -

“ CÁI .CÁI GÌ .RA BIỂN CHƠI SAO ”

Bao nhiêu bực tức chợt tan biến mất không chừa một dầu vết, nhảy cẩn lên người hắn, gương mặt nó hí hửng lên, cứ như đứa trẻ lâu ngày được dắt đi chơi vậy. Nhìn Phong với cặp mắt long lanh, miệng cười toe tét, nó giẫy giẫy tay hắn -

“ ANH NÓI THIỆT CHỨ, EM ĐƯỢC RA BIỂN CHƠI SAO, ĐI BIỂN . ĐI BIỂN ĐẤY .LÀ BIỂN CƠ ĐẤY ”

Nhìn cái vẻ mặt hớn hở, xinh tươi của nó, mà chợt lòng hắn cảm thấy vui vì ít ra hắn đang tạo những nụ cười ấy Lòn tay sau eo nó, ôm sát vào, giọng âu yếm -

“ Ừ, anh sẽ dẫn em ra biển chơi, thật đấy, không phải đùa đâu .”

“ Yahú ”Ông xã” em là số một .”

!!!

???

Bất động !

Chính nó cũng bất động với câu nói vừa rồi của mình, hắn nhìn nó với đôi mắt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng

5 Phút sau

“ Khi nãy em vừa nói gì vậy ?”

Mặt đỏ rừng tực, nó né ánh mắt của Phong, úp đầu, cuối vào trong ngực hắn -

“ Không có không có gì hết .”

Chợt Phong cười đểu tay cố nâng đầu nó lên -

“ Nào, nói anh nghe một lần nữa đi ”

Lần này không núp nữa, mà thay vào đó đưa hai tay lên chen trọn khuôn mặt mình lại miệng không ngừng chối -

“ Đã bảo không có gì mà quên đi .quên đi .quên đi ” Không bỏ cuộc, nó càng nhưng thế hắn càng muốn lấn tới hơn, bất ngờ nắm vào áo Nghi kéo ngược lên trên, tay vịnh vào bộ ngực của nó mà xoa mà nắn

Giật thót tim vì hành động của hắn, người nó nóng cả lên, hai tay cố sức đẩy hắn ra mà không tài nào làm được -

“ Đừng, anh đừng làm như vậy ”

Công nhận nó lì thiệt, một mật không nói là không nói thấy thế Phong đành dùng biện pháp mạnh hơn đẩy người nó ngã xuống nền gạch, vòng tay ra phía sau, tháo tung cả chiếc áo ngực. Tay không ngừng, nắng bóp gò bông đảo đầy đặng của nó, đầu cũng cứ thế mà dí sát vào

Nhất quyết vùng vẫy, chết cũng không mở miệng, tiếng rên rỉ càng lúc càng to lên.

Thọt tay vào bên trong chiếc váy, hắn kéo rê cả cái quần lót của nó ra, đưa hai ngón tay vào

Tới lúc này thì nó gần như đã đầu hàng, tòan thân tê tái cả lên, thở hổn hển -

“ Anh dừng lại đi, em nói, em nói ”

( Sax.x !)

Đúng như lời nó, Phong ngừng lại, đỡ nó lên, đôi mắt di chuyển, nhìn sâu vào tim nó

Ánh mắt của hắn , khiến nó gượng gạo lấp bấp -

“ EM em ” thở một cái lấy hơi đã .” Chỉ tại thấy con Phương gọi Tuấn như thế hòai nên riết em bị nhiễm luôn, mà anh cũng đừng tỏ thái độ đó chứ, không thích thì thôi, cùng lắm sau này , cả về sau nữa, không bao giờ em lặp lại nữa, chính vì thế mà anh cứ yên tâm ”

Trời ! hắn đã nói gì đâu mà nó xả một tràn vô mặt hắn, để như thế này không được, chỉ còn cách dùng miệng chặn miệng nó lại

Đúng vậy, trong lúc nó đang thi hành bài ca bất hữu thì, Phong lòn tay sau gáy nó, đẩy nhanh vào, hôn để chặn họng.

Mở to mắt ra mà nhìn Phong, dần dần hắn buôn nhẹ nó ra, tay vuốt mái tóc nó thở dài nói -

“ Này ngốc ! , anh đã nói không thích hồi lúc nào vậy .”

Hố hàng , mặt ngu nhìn không tả nỗi, đỏ tấy cả lên chợt.Phong cười thật dịu, nhìn nó với đôi mắt đầy yêu thương, nhẹ nhàng đặc tay lên gương mặt nó, nói tiếp -

“ Anh rất yêu em, anh yêu tất cả những gì thuộc về em, bà xã ngốc của anh ạ .!!!!”

