Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc Chương 142: Giả Vờ Diễn Trò

Chương trước: Chương 141: Hôn Lễ Bất Đắc Dĩ



Hoàng Thiên Tứ cầm báo cáo xét nghiệm trong tay, nước mắt đong đầy. Anh thật sự không bị làm sao, thật sự không bị làm sao, anh không biết giờ phút này nên cảm tạ ai. Tuy rằng đã sớm biết được kết quả này nhưng thật sự khi thấy được anh vẫn kích động không thôi.

“Anh Hoàng, chúc mừng anh! Đồng thời cũng bày tỏ sự xin lỗi sâu sắc, hi vọng anh có thể thông cảm cho sơ suất trong công tác của chúng tôi, tạo thành sự thương tổn cho anh.” Lúc này là viện trưởng tự mình nhận lỗi với anh.

“Tôi có thể hiểu được, tôi còn đang suy nghĩ có nên cảm tạ mọi người cho tôi một kinh nghiệm khó quên như vậy không.” Hoàng Thiên Tứ vui đùa nói, còn sống so với cái gì cũng tốt.

“Anh Hoàng nói như vậy chúng tôi thật sự rất vui mừng. Đây là hai vạn đồng, là một chút tiền bồi thường của bệnh viện chúng tôi, hi vọng anh nhận lấy.” Viện trưởng đem hai vạn đồng đặt ở trên tay anh.

Hoàng Thiên Tứ lại cười, đem tiền đưa về. “Không cần, không có gì quan trọng hơn so với mạng sống. Tôi còn có thể khỏe mạnh còn sống tôi cũng đã rất cảm kích. Số tiền này mọi người có lẽ nên đưa cho anh Hoàng đang cần đến kia đi, cũng coi như là tâm ý của tôi.”

“Anh Hoàng thật là khiến cho tôi rất bất ngờ. Được rồi, tiền tôi sẽ cầm lại, tuy nhiên sau này nếu anh Hoàng cần có thể tùy thời tới tìm tôi. Tôi đương nhiên hi vọng anh cả đời cũng không phải vào bệnh viện.” Viện trưởng nở nụ cười. Đây thật là một người thanh niên tốt, nếu như là người khác chỉ sợ mượn cơ hội này ra sức vơ vét tài sản của bệnh viện, một khoản tiền anh lại có thể một xu cũng không lấy.

“Cám ơn viện trưởng, tôi sẽ làm vậy. Vậy tôi đi trước, hẹn gặp lại.” Hoàng Thiên Tứ cùng ông bắt tay tạm biệt, có thể quen biết thêm một người bạn coi như là thu hoạch ngoài dự kiến của anh.

Thời điểm Thích Vi Vi bắt xe trở về thì nhận được điện thoại của Uông Hạo Thiên, anh nói muốn gặp cô, địa điểm hẹn ở quán cà phê. Cô đã đồng ý bởi vì cô biết sau này một thời gian rất dài sẽ không thể gặp anh, lúc đó bụng mình đã lớn anh nhất định sẽ nghi ngờ.

“Xin chào anh, chị, xin hỏi hai người uống gì?” Phục vụ đi đến hỏi.

“Hai ly cà phê.” Uông Hạo Thiên nói.

“Không, cho tôi một ly sữa.” Thích Vi Vi lập tức nói, cô không thể uống cà phê.

“Vâng, xin chờ một chút.” Phục vụ đáp.

Uông Hạo Thiên nhìn cô: “Sao không uống cà phê?” Anh nhớ rõ cô thích uống cà phê.

“Không có gì, chỉ là hôm nay không muốn uống, muốn uống một chút sữa.” Cô tùy tiện nói, không giải thích rõ ràng như vậy ngược lại sẽ khiến anh đem lòng nghi ngờ.

Phục vụ nhanh chóng cầm cà phê cùng sữa đưa đến trước mặt bọn họ.

“Vi Vi, em gầy đi.” Uông Hạo Thiên nhìn thấy mặt cô tiều tụy có chút đau lòng,anh không biết mình quyết định buông tay có chính xác không.

“Không sao, khoảng thời gian này quá mệt mỏi, sau này sẽ tốt hơn.” Thích Vi Vi nói, nếu anh biết mình mang thai đứa con của anh sẽ như thế nào, cô không dám tưởng tượng.

“Anh ta thế nào rồi? Đã đi bệnh viện khác kiểm tra chưa? Kết quả thế nào?” Uông Hạo Thiên hỏi, quan tâm anh ta cũng chẳng khác nào quan tâm cô.

“Chưa, anh ấy không chịu đi. Em biết anh ấy vẫn chưa thể chấp nhận được chuyện mình bị bệnh, từ trong lòng có chút bài xích nên em cũng không ép anh ấy, muốn đợi mấy ngày nữa khuyên nhủ anh ấy.” Thích Vi Vi cũng có chút tự trách, mấy ngày nay mình cũng quên không quan tâm đến anh.

“Vậy hai người …” Uông Hạo Thiên nhìn cô, không muốn nói ra hai chữ kia.

“Hôn lễ phải không?” Cô vừa nhìn đã hiểu ngay cười nói: “Bây giờ đang chuẩn bị, có lẽ không lâu lắm.”

“Nhất định phải như vậy sao? Nhất định phải dùng phương thức này sao?” Uông Hạo Thiên vẫn muốn cố gắng vãn hồi lại quyết định của cô.

