Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Khí Xung Tinh Hà Chương 314

Chương trước: Chương 313



Khí Xung Tinh Hà

Tác Giả: Lê Thiên

Chương 314: Vô Song đến, uy lực của thần tiễn.

Nhóm dịch: black

Biên: NguyenDuy84

Nguồn: Vipvanda

Triệu Hằng bỗng bật cười, vô số nếp nhăn trên gương mặt già nua xô lại, khẩu khí bất thiện nói:

- Lão phu không thích những lời thừa thãi không đâu vào đâu. Bốn ngươi nghe cho rõ đây, ta chỉ nói một lần!

Bốn người Truân Trung Trì đều tập trung tinh thần chuẩn bị ứng phó, bốn người đứng thành hình bán nguyệt, có thể hợp lực tấn công bất cứ lúc nào để đối phó với Triệu Hằng.

- Thỏa thuận ký sau Đại hội So tài Đông Tam quốc trước đây vô hiệu lực! Số người đi Vô Tận Đông Hải lần này chia đều. Đương nhiên, để không nói lão phu ức hiếp người, ta không yêu cầu nhiều, mỗi nước mười người. Nếu đồng ý thì hôm nay lão phu đi luôn. Sau này Tinh La Điện và Long Hổ Môn đến Thiên Cơ Tông ký lại thỏa thuận, nếu không… Hắc hắc!

Triệu Hằng cười gian tà, ánh mắt như tia điện trói chặt bốn người kia.

Bốn vị Điện chủ mặt đều biến sắc, còn nói không ức hiếp người? Rõ ràng là ức hiếp người quá đáng! Hủy bản thỏa thuận chưa từng hủy trong lịch sử chưa nói, lại còn tăng số người đi Vô Tận Đông Hải? Chia đều?

Thiên hạ này đâu ra lại có chuyện không công bằng như thế? Nếu chia đều thì còn tổ chức thi đấu làm cái quái gì?

Truân Trung Trì cương quyết lắc đầu:

- Việc này tuyệt đối không thể được! Quy định của ba nước phía Đông đã có hàng nghìn năm nay, không thể vì một câu nói của ai đó lại dễ dàng thay đổi được!

Bốn vị Điện chủ đều là biết Cửu Cung Phái trên danh nghĩa là ra mặt vì Thiên Cơ Tông, nhưng thực tế chắc chắn là muốn mượn cơ hội này để bước chân vào lãnh thổ ba nước phía Đông. Một khi bắt đầu có tiền lệ này, cục thế sau này sẽ ngày càng tồi tệ!

Sắc mặt Triệu Hằng tối lại:

- Nói vậy có nghĩa là không còn gì để thương lượng?

Bọn người Truân Trung Trì biết, nếu bây giờ họ mà lui một bước thôi thì sẽ bị đẩy lui mãi, thậm chí không còn chỗ đứng cho Tinh La Điện nữa. Bốn người cùng kiên định lắc đầu:

- Chuyện này là không thể!

Triệu Hằng bật ngửa ra cười:

- Được lắm, nếu không thương lượng được bằng miệng thì lão phu sẽ dùng nắm đấm thương lượng với các ngươi!

Vừa dứt lời, Triệu Hằng thúc vào con Ngân Giáp Bộc Sư, con quái vật đó gầm lên, bờm trên đầu tản ra, cả cơ thể dường như biến to ra gấp mười lần rồi lao về phía đám người Truân Trung Trì.

Dựa vào khí thế đó, Triệu Hằng nhún người, nhìn từ xa giống như chim ưng xà xuống bắt mồi, hắn giơ quyền tấn công Truân Trung Trì.

Đòn quyền này không hề hoa mỹ nhưng dường như nó vừa ra đã khiến trời đất tối sầm, tiếng không khí nứt toác của khí lưu dường tạo cảm giác như núi lở, thủy triều dâng lên.

Vù! Nắm đấm mạnh mẽ lao thẳng về Truân Trung Trì.

Rõ ràng Triệu Hằng cũng nhìn ra được trong bốn người, Truân Trung Trì là thủ lĩnh. Vì thế mục tiêu của nắm đấm là Truân Trung Trì.

Bốn người cùng tái mặt, đều bị đòn công kích mạnh mẽ đó của Triệu Hằng làm cho chấn động, quyền này của Triệu Hằng lại có thể khóa mất đường cứu viện Truân Trung Trì của ba vị Điện chủ kia.

Truân Trung Trì thấy khí thế này không phải thứ mà mình có thể chống đỡ được, cơ thể lập tức cúi gập xuống, lao xuống phía dưới tránh đòn của Triệu Hằng.

Chỉ có điều, Triệu Hằng là Linh Võ Đại viên mãn, dù cơ thể đang ở giữa lưng chừng trời nhưng nhìn một cái là thấy đường lui của Truân Trung Trì, lại một quyền nữa được xuất ra. Uỳnh! Uỳnh! Quyền phong bá đạo, cả không gian lại tối sầm lại!

Ba vị Điện chủ còn lại liên thủ tấn công Triệu Hằng, đòn này ra với ý nghĩ ‘vây Ngụy cứu Triệu’, muốn chia sẻ gánh nặng cho Truân Trung Trì.