Hình trái tim nổi chơm chớm trên đầu nó, khói bốc xì cả ra, nghe mà sướng lòng thế không biết dường như nó rã ra thành bột trước câu nói của Phong nhưng sau đó tấc tốc, nhào lên ôm chầm vào người hắn cười như một thiên thần tìm lại được đôi cánh của mình vậy .-

“ Em yêu anh nhiều lắm ”

Bất chợt hắn đẩy người nó ra, khiến nó giật mình đột nhiên thấy rờn rợn với ánh mắt lạnh tanh của hắn -

“ Anh sao vậy ? ”

Gằng giọng một tí, Phong tỏ vẻ không được vui ấy, nhìn nó và nói -

“ Em nói lại xem nào”

“ Hở??”

“ ?”

“ !!”

Hình như đã ngờ ngợ ra đuợc điều gì đó, nó mỉm cười thật hạnh phúc, tay chòang vổ cổ đầu tựa vào lòng ngực Phong .-

“ Ông xã, em yêu anh”

Nụ cười thỏa mãn, cuối cùng cũng hiện lên gương mặt hắn, đẩy sát người nó vào mình hơn, hắn ôm thật chặt.

Xọat xọat xọat

“ Á .Phong ơi! .anh xem nè, ở đây có óc nhiều lắm .nhiều ơi là nhiều nhỏ xíu xiu xiu hà .lại đây . lại đây ”- Đứng trên mặt cát trắng tinh, mát lạnh, Nghi nhảy hừng hực lên, đưa tay vẫy gọi hắn.

Đúng là chịu thua với trình độ trẻ con chuyên nghiệp của nó mà, đút hai tay vào túi quần, Phong cười hiền, bước đến.

Cứ như con chim sẻ hay sao ấy, nó cứ chạy nhảy , bay khắc nơi Chợt xoay người lại lao vào lòng hắn ôm thật chặt vô mình, -

“ Dù biết có lẽ anh đã nghe nó đến phát chán, nhưng em vẫn muốn nói ”

Ngước đầu lên nhìn Phong -

“ Em yêu anh, Phong à .! ”

“ Yêu bằng tất cả những gì em có .”

Chòm xuống hôn vào môi nó thay cho lời nói

Cả hai lại trao nhau những nụ hôn ngọt ngào , cháy bỏng nhất

Một hồi lâu sau

Nó kéo tay hắn, chạy dọc theo bờ biển.

Không khí nơi đây thật tuyệt, làn gió mát cứ pha phả vào người, những tia nắng ấm áp gọi xuống, hòa huyện với bầu không khí huyền diệu này.

Xa xa song biển cứ ồ ập nhào tới, thay nhau đánh lên từng cơn song, từng cơn sóng một , cảm giác thật tuyệt khi đôi chân chà xát vào làn cát mịn, Đúng là không nơi nào bằng ngọn biển .

Sự tĩnh lặng , vắng vẻ của nơi đây, càng làm cho không gian giữa nó và hắn trở nên sâu sắc hơn.

Nhất bỏng cả người nó lên, xoay vòng vòng, không biết như thế nào chứ, hình như đây là khỏang không gian hạnh phút nhất đối với hắn và cả nó nữa

Mọi chuyện phiền muộn đều tan biến theo làn gió, được thổi trôi ra tận biển khơi để rồi trả lại cho nó và hắn. Sự tự do, tâm hồn yên tĩnh, một cảm giác bình yên, ngập tràn hạnh phúc.

Cả hai cứ rượt đổi nhau, chạy trên làn cát lành lạnh , trong không gian yên tĩnh , nay chỉ còn tồn tại những tiếng cười khúc khích của đôi tình nhân trẻ con này.

ÀO Ào Ào

“ Á , ANH LÀM CÁI GÌ VẬY, ƯỚT NHẸP HẾT RỒI NÀY,”

“ HA HA HA ”

“ Ghừ gừh gừh lạnh chết được, dám chơi em hả coi này ”

“ Ấy, tha cho anh, anh không dám nữa .này này ”

“ MƠ ĐI ”

Chạy ào tới, nắm chặt đôi tay của Phong lại, kéo thật mạnh, lôi vèo xuống biển

Cả hai vằn co cái kiểu gì mà rút cuộc đều biến thành hai con chuột lột hết ( bó chíu ).

Ôm người nó vào vòng tay mình, tuy biểu lạnh thật, nhưng hắn không hề có cảm giác như thế, mà ngược lại còn thấy ấm nữa. Phải lòng Phong lúc này dân trào sự ấm áp, hơi thở, nhịp tim, cả thân hình bé bỏng tất cả đều khiến hắn không còn biết như thế nào là từ “Lạnh” nữa.