“Chúng ta không phải đã nói xong rồi sao. Bây giờ cha mẹ hai bên cũng biết, bọn em đã không có khả năng đổi ý.” Thích Vi Vi nhìn anh, đột nhiên còn nói thêm: “Hạo Thiên, em nghĩ sau này chúng ta vẫn là không nên gặp mặt nữa, em không muốn Thiên Tứ hiểu lầm. Bây giờ em chỉ muốn chăm sóc anh ấy thật tốt.”

“Anh biết rồi, anh sẽ không làm phiền em nữa.” Uông Hạo Thiên cười khổ một tiếng, vẻ mặt cô đơn.

Thích Vi Vi cũng rất đau lòng, cô không phải không muốn gặp anh chỉ là không thể gặp anh.

Hoàng Thiên Tứ cầm tờ kết quả xét nghiệm trong tay, nằm trên giường khó xử. Hiện tại anh nên làm cái gì bây giờ, anh rất muốn sống với Vi Vi cả đời nhưng mà anh còn không đủ đại nhân đại lượng như vậy, chấp nhận một đứa trẻ không phải là con của mình. Thế nhưng anh không chấp nhận đứa bé này cũng chẳng khác nào buông tay Vi Vi. Hơn nữa cô ấy là vì bất đắc dĩ mới nói là con của mình, nếu như mình không đồng ý thì cô ấy phải làm sao đây.

Anh thật sự phiền muộn, vô số lần anh hỏi chính mình anh yêu Vi Vi không, mỗi lần đáp án đều là có. Có lúc anh lại hỏi tại sao mình yêu Vi Vi lại không thể chấp nhận con của cô ấy, đáp án của anh chỉ có một, bởi vì kia không phải là con của anh cùng Vi Vi. Anh không có cách nào yêu ai yêu cả đường đi lối về.

Nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy khó xử, nhưng mà nghĩ đến Vi Vi biết mình bị bệnh liền nhất định muốn gả ình, chăm sóc mình, anh không thể vào lúc này không quan tâm cô. Hiện tại chỉ có một biện pháp chính là giả vờ diễn trò kết hôn, chờ cô sinh đứa bé xong lại làm rõ mọi chuyện. Anh cũng tin tưởng Vi Vi không thật sự muốn gả ình.

Cửa vừa mở ra, Thích Vi Vi đã nói: “Thiên Tứ, em muốn nói chuyện với anh.”

Anh cũng đồng thời nói: “Vi Vi, anh muốn nói chuyện với em.”

Hai người nhìn nhau đều nở nụ cười: “Thiên Tứ, anh nói trước đi.”

“Được rồi, vậy anh cho em biết một tin tức, em không cần quá kinh ngạc.” Hoàng Thiên Tứ ra vẻ thần bí nói.

“Vâng.” Cô gật đầu, bây giờ còn có tin tức gì có thể khiến cô kinh ngạc.

Lúc này Hoàng Thiên Tứ mới hít sâu một hơi: “Vi Vi, em hãy nghe cho kỹ, anh không có bệnh. Anh không bị ung thư gan giai đoạn cuối.”

“Cái gì?” Thích Vi Vi quả thực không dám tin vào hai mắt của mình, kích động vươn tay cầm lấy tay anh: “Nói lại lần nữa, anh nói lại lần nữa xem.”

“Vi Vi, anh không bị bệnh, anh bệnh gì cũng không có.” Hoàng Thiên Tứ mỉm cười nhìn cô, lặp lại một lần nữa.

“Thật vậy sao? Tại sao có thể như vậy? Rốt cuộc sao lại thế này?” Thích Vi Vi vì cực kỳ vui mừng mà khóc. Chuyện này thật quá mức tưởng tượng, quả thật khó có thể tưởng tượng chuyện như vậy sẽ phát sinh ở bên cạnh mình.

“Là do bệnh viện xử lí nhầm, có một người nữa cũng tên là Hoàng Thiên Tứ cầm nhầm báo cáo, anh ta bởi vì thân thể không khỏe nên quay lại bệnh viện kiểm tra mới phát hiện. Em biết không, khi bác sĩ nói cho anh biết, chính anh cũng không thể tin được. Đây quả thật là ông trời lại cho anh một sinh mệnh mới.” Lúc này nhớ lại Hoàng Thiên Tứ vẫn còn rất kích động.

“Cám ơn trời đất. Tuy rằng ông trời làm ra một chuyện đùa lớn như vậy với chúng ta, nhưng em vẫn như cảm tạ ông trời cho anh được sống lại.” Hai tay Thích Vi Vi tạo thành hình chữ thập. Thiên Tứ không có việc gì là tốt rồi, nhưng mà tâm tình thoáng cái bình tĩnh lại. Cô lập tức nghĩ đến một vấn đề, hiện tại Thiên Tứ không có bệnh, anh sống rất tốt, vậy cô thì sao? Sao cô có thể gả cho anh để anh nhận một đứa bé không phải là con mình.

Xem tiếp: Chương 143: Rời Đi


Bạn đã đọc thử chưa?

Tớ Không Tin Là Cậu Đã Quên

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 9


I'm Falling In Love

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 15


Thất Dạ Liên

Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn

Số chương: 8


Sủng Thê, Manh Y Tài Nữ

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không

Số chương: 57


Thể Tôn

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 937