Quả nhiên, phía sau lưng bị tấn công, Triệu Hằng không thể không quay lại ứng phó. Tay áo vung lên triệt tiêu đòn tấn công của ba vị Điện chủ.

Lúc đó, Truân Trung Trì coi như đã thoát khỏi khu vực tấn công của Triệu Hằng, ai ngờ đúng lúc ấy, con Ngân Giáp Bộc Sư bỗng lao đến tấn công phía sườn bên Truân Trung Trì.

Móng vuốt của nó hất một cái, một đường gợn sóng bắn về phía Truân Trung Trì. Đường sóng này như lưỡi đao sắc lẹm chém tới trước mặt, Truân Trung Trì vung tay bắn ra một đạo kình phong đánh tan đường sóng.

Ầm!

Kình phong đâm vào nhau, hư không như rung chuyển, bậc thềm trước sơn môn Tinh La Điện cũng bị chấn động nứt vỡ, vụn đá bay tứ tung.

Thực lực Ngân Giáp Bộc Sư tuy lợi hại, nhưng dù sao vẫn kém so với một Điện chủ như Truân Trung Trì. Một đòn chưa thành công, nó lại tiếp tục lao tới.

Mắt Truân Trung Trì lóe sáng, một thanh đao cong mỹ lệ phát ra ánh sáng chói mắt nhắm chém xuống cổ của Ngân Giáp Bộc Sư.

- Quang Hoa Nhất Trảm!

Truân Trung Trì hét lên.

Triệu Hằng đang trên không trung thấy Ngân Giáp Bộc Sư đang gặp nguy hiểm, hắn hét lên:

- Ngươi muốn chết!

Hai cánh tay rung mạnh hất ba vị Điện chủ kia đi, hắn lao tới chỗ Truân Trung Trì, nắm tay lại, một cây trường thương xuất hiện đâm thẳng về phía Truân Trung Trì.

- Không hay rồi!

Ba vị Điện chủ thấy Truân Trung Trì bị tấn công từ hai phía biết là không hay, nhưng tốc độ của Triệu Hằng nhanh không gì bì kịp, lúc này bọn họ căn bản không thể đuổi kịp.

Cao Nhạc và Chúc Đại Trung không hề ra tay, lúc này cũng không kìm được mà mỉm cười, trong đầu đều nhận định:

- Truân Trung Trì, chết chắc rồi!

Truân Trung Trì cảm nhận được sát khí xé tan không khí lao về phía hắn từ phía sau, đòn tấn công này bao hàm đến năm phần sức mạnh trời đất! Năm phần sức mạnh thiên nhiên có thể khiến trời đất biến sắc, khiến núi cao sụp đổ.

Đây chính là Linh Võ Đại viên mãn!

Nghĩ đến đây, Truân Trung Trì đầy tuyệt vọng. Hắn biết, đối diện với đòn tấn công toàn lực Linh Võ Đại viên mãn, hắn căn bản không có khả năng sống sót. Dù có chạy cũng không thể thoát!

- Kết thúc thế này sao?

Truân Trung Trì tuyệt vọng nghĩ, nhưng cây đao trong tay không hề ngừng lại, thậm chí còn nhanh hơn:

- Dù có chết ta cũng phải chém chết con súc sinh này!

Đây là nỗ lực cuối cùng của Truân Trung Trì.

Đúng lúc ấy, một tia sáng lấp lánh như hấp thu ánh sáng của nhật nguyệt bắn tới. Vút! Như sao băng, như lôi điện, xuyên thủng không khí bắn thẳng tới, mục tiêu là Triệu Hằng!

- Hằng lão, có tên!

Cao Nhạc tinh mắt nhìn thấy trong ánh sáng đó có một mũi tên vô cùng kiên quyết bắn tới.

Triệu Hằng cũng cảm nhận được luồng sát khí như nuốt chửng mọi thứ đang bắn về phía mình. Mũi tên này thế đạo không phải rất mạnh, thậm chí có thể nói không phải mũi tên do Cao Linh Võ Cảnh bắn ra.

Nhưng nó lại mang thứ khí tức thần kỳ không thể dùng lời nói để miêu tả, khiến hắn không thể không tránh. Trong đầu hắn như có giọng nói đang nói với hắn, không tránh mũi tên này chắc chắn sẽ hối hận!

Triệu Hằng nghiến răng, cơ hội tốt như vậy, không giết được Truân Trung Trì quả thật tức muốn chết! Hắn lộn người lại, cây trường thương quét ra ba đạo sóng, ánh sáng bạc lóe lên bắn về phía mũi tên.