Rồi cả hai

Ngã nhào xuống mặt biển. Nó nhìn Phong với ánh mắt trìu mến, đầy yêu thương, khẽ đưa tay vuốt lên khuôn mặt hắn, người con trai không một ai có thể thây thế , chủ động ghì cổ hắn xuống, hôn thật dịu vào.

Đôi môi ẩm ướt, lẫn cái vị mặn của nước biển, càng khiến cả hai quấn chặt lấy nhau hơn, nằm dài trên bờ cát cận mặt biển, hắn hôn nó mãnh liệt, đôi môi không ngừng trao nhau những vị mặn, lẫn ngọt ngào của tình yêu.

Tháo nhẹ nhàng sợi dây nơ trên vai nó, Phong từ từ lê mảnh áo ra, gần như ở cạnh hắn nhiều quá, riết sự bạo dạng của nó ngày lúc một tăng.

Tay cũng vịnh vào lớp áo sơ mi đẫm ướt của hắn, cở từng nút, từng nút một.

Chiếc áo trên người Phong cũng dần bị Nghi lôi xuống hẳn, để lộ hẳng đôi vai ngang, vạm vỡ .cứ liên tục áp sát người, đè trọn lên thân nó.

Khẽ chạm vào làn da mịn màn, hắn hôn nhè nhẹ lên ngực nó, tay cũng lươn lướt xung quanh, những cử chỉ âu yếm, Phong như không kiềm chết được. Môi lấn lên trên gò ngực ấy, ngầm ngậm hẵng vào trong miệng mình

Cơ thể Nghi, không còn cảm giác lạnh nữa, mà thay vào đó, sức nóng vụt tăng lên một cách kinh hòang, chết mê miệt với hành động của hắn. Nâng niu vùng ngực kiêu gơi của Nghi ( Ặc ! )

Lâu lâu .bất chợt Phong cắn nhẹ, làm nó giật thót người lên mà rên rỉ ”

“ Ah ah h .”

Tay tiếng gần xuống chiếc váy xinh xắn, hất nhẹ, ngược lên , chà sát lòng bàn tay mình vào đó Thấu, buốt vào cả trong xương, hơi thở ngày một gấp, tòan thân tê dại, nó không còn chút lức nào cả.

Rồi một hồi lâu. Cúôi cùng Phong cũng bắt đầu lòn vô trong mảnh vải mềm mại ấy. Chạm nhẹ vào nơi đó những ngón tay không ngừng họat động.

Gần như cơ thể không còn chịu nghe lời nữa, Nghi dồn hết sức, đẩy người hắn ra, sau đó lại dìm xuống, giành thế chủ động từ phía hắn.

Hơi bất khờ với việc đó, chưa kịp nói lên tiếng nào thì Phong đã bị nó, hôn một cách bạo liệt

Mảnh áo trên người của cả hai , nay không còn lại là mấy.

Cơ thể đầy đặng của Nghi áp sát lên người hắn, chỉ với chiếc quần nhỏ, mà không .! hình như cũng đã bị kéo ra đến giữa chân đấy, còn Phong, quần cũng bun cả sợi tia kéo.

Không biết hôm nay nó ăn cái gì mà hăng thế ., ép sát sinh vật bé nhỏ của mình vào nơi đó của Phong. Khiến cho hắn, phải điên lên vì đang tự kiềm chế bản thân mình.

Gương mặt đỏ mồng mộng của Nghi, làm Phong chết mê chết mệt

Hình như động tác của hắn có phần chậm lại cảm nhận được điều đó. Nó níu vào thân hắn, nói vơi hơi thở đầy sức nóng tỏa ra . –

“Đừng, đừng ngừng lại ”

Sau đó lại nhào xuống hôn hắn tới tấp .( Sax x ”35” lây nhanh thế !)

Lúc đầu, hắn vẫn còn nhịn được, tay không ngừng đẩy nhẹ người nó ra, nhưng đôi tay nhỏ nhắn của nó, có chết cũng không chịu thả khiến hắn dần dần mất đi tự chủ

Bất chợt, xoay người, đè nó xuống kéo hẳn chiếc quần nhỏ ra luôn, đẩy gối co lên, Phong gập người khum xuống, làm dịu cho vùng nhạy cảm cho nó.

Hai tay bịch chặt miệng lại, cái cảm giác chết người này, quả thật nó không tài nào chịu nổi, tòan thân Nghi có thể cảm nhận được, chiếc lưỡi hắn đang họat động bên trong nó, cứ thế mà Phong không ngừng đưa sát vào trong, sau đó lại lau khắp vùng ngòai.