Truân Trung Trì nhân cơ hội đó, chém đao xuống, con Ngân Giáp Bộc Sư rụt cổ lại tránh được một đao, nhưng dù vậy, bờm tóc trên đầu cũng bị chém hết một nửa

Đúng lúc đó thì xảy ra một việc không ai có thể ngờ. Phía sau mũi tên ánh sáng đó lại có một mũi tên khác, dường như là đồng thời bắn ra, mượn ánh sáng của mũi tên đầu che giấu khí thế. Khi mũi tên thứ nhất bị Triệu Hằng chặn đứng, mũi tên thứ hai này mới phát ra ánh sáng chói lòa. Xoẹt! Mục tiêu lần này là Ngân Giáp Bộc sư. Mũi tên này không có bất cứ dấu hiệu nào báo trước, ngay Triệu Hằng cũng không thể ngờ đến.

Ngân Giáp Bộc Sư cảm nhận được nguy hiểm, gầm lên một tiếng quay đầu định rút lui, nhưng mũi tên đã bắn tới gần, nó sao có thể tránh? Phập! Mũi tên màu xanh biến thành một tia sáng xanh chìm vào bên trong đầu con Ngân Giáp Bộc Sư.

Tròng mắt con thú bỗng giãn to ra như con cá chết. Tiếp đó, Ngân Giáp Bộc Sư như bị điểm đúng tử huyệt, cả người cứng đờ.

Bùm!

Cảnh tượng không ai có thể tin được đã xảy ra. Cái đầu khổng lồ của Ngân Giáp Bộc Sư nổ vỡ tan, lông, máu, thịt bay tứ tung.

Rồi cả cơ thể to lớn của nó bị sóng từ vụ nổ chấn động, từng tảng từng tảng thịt rơi khỏi người. Con hung thú tàn bạo đã bị một mũi tên bắn chết!

Triệu Hằng nhìn thấy cảnh đó lòng bỗng lạnh băng, rồi phát điên, ngoảnh đầu nhìn về hướng mũi tên bay tới, gầm lên một tràng dài:

- Là kẻ nào?

Tiếng hét này xuyên thấu mấy tầng mây, đem theo một luồng oán khí, khiến những đám mây cũng như run rẩy, bay tứ tán.

Truân Trung Trì nhìn thấy một thân hình đang vội vã tiến lại, là ái đồ Tần Vô Song, vội hét lên:

- Vô Song, mau lùi lại, về Chủ điện! Mau!

Triệu Hằng cười gằn:

- Lùi? Muốn lùi đi đâu?

Thì ra Tần Vô Song đang tu luyện ở Chủ mạch Lăng Vân Phong, cảm nhận được có kẻ địch đến, liền lập tức đến cứu viện. Vừa đúng lúc đến sơn môn thấy sư phụ Truân Trung Trì bị tấn công hai phía, cục thế ngàn cân treo sợi tóc, không nghĩ ngợi gì, lập tức lấy Thần Tú Cung bắn liền hai phát. Một mũi tên bắn Triệu Hằng, mũi tên kia bắn Ngân Giáp Bộc Sư.

Hai mũi tên, một trước một sau, có ánh sáng chói lòa che giấu nên nhìn như một mũi tên, đến khi mũi tên thứ nhất bị chặn thì mũi thứ hai mới lộ ra, lúc đó thì nó đã bắn tới trước mặt Ngân Giáp Bộc Sư khiến nó không thể tránh được.

Uy lực của Thần Tú Cung vô cùng đáng sợ, cộng thêm với thực tiễn và gần đây Tần Vô Song cũng tìm tòi nhiều nên đã thành thục hơn lần giết Quỷ Đồng Tử nhiều. Lần giết Quỷ Đồng Tử phát huy chưa được hai phần uy lực, còn hai mũi tên này đã phát huy hơn hai phần uy lực.

Thất Triệu Hằng lao tới, Tần Vô Song lại giương Thần Tú Cung lên, chuẩn bị dùng mũi tên cuối cùng chào đón Triệu Hằng.

Truân Trung Trì thấy Triệu Hằng xông tới chỗ Tần Vô Song, vội vàng đuổi theo và lại hét lên:

- Vô Song, mau rút lui!

Lâm chiến biến trận, đây là hành động vô cùng nguy hiểm. Tần Vô Song lúc này tên đã lên cung, nếu quay đầu chạy trốn chắc chắn sẽ bị Triệu Hằng giết chết. Vì thế, dù có nghe thấy sư phụ gọi nhưng hắn không dám rút lui.

Triệu Hằng từ xa cũng đã thấy Tần Vô Song cầm cung tên, trong lòng chợt chùng xuống, bỗng cảm nhận được Truân Trung Trì đang đuổi theo sau, lập tức thay đổi chủ ý. Cây trường thương quay ngược lại, thân thể bỗng lao ngược trở lại phía sau - Hồi Mã Thương!

Uỳnh!

Truân Trung Trì lo lắng cho đồ đệ không hề có sự đề phòng, cây thương đâm thẳng vào đan điền!

Ủng hộ chỉ với 1 click và 5s ! (adf.ly/4EmoB)

Xem tiếp: Chương 315


Bạn đã đọc thử chưa?

Cô Gái Tuyết Sơn

Thể loại: Kiếm Hiệp

Số chương: 49


Vi Vi Đích Vi Tiếu

Thể loại: Đam Mỹ

Số chương: 60



Thục Sơn Bàng Môn Chi Tổ

Thể loại: Tiên Hiệp

Số chương: 60