Quằng quại người đi vì những động tác mê dịu đó nhịp tim trên người mỗi lúc một nhanh hơn, mạnh hơn đến nỗi cứ sợ nó sẽ bay ra ngòai mất

Hết miệng rồi tới tay, cứ thay phiên ra rồi vào, làm cho nó phải điên tiết người lên mà tóat ra chất nhờn trắng cứ những lúc như thế, Phong lại đưa chiếc lưỡi mình vào trong ( Xin hãy tự hiểu đừng hỏi mình nhá ! Làm ơn làm ơn!)

Cả hai càng lúc càng không kiểm xoát được hành động của chính mình, đẩy thẳng những mảnh áo vương trên mặt cát ra. Bây giờ trên thân thể Nghi thật sự không còn thứ gì để che để lấp. Bấu víu lấy cơ thể nhỏ nhắn của nó, gương mặt hắn cũng đỏ ngầu lên, đầu quay mòng mọng, không còn biết mình đang làm gì nữa.

Phút chốc, Phong ghì sát đôi chân đó đưa lên, ép lại. Ôm chặt lấy đùi nó, đưa vào.

Hỏang hốt bởi cái vật đó đâm sâu vào vùng dưới của mình

“ Á á ”

Không ngăn được, nó vang lên tiếng hét, mặt nhăn lại, nước mắt bắt đầu ứa ra Đau quá, thật sự đau không thể tã, nhưng nó không hề muốn Phong ngừng lại, hai tay cứ ôm chặc vào cổ hắn.

Bất chợt tiếng hét đó , khiến hắn giật mình, nhìn lên gương mặt đỏ chót của Nghi, gương mặt xinh đẹp ngập tràn nước mắt cả ra, chợt lòng Phong nhói lại, ép sát vào thân nó, hắn hôn lên má -

“ Anh xin lỗi xin lỗi em ”

Dần hé mở mắt, tay chạm vào gương mặt hắn, dù rất đau, nhưng nó vẫn cố mỉm cười -

“ Không sao vì em yêu anh ”

Khá bất ngờ với câu nói ấy, không kìêm được, rồi cũng có ngày trên gương mặt người con trai tưởng chừng không bao giờ khóc nữa, lại xuất hiện giọt nước mắt

Tạch

Rơi hẳn lên gò má của nó, sức nóng làm cả hai tỏa ra không biết bao nhiu giọt mồ hôi, cứ thế mà nó không hề biết, đây là giọi nước mắt tận trong tim của hắn

Nó cứ nghĩ lời nói ấy chỉ đơn thuần thay cho hành động vừa rồi của Phong. Nhưng nó nào biết trong tim hắn vẫn còn mang một ý nghĩa Cuối sát hơn nữa, hai tay ôm chặt nó, áp mặt vào má Nghi, hắn nói với giọng không còn vẫn

“ Xin lỗi em, anh yêu em thật sự anh rất yêu em ”

Hôn lên bờ cổ thon ấy, cả vành vai bé nhỏ.

Một lúc sau

Dần dần sự di chuyển mỗi lúc một nhanh Tiếng rên của nó cũng cứ thế mà bộc ra mà rên rỉ

Đôi tay dang rộng đôi tay dưới, đan xen những ngón tay vào nhau, khẽ nắm chặt lại. Làn nước mặn mà ấy, cũng vỗ về, cuốn trôi theo lần đầu tiên của nó và hắn

Dòng máu nay đã hòa làm một.

Giờ đây thì không còn gì để nói nữa ( bó chíu tòan tập !). Thật sự cả hai đã hòa nhau làm một. Không còn thứ gì có thể chia cách nó và hắn nữa

Đúng vậy, không còn bất cứ điều gì hết

Ích ra là trong lúc này !

Thôi rồi, cuối cùng điều hắn luôn né tránh rút cuộc vẫn xảy ra !

Rồi mọi chuyện sau này sẽ thành ra thế nào đây, lại một lần nữa, hắn mất đi sự kiểm xóat.

Cũng chính vì thế mà sự hận thù yên ngủ trong tim nó, ngày một lớn dần lên mà không hề hay biết.

Mọi chuyện càng lúc càng mất phương hướng nhỉ .! Để biết nó sẽ trôi về đâu Các bạn đón xem tập sau nhé !!!

Cám ơn mọi người đã theo dõi !

Xem tiếp: Chương 33

Bạn đã đọc thử chưa?

Phù Sinh Ngoại Truyện: Bảy Đêm

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 61


Độc Phi Khuynh Thành

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 230


Định Mệnh Khiến Anh Yêu Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 27


Cưới Chui Với Trung Tá

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 60


Công Chúa Chớ Đi

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